Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

QUAY VỀ (Giới thiệu sách mới)













 
---------------------------------------------------


ĐỌC và CẢM NHẬN tập thơ “QUAY VỀ” của THẦY MINH ĐẠO

Cầm trong tay hai tập thơ “Quay về” và “Đối cảnh tùy duyên” của thầy Minh Đạo vừa gởi tặng lòng tôi cảm thấy bâng khuâng một niềm vui. Thầy là một nhà thư pháp với nét bút hết sức phóng khoáng và độc đáo điều nầy anh em thân hữu đều cảm nhận được. Riêng về thơ thì thầy đã viết rất đều đặn và xuất hiện trên các trang web Phật giáo cũng khá thường xuyên, điều nầy cũng nhiều người biết. Thầy âm thầm làm thơ như con tằm âm thầm nhả sợi tơ vàng óng ánh dâng đời, không ồn ào khoa trương , không tìm cách thể hiện tên tuổi. Để cảm nhận được ý thơ của thầy ta phải ở trong một không gian thật tỉnh lặng, để cho tâm ý hết sức lắng trong để đối diện và trực nhận những dòng thơ thật thâm trầm, sâu lắng.

Khi thấy tựa đề tập thơ  là “Quay về” có lẽ ai cũng thắc mắc: “Thế thì thầy đi đâu mà nay quay về, Chẳng lẽ từ trước tới nay thầy đang sống tha hương nay quay về cố quận, hay thầy đang dong ruỗi trong cuộc sống xa nhà nay quay về với mái ấm gia đình?”. Để giải tỏa những thắc mắc nầy xin mời các bạn cùng tôi lần lượt đi vào cõi thơ của thầy với 130 bài trong thi tập nhé.
Sở trường của thầy là thơ thất ngôn bát cú Đường luật nhưng thi thoảng thầy cũng viết thơ ngũ ngôn, lục bát hoặc thơ tự do và mỗi thể loại đều có cái hay, cái hạn chế riêng biệt của nó.

Như để tạo động lực cho hành trình quay về, thầy Minh Đạo bắt nguồn từ sự cầu nguyện:
                                     Quy theo nẽo giác bền tâm lực

                                    Thoát khỏi đường mê rỏ sắc không.

(Cầu nguyện)
Sau khi dâng lời cầu nguyện đồng thời cũng là phát tâm lập nguyện, thầy bắt đầu cuộc hành trình quay về…

Cuộc sống là một chuổi nối dài những sự kiện với muôn vàn cảm xúc, cho ta bao niềm vui với nỗi buồn,  đắng cay và dịu ngọt, an lạc và phiền não… Tất cả những thứ đó là điều tất yếu trong cuộc sống, không ai có thể từ chối, loại bỏ nó, quan trọng là ta cảm nhận nó như thế nào. Đừng biến cuộc sống thành những chuổi dài đau khổ triền miên với những suy tư, hành động tiêu cực mà chúng ta hãy bắt đầu một ngày mới, một hành trình mới như thế này
                                     …Chào ngày mới tâm tư rộng mở

                                        Biết cảm thông chia sẻ với đời

                                        Luôn cho đi chẳng màng đền đáp

                                        Ta cùng người mỉm miệng cười tươi…

                          ( Chào ngày mới)
Cũng bởi ta cứ mãi mê đắm chìm đời ta trong tham vọng  với những ước muốn không có điểm dừng cho nên:

                                         Khổ lụy tai ương mãi bám vây

                                         Tới lui lẩn quẩn biết ai thay

                                         Ba đướng giác ngộ nào đâu thấy

                                         Sáu nẽo trầm mê chăng có hay!

(Kiếp này)
Nàng cung nữ trong “Cung oán ngâm khúc” của Ôn Như Hầu cũng đã cất tiếng than ai oán

                                          Gót danh lợi bùn pha sắc xám

                                          Mặt phong trần nắng rám mùi dâu

                                          Nghĩ thân phù thế mà đau

                                          Bọt trong bể khổ bèo đầu bến mê

Bởi vì lòng ta còn tham đắm nghiệp trần cho nên
                                          Tham đắm trần gian nên lận đận

                                          Tìm cầu đạo cả vẫn long đong !

Long đong là phải, cái gì cũng muốn ôm ấp vào, cái gì cũng muốn giử lấy cho riêng mình, bởi vậy muốn thoát ra khỏi khổ đau, ưu não thì việc đầu tiên là  lập hạnh buông bỏ, thực hành xả ly
                                         Xả bỏ lòng trần cho sạch bụi

                                         Vun bồi tuệ giác phải dày công!

(Ngộ-mê)
Biết tự nhủ lòng như thế, nhưng mà  ngũ dục của trần gian không dễ gì thoát ra được, nghiệp trần còn nặng nên vẫn còn nửa mê nửa tỉnh!
                                                Tần ngần giửa tỉnh với mê

Cửa thiền thanh tịnh mân mê chưa vào
                       (Ba đường sáu nẽo)

Thế mới biết khi chúng sanh đã tạo nghiệp thì mãi trôi lăn theo nghiệp lực của y báo và chánh báo mà thác sanh  trong ba đường sáu cõi,  luân hồi trùng trùng mãi không có nẽo ra                                            
                                             Lăn lóc ba đường đời vẫn khổ
                                             Loanh quanh sáu nẽo đạo còn xa!

(Đường về)

Mâu thuẩn nội tại luôn giằng xé trong ta, biết trần gian là cõi tạm nhưng vẫn muốn đám chìm trong đó, biết quay về với bản tánh chơn tâm là con đường giải thoát mọi khổ đau nhưng vẫn phân vân không muốn vào vì dục lạc trần gian vẫn còn sức hấp dẫn với ta

Dòng đời cứ vội đi qua
Rồi như chiếc lá la đà trước sân
Bởi lòng còn nặng tham sân
Nên chi ngồi đó phân vân lối về!
                                    (Lối về)

Đến đây tôi chợt nhớ Vũ Hoàng Chương cũng đã từng có tâm trạng như thế

Lang thang từ độ luân hồi
 
U minh nẻo trước, xa xôi dặm về.
 
Trông ra bến hoặc bờ mê
 
Nghìn thu nửa chớp, bốn bề một phương

(Nguyện cầu-VHC)

Thế cho nên muốn thoát ra khỏi nghiệp báo trầm luân chỉ có một con đường duy nhất để quay về nương tựa

Trầm luân khắp nẽo nương Tam Bảo
Hiển hiện nguồn chơn thoát khổ đau

(Bụi bám)

Không phải nương vào Tam Bảo để cầu xin cứu vớt cho mình được giải thoát, mà y nương Tam Bảo để tu tập tự thân chuyển hóa, vì đức Phật đã dạy “Hãy tự mình thăp đuốc lên mà đi”, không ai có thể cứu vớt mình được cả ngoài chinh bản thân mình cả, vì vậy muốn tìm ra nẽo về thì phải hạ thủ công phu tu tập thôi

Tinh tấn công phu suốt một đời
Chiều tàn bóng ngả vẫn chơi vơi
Loanh quanh theo lý đường mờ tắc
Buông xả bình tâm đạo sáng ngời

(Công phu)

Chỉ vậy thôi, nhưng trong cuộc hành trình quay về với cội rễ uyên nguyên, tìm cho ra cái bản lai diện mục của chính mình, từ bao đời nay trong vô lượng kiếp ta vẫn chỉ là người lữ khách trên hành trình xa diệu vợi

Kẻ lữ hành thoáng qua
Dừng lại rồi đi xa
Gập ngềnh qua vạn ngã
Biết bao giờ nhận ra?!

                        (Lữ khách)

Người lữ khách trong muôn vạn kiếp luân hồi nhưng cũng đã có thiện duyên tìm ra ngõ về, trong đêm dài tăm tối thấy được tý ánh sáng le lói cuối con đường và ô hay chợt nhận ra mình đã lang thang như thế không biết từ bao lâu và mỗi ngày một xa, thế nên tự nhủ lòng phải quay lại thôi

Quay đầu mà trở lại
Đường dài đã đi qua
Sám hối và cầu nguyện
Thanh thản bước dần qua

(Lữ khách)

Thế nhưng cõi hồng trần này tuy rằng mọi thứ đều giả hợp, phù vân, tạm bợ nhưng đễ mà buông tay thoát ra nó không phải là chuyện dễ bởi vậy hành giả phải tinh chuyên lập nguyện

Vô minh buộc ràng phiền đeo bám
Trí huệ khai thông lụy gõ tan
Giác tánh huân tu trừ lậu nghiệp
Bỏ căn dứt tướng tỏ dương quang

(Nguyện)

Khi ánh dương quang đã hiễn bày thì hành giả bổng thấy mình ung dung tự tại, tâm quang bừng sáng thong dong như mây trắng cuối trời, sống trong cuộc đời tục lụy lắm khổ đau nhưng vẫn an nhiên tự tại. Như chàng cùng tử đã tìm ra viên ngọc trong chéo áo (Kinh Pháp Hoa), nên từ đây đã có một kho báu để sống mà không phải lang thang đầu đường cuối chợ như ngày xưa nữa!

Thấy Minh Đạo đã “THẤY” được gì, trãi nghiệm tự thân được gì thì chỉ có thầy biết, nhưng những gì tuôn chảy trong tứ thơ cho ta thấy “Quay về” đối với thầy không chỉ  là một khái niệm mà là một hành trình một sự chứng nghiệm tự thân tìm về bản thể chơn như, quay về bản tánh thanh tịnh sau muôn vạn kiếp lang thang trong nẽo luân hồi, “|Quay về” để tìm ra cái bản lai diện mục của chính mình, nó là một hành trình vạn dặm và có thể là nhiều kiếp. Thế nhưng có đi là có đến miễn sao hành giả không thấy khó khăn gian khổ mà thối thất tâm bồ-đề!

Lời giải mã cho ý tưởng của thi tập “Quay về” đã được hiển bày. Xin mượn một bài thi kệ của Thiền sư Nhất Hạnh để thêm một lời giải thích

Quay về nương tựa

Hải đảo tự thân
Chánh niệm là Bụt

Soi sáng xa gần


Hơi thở là Pháp

Bảo hộ thân tâm
Năm uẩn là Tăng

Phối hợp tinh cần.

 

Đến đây thì ánh chiêu dương đã soi rạng vạn nẽo đường trần rồi…

Tâm Lễ

                                                                                       (Những ngày cuối hạ 2017)

 

 

 

 

 

 












KHOAI LANG

                                                         Kết quả hình ảnh cho khoai lang

Trong củ khoai lang chứa rất nhiều chất dinh dưỡng, bao gồm tinh bột, beta carotene, vitamin C, vitamin B1. Bên cạnh đó, loại củ này còn chứa 10 loại nguyên tố vi lượng cần thiết cho sức khỏe như canxi, phốtpho, kẽm, sắt, magiê, natri, kali... (Nguồn Laodong)

Đặc biệt, protein trong khoai lang có khả năng ức chế ung thư ruột kết và trực tràng ở người. (Nguồn Caynhalavuon)

Vitamin C trong khoai lang giúp ngăn ngừa cảm lạnh và virus cúm, rất cần thiết cho xương và răng. Vitamin C còn tốt cho hệ tiêu hóa và quá trình hình thành các tế bào máu, góp phần chữa lành vết thương. (Nguồn Kenhphunu)
Kết quả hình ảnh cho khoai lang


Trong khi đó, magie trong củ khoai lang còn chống căng thẳng, đồng thời giúp cơ xương, tim mạch phát triển khỏe mạnh. (Nguồn Blogcaycanh)

Khoai lang còn chứ nhiều beta carotene - tiền chất của vitamin A, giúp duy trì đôi mắt sáng rõ. Bên cạnh đó, beta caroten được chứng minh là có khả năng bảo vệ cơ thể khỏi những tác nhân gây ung thư. (Nguồn Soha)
Kết quả hình ảnh cho rau khoai lang


Không chỉ có củ khoai lang mới mang lại lợi ích sức khỏe, rau lang - loại rau phổ biến được nhiều người ưa chuộng cũng giúp thanh nhiệt và giải độc cơ thể hiệu quả. (Nguồn Cachchuahoimieng)

Rau lang chứa hàm lượng chất xơ dồi dào nên hỗ trợ tiêu hóa hoạt động và tiêu thụ các chất béo tích tụ bên trong cơ thể rất tốt. Vì thế, loại rau này rất phù hợp cho người muốn ăn kiêng để giảm cân, người thường xuyên bị táo bón. (Nguồn Caynhalavuon)

Rau lang còn giúp giảm cơn nghén cho phụ nữ mang thai. Với những bà mẹ đang cho con bú, rau lang còn có tác dụng lợi sữa, mát sữa. (Nguồn Dayhoichuongbung)

Người bị tiểu đường nên thường xuyên sử dụng rau khoai lang vì nó làm giảm đường huyết hiệu quả. Người bị tiểu đường cũng nên ăn đọt rau lá non của cây khoai lang do có chứa một chất gần giống insulin. (Nguồn Laodong)
Kết quả hình ảnh cho rau khoai lang

Rau khoai lang là loại rau có khả năng thanh nhiệt, làm mát cơ thể rất tốt. Loại rau này còn rất giàu chất diệp lục giúp làm sạch máu, loại bỏ độc tố trong cơ thể. Chính vì thế tuy chỉ là cây lương thực bình thường nhưng nó được coi như loại cây toàn năng với sức khỏe của con người. (Nguồn Laodong)





Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

BÀI THUỐC DÂN GIAN NGA CHỮA BỆNH MỠ MÁU CAO HIỆU QUẢ

                                                   tim mạch, mỡ máu, dot quy,

Mỡ máu cao có thể dẫn đến một số bệnh nguy hiểm như tiểu đường type 2, tim mạch, đột quỵ… Ở Việt Nam, tỷ lệ người mắc chứng này chiếm khoảng 29,1% và đang tăng nhanh, dó đó các bài thuốc dưới đây sẽ rất có ích cho bạn và người thân.

Mỡ máu cao là hiện tượng rối loạn mỡ máu trong đó một số thành phần mỡ trong huyết tương cao hơn mức bình thường.
Mỡ máu cao chủ yếu là do lượng cholesterol và triglycerid trong cơ thể tăng. Người ta thường đánh giá nồng độ mỡ máu bằng 2 xét ngiệm là định lượng nồng độ triglycerid toàn phần và nồng độ cholesterol toàn phần.
Nếu nồng độ cholesterol toàn phần có giá trị từ 4-5mmol/l và triglycerid toàn phần có giá trị nhỏ hơn 2,3mmol/l là bình thường. Vượt quá giá trị này được gọi là mỡ máu cao.
Ở Việt Nam, tỷ lệ người có chứng mỡ máu cao chiếm khoảng 29,1% và tăng nhanh ở độ tuổi từ 35-45 với 41,7% và ở người cao tuổi khoảng 63%.
Mỡ máu cao khiến cho người bệnh phải đối diện với nguy cơ bị mỡ đóng vào trong mạch máu, tạo thành một mảng xơ vữa, dễ dẫn đến tình trạng tắc mạch máu và làm vỡ mạch máu.
Đặc biệt, những người bị mỡ máu quá cao, tình trạng mạch máu bị bít, hẹp mạch máu nhiều hơn. Nếu xảy ra ở não thì có thể gây nên tai biến mạch máu não, nếu xảy ra ở ruột thì nguy cơ gây nên tắc mạch máu nuôi ruột dẫn đến hoại tử ruột.
Nếu xảy ra ở tim có thể gây ra nhồi máu cơ tim. Nếu xảy ra ở chi có thể gây tắc mạch máu chi…
Những hệ quả nguy hiểm do bệnh mỡ máu cao gây ra là người bệnh có nguy cơ mắc 7 bệnh nguy hiểm như bệnh viêm tụy, bệnh tiểu đường type 2, bệnh tim mạch, đột quỵ, bệnh gan, đau và tê bàn chân, sa sút trí tuệ…
2. Những bài thuốc chữa bệnh mỡ máu cao
Nga có một bài thuốc dân gian lâu đời chữa bệnh mỡ máu cao rất hiệu quả. Cách làm như sau:
– Nguyên liệu: 4 củ tỏi, 4 quả chanh, 3 lít nước sôi để nguội.
– Cách làm: Tỏi bóc sạch vỏ. Chanh tiệt trùng bằng nước sôi, cắt thành miếng nhỏ. Xay nhỏ nguyên liệu trên với 3 lít nước sôi để nguội sau đó cho vào tủ lạnh để trong 3 ngày.
– Cách sử dụng: Mỗi ngày dùng tối đa 50ml chia làm 3 lần, uống trước bữa ăn. Duy trì một liệu trình 40 ngày, mỗi năm chỉ làm 1 liệu trình.
Chú ý: Bài thuốc này cũng có thể sử dụng để làm sạch các mạch máu, nhưng phải sử dụng với liều lượng thấp hơn, khoảng 1 – 2 muỗng canh/lần.
Ngoài ra, quý bạn đọc còn có thể tham khảo các bài thuốc sau để chữa bệnh mỡ máu cao.
Bài 1: 12g lá sen, 12g trạch tả, 15g phục linh, 12g hoa cúc, 15g ý dĩ, 10g râu ngô, 12g thảo quyết minh. Cho tất cả các vị nấu với 800ml nước, sắc còn 200ml. Lại đổ thêm 600ml sắc lần 2 còn 200mi. Chia làm 2 lần uống trong ngày.
Bài thuốc có tác dụng tiêu bớt lượng mỡ thừa trong máu.
Bài 2: 30g cam thảo, 25g câu kỷ tử sắc với 800ml nước lấy 200ml, uống 2 lần trong ngày.
Bài thuốc có tác dụng giúp tăng cholesterol tốt, giảm cholesterol xấu.
Bài 3: 30g sơn trà, 10g lá sen dùng nấu nước uống thay trà.
Bài thuốc có tác dụng thanh nhiệt, giảm mỡ máu.
Theo Soha

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

GIEO TRỒNG DUYÊN LÀNH (Thích Chúc Hiền)

                                                     Kết quả hình ảnh cho chú tiểu ngây thơ

                                                               ( Thương tặng các Chú Tiểu)
 
                                                                                                       
                                                           Cứ mỗi chiều thứ bảy
                                                           Con theo mẹ về chùa
                                                           Trồng duyên lành với Phật
                                                           Gát mọi chuyện nô đùa


                                                           Lắng lòng con niệm Phật
                                                           Từng nhịp mõ rơi đều
                                                           Hoà âm cùng pháp lữ
                                                           Mỉm nụ cười trong veo


                                                           Hương nguyền thơm lan tỏa
                                                           Phật ngự ở liên toà
                                                           Hào quang soi chiếu diệu
                                                           Trong con bừng tâm hoa


                                                           Đèn thiền lung linh sáng
                                                           Cửa Phật con bước vào
                                                           Duyên lành con nguyện kết
                                                           Tâm Bồ Đề dâng cao


                                                           Chuông chùa ngân vang khắp
                                                           Thành tâm con cúi đầu
                                                           Chấp tay sen búp nở
                                                           Tu tập nguyền thêm sâu


                                                           Nhân duyên lành hội đủ
                                                           Con xin Thầy xuất gia
                                                           Hoa niên vừa lên tám
                                                           Con lần theo Phật Đà


                                                           Tóc xanh con rũ bỏ
                                                           Khoát lên mình ca sa
                                                           Lòng từ bi trải rộng
                                                           Thương yêu khắp mọi loài


                                                           Sớm chiều vui kinh kệ
                                                           Cơm chay lòng qua loa
                                                           Pháp mầu con nguyện học
                                                           Đáp nghĩa ân đậm đà...!


                                                                                     Chúc Hiền
 

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

TRĂNG VÀ THUYỀN

                                           

                                             Dập dềnh sông biển bạn trăng khuya,
                                    Gió lạc đong đưa rộn tiết mùa.
                                    Ngư phủ lơ mơ, sương trắng thoảng,
                                    Thuyền nan lờ lững, nước mây khua.
                                    Đêm về giữ lái nhìn trời biếc,
                                    Ngày đến ôm câu ngắm ánh ngà.
                                    Lặng lặng ru êm người với cảnh,
                                    Chông chênh ẩn hiện giấc Nam Kha.

                                                                               Minh Đạo



KẺ ĂN MÀY ĐẾN TÂY THIÊN CẦU PHẬT VÀ BÀI HỌC LÀM NGƯỜI SÂU SẮC


 

Một câu chuyện lưu truyền rộng rãi trong dân gian, được cải biên từ chuyện “Phạm Đan hỏi Phật”, mang đến những bài học nhân sinh vô cùng sâu sắc.

Trong mệnh chỉ có tám phân lúa gạo
Trước đây có một người ăn mày, mỗi ngày đều đi xin ăn, anh ta rất muốn có cuộc sống của một người bình thường, thế là anh ta quyết định mỗi ngày xin ăn sẽ cất trữ lại một ít. Thế nhưng, dù anh ta tích cóp nhiều năm, trong kho vẫn chỉ có vài phân lúa gạo. Anh ta không hiểu nguyên nhân vì sao, nên quyết định tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.
Một hôm, vào ban đêm, anh ta lặng lẽ nấp kín ở một góc trong kho lúa để rình, kết quả phát hiện một con chuột lớn đến ăn vụng lương thực của mình. Anh ta rất tức giận liền quát hỏi con chuột: “Những nhà giàu có, rất nhiều lương thực ngươi không đi ăn, tại sao lại cố tình ăn vụng số lương thực mà ta vất vả tích góp bấy lây nay?”.
Đột nhiên con chuột cất tiếng nói: “Trong mệnh của anh chỉ có tám phân lúa gạo, anh có mang bất mãn đi khắp thiên hạ cũng chỉ vậy mà thôi”.
Người ăn mày lại hỏi con chuột: “Cớ sao lại như vậy”.
Con chuột trả lời: “Tôi cũng không biết, anh đi hỏi Phật tổ thì sẽ rõ”.
Thế là người ăn mày hạ quyết tâm muốn đi Tây Phương gặp Phật tổ để hỏi cho rõ ràng, xem xem rốt cuộc vì nguyên nhân gì mình lại có vận mệnh như vậy? Ngay ngày hôm sau người ăn mày xuất phát, vừa đi vừa xin ăn, anh ta đã đi qua rất nhiều con đường, rất nhiều địa phương.
Ba điều đồng ý của người ăn mày
Có một ngày, người ăn mày vất vả lắm mới tìm thấy một ngôi nhà khi trời đã tối, liền tiến đến gõ cửa. Quản gia hỏi anh ta có việc gì, người ăn mày nói là đến xin chén cơm. Lúc đó, vị viên ngoại đi ra nhìn thấy mới hỏi người ăn mày vì sao trễ như vậy rồi mà còn đi đâu? Người ăn mày liền nói vận số của mình không tốt, muốn thay đổi nên đến Tây Thiên hỏi Phật tổ cho rõ ràng. Viên ngoại nghe vậy vội vã mời người ăn mày vào trong nhà ngồi xuống, mang cho anh ta thật nhiều lương khô và một ít bạc trắng.
Người ăn mày ngạc nhiên hỏi nguyên nhân vì sao? Viên ngoại nói rằng, con gái của ông nay đã 16 tuổi nhưng vẫn không nói chuyện, nên ông thỉnh cầu anh đi Tây Thiên nhân tiện giúp ông hỏi Phật tổ nguyên nhân là tại sao?
Viên ngoại đã từng phát lời thề rằng nếu ai có thể làm cho con gái mình nói được thì ông sẽ gả con gái cho người đó. Người ăn mày nghe nói vậy, cảm thấy dù sao mình cũng đi Tây Thiên, thuận tiện giúp ông ấy hỏi Phật tổ một chút cũng được, thế là người ăn mày đồng ý tới hỏi Phật tổ giúp vị viên ngoại.
Người ăn mày lại đi tiếp, đi qua nhiều đường núi hiểm trở. Khi anh ta đến một ngọn núi thì nhìn thấy một ngôi miếu, liền vào xin nước uống. Có một lão hòa thượng chống một cây tích trượng, nhìn rất già nhưng tinh thần còn minh mẫn. Lão hòa thượng lấy nước cho người ăn mày uống, bảo anh ta nghỉ ngơi một lúc, rồi hỏi anh ta muốn đi đến đâu.
Người ăn mày nói rõ nơi mình muốn đến, lão hòa thượng vội vã giữ chặt tay anh ta rồi nói: “Ta muốn nhờ anh đến Tây Thiên hỏi Phật tổ giúp ta, ta tu hành đã 500 năm rồi, theo lý đã sớm thăng thiên rồi, nhưng vì sao mà đến nay vẫn chưa bay lên được?”. Thế là người ăn mày cũng đồng ý sẽ hỏi giúp lão hòa thượng.
Người ăn mày lại tiếp tục lên đường, lại đi qua rất nhiều vùng đồng bằng, sông nước. Một hôm người ăn mày đi đến một con sông lớn, trên sông không có một con thuyền, người ăn mày lo lắng, làm sao mà qua được sông đây? Anh ta khóc than rằng: “Chẳng lẽ vận mạng của ta thật phải khổ như vậy sao?”.
Đột nhiên giữa sông có một con rùa già, to lớn, trồi lên mặt nước. Lão rùa hỏi: “Vì sao lại ngồi ở đây mà khóc?”
Người ăn mày đem sự tình nói một lần nữa với lão rùa, nghe xong lão rùa nói: “Ta đã tu hành một ngàn năm rồi, theo lý mà nói thì đáng ra ta đã sớm thành rồng bay đi rồi, nhưng vì sao đến nay ta vẫn còn là một con rùa già. Nếu anh đi Tây Thiên có thể giúp ta hỏi Phật Tổ, ta sẽ mang anh qua sông”. Người ăn mày rất vui mừng liền đồng ý sẽ hỏi giúp lão rùa.
Phật tổ chỉ giải đáp ba vấn đề
Người ăn mày lại lên đường, lại đi qua không biết bao nhiêu ngày, nhưng thế nào cũng không gặp được Phật tổ. Anh ta hoang mang, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc Phật tổ ở nơi đâu vậy? Tây Thiên đáng ra phải sớm đến rồi chứ.
Người ăn mày càng nghĩ càng thương tâm, rồi sau đó mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Đột nhiên Phật tổ xuất hiện, hỏi: “Ngươi từ nơi rất xa như thế đến đây nhất định là có chuyện gì quan trọng phải không?”.
Người ăn mày nói: “Thưa vâng. Con có mấy vấn đề muốn hỏi ngài, hi vọng Phật tổ có thể giải thích giúp con cho rõ ràng”.
Phật tổ nói: “Được, nhưng ta có điều kiện, ngươi chỉ được hỏi nhiều nhất ba vấn đề mà thôi. Bởi vì cho tới bây giờ chưa có người nào hỏi ta quá ba vấn đề”. Người ăn mày đồng ý, nghĩ thầm mình phải hỏi những vấn đề nào đây?
Người ăn mày cảm thấy vấn đề của mình không quan trọng, ông rùa tu hành đã một ngàn năm thật không dễ dàng gì, vấn đề này cần phải hỏi. Lão hòa thượng tu hành năm trăm năm rồi cũng rất vất vả, vấn đề của lão hòa thượng cũng nên cần phải hỏi. Con gái của viên ngoại thật đáng thương, không nói được thì làm sao mà gả chồng được? Vấn đề này cũng cần phải hỏi.
Thế là người ăn mày không do dự chút nào liền hỏi vấn đề thứ nhất. Phật tổ cho anh ta biết: “Bởi vì lão rùa không nỡ bỏ cái mai rùa trên lưng của nó nên không thể nào biến thành rồng được, bên trong chiếc mai có hai mươi bốn viên dạ minh châu. Nếu bỏ cái mai ấy đi là có thể biến thành rồng”.
Đến vấn đề thứ hai Phật tổ trả lời: “Lão hòa thượng suốt ngày đều cầm cây tích trượng xem như bảo bối, trong tâm luôn nhớ mang theo bên mình. Tích trượng là bảo vật, dùng nó gõ trên mặt đất một cái thì trên mặt đất xuất hiện một dòng suối trong mát. Nếu lão hòa thượng bỏ được cây tích trượng và ném nó đi, thì ông ấy sẽ được thăng thiên”.
Người ăn mày rất vui mừng, lại hỏi đến vấn đề thứ ba. Phật tổ nói: “Nếu cô gái câm nhìn thấy người trong lòng của mình đến thì sẽ nói chuyện”. Rồi đột nhiên Phật tổ biến mất.
Người ăn mày cảm thấy chuyện của mình cũng không có gì đáng phải hỏi, vẫn là nên làm ăn xin qua ngày thôi, thế là liền vội vã lên đường trở về.
Người ăn mày đi đến bên bờ sông lớn lúc trước, lão rùa biết được anh ta đã trở về, nhanh chóng đến hỏi Phật tổ trả lời thế nào. Người ăn mày nói: “Trước tiên ông đưa tôi qua sông đã”.
Lão rùa chở người ăn mày qua sông, anh ta nói nguyên do, lão rùa nghe vậy liền hiểu ra, thế là nó đem cái mai trên lưng cởi xuống đưa cho người ăn mày rồi nói: “Ở bên trong có hai mươi bốn viên dạ minh châu, là bảo vật vô giá, bây giờ ta không còn cần dùng đến nữa, ta tặng nó cho anh”. Nói xong lão rùa biến thành rồng bay đi mất.
Người ăn mày cầm hai mươi bốn viên dạ minh châu rồi gấp rút lên đường. Đi lên núi thấy lão hòa thượng, lão hòa thượng vội hỏi Phật tổ nói thế nào. Người ăn mày nói nguyên nhân, lão hòa thượng nghe xong vô cùng vui mừng, ngay sau đó đem bảo bối tích trượng cho người ăn mày. Lão hòa thượng lập tức cưỡi mây bay đi.
Người ăn mày nhận được hồi báo
Người ăn mày đi về tới ngoài cổng của nhà của viên ngoại, đột nhiên có một cô gái từ bên trong chạy ra, cô gái lớn tiếng hô lên: “Cái người đi hỏi Phật tổ đã trở về rồi”. Viên ngoại nghe vậy chạy vội ra, ông giật mình không hiểu vì sao con gái của mình đột nhiên biết nói. Người ăn mày nói lại lời của Phật tổ, viên ngoại vui mừng đem con gái gả cho người ăn mày.
Chuyện xưa đến đây là kết thúc, cuối cùng người ăn mày cũng không thể hướng Phật tổ hỏi rõ vận mạng của mình như thế nào, nhưng toàn bộ đáp án đều nằm ở từng việc diễn ra trong cả quá trình.
Nhân sinh chính là như vậy. Yêu thương người sẽ được người yêu thương, kính trọng người sẽ được người kính trọng. Chúng ta bất kể là đối với người hay làm việc đều cần phải nhớ kỹ, có trả giá mới có hồi báo, không phải có hồi báo mới đi trả giá!
Qua câu chuyện trên rút ra 12 lời khuyên cho cuộc sống như sau:
  1. Vui vẻ trả giá, phúc báo càng ngày càng nhiều
  2. Vui vẻ cảm ơn, thuận lợi càng ngày càng nhiều
  3. Vui vẻ giúp người, được người quý mến càng ngày càng nhiều
  4. Hay oán hận, phiền não càng ngày càng nhiều
  5. Vui vẻ thỏa mãn, khoái lạc càng ngày càng nhiều
  6. Hay trốn tránh, thất bại càng ngày càng nhiều
  7. Vui vẻ chia sẻ, bạn bè càng ngày càng nhiều
  8. Hay tức giận, bệnh tật càng ngày càng nhiều
  9. Hay chiếm tiện nghi, bần cùng càng ngày càng nhiều
  10. Vui vẻ bố thí, tài phú càng ngày càng nhiều
  11. Thích hưởng phúc, thống khổ càng ngày càng nhiều
  12. Vui vẻ học tập, trí tuệ càng ngày càng nhiều.
Đức Hạnh biên dịch
 

Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT HOÀI CẢM (Thích Chúc Hiền)

                                                                    Kết quả hình ảnh cho sông dinh
                                                                        
                                                                            
                                                                 Sông Dinh Hoài Cảm
 
                                                 Sông Dinh vốn dĩ nước hằng sâu,
                                                 Lặng lẽ dòng xuôi tỏa sóng mầu.
                                                 Khắp chốn dân lành gieo giống ngọc,
                                                 Dọc bờ cát trắng quyện hương cau.
                                                 Thuyền neo bến cũ trời êm ả...
                                                 Đá dựng non hiền mây trắng phau.
                                                 Viễn xứ đêm ngày thầm ước nguyện,
                                                 Quê hương vạn thuở thắm duyên đầu...!

                                                            Nha Trang Hoài Cảm

                                                Mênh mông sóng nước nắng vờn qua,
                                                Cát trắng cò bay nghiêng cánh sa.
                                                Lớp lớp thuyền về, trăng rọi lá,
                                                Tầng tầng núi quyện, gió lòn hoa.
                                                Chuông chùa thánh thoát, vơi niềm tục,
                                                Phật tượng trang nghiêm, lắng nghiệp tà.
                                                Nhớ Tháp Bà xưa hương khấn nguyện
                                                Nha Trang biển thắm, thắm tình nhà...!

                                                               Từ Vân Hoài Cảm

                                               Tuyết trắng hôm nao nhuộm trắng đồi
                                               Lặng nhìn thông phủ, áng mây trôi
                                               Từ Vân Phật ngự an lòng thế
                                               Tịnh Mãn Tăng lưu nhẹ đất trời
                                               Kiến tạo già lam, hoa tuệ thắm,
                                               Huân tu đạo nghiệp, nghiệp trần vơi.
                                               Tâm không, nhẹ rỗng nhàn ba cõi
                                               Phật sự viên thành vang khắp nơi

                                                                   Hoài Cảm

                                               Cảm nghe gió thoảng gợi hồn ai
                                               Ngắm núi nhìn sông mộng cuối ngày
                                               Thấp thoáng hình hài ru nỗi nhớ
                                               Tựa hồ mặt nước rũ niềm cay
                                               Quê xưa muôn thuở trăng ngà gọi
                                               Bến cũ ngàn năm mây trắng say
                                               Vô vật vô nhân vô thậm sự(*)
                                               Cảm nghe gió thoảng gợi hồn ai!


                                                                               Chúc Hiền

                                           -Chú Thích:
                                   (*) Không vật không người không đa sự
                                       (Biệt Cấm Phòng- Thơ Tuệ Sỹ)