https://quangduc.com/author/post/10951/1/cu-si-minh-dao
https://quangduc.com/author/post/10951/1/cu-si-minh-dao
Người Stoic cổ đại tin rằng: không phải sự việc xảy ra làm ta đau khổ, mà chính là cách ta phán đoán và phản ứng với sự việc ấy. Epictetus từng nói: “Con người không bị quấy rối bởi sự vật, mà bị quấy rối bởi quan niệm của mình về sự vật.” Khổ đau đến từ bên ngoài là không thể kiểm soát, nhưng thái độ của ta trước khổ đau thì hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Chúng ta từng sợ hãi và oán trách khổ đau. Những lần thất bại trong công việc, những mối quan hệ tan vỡ, những đêm dài mất ngủ, những áp lực kinh tế đè nặng… tất cả khiến ta cảm thấy bất lực và bất công. Nhưng càng nếm trải ta sẽ càng nhận ra một chân lý sâu sắc: khổ đau chính là lò rèn của nhân cách.
Trong số các nhà Stoic, Marcus Aurelius (121–180 SCN) là người để lại dấu ấn sâu sắc. Ông không phải là một triết gia ngồi trong tháp ngà, mà là một hoàng đế La Mã phải gánh vác trọng trách nặng nề giữa thời kỳ hỗn loạn.
Trong suốt 19 năm trị vì, ông phải đối mặt với hàng loạt khổ đau khôn nguôi: chiến tranh liên miên trên biên giới, dịch bệnh hạch hoành hành giết chết hàng triệu người, âm mưu chính trị từ những người thân cận, nỗi đau mất con (ông mất 9 người con trong tổng số 13), và cả những cơn đau thể xác hành hạ ông suốt đời.
Thay vì chìm đắm trong tuyệt vọng hay oán trách số phận, Marcus Aurelius đã biến mọi khổ đau thành bài học. Ông viết Suy ngẫm (Meditations) – cuốn nhật ký tư tưởng nổi tiếng nhất của nhân loại – không phải để dạy đời, mà để tự nhắc nhở bản thân giữa những đêm dài thức trắng trên chiến trường.
Một trong những câu nói nổi tiếng nhất của ông là: “Chướng ngại vật trên đường đi chính là con đường.”
Ông dạy rằng mọi khó khăn, mọi mất mát, mọi nỗi đau đều là cơ hội để thực hành đức hạnh. Chiến tranh không phải để ông than vãn, mà là để rèn luyện lòng dũng cảm và sự kiên nhẫn. Dịch bệnh không phải để ông oán trời trách đất, mà là để ông thực hành lòng từ bi và chấp nhận vô thường. Nỗi đau mất con không phải để ông sụp đổ, mà là để ông hiểu rõ hơn giá trị của hiện tại và sự mong manh của sinh mệnh.
Marcus Aurelius nhắc nhở chúng ta phân biệt rõ ràng giữa những gì nằm trong tầm kiểm soát và những gì nằm ngoài tầm kiểm soát. Sức khỏe, danh vọng, tiền bạc, ý kiến của người khác… đều nằm ngoài tầm kiểm soát. Chỉ có ý chí, thái độ sống, và cách ta phản ứng mới thực sự thuộc về ta. Khi hiểu được điều này, khổ đau mất đi sức mạnh thống trị. Nó không còn là gánh nặng, mà trở thành bài kiểm tra phẩm giá.
Ông viết: “Chọn không bị tổn thương, và bạn sẽ không bị tổn thương.”
Câu nói này không phải là phủ nhận nỗi đau, mà là khẳng định sức mạnh của tâm trí. Chúng ta không thể ngăn cơn mưa rơi, nhưng chúng ta có thể chọn không để nó làm ướt tâm hồn mình.
Trong xã hội hiện đại với áp lực 996 (9h sáng – 9h tối, 6 ngày/tuần), thất nghiệp, nợ nần, cô đơn và bất an tương lai, khổ đau dường như nhân lên gấp bội. Nhưng chính trong những lúc khó khăn nhất, lời dạy của Marcus Aurelius trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Thay vì than vãn “Tại sao lại là tôi?”, chúng ta có thể tự hỏi như ông:
“Điều này đang dạy tôi điều gì? Tôi có thể rút ra bài học nào từ đây để trở nên tốt hơn, kiên cường hơn và nhân hậu hơn?”
Khổ đau không phải là vô nghĩa. Nó là lò rèn, là bài kiểm tra, là người thầy nghiêm khắc nhưng công bằng nhất. Không có khổ đau, con người khó mà trưởng thành thực sự. Hạnh phúc chân thật không nằm ở việc vắng mặt khổ đau, mà nằm ở khả năng đứng vững, giữ được phẩm giá và bình an nội tâm giữa lòng khổ đau như cách Marcus Aurelius đã làm.
Chúng ta có thể sẽ học được rằng: Cảm ơn khổ đau. Ngươi đã làm ta khóc, nhưng cũng chính ngươi đã giúp ta đứng dậy mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn và nhân hậu hơn như ngọn lửa thử vàng, như con đường thử thách người đi.
Hãy ôm lấy khổ đau như một người bạn đồng hành khó tính nhưng chân thành. Vì chỉ khi dám đối diện và vượt qua nó, chúng ta mới thực sự sống một cuộc đời đáng giá.
Mỹ Mỹ biên tập
XUÂN
xướng BẠN về đối hoạ THƠ
BẠN
vui XUÂN tràn rạng tình THƠ
Nghênh
XUÂN thiếu BẠN nghe lòng rỗng
Đón
BẠN mến XUÂN nhớ tuổi THƠ
BẠN
quý XUÂN đời tròn nhịp điệu
XUÂN
huyền BẠN đạo lắng dòng THƠ
Tươi
xanh XUÂN BẠN ngày luôn thắm
Cảm
BẠN XUÂN về đẹp ý THƠ.
Minh Đạo
Mười Lăm Năm Mạ Đã Đi Xa (2011-2026). Chúng con nhất tâm cầu nguyện hương linh Mạ sớm về cảnh giới Di Đà An Lạc.
http://haibogiay.net
Mừng Xuân
(nđt- lh- bvđâ)
Hoa ngàn lộc nõn trải ven đường
Vạn cảnh vui đùa giỡn ánh dương
Cảm nhận duyên trần sinh khí
dưỡng
Quay nhìn nẻo thế nghĩa tình
vương
Yên ngày cõi tạm… mà thôi bướng
Tỉnh giấc thân bèo… ngẫm gọt
ương
Gộp thảy niềm riêng hoà trước
ngưỡng
Bao thời chớ lãng… diệu thiền
nương
Bao thời chớ lãng… diệu thiền
nương
Vẫy cả tham cầu sáng tựa gương
Hạnh mỏng thường si thù mãi
vướng
Niềm khoan giảm hận sống nên
nhường
Nhờ kinh giữ giới xua lòng gượng
Ngẫm kệ chuyên trì cởi tính ương
Vẫn thế ngày an bừng huệ trưởng
Tâm từ rải khắp lặng ngàn hương…
Minh Đạo
Có bao giờ ta tự
hỏi: Vì sao con người lại yêu cái đẹp đến thế? Vì sao chỉ một bức tranh hài
hòa, một giai điệu du dương hay một khung cảnh thiên nhiên tĩnh lặng cũng đủ
khiến lòng ta dịu xuống?
Khoa học đã từng làm một thí nghiệm
thú vị: Khi con người chiêm ngưỡng những hình ảnh được cho là đẹp, một vùng não
phía trước trán nơi liên quan đến cảm nhận thẩm mỹ và phần thưởng sẽ lập tức
hoạt động mạnh mẽ. Điều đó cho thấy cảm nhận về cái đẹp không phải là điều ngẫu
nhiên. Bộ não của chúng ta dường như được “lập trình” để nhận ra và phản ứng
với vẻ hài hòa.
Đáng kinh ngạc hơn, bộ não có thể
nhận biết cái đẹp chỉ trong vài mili giây nhanh đến mức lý trí chưa kịp phân
tích. Điều ấy gợi cho ta một suy nghĩ: Phải chăng khuynh hướng hướng về cái đẹp
vốn đã là bản năng?
Tại sao? Đừng quên rằng tiêu
chuẩn của “cái đẹp”, tỷ lệ vàng, tồn tại trong DNA của chúng ta.
Do đó, chúng ta không cần ai nói
cho chúng ta biết cái đẹp là gì; chúng ta sinh ra đã biết điều đó vì “cái đẹp”
đã được khắc sâu trong gen của chúng ta, và các thí nghiệm khoa học đã chứng
minh điều này.
Hơn nữa, vẻ đẹp không chỉ nằm ở
vẻ bề ngoài; nó còn là liều thuốc xoa dịu tâm hồn và thể xác.
Vậy, thích cái đẹp thì sao? nó có
thể đem lại được gì cho chúng ta?
Năm 1984, một nhà khoa học người
Mỹ đã nghiên cứu 46 bệnh nhân trải qua cùng một cuộc phẫu thuật. Một số bệnh
nhân có thể ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên bên ngoài cửa sổ, trong khi những
người khác chỉ nhìn thấy những bức tường gạch nâu. Kết quả cho thấy những bệnh
nhân có tầm nhìn đẹp hồi phục nhanh hơn và sử dụng ít thuốc giảm đau hơn.
Không chỉ thiên nhiên, nghệ thuật
cũng mang lại hiệu ứng tương tự.
Để kiểm chứng những tác động của
nghệ thuật lên cơ thể con người, các nhà nghiên cứu đã tiến hành một thí nghiệm
vào năm 2018. Họ đã tuyển chọn
77 sinh viên đại học và phân ngẫu nhiên cho họ tham quan các bảo tàng để xem
tranh cổ điển, tranh hiện đại hoặc tham quan văn phòng bảo tàng.
Nghiên cứu cho thấy sau khi xem
tranh cổ điển, hơn một nửa số người tham gia đã trải nghiệm sự giảm đáng kể
huyết áp tâm thu, cho thấy mức độ thư giãn cao hơn. Ngược lại, dữ liệu cho thấy
ít sự thay đổi đối với những người xem tranh hiện đại hoặc đến văn phòng. So
với tranh hiện đại, tranh cổ điển có tác dụng làm dịu tâm trạng hơn và gợi lên
nhiều cảm xúc tích cực hơn.
Hơn nữa, không chỉ vẻ đẹp của
tranh vẽ mới có thể chữa lành tâm hồn và thể xác; vẻ đẹp của âm nhạc cũng có
tác dụng tương tự.
Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng
nhạc cổ điển có thể giúp giảm hormone gây căng thẳng và tăng cường hệ miễn
dịch. Ví dụ, các bản Sonata của Mozart không chỉ du dương mà cấu trúc của chúng
thường tuân theo tỷ lệ vàng. Cảm giác hài hòa bắt nguồn từ thiên nhiên này là
chìa khóa để thư giãn và cảm thấy thoải mái.
Nếu bạn nghe nhạc rock, nó sẽ
không có tác dụng tương tự; ngược lại, nó thậm chí có thể làm tăng thêm sự lo
lắng.
Tóm lại, cái đẹp có sức mạnh chữa
lành. Tuy nhiên, có một loại vẻ đẹp khác, đẹp hơn và mạnh mẽ hơn vẻ đẹp của
nghệ thuật. Bạn có đoán được đó là gì không?
Các nhà tâm lý học từng khảo sát
hàng nghìn người về điều khiến họ cảm thấy ngưỡng mộ nhất. Kết quả không phải
là núi non hùng vĩ hay kiệt tác nghệ thuật, mà là khi họ chứng kiến lòng dũng
cảm, sự tử tế, khả năng hy sinh và lòng vị tha của người khác.
Trong những thí nghiệm khác, khi
con người nhìn thấy hành động nhân ái, như một đứa trẻ che chở cho con vật bị
thương; bộ não không chỉ kích hoạt vùng cảm nhận thẩm mỹ, mà còn kích hoạt mạnh
mẽ những vùng liên quan đến đồng cảm và kết nối xã hội.
Vẻ đẹp của đức hạnh vì thế chạm
đến tầng sâu hơn của tâm hồn. Nó không chỉ làm ta “thích”, mà khiến ta xúc động
và muốn trở nên tốt hơn.
Tuy nhiên, sự khác biệt nằm ở
cách chúng ta cảm nhận bộ não. Khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp, chúng ta chỉ kích
hoạt hệ thống khen thưởng của não. Nhưng khi nhìn thấy những hình ảnh về lòng
trắc ẩn hoặc sự tử tế, chúng ta lại kích hoạt nhiều vùng não hơn, đặc biệt là
những vùng liên quan đến sự đồng cảm và nhận thức xã hội.
Nói một cách đơn giản, đức hạnh
đánh thức những sức mạnh cảm xúc sâu sắc và rộng lớn hơn bên trong chúng ta.
Đáng tiếc thay, trong xã hội hiện
đại, chuẩn mực về cái đẹp đôi khi bị bóp méo. Có những điều lệch chuẩn, gây sốc
lại được tung hô; trong khi sự nhã nhặn, đoan chính bị xem là cũ kỹ. Tương tự,
nhiều giá trị đạo đức cũng bị đảo lộn: sự khôn lỏi được gọi là thông minh, sự
xu nịnh được coi là linh hoạt, còn chân thành và nhẫn nhịn lại bị xem là yếu
đuối.
Khi thước đo thẩm mỹ và đạo đức
lệch lạc, xã hội khó tránh khỏi những bất an. Bởi cái đẹp đích thực luôn song
hành cùng trật tự và thiện ý. Khi con người xa rời sự hài hòa ấy, họ cũng xa
rời sự bình an.
Vì tiền tài, danh vọng hay sĩ
diện, có người chấp nhận sống trái với lương tâm mình. Nhưng chỉ những ai giữ
được lòng thiện lương giữa nghịch cảnh, vẫn chọn tử tế khi có thể cay nghiệt,
vẫn chọn chân thành khi có thể giả dối, mới thực sự là người đẹp nhất.
Vẻ đẹp của ngoại hình rồi sẽ phai
theo năm tháng. Vẻ đẹp của nghệ thuật cũng cần người thưởng thức. Nhưng vẻ đẹp
của tâm hồn, của thiện lương, của nhân cách lại có sức sống trường tồn. Nó
không chỉ làm người khác an lòng, mà còn khiến chính ta sống thanh thản.
Có lẽ, yêu cái đẹp không phải để
thỏa mãn thị giác, mà để nhắc nhở ta quay về với sự hài hòa bên trong. Khi
chúng ta giữ được thiện lương giữa đời nhiều biến động, đó mới là vẻ đẹp bền
vững nhất, vẻ đẹp không cần phô bày, nhưng đủ để soi sáng cả một đời người.
Tú Uyên biên
tập
Theo NTD