Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015
LỜI NÓI DỐI CỦA TÌNH THƯƠNG.
Trích email: alextran041138Một ngày, tôi đến dùng bữa trưa ở tiệm mì quen thuộc. Phía bên bàn đối diện có hai mẹ con khiến tôi chú ý.Cậu con trai mới khoảng 8 tuổi, dáng vẻ béo lùn và chắc nịch; còn người mẹ là một phụ nữ có làn da rất đẹp, nhưng thân thể lại có vẻ gầy gò và ốm yếu.Hai mẹ con gọi một bát mì sợi.“Mẹ ơi, mẹ ăn chưa?” Cậu bé hỏi.“Mẹ ăn rồi, con tranh thủ lúc mì còn nóng hãy ăn đi!” Người mẹ mỉm cười xoa đầu con trai mình.Chỉ một thoáng, cậu con trai đã ăn hết cả tô mì. Người mẹ nhìn chăm chú vào bát mì của con, khẽ mím môi rồi nói: “Mẹ hơi khát nước con à.”Cậu bé trả lời mẹ: “Mẹ, vậy mẹ uống tạm nước canh mì nhé!” Người mẹ đem bát mì còn lại của con húp sạch nước, trông bà giống như vừa mới thưởng thức cả một bữa ăn thịnh soạn. Chỉ cần nhìn qua cũng có thể đoán rằng, người mẹ chưa được ăn gì từ sáng.Khi người mẹ gọi thanh toán tiền, ông chủ tiệm vội chạy ra và nói: “Cô ơi, cô chờ một lát nhé.”Sau đó, chủ quán bưng ra một bát mì còn nóng hổi, vui vẻ nói rằng: “Hôm nay là ngày rút thăm trúng thưởng, hai mẹ con chị đã trở thành khách hàng may mắn, được miễn phí thêm một bát mì!”Người mẹ cảm kích không ngừng nói“Cảm ơn!” và đón nhận bát mì từ tay chủ quán.Tôi vốn là khách quen của tiệm mì này. Cả quán hàng chỉ có 5 chiếc bàn lớn, hơn nữa, từ trước tới nay tôi chưa từng nghe có trúng thưởng bao giờ.Khoảng một tuần sau đó, tôi lại đến ăn tại tiệm mì này.Một lát sau, tôi nghe thấy giọng một đứa trẻ hỏi: “Ông ơi, hôm nay ông có làm rút thăm may mắn không ạ?”Tôi ngước lên nhìn, đây chẳng phải là đứa trẻ hôm trước sao? Ông chủ suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Làm, hôm nay có làm!”“Cảm ơn ông, như vậy thật tốt quá! Mẹ cháu muốn uống một ngụm nước súp, nhưng cháu lại không có tiền ăn mì, vậy cháu có được rút thưởng không ạ?” Ông chủ đáp: “Cứ yên chí, cháu lại đây và ngồi xuống đi nào.”Sau đó, ông chủ đến bên cạnh tôi và nói nhỏ: “Phiền anh đi theo tôi một chút.”“Anh là khách quen của chúng tôi, có lẽ anh cũng hiểu… Anh có thể giúp tôi giả bộ làm một người trúng thưởng, sau đó đem phần thưởng tặng cho cậu nhỏ ấy được không? Tôi không muốn cậu bé biết việc tôi nói dối này!” Tôi đã rất cảm động trước tấm lòng hảo tâm của ông chủ tiệm mà nhận lời đồng ý.Tôi quay trở lại và ngồi ở bàn ăn của mình. Ông chủ tiệm đi tới rồi nói to: “Hôm nay bàn số 4 đã may mắn trúng thưởng!”Ánh mắt cậu bé thể hiện nỗi thất vọng, cậu đứng dậy và định rời đi.Tôi gọi cậu nhỏ lại và nói: “Cậu bé, ta vừa ăn xong một tô mì, bát mì trúng thưởng này ta tặng cho cháu đấy! Bụng của ta chứa không nổi 2 bát mì đâu!”Gương mặt cậu bé bừng sáng. Cậu vô cùng vui vẻ, không ngớt nói cảm ơn.“Mẹ của cháu hôm nay không tới đây cùng cháu sao?” Ông chủ tiệm hỏi.“Dạ thưa, mẹ cháu mắc bệnh, không thể ra khỏi giường được nữa.” Cậu bé không giấu nổi nỗi ưu thương.“Vậy trong nhà cháu không còn ai khác sao?”Ông chủ tiệm lại hỏi.“Dạ, ông bà cháu đều đã qua đời, còn cha cháu thì vẫn chưa về…”“Mẹ cháu có đi làm không?”“Dạ không, mẹ cháu lâm bệnh, rất dễ ngất xỉu… Cháu lớn rồi, cháu sẽ cố kiếm tiền và nuôi mẹ!”Thật khó không thể tưởng tượng được rằng một đứa trẻ 7, 8 tuổi lại có thể kiếm tiền!“Vậy cháu làm gì để kiếm tiền nuôi mẹ?”“Dạ thưa, lúc trời tối, cháu bày hàng bán ở vỉa hè ạ!”Tôi đột nhiên thấy xót xa. Đó vẫn còn là một đứa trẻ nhỏ, vậy mà đã sớm phải gánh vác công việc kiếm kế sinh nhai. Trong khi bằng tuổi ấy, những đứa trẻ khác vẫn còn đang tuổi ăn, tuổi chơi, và làm nũng cha mẹ.Ông chủ tiệm nói: “Vậy thì, từ giờ cháu hãy qua đây giúp ta lau bàn, quét nhà, như vậy cả cháu và mẹ có thể cùng ăn cơm miễn phí ở đây!”Nghe xong, cậu nhỏ vô cùng hạnh phúc và nở một nụ cười rạng rỡ.Một ngày khác, tôi có ý đi vòng qua khu bán hàng. Ở một góc vỉa hè, tôi nhìn thấy cậu bé hôm trước, khuôn mặt đỏ bừng, trán nhễ nhại mồ hôi đang ra sức giúp mẹ bán kẹp tóc.Từ lúc đó, tôi đã trở thành khách quen của cậu…Nhiều khi, chỉ một hành động nhỏ cũng có thể giúp những người khó khăn có thêm nghị lực để vượt lên. Tôi viết câu chuyện này với mong muốn nhắn nhủ mọi người rằng trên đời này vẫn còn có rất nhiều người tốt.San San
Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015
SỰ ĐỀN ĐÁP ĐẦY CẢM ĐỘNG
Trích email: muathom_phohue40@...
Liz Woodward (24 tuổi) – một cô phục vụ bàn trẻ ở bang New Jersey – Mỹ đã trả tiền bữa ăn sáng cho 2 lính cứu hỏa và bất ngờ nhận được sự đền đáp đầy cảm động.Buổi sáng 23/7, anh Tim Young và Paul Hullings ghé vào nhà hàng Rt. 130 Diner ở quận Delran để ăn sáng sau khi trải qua 12 giờ vất vả chiến đấu với ngọn lửa tại một nhà kho thuộc khu vực Bắc Brunswick.Theo trang báo Acbnews đưa tin, chứng kiến vẻ mệt mỏi của hai người lính cứu hỏa xả thân vì nhiệm vụ, Liz đã rất xúc động và quyết định dùng tiền túi để trả bữa sáng cho họ. “Đây là bữa ăn đầu tiên của họ trong 24 giờ qua. Điều tôi có thể làm là mua cho họ ít đồ ăn để đền đáp những gì họ đã làm được” – Liz nói.Thay vì hóa đơn, Liz gửi đến hai lính cứu hỏa lời nhắn thể hiện sự cảm động của mình vì sự cống hiến của họ.Rất cảm động, Tim đã chia sẻ lời cảm ơn của mình lên trang cá nhân kèm theo bức ảnh lời nhắn của Liz. Thông điệp này nhanh chóng gây được chú ý và nhận được gần 4.000 nghìn lượt share.Tim Young chia sẻ câu chuyện xúc động trên trang cá nhân của mình và nhận được gần 4000 lượt chia sẻ.Sau đó, Tim Young và Paul Hullings vô tình phát hiện cha của cô Liz Woodward, ông Steve, mắc chứng liệt tứ chi suốt 5 năm qua. Cô đang gây quỹ trên một trang web để quyền tiền mua tặng bố mình một chiếc ô tô dành riêng cho người đi xe lăn. Tim Young biết điều đó và muốn được giúp đỡ.Khi yêu cầu giúp đỡ của Tim Young được phương tiện truyền thông Mỹ đăng tải, hàng chục nhà từ thiện đã quyên tiền vào tài khoản của Liz. Chỉ trong vòng vài ngày, tổng số tiền sau cùng lên tới 69.000 USD, vượt xa con số 17.000 USD dự kiến ban đầu.Bố của Liz Woodward, ông Steve, mắc chứng bệnh liệt tứ chi suốt 5 năm.Trong cuộc phỏng vấn với kênh truyền hình WPVI, ông Paul Hullings đến chia sẻ: “Chúng tôi không chỉ là nhân viên cứu hỏa. Chúng tôi cũng quan tâm người khác và muốn trở thành một phần cuộc sống của họ”.Tim Young và Paul Hullings đến nhà thăm bố của Liz.Còn Liz không ngờ hành động nhỏ của mình lại được đền đáp một cách bất ngờ và xúc động đến thế. Liz nói: “Tất cả những gì tôi đã làm là mời họ một bữa ăn sáng. Tôi không chờ đợi hơn một nụ cười. Điều này cho thấy, sự chân thành và thậm chí một hành động nhỏ cũng có thể làm thay đổi một cuộc đời”.
Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015
CÁI ĐÁNG SỢ NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY LÀ GÌ?
Thiền sư kể 3 câu chuyện nói với bạn
về thứ đáng sợ nhất trên đời
Đôi khi ta vẫn tự
hỏi thứ đáng sợ nhất trên cõi đời này là gì? 3 câu truyện hay và ý nghĩa do
vị thiền sư kể dưới đây có lẽ sẽ cho bạn một câu trả lời, rồi tự mình ngẫm nghĩ
xem có đúng không.
Có người hỏi Thiền sư: “Điều đáng sợ nhất trên cõi đời này
là gì?”
Thiền sư đáp: “Dục vọng!”
Người đó lộ vẻ mặt hoài nghi.
Bạc vàng đáng sợ
Một vị tăng nhân hốt hốt hoảng hoảng từ trong rừng chạy đến, vừa
khéo lại gặp được hai người bạn vô cùng thân thiết đang tản bộ bên rừng. Họ hỏi
vị tăng nhân: “Chuyện gì mà ông hốt hoảng quá vậy?”.
Vị tăng nhân nói: “Thật là kinh khủng, tôi đào được một
đống vàng ở trong rừng!”.
Hai người bạn, lòng không nhịn được nói: “Thật đúng là tên
đại ngốc! Đào được vàng, việc tốt như thế mà ông lại cho là kinh khủng, thật là
không thể hiểu nổi!”.
Thế là họ lại hỏi vị tăng nhân kia, “Ông đào được vàng ở
đâu? Chỉ cho chúng tôi xem với!”.
Vị tăng nhân nói: “Thứ xấu xa như thế, các ông không sợ
sao? Nó sẽ nuốt chửng người ta đấy!”.
Hai người gạt phăng đi, hùng hổ nói: “Chúng tôi đây
không sợ, ông mau mau chỉ chỗ xem nào!”.
Vị tăng nhân nói: “Chính là bên dưới cái cây ở bìa rừng
phía tây”.
Hai người bạn liền lập tức tìm đến chỗ vị tăng nhân vừa chỉ, quả
nhiên phát hiện được số vàng đó. Người này liền nói với người kia rằng: “Tên
hòa thượng đó đúng là ngốc thật, thứ vàng bạc mà mọi người đều khao khát đang ở
ngay trong mắt ông ta, thế mà lại trở thành quái vật ăn thịt người”.Người
kia cũng gật đầu đồng tình.
Thế là họ bàn với nhau làm thế nào để chuyển số vàng này về nhà.
Một người trong đó nói:“Ban ngày mà đem nó về thật không an toàn cho lắm,
hay là đêm đến thì mình mới vận chuyển, vậy sẽ chắc ăn hơn. Tôi ở lại đây canh
chừng, ông hãy về mang chút cơm rau trở lại, chúng ta ăn cơm rồi đợi đến trời
tối mới chuyển số vàng này về nhà”.
Người kia liền làm theo người bạn nói. Người ở lại nghĩ : “Nếu
như số vàng này đều thuộc về sở hữu của riêng ta thì hay biết mấy! Đợi hắn quay
lại, ta hãy dùng cây gậy gỗ đánh chết đi, vậy thì toàn bộ số vàng này là của ta
hết rồi”.
Thế là khi người bạn đem cơm rau đến khu rừng, người kia liền
từ phía sau lưng dùng gậy gỗ đánh mạnh vào đầu khiến ông ta chết ngay tại chỗ,
sau còn nói rằng: “Bằng hữu hỡi, chính là số vàng này buộc tôi
phải làm như vậy”.
Sau đó ông ta vớ lấy thức ăn mà người bạn mang đến, ăn ngấu
nghiến. Chưa được bao lâu, người này cảm thấy rất khó chịu, trong bụng giống
như bị ngọn lửa thiêu đốt. Khi đó, ông ta mới biết rằng mình đã bị trúng độc.
Trước lúc chết, ông mới nói rằng: “Lời hòa thượng đó nói quả thật không
sai!”.
Đây thật là ứng với lời người xưa để lại: Người
chết vì tiền tài, chim chết vì miếng ăn. Đều là họa do lòng tham đưa đến, chính
dục vọng đã khiến người bạn thân nhất trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Có một người nông dân muốn mua đất, ông ta nghe nói có người ở
vùng nào đó có đất muốn bán, liền quyết định đến đó hỏi thăm. Người bán đất
mới với ông ta rằng: “Chỉ cần giao một nghìn lạng bạc, ta
sẽ cho ông thời gian một ngày, bắt đầu tính từ lúc mặt trời mọc, đến khi
mặt trời lặn xuống núi, ông có thể dùng bước chân khoanh tròn được bao nhiêu
đất, thì số đất đó sẽ chính là ông, nhưng nếu ông không trở về nơi khởi điểm,
thì ngay cả một tấc đất ông cũng sẽ không có được”.
Người nông dân đó nghĩ thầm: “Nếu như ngày này ta vất vả
một chút, đi nhiều đường hơn một chút, há không phải có thể đi được vòng rất
lớn, theo đó sẽ có được một mảnh đất rất lớn hay sao? Làm ăn như vậy quả thật
là rất có lợi!”. Thế là ông ta liền ký kết giao ước cùng người chủ đất
đó.
Mặt trời vừa mới nhô lên khỏi mặt đất ông ta liền cất bước thật
lớn đi nhanh về phía trước; đến giữa trưa, bước chân của ông vẫn không dừng lại
giây phút nào, cứ mãi đi về phía trước, trong lòng nghĩ: “Hãy ráng chịu
đựng một hôm nay, sau này sẽ có thể hưởng thụ hồi báo của vất vả hôm nay mang
đến rồi”.
Ông ta lại đi về phía trước quãng đường rất xa, mắt thấy mặt trời
sắp xuống núi rồi mới chịu quay trở về, trong lòng vô cùng lo lắng, bởi vì nếu
như không trở về thì một tấc đất cũng không thể có. Thế là ông ta vội trở về
theo đường tắt. Tuy nhiên, mặt trời vội vàng sắp xuống núi, ông ta đành
phải liều mạng mà chạy, cuối cùng chỉ còn thiếu vài bước thì đến vạch khởi
điểm, nhưng sức lực đã cạn kiệt, ông ngã nhào xuống nơi đó.
Dục vọng của con người và ranh giới với hiện
thực mãi mãi cũng không cách nào vượt qua được, bởi lòng tham là vô đáy. Con
người mãi mãi không biết thỏa mãn, đây chính là khuyết điểm lớn nhất trong nhân
cách.
Phật và ma
Có một họa sĩ rất nổi tiếng, ông muốn vẽ Phật và ma, nhưng không
tìm được người làm mẫu phù hợp, vì đầu óc ông không tài nào tưởng
tượng ra nổi hình dáng của Phật, nên rất lo lắng. Trong một lần tình cờ,
ông lên chùa bái lạy, vô tình nhìn thấy một hòa thượng. Khí chất trên vị hòa
thượng này đã thu hút người họa sĩ sâu sắc. Vậy là ông liền đi tìm vị hòa
thượng đó, hứa cho anh một số tiền lớn, để anh làm người mẫu cho ông.
Về sau, tác phẩm của họa sĩ đã hoàn thành, gây chấn động ở vùng
đó. Nhà họa sĩ nói: “Đó là bức tranh vừa ý nhất mà tôi từng vẽ qua, bởi người
làm mẫu cho tôi quả khiến người ta vừa nhìn thấy nhất định cho rằng anh ta
chính là Phật, loại khí chất thanh thoát an lành trên người anh có thể cảm động
bất kì ai”.
Người họa sĩ sau đó đã cho vị hòa thượng đó rất nhiều
tiền như lời đã hứa.
Cũng nhờ bức tranh này, mọi người không còn gọi ông là họa sĩ nữa,
mà gọi ông là “họa Thánh”.
Bẵng đi một thời gian, họa sĩ chuẩn bị bắt tay vào việc vẽ ma,
nhưng điều này lại trở thành một vấn đề khó của ông, vì chẳng biết tình hình
tượng ma quỷ ở đâu. Ông đã hỏi thăm rất nhiều nơi, tìm rất nhiều người có
vẻ ngoài hung dữ, nhưng không ai vừa ý cả.
Cuối cùng, ông tìm được trong nhà tù một tù nhân rất phù hợp với
đối tượng ông cần vẽ. Họa sĩ vô cùng mừng rỡ, nhưng khi ông đối diện phạm nhân
đó, người này đột nhiên khóc lóc đau khổ trước mặt ông.
Nhà họa sĩ rất lấy làm kinh ngạc, liền hỏi rõ ngọn ngành.
Người phạm nhân đó nói: “Tại sao lần trước khi người mà
ông tìm để vẽ Phật là tôi, bây giờ khi vẽ ma quỷ, người ông tìm đến vẫn là
tôi!”
Người họa sĩ giật cả mình, thế là ông lại nhìn kỹ người phạm nhân
đó, rồi nói: “Sao lại có thể chứ? Người mà tôi tìm để vẽ Phật ấy khí
chất phi phàm, còn cậu xem ra chính là một hình tượng ma quỷ thuần túy, sao lại
có thể là cùng một người được? Điều này thật kì lạ, quả thật khiến người ta
không thể nào lý giải được”.
Người kia đau khổ bi ai nói: “Chính là ông đã khiến tôi từ
Phật biến thành ma quỷ”.
Họa sĩ nói: “Sao cậu lại nói như vậy, tôi vốn đâu có làm
gì đối với cậu đâu”.
Ngươi đó nói: “Kể từ sau khi tôi nhận được số tiền ông
cho, liền đi đến những chốn ăn chơi đàng điếm để tìm thú vui, mặc sức tiêu xài.
Đến sau này, tiền tiêu sạch hết, mà tôi lại đã quen với cuộc sống đó rồi, dục
vọng đã khởi phát mà không thể thu hồi lại được. Thế là tôi liền giật tiền
người ta, còn giết người nữa, chỉ cần có được tiền, chuyện xấu gì tôi cũng có
thể làm, kết quả đã thành ra bộ dạng này của ngày hôm nay đây”.
Người họa sĩ nghe xong những lời này, cảm khái vạn phần, ông sợ
hãi than rằng bản tính con người trước dục vọng lại biến đổi mau chóng đến thế.
Con người chính là yếu nhược như vậy đó. Thế là ông áy náy quăng cây bút vẽ
xuống đất, từ đó về sau không còn vẽ bức tranh nào nữa.
Con người ta, một khi rơi vào trong cạm bẫy “theo đuổi ham
muốn vật chất”, thì rất dễ đánh mất bản thân mình, muốn thoát ra khỏi đã
trở thành mục tiêu rất khó khăn, vậy nên bản tính con người không thể đi
cùng với lòng tham.
Thiền sư kể xong mấy câu chuyện, nhắm nghiền mắt lại không nói gì
cả, còn người kia đã biết được đáp án từ trong những câu chuyện này: Thì ra
điều đáng sợ nhất trên cõi đời này chính là dục vọng, dục vọng của người ta
càng nhiều, thì sẽ càng không thỏa mãn, vậy nên sẽ càng không vui vẻ và phiền
não vì thế cũng sẽ càng nhiều hơn.
Câu chuyện mà vị thiền sư đã nói với chúng ta rằng: Tiền tài tựa
như gông xiềng, lòng tham tựa như mộ phần, tranh danh đoạt lợi cuối cùng chỉ là
công dã tràng. Chỉ có tẩy đi các loại hư vọng trong tâm, buông bỏ tham
dục, trở về bản chất chân thật, thì con người mới có thể nhìn thấu rằng tất cả
vinh hoa phú quý của thế gian giống như mây khói thoảng qua, rốt cuộc đều là
sắc tướng vô thường, cuối cùng mới thể nghiệm được niềm vui vô tận của sinh
mệnh, tự tại tiêu dao.
Tiểu Thiện, dịch từ NTDTV.com
Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015
TU HÀNH KHÔNG PHẢI LÀ BUÔNG BỎ, MÀ LÀ ĐỂ HIỂU LẼ HOÁN ĐỔI…
·
Một bữa nọ, hai thầy trò cao tăng ngồi nói chuyện với nhau:
Đệ tử: Thưa thầy, đạo Phật khuyên
người ta buông bỏ mọi thứ đúng không?
Sư phụ: Không đúng!
Đệ tử: Rõ ràng có câu “buông bỏ tất
cả” đấy thôi?
Sư phụ: “Buông bỏ tất cả” để làm gì?
Đệ tử: Đúng thế, đệ tử cũng thấy rất
nghi ngờ! Đệ tử thấy Phật giáo luôn nhìn vấn đề tiêu cực. Nhiều người hỏi đệ
tử: “Nếu mọi sự đều buông bỏ thì lấy đâu ra tiền? Quần áo? Mọi người đều không
làm việc thì thế giới này sao có thể tồn tại?”
Sư phụ: Mọi sự buông bỏ thì dẫn đến sụp
đổ, cái gì cũng không buông bỏ thì cũng dẫn đến sụp đổ.
Đệ tử: Như vậy phải làm thế nào?
Sư phụ: Thay thế và hoán đổi!
Đệ tử: Nhờ thầy chỉ rõ cho con!
Sư phụ: Con có thể kêu một người ăn mày
cam tâm cho con số tiền đang nắm chặt trong tay họ không?
Đệ tử: Không thể được.
Sư phụ: Con có thể dùng hòn sỏi đổi lấy
số tiền trong tay người ăn mày không?
Đệ tử: Con nghĩ không được.
Sư phụ: Tại sao?
Đệ tử: Vì tiền đáng giá hơn.
Sư phụ: Vậy nếu dùng vàng để đổi thì
sao?
Đệ tử: Vậy thì được.
Sư phụ: Tại sao?
Đệ tử: Vì vàng đáng giá hơn.
Sư phụ: Vì thế, cách buông bỏ đơn giản
nhất chính là hoán đổi. Nguyên nhân khiến người ta không buông bỏ là vì không
giành được thứ tốt hơn. Dùng thức ăn chay thay cho thức ăn mặn, con sẽ buông bỏ
được con dao mổ; dùng bố thí thay cho giành giật, con sẽ buông bỏ được lòng
tham; dùng tín ngưỡng thay cho hư vô, con sẽ buông bỏ được nỗi trống rỗng; dùng
trí tuệ thay cho ngu dốt, con sẽ buông bỏ được cố chấp; dùng chính niệm thay
cho tạp niệm, con sẽ buông bỏ được ngông cuồng; dùng nhẫn nại thay cho báo thù,
con sẽ buông bỏ được giận dữ; dùng yêu thương thay cho tham lam, con sẽ buông
bỏ được đau tim. Tu hành không phải là buông bỏ, mà là để hiểu lẽ hoán đổi.
Theo SecretChina
Tinh Vệ biên dịch
Tinh Vệ biên dịch
Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015
Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015
CHỈ LÀ NẮM TRO
|
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













