TRANH - THƯ PHÁP MINH ĐẠO
Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026
Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026
DẠY CON TỐT NHẤT LÀ GIÚP CON HIỂU ĐƯỢC NỖI KHỔ CỰC CỦA CHA MẸ
Người đàn ông mời bạn bè đi ăn,
nhưng đến lúc thanh toán thì anh bỗng ngồi gục xuống ngay giữa quán. Ít ai biết
rằng, anh là một người cha đơn thân.
Hôm ấy, anh đưa theo con trai, mời vài
người bạn tới ăn cơm, vừa là để giữ mối quan hệ, vừa mong tìm được một cơ hội
làm ăn. Trong túi chẳng còn bao nhiêu tiền, nhưng anh vẫn cắn răng đứng ra mời,
chỉ hy vọng có thể nhờ bạn bè giúp mình một con đường sống.
Chỉ một ngày trước đó, anh vừa hoàn tất thủ
tục ly hôn. Đón con tan học, hai cha con vội vã ghé vào quán ăn nhỏ. Cậu bé
hiểu chuyện hơn tuổi của mình rất nhiều. Em biết cha đang gánh một khoản nợ
lớn, biết mẹ đã rời đi khi gia đình còn chật vật. Em cũng hiểu rằng từ nay, cha
mình không còn dư dả như trước nữa.
Bữa ăn gần kết thúc, khi người lớn vẫn còn ngồi
trò chuyện, cậu bé lặng lẽ rời bàn, bước tới quầy thu ngân. Em lấy từ trong túi
ra một phong bao lì xì nhỏ, khẽ hỏi:
“Cô ơi, bữa này ba cháu phải trả bao nhiêu
tiền ạ?”
Chủ quán nhìn cậu bé hơn mười tuổi, tưởng em
chỉ giúp cha chạy việc, lòng chợt mềm lại vì sự lễ phép và ngoan ngoãn ấy. Tính
tiền xong, bà còn tặng thêm cho em một chai nước. Cậu bé cúi đầu cảm ơn rồi
chạy về bàn, như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ngồi xuống ghế, em vẫn im lặng ăn nốt bữa cơm
cùng mọi người. Đến lúc ra về, cậu bé xin phép vào nhà vệ sinh. Người cha đứng
dậy, cầm áo khoác ra quầy để thanh toán thì được chủ quán nói:
“Tiền đã được trả rồi.”
Anh sững người: “Bạn tôi trả giúp sao?”
Chủ quán nhẹ giọng: “Không, là con trai anh.”
Khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc trong anh như vỡ
òa. Nhìn thấy chiếc cặp sách nhỏ của con đặt bên ghế, người cha không kìm được,
gục đầu xuống bàn mà khóc. Đó có lẽ là nỗi bất lực của một người cha chưa thể
cho con một cuộc sống đủ đầy.
Cậu bé từ nhà vệ sinh quay lại, thấy cha ngồi
gục xuống, tưởng cha mệt hay không khỏe, liền chạy tới hỏi han. Nhưng lúc ấy,
người cha không còn nói được lời nào. Em chỉ biết đứng lặng phía sau lưng cha.
Một lúc sau, anh lau nước mắt, đứng thẳng dậy. Anh hiểu rằng, dù cuộc sống có
khắc nghiệt đến đâu, vì con trai, anh vẫn phải tiếp tục bước đi.
Khi hai cha con rời khỏi quán, những vị khách
chứng kiến toàn bộ câu chuyện ấy lặng lẽ giơ ngón tay cái, như một lời động
viên không thành tiếng dành cho họ.
Người ta thường nói: dạy con tốt nhất là cho
con hiểu nỗi khổ của cha mẹ.
Từ một bữa cơm nhỏ, người ta bỗng nhìn thấy
một bài học lớn về cách làm cha mẹ. Người cha ấy không hề giảng cho con những
lời đạo lý cao xa, cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu khó khăn. Chính việc
sống thật với hoàn cảnh của mình đã khiến đứa trẻ hiểu và biết thương cha.
Nhiều bậc cha mẹ nghĩ rằng thương con là phải
giấu đi nỗi vất vả, để con chỉ thấy đủ đầy. Nhưng nếu con chỉ nhìn thấy sự đủ
đầy, con sẽ không biết trân trọng. Chỉ khi con thấy cha mẹ đang gánh nợ, đang
lo toan, đang chật vật vì mình, thì trong lòng con mới nảy sinh ý muốn chia sẻ.
Lòng hiếu thảo không sinh ra từ lời dạy, mà sinh ra từ sự thấu hiểu.
Người xưa nói trong Thi Kinh:
“Ai ai phụ mẫu, sinh ngã cù lao.”
Công lao cha mẹ lớn lao như vậy, nhưng trẻ
nhỏ không tự nhiên mà hiểu được. Nếu cha mẹ không cho con “nhìn thấy” sự hy
sinh ấy, thì chữ hiếu chỉ là một khái niệm mờ nhạt.
Học giả Chu Hy từng nói:
“Lòng biết ơn, ai cũng có; không biết ơn,
không bằng cầm thú.”
Nhưng lòng biết ơn ấy cần được đánh thức. Khi
một đứa trẻ bắt đầu biết giúp đỡ, biết nghĩ cho cha mẹ, thì đó chính là mầm đầu
tiên của hiếu đạo.
Trong câu chuyện này, cậu bé chưa học triết
lý cao siêu nào, nhưng lại làm được việc khiến người lớn phải cúi đầu suy nghĩ.
Một phong bao lì xì nhỏ, nhưng chứa trong đó là sự cảm thông với nỗi khổ của
cha. Một hành động lặng lẽ, nhưng lại nâng đỡ tinh thần của người lớn hơn bất
kỳ lời an ủi nào.
Dạy con tốt nhất, không phải là cho con mọi
thứ, mà là cho con thấy cha mẹ đã vất vả thế nào để có được những thứ ấy. Không
phải để con sống trong lo âu, mà để con biết trân trọng và biết thương người đã
sinh ra mình.
Khi một đứa trẻ hiểu được nỗi khổ của cha mẹ,
nó sẽ không dễ phung phí, không dễ vô tâm. Nó biết rằng phía sau mỗi bữa cơm là
mồ hôi, phía sau mỗi đồng tiền là những đêm mất ngủ. Và từ đó, lòng hiếu thảo
không cần ép buộc, cũng không cần khẩu hiệu, mà lớn lên tự nhiên như một điều
phải lẽ.
Câu chuyện hai cha con trong quán ăn nhỏ ấy,
vì thế, không chỉ là một khoảnh khắc khiến người ta rơi nước mắt. Nó nhắc người
lớn rằng: muốn con biết ơn, trước hết phải cho con được hiểu. Muốn con hiếu
thảo, trước hết phải cho con thấy cha mẹ cũng là những con người đang gánh nặng
cuộc đời, chứ không phải những bức tường vững chãi không bao giờ mỏi mệt.
Tiểu Hoa
Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026
NẮNG XUÂN
Nắng Xuân
Nhạc và lời: Minh ĐạoQuý tặng BS. Đỗ Hoàng Kha và ĐD. Hồ Thị Lan BV. Hoàn Mỹ Sài Gòn
Nhạc và lời: Minh Đạo
Đường
liên kết của video
https://youtu.be/pCSDDr8tVgQ
Xuân về tràn khắp nẻo
Vui thay nối duyên đời
Ân nầy sao gói trọn
Một khoảng chẳng nào vơi
Xuân về trong bệnh viện
Nắng ấm chiếu ngoài hiên
Nghe lòng sao ấm lại
Ta vui gặp người hiền
Gặp nhau trong đồng cảm
Thấy thuốc và bênh nhân
Tích cực cùng thương yêu
Lặng lẽ nói không nhiều
Vui thay gặp Bác Kha
Bệnh nhân như người nhà
Thiết tha cùng giúp đỡ
Điềm đạm và hiền hoà
Trong phòng có cô Lan
Tươi vui cùng rạng rỡ
Chu đáo và ân cần
yêu thương mãi toả lan
Hôm nay xin gởi tặng
Cô Lan và Bác Kha
Cả nỗi niềm sâu lắng
Lòng nầy giữ chẳng quên
https://youtu.be/pCSDDr8tVgQ
Bình Thạnh, 2/2026
Minh Đạo
Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026
MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ
http://haibogiay.net - https://quangduc.com/author/
Bài
Xướng:
MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ I
(Bát vĩ đồng âm)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát
hương
Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương
Yên bình vũ trụ qua tai chướng
Tĩnh tại mây trời lắng họa vương
Thế sự chan hòa xa ác tưởng
Nhân dân vững mạnh hướng an tường
Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng
Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ II
(Bát vĩ đồng âm)
Mừng Xuân Bính Ngọ chốn
quê-thành
Sắc thắm hoa cười non nước
thanh
Tĩnh ý soi lòng vui phước hạnh
Gìn tâm nhiếp dạ kết duyên
lành
Hơn thua rũ bỏ hòa chơn tánh
Được mất buông lơi quẳng ảo
danh
Năm mới yên bình ưu não tránh
Môi hiền mỉm nụ mắt long
lanh..!
MỪNG XUÂN SANG
(Bát vĩ đồng
âm)
Xuân sang Phật sự ước viên
thành
Gieo hạt Bồ Đề Bát Nhã thanh
Bến giác trăng soi tròn nghĩa hạnh
Nguồn chơn tuệ sáng vẹn tâm
lành
An bình niệm Phật bừng hoa tánh
Tĩnh lặng quy thiền gác lợi
danh
Nhân ngã thị phi luôn khéo
tránh
Để lòng thanh thản bặt đua
tranh.
MỪNG NĂM MỚI
Năm mới nguyền mong vạn sự
thành
Để đời vơi bớt nỗi lo quanh
Vườn thiền cỏ biếc trăng soi sáng
Điện Phật kinh thiêng gió thoảng lành
Lắng nỗi sầu ưu hoa sắc thắm
Vui niềm hạnh phúc cảnh trời xanh
Xuân về nắng ấm lòng yên tĩnh
Cõi nước an bình đẹp tựa tranh..!
ĐÓN GIAO THỪA
(Bát vĩ đồng âm)
Giao thừa pháo nỗ trống chuông vang
Thỉnh Phật trì kinh lắng buộc ràng
Nhẹ nhõm nguồn tâm thiền tuệ sáng
Êm đềm tấc dạ ánh nhiên quang
Soi lòng tỉnh ý mong nguyền rạng
Cẩn bút đề thơ ước nguyện vàng
Tống cựu nghinh tân pháp sự mãn
Vui niềm hỷ xả đón Xuân sang..!
ĐÊM VẮNG
Đêm về vắng vẻ phủ mờ sương
Lữ khách trông xa ngắm nguyệt đường
Mây bạc lững lờ soi bóng nước
Trăng huyền lặng lẽ dọi triều dương
Thanh bình một cõi sầu đau lắng
Vững chãi muôn nơi hạnh phúc trường
Khép lại rong tìm về bến cũ
Xông trầm tĩnh tọa thưởng thiền hương.
Bài Hoạ
Xuân Về
Xuân về gọi nắng
trải ngàn hương
Vạn vật tưng
bừng rộn khắp phương
Gắng nhận đời
vui thôi bớt chướng
Suy cùng hận
khổ chẳng còn ương
Nhiều cơn mộng
tiếp soi mà tưởng
Mấy lối thời
qua ngắm để tường
Đẹp mối nhân
gian ân trọng hưởng
Yên bình tiết
mới sống vì thương…
Mừng Xuân
Bính Ngọ
Sáng đẹp từ quê đến thị thành
Yên bình nắng
rọi mảng màu thanh
Bên người bởi
tuệ khơi niềm ánh
Giữa thế vì
thương tạo phúc lành
Sống đạo
khoan dung mà dưỡng tánh
Soi đời trắc
trở chớ cầu danh
Xuân hồng thắm
sắc nghe lòng chạnh
Bính Ngọ dần
sang lúc phải hành…
Xuân Nguyện
Ước nguyện
nhân gian sống đạo thành
Nơi trần niệm
giữ lọc đời thanh
Nương người lấy
nghĩa mau thù lánh
Ngẫm kệ tùy
duyên lắng phúc dành
Chớ thối bao
thời soi bởi tánh
Không màng vạn
sự nhận vì danh
Vui cùng Tết
mới lòng từ cạnh
Chẳng đúng
nào sai khỏi phải tranh…
Xuân Về
Xuân thơm gọi
nắng lướt trên mành
Chuyện đến
chuyện đi rõ vẫn quanh
Gốc khổ soi
tìm vun nẻo ánh
Nguồn chân gắng
tụng khởi tâm lành
Không cầu ngoại
cảnh vì vô tướng
Chẳng khiến
uy quyền bởi cái danh
Vạn vật như
như hoài tịch tĩnh
Yên bình chớ
động có gì tranh…
Tết Đến
Tết đến yên
bình trống mõ vang
Không gian
tĩnh lặng giải đau ràng
Lòng khai đức
cậy an tâm tỏ
Kệ nhiếp kinh
cầu sáng trí quang
Chững chạc
xiêm y vì niệm pháp
Tôn nghiêm cửa
Tổ bởi ân vàng
Xuân tràn ánh
đạo như hương trải
Vạn vật tưng
bừng đón tiết sang…
Chiều
Lối đẹp theo
chiều phủ khói sương
Xanh rêu thảm
mỏng trải ven đường
Chia cùng động
tĩnh nghe còn khắc
Sánh được êm
đềm cảm thấy tương
Hoài bởi
không phân vui với nhịp
Vẫn vì cứ chấp
khổ tìm vương
Thong dong lướt
cảnh bồi tâm dưỡng
Pháp đối
duyên trần mãi ngát hương…
Bình Thạnh,19/02/2026
(Mồng 3 Tết Bính Ngọ)
PT. Minh Đạo
Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026
XUÂN ĐÃ VỀ
Xuân Đã Về
Xuân đã về khắp nơi
Xôn xao với mọi người
Lẽ đời ta vẫn ngắm
Giao thừa ta cũng vui
Dòng đời hoài hối hả
Ta mãi nợ cuộc đời
Phải sống đời thanh nhã
Vẫn ngắm cả cuộc đời
Có không và được mất
Đường về cũng có nơi
Hôm nay ta đã gặp
Bác Thành giữa cuộc đời
Tận tâm và thấu hiểu
Giao thừa thức ta dậy
Chúc Tết và hỏi thăm
trao và gởi từ tâm
Ám áp giữa dòng đời
Hôm nay ta xin gởi
Cảm động và chân thành.
Minh Đạo
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026
VỢ CHỒNG CHÁU NGUYÊN BẢO CHÚC TẾT
Vợ Chồng Cháu Lê Vũ Nguyên
Bảo Chúc Tết Ông Bà Nội
Xuân về bận rộn với giờ
bay
Đến Tết mồng hai nghỉ một
ngày
Vợ Chồng cháu Bảo nay thăm
Nội
Chúc phúc Ông Bà vạn sự may…
Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026
TRANG NHÀ QUẢNG ĐỨC MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ (2026)
( Bát vỹ đồng âm, Thủ vỹ ngâm )
Bính Ngọ đang về trải khắp nơi
Già lam Quảng Đức pháp trao đời
Duyên trần mãi ước mong đều lợi
Trí đức hoài vun nguyện thảy ngời.
Nguyện Tạng trụ trì an kệ khởi
Tâm Phương viện chủ sáng tình khơi
Xuân sang vạn nẻo nhà nhà mới
Bính Ngọ đang về trải khắp nơi…
Bình Thạnh, 10/02/2026
PT. Minh Đạo (Kính đề)
Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026
TÁN THÁN CÔNG HẠNH
https://quangduc.com/a79491/ tan-duong-cong-hanh
Kính họa bài Tán Thán Công Hạnh Hoà Thượng Tôn Sư của TT. Thích Chúc Hiền
-Thành kính hướng về Giác Linh Đường đảnh lễ tưởng niệm
Giác Linh Trưởng Lão Tân Viên Tịch thượng Phước hạ An. Kính nguyện Giáo Linh
Hoà Thượng Cao Đăng Phật Quốc.
-Thành kính phân ưu cùng môn đồ pháp quyến
Hòa Thượng Phước An trụ cảnh thiền
Dương trần chuyển hóa cũng tùy duyên
Quảng khai rộng nghĩa kinh thư tụng
Diễn giải tinh văn kệ Phật tiền
Vạn lối an nhiên khi ứng thuyết
Bao lời thâm thúy lúc nương truyền
Thế gian hạnh nguyện nay đà mãn
Lặng lẽ hồi quy cõi tịnh huyền.
Bình Thạnh, 12/02/2026
PT. Minh Đạo
Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026
CHÙM THƠ XƯỚNG HOẠ ĐƯỜNG LUẬT MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ-2026
Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương
Yên bình vũ trụ qua tai chướng
Tĩnh tại mây trời lắng họa vương
Thế sự chan hòa xa ác tưởng
Nhân dân vững mạnh hướng an tường
Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng
Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
Để đời vơi bớt nỗi lo quanh
Vườn thiền cỏ biếc trăng soi sáng
Điện Phật kinh thiêng gió thoảng lành
Lắng nỗi sầu ưu hoa sắc thắm
Vui niềm hạnh phúc cảnh trời xanh
Xuân về nắng ấm lòng yên tĩnh
Cõi nước an bình đẹp tựa tranh..!
Giao thừa pháo nỗ trống chuông vang
Thỉnh Phật trì kinh lắng buộc ràng
Nhẹ nhõm nguồn tâm thiền tuệ sáng
Êm đềm tấc dạ ánh nhiên quang
Soi lòng tỉnh ý mong nguyền rạng
Cẩn bút đề thơ ước nguyện vàng
Tống cựu nghinh tân pháp sự mãn
Vui niềm hỷ xả đón Xuân sang..!
Lòng yên dạ tĩnh mỉm môi cười
Quẳng gánh lo buồn xướng họa chơi
Diệu nghĩa hằng ghi ân thắm đọng
Chơn tâm mãi nhớ đạo không rời
Mừng Xuân khánh lộc an bình toả
Đón Tết hân thiền hạnh phúc khơi
Vững chãi thân nhàn xa bể đắm
Nơi nơi cảnh đẹp trải tình người..!
Lữ khách xa trông ngắm nguyệt đường
Mây bạc lững lờ soi bóng nước
Trăng huyền lặng lẽ dọi triều dương
Thanh bình một cõi sầu đau lắng
Vững chãi muôn nơi hạnh phúc trường
Khép lại rong tìm về bến cũ
Xông trầm tĩnh tọa thưởng thiền hương.

Kính hoạ Chùm Thơ Đường Luật Mừng Xuân Bính Ngọ-2026
Của TT. Trúc Nguyên – Thích Chúc Hiền.
Xuân Về
(Bát vĩ đồng âm)
Xuân về cảnh đẹp tỏa ngàn hương
Bính Ngọ yên bình rạng tứ phương
Ước vọng muôn nhà hạnh phúc hướng
Mong cầu khắp chốn lộc tài vương
Ươm mầm lấy pháp nguyền tâm lượng
Sống đạo răn lòng chớ tánh ương
Vạn lối bên đời chơn trí dưỡng
Bao thời chẳng thối kệ kinh nương.
Mừng Xuân Bính Ngọ
(Bát vĩ đồng âm)
Sáng rạng từ quê đến tỉnh thành
Mây mùa gọi nắng đẹp trời thanh
Bình yên Tết tới còn đâu chạnh
Khó nhọc năm qua nỏ chẳng dành
Sống pháp chuyên cần nương bởi hạnh
Theo đời hữu hảo chớ vì danh
An vui giới luật ưu phiền tránh
Thảy thảy chung cùng nguyện sẽ nhanh…
Mừng Xuân Sang
(Bát vĩ đồng âm)
Khẩn nguyện trần nay tỏ pháp thành
Không cầu nỏ đắm xứng lòng thanh
Công phu giáo điển nương chân tánh
Niệm luật kinh thiền chớ ảo danh
Gọt sạch niềm nhơ thì tuệ ánh
Hoài trau đạo cả rõ tâm lành
An yên kệ dẫn… trầm luân tránh
Vạn sự trong đời rõ chẳng tranh…
Xuân Sang
Rộn rã đèn hoa thấy ấm lòng
Xuân sang Tết đến cảnh tươi hồng
Nương về giáo điển nguyền an lối
Hoá chuyển kinh lời rõ chánh tông
Khó trọn trần gian buồn nhuốm tóc
Xuôi cùng thế thái rỗi nhìn song
Nhìn cây lộc nõn càng thêm thắm
Vạn vật bên ta sáng nghĩa nồng…
Xuân Sang II
Xuân sang chúc cả phước duyên thành
Chuyện cũ qua rồi chớ khổ quanh
Hãy nhận cầu chơn tìm cõi sáng
Luôn soi thấu não dưỡng tâm lành
Kinh thâm chữa thấm bao niềm lỡ
Phúc kém nhìn ra lắm việc đành
Vạn cảnh như như đâu động tĩnh
Bên đời giữ niệm… Có gì tranh…
Đón Giao Thừa
(Bát vĩ đồng âm)
Rộn rã giao thừa tiếng khánh vang
Đầu năm niệm Phật xoá đau ràng
Thầm ơn cõi tạm vui đời sáng
Thấu rõ nhân tình ánh đức quang
Bế tắc đường tu sân hận cản
Bình yên lý đạo phước duyên quàng
Triêm ân vạn nẻo cầu kinh thoáng…
Hỷ xả chung niềm đợi tiết sang…
Cảnh Thiền
Lấy đức tu tròn niệm hỉ dung (*)
Như như vạn vật rõ không cùng
Ngời soi pháp chuyển lời chơn tụng
Tỏ ngộ nương đời huệ lắng tung
Cửa Tổ bình yên hoài cảnh rạng
Nhân trần thắm đẹp vẫn niềm chung
Phàm phu chẳng đặng nhờ kinh giải
Lý đạo dung thông tựa bách tùng…
-----------------
(*)喜容 hỉ dung: Nét mặt vui mừng.
Lòng An
Lòng an thức dậy miệng luôn cười
Xả hết không hờn giữa cuộc chơi
Chẳng bận điều chi nào việc thiếu
Đâu màng chuyện vậy chả niềm vơi
Thương đời cậy pháp thêm tình đọng
Lấy kệ nương kinh phủi hận rời
Vạn cảnh nơi ta hoài rõ thắm
Triêm ân cõi thế để bên người…
Ánh Giọt Sương
Nắng trải trên cành ánh giọt sương
Ngàn hoa lẳng lặng nở bên đường
Yên bình cảm cảnh nghe lòng thấm
Ấm áp nhìn người đọng nét vương
Tết lại xin nguyền tâm rộng lượng
Xuân về chúc cả bạn thân thương
Không vui những chuyện càng buông rủ
Vạn vật quanh ta vốn đã thường…
Tâm Bình
Thênh thang chẳng vướng để an lòng
Pháp khởi tâm bình niệm tánh trong
Tỏ rõ thâm ân vui diệu lý
Nương cầu liễu nghĩa lắng chân tông
Nguồn chơn sáng rạng luôn hoài hiển
Tính lặng yên lành mãi vốn không
Cõi thế ta nguyền vun tịnh lạc
Nhân gian hữu hảo vẫn chung đồng…
Bình Thạnh, 26/01/2026
PT. Minh Đạo








