Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

CUỘC ĐỐI ĐÁP GIỮA HAI TIỂU HÒA THƯỢNG: CỬA ĐẠO LUÔN RỘNG MỞ, QUAN TRỌNG LÀ Ở ‘NGỘ’

                                                    


Ảnh Facebook

Từ xưa đến nay, có rất nhiều người giảng về hàm dưỡng, tu dưỡng tâm tính. Nhưng khi thật sự đối mặt với vấn đề, thì tâm thái cao thấp của một người đều có thể nhìn thấy rõ. Quan trọng là là ở “ngộ”, chỉ cần dựa vào “ngộ” có thể nhìn thấy được cảnh giới của một người là cao hay thấp.

1. Dụng tâm để ngộ

Xưa kia có hai ngọn núi, một ngọn quay mặt về hướng Bắc và ngọn còn lại thì hướng về phía Nam, đồng thời trên mỗi ngọn núi đều có một ngôi chùa. Để phân biệt mỗi khi nhắc đến, người thời đó thường gọi là chùa Bắc và chùa Nam.

Mỗi buổi sáng, hai ngôi chùa đều có một tiểu hòa thượng xuống chợ dưới núi để mua rau. Hai tiểu hòa thượng này tuổi trẻ khí thịnh, các tâm của người thường vỗn chưa qua tôi luyện, nên vẫn chưa thể vứt bỏ được nhiều. Họ đều không phục đối phương, mỗi lần khi gặp nhau ở chợ, họ thường bí mật hoặc đôi khi công khai thử tài, thách đố lẫn nhau.

Một hôm, tiểu hòa thượng ở chùa Nam hỏi: “Cậu đi đâu thế?”

Tiểu hòa thượng ở chùa Bắc đáp: “Chân tớ đi đến đâu, tớ sẽ đi đến đó”.

Tiểu hòa thượng ở chùa Nam nghe xong, không biết phải đối đáp thế nào, đành ấm ức trong lòng, nhanh chóng mua rau mà quay về chùa bẩm với sư phụ

Chú tiểu ấy trẻ người non dạ đã đành, vị trụ trì của chùa Nam lại cũng hồ đồ như thế, tâm tật đố không buông bỏ. Sau khi nghe đệ tử mình nói lại câu chuyện ấm ức khi không đối đáp được với chú tiểu chùa Bắc, thay vì khuyên bảo chú bé tu tâm tính, không nên gây chuyện thị phi thì ông lại mách rằng: “Lần sau gặp đối phương, vẫn hãy dùng câu đó để hỏi, nếu cậu ta còn trả lời như thế, con hãy nói: Nếu cậu không có chân, vậy cậu sẽ đi đâu? Như thế con sẽ có thể thắng được”.

Sáng hôm sau như thường lệ, hai tiểu hòa thượng ở chùa Nam và chùa Bắc lại gặp nhau ở chợ rau.

Tiểu hòa thượng ở chùa Nam lại hỏi: “Cậu đi đâu thế?”

Lần này chú tiểu hòa thượng ở chùa Bắc trả lời: “Gió đi đến đâu, tớ liền đến đó”.

Câu trả lời bất ngờ này khiến tiểu hòa thượng ở chùa Nam lại không thể đáp trả, cậu tiếp tục ngây người ra đó, ấm ức không nói nên lời. Sau khi trở về chùa, Sư phụ thấy tiểu hòa thượng mặt đầy ủ rũ, liền hỏi: “Lẽ nào phương pháp ta dạy con không có tác dụng sao?”

Tiểu hòa thượng liền thuật lại những gì đã xảy ra, Sư phụ nghe xong liền cười lớn xoa đầu chú tiểu và bảo: “Vậy con có thể hỏi ngược lại đối phương rằng: Nếu không có gió, cậu sẽ đi đâu?”

Sáng hôm sau, với khí thế ôm chắc phần thắng và muốn làm cho đối phương phải “nín lặng” trước những gì mình sắp nói ra, tiểu hòa thượng ở chùa Nam nhanh nhảu chạy đến hỏi chú tiểu hòa thượng ở chùa Bắc rằng: “Cậu đi đâu thế?”

Lần này, câu trả lời cậu ấy nhận được từ đối phương rất thực tế, chú tiểu hòa thượng chùa Bắc hồn nhiên đáp: “Tớ đi chợ.”

Tiểu hòa thượng ở chùa Nam lại một lần nữa không có gì để nói, bởi vì không thể nào mở miệng hỏi tiếp rằng: “Nếu không có chợ, cậu sẽ đi đâu?”, câu nói này rất vô lý!

Vị sư phụ sau khi biết tình huống này, ông liền thở dài: 

“Nhìn hoàng hôn ngộ ra đời vô thường, 

Nhìn mây trắng ngộ ra nó thong dong, 

Nhìn núi non ngộ ra sự xảo diệu,

Nhìn sông biển ngộ ra nó mênh mông . . 

Sự học hỏi quý ở chỗ dụng tâm mà ngộ, không thể dựa vào người khác mà ngộ được. Thứ của người khác vĩnh viễn là của người khác, chỉ có thứ tự bản thân mình ngộ ra mới là của mình”.

2. Rễ và ngọn

Xưa kia có một thanh niên luôn thích khoe khoang bản thân trước mặt người khác. Một ngày nọ, sư phụ dẫn anh ta đến một cái cây và hỏi: “Con nói xem ngọn cây này có đẹp không?”

“Dạ đương nhiên, ngọn cây nở đầy hoa tươi mới đẹp làm sao!” Người đệ tử nhanh miệng đáp.

Ngay lúc đó một cơn gió thổi qua, ngọn cây phát ra âm thanh “loạt xoạt”.

Vị sư phụ hỏi tiếp: “Con có nghe thấy gì không?” 

“Dạ đương nhiên nghe thấy rồi, tiếng của ngọn cây mới trong trẻo và vui tai làm sao!”, anh thanh niên nhanh nhảu đáp.

“Nhưng con có biết ngọn cây trong tiếng Hán gọi là gì không? Nó gọi là Mạt!” 

Sư phụ nói xong liền chỉ vào gốc cây và bảo: “Con có nhìn thấy rễ cây không? Con có nghe thấy rễ của cây phát ra tiếng động không?”

Người thanh niên nhíu mày đáp: “Dạ thưa, rễ cây chôn xuống đất, làm sao nhìn thấy được? Hơn nữa rễ cây tĩnh lặng, làm sao nghe được tiếng của nó thưa sư phụ?” 

“Nhưng con có biết rễ cây trong tiếng Hán gọi là gì không? Nó gọi là Bổn!”, Sư phụ giải thích.

“Nghĩa là, mặc dù ngọn cây đầy hoa có thể lao lao, gây sự chú ý đến những người xung quanh, nhưng nó rất mỏng manh, chỉ cần một cơn gió mạnh thì có thể sẽ gãy ngay và không còn giá trị gì sau đó nữa. Còn gốc cây, mặc dù trầm lặng, thậm chí bị chôn vùi dưới đất, nhưng đó là căn bản của sự sống, không có nó thì cũng sẽ không có cây, không có lá, cành và tất nhiên những đóa hoa trên ngọn cây cũng không có cơ hội mà lao xao, khoe sắc trước gió,… con hiểu ý của ta chứ?”

Anh thanh niên cúi mặt, khẽ gật đầu lĩnh hội nội hàm lời dạy của sư phụ. Từ đó về sau, anh trở nên trầm tĩnh hơn, ăn nói cũng rất biết chừng mực, đặc biệt là không bao giờ khoe khoang trước mặt người khác nữa.

Việt Anh

Theo secretchina.com

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2020

BÌNH CHỨA VÀ NHỮNG THỨ CHỨA TRONG BÌNH

                                                           


Bình chứa và những thứ chứa trong bình (1)

Cách đây vài năm đã xảy ra mấy cuộc biểu tình trên đường phố sau khi một viên quản ngục nhà tù Guantanamo Bay bị buộc tội là đã vứt quyển kinh vào bồn cầu và giật nước cho nó trôi đi.

Ngày hôm sau, một ký giả tờ báo địa phương gọi điện thoại cho tôi, nói rằng anh ta đang viết một bài về sự việc vừa xảy ra, muốn hỏi các nhà lãnh đạo của mọi tôn giáo chính ở nước Úc cùng một câu hỏi anh đặt ra cho tôi:

" Ajahn Brahm, thầy sẽ làm gì nếu có người bỏ cuốn kinh Phật vào bồn cầu rồi giật nước cho nó trôi đi?"

Chẳng chút do dự, tôi trả lời: "Thưa ông, nếu có người bỏ cuốn kinh Phật vào bồn cầu và giật nước cho nó trôi đi thì việc trước tiên tôi sẽ làm là gọi thợ chuyên thông cống!"

Sau khi cười một hồi, anh ký giả cho biết đó là câu trả lời đầu tiên có vẻ thực tế nhất mà anh nhận được.

Tôi bèn nói thêm.

Tôi giải thích rằng, có thể có người làm nổ tung nhiều tượng Phật, đốt phá đền chùa, hay giết hại tăng ni; họ có thể diệt tất cả, nhưng tôi sẽ không bao giờ cho phép họ tiêu diệt đạo Phật. Bạn có thể giật nước bồn cầu cho quyển kinh trôi đi, nhưng tôi không bao giờ để bạn giật nước bồn cầu cho trôi đi sự bao dung tha thứ, sự bình an, và lòng bi mẫn.

Quyển kinh không phải là tôn giáo. Cũng như tượng đài, đền miếu, hay người tu sĩ. Những thứ này chỉ là "đồ chứa" mà thôi.

Quyển kinh dạy chúng ta những gì? Tượng đài biểu trưng cho điều gì? Những phẩm hạnh gì người tu sĩ phải có? Đó là những "đồ được chứa".

Khi chúng ta hiểu sự khác biệt giữa đồ chứa và đồ được chứa, chúng ta sẽ giữ lại đồ được chứa cho dù đồ chứa có bị tiêu hủy.

Chúng ta có thể in thêm kinh, xây thêm đền miếu và tượng đài, đào tạo thêm tăng ni, nhưng khi chúng ta đánh mất tình thương, lòng tự trọng và sự kính trọng người khác, và thay thế nó bằng sự bạo động, thì toàn bộ tôn giáo đã trôi xuống hầm cầu rồi.

 

(1) "The container and the contents",  sách "Don't worry, be grumpy" (Đừng lo, cứ gắt gỏng lầu bầu đi!) của tác giả Ajahn Brahm. Người dịch: Khánh Hạnh 

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2020

HOÀI MƠ (Thơ xướng họa)

 



HOÀI MƠ (Thuận nghịch độc)
 
( Đọc xuôi )
 
Đêm về trở thấm nghĩa hoài mơ,
Dỗi cả rầu xưa phút hẹn chờ.
Thềm đọng nỗi đan hương gió thoảng,
Nắng soi mùa dậy tản mây mờ.
Êm ngày tỏ lối vui hòa nhịp,
Rạng cõi yêu nhà rộn gióng thơ.
Mềm ướt mắt thương tràn nẻo mộng,
Thêm rầu buổi nhớ lặng hồn ngơ.
 
( Đọc ngược )
 
Ngơ hồn lặng nhớ buổi rầu thêm,
Mộng nẻo tràn thương mắt ướt mềm.
Thơ gióng rộn nhà yêu cõi rạng,
Nhịp hòa vui lối tỏ ngày êm.
Mờ mây tản dậy mùa soi nắng,
Thoảng gió hương đan nỗi đọng thềm.
Chờ hẹn phút xưa rầu cả dỗi,
Mơ hoài nghĩa thấm trở về đêm.
 
23/4/2019
Minh Đạo
 
LẠI MƠ (Thuận nghịch độc) ( Đối họa )
 
( Đọc xuôi)
 
Đêm vắng nẻo buồn khúc lại mơ
Lạnh thương ngày ấy quãng ai chờ
Thềm soi nghĩa nặng đời đau mỏi   
Bóng ngã tình thâm dạ khổ mờ
Êm thắm để thời suy ngẫm kệ
Lắng đều nghe bạn kết bình thơ
Bên bờ lá dỗi hồn người khuất
Thêm nỗi ước tìm mãi ngẩn ngơ.
 
 
( Đọc ngược)
 
Ngơ ngẩn mãi tìm ước nỗi thêm
Khuất người hồn dỗi lá bờ bên
Thơ bình kết bạn nghe đều lắng
Kệ ngẫm suy thời để thắm êm
Mờ khổ dạ thâm tình ngã bóng
Mỏi đau đời nặng nghĩa soi thềm
Chờ ai quãng ấy ngày thương lạnh
Mơ lại khúc buồn nẻo vắng đêm.
 
24/4/2019
 
TÀN ĐÊM (Thuận nghịch độc) ( Đối họa )
 
( Đọc xuôi)
 
Đêm tàn thức giấc trở về mơ…
Hiểu thấu còn mô ngõ đợi chờ! 
Thềm lặng dáng qua ai có ngỡ,
Nợ riêng tình mỏi kẻ tan mờ.
Êm dòng sáng phách say cùng nhịp,
Vắng bạn xuôi ngày rối lỡ thơ.
Thêm nhớ cảm buồn đau mãi giữ,
Mềm lòng thấy tiếc dạ than ngơ.
 
( Đọc ngược)
 
Ngơ than dạ tiếc thấy lòng mềm,
Giữ mãi đau buồn cảm nhớ thêm.
Thơ lỡ rối ngày xuôi bạn vắng,
Nhịp cùng say phách sáng dòng êm.
Mờ tan kẻ mỏi tình riêng nợ,
Ngỡ có ai qua dáng lặng thềm.
Chờ đợi ngõ mô còn thấu hiểu?
Mơ về trở giấc thức tàn đêm.
 
26/4/2019

CHƯỚNG NGẠI NGƯỜI TU LÀ CON MẮT THỨ HAI

                                                 



Nói đến con mắt thứ hai là nói đến cái thấy phân biệt của con mắt. Có ba người đi chợ cùng ghé vào hàng vải để mu, nhìn xấp vải cô A khen đẹp, chị B lại chê xấu, thím C thì thấy không đẹp mà cũng không quá xấu. Đẹp hay xấu tùy theocách nhìn và sự phân biệt của mỗi người, vì sự hiểu biết, nhận thức không ai giống ai, nên có đẹp xấu khác nhau là vậy.


người chúng ta, ai cũng có hai con mắt, nhưng con mắt nào là mắt chánh, con mắt nào là con mắt thứ hai.


Mắt chánh thì thấy biết đúng như thật mà không thêm một cái gì vào, nên thấy chỉ là thấy. Như chúng ta đi ra ngoài chợ, người-vật-đồ đạt được hiện bày trước mắt, đủ thứ sắc thái, hình ảnh xanh, vàng, đỏ, trắng, nhưng ta không chen vào một ý niệm nào, ta chỉ thấy như thế rõ ràng, không lầm lẫn.


Có người hỏi thiền sư Bồ Tát Nghìn Tay Nghìn Mắt, “mắt nào là mắt chánh?”

Thiền sư nói, “ví như người trong đêm tối, với tay ra phía sau tìm chiếc gối, ngay khi ấy là mắt chánh”.


Trong đêm tối không có đèn, cái gì biết mà tìm gối? Khi chúng ta đã sống với con mắt chánh rồi thì con mắt thứ hai không thể tác động được. Vậy tất cả quý vị chọn mắt nào? - Dạ mắt chánh!


Hai con mắt, nếu ta chỉ mắt trái hay mắt phải thì cả hai đều không đúng, vì cả hai đồng thời thấy thì bảo làm sao có con mắt thứ hai được? Vậy ai trong chúng ta có thể chỉ ra được?


Bồ Tát Nghìn Tay là tượng trưng cho việc làm không biết mệt mỏi vì lợi ích tha nhân, sẵn sàng dấn thân, đóng góp, chia sẻ và nâng đỡ để mọi người sống thương yêu nhau bằng trái tim hiểu biết. Ngàn mắt là tượng trưng cho trí tuệ sáng suốt, biết soi sáng lại chính mình và muôn loài vật mà không bị người-vật làm ngăn ngại, nhờ tâm định tĩnh sáng trong.


Để làm thế nào biết được con mắt thứ hai, chúng ta hãy nghe câu chuyện đức Phật trong một kiếp quá khứ, đang trên đường hành Bồ Tát đạo. Thuở ấy, Ngài đang làm vua trị vì thiên hạ, sống một đờivương giả, thụ hưởng cả cung vàng điện ngọc, vợ đẹp, con ngoan, và tất cả thần dân thiên hạ.


Do túc duyên nhiều đời đã biết tu nhân tích đức, nhà vua chán ngán ngai vàng, không còn thiết tha, mong muốn những lạc thú trên trần gian này nữa. Ngài bỏ hết tất cả để đi vào rừng sâu, chuyên tu thiền định, mong được sớm giác ngộ, giải thoát mà cứu độ chúng sinh.


Hoàng hậu hay tin nên đuổi theo và cuối cùng, gặp được nhà vua trên đường đi. Hoàn cảnh éo lenhư vậy, vua muốn tiến tu mà vẫn bị chướng ngại vì tình chồng, nghĩa vợ. Vua hết lòng năn nỉ và khuyên nhủ bà hãy quay về, tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý, sống đời sung túc, dư dã. Lòng vua đã muốn, nhưng hoàng hậu không buông tha, ví ái ân sâu nặng nên nhất quyết một mực đòi đi theo, thà sống có đôi có lứa, giữ trọn vẹn một lòng chung thủy.


Trước tình thế ngặt nghèo đó, vua không biết giải quyết cách nào cho ổn thỏa. Trời Đế Thích muốn tiếp thêm sức mạnh cho ngài để vượt qua vòng luyến ái, nên mới hiện ra một người thợ mộc ở gần bên bìa rừng. Vua và Hoàng hậu vừa đi tới đã thấy anh thợ mộc đang cầm thanh gỗ, nhắm xem coi nó thẳng mực hay chưa? Nhưng anh ta chỉ nhắm bằng một con mắt, vua thấy lạ mới hỏi anh, “vì sao phải nhắm bớt một con mắt?”. Anh thợ mộc nói, “nếu có con mắt thứ hai thì hai con nó tranh nhau, khó nhìn chính xác được”.


Vua nghe nói vậy, tâm ông bừng sáng ra, nên nghĩ rằng, “ta đã chán cảnh xa hoa, phù phiếm, đua chen, giành giựt của thế gian ái nặng, tình sâu, nên mới đi vào rừng sâu để tìm sự an tĩnh của nội tâm, một lòng muốn vứt bỏ hết mọi thứ trên cõi đời này. Nhưng bên cạnh ta còn có Hoàng hậu theo sau, đó cũng là con mắt thứ hai làm chướng ngại quá trình tu tập của ta”. Nghĩ vậy xong, nhà vua liền cám ơn anh chàng thợ mộc, rồi tiện tay bẻ một cành cây nhỏ đưa cho Hoàng hậu và hỏi rằng, “này, tiện thiếp có thể làm cho cành cây dính trở lại thân của nó như cũ được không?”


Hoàng hậu thưa, “dạ thưa bệ hạ, không thể nào được ạ”.


Nhà vua nói, “cũng vậy, khi nào cành cây dính trở lại thân như cũ, thì chúng ta sẽ sống trở lại với nhau, giờ thì chúng ta mỗi người có một con đường riêng”. Nói xong, nhà vua bỏ bà ở lại một mình rồi mất hút trong rừng sâu, để lại trong bà nỗi nhớ, niềm thương trong cô đơn, tiếc nuối và buồn khổ.


Câu chuyện ngụ ngôn trên đã giúp chúng ta thấy được con mắt thứ hai chưa? Có nhiều người vì con mắt thứ hai nên sống ngu, chết dỡ suốt cả một đời, mà chưa có một ngày thật sự hạnh phúc. Tại sao chúng ta không dám can đảm nhắm bớt một con mắt, để được sống đời bình yên, hạnh phúc mà không bị phiền não tham-sân-si và mọi thứ ràng buộc của thế gian chi phối.

Bây giờ, chúng ta hãy cùng nhau chiêm nghiệm lại lời nói của anh thợ mộc coi ý nghĩa sâu xa của nó như thế nào. Nếu có con mắt thứ hai thì hai con nó tranh nhau nên khó nhìn chính xác khúc gỗ thẳng hay cong. Người tu như chúng tôi đã phát nguyện trên cầu thành Phật, dưới cứu độ chúng sinh, từ bỏgia đình người thân để kết nối yêu thương, sẻ chia cuộc sống nhằm thực hiện lý tưởng giác ngộ, giải thoát mà cùng nhau chia vui, sớt khổ.


Nếu chúng ta không dứt khoát và có lập trường vững chắc, cứ để luyến ái tình thâm ràng buộc hoài, thử hỏi làm sao ta thực hiện ước mơ và hoài bão của mình. Tiền tài, danh vọng, vợ đẹp, con ngoan, uống ăn và ngủ nghỉ cứ như thế mà trở thành con mắt thứ hai, đeo bám ta dai dẵng từ đời này sang kiếp khác, không có ngày thôi dứt.


Trên con đường tu học, nếu ta không can đảm bỏ bớt con mắt thứ hai, mà thậm chí còn thêm nhiều con mắt khác vào, ta không dứt khoát, không can đảm, không chịu buông xả, vậy làm sao ta có đủ khả năng để vươn lên, vượt qua cạm bẫy cuộc đời, trên cầu thành Phật, dưới cứu độ tất cả chúng sinh.


Ta cũng phải mạnh dạn và can đảm dứt khoát như nhà vua thì họa may mình mới có thể thực hiện lý tưởng cao cả, trên cầu thành Phật, dưới cứu độ chúng sinh. Ta dám chấp nhận bỏ cha mẹ, xa lìa người thân yêu, để sống đời giác ngộ, giải thoát, nhưng ta lại không chịu buông tất cả, để được tất cả như đức Phật khi xưa.

Ta bây giờ có gì để buông, sự nghiệp chưa có, tình yêu cũng không, mọi thứ ta đang sống đều nhờ vào tấm lòng của Phật tử bốn phương, họ phải nhín ăn, bớt mặc để ta có thời gian mà tu học.


Ta chỉ chuyên làm một việc như vậy, mọi cái, mọi thứ đều có người khác lo, nên khi mới xuất gia, trước tiên ta phải cắt ái, lìa người thân, để sống đời giải thoát, thế mà ta không chịu, cứ lình xình, lẹp xẹp, để cho tháng ngày trôi qua suông.


Bây giờ, chúng ta hãy quán lại kỹ, coi thế gian này có gì là quan trọng để đáng cho ta luyến tiếc, đam mê, say đắm hay không? Người tu chúng ta phải lấy trí tuệ làm đầu, nhờ có trí tuệ, ta mới soi sángđược mọi vật mà biết rõ nguyên nhân, để ta không tham đắm, luyến tiếc, bị dòng đời cuốn trôi.


Thân này già mà ta bảo nó không già được không? Thân này bệnh ta bảo nó không bệnh được không? Thân này chết ta bảo nó không chết được không? Cái mà nó theo ta hằng ngày, ta còn không giữ được, huống hồ là những thứ khác.

Vậy mà ta vẫn sống với con mắt thứ hai hoài, ta phải can đảm như nhà vua mới được. Cầm nhánh cây đã bẽ gãy trên tay, vua hỏi người đẹp, “thiếp có thể làm dính  cành cây với thân cây lại được không? Nếu không thì hai ta mỗi người có một con đường riêng, nàng hãy ở lại để tiếp tục con đường của nàng, ta phải đi để đến con đường của ta. Vì ta biết khi ta đến đó, ta vẫn ăn-uống-ngủ nghỉ-làm việc và phục vụ như bao người khác, nhưng ta có tâm trong sáng và định tĩnh, nhờ vậy ta hay soi sáng muôn loài vật mà không bị ai làm chướng ngại. Ta chấp nhận xa lìa người thân, dứt tình ân ái, để đi đến phương trời cao rộng mà không lúc nào bị con mắt thứ hai làm mê mờ”.


Ngày xưa, thiền sư Triệu Châu trong một lần về thăm bổn sư, vị thầy thế phát xuất gia; gia đình, người thân hay tin đến thăm đông đảo. Sư biết vậy liền nói, “lưới ái trần tục không có ngày thôi dứt, ta đã từ bỏđể sống đời cao thượng, nên không muốn gặp lại”. Nói xong, sư liền mang bát ra đi liền trong đêm đó.


Ta phải mạnh dạn và dứt khoát như vậy, mới có thể làm nên việc lớn mà cứu người, giúp thế gian. Sau nàu, thiền sư Triệu Châu nổi tiếng khắp thiên hạ và sống đến 120 tuổi, độ vô số người, không thể tính kể. Nhờ dứt khoát không chấp nhận để con mắt thứ hai làm lay động, nên thiền sư đã thành tựuđạo giác ngộ, giải thoát một cách dễ dàng.


Thiền sư Hoàng Bá nói:

Vượt khỏi trần lao việc khó làm
Nắm chặt đầu dây giữ lập trường
Chẳng phải một phen sương lạnh buốt
Hoa mai đâu dễ ngửi mùi hương!


Ta muốn sống đời an lạc, hạnh phúc với lý tưởng cao thượng, ta phải dứt khoát lìa khỏi con mắt thứ hai, để vượt qua phong ba, bão táp của cuộc đời. Nhưng muốn được như vậy thì ta phải làm sao? Nắm chặt đầu dây giữ lập trường, ta phải cương quyết, mạnh dạn hơn, một đi không trở lại, hai đi không trở về, ba đi vì quyết chí, vượt thoát mọi trần lao, để ta và người cùng nhau thưởng thức hương thơm và mùi vị của hoa mai. Vậy có ai dám dứt khoát và can đảm bỏ con mắt thứ hai, để thưởng thức hương vị của hoa mai không?


Thích Đạt Ma Phổ Giác

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2020

1 TẢNG ĐÁ ĐƯỢC CHỌN ĐỂ TẠC TƯỢNG PHẬT, 2 NGƯỜI THỢ CHO RA 2 KẾT QUẢ VÀ CÁI KẾT ĐÁNG NGẪM

                              


Ảnh minh họa


Tại sao người thứ nhất lại thất bại? Tại sao người thứ hai lại thành công? Phần kết của câu chuyện sẽ là bài học đắt giá cho bất kỳ ai.

Tảng đá được chọn để khắc tượng Phật nhưng bị coi là 'đồ bỏ đi'

Ở ngôi làng nọ có một thương nhân vô cùng sùng bái Đức Phật.

Một hôm, trên đường trở về nhà, ông ta nhìn thấy một tảng đá nằm ở ven đường. Tảng đá nhẵn nhụi, lại sáng bóng và tỏa ra một thứ ánh sáng vừa ấm áp vừa thuần khiết, nên ông đem lòng yêu thích, muốn lấy về để tạc một bức tượng Phật.

'Mình sẽ nhờ người tạc thành tượng Phật và để ở trong nhà', người đàn ông tự nhủ.

Sau đó, thương nhân đi đến một cửa hàng chuyên tạc tượng nổi tiếng trong vùng và nói với người thợ ở đó: 'Tôi muốn anh tạc cho tôi một bức tượng Phật thật đẹp từ tảng đá này'.

Người thợ đồng ý và hẹn ngày khách hàng quay lại để giao hàng, rồi không bỏ phí một giây phút nào, anh ta lấy hết dụng cụ cần thiết ra và bắt tay vào công việc ngay lập tức.

Thế nhưng, ngay khi chạm vào tảng đá, người thợ đã nhận ra nó rất cứng, cứng hơn anh ta nghĩ nhiều. Dù rằng đã dùng đến búa, đục, nhưng tảng đá vẫn cứ trơ trơ, chẳng hề suy suyển gì.

Hôm sau, người thợ lại thử một lần nữa. Anh ta dùng hết sức bình sinh để đập thật mạnh vào tảng đá, song cũng vô ích. Tảng đá vẫn nằm im như thách thức sự kiên nhẫn của người thợ.

Vài ngày sau, người thợ vẫn cố gắng, nhưng vẫn thất bại. Anh ta kết luận rằng tảng đá này có vấn đề, không thể dùng để tạc tượng được, chắc chỉ có thể đem vứt đi.

Một tuần sau, vị khách quay lại cửa hàng và được người thợ kể lại sự tình. Rất buồn bã, ông ta đành đem tảng đá trở về.

Và sự 'hồi sinh' kỳ diệu của tảng đá nhờ gặp được người thợ thứ hai

Tuy nhiên, giữa đường, thương nhân bỗng chợt nghĩ hay là thử mang đến một cửa hàng khác, biết đâu lại có người làm được thì sao. Vậy là ông ta hỏi đường tới một xưởng tạc tượng khác.

Nhận tảng đá từ tay thương nhân, người thợ thứ 2 quan sát một lúc, sau đó anh ta đem dụng cụ ra. Chỉ sau vài lần dùng búa, anh ta đã dễ dàng đập vỡ được nó và bắt đầu tạo hình cho bức tượng Phật.

Chứng kiến điều kỳ diệu ngay trước mắt, thương nhân vô cùng vui mừng. Sau đó ít ngày, người thợ đã tạc xong một bức tượng Phật tuyệt đẹp và trao nó cho ông.

Khi nhận được một thành phẩm hoàn mỹ đến vậy, thương nhân có chút bối rối và đặt ra câu hỏi cho người thợ: 'Tôi đã từng đem tảng đá này đến gặp một người thợ khác và anh ta nói nó quá cứng, không thể làm gì được, chỉ có thể vứt đi mà thôi.

Vậy tại sao khi tôi đem nó đến cho anh, anh lại có thể tạo ra một tuyệt tác thế này? Hay anh có bí quyết gì hay dụng cụ gì đặc biệt để làm điều đó?'.

Người thợ nghe thấy vậy thì mỉm cười rồi lắc đầu và nói: 'Không, tôi cũng chỉ là một người thợ bình thường thôi, chẳng có dụng cụ hay bí quyết gì đặc biệt. Có điều, tôi nghĩ rằng, người thợ kia hẳn là đã cố gắng tới 99% mà không biết rằng, chỉ thêm 1 chút ít nữa thôi, 1% cuối cùng nữa thôi, anh ta sẽ thành công.

Tảng đá đã được anh ta tác động lực rất nhiều và đã trở nên rất yếu. Chỉ cần 1 vài nhát búa là nó sẽ vỡ ra. Thế nhưng, anh ta lại bỏ cuộc giữa chừng, nên mới nghĩ tảng đá chỉ là đồ bỏ đi'.

Lời bàn: Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng phải đối mặt với những tình huống tương tự như người thợ thứ nhất gặp phải trong câu chuyện nói trên, khi chúng ta đã cố gắng rất nhiều nhưng sau đó không đủ kiên trì, bỏ cuộc giữa chừng và trở thành một kẻ thất bại.

Thế nhưng, cũng có không ít những người có thể nhìn thấu được toàn bộ vấn đề và lý giải một cách rõ ràng như người thợ thứ hai. Có lẽ anh ta đã từng gặp phải những tảng đá cũng 'khó nhằn' như vậy, và biết cách làm thế nào để có thể phá vỡ nó và tạo ra một tuyệt tác.

William Arthur Ward (1921 - 1994), nhà giáo dục nổi tiếng người Mỹ đã từng nói một câu tương tự, 'Nỗ lực nửa vời là thất bại đích đáng'. Bạn không nỗ lực chút nào, tất nhiên bạn sẽ không thành công, nhưng nếu bạn dùng tâm thế nửa vời để nỗ lực, kết quả sẽ còn tệ hơn, bạn vừa mất đi thời gian, sức lực, chẳng đạt được điều gì và lại mất đi cả niềm tin vào sự nỗ lực ấy.

Theo Moral Stories

Theo Thanh Hương/Pháp luật & bạn đọc 


Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2020

NỖI NIỀM SAU BÃO (Thơ xướng họa)

                                                          



Nỗi Niềm Sau Bão

Bão đã qua rồi tan nát thôi
Quê nghèo cảnh khổ trải muôn nơi
Nhà bay tốc mái lòng đau xót
Cây đổ chận đường dạ ngậm ngùi
Vận nước lung lay vì họa đến
Dân tình khốn đốn bởi tai lai
Miền trung khúc ruột thêm điêu đứng
Cuộc sống lầm than mãi vãng hồi!

California, 30-10-2020
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm đề)
 

CỨU CẤP KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG!

Bão 9 vừa qua tiếp bão 10,
Miền Trung khốn đốn khổ muôn nơi
Núi rừng sạt lỡ chôn nhà cửa,
Sông biển cuồng phong cướp của, người...
Vận nước lung lay vì đại dịch
Nhân tình khốn đốn bởi thiên lôi (thiên tai)
Đau lòng cả nước chung tay cứu.
Khúc ruột miền Trung sớm vãng hồi!

Bắc California
Oct 30, 2020
Giác Chính
đáp hoạ y vận bài NỖI NIỀM SAU BÃO của Trúc Nguyên
 
NỖI NIỀM

Dân tình khổ lắm nguyện ngừng thôi!
Bão lụt miền Trung trải khắp nơi.
Ngập thảy vườn nương, ngô thóc cạn
Trôi luôn tài sản, xóm quê ngùi (Buồn)
Tai ương xóa sạch mong đừng đến,
Kiếp nạn xa dần chớ tái lai.
Thấy cảnh! Rưng rưng lòng quặn thắt
Bình an cuộc sống chóng qui hồi…
 
1/11/2020
Minh Đạo (Kính họa)
 
 

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

XA RỒI CÁI THUỞ (Thơ)

                                                              


XA RỒI CÁI THUỞ
( Thuận nghịch độc )

 ( Thuận )

 Xa rồi vắng thuở mệt hơn đau,
Lỡ hẹn người qua… thoáng khúc sầu.
Nhà phố đẹp vui luôn rộn cảnh,
Ngõ sân trơn mướt chẳng phai màu.
Hòa theo tuổi mộng bao mơ thấm,
Ngóng mãi đường chiều những đổi mau.
Tha thiết dấu nầy niềm lại cảm,
Ta nhìn rõ phận thấy phiền âu.

 ( Nghịch )

 Âu phiền thấy phận rõ nhìn ta,
Cảm lại niềm nầy dấu thiết tha.
Mau đổi những chiều … đường mãi ngóng,
Thấm mơ bao mộng… sắc theo hòa.
Màu phai chẳng mướt trơn sân ngõ,
Cảnh rộn luôn vui đẹp phố nhà.
Sầu khúc thoáng qua người hẹn lỡ,
Đau hơn… mệt thuở vắng xa rồi…

 21/3/2019
 Minh Đạo


http://www.saimonthidan.com/?c=author&a=1114
 

CHUYÊN GIA CỦA ĐẠI HỌC STANFORD: THIỀN ĐỊNH MANG LẠI CHO CON NGƯỜI 4 THAY ĐỔI “THẦN KỲ”

                                                                 


(Ảnh: Shutterstock)


Ngày nay chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp hình ảnh những người ngồi thiền định, tĩnh tại ngay giữa phố xá đông người, vừa có một chút huyền bí, vừa có một chút an hòa. Tuy động tác có vẻ đơn giản, chậm rãi, những những lợi ích mà nó mang lại thì vô cùng to lớn.

Tháng 6/2018, thông tin đội bóng “Lợn rừng” của một trường học ở tỉnh Chiang Rai, Thái Lan bị mắc kẹt trong hang động đã gây chấn động dư luận. 12 thiếu niên ở trong một hang động nhỏ trong hai tuần, nhưng họ vẫn kiên trì thiền định. Sau cuộc giải cứu tập thể, “thiền” lại trở thành chủ đề được nhiều người quan tâm. Rốt cuộc thì thiền định có sức mạnh thần kỳ như thế nào mà có thể khiến các thiếu niên không hoảng loạn, bình tĩnh và mạnh mẽ đến vậy?

“Health 1 + 1” mới đây đã phỏng vấn Tiến sĩ Leah Weiss, một chuyên gia nghiên cứu về thiền tại Đại học Stanford, bà cho biết thiền có thể mang lại cho con người 4 thay đổi “thần kỳ” 

Ngồi thiền giúp giảm lo lắng và giảm trao đổi chất

Những thiếu niên của đội bóng này đã bị kẹt ở trong hang với rất ít thức ăn. Lúc bắt đầu tiến vào hang, họ nghĩ sẽ ra sớm nên đã để thức ăn ở bên ngoài.

Sau khi bị mắc kẹt trong hang, vấn đề chính mà họ phải đối mặt là thiếu thức ăn, nước sạch và cũng không có đủ không khí. Tâm trạng lo lắng, càng khiến họ gặp khó khăn hơn. Và thiền đã giúp họ ở hai khía cạnh này.

Ngồi thiền trong điều kiện thiếu không khí, sẽ khiến nhịp thở chậm lại, cũng làm chậm quá trình trao đổi chất của toàn bộ cơ thể, giúp con người giữ được bình tĩnh và giảm bớt lo lắng. Vì vậy, trong những ngày bị mắc kẹt trong hang, các cậu bé đã có thể sống sót với rất ít lương thực.

Về các chỉ số sinh lý, thiền có thể giúp ích cho họ rất nhiều. Khi lực lượng cứu hộ đồng ý rằng cơ hội sống sót của các cậu bé này là rất nhỏ, họ vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh và cuối cùng hợp tác với lực lượng cứu hộ để được giải cứu, thẳng thắn mà nói thì đây là một kỳ tích.

Ngồi thiền là một trong những cách hiệu quả nhất để rèn luyện trí não và cơ thể

Vì dây thần kinh của con người có tính dẻo nên chúng ta có thể huấn luyện não bộ để tạo ra những phản ứng khác nhau, và thiền là một trong những phương pháp rèn luyện hữu hiệu nhất. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, thông qua thiền định, hai vùng não chịu trách nhiệm về sự chú ý và giảm căng thẳng sẽ được cải thiện.

Thiền giúp kết nối lại với mạng lưới thần kinh, cho phép chúng ta tập trung hơn, giảm bớt sự phân tâm và chuyển sự chú ý đến nơi mà chúng ta muốn.

Không chỉ vậy, thiền còn giúp cải thiện tình trạng viêm nhiễm trong cơ thể. Nhiều thập kỷ trước, nghiên cứu của chúng tôi phát hiện ra rằng, khi đang bị bệnh mà ngồi thiền thì cơ thể sẽ có khả năng chống lại bệnh tật hiệu quả hơn.

Thiền định cũng có thể kéo dài Telomere – “nắp bảo vệ” của phần cuối của nhiễm sắc thể. “Nắp bảo vệ” càng dài thì tuổi thọ càng lâu, nếu “nắp bảo vệ” bị giảm do tuổi tác hoặc chấn thương, con người có thể chết sớm. Vì vậy, thiền trên thực tế là rèn luyện cơ thể để có thể sống lâu hơn.

Ngồi thiền giúp tăng cường kỷ luật bản thân và thấu hiểu người khác

Ngồi thiền có thể nâng cao khả năng điều tiết cảm xúc của chúng ta. Khi đối mặt với xung đột, chúng ta có thể giải quyết nó một cách bình tĩnh hơn và có khoảng hòa hoãn cho cảm xúc, thay vì chống trả ngay lập tức. 

Ngồi thiền cũng sẽ giúp chúng ta tập trung và minh mẫn hơn. Khi nói chuyện với người khác, chúng ta có thể chú ý nhiều hơn đến những thay đổi của người khác, hiểu được trạng thái cảm xúc của người khác, từ đó có thể đặt mình vào suy nghĩ của người khác.

Ngồi thiền có thể giảm đau đớn

Đau là một vấn đề quan trọng khác trong nghiên cứu của chúng tôi. Chúng tôi đã gặp rất nhiều người bị đau mãn tính. Thuốc không thể giúp gì cho họ cả. Họ cần tự rèn luyện để đối phó với cơn đau này.

Ngồi thiền có thể giảm đau một cách rõ ràng. Khi chúng ta cố gắng chống chọi với cơn đau, cơn đau sẽ tạo ra nhiều áp lực hơn trong cơ thể, nhưng sau khi chúng ta thư giãn, cơn đau sẽ giảm đi gấp đôi. Trong quá trình thiền, khi chúng ta học cách ngừng chiến đấu với cơn đau trong cơ thể, chúng ta sẽ cảm thấy cơn đau giảm đi rất nhiều.

Ai cũng có thể thiền định

Rất nhiều người cảm thấy rất khó ngồi thiền và tĩnh tâm. Nếu bạn muốn hình thành một thói quen mới, sẽ rất hữu ích nếu bạn tìm một thành viên trong gia đình có thể đồng hành cùng bạn, hoặc tìm một người bạn ủng hộ giúp đỡ bạn, hoặc có một mối quan hệ xã hội mới để hỗ trợ thói quen mới này. Điều này sẽ rất có ích.

Bạn muốn cảm thụ quá trình thiền định, nhưng đừng kỳ vọng mọi thứ sẽ thay đổi trong một sớm một chiều. Bạn biết đấy, những thay đổi nhỏ sẽ có ảnh hưởng rất lớn. Trong quá trình này, bạn có thể cảm nhận được cảm xúc và tâm lý của mình thay đổi như thế nào, cơ thể và sức khỏe của bạn sẽ thay đổi ra sao theo thời gian. Bằng cách này, bạn có thể tự mình trải nghiệm những trạng thái tuyệt vời khi thiền định.

Chân Chân (Theo NTDTV)

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2020

CÁC BIỆN PHÁP XỬ LÝ NƯỚC SINH HOẠT TRONG MÙA MƯA, BÃO

                                                  


Sau mưa lũ, tại những vùng bị thiên tai lũ lụt, nguồn nước thường bị bẩn, ô nhiễm do các chất thải từ cống rãnh, bùn đất, xác động vật chết,… lẫn vào nước nước sông, suối, ao hồ. Tại các khu vực bị ngập nước, các nguồn nước, công trình cấp, thoát nước, công trình vệ sinh bị phá hủy khiến tình trạng thiếu nước sạch sinh hoạt càng trở nên nghiêm trọng.


Nguồn nước nhiễm bẩn khiến vi khuẩn, vi-rút và ký sinh trùng có điều kiện sinh sôi, phát, dẫn đến lan truyền mầm bệnh. Các bệnh dễ mắc phải như bệnh về da (mẩn ngứa, mụn nhọt, nấm chân tay, nước ăn chân, ghẻ lở, viêm da, viêm nang lông,…), các bệnh về đường ruột và đường tiêu hóa (tiêu chảy, tả, thương hàn), các bệnh về mắt (đau mắt đỏ, mắt hột), bệnh phụ khoa do tắm nước bẩn,… Để có nguồn nước sinh hoạt an toàn sau mưa lũ, bảo đảm sức khỏe và phòng tránh các dịch bệnh xảy ra có thể sử dụng các biện pháp làm sạch nước đơn giản sau đây:

CÁC BIỆN PHÁP XỬ LÝ NƯỚC SINH HOẠT TRONG MÙA MƯA LŨ

Bước 1: Làm trong nước
Có nhiều cách làm trong nước, đơn giản nhất là dùng phèn chua hoặc lọc bằng vải sạch.
– Làm trong bằng phèn chua: Dùng phèn chua với liều lượng 1g phèn chua (một miếng bằng khoảng nửa đốt ngón tay) cho 20 lít nước. Múc một gáo nước, hoà lượng phèn tương đương thể tích nước cần làm trong cho tan hết, cho vào dụng cụ chứa nước và khuấy đều, chờ khoảng 30 phút cho cặn lắng hết xuống đáy rồi gạn lấy nước trong.
– Nếu không có phèn chua thì có thể dùng vải sạch để lọc nước, giữ lại các cặn bẩn, làm vài lần cho đến khi được nước trong (chú ý vải lọc bằng cốt tông để lọc nước đi qua được, cần thay vải khi thấy cặn trên vải lọc nhiều).
Lưu ý: Trong trường hợp phải sử dụng nguồn nước bề mặt quá đục hoặc nhiều phù sa cần lọc bỏ bớt phù sa bằng các lớp vải màn trước khi làm trong nước.

 


Bước 2: Khử trùng nước
Sau khi nước đã được làm trong cần tiến hành khử trùng nước. Có thể khử trùng nước bằng hóa chất hoặc đun sôi.
a) Khử trùng nước bằng hóa chất:
– Đối với hộ gia đình: Thường khử trùng nước bằng Cloramin B. Cloramin B được đóng gói dưới dạng viên với nhiều hàm lượng khác nhau. Hiện nay phổ biến nhất là viên Cloramin B 0,25g hoặc viên Aquatabs 67mg rất tiện lợi cho khử trùng các thể tích nước nhỏ như chum, vại, lu, xô, chậu hoặc bể chứa nước nhỏ. Một viên Cloramin B 0,25g có thể khử trùng được 25 lít nước, một viên Aquatabs 67mg có thể khử trùng được 20 lít nước trong.
– Đối với nguồn nước cấp cho tập thể hoặc nhiều hộ gia đình sử dụng: Khử trùng bằng hoá chất bột (thường là Cloramin B loại 27% clo hoạt tính, Clorua vôi) và phải do cán bộ y tế chỉ đạo, hướng dẫn thực hiện.
Cách khử trùng:
– Viên Cloramine B 0,25g:
Cho 1 viên Cloramin B 0,25g vào thùng đựng 25 lít nước đã được làm trong, khuấy đều, đậy nắp, chờ 30 phút sau có thể sử dụng làm nước sinh hoạt được.
– Viên Aquatab 67mg:
Cho 1 viên Aquatabs 67mg vào thùng đựng 20 lít nước đã được làm trong, khuấy đều, đậy nắp chờ 30 phút có thể sử dụng được.
– Khử trùng bằng hóa chất bột: Thường được sử dụng khử trùng lượng nước cấp lớn. Lượng bột cần dùng được tính toán trên cơ sở nồng độ yêu cầu là 10mg Cloramine hoạt tính trong l lít nước.
Đối với bột Cloramine B 27%, để khử trùng khoảng 300 lít nước cần tiến hành như sau: Hòa tan 3g bột Cloramine B 27% (tương đương 1/3 thìa canh) vào một gáo nước rồi đổ vào bể hoặc thùng chứa 300 lít nước đã được làm trong, trộn đều, đậy nắp chờ 30 phút là có thể dùng được.
Lưu ý:
– Nước đã được khử trùng có thể sử dụng cho mục đích sinh hoạt. Tuy nhiên nước này vẫn phải đun sôi rồi mới uống trực tiếp được.
– Không tiến hành khử trùng đồng thời với đánh phèn vì phèn làm mất tác dụng khử trùng của Clo.
– Sau khi khử trùng ngửi thấy mùi Clo thì việc khử trùng mới có tác dụng.
– Nếu lỡ cho quá nhiều Clo thì mở nắp, chờ thêm nửa giờ hoặc một giờ nữa cho bớt mùi nồng.

 


b) Đun sôi nước
– Chỉ sử dụng nước để uống trực tiếp sau khi đã đun sôi.
– Nước sau khi đun sôi không được để quá lâu, nên thường xuyên đun nước mới hàng ngày để uống.
– Trong trường hợp không có hóa chất khử trùng, chỉ ăn uống nước đã đun sôi kỹ, không ăn các loại rau sống rửa bằng nước chưa khử trùng.
c) Sử dụng các thiết bị lọc nước
Ngoài các biện pháp xử lý nước như trên, hộ gia đình có thể sử dụng thêm thiết bị lọc để xử lý nước. Hiệu quả lọc nước của thiết bị phụ thuộc vào chất lượng nước đầu vào, công nghệ lọc, tình trạng và chất lượng của thiết bị lọc, thời gian sử dụng… Hiện nay có nhiều loại thiết bị lọc nước của nhiều hãng với các loại công nghệ khác nhau. Nên sử dụng những thiết bị đã được kiểm định, cấp phép của các cơ quan chức năng, đồng thời tuân thủ hướng dẫn sử dụng của nhà sản xuất để đảm bảo hiệu quả lọc nước.
Lưu ý: Nước đầu vào của các thiết bị lọc nước phải là nước đã được làm trong, không dùng trực tiếp nước bề mặt từ ao hồ, sông suối, kênh rạch… để tránh bít tắc thiết bị lọc.

XỬ LÝ NGUỒN NƯỚC SAU BÃO LỤT

a) Đối với Giếng khơi:  Tiến hành theo 3 bước:
Bước 1: Thau rửa giếng:
         Làm vệ sinh thành và nền giếng, khơi thông nước ngập lụt quanh giếng.
         Trước khi làm trong và khử trùng nước, phải thau vét giếng, lấy hết bùn, rửa thành giếng.
Bước 2: Biện pháp làm trong nước:
         Dùng phèn chua liều lượng 50gam/1m3 nước, nếu độ đục nhiều thì tăng lượng phèn chua nhưng tối đa 100gam/1m3.
         Tán nhỏ, hoà tan hết phèn chua trong chậu.
         Cho nước phèn chua vào gàu múc nước thả mạnh xuống giếng rồi kéo gàu lên xuống khoảng 10 lần và đợi 30 phút sau mới thực hiện bước khử trùng nước.
Bước 3: Khử trùng nước giếng:
         Ước lượng nước trong giếng khoảng bao nhiêu m3 (1 bi tương đương 1m3) cứ 1m3 hoà tan 10 - 20gam Chloramine B tương đương 1 đến 2 thìa canh (tuỳ thuộc vào độ đục của nước).
         Múc một gàu nước.
         Hoà lượng hoá chất nói trên vào nước, phải khuấy đều cho tan hết hoá chất.
         Thả mạnh gàu xuống giếng, kéo gàu lên xuống khoảng 10 lần.
         Sau 30 phút múc nước lên ngửi có mùi Clo là dùng được. Nếu không ngửi thấy mùi Clo trong nước thì cho thêm khoảng 1/3 thìa canh bột Chloramine B quấy đều rồi cho vào giếng đến khi nào nước có mùi Chlo mới đảm bảo.
         Dùng nước giếng này tưới lên thành giếng để khử trùng
         Sau 30 phút mới sử dụng nước (để phải đảm bảo lượng Clo dư (0,3 - 0,5mg/lít)).
(Nếu lỡ cho quá nhiều choloramine B thì đợi đến khi nào bay hết mùi clo mới sử dụng).
Lưu ý:
         Không tiến hành khử trùng đồng thời với đánh phèn.
         Sau khi khử trùng nếu ngửi có mùi Clo thì việc khử trùng mới có tác dụng.
         Nước sau khi đã làm trong, khử trùng vẫn phải đun sôi mới uống được.
b) Đối với giếng khoan:
         Tháo dây cao su và ni lông bịt miệng giếng khoan.
         Cọ rửa vòi, cần và nền giếng khoan.
         Khơi thông cống rãnh quanh giếng.
         Bơm hết nước đục, sau đó bơm liên tiếp 15 phút nữa bỏ nước đi sau đó mới sử dụng

 

 Theo http://vncdc.gov.vn/