Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

4 CÂU KỆ CỦA NHÀ PHẬT, ĐỨA TRẺ LÊN 3 CŨNG NÓI ĐƯỢC NHƯNG ÔNG LÃO 80 CÓ THỂ KHÔNG LÀM ĐƯỢC

                                                              phucbao1

Cư sĩ Bạch Cư Dị cho rằng triết lý Ô Sào thiền sư, đứa trẻ lên ba cũng có thể nói. Điểu Khoa thiền sư nói “nhưng ông lão 80 tuổi chưa chắc đã làm được thông”. Mời quý vị cùng chiêm nghiệm.

Ô Sào thiền sư hay Điểu Khòa thiền sư là một vị cao tăng thời Đường, ông sinh tại Hàng Châu. Năm 9 tuổi xuất gia, 21 tuổi đến chùa Quả Nguyện tại Kinh Châu thọ giới.
Đến đời Đường Đại Tông, vua xuống chiếu mời thiền sư vào cung, sư bèn đến. Nhơn đó, sư được gặp Ngài để yết kiến và lãnh ngộ tâm yếu.
Ở phía Bắc Tây Hồ, nơi núi Tần Vọng có một cây tùng cao lớn, cành lá sum suê, uốn quanh như cái lọng, sư bèn ở trên cây đó. Vì thế, người thời bấy giờ gọi sư là Thiền sư Điểu Khòa (Tổ Chim). Lại có chim khách đến làm tổ bên cạnh nên người ta còn gọi sư là Hòa thượng Ô Sào, Thước Sào Bạch Cư Dị, “Thi Tiên” Trung Hoa dưới thời nhà Đường. Một người mà trong lịch sử có gắn nhiều điển tích.

Một trong những quan điểm chủ đạo của ông chính là giáo điều - lý thuyết phải gắn với thực hành. Đường thiên cổ quốc là thời đại đạo Phật du nhập và phát triển cực thịnh tại Trung Hoa lúc đó, Bạch Cư Dị trong tâm thái cũng là một triết gia, cũng tham tường nghiên cứu sùng bái đạo Phật. Nhân chuyến hội duyên gặp được Điểu Khoa thiền sư, cả hai đã có buổi đàm luận sâu sắc.
Bạch Cư Dị đi ngang qua thấy thiền sư ngồi trên cành cao, bèn hỏi:
Sao thiền sư ngồi nơi nguy hiểm quá vậy?
Ô Sào thiền sư đáp:
Chỗ ngồi của Thái thú còn nguy hiểm hơn nhiều
Bạch Cư Dị lại nói:
Tôi là viên quan trọng yếu của đương triều, trấn cả giang sơn có gì mà nguy hiểm?
Thiền sư tiếp:
Củi lửa giao nhau, thức tánh chẳng dừng, quan trường thay đổi, tranh chấp lẫn nhau. Chỗ ngồi của đại quan là dưới vua, mà trên các quan và trăm họ. Vua thương thì quần thần ghét, được lòng dân thì không vừa lòng vua, tính mạng của đại quan và thân quyến đều lệ thuộc vào lòng thương ghét của vua và sự tật đố tị hiềm của mọi người, một chiếc ghế được kê trên đầu lưỡi thiên hạ thì không nguy hiểm sao được!
Trong buổi gặp gỡ, Bạch cư sĩ đã hỏi thiền sư “thiền sư, đại ý của Phật giáo, giáo lý nhà Phật xoay quanh điều gì?”
Thiền sư chẳng hề ngẫm nghĩ, miệng mỉm cười đọc bốn câu kệ:
Không làm điều ác
Tích thiện làm lành
Giữ tâm trong sạch
Phật dạy vậy nên
Bạch cư sĩ nghe xong trầm ngâm suy nghĩ. Vốn cũng là người sùng bái đạo Phật, một cư sĩ của Phật giáo, ông cũng cho cho rằng Phật giáo với bản thân mà nói được xem là tinh thông. Nhưng những điều thiền sư vừa nói chẳng phải quá đơn giản sao?. Mặc dù tiếp nhận nhưng chưa tiếp thụ, Bạch Cư Dị lễ tạ ra về, lòng vẫn không ngơi suy nghĩ. Hôm sau, ông đến hỏi lại Ô Sào thiền sư
Thưa thiền sư, hôm qua tôi có vấn ngài về đại ý quảng đại của Phật giáo, tuy đã thị phạm cho tôi nhưng trong lòng vẫn không ngơi suy tưởng. Những điều ngài nói quả thật cơ bản, đứa trẻ ba tuổi cũng có thể nói ra, liệu có phải ngài cho rằng tôi còn non trẻ, xin được nói rõ.
Như đã đoán trước, Điểu Khoa thiền sư đáp:
Cư sĩ nói đúng lắm, đứa trẻ ba tuổi cũng có thể nói lên một câu đạo lý, nhưng để thực hành đạo lý, Cư sĩ hãy xem thử những điều ta nói một ông lão tám mươi liệu đã có thể làm tròn hay chưa?
Giáo lý của nhà Phật chính là từ bi, để tâm thanh tịnh, những điều to lớn không cần thiết phải xuất phát từ những việc làm to lớn. Tâm quảng đại làm việc nhỏ vẫn có pháp nhiệm màu. Cốt lẽ ở đây, với mọi thiện đạo chính là tu tập thực hành, bảo toàn những giá trị của giáo lý cũng là một trong những việc xoay quanh việc tu hành. Dù Pháp có uyên thâm đến đâu, học thức cao cỡ nào, nhưng người thực hành mới là điều quan trọng. Trong cuộc sống sao có thể tránh được những điều làm ác, dù vô tình hay cố ý. Tâm trong sạch nếu không thường xuyên bồi đắp cũng sẽ có lúc bẩn nhơ. Đứa trẻ có thể nói ra những triết lý đó, nhưng để thực hành tinh tấn và liên tục thì liệu ông lão tám mươi tuổi đã thông?
Bạch Cư Dị chẳng nói gì nữa, mỉm cười từ giã ra về.
Có thơ thuật lại rằng:
Bạch Cư Dị lại dùng kệ hỏi:
Đặc nhập không môn vấn khổ không,
Cảm tương thiền sự khấu Thiền ông.
Vi đương mộng thị phù sanh sự,
Vi phục phù sanh thị mộng trung.
Nghĩa là:
Riêng vào cửa không hỏi khổ không,
Dám đem việc thiền hỏi Thiền ông.
Ngay khi mộng là việc phù sanh,
Hay việc phù sanh ở trong mộng?
Ô Sào thiền sư đáp:
Lai thời vô tích khứ vô tung
Khứ dữ lai thời sự nhất đồng
Hà tu cánh vấn phù sanh sự
Chỉ thử phù sanh thị mộng trung.
Nghĩa là:
Đến thì không dấu, đi không vết,
Khi đến cùng đi, có khác gì.
Việc phù sanh ấy cần chi hỏi,
Chỉ phù sanh này là mộng rồi.

Duy Anh

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2019

TỎ TƯỜNG (Thơ)



     TỎ TƯỜNG

Cuộc đời bệnh tật chẳng chờ
Phút giây chợt đến ai ngờ được đâu
Sanh già bệnh tử là câu
Tự mình thấu triệt rõ hầu tiến tu
Lo gì những chuyện lu bu
Mà quên hướng niệm công phu sớm chiều
Ngoài kia phần mộ đã nhiều
Đất chôn không hết bao điều đáng thương
May nhờ học đạo tỏ tường
Chẳng gì phải sợ vô thường hỏi thăm.

  Viết sau ngày xuất viện.
      Dallas Texas, 1-7-2019
               Tánh Thiện

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2019

THIỀN TÂM (Thơ xướng họa)



Họa theo bài THIỀN TÂM của tác giả Võ Làng Trâm trên trang facebook Viên Minh:

LẶNG TÂM (Bài họa)
Chiều dâng, lặng ngắm phía lưng đồi,
Mấy khoảng rong tìm… cũng đã vơi!
Ngẫm bởi tham cầu, đau khổ xác!
Suy qua xả bỏ, thuận an trời.
Bao tình nghĩa kết duyên thầm dưỡng…
Vạn kiếp mầm gieo nợ khó hồi…
Biết vậy quay về bên nẻo giác?
Ngày đêm tự tại, phủi xong rồi…
3/7/2019
Minh Quang

DẦN BUÔNG (Bài họa)
Dần buông thế thái, ẩn trên đồi
Lỡ đắm dương trần sẽ chóng vơi
Thức dậy ra vườn nhưng khác cõi
Ngồi yên tĩnh tọa vẫn riêng trời
Vui thay hạnh phúc ai đang hưởng
Đẹp lắm nhân gian kẻ thật hồi (tâm)
Pháp bảo linh huyền nơi nẻo lặng
An nhiên chẳng vướng khổ ly rồi.
4/7/2019
Viên Minh

Nguyễn Như Nhiên Góp họa vui cùng thi huynh Minh Quang:

CHẲNG ĐỘNG
Lẳng lặng chuông ngân khắp cả đồi
Am thiền chẳng động hỷ nào vơi
Trong veo chốn thực đời riêng cõi
Yên ắng đường thênh cảnh lộng trời
Phước báu nhân gian tu để nhận
Bồng lai tuổi hạc ngẫm mà hồi
Hơn thua phải trái đâu còn nghĩa
Rõ biết từ đây đã sáng rồi…

Dương Khắc Nhân Tu Tâm (kính họa )
Nghiệp chướng dày cao tựa núi đồi.
Tu tâm , dưỡng tánh sẽ dần vơi.
Cầu ươm phước thiện trong thiên hạ.
Mong gặt nhân duyên mấy cõi trời.
Giác ngộ mau xa đời khổ ải.
Lầm mê khó thoát kiếp luân hồi.
Thường tôi , mãi luyện cho lòng sáng
Quyết chí ngày đêm cũng phải rồi.
DKN 04/07/2019.

Duc Au 5/7 phúc lũy.
“Ngẫm bởi tham cầu, đau khổ xác!
Suy qua xả bỏ, thuận an trời”(Minh Quang)
NGẪM bao xót dạ tủi hồn thôi
BỞI phận đủi đen vướng nổi trôi
THAM hận sân dài chặng thế khởi
CẦU bi hỉ dẵng dai đời khơi
ĐAU tâm cùng “… Áo giấy” đầy mãi
THỂ trí quẫn “… Cà sa” nỏ vơi
XÁC liệu thời gian màu nhiệm giải
SUY QUA XẢ BỎ, THUẬN AN TRỜI!
* PL khoán thi - Mượn câu thi Thi SƯ Minh Quang.
( LẶNG TÂM - Minh Quang. )

Duc Au 5/7 phúc lũy. 
“Biết vậy quay về bên nẻo giác?
Ngày đêm tự tại, phủi xong rồi”(Minh Quang) 

BIẾT ăn năn đặng sớm quy hồi 
VẬY bỏ buông hận si thảy thôi 
QUAY chốn kiệm cần gìn nghĩa đắp 
VỀ thời liem chính giữ tình bồi 
BÊN tà định rõ lòng bền luyện 
NẺO chính nhận ra dạ vững tôi 
GIÁC ngộ tĩnh tâm bền cải hối 
NGÀY ĐÊM TỰ TẠI, PHỦI XONG RỒI! 

* PL khoán thi - Mượn câu thi Thi SƯ Minh Quang.

( LẶNG TÂM - Minh Quang. ).



Duc Au 5/7 phúc lũy.
“Vui thay hạnh phúc ai đang hưởng
Đẹp lắm nhân gian kẻ thật hồi”(ViênMinh)

VUI thảy đặng hồn thỏa thảnh thơi
THAY môi cười nụ để yêu đời
HẠNH ngôn giữ trọn tâm bền luyện
PHÚC đức vẹn gìn trí vững tôi
AI oán dẵng dai tình nỏ khởi
ĐANG ân dài chặng nghĩa dành khơi
HƯỞNG tròn quả ngọt dày chăm xới
ĐẸP LẮM NHÂN GIAN KẺ THẬT HỒI!

* PL khoán thi - Mượn câu thi Thi SƯ Viên Minh.

( DẦN BUÔNG - Viên Minh. )


Duc Au 5/7 phúc lũy.
“Dần buông thế thái, ẩn trên đồi
Lỡ đắm dương trần sẽ chóng vơi”(ViênMinh)

DẦN bỏ hận dành tâm cải hối
BUÔNG sân si đặng dạ thanh thơi
THẾ tâm cùng “… Áo giấy ” tơi tả
THÁI trí quẫn “… Cà sa ” rối bời
ẨN giấu quyện tình soi mãi khởi
TRÊN che lưu nghĩa dõi hoài khơi
ĐỒI nương đất hứa đem thân gởi
LỠ ĐẮM DƯƠNG TRẦN SẼ CHÓNG VƠI!

* PL khoán thi - Mượn câu thi Thi SƯ Viên Minh.
( DẦN BUÔNG - Viên Minh. ).

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2019

YÊN BÌNH (Thơ xướng họa)



YÊN BÌNH

Sải nhánh hoàng lan xõa mượt mà,
Yên bình tỏa rạng nét kiêu sa.
Bao thời diễm lệ trong rừng núi,
Mấy thuở đài trang cạnh ngõ nhà.
Ủ nỗi chiều thu bày dáng lộng,
Đem tình tháng hạ rủ mùa pha.
Hương tràn lặng lẽ vui ngày mới,
Gởi trọn cho đời mỗi sáng ra…
6/2019
Minh Quang

Lê Trí Viễn Xin góp họa y đề:
YÊN BÌNH

Hoàng lan vàng óng đẹp tươi mà,
Lặng lẽ một thời nét chẳng sa.
Thuở ấy xanh trong bên núi đá,
Giờ đây yên ắng cạnh hiên nhà.
Hòa chung nhiêu cảnh khoe hương lộng,
Gắn được bao niềm trỗi sắc pha.
Kiều diễm ven mùa vui gió mới,
Theo người xô mãi mối phiền ra…
2/7/2019

KHI ĐƯỢC HỎI 'LÀM SAO ĐỂ TÌM ĐƯỢC MỤC TIÊU CỦA CUỘC ĐỜI', NHÀ THÔNG THÁI KỂ MỘT CÂU CHUYỆN RẤT ĐƠN GIẢN KHIẾN AI CŨNG BẤT NGỜ: RẤT ĐÁNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM!

                                                           

Khi được hỏi 'làm sao để tìm được mục tiêu của cuộc đời', nhà thông thái kể một câu chuyện rất đơn giản khiến ai cũng bất ngờ: Rất đáng đọc và suy ngẫm! 

Thế giới này không có nơi nào dành riêng cho một ai đó. Muốn tìm thấy mục đích sống và hướng đi đúng đắn, chính bạn phải là người tạo ra điều ấy. 

Ở một thị trấn xa xôi, hẻo lánh, có một bà cụ nhỏ bé đã rất nhiều tuổi. Bà nổi tiếng khắp vùng là một người thông thái. Rất nhiều người từ xa tìm đến đây để xin bà lời khuyên cho cuộc sống.
Ngày nọ, một cô gái trẻ xinh đẹp nhưng gương mặt lại thấm đượm nỗi buồn đến tìm gặp bà cụ thông thái. 'Liệu cháu có thể hỏi bà một câu hỏi không?', cô gái trẻ nói khi gặp bà cụ ở quảng trường cũ. Buổi sáng yên tĩnh và thanh bình, chỉ có họ ở đó.
'Tất nhiên rồi con gái. Hãy kể cho ta nghe điều gì đã khiến con buồn như thế?', bà cụ ngừng đọc cuốn sách trên tay và nói.
'Cháu chẳng thể làm tốt bất cứ việc gì cả. Dường như không có thứ gì phù hợp với cháu. Cháu đã thử làm qua rất nhiều nghề và không có công việc nào phù hợp cả', cô gái trẻ buồn bã nói.
Bà cụ thông thái gật đầu và kéo tay cô gái trẻ ngồi xuống bên cạnh.
'Ta từng đến và sinh sống ở rất nhiều nơi, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình thuộc về nơi nào. Ta cũng từng hẹn hò với rất nhiều người, nhưng lại không thể tìm thấy một tình yêu thực sự cho mình...', bà cụ đột nhiên yên lặng và thở dài.
'Tiếp tục câu chuyện của con. Lý do con tới đây là gì? Điều này có thể khiến con ngạc nhiên. Có lẽ con khó tưởng tượng được khi nhìn vào khuôn mặt già nua này, nhưng cách đây rất lâu, ta cũng từng ở hoàn cảnh tương tự như con. Ta cảm thấy bản thân quá khác mọi người và không thuộc về nơi nào cả. Nhưng lúc đó, ta không có một người cố vấn thông thái nào để xin lời khuyên cả. Vì thế, ta đã đi một hành trình dài để tìm kiếm câu trả lời cho chính mình'.
'Băng qua những con suối và những dòng sông dài, leo qua những ngọn đồi cao, tìm đến những nơi bị lãng quên, gặp gỡ những người tuyệt vời... nhưng ta vẫn không thể tìm thấy câu trả lời mong muốn. Cho đến một ngày...
Đó là khi ta đi qua một cánh đồng, liền cạnh một ngôi làng nhỏ mà đến giờ ta không còn nhớ tên nữa. Một bức tường với 3 chiếc bia để luyện tập bắn cung. Trong đó, một mũi tên đang gắn chặt vào hồng tâm'.
Bà cụ dừng lại khi nhận thấy cô gái trẻ có vẻ sốt ruột. 'Trong các chuyến đi, ta đã gặp gỡ nhiều cung thủ tài giỏi, vì thế ta hiểu rằng bắn mũi tên trúng hồng tâm là một điều rất khó. Thật ngạc nhiên khi ta có thể gặp một tài năng bắn cung tại một ngôi làng hẻo lánh như vậy. Nhìn xung quanh, ta phát hiện một cô bé đang nấp sau một gốc cây.
'Này cô bé, cháu có biết ai đã bắn những mũi tên này không', ta tiến lại gần và hỏi chuyện cô bé. Thật bất ngờ, cô bé thừa nhận chính mình là 'tác giả' của những mũi tên chính xác đó. Ta thậm chí còn ngạc nhiên hơn khi biết cách cô bé đã làm được điều đó khi còn rất nhỏ như vậy.
Bằng giọng thì thầm, cô gái nhỏ thừa nhận: Cô ấy đã cắm mũi tên vào tường, sau đó vẽ các đường tròn xung quanh mũi tên...'.

Bà cụ thông thái khẽ cười khúc khích trong khi cô gái trẻ có vẻ mặt khó hiểu.
'Đó là khoảnh khắc ta học được về bản chất của mọi thứ, con gái ạ. Con sẽ không thể tìm thấy một nơi thuộc về mình trước khi con sở hữu chính bản thân. Con phải nhận ra con là ai, và tạo dựng những thứ xung quanh phù hợp với con. Nói cách khác, con phải tìm thấy những thứ con thực sự mong muốn và xây dựng nên một cuộc sống xung quanh nó. Thay vì cố gắng tìm một nơi phù hợp với bản thân, hãy tự mình tạo ra nó'.
Cô gái trẻ như chợt hiểu ra điều gì. Cô lau khô nước mắt và cảm ơn sự thông thái của bà cụ. Từ bây giờ, cô đã hiểu bản thân phải làm gì với cuộc sống của chính mình.
Bài học: Chúng ta đều hiểu sống có mục tiêu quan trọng như thế nào. Tuy nhiên, với nhiều người, việc cố gắng khám phá ra mục tiêu của cuộc đời có thể khiến họ dễ nản lòng. Lí do bởi họ chẳng biết bắt đầu từ đâu. Hành trình tìm kiếm mục đích sống sẽ chỉ bắt đầu suôn sẻ khi bạn hiểu rõ chính bản thân là ai, mong muốn điều gì và biết nhiều hơn về cuộc sống.
Không có sẵn một mục tiêu dành riêng cho bất kỳ ai trên thế giới này theo đuổi. Bạn phải là người bước ra thế giới và tạo ra con đường đi của mình bằng xác định mục đích và hướng đi đúng đắn của chính mình. Hiện tại, bạn đã có tất cả mọi thứ cần thiết cho cuộc khám phá đó. Nhiệm vụ của bạn là hãy bắt đầu tạo ra con đường của mình.
theo Ba-bamail

Theo Hà Lê/Trí thức trẻ

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

MỘT CÂU CHUYỆN RẤT NGẮN…

                                                               Kết quả hình ảnh cho cha mẹ già       


Trên thế gian này, chỉ có cha mẹ mới toàn tâm toàn ý yêu thương ta mà không đòi hỏi gì. Vì con, họ có thể làm tất cả mà không cần báo đáp. Nhưng liệu chúng ta mấy ai ý thức được điều đó...

MỘT CÂU CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LAN TỎA ĐẾN RẤT NHIỀU NGƯỜI...
Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.

Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.

Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.
Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.

Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…

Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.

Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.

Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.

Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.

Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.

Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.

Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…

● Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”. Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.

Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi. Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.

Khi bạn cất tiếng khóc chào đời, chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.

Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời.

Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.

Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.

Nhưng nếu một ngày cha mẹ buộc phải ra đi, họ sẽ không thể báo trước cho bạn một lời nào, không thể tiếp tục gọi tên bạn, cũng không thể cùng bạn ăn cơm và quan tâm tới bạn được nữa…

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo hiếu mà cha mẹ đâu còn? Giá như ta đã có thể bớt xem một bộ phim, bớt chơi một ván cờ, bớt đi dạo cùng bạn bè, để dành thời gian ở bên cha mẹ, ta sẽ cảm thấy bản thân đân hận phần nào!

Bởi vậy, nhân lúc cha mẹ còn đang khỏe mạnh, hãy an ủi tinh thần cho họ, hãy dành nhiều thời gian hơn để bên cạnh họ, cố gắng đáp ứng hết nguyện vọng của họ, đừng khiến cho bản thân sau này phải hối hận.

Hãy yêu thương cha mẹ như yêu thương chính bản thân mình, bởi vì họ cũng cần được yêu thương… Và nếu có một ngày thực sự họ rời đi, chúng ta sẽ không phải ngậm ngùi về những tháng ngày đã qua…

TUỆ TÂM biên dịch