Người đàn ông mời bạn bè đi ăn,
nhưng đến lúc thanh toán thì anh bỗng ngồi gục xuống ngay giữa quán. Ít ai biết
rằng, anh là một người cha đơn thân.
Hôm ấy, anh đưa theo con trai, mời vài
người bạn tới ăn cơm, vừa là để giữ mối quan hệ, vừa mong tìm được một cơ hội
làm ăn. Trong túi chẳng còn bao nhiêu tiền, nhưng anh vẫn cắn răng đứng ra mời,
chỉ hy vọng có thể nhờ bạn bè giúp mình một con đường sống.
Chỉ một ngày trước đó, anh vừa hoàn tất thủ
tục ly hôn. Đón con tan học, hai cha con vội vã ghé vào quán ăn nhỏ. Cậu bé
hiểu chuyện hơn tuổi của mình rất nhiều. Em biết cha đang gánh một khoản nợ
lớn, biết mẹ đã rời đi khi gia đình còn chật vật. Em cũng hiểu rằng từ nay, cha
mình không còn dư dả như trước nữa.
Bữa ăn gần kết thúc, khi người lớn vẫn còn ngồi
trò chuyện, cậu bé lặng lẽ rời bàn, bước tới quầy thu ngân. Em lấy từ trong túi
ra một phong bao lì xì nhỏ, khẽ hỏi:
“Cô ơi, bữa này ba cháu phải trả bao nhiêu
tiền ạ?”
Chủ quán nhìn cậu bé hơn mười tuổi, tưởng em
chỉ giúp cha chạy việc, lòng chợt mềm lại vì sự lễ phép và ngoan ngoãn ấy. Tính
tiền xong, bà còn tặng thêm cho em một chai nước. Cậu bé cúi đầu cảm ơn rồi
chạy về bàn, như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ngồi xuống ghế, em vẫn im lặng ăn nốt bữa cơm
cùng mọi người. Đến lúc ra về, cậu bé xin phép vào nhà vệ sinh. Người cha đứng
dậy, cầm áo khoác ra quầy để thanh toán thì được chủ quán nói:
“Tiền đã được trả rồi.”
Anh sững người: “Bạn tôi trả giúp sao?”
Chủ quán nhẹ giọng: “Không, là con trai anh.”
Khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc trong anh như vỡ
òa. Nhìn thấy chiếc cặp sách nhỏ của con đặt bên ghế, người cha không kìm được,
gục đầu xuống bàn mà khóc. Đó có lẽ là nỗi bất lực của một người cha chưa thể
cho con một cuộc sống đủ đầy.
Cậu bé từ nhà vệ sinh quay lại, thấy cha ngồi
gục xuống, tưởng cha mệt hay không khỏe, liền chạy tới hỏi han. Nhưng lúc ấy,
người cha không còn nói được lời nào. Em chỉ biết đứng lặng phía sau lưng cha.
Một lúc sau, anh lau nước mắt, đứng thẳng dậy. Anh hiểu rằng, dù cuộc sống có
khắc nghiệt đến đâu, vì con trai, anh vẫn phải tiếp tục bước đi.
Khi hai cha con rời khỏi quán, những vị khách
chứng kiến toàn bộ câu chuyện ấy lặng lẽ giơ ngón tay cái, như một lời động
viên không thành tiếng dành cho họ.
Người ta thường nói: dạy con tốt nhất là cho
con hiểu nỗi khổ của cha mẹ.
Từ một bữa cơm nhỏ, người ta bỗng nhìn thấy
một bài học lớn về cách làm cha mẹ. Người cha ấy không hề giảng cho con những
lời đạo lý cao xa, cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu khó khăn. Chính việc
sống thật với hoàn cảnh của mình đã khiến đứa trẻ hiểu và biết thương cha.
Nhiều bậc cha mẹ nghĩ rằng thương con là phải
giấu đi nỗi vất vả, để con chỉ thấy đủ đầy. Nhưng nếu con chỉ nhìn thấy sự đủ
đầy, con sẽ không biết trân trọng. Chỉ khi con thấy cha mẹ đang gánh nợ, đang
lo toan, đang chật vật vì mình, thì trong lòng con mới nảy sinh ý muốn chia sẻ.
Lòng hiếu thảo không sinh ra từ lời dạy, mà sinh ra từ sự thấu hiểu.
Người xưa nói trong Thi Kinh:
“Ai ai phụ mẫu, sinh ngã cù lao.”
Công lao cha mẹ lớn lao như vậy, nhưng trẻ
nhỏ không tự nhiên mà hiểu được. Nếu cha mẹ không cho con “nhìn thấy” sự hy
sinh ấy, thì chữ hiếu chỉ là một khái niệm mờ nhạt.
Học giả Chu Hy từng nói:
“Lòng biết ơn, ai cũng có; không biết ơn,
không bằng cầm thú.”
Nhưng lòng biết ơn ấy cần được đánh thức. Khi
một đứa trẻ bắt đầu biết giúp đỡ, biết nghĩ cho cha mẹ, thì đó chính là mầm đầu
tiên của hiếu đạo.
Trong câu chuyện này, cậu bé chưa học triết
lý cao siêu nào, nhưng lại làm được việc khiến người lớn phải cúi đầu suy nghĩ.
Một phong bao lì xì nhỏ, nhưng chứa trong đó là sự cảm thông với nỗi khổ của
cha. Một hành động lặng lẽ, nhưng lại nâng đỡ tinh thần của người lớn hơn bất
kỳ lời an ủi nào.
Dạy con tốt nhất, không phải là cho con mọi
thứ, mà là cho con thấy cha mẹ đã vất vả thế nào để có được những thứ ấy. Không
phải để con sống trong lo âu, mà để con biết trân trọng và biết thương người đã
sinh ra mình.
Khi một đứa trẻ hiểu được nỗi khổ của cha mẹ,
nó sẽ không dễ phung phí, không dễ vô tâm. Nó biết rằng phía sau mỗi bữa cơm là
mồ hôi, phía sau mỗi đồng tiền là những đêm mất ngủ. Và từ đó, lòng hiếu thảo
không cần ép buộc, cũng không cần khẩu hiệu, mà lớn lên tự nhiên như một điều
phải lẽ.
Câu chuyện hai cha con trong quán ăn nhỏ ấy,
vì thế, không chỉ là một khoảnh khắc khiến người ta rơi nước mắt. Nó nhắc người
lớn rằng: muốn con biết ơn, trước hết phải cho con được hiểu. Muốn con hiếu
thảo, trước hết phải cho con thấy cha mẹ cũng là những con người đang gánh nặng
cuộc đời, chứ không phải những bức tường vững chãi không bao giờ mỏi mệt.
Tiểu Hoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét