Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

‘VÌ SAO KHÔNG THỂ LẤY ĐƯỢC NGƯỜI MÌNH YÊU?’, CÂU TRẢ LỜI CỦA NHÀ HIỀN TRIẾT GIÚP NHIỀU NGƯỜI BỪNG NGỘ

                                             Kết quả hình ảnh cho không lay duoc nguoi minh yeu

Một hôm, có chàng trai trẻ đến thăm nhà hiền triết và thỉnh hỏi ngài rằng: “Vì sao người ta không thể lấy được người mình yêu?“. Câu trả lời của ông đã khiến cậu nhận ra nhiều chân lý.
 
Nghe câu hỏi của chàng thanh niên, nhà hiền triết mỉm cười, nhìn cậu và đáp: Để có được câu trả lời, con hãy đi đến cánh đồng và chọn bông hoa mà con tin là đẹp nhất rồi mang về đây. Nhưng hãy nhớ rằng con chỉ được phép tiến lên phía trước mà không được quay đầu nhìn lại để nhìn xem nên ngắt bông nào“. 
 
Chàng trai đi đến cánh đồng. Khi đi qua hàng cây đầu tiên, cậu nhìn thấy một bông hoa rất đẹp và muốn hái ngay mang về. Nhưng cậu lại băn khoăn tự hỏi, liệu còn bông nào đẹp hơn nữa không? Sau đó, quả thật cậu đã tìm được một bông hoa tuyệt đẹp. Nhưng cũng như lần trước, cậu lại nghĩ rằng có lẽ những bông hoa khác đẹp hơn vẫn đang chờ ở phía trước.
 
Thế rồi khi đã đi qua nửa cánh đồng, cậu bắt đầu nhận ra rằng các bông hoa giờ đã không đẹp bằng bông mà cậu đã bỏ qua. Cậu đã bỏ lỡ những bông đẹp nhất trong khi cứ mải mê tìm kiếm, kén cá chọn canh.
 
Vì vậy, cậu buồn bã trở về gặp lại nhà hiền triết mà không mang theo bất kỳ bông hoa nào trong tay. Bởi cậu không thể tha thứ cho bản thân vì đã bỏ lỡ không hái bông đẹp nhất. Cậu kể lại toàn bộ sự việc xảy ra.
 
Nhà hiền triết ôn tồn giảng: “Con đã cố công tìm kiếm bông đẹp hơn trong khi đã bỏ qua những bông đẹp nhất. Khi nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ cơ hội, con lại không thể quay đầu trở lại một lần nữa. Đây chính là sai lầm phổ biến nhất của con người khi họ yêu ai đó và đánh mất người tốt nhất trong cuộc đời mình”.
 
Thế rồi chàng trai trẻ đáp: “Điều đó có nghĩa rằng con người ta không nên yêu chăng, thưa thầy?“.
 
Nhà hiền triết lại mỉm cười trả lời: “Không phải! Ai cũng có thể yêu nếu tìm được người phù hợp với mình. Nhưng nếu thực sự yêu ai thì họ nhất định không nên để mất người đó chỉ vì nóng giận, vì cái tôi của hay vì sự so sánh với những người khác“. 
 
Chàng trai lại hỏi tiếp: “Làm sao người ta có thể lấy người mà họ không yêu?”.
 
Nhà hiền triết từ tốn đáp: “Để trả lời câu hỏi này, con hãy quay trở lại cánh đồng một lần nữa và chọn lấy bông hoa to nhất rồi quay về đây“.
Chàng trai trở lại cánh đồng, rút kinh nghiệm từ lần trước, anh cẩn thận dặn lòng không lặp lại sai lầm một lần nữa. Khi đến giữa cánh đồng, cậu chọn lấy một bông hoa cỡ trung bình mà cậu thấy hài lòng, rồi quay trở lại lớp.
 
Cậu kể lại cho nhà hiền triết về sự việc lần này. Nghe xong, ông nói: “Lần này con đã không còn trở về với hai bàn tay trắng nữa. Con đã chọn được một bông hoa hợp với mình nhất. Con đã đặt niềm tin vào sự lựa chọn này, rằng đó là lựa chọn tốt nhất cho mình. Đây chính là cách người ta lựa chọn ai đó để tiến đến hôn nhân“.
 
Chàng trai cảm thấy vô cùng bối rối. Nhà hiền triết thoáng nhìn thấy điều đó, hỏi: “Bây giờ còn điều gì khiến con phải băn khoăn đây?”.
 
Chàng trai liền đáp: “Con băn khoăn không biết sự lựa chọn nào tốt hơn, lấy người mình yêu hay yêu người mình lấy“.
 
Nhà hiền triết đáp lời: “Câu này thực ra rất dễ trả lời. Khi con có đủ dũng khí đối diện với nó, mọi vấn đề đều trở nên bé nhỏ. Hãy cố gắng lấy người mình yêu, đừng bao giờ đánh mất họ. Và nếu không thể lấy người mình yêu thì tốt nhất nên trân quý người mình đã chọn làm vợ suốt cuộc đời này“.
 
***
Tình yêu là thứ khó nắm bắt nhất trên đời, nhưng cũng là một trong những thứ khiến người ta truy tìm nhiều nhất. Vì khó nắm bắt nên cũng khó kiếm tìm, kiếm được rồi có khi cũng không dễ mà giữ mãi.
 
Tình yêu là nắm cát trong lòng bàn tay, càng nắm chặt, cát càng dễ trôi qua kẽ tay, chỉ khi biết khum tay nâng niu, bạn mới giữ được nắm cát ấy trọn đời này.
 
Trên đời này, tình yêu cũng là thứ dễ dàng bị người ta bỏ lỡ nhất. Bỏ lỡ rồi thì cũng không nên nuối tiếc. Mây của trời cứ để gió cuốn đi. Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, mọi chuyện đến hay đi đều là duyên phận cả.
 
Cuộc sống là một hành trình trở về, trở về với tự nhiên, với đạo đức, với nguồn cội, và cuối cùng là trở về với cát bụi. Những năm tháng ngắn ngủi cuộc đời này, kết duyên được với ai cũng đều là diễm phúc của bạn đã tích từ hàng bao nhiêu kiếp trước. Tìm được người tri kỷ, trao gửi yêu thương trong đời chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Hãy trân quý họ nếu có thể, nâng niu họ nếu có thể…
 
                                                              Nhật Hạ 

 

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

THÂM Ý PHỔ MÔN KINH (Thích Chúc Hiền)

                                                                 Kết quả hình ảnh cho quan the am

                                                            Lửa sân đốt cháy ba ngàn cõi
                                                            Nước ái chìm trôi bốn vạn loài
                                                            Bảy báu dò tìm tham dấy khởi
                                                            Luân hồi khổ hải vạn trùng khơi

                                                            Chướng duyên đùn đẩy sa ác thú
                                                            Thiện niệm bừng lên khỏi ách nàn
                                                            Tâm không vướng chấp sầu lo hết
                                                            Trí sáng rạng soi chướng nghiệp tan

                                                            Tà tâm tà niệm vừa dấy khởi
                                                            Tỉnh thức liền hay niệm Quan Âm
                                                            Ác niệm tiêu trừ, dao gậy gãy
                                                            Tháng ngày thanh thản sạch niềm đau

                                                            Xiềng xích gông cùm nào ai trói
                                                            Chính vì toan tính chuyện lần khan
                                                            Nên chi vướng phải sầu lo lắm
                                                            Tu niệm Quan Âm thoát nghiệp trần

                                                            Khách thương dắt dẫn người theo nghiệp
                                                            Hiểm trở đường đi ác nghiệp mang
                                                            Cộng nghiệp khổ sầu đừng đeo nữa
                                                            Để lòng thanh tịnh niệm Quan Âm

                                                            Tâm lành dấy khởi sầu vương hết
                                                            Thiện nghiệp rong chơi khắp nẻo đường
                                                            Ác nghiệp tiêu mòn trong ba cõi
                                                            Quan Âm hiển hiện trải lòng thương


                                                                                                             Chúc Hiền

QUÊ HƯƠNG MỘT MÁI NHÀ (Tánh Thiện)



                                                                               
                                                                                                             Dù khế ngọt khế chua gì cũng vậy
                                                                              Cũng một giàn một giống mà sinh ra
                                                                              Quê hương ta cùng chung một mái nhà
                                                                              Dòng máu Việt một màu da chẳng khác .

                                                                              Nếu thương nhau đừng gây bao nghiệp ác
                                                                              Cùng nắm tay mà xây đắp quê hương
                                                                              Cho tình thương còn đẹp mỗi bước đường
                                                                              Giữa nắng ấm chiều mưa thường bất chợt .

                                                                              Quê hương ơi ta vẫn luôn còn nhớ
                                                                              Nhớ con đò bến nước cả vườn cau
                                                                              Nhớ bửa cơm chan chứa buổi hôm nào
                                                                              Bên mái ấm giữa nụ cười con trẻ .

                                                                                                               Tánh Thiện
                                                                                                                  7-7-2017

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

NGƯỜI SAU TUỔI TRUNG NIÊN, MUỐN ĐẠT ĐẾN CẢNH GIỚI HẠNH PHÚC NHẤT ĐỊNH PHẢI CÓ ĐƯỢC 2 CHỮ NÀY

                                         Kết quả hình ảnh cho vị tha

Đời người là kiếp vô thường, tuổi trẻ đang còn là buổi sáng mà qua đến trung niên thì đã là trưa ngả sang chiều. Tuổi trung niên là lúc người ta chín muồi nhất cả về thể chất lẫn tinh thần nhưng cũng là lúc “toan về già”, lúc người ta có nhiều tâm sự nhất. Người có hạnh phúc hay không nhìn tình trạng của họ ở tuổi trung niên là có thể biết được.
 
Về cơ bản, ta có thể hình dung cảnh giới mà một người cần đạt tới khi bước qua tuổi trung niên nằm ở 2 chữ này:
 
Chữ thứ nhất: “Độ”
 
1. Ý chí có độ rộng lớn
 
Ý chí rộng lớn, lớn đến mức có thể tung hoành trong thiên hạ, bạn bè giao thiệp rộng khắp năm sông bốn bể, nhỏ đến không so đo được mất cá nhân, không để ý tới lời đồn đại hay đàm tiếu.
Sau tuổi trung niên, cần phải có sự rộng lượng, tấm lòng rộng lớn. Khi đó trước mắt chúng ta là một thế giới tốt đẹp, khiến chúng ta vui vẻ hạnh phúc.
2. Nói chuyện có độ vừa phải
 
“Im lặng là vàng” là một câu danh ngôn, “họa là từ miệng mà ra” cũng là câu mà mọi người biết rõ. Những câu này đã nói rất rõ ràng minh bạch rằng “nói nhiều thì mất”. Cho nên, nói chuyện nhất định phải có “độ”, tức là ở mức độ vừa phải, thích hợp, không nên cái gì cũng nói.
Người sau tuổi trung niên, nói chuyện cần phải vừa phải, như vậy mới có thể tránh được hậu quả không đáng có, cũng có thể giúp mình trở thành một người được người khác tôn trọng.
 
3. Đọc sách có độ dày
 
 
 
Đọc sách phải có độ dày, ở đây độ dày không phải là về số lượng, mà là về nội dung và chất lượng. Cho dù là tiểu thuyết hay là một bài văn ngắn, sau khi đọc xong, thì cuốn sách đó phải có thể dẫn dắt tâm linh, khích lệ con người hướng thiện, hoặc là nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, giúp con người rút ra được bài học nhân sinh và triết lý. 
Người sau tuổi trung niên, cần phải có những cuốn sách chất lượng. Chúng ta nghiêm túc đọc chúng sẽ mang lại cho cuộc sống nhiều điều thú vị.
 
4. Tầm nhìn có độ rộng
 
Đứng ở chỗ cao thì thấy được càng xa; suy nghĩ nhiều, nhìn không xa. Cho dù là việc mình làm hay người khác làm, đều đứng xa để nhìn, thì sẽ nhìn được một cách thấu đáo.
Đến tuổi trung niên, tầm mắt chúng ta phải có độ rộng, đứng được cao, nhìn thấy xa. Nghĩ tưởng ít đi, so đo ít đi, hạnh phúc sẽ tự nhiên đến bên cạnh chúng ta. 
 
5. Thọ mệnh có độ dài
 
Muốn kéo dài tuổi thọ, muốn thân thể khỏe mạnh cường tráng, cần phải từ bỏ những thói hư tật xấu, tạo nếp sống lành mạnh. Mặt khác còn phải có tâm tính tốt, không nóng không vội, không lo không buồn chán, không tranh không đấu. 
Sau tuổi trung niên, càng cần phải chú trọng chăm sóc chính bản thân mình, sống lâu thêm nhiều năm, mới có thể có thời gian trải nghiệm những niềm vui trong cuộc sống. 
 
6. Tình cảm có độ ấm
 
Vì gia đình mà tỉ mỉ chuẩn bị một bữa tối ngon miệng, nói với bạn bè một lời chúc phúc, tặng cho người bạn đời một món quà nhỏ, đều có thể khiến cho các mối quan hệ tình cảm trở nên ấm áp.
Sau tuổi trung niên, chúng ta có nhiều thời gian và tinh lực để làm việc và giữ gìn tình cảm trong cuộc sống, có thể khiến cho tình cảm thêm ấm áp, có như vậy thì cuộc sống càng thêm hạnh phúc và ấm cúng. 
7. Tâm tính có độ cao
 
Tâm tính của một người quyết định tầng thứ của người đó, tâm tính thăng tiến còn trân quý hơn cả vàng. Nếu như không có tâm tính chính diện tích cực, cả ngày tiêu cực phàn nàn, lo được lo mất, chỉ biết lợi ích của riêng mình, thì sống như vậy quả thật rất mệt mỏi.
Tâm tính như thế nào sẽ quyết định cuộc sống đồng dạng như vậy. Sau khi về hưu, bảo trì tâm tính cao trong cuộc sống, thì trong nội tâm sẽ khoan khoái dễ chịu hơn rất nhiều.
 
8. Cuộc sống cần có ‘nhiệt độ’
 
Trong cuộc sống, nếu chúng ta nỗ lực nhiệt tình, thì sẽ luôn có cảm giác mới mẻ. Làm cho cuộc sống có nhiệt huyết, là điều rất trọng yếu, chính là lòng nhiệt thành yêu cuộc sống.
Sau tuổi trung niên, chỉ cần chúng ta dụng tâm nhiệt tình yêu cuộc sống, dụng tâm cảm nhận hạnh phúc, thì chúng ta có thể lấy một trái tim biết ơn để cảm ngộ hết thảy mọi điều tốt đẹp.
 
Chữ thứ hai: “Buông”
 
1. Có một loại trí tuệ gọi là ‘buông’
 
Có một số sự tình cần phải buông tâm đi, mỗi trái tim đều có chỗ giới hạn, không thể mãi canh cánh trong lòng. Buông, cần phải cởi trói trái tim mình.
Sau tuổi trung niên, chúng ta cần phải buông bỏ gánh nặng, chạy về phía sinh mệnh mới, buông quá khứ, mở ra một cuộc sống mới!
 
2. Có loại tâm tính gọi lạc quan
 
Nhân sinh, khó khăn nhất là có được loại tâm thái tốt đẹp này. Tiêu bớt u sầu, sẵn sàng làm việc, bình thản nhiều hơn một chút, ôn hòa nhiều hơn, cuộc sống ắt sẽ có nắng mặt trời.
Sau tuổi trung niên, cuộc sống thường hay nội tâm, chỉ có mỉm cười trong thời điểm này là tốt nhất.
 
3. Có một loại thiện đãi gọi là buông tay
 
Bạn vĩnh viễn không cách nào làm thay được cho con cái, cũng không thể ở bên cạnh chăm sóc chúng cả đời. Vậy nên, cần phải biết buông tay. Con cháu là đều có cái phúc của con cháu, chúng cũng có con đường nhân sinh của riêng mình.
Việc gì cũng ôm làm, chẳng những mệt mỏi chính bản thân mình mà còn gây hại cho con cháu. Sau tuổi trung niên, biết buông tay đúng lúc, thì đối với con cái là một loại tín nhiệm, còn đối với chính mình là một loại thiện đãi.
 
4. Có một loại biểu đạt gọi là lên tiếng
 
Cuộc sống tràn ngập hỉ nộ ái ố, khi thích hợp với loại cảm xúc nào thì muốn lên tiếng. Lên tiếng, đối với thể xác và tinh thần là một loại gột rửa, là một lần linh hồn tự do biểu hiện ra.
Phá lên cười có thể khiến cho tâm tình con người vui sướng, buồn giận biến mất, cười giải ngàn nỗi lo.
 
5. Có một loại khoái hoạt gọi là phóng khoáng
 
Muốn tâm trạng vui vẻ, cần phải phóng khoáng, đối với chuyện của con cháu thì ít quản mới tốt, yên tâm hưởng niềm vui thú tuổi già, mới có thể kéo dài tuổi thọ.
Đương nhiên, phóng khoáng không có nghĩa là phóng túng, mà là đem thể xác và tinh thần điều chỉnh đến cảnh giới “yên tĩnh khoái hoạt”. 
 
6. Có một loại xử thế gọi là buông bỏ 
 
Có nhiều thứ đã mất đi rồi thì cũng đừng nên chấp nhất, mà hãy coi như thành phẩm đó không thuộc về bạn. Hơn nữa hãy tin rằng, cái gì của mình thì cuối cùng sẽ quay về với mình. 
Có câu nói rằng: Nếu như bạn vì đánh mất Mặt trời và Mặt trăng mà khóc lóc nỉ non, thì bạn cũng sẽ đánh mất những vì sao.
Vậy nên, sau tuổi về hưu, chúng ta cần phải biết buông bỏ, có như vậy chúng ta mới không để lỡ mất những điều tốt đẹp.
 
7. Có một loại nhẹ nhõm gọi là buông tâm
 
Bạn đến lúc tuổi già, muốn đi đến nơi nào đó, muốn ăn chút gì đó, cũng không muốn không nỡ, kỳ thực là đang tự lưu đày chính mình.
Khổ cực hơn nửa đời người, sau khi về hưu, thừa dịp có thể buông tâm mà thỏa thích đi đâu đó, làm những điều mình yêu thích. Làm được như vậy, niềm vui sẽ đến mỗi ngày.
 
8. Có một loại tự tại gọi là yên tâm
 
Trong cuộc sống, đối đãi với tất cả mọi việc đều tận tâm thì ắt sẽ có thể tiêu diêu tự tại. Đi qua nhân sinh mưa gió vài thập niên, trải qua cay đắng ngọt bùi chốn nhân gian, có thể thành khẩn thẳng thắn, không làm chuyện trái với lương tâm, không hổ thẹn với tâm mình, nhất định sẽ trở thành một lão niên hạnh phúc.
 
                                                                                                 Bảo Hân biên dịch
 

BA ĐƯỜNG SÁU NẺO

                                                                                    


                                                                                                  Lang thang khắp nẻo phù trầm,
                                                                      Cỏ cây cũng lặng lâng lâng giọt buồn.
                                                                      Cảnh đời cứ mãi lệ tuôn,
                                                                      Trầm luân vạn kiếp chẳng nguồn thoát ra.


                                                                      Hôm nay ngồi lại Ta Bà,
                                                                      Ba đường sáu nẻo a ha dạ sầu.
                                                                      Lần mò như giữa đêm thâu,
                                                                      Qua về vạn lối biết đâu ngõ về.


                                                                      Tần ngần giữa tỉnh với mê,
                                                                      Cửa thiền thanh tịnh mân mê chưa vào,
                                                                      Muôn đời nghiệp chướng tuôn trào,
                                                                      Nào tàm nào quí ào ào cúi xin.


                                                                      Tự mình thẳng bước chớ vin,
                                                                      Tâm trong tánh lặng niềm tin Phật Đà,
                                                                      Trần đời gắng sống độ tha,
                                                                      Ánh từ chiếu khắp vượt qua thác ghềnh.


                                                                      Kiếp người duyên nghiệp chênh vênh,
                                                                      Theo Thầy liễu pháp nhẹ tênh lối về,
                                                                      Sinh tình chạnh cảnh ê chề,
                                                                      An nhiên tự tại lối về thênh thang.


                                                                                                              Minh Đạo


http://poem.tkaraoke.com/14891/TP_Minh_Dao/
https://minhdao1160.wordpress.com/
http://www.daophatngaynay.com/vn/author/minhdao/
https://quangduc.com/author/post/10951/1/minh-dao
https://hoavouu.com/author/post/4215/1/minh-dao
https://thuvienhoasen.org/p98/tho-nhac-phap-am
http://www.saimonthidan.com/?c=author&a=1114
http://www.hoalinhthoai.com/poetry/Tho-Van.html

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

KHÔNG KÍNH THẦN TÍN PHẬT VÀ HÀNH THIỆN, CON NGƯỜI SẼ MÃI TRẦM LUÂN TRONG BỂ KHỔ LUÂN HỒI

                                                  Kết quả hình ảnh cho khat thuc


Luân hồi chuyển kiếp không chỉ là khái niệm của giáo lý nhà Phật, của văn hoá phương Đông. Nhiều nghiên cứu cho thấy ở Hy Lạp cổ đại hay trong quan niệm Cơ Đốc giáo cũng có nhiều người bàn về kiếp trước, kiếp sau, đầu thai, luân hồi.
 
Phật gia cho rằng, sự sống con người không chỉ có trong một đời một kiếp. Sau khi chết, người ta phải trải qua những lần chuyển sinh trong 6 nẻo luân hồi: cõi trời, cõi A Tu La, cõi người, cõi súc sinh, cõi ngạ quỷ và cõi địa ngục.
 
Do đó, một người sinh ra trên thế gian sẽ có 3 loại trạng thái sinh mệnh: đời này, đời trước và đời sau. Phật gia cho rằng vận mệnh đời này của con người được quyết định bởi đức hạnh và nghiệp lực tích luỹ từ những đời trước. Còn những việc làm trong kiếp sống này sẽ quyết định tương lai, kiếp sau của người ta.
 
Sự phong phú của các thư tịch, thần thoại, truyền thuyết dân gian phương Đông khiến người ta nghĩ rằng quan niệm luân hồi là nét đặc thù của văn hoá Á Đông.
 
Tuy nhiên trên thực tế, trong văn hoá Hy Lạp cổ, các nước châu Âu cũng như quan niệm Cơ Đốc giáo cũng có tồn tại quan niệm luân hồi. Rất nhiều nhà hiền triết Hy Lạp cổ đại như: Pythagoras, Plato, Apollonius… đều từng đề cập đến vấn đề luân hồi.
 
Luân hồi trong quan niệm các triết gia Hy Lạp cổ
 
Pythagoras (khoảng 580 – 500 TCN), nhà triết học, nhà toán học nổi tiếng của Hy Lạp cổ, người đã phát minh ra định lý Pitago có một niềm tin mạnh mẽ vào luân hồi, ông công khai tuyên bố thuyết linh hồn bất diệt và luân hồi chuyển thế.
 
Ông từng nói: “Linh hồn là bất diệt, nó có thể chuyển biến thành các loại sinh vật khác. Ngoài ra, phàm là sự vật tồn tại, đều sẽ phải tái sinh trong một loại môi trường nào đó, không có bất cứ thứ gì là mới mẻ tuyệt đối cả. Hết thảy mọi thứ sinh ra đã có sinh mệnh cả“.
 
Một nhà hiền triết khác của Hy Lạp cổ là Diogenes còn cho rằng Pithagoras có thể nhớ lại được tới 4 lần luân hồi chuyển sinh của mình một cách cụ thể, tường tận. 
 
Platon (khoảng 427-347 TCN), một nhà tư tưởng lỗi lạc khác của Hy Lạp cổ cũng có cùng quan điểm này. Trong cuốn “Phaedrus”, ông viết rằng, hết thảy linh hồn chuyển sinh vào trong nhục thể, nếu sống theo chính nghĩa thì có thể có được vận mệnh tốt, còn nếu không sống theo chính nghĩa, vận mệnh sẽ rất thảm hại. 
 
Platon còn chỉ ra rằng con người sẽ chuyển sinh đến những nhục thể khác dựa theo việc làm trong đời trước của mình:
 
Người đã dưỡng thành những thói xấu như tham ăn, ích kỷ, chè chén say sưa, rất có khả năng sẽ đầu thai trở thành lừa hoặc những động vật sa đọa khác. Người sống vô trách nhiệm, vô pháp vô thiên, sử dụng bạo lực thì sẽ hóa kiếp thành sói, chim ưng, diều hâu.
Người dưỡng thành bản tính lương thiện của một công dân tốt, có thể sẽ tiến nhập vào cuộc sống xã hội nào đó, có thể là bên trong cơ thể của loài động vật sống có kỷ luật, ví như loài ong, ong vàng, kiến, thậm chí có thể lần nữa chuyển sinh thành người“.
 
Vấn đề đặt ra là làm thế nào để tịnh hóa linh hồn đây? Platon cho rằng, chỉ có nhận thức chân lý, theo đuổi cái thiện, linh hồn người ta mới được tẩy rửa:
 
Muốn có được linh hồn thuần khiết mà lại không thể đi theo Thần, thì chân lý nào cũng đều sẽ không nhìn thấy được, chỉ có thể gặp phải bất hạnh, sẽ bị lãng quên mau chóng và sa vào tội ác. Bởi gánh nặng đã khiến đôi cánh họ bị tổn thương và ngã xuống mặt đất. Họ sẽ phải tuân theo loại phép tắc như vậy mà trầm luân“.
 
Ý tứ là nếu con người ta không theo đuổi chân lý, không biểu dương trí huệ, không tín Thần thì cuối cùng sẽ chịu sa đọa trong tội ác, trầm luân trong dục vọng. Họ sẽ không ngừng bị giáng hạ xuống. Chúng ta biết rằng Adam và Eva chỉ vì nghe lời con rắn nếm thử trái cấm mà bị đuổi khỏi vườn Địa đàng, cũng chính là một hình thức bị trừng phạt, giáng hạ.
 
Platon cũng nói: “Nếu người ta hướng đến một lối sống thấp kém, đi ngược với luân lý, thèm khát hư vinh thì một khi không tỉnh táo linh hồn họ sẽ bị “con ngựa bất kham” mang tên dục vọng dẫn đến những nơi lạc thú, làm ra những việc sa đoạ, đồi truỵ, thoả mãn kích thích cá nhân. Đã làm một lần rồi, thì sau này họ sẽ không ngừng tái phạm nữa“.
 
Quả vậy, một khi chìm đắm trong hưởng lạc và lạc thú thấp hèn, khi nuôi dưỡng dục vọng ngày càng mạnh mẽ, người ta sẽ buộc phải trả hết nợ nghiệp đầy thống khổ trong luân hồi tử sinh. 
 
Luân hồi trong Cơ Đốc giáo
 
Sau nền văn minh của Hy Lạp cổ và La Mã cổ, Cơ Đốc giáo, một tôn giáo có ảnh hưởng sâu sắc đối với nền văn minh phương Tây cũng bảo lưu quan điểm về thuyết luân hồi.
 
Ngay từ sớm trong “Các cuốn sách Biển Chết” (viết trong khoảng 200 TCN – 68 SCN), đã có rất nhiều ghi chép về trường hợp chuyển sinh của đại tư tế Menkisede. Theo “Sáng Thế Ký”, ông vốn được người Do Thái thuộc phái Qumran Essenes chờ đợi.
 
Trong “Thư gửi tín hữu Do Thái giáo” ở Tân Ước, cách nói Đức Jesus được tôn xưng là “Thượng Tế theo phẩm trật Menkisede” chính là vì để trùng khớp với truyền thuyết cổ xưa của phái Essenes này. 
 
Từ thế kỷ 1, trong ghi chép của nhà sử học Do Thái Flavius Josephus có thể thấy các tông phái lớn của Do Thái giáo đương thời, ngoài các phái Sadducees, Essenes và Pharisees đều rất tin tưởng vào thuyết luân hồi chuyển sinh.
 
Thế kỷ thứ 2, cha xứ Origen, một người rất có ảnh hưởng đến Cơ Đốc giáo cũng tin rằng linh hồn sẽ thuận theo thiện ác đã làm từ đời trước mà gặp phải báo ứng khác nhau trong đời này, hơn nữa không ngừng xoay vần như vậy không có hồi kết. Thuyết này đã được lưu truyền suốt 300 năm trong giáo hội chính thống. 
 
Trên thực tế, nhìn từ góc độ luân hồi báo ứng, một số trường hợp trong kinh Tân Ước còn có thể lý giải dễ dàng hơn nữa. Ví như trong “Phúc âm Matthew” có viết:
 
Khi Jesus bước đến, nhìn thấy một người bị mù bẩm sinh. Môn đồ hỏi Đức Jesus rằng: “Thưa Thầy, người này bị mù ngay từ khi mới sinh ra, là ai đã phạm tội vậy, là người này, hay là cha mẹ anh ta?”.
 
Đức Jesus trả lời: “Không phải là người này phạm tội, cũng không phải là cha mẹ anh ta phạm tội, mà là phép màu của Chúa Cha sẽ được triển hiện trên thân của người này“. 
 
Đức Jesus từng dùng thuyết luân hồi để diễn giảng về mối quan hệ giữa Gioan Tẩy Giả và tiên tri Elijah. Đoạn này có thể thấy trong “Phúc âm Matthew”: 
Các môn đệ hỏi Người rằng: “Vậy sao các kinh sư lại nói Elijah phải đến trước?”.
Người đáp: “Ông Elijah phải đến để chỉnh đốn mọi sự. Nhưng Thầy nói cho anh em biết: ông Elijah đã đến rồi mà họ không nhận ra, lại còn xử với ông theo ý họ muốn. Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế”. Bấy giờ các môn đệ hiểu Người có ý nói về ông Gioan Tẩy Giả. 
 
Đến thế kỷ thứ 6, hoàng đế của đế quốc đông La Mã là Justinian I cho rằng học thuyết của cha xứ Origen là dị đoan và bắt giam giáo hoàng Vigilius vốn ủng hộ cách nói này, đồng thời bắt đầu loại bỏ đi thuyết luân hồi trong “Kinh Thánh”. 
 
Hiển nhiên, nguyên nhân hàng đầu để phủ định thuyết luân hồi là vì “lo sợ thuyết luân hồi sẽ làm yếu đi tầm quan trọng về sự cứu chuộc của Cơ Đốc“. 
 
Nhưng bất kể “Kinh Thánh” đã bị lược gọn đến mức độ thế nào, chúng ta vẫn có thể tìm được những đầu mối có liên quan với luân hồi. “Các cuộn sách Biển Chết” được phát hiện gần đây đều có ghi lại giáo nghĩa của “White Brotherhood”, bao gồm luân hồi, chủ nghĩa ăn chay mà cho đến ngày nay phần đông đã trở thành giáo lý xa lạ với đại đa số các tín đồ Cơ Đốc giáo. 
 
Sự phát triển của khoa học hiện đại, thuyết vô thần đang phá huỷ những niềm tin vào Thần Phật vốn là bản năng của con người. Thuyết luân hồi cũng bị chụp cho cái mũ “mê tín”.
 
Thực ra, khoa học dù phát triển cao đến mấy, con người dù nắm trong tay kỹ thuật lợi hại nhường nào, cũng không thể nào cải biến được sự an bài của Thần cho thế giới con người. Luân hồi chính là một trong những điều được an bài như vậy.
 
Có thể lấy một ví dụ sinh động cho luận chứng này. Ai cũng biết y học hiện đại rất phát triển, các loại thiết bị, máy móc có thể giúp người ta chẩn đoán, điều trị bệnh mau chóng, hiệu quả. Thế nhưng, con người vẫn không thể bất tử, vẫn phải đối diện với luân hồi, sinh tử.
 
Trong lịch sử, chưa từng ai tìm ra thuốc trường sinh. Tần Thuỷ Hoàng cử người chu du bốn biển tìm không ra. Các đạo sĩ cũng bắc lò nấu thuốc, luyện đan, muốn chế thuốc trường sinh rốt cuộc cũng chẳng thành.
 
Bởi vì liều thuốc trường sinh tuyệt diệu nhất của đời người chính là hành thiện, tích đức, tích phúc báo. Làm việc thiện đời này thì kiếp sau mới mong được đầu thai làm thân người, hưởng tiếp số trời. Nếu chỉ một lòng cầu trường sinh, trường thọ rồi lại hành ác nghiệp, làm việc xấu thì vạn kiếp có khi vẫn phải đoạ đày nơi địa ngục bể khổ.
 
Đó chính là:
Luân hồi chuyển thế kỷ thiên niên
Tiến tiến xuất xuất vi na bàn
Công danh lợi lộc bất trường cửu
Thế đạo hưng suy toàn tại thiên
Sinh mệnh bản thị thiên thượng tiên
Nhân sinh thành bại quá nhãn yên
Thị phi bản thị tiền thế oán
Đắc Pháp phá mê thượng thanh thiên

(Ca khúc “Mộng tỉnh”, lời: Minh Tịnh)
 
Tạm dịch: 
Luân hồi chuyển thế mấy ngàn năm
Đến đến đi đi tại cớ gì?
Công danh lợi lộc nào giữ mãi
Thế đạo hưng suy định bởi trời
Sinh mệnh vốn là tiên thiên thượng
Thành bại trong đời mây khói bay
Thị phi vốn là ân oán trước
Đắc Pháp tỉnh mộng về cố hương.


                                                                                                         Thiện Sinh 

SỐNG THIỀN (Thích Chúc Hiền)




Hít thở: Dài, sâu thật nhẹ nhàng,
Mỗi làn hơi thở mỗi bình an.
Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản,
Thể chất thong dong lại vững vàng.
Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt,
Năm căn đoan chánh bặt tham sân.
Tâm thiền rạng chiếu ung dung bước.
Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
 
Thanh Thoát Y Vàng

Y vàng thanh thoát chốn chùa chiền,
Tỏa sáng niềm tin, tỏa ánh thiêng.
Pháp lữ huân tu nền định tuệ,
Tăng thân trưởng dưỡng giới hương thiền.
An cư ba tháng ngời hoa đạo,
Kiết hạ cữu tuần rạng sắc liên.
Khắp cõi trời người đều hoan hỷ,
Như Lai sứ giả đạo tâm viên...!

Tha Phương Kiến Tự

Quê người đất khách dựng chùa chiền,
Ứng hoá tuỳ cơ độ hữu duyên.
Chẳng ngại bì lao xây đạo nghiệp,
Không màn khó nhọc mở nguồn thiền.
Mây từ bủa khắp trùm ba cõi,
Đuốc tuệ soi cùng nở vạn liên.
Đất khách quê người ngời ánh đạo,
Sử vàng ghi dấu mãn tâm nguyền...!

Lắng Lòng Tu Học

Gát lại hơn thua chuyện thế tình,
Lắng lòng tu học, đọc chân kinh.
Nương nguồn tuệ giác, gieo nhân tốt,
Tựa cửa từ bi, phát hạnh lành.
Nhổ cội tham sân, quy Cực Lạc,
Xây nền hỷ xả, hướng An Bang.
An Bang, Cực Lạc vui muôn thuở,
Chín phẩm đài sen nâng bước chân...!
 
Chúc Hiền