Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỜI SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỜI SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2025

“KHÔNG CÓ PHÚC THÌ ĐỪNG HƯỞNG THỤ”, MỘT QUY LUẬT TRỜI CHUẨN XÁC HƠN CẢ BÓI TOÁN

 


Người xưa thường nói: “người ta không sợ phúc không đến, chỉ sợ không có phúc để hưởng.” Câu nói này thật ra chứa đựng một đạo lý rất sâu sắc. Tại sao có người trúng số lớn lại mắc bệnh nặng? Tại sao nhiều người trẻ tuổi ngày nay ra đi sớm? Tại sao người ta vừa xây xong nhà thì gặp tai nạn xe hơi? Câu trả lời đơn giản chỉ trong bốn chữ: “Đức không xứng vị”.
Tất cả tài sản, trí tuệ, mọi thứ chúng ta sở hữu, người xưa dùng một chữ để đại diện: vật. Chỉ có đức dày mới đủ khả năng gánh vác vạn vật, “dày” nghĩa là sâu sắc; “đức” là sống và làm việc theo quy luật tự nhiên; “gánh vác” là khả năng chịu đựng; còn “vật” chính là phúc báo mà chúng ta nói đến.
Ngược lại, khi đức không xứng vị, “vị” là đãi ngộ, phúc báo của chúng ta. Nghĩa là đạo đức của chúng ta chưa đủ để tương xứng với phúc mà mình đang hưởng. Ví dụ, một cái bàn chỉ chịu được sức nặng 10kg, nhưng bạn cứ đặt lên 15kg, 20kg, thậm chí 50kg, kết quả thế nào? Cái bàn sẽ rung lắc, biến dạng, xuất hiện dấu hiệu sụp đổ trước khi hoàn toàn gãy.
Tiền bạc, quyền lực, danh vọng cũng là phúc báo, cũng là “vật” đè lên bạn. Bạn có đủ sức gánh vác không? Gánh vác bằng gì? Bằng đức hạnh phù hợp với quy luật vạn vật. Nếu là cha mẹ, ông bà, bạn cần thường xuyên dạy con cháu về việc trân trọng phúc báo, điều này thực sự tốt cho chúng.
Phúc báo chính là sự hưởng thụ của chúng ta: ăn ngon, mặc đẹp, mua đồ giá một vạn thay vì một nghìn, thưởng thức món mười vạn thay vì hai vạn… Đó đều là phúc báo. Người Trung Quốc xưa có câu: “tiếc thực, tiếc y” trân trọng đồ ăn, quần áo.
Phải quý trọng những gì mình có, bởi con người cần biết tiếc phúc, tích lũy phúc báo cho chính mình.
Quy luật trời
Có người nói: “tôi chẳng tin gì cả.” Vậy thì hãy lấy chính bản thân để kiểm chứng. Người xưa có câu: “quân tử yêu tiền, lấy phải có đạo.”
Chữ “đạo” ở đây vô cùng quan trọng. Có những thương nhân dùng thủ đoạn bất hợp pháp để chiếm đoạt những thứ mà số mệnh không cho phép – đó chẳng phải tự chuốc lấy họa sao? Không ít trường hợp phải vào tù, bị kết án, tất cả đều vì đức hạnh của họ không tương xứng với đãi ngộ, phúc báo mà họ nhận.
Chúng ta dùng điện thoại rẻ tiền, đi giày vải, mặc quần áo giản dị… Vì sao? Bởi đức hạnh của chúng ta chưa đủ dày, nên phải sống giản dị để lòng an nhiên. Nếu không có đức hạnh mà lại muốn hưởng thụ quá mức: xe Mercedes, BMW, biệt thự sang trọng, bữa ăn hàng nghìn, hàng vạn… đó là đang tiêu hao phúc báo, tự giảm phúc của mình. Bạn thực sự dám ăn, dám dùng sao?
Ngày nay, con người điên cuồng chạy theo danh lợi, bất chấp mọi giá để nổi tiếng, bất chấp mọi thủ đoạn để kiếm tiền. Chúng ta thấy xe sang, biệt thự lớn, người khác làm quan to, liền nghĩ: “Mình nhất định phải kiếm được số tiền đó.” Mọi người đều nghĩ vậy, nhưng lại không hiểu đạo đức. Kết quả ra sao? Đạo lý sai lệch lập tức tiêu tan; đức không xứng vị, tất có tai ương.
Tiếc phúc, đừng làm hao phúc
Học sinh, trẻ em ngày nay cũng tương tự. Dù vị trí nào, cứ đòi hỏi những thứ tốt nhất. Bạn chưa kiếm được đồng nào mà đã muốn thứ đắt tiền nhất. Ai dạy thế? Truyền hình, xã hội, phụ huynh, thầy cô… tất cả đều khuyến khích tâm lý so bì:
Mẹ mai mua cho con cái tốt hơn để vượt mặt nó!”
Điều này hoàn toàn sai lầm. Trẻ con không biết rằng hưởng thụ quá nhiều sẽ dẫn đến hậu quả. Người xưa nói: điều này sẽ làm hao phúc, giảm thọ. Có lý do cả phúc báo vốn là năng lượng, con người cũng là một thể năng lượng.
Chúng ta không biết cách yêu thương con cái đúng mực. Tình yêu dành cho con ngày nay đôi khi đi ngược lại lẽ thường: càng yêu, con càng dễ bệnh, dễ gặp tai họa, dễ chết yểu. Tại sao nhiều người trẻ ra đi sớm? Tại sao nhiều người ngoài 30 đột tử? Bởi phúc báo, năng lượng của họ bị tiêu hao quá nhanh.
Vì vậy, ăn uống đơn giản, dùng đồ giản dị là lựa chọn khôn ngoan. Hiểu được đạo lý này, bạn mới thấy được đức dày gánh vác vạn vật, và mới dám hưởng thụ đúng cách.
Chu Dịch
Trong Chu Dịch có câu: “nhà tích thiện, tất có dư phúc; nhà tích ác, tất có dư ương.”
Bạn thấy doanh nhân giàu có, liền nghĩ: “mình phải lấy được số tiền đó.” Nhưng bạn có bao giờ nghĩ họ có đức hạnh và phúc báo để ngồi vững ở vị trí đó hay không?
Lại nói một lần nữa câu trong Chu Dịch: “nhà tích thiện, tất có dư phúc; nhà tích ác, tất có dư ương.”
Bạn thấy người ta phát tài, nổi tiếng, làm giáo sư… cảm thấy bất bình. Nhưng bạn có biết họ cần đức hạnh lớn đến mức nào để duy trì thành quả đó?
Nguyên tắc đơn giản
Thích cho đi, phúc báo sẽ ngày càng nhiều.
Thích biết ơn, thuận lợi sẽ ngày càng nhiều.
Thích giúp người, quý nhân sẽ ngày càng nhiều.
hích than vãn, phiền não sẽ ngày càng nhiều.
Thích biết đủ, niềm vui sẽ ngày càng nhiều.
Thích trốn tránh, thất bại sẽ ngày càng nhiều.
Thích chia sẻ, bạn bè sẽ ngày càng nhiều.
Thích tức giận, bệnh tật sẽ ngày càng nhiều.
Thích chiếm lợi, nghèo khó sẽ ngày càng nhiều.
Thích bố thí, phú quý sẽ ngày càng nhiều.

Tiểu Hoa biên dịch
Nguồn: vandieuhay.net


Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2025

TỪ NHỮNG CHIẾC BÁNH TRUNG THU GIẢN DỊ, TÔI DẠY NHỮNG ĐỨA TRẺ CÁCH LÀM NGƯỜI

 

Từ những chiếc bánh trung thu giản dị, tôi dạy những đứa trẻ cách làm người

Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng quê ở nhỏ ven sông Cái, có thể tôi là đứa trẻ không may mắn, những người tôi thương yêu điều lần lượt rời bỏ tôi mà ra đi mãi mãi.

Trong căn nhà nhỏ đơn sơ với nghề làm bánh trung thu gia truyền được học từ cha tôi. Tôi gọi đó là nghề “nghề giữ hồn quê”, mẻ bánh của ông ít, làm thủ công, chỉ đủ sống qua ngày.

Vợ tôi mất mấy năm nay, không có con, căn nhà giờ chỉ còn tiếng thở dài và tiếng lò nướng lách tách mỗi độ rằm tháng Tám. Niềm vui duy nhất là nhìn đứa cho trẻ con trong xóm vui vẻ ăn bánh trung thu.

Trung Thu đến sớm, cả làng tôi rộn rã sau những tháng mất mùa. Mấy đứa trẻ con đứng trong sân nhà tôi làm lồng đèn, người lớn dựng đèn lồng bằng tre, dán giấy dầu, vẽ mặt trăng, mặt trời.

Trong gian bếp nhỏ, lửa đỏ hồng hắt lên gương mặt tôi, trán lấm tấm mồ hôi. Trên bàn, từng khuôn bánh gỗ xếp ngay ngắn.

Tôi chậm rãi phết lòng đỏ trứng lên mặt bánh, lẩm bẩm:

– Còn mẻ cuối thôi, để dành cho tụi nhỏ.

Chiều xuống, lũ trẻ ùa đến, mắt sáng rỡ:

– Ông Tâm ơi, bánh chín chưa ạ?

– Từ từ, từng đứa một thôi, ai cũng có phần hết.

Tiếng cười vang khắp sân, lòng ông dâng một thứ ấm áp xen chút cô đơn. Khi trời tối hẳn, lũ trẻ về hết, tôi dọn quầy thì thấy hai bóng nhỏ nép ngoài hàng rào.

Đèn dầu hắt ra, soi rõ hai gương mặt lem luốc, tôi nhận ra ngay hai đứa con bà Út Nhị, người phụ nữ vừa mất trong cơn bạo bệnh.

Đứa anh chừng chín tuổi, tay nắm chặt tay em gái, rụt rè:

– Ông Tâm ơi, cho con xin cái bánh được không ạ?

Tôi dự định lấy bánh cho nó, nhưng khi nhìn thấy sự cô đơn và đôi mắt ngây thơ, tôi khựng lại, chau mày suy nghĩ. Sau một lúc im lặng, tôi nói nhỏ:

– Bây giờ ta không cho nữa, nhưng ta cần người phụ việc, con có muốn làm không?

Thằng bé ngẩng lên, giọng run run:

– Dạ được ạ.

Tôi mỉm cười, lấy ra hai chiếc bánh còn thơm, đặt vào tay chúng. Nhìn hai đứa ngồi nép dưới hiên, tay run run cầm bánh nóng hổi. Đứa em gái hít hít mùi thơm, mắt nhắm nghiền, như muốn giữ trọn khoảnh khắc, thằng  anh nhón từng sợi mứt, đưa vào miệng, mắt ngước lên trăng tròn vằng vặc.

Hai anh em nhìn trăng, tưởng mẹ hiện ra, cùng chia bánh, cùng cười, cùng hít hương ấm nồng.

Trong khoảnh khắc ấy, các em cảm thấy bình yên và được che chở.

Tôi đứng tựa cửa, cổ nghẹn lại, lặng nhìn hai đứa trẻ tận hưởng món quà giản dị, trong phút chốc tôi thấy hình như vợ mình cũng đang cười với tôi.

Đêm Trung Thu là ngày đoàn viên, mà cả tôi và hai đứa trẻ kia điều phải trải qua nỗi đau mất người thân của mình. Có thể đây là duyên phận đưa hai đứa trẻ này đến với tôi. Một suy nghĩ len lỏi, tôi quyết định cho hai đứa trẻ ấy về sống cùng mình.

Thời gian trôi, hai đứa lớn lên trong căn nhà nhỏ, tôi dạy thằng anh học nghề làm bánh, đôi bàn tay vụng về ngày nào nay đã khéo léo.

Một chiều, khi phết trứng lên mẻ bánh mới, nó hỏi:

– Ông ơi, ngày xưa sao ông không cho con bánh mà bắt con làm việc?

Tôi chỉ cười, giải thích:

– Nếu bữa đó ông cho, con ăn xong rồi đói lại. Nhưng nếu ông dạy con làm bánh, con có thể tự làm mà sống cả đời.

Tôi nói tiếp:

– Bánh cũng như đời sống, con à… phải làm bằng cái tâm, thì mới nên người được.

Từ bột gạo, mỡ heo, hạt sen, mứt bí, lạp xưởng, lá chanh… tất cả phải tự tay chọn.

– Hương rượu mai quế lộ, nước hoa bưởi chưng cất từ đầu năm, đến Trung Thu mới có mùi riêng, không lẫn đi đâu được.

Thằng bé cúi đầu, giọng nghèn nghẹn:

– Dạ… con hiểu rồi, ông ạ.

Đêm rằm, trăng sáng tròn, hương bánh lan khắp xóm, tiếng trẻ con cười đâu đó. Tôi và hai đứa nhỏ lại phát bánh trung thu.

Bây giờ nhìn thằng bé mồ côi ngày nào đã trở thành một người thợ lành nghề, có thể tự đứng vững với đôi chân chính mình, tôi thật sự thấy quyết định năm nào của mình là đúng đắn.

Như ông bà ta thường dạy “cho người con cá không bằng dạy người cách câu”, cái bánh chỉ giúp no một bữa, còn dạy làm bánh giúp đứng vững trên đôi chân, giữ tâm với nghề cũng tu dưỡng đạo đức, đó là điều quan trọng nhất.

Tiểu Hoa

Nguồn: vandieuhay.net

 


Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

KHÔNG PHẢI TIỀN BẠC, ĐÂY MỚI LÀ BA TÀI SẢN QUÝ NHẤT ĐỜI NGƯỜI

 



Có bao giờ bạn ngồi lặng yên và tự hỏi: điều gì mới thật sự làm cho cuộc đời ta giàu có? Phải chăng là ngôi nhà cao tầng, chiếc xe sang trọng hay những con số dài trong tài khoản ngân hàng? Tất cả những điều ấy, thoạt nhìn tưởng chừng quý giá, nhưng khi màn đêm buông xuống, chỉ còn lại ta với chính mình, ta mới nhận ra rằng chúng chỉ là lớp vỏ phù hoa bên ngoài. Thứ còn đọng lại trong lòng, sưởi ấm và đồng hành cùng ta mỗi ngày, lại chính là ba tài sản vô hình mà bất kỳ ai cũng có thể sở hữu: mỉm cười, cho đi và tha thứ.

Nụ cười là phép màu giản dị

Trên một chuyến bay, một hành khách đã nổi giận vì phải chờ quá lâu để được mang nước uống. Người tiếp viên, dù đã xin lỗi nhiều lần, vẫn bị ông khách nặng lời trách mắng. Thế nhưng, cô không để sự khó chịu ấy làm mình mất đi sự dịu dàng.

Suốt chuyến bay, cô vẫn giữ nụ cười, mỗi lần đi ngang đều hỏi thăm xem ông có cần giúp gì không. Trước khi rời đi, vị khách khó tính đã bất ngờ viết trong sổ góp ý: “Trong suốt chuyến bay, cô đã mỉm cười 12 lần. Tôi thật sự cảm động. Cô là tiếp viên tốt nhất mà tôi từng gặp, và tôi sẽ quay lại chuyến bay này nếu có cơ hội.”

Câu chuyện nhỏ ấy cho thấy, đôi khi một nụ cười chân thành còn có sức mạnh lớn hơn cả ngàn lời giải thích. Nó xoa dịu giận dữ, hàn gắn khoảng cách và khơi dậy niềm tin nơi người khác. Một nụ cười không làm ta mất gì, nhưng lại khiến đời sống phong phú và tươi sáng hơn biết bao.

Cho đi phúc lành tự trở về

Một cậu bé nghèo từng gõ cửa xin ăn. Người phụ nữ tốt bụng không đưa cơm, mà mang cho cậu một ly sữa lớn. Cậu ngạc nhiên hỏi giá, bà chỉ mỉm cười: “Mẹ tôi dạy, lòng tốt không bao giờ cần trả bằng tiền bạc.” Ly sữa ngày hôm ấy không chỉ xua tan cái đói, mà còn thắp lên trong cậu niềm tin vào lòng người.

Nhiều năm sau, cậu bé ấy trở thành bác sĩ Howard Kelly – người sáng lập Khoa Ung thư của Đại học John Hopkins. Khi gặp lại ân nhân đang lâm bệnh nặng, ông đã dốc toàn bộ tâm sức để chữa trị, và cuối cùng viết trên hóa đơn viện phí: “Trị giá bằng một ly sữa.”

Cho đi, hóa ra chẳng bao giờ mất. Trái lại, như hương thơm của hoa, nó lan tỏa và quay về, chỉ là ta không biết bằng cách nào và vào lúc nào. Người xưa nói: “Hữu xạ tự nhiên hương”, hễ có hương thì tự khắc lan xa. Lòng tốt ta gieo hôm nay, một ngày kia sẽ hóa thành bóng mát che chở cho chính ta.

Tha thứ là giải thoát cho người, an yên cho mình

Có hai người bạn cùng đi trong sa mạc. Sau một cuộc tranh cãi, một người tức giận tát vào mặt người kia. Người bị tát không nói gì, chỉ viết lên cát: “Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã làm tôi đau.” Đến khi tình cờ được bạn cứu khỏi bãi lầy, anh đã khắc lên đá: “Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi.” Người kia thắc mắc, và anh mỉm cười: “Điều khiến ta đau nên viết lên cát để gió xóa đi. Điều khiến ta hạnh phúc phải khắc vào đá để mãi không phai.”

Tha thứ không phải là bỏ qua lỗi lầm để người khác được yên, mà là để chính lòng ta được nhẹ nhõm. Khổng Tử từng dạy: “Dĩ trực báo oán, dĩ đức báo đức”, lấy ngay thẳng mà đáp lại oán thù, lấy đức để đáp lại ơn nghĩa. Hận thù như cục than hồng, càng nắm chặt thì chỉ khiến tay ta bỏng rát. Chỉ có tha thứ mới giúp tâm hồn an yên, mở ra con đường rộng rãi cho cả người và mình.

Giàu có thật sự nằm ở đâu?

Bạn thấy đấy, mỉm cười, cho đi và tha thứ đều chẳng tốn kém, chẳng cần giàu sang mới có thể làm được. Nhưng chúng lại là ba “kho báu” khiến đời sống trở nên phong phú và bình an. Tiền bạc, danh vọng có thể mất đi trong một cái chớp mắt; còn nụ cười chân thành, tấm lòng rộng mở và sự tha thứ bao dung sẽ là tài sản vĩnh cửu, đồng hành cùng ta đến cuối đời.

Vậy nên, nếu phải lựa chọn, bạn muốn để lại cho đời điều gì? Một căn nhà, một chiếc xe, hay là những nụ cười ấm áp, những nghĩa cử sẻ chia, và một trái tim biết tha thứ? Hãy thử từ hôm nay, mỉm cười nhiều hơn một chút, cho đi nhiều hơn một chút, tha thứ nhiều hơn một chút. Biết đâu, bạn sẽ chợt nhận ra: mình vốn đã là một trong những người giàu có nhất trên thế gian này.

Khai Tâm biên tập
Nguồn: vandieuhay

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2025

BA VIÊN NGỌC QUÝ TRONG HÀNH TRANG CUỘC ĐỜI: CHÂN THÀNH, LƯƠNG THIỆN, NHẪN NẠI

 

                                                            Hình pixabay


Người xưa có câu: “Ngọc bất trác bất thành khí, nhân bất học bất tri lý”, ngọc nếu không mài giũa thì không thành vật quý, con người nếu không rèn luyện thì không biết đạo lý. Trong hành trình cuộc đời, có những phẩm chất giống như viên ngọc ẩn sâu trong tâm hồn, cần được giữ gìn và mài dũa để tỏa sáng. Trong đó, ba viên ngọc quý đáng để con người nâng niu chính là: chân thành, lương thiện và nhẫn nại.

Chân thành là cái gốc của nhân tâm. Trong sách “Trung dung” viết: “Thành giả, thiên chi đạo dã; thành chi giả, nhân chi đạo dã”, chân thành là đạo của Trời, còn giữ được sự chân thành là đạo của người. Người chân thành thì lời nói và việc làm nhất quán, trong sáng như ngọc, khiến người khác có thể tin cậy.

Trong Luận Ngữ, Khổng Tử cũng từng dạy rằng: “Nhân bất tín, bất tri kỳ giả”, người không có chữ tín sẽ chẳng làm được việc gì.” Một lời chân thành, tuy giản dị, nhưng có thể hóa giải ngờ vực, kết nối lòng người. Ngược lại, sự giả dối tuy mang lại lợi nhỏ trước mắt, song rốt cuộc cũng để lại hệ quả nặng nề.

Lương thiện là gốc rễ của nhân cách. Người xưa nói: “Nhân giả vô địch”, người nhân từ khắp thiên hạ không có kẻ thù nào. Người lương thiện có thể chịu phần thiệt về mình, nhưng trong thẳm sâu lại nhận được sự an yên. Bởi thiện niệm không mất đi, nó gieo hạt mầm cho phúc lành nảy nở trong tương lai. Trong một xã hội đôi khi bon chen, lòng lương thiện giống như làn gió mát, giúp con người tin rằng nhân tình vẫn còn đẹp, cuộc đời vẫn còn đáng sống.

Nhẫn nại là sức mạnh âm thầm, nhưng lại vững bền hơn bất kỳ thứ gì. Cổ ngữ có câu: “Nhẫn nhất thời phong bình lãng tĩnh, thoái nhất bước hải khoát thiên không”, nhẫn một lúc thì sóng yên bể lặng, lùi một bước sẽ thấy biển rộng trời cao.

Nhẫn không phải yếu đuối hay chịu thua, mà là sự kiềm chế và bao dung. Người biết nhẫn nại không nóng vội, không hấp tấp, có thể đi đường xa mà không mệt mỏi. Cũng chính nhẫn nại giúp con người vượt qua thử thách, giữ tâm bình lặng giữa phong ba.

Ba phẩm chất ấy, khi được đặt cạnh nhau, tạo thành bức tường vững chắc bảo hộ cho đời người. Chân thành làm cho mối quan hệ trở nên bền chặt; lương thiện khiến tâm hồn không vướng bụi trần; nhẫn nại giúp ý chí vượt khỏi sóng gió. Chúng như ba viên ngọc sáng, dù thời gian có mài mòn, ánh sáng ấy vẫn còn mãi, tỏa chiếu trong lòng người và lan tỏa đến những ai hữu duyên gặp gỡ.

Cuộc sống có thể không trải đầy hoa hồng, nhưng nếu ta giữ được chân thành để sống thật, lương thiện để sống đúng, và nhẫn nại để sống bền, thì hành trình nhân sinh sẽ không bao giờ là vô nghĩa.

Khai Tâm biên tập

Nguồn: https://vandieuhay.net/

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2025

KHIÊM CUNG LÀ CỬA ĐẠO, NGẠO MẠN LÀ NGUỒN HỌA

 

                                                                Hình Internet


Khiêm cung là cửa đạo, ngạo mạn là nguồn họa

Cổ nhân dạy “khiêm giả, đức chi cội”, khiêm nhường là gốc của muôn hạnh, cung kính là chìa khóa mở ra cánh cửa minh triết. Kẻ biết cúi mình trước bậc hiền, biết lắng nghe lời can gián, ắt đắc được đạo lý sâu xa; kẻ tự mãn bịt tai, dẫu minh y trước mặt cũng khó giữ được thân an.

Vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, có bậc danh y Biển Thước, họ Tần, tên Việt Nhân. Thuở thiếu niên, ông chỉ là kẻ coi quán trọ, nhưng tâm tính cung kính, kính người như kính bậc thánh. Gặp lão giả Trường Tang Quân phong thái siêu phàm, ông mười năm lễ đãi không mỏi, giữ trọn lòng thành. 

Thấy được đức khiêm cung ấy, Trường Tang Quân mới truyền bí dược và phương pháp tu luyện, dạy ông dùng sương mai hòa thuốc. Đủ ba mươi ngày, thị lực sáng tỏ, nhìn thấu lục phủ ngũ tạng. 

Từ đó, Biển Thước hành y khắp thiên hạ, cứu người vô số, sáng lập chẩn mạch vọng văn vấn thiết, được xưng “thần y” lưu danh muôn đời.

Cùng thời đó có vua Tề Hoàn Công từng là bá chủ chư hầu, thuở trước nhờ Quản Trọng làm tể tướng, lấy nhân đức mà trị nên thiên hạ kính phục. 

Trước khi mất, Quản Trọng khuyên phải tránh xa bọn Dịch Nha, Thụ Điêu, Khai Phương. Nhưng Hoàn Công quên vì mê tửu sắc, ăn chơi mà quên lời dặn, lại tin dùng bọn gian thần ấy. Từ đó, bọn nịnh thần ngày càng lộng hành, khinh nhờn vị quân vương đã suy yếu.

Từ bấy giờ Biển Thước nổi tiếng có tài cải tử hoàn sinh. Biển Thước đi chơi khắp thiên hạ, cứu được nhiều người lắm.

Một hôm đi đến đất Lâm Tri, vào yết kiến Tề Hoàn công, nói với Hoàn công rằng:

– Chúa công có bệnh ở thớ thịt; nếu không chữa thì thành ra bệnh nặng.

Hoàn công nói:

-Tôi chẳng có bệnh gì cả!

Biển Thước lui ra. Sau năm ngày lại vào yết kiến, nói với Tề Hoàn công rằng:

– Bệnh chúa công đã ở mạch máu, làm thế nào cũng phải chữa.

Hoàn công không trả lời. Sau năm ngày nữa lại vào yết kiến, nói với Hoàn công rằng:

-Bệnh chúa công đã ở trong ruột và dạ dày rồi, phải chữa ngay đi.

Hoàn công lại không trả lời. Biển Thước lui ra. Hoàn công than rằng:

– Tệ quá! Thầy thuốc chỉ nghề hay vẽ trò! Người ta không có bệnh mà cứ bảo là có bệnh?

Qua năm ngày nữa, Biển Thước lại vào yết kiến Tề Hoàn công, vừa trông thấy nét mặt Hoàn công đã vội lui ra mà bỏ chạy. Hoàn công sai người hỏi.

Biển Thước nói:

-Bây giờ bệnh chúa công đã vào đến tủy rồi! Bệnh ở da thịt còn xoa thuốc được, bệnh ở mạch máu thì còn tiêm thuốc được, bệnh ở ruột và dạ dày còn uống thuốc được, nay bệnh đã vào đến tủy thì dẫu trời cũng không chữa được nữa, bởi vậy tôi không nói mà lui ra.

Lại qua năm ngày nữa, Tề Hoàn Công quả nhiên ốm nặng, sai triệu Biển Thước. Người nhà Biển Thước nói:

Thầy tôi bỏ đi đã năm hôm rồi, Tề Hoàn Công hối hận vô cùng, cuối cùng phát  bệnh mà chết.

Số phận trớ trêu, vị bá chủ một thời, vốn biết “mỹ vị khả dĩ vong quốc”, lại buông mình cho mỹ thực, mỹ sắc, để kẻ a dua mê hoặc, khước từ lời Quản Trọng và ba lần cảnh báo của Biển Thước. 

Cuối cùng, ông chết đói khát, cô độc trong cung điện, đúng như dự ngôn của chính mình. Phải chăng kiếp số đã định, dẫu Biển Thước có tài cải tử hoàn sinh cũng không thể nghịch mệnh? Sự sống chết của sinh mệnh, suy cho cùng, có lẽ đã an bài từ thiên thượng.

Câu chuyện xưa cho ta thấy từ cậu bé trông quán trọ với tấm lòng khiêm nhường mà đắc y thuật thần diệu, Biển Thước lấy đức làm gốc, lấy tài cứu người, tiếng thơm truyền muôn thuở. Trái lại, Tề Hoàn Công ngạo mạn, không nghe lời khuyên nhủ của người hiền lại phóng túng, tự phụ, cuối cùng thân bại danh liệt. 

Bài học xưa ấy không chỉ dành cho bậc đế vương Tề Hoàn Công, mà cũng gửi đến chúng ta hôm nay, dù trong các mối quan hệ gia đình hay trong công việc cũng vậy, người ở vị trí càng cao, nắm quyền lực hay giữ vai trò lãnh đạo, nếu giữ được tấm lòng khoáng đạt, biết trân trọng góp ý của cộng sự và bậc hiền tài, tự khắc sẽ như viên nam châm thu hút nhân tâm, được người đời kính phục, sự nghiệp bền lâu.

Người ở bậc dưới cũng vậy chỉ khi biết cung kính, thành tâm khuyên nhủ bề trên bằng lời chân thật, mới giúp đạo nghĩa lưu thông, tình người thêm vững bền.

 Khổng Tử dạy “Tam nhân hành, tất hữu ngã sư.”  ba người đi cùng, ắt có người là thầy ta. Đời người nếu biết lấy khiêm cung làm cửa đạo, lắng nghe lời can gián, thuận theo thiên lý, ắt phúc thọ như suối nguồn không cạn. Còn kẻ tự cao bịt tai, coi thường thiện ý, dẫu gặp thần y cũng chỉ chuốc họa vào thân. Đó chính là đạo lý nghìn xưa, cũng là lời cảnh tỉnh cho muôn đời sau.

Tiểu Hoa biên tập

Nguồn: https://vandieuhay.net/

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2025

BÌNH YÊN TRÚ NGỤ TRONG TỪNG BƯỚC CHÂN CHẬM RÃI

 


                                                           Hình Internet

Bình yên trú ngụ trong từng bước chân chậm rãi

“Mệt quá, đôi chân này tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi”

Có những giây phút ngồi xuống ta bỗng tự hỏi rốt cuộc, ta cần sống như thế nào cho thật trọn vẹn?

Phải chăng là cứ miệt mài chạy về phía trước, có thật nhiều công danh, tiền bạc hay cứ theo những hứa hẹn hạnh phúc ở phía trước?

Hay đôi khi, điều ta cần chỉ là sống chậm lại, để lắng nghe tiếng lòng, để nhận ra đâu là điều đáng giữ, đâu là thứ nên buông?

Ngày trẻ, ta đã từng chọn con đường miệt mài, ta chạy theo công việc, theo danh vọng, theo những ảo ảnh hạnh phúc xa xôi. Nhưng càng chạy, ta càng thấy lòng mình rỗng. 

Chỉ khi bóng chiều buông xuống, ta mới dần hiểu: hạnh phúc chưa bao giờ ở nơi xa xôi. Nó nằm ngay trong những điều giản dị  một bữa cơm sum vầy, một nụ cười thân thương, một buổi sớm an lành với ánh nắng hắt qua khung cửa và tách trà còn ấm khói.

Từ đó, ta học được rằng sống chậm không có nghĩa là dừng lại, ta vẫn cần bước đi, vẫn cần học hỏi, vẫn cần đi xa để mở rộng thế giới tâm hồn.

Học không chỉ để chất đầy tri thức mà còn để giữ cho trái tim luôn trẻ, luôn tò mò, luôn khát khao. Người còn khát khao, dù tóc bạc trắng, vẫn giữ đôi mắt sáng trong và nụ cười hiền hòa.

Ta cũng học cách bước ra ngoài nhiều hơn, để nhìn ngắm cuộc đời bằng đôi mắt thật. Mỗi chuyến đi không chỉ là di chuyển, mà còn là cơ hội để thấy sự bao la, đa sắc của thế giới. 

Nhờ thế, lòng ta bớt chật hẹp, bớt khắt khe, thay vào đó là khoan dung và bao dung với người, và dịu dàng hơn với chính mình.

Rồi ta nhận ra, giữ quyền chủ động trong đời là điều quan trọng,  ta có thể làm khán giả, có thể nhập vai diễn viên, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là khi ta làm “đạo diễn” cho câu chuyện của chính mình chủ động sống, chủ động yêu thương, chủ động gieo những hạt mầm an lạc cho hôm nay và cả ngày mai.

Và ta cũng hiểu rằng, sức khỏe chính là vốn liếng quý giá nhất,  tiền bạc, danh vọng, địa vị tất cả sẽ trở nên vô nghĩa nếu thân này rã rời. 

Chỉ khi biết trân trọng cơ thể, nuôi dưỡng tinh thần, ta mới thật sự tận hưởng vẻ đẹp trọn vẹn của đời sống.

Điều giản dị nhưng quý giá nhất vẫn là gia đình. Tiền bạc rồi cũng sẽ rơi rụng, danh vọng chỉ là hư ảo, nhưng nụ cười con trẻ, ánh mắt người bạn đời, những bữa cơm quây quần mới là ký ức ấm áp ta mang theo đến cuối đời. Đó chính là chiếc ghế nghỉ ngơi của tâm hồn sau bao ngày bôn ba.

Ta cũng cần cho mình một trái tim biết ơn và nhân hậu. Biết ơn từng điều nhỏ bé, trân trọng từng khoảnh khắc bình thường, và lặng lẽ trao đi một chút ấm áp cho đời. Người mang trong mình sự hiền hòa thường chẳng thấy mình thiếu thốn, bởi sự giàu có đã nằm trong bình an mà họ nâng niu.

Nửa đời sau, ta không còn muốn chạy quá nhanh nữa, ta chọn đi chậm lại  không phải để từ bỏ ước mơ, cũng chẳng phải ngừng bước đi xa, mà để thỉnh thoảng dừng lại, ngẫm nghĩ xem điều gì quan trọng nhất.

Để mỗi bước chân đều mang ý nghĩa, để mỗi ngày sống đều là một lần ngồi xuống bên chiếc ghế của lòng mình  nơi có bình yên, có an trú, và có một sự đủ đầy dịu dàng.

Tiểu Hoa biên tập
Nguồn: https://vandieuhay.net/

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2025

NGƯỜI HƠN TA TA VUI CHO HỌ, TA HƠN NGƯỜI KHÔNG LẤY LÀM KIÊU

 


Người hơn ta ta vui cho họ, ta hơn người không lấy làm kiêu

Trong cuộc sống thường ngày, đôi khi chỉ một khoảnh khắc nhỏ cũng đủ làm lòng ta chao đảo. Khi đồng nghiệp được tuyên dương vì hoàn thành xuất sắc công việc, có người mỉm cười chúc mừng, cũng có kẻ thấy ngực mình thắt lại, thì thầm “sao không phải mình?”. 

Khi được giao quyền chỉ huy, có người tận tâm dìu dắt, cũng có người lại vô tình nói năng cao ngạo, chỉ vì mình “giỏi hơn đôi chút”. Hai phản ứng tưởng chừng rất nhỏ ấy thực ra chính là mầm mống làm bất an trong lòng người, gặm nhấm sự bình yên từng ngày.

Có câu nói rằng “người hơn ta ta vui cho họ, ta hơn người, không lấy làm kiêu.”

Nếu coi đời sống là một hành trình tu thân, thì đây chính là hai cánh cửa đầu tiên để bước vào cảnh giới an nhiên.

  1. Người hơn ta, ta vui cho họ

Vì sao lại phải “vui”? Bởi niềm vui chính là liều thuốc trực tiếp hóa giải tâm đố kỵ. Khi biết đặt đạo nghĩa lên trên, ta sẽ nhận ra thành tựu của người khác không phải sự mất mát của mình, mà là minh chứng rằng điều thiện vẫn còn hiện hữu giữa đời. Thấy người khác đạt được, lòng ta cũng sáng lên, như thể ánh lửa từ một ngọn đèn có thể làm ấm thêm cả căn phòng mà chẳng hề làm ngọn đèn kia yếu đi.

Khổng Tử nói: “Quân tử hiểu điều nghĩa, tiểu nhân hiểu điều lợi.” Nếu chỉ lấy “lợi” làm gốc, tất yếu ta sẽ sinh ganh ghét khi thấy người hơn mình, vì nghĩ rằng phần của họ chính là phần mình mất đi. Nhưng khi lấy “nghĩa” làm gốc, ta sẽ biết chúc mừng cái hơn của người như một thiện quả, và giữ cái hơn của mình bằng sự khiêm cung.

  1. Ta hơn người, không lấy làm kiêu
  2. Vì sao không kiêu? Bởi kiêu ngạo là ảo giác rằng tất cả vinh quang đều do ta tự nắm giữ. Nhưng cổ học từ ngàn xưa đã chỉ rõ: “Mãn chiêu tổn, khiêm thụ ích” (đầy thì mời gọi tổn thất, khiêm thì nhận ích). Kinh Dịch lấy quẻ Khiêm làm quẻ cát, ngụ ý rằng càng ở cao càng phải hạ mình, như thung lũng trũng mới có thể đón được muôn dòng nước.

    Nước lợi muôn vật mà không tranh, luôn chảy xuống nơi thấp, cho nên mới gần với Đạo. Khiêm nhường không khiến ta nhỏ bé, mà cho ta dung lượng để ôm chứa cả thiên hạ.

    Sức mạnh chân chính không phải là phô trương để khiến người khác ganh ghét, mà là dùng sự lớn mạnh ấy để nâng đỡ, để che chở. Đó mới là đạo của kẻ sĩ, là phẩm hạnh của người biết thuận theo lẽ Trời.

    1. Vậy Làm sao một người có thể thực sự vui trước cái hơn của người khác, để có cuộc sống an nhiên.

    Câu trả lời, nằm ở tín Thần, người tín Thần sẽ luôn tin rằng tất cả mọi sự việc điều do Thần an bày, có nhân quả thiện ác báo ứng, vì vậy họ hiểu rằng. Thành tựu của người khác là phần Thần sắp đặt cho họ ta không thể cưỡng cầu, vậy thì sao lại không chúc phúc?

    Còn thành tựu của chính mình ngoài sự nỗ lực cố gắng của bản thân, thì chẳng phải cũng do Thần ban cho. 

    Tài năng của ta cũng là sự ủy thác, để phụng sự và sẻ chia với khác chứ không phải chiến lợi phẩm để phô trương, tự khắc biết khống chế dục vọng bản thân mà sống thuận theo tự nhiên.

    Ngược lại, người vô Thần sẽ không tin nhân quả, không tin vào sự sắp đặt, nên dễ rơi vào sự ích kỷ, tư lợi cá nhân. Từ đó sinh ra đố kỵ, hận thù, thậm chí bất chấp thủ đoạn mà tranh mà đấu, làm tinh thần bản thân mệt mỏi không có ngày nào yên.

     Lão Tử dạy: “người thuận theo Đất, Đất thuận theo Trời, Trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên”, con người nếu tín tâm vào Thần Phật, biết học được sự khiêm tốn và vô tư thì mới đủ rộng lớn để nâng đỡ và bao dung.

    Và khi lòng đã có điểm tựa ấy, ta mới thật sự làm được, như câu người hơn ta, ta vui cho họ, ta hơn người, không lấy làm kiêu.

    Lúc đó sự bình an không còn là một sự gắng gượng, mà trở thành khí chất thường hằng, nuôi dưỡng tâm hồn được  an nhiên mỗi ngày.

Tiểu Hoa

Nguồn: https://vandieuhay.net/

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2025

CHIẾC BÁNH CÒNG TRONG MƯA VÀ TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG

 



Chiếc bánh còng trong mưa và tình nghĩa vợ chồng Chiều muộn trước cổng bệnh viện, con đường hẹp loang loáng nước mưa. Trời se lạnh, từng hạt lất phất rơi xuống mái hiên nhỏ nơi có hai bóng người già đang ngồi nép mình.
Ông lão khom lưng đẩy chiếc xe lăn cũ kỹ, trên đó là bà, dáng người gầy guộc, khuôn mặt nhợt nhạt vì bệnh tật. Dù mệt mỏi, bà vẫn cố gắng nở nụ cười mong manh, như muốn trấn an để ông bớt lo.
Tiền bạc trong nhà đã theo những toa thuốc đắt đỏ mà ra đi gần hết. Mỗi lần thò tay vào túi quần, ông chỉ thấy đáy vải trống trơn. 
Nhưng trong ánh mắt dành cho bà, vẫn chỉ có thương yêu, vẫn là sự tỉ mỉ chăm chút từng chút một, kéo lại tà áo, gạt đi giọt mưa lấm tấm trên vai, rồi lặng lẽ nhìn bà như thể đó là tất cả gia sản còn sót lại của mình.
Bất chợt, bà khẽ nghiêng đầu. Ở bên kia đường, gánh bánh còng nóng hổi tỏa hương thơm giòn tan quyện vào làn mưa. Đôi mắt bà ánh lên một chút thèm thuồng rồi nhanh chóng chùng xuống, không dám thổ lộ. Ông nhìn theo, lặng lẽ bước đi mà chẳng nói lời nào.
Một lát sau, ông trở lại, tay run run cầm chiếc bánh còng còn nóng. Bà ngạc nhiên, trong lòng nhói buốt. Nhìn thấy ông không còn hút thuốc, bà liền hiểu ra,  ông đã bán đi gói thuốc lá cuối cùng, niềm vui nhỏ nhoi duy nhất còn lại trong những ngày khốn khó để đổi lấy chiếc bánh cho bà.
Bà nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng nhưng cố giấu đi, không muốn ông biết mình đã nhận ra. Bà chần chừ, lắc đầu, khẽ nói:
–  Bánh chẳng ngon gì cả, ông ăn đi.”
Ông mỉm cười hiền hậu, cắn một miếng. Vị ngọt lan nơi khóe môi, ông khẽ gật gù:
– “ngon lắm, ngon lắm bà ạ.”
Bà nhìn ông, thấy nơi khóe môi còn vương vài hạt đường, lòng vừa thương vừa xót. Bà lại đưa chiếc bánh về phía ông, nhưng ông lại nhường về phía bà. Cứ thế, hai người thay nhau, từng miếng nhỏ ngọt ngào mà chan chứa thương yêu.
Chiếc bánh còng năm ấy không phải là món ăn ngon nhất, cũng chẳng xa hoa gì, nhưng nó đã trở thành một kỷ niệm không thể phai mờ. Trong cái lạnh ẩm ướt, trong những ngày cơ cực nhất, họ vẫn chọn nhường nhịn, chọn thương nhau hơn bản thân mình.
Ngày nay, khi nhiều cuộc hôn nhân dễ dàng lung lay bởi tiền bạc và những tính toán hơn thua, câu chuyện nhỏ của ông bà lại như một lời nhắc nhở. Rằng hạnh phúc thật sự đâu nằm ở vàng bạc châu báu, mà ở chỗ có một người chịu ngồi bên ta trong mưa gió, sẵn sàng bỏ đi niềm vui riêng chỉ để đổi lấy một niềm an ủi nhỏ bé cho ta.
Người xưa có câu: Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn.
Quả thật, khi hai người biết hướng về nhau, biết hy sinh và trân trọng, thì dẫu biển đời có mênh mông bão tố, cũng chẳng thể nhấn chìm họ.
Hạnh phúc đôi khi giản dị lắm chỉ như một chiếc bánh còng trong mưa nhưng lại đủ ngọt ngào để nâng bước hai con người đi cùng nhau đến tận cuối đời.

Tiểu Hoa biên tập
Nguồn: https://vandieuhay.net/

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2025

TỪ TIỆM GẠO NHỎ, BA DẠY TÔI NGUYÊN TẮC VÀNG ĐỂ LÀM NGƯỜI

 


Từ tiệm gạo nhỏ, ba dạy tôi nguyên tắc vàng để làm người
Kỳ nghỉ hè, tôi xin ba cho phụ việc trong tiệm gạo để vừa học hỏi vừa kiếm thêm ít tiền sinh hoạt. Ba rất vui, dạy tôi cách cân gạo, tính tiền, rồi bảo: “Đi làm mới hiểu được giá trị của đồng tiền, con ạ.”
Khi tôi đang loay hoay với chiếc cân thì có một bé gái xuất hiện. Quần áo em lấm lem, bàn tay nhỏ xíu ôm chặt một xấp tiền lẻ. Tôi nhận tiền, định xúc gạo thì ba bước đến, nhẹ nhàng lấy túi gạo từ tay tôi, rồi múc thêm cho nhiều hơn. Ba còn đưa kèm mấy món đồ dùng gia đình đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Ông dịu dàng bảo:
– “Chú không lấy tiền, cái này cho con, cầm về cho mẹ nhé.”
Cô bé ngẩng đầu, đôi mắt long lanh, lí nhí cảm ơn rồi ôm túi đồ chạy đi. Tôi đứng lặng người, lòng đầy tự hào vì có một người cha như vậy.
Buổi trưa, có một ông lão chống gậy, áo quần sờn cũ bước vào. Ông cẩn thận đưa cho ba một xấp tiền lẻ, được xếp ngay ngắn, hẳn ông đã gom góp từ sáng mới có. Tôi nghĩ bụng: “Chắc ba cũng sẽ cho ông gạo miễn phí thôi.” Thế là tôi vô tư xúc gạo mà chẳng buồn tính tiền. Nhưng ba bước đến, hai tay đưa túi gạo cho ông, và cũng bằng hai tay nhận lấy số tiền kia, không quên cúi đầu cảm ơn. Ông lão mỉm cười, dáng vẻ nhẹ nhõm, rồi thong thả bước ra. Tôi thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi im lặng, chưa kịp hỏi.
Chiều muộn, bụng tôi đã réo vì đói, tôi giục ba:
 
– “Ba ơi, chắc mẹ nấu xong món cá rô kho tộ với tô canh chua rồi, mình về thôi.”
 Nhưng ba vẫn chăm chú nhìn ra con đường phía trước, như đang chờ ai. Một lát sau, có tiếng chân gấp gáp cùng mùi hôi bốc lên nồng nặc. Một anh thanh niên, quần áo lấm lem, mồ hôi nhễ nhại chạy đến, vừa thở vừa lắp bắp:
– Bán cho em gạo.
Ba vui vẻ nói:
– Giống như cũ chứ gì ? Tôi đã cân sẵn cho chú rồi đây. Hôm nay còn khuyến mãi, mua gạo tặng thêm trứng nhé.”
Tôi vội vàng chen vào:
– “Đâu có! Trứng 30 ngàn một chục lận!”
Ngay lập tức, “cốp” một cái, tôi bị ba gõ đau điếng. Ba quay sang cười xòa:
– “Anh thông cảm, thằng bé mới phụ nên chưa rành.”
Anh thanh niên nhận gạo, rối rít cảm ơn. Ba không quên hỏi han chuyện gia đình, công việc. Ban đầu gương mặt anh đầy mệt mỏi, nhưng khi nói chuyện cùng ba, ánh mắt dần sáng lên, nụ cười xuất hiện. Chỉ đến khi anh bước đi, ba mới chịu đóng cửa tiệm.
Trên đường về, tôi vừa đau vừa tủi, nước mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào:
– “Ba ơi, sao người ăn xin thì ba lại lấy tiền, người ta trả tiền thì ba không lấy, còn chú kia thì ba bày ra chuyện khuyến mãi? Rồi còn đánh con nữa, con chẳng hiểu gì hết…”
Ba nhìn tôi xoa đầu rồi cười hiền từ nói
– Thằng bé này đang mang một bụng ấm ức định về mét mẹ đúng không?
Rồi ba từ tốn giải thích cho tôi hiểu:
– “Cô bé hồi sáng mẹ nó đang bệnh nặng, nó đi nhặt ve chai dành dụm từng đồng để mua thuốc cho mẹ. Ba làm sao nỡ lấy tiền mồ hôi nước mắt ấy? Chỉ có thể giúp thêm chút đồ để nó còn dành tiền mua thuốc.
Còn ông lão kia… ông sống bằng nghề ăn xin, nhưng khi đến cửa tiệm của mình, ông chọn cách mua chứ không xin. Vậy ta phải đối xử với ông như một vị khách hàng. Đó chính là sự tôn trọng mà ông cần.
Còn chú thanh niên làm nghề móc cống, cả ngày đối diện với bùn đất hôi hám, nhưng nhờ những người như chú mà đường phố ta sạch sẽ. Chú ấy không cần ai thương hại, điều chú cần là sự chia sẻ và một chút động viên. Vỉ trứng chẳng đáng là bao, nhưng là cách để mình cảm ơn công việc vất vả của chú. Con thấy không, chỉ cần vài lời hỏi thăm, chú đã cười trở lại rồi.”
Nghe ba nói, mắt tôi sáng lên, lòng đầy ngưỡng mộ. Tôi chưa hiểu hết triết lý sâu xa, nhưng biết chắc một điều: ba tôi thật vĩ đại.
Ba nắm vai tôi, dặn dò:
Có thể con sẽ quên nhiều điều ba dạy, nhưng đừng bao giờ quên nguyên tắc vàng này: “con phải đối xử với người khác theo cách mà con muốn họ đối xử với mình”, vì biết đâu có một ngày mình sẽ giống như họ.
Lời của ba như ngọn đèn thắp sáng cả tuổi thơ tôi. Và đến tận bây giờ, đó vẫn là bài học lớn nhất mà tôi mang theo trong đời.


Tiểu Hoa biên tập
Nguồn: https://vandieuhay.net/