Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

60 NĂM CUỘC ĐỜI VÀ 1 VÒNG TUẦN HOÀN

                                                




Như chúng ta thường nghe rằng Trái đất này “nhỏ bé” và “tròn thật” vì có những người dù đi bao nhiêu vòng đi nữa thì cũng trở về nơi bắt đầu và tất cả sự việc trong cuộc sống đều tuân theo cái quy luật tuần hoàn như chính cái “độ tròn” của Trái đất này. Vòng tuần hoàn là cách để bạn thấy được một phần của chính mình ở quá khứ và tương lai để rèn luyên cho bản thân được chứ Nhẫn và học cách “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.”
Có một câu hát trong bài “Cát Bụi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mà tôi rất tâm đắc là: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi để một mai tôi về lại cát bụi…”. Đã là một kiếp người thì không thể nào tránh khỏi được cái vòng tuần hoàn ấy. Sinh ra, lớn lên và rồi lại mất đi mãi như lúc chưa được sinh ra. Ký ức về sự sinh ra và mất đi mờ nhạt hơn rất nhiều so với những dấu ấn mà bạn để lại khi còn sống. Do đó, phải sống sao “khi ta sinh ra mọi người cười ta khóc, phải sống sao để khi ta mất mọi người khóc ta cười”.
Nếu cuộc đời là một đoạn thẳng thì khoảng thời gian khi còn là trẻ con và khi già đi là hai đầu đoạn thẳng đối xứng nhau qua trung điểm của hiện tại đang sống. Một hôm, tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người phụ nữ khi có một cụ già chống gậy vừa bước qua:
A: Cha bà năm nay nhiêu tuổi rồi ?
B: 75 rồi.
A: Cái gì ? Cha bà 5 tuổi thì có, chứ 75 tuổi gì, giờ mà ổng còn tập đi kìa.
Khi vừa bước đi chập chững, nói vài tiếng bập bẹ và khi chuẩn bị mất đi cũng vậy, cũng là những bước đi khập khiễng và nói không rõ chữ như lúc trẻ con. Qua đó, có thể thấy được cách đối xử với trẻ em và người già rèn luyện cho bản thân tính kiên nhẫn đó là hai tấm gương soi rọi khi đứng ở hiện tại để ta nhìn thấy chính mình của quá khứ và tương lai.
Với trẻ em đó là quá khứ để biết bản thân mình khó chiều chuộng đến mức nào và khi đó mới hiểu được tấm lòng cha mẹ như biển hồ lai láng, đặc biệt khi chúng ta lập gia đình và sinh con thì đó là khoảng thời gian cảm nhận rõ nhất về tình yêu thương của cha mẹ.  Ai rồi cũng phải già đi chứ không trường sinh bất lão cả, cách đối xử với người già là cách mà những thế hệ sau sẽ đối xử với chúng ta khi ta già đi. Biết rằng, có những khi mệt mỏi sẽ khiến bản thân khó mà chiều chuộng trẻ con và người già, nhưng vòng tuần hoàn mà, ai cũng từng trải qua những thời gian như vậy. Cứ xem như đó là cách để rèn luyện tính kiên nhẫn, họ còn sống bên cạnh chúng ta đã là một món quà vô già rồi vì một mai khi họ “trở về với cát bụt” vô hồn sẽ để lại một khoảng trống vô cùng lớn trong lòng mỗi người. Sống sao và làm như thế nào để khi già đi, nhìn cách nhân xử thế mà không phải ngồi nhìn xa xăm và tặt lưỡi nói “giá như, giá mà, phải chi…”. Những chữ đó nó chua xót và dày vò lương tâm con người để lại những nỗi niềm hối hận về những cái gọi là năm xưa.
Trong Phật giáo khi nghe giảng đạo về chữ Hiếu, có một câu chuyện về cặp vợ chồng nọ có một mẹ già yếu và một người con trai còn nhỏ. Vì gia cảnh khốn khó và mẹ già yếu khó nuôi nên vợ chồng này đóng một chiếc xe đẩy người mẹ lên núi và để lại người mẹ này cùng chiếc xe trên núi tự sinh, tự diệt. Đúng lúc, đứa bé trai bảo cha mẹ hãy đem chiếc xe đã đẩy người mẹ lên núi về cho cậu bé. Người vợ ngạc nhiên hỏi: ” Chi vậy con ?”. Đứa bé trả lời: ” để mai mốt khi cha mẹ già đi, con đẩy cha mẹ lên núi”. Thấy vậy, vợ chồng này hoảng hốt và tỏ vẻ hối hận nên bèn đẩy người mẹ về lo lắng, chăm sóc. Vì họ thấy được bản thân mình trong tương lai khi đứa trẻ lớn lên và họ già đi.
Tất cả mọi sự vật, sự việc trong cuộc sống đều theo quy luật tuần hoàn của nó cả. Cách bản thân mình đối nhân xử thế thể nào, thì đó chính là cách mà thiên hạ đối xử lại với mình như thế ấy. “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình..”, khi cho đi một thứ gì đó thì đúng là lúc chúng ta đang nhận.
60 năm, 1 cuộc đời không quá dài, cũng không quá ngắn để “sống” và 60 năm chỉ để thấy 1 vòng tuần hoàn.
“Người nhớ cho, Ta là cát bụi. Trở về cát bụi, xin người nhớ cho..”
                                                                                              SĐ, 05/04/2015
                                                                                    Chi Nguyễn – Webcamdong

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

3 CÂU CHUYỆN VỀ CÁCH ĐỐI XỬ...




  Câu chuyện 1
Lúc còn là một thiếu niên, một lần, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Khi nhập vào hàng người đang xếp dài trước quầy vé, tôi chú ý đến một gia đình đứng ngay trước chúng tôi. Họ có đến những 8 đứa trẻ mà đứa lớn nhất có lẽ chưa đến 12 tuổi. Nhìn dáng vẻ những đứa bé ấy có thể đoán được gia đình chúng không giàu có.
Quần áo chúng không phải loại đắt tiền nhưng sạch sẽ và tươm tất. Và đó là những đứa trẻ biết cách cư xử. Cứ nhìn cái cách từng 2 đứa một nắm tay nhau xếp hàng sau bố mẹ chúng thì rõ. Chúng nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc khác mà chúng sẽ được xem tối nay. Rõ ràng chúng chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Buổi tối ngày hôm nay thật sự rất đặc biệt với cả 8 đứa trẻ ấy.
Cha mẹ chúng đang đứng ở đầu hàng với vẻ mặt hãnh diện nhất mà họ có thể. Người phụ nữ nắm lấy tay chồng, nhìn ông một cách dịu dàng. Ngay lúc ấy, người bán vé ngẩng lên và hỏi người đàn ông số vé ông ta cần. Người đàn ông trả lời đầy hứng khởi: “Cho tôi 8 vé trẻ con, 2 vé người lớn để tôi có thể dẫn cả nhà mình vào xem xiếc.”
Nhưng, khi người bán vé báo giá của 10 chiếc vé, bàn tay người vợ đột ngột rời khỏi tay chồng, đầu bà ta gục xuống. Mặt người đàn ông hơi tái đi. Ông ta tiến lại quầy vé gần hơn và hỏi : “Anh nói giá bao nhiêu?”
Người bán vé bình thản lập lại giá của 10 chiếc vé, nhưng người đàn ông không có đủ tiền. Làm sao ông ta có thể quay lại và bảo với 8 đứa con của mình rằng ông ấy không đủ tiền để dẫn chúng vào xem xiếc?
Chứng kiến tất cả những gì xảy ra, cha tôi lặng lẽ lấy từ trong túi ra tờ 20 đô và thả xuống đất. Sau đó, ông cuối xuống nhặt lên và vỗ vai người đàn ông, nói rất tự nhiên: “Xin lỗi, thưa ông, cái này vừa rơi ra từ túi ông”.
Người đàn ông hiểu những gì đang diễn ra. Ông không cầu xin của bố thí nhưng rõ ràng ông có thể đoán đây là sự giúp đỡ trong một tình huống ngặt nghèo. Bối rối trong giây lát rồi ông ấy nhìn thẳng vào mắt cha tôi, chụp lấy tay cha bằng cả hai bàn tay như muốn vắt kiệt tờ 20 đô, một giọt nước mắt rơi lặng lẽ xuống má, đôi môi mấp máy một cách khó khăn: “Cảm ơn, cảm ơn ông rất nhiều. Điều này thật sự ý nghĩa với gia đình tôi lúc này”. Sau khi nhìn cả gia đình người đàn ông khuất sau cánh cổng rạp xiếc, tôi và cha đón xe buýt về nhà, đơn giản bởi vì số tiền còn lại trong túi cha không đủ để mua vé cho hai cha con. Thật sự thì chúng tôi cũng chẳng dư dả gì! Nhưng tôi không hề giận cha. Những gì cha đã làm lúc đó đáng giá hơn cả ngàn buổi xem xiếc.

***
Câu chuyện 2

Theo một truyện cổ, Nasruddin là hiện thân của những người độc thân khó tính. Trong một buổi trà dư tửu hậu, khi được hỏi lý do vì sao ông không lập gia đình, Nasruddin giải thích như sau:
"Suốt thời thanh niên, tôi đã dành trọn thời gian để tìm kiếm người đàn bà hoàn hảo. Tại Cairo, thủ đô của Ai Cập, tôi đã gặp người đàn bà vừa đẹp, vừa thông minh, với đôi mắt đen ngời như hạt ô-liu, nhưng người đàn bà này lại không dịu dàng chút nào. Tôi đành bỏ Cairo để đi Baghdad, thủ đô Iraq, tôi tìm thấy người phụ nữ vừa đẹp, vừa thông minh, vừa dịu dàng, độ lượng song nàng và tôi không bao giờ đồng quan điểm về bất cứ chuyện gì.
Hết người này đến người khác, người được điều này lại thiếu điều kia. Tôi đã từng tưởng mình sẽ không bao giờ tìm được người phụ nữ lý tưởng cho cuộc đời mình. Thế rồi, một hôm, tôi gặp được nàng, người phụ nữ cuối cùng trong cuộc tìm kiếm của tôi. Nàng kết hợp tất cả những đức tính mà tôi hằng mong muốn. Nàng đúng là người hoàn hảo, nhưng cuối cùng tôi đành phải sống độc thân suốt đời vì người phụ nữ ấy cũng đang đi tìm một người đàn ông lý tưởng mà dưới mắt nàng, tôi là người đàn ông còn quá nhiều thiếu sót."

Lời bàn:
Người đàn ông độc thân trong câu chuyện trên đây đã quên một trong những quy luật cơ bản của cuộc sống là luật thích nghi. Thay vì bắt người khác và cuộc sống phải thích nghi với chúng ta, chính chúng ta phải tìm cách thích nghi với cuộc sống và người khác.
Tâm lý thông thường của con người là đòi hỏi người khác hơn là đòi hỏi chính bản thân mình. 
Chúng ta đòi hỏi người khác phải thế này, thế kia nhưng chính chúng ta quên rằng chúng ta chưa làm được những điều mà người khác trông chờ nơi chúng ta.

***
Câu chuyện 3

Một gia đình nông dân nọ mua một cái bẫy chuột và lắp đặt trong nhà. Chuột thấy vậy nên rất lo lắng cho sự an nguy của mình.
Mỗi ngày Chuột lại càng thêm căng thẳng, đến mức gặp ai nó cũng nhờ giúp đỡ.
Một hôm, Chuột tìm đến Gà Mái tìm một lời khuyên bổ ích, nhưng Gà Mái chẳng tỏ vẻ chú ý gì:
“Chuyện bẫy chuột đó là chuyện của cậu, có liên quan gì đến tôi đâu! Tôi còn phải lo đẻ trứng nữa đây.”
Chuột lại tìm đến Lợn, Lợn dửng dưng:
“Rõ ràng cái bẫy chuột là muốn lấy mạng của cậu, đâu có phải là lấy mạng tôi đâu? Cậu nói với tôi làm gì! Tôi còn phải lo ăn để tăng kí đây.”
Chuột đem chuyện nói với Bò, Bò tức giận và bảo:
“Bẫy chuột là để bẫy cậu, nó làm sao gây hại cho tôi được! Thôi đi chỗ khác đi, để tôi một mình, tôi đang cần điều trị bệnh mất ngủ đây..”
Chuột rất hoang mang, vì lo lắng cho tính mạng của mình nên sức khỏe giảm sút.
Nghe được tin này thì Rắn mừng thầm, nó vốn thích thịt chuột, và lên kế hoạch sẽ tấn công bất ngờ tại tận hang chuột trong nhà người nông dân, và tranh thủ xem mặt mũi cái bẫy chuột nó ra làm sao.
Nửa đêm hôm đó, người vợ nghe thấy có tiếng sập bẫy, liền vội vàng chạy ra xem. Nhưng hóa ra chiếc bẫy chuột sập vào đuôi của một con rắn. Rắn rất tức giận, và cắn vào chân bà chủ nhà.
Người vợ sau khi bị Rắn cắn thì sức khỏe giảm sút rất nhanh. Người chồng phải giết con gà mái để tẩm bổ cho vợ. Nhưng bệnh tình của bà vẫn không khá lên mà ngày một nặng hơn. Rất nhiều bà con, bạn bè đến thăm. Người chồng đành phải giết lợn để thiết đãi khách, xem như một lời cảm tạ. Cuối cùng người vợ vẫn không qua khỏi và mất. Người chồng chẳng còn cách nào khác phải bán con bò để an táng cho vợ. Thế là cả Bò, Lợn, và Gà Mái đều bị chết, chỉ vì cái bẫy chuột …
Một chiếc bẫy chuột dường như chẳng liên quan gì đến gà, lợn, bò, nhưng cuối cùng vẫn gây cho chúng những hậu quả nghiêm trọng. Chuyện đáng bàn là nếu gà, lợn, bò giúp đỡ chuột từ trước thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Đó chính là cái giá phải trả cho sự vô tâm, thờ ơ của chúng.
Sống trong một tập thể, chúng ta phải biết quan tâm lẫn nhau, đừng nên có tư tưởng việc đó không liên quan đến mình nên kệ, bởi cuối cùng mình cũng sẽ gặp phải hậu quả giống như Gà, Lợn, Bò mà thôi .

                                                                             Trích email: quangaduc@...
https://blogger.googleusercontent.com/img/proxy/AVvXsEiDtztI824kwM6AVUBefI-En1jBxhX7DZRx7WVYLkz9O8aeT-suRR1vZxPV6F2J0dHrzqkBHPJC85_DESWuA9TRNFHEB6QKTSJxTS1J8iIrcKoHPaqc6HtOJeqMsHdc_bPNF9x5J9pVE9o-mj54pE_aV7Wg7zPJcx2-EbKK=s0-d-e1-ft


Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

NHỮNG NGƯỜI KHÔNG NÊN UỐNG SỮA

                                                                        
Người bị sỏi thận, viêm thực quản trào ngược, viêm túi mật, viêm tụy... không nên uống sữa vì càng làm cho bệnh trầm trọng hơn.
·   
Theo Health Sina, sữa là thực phẩm giàu dinh dưỡng nhưng không phải ai dùng cũng tốt. Cụ thể, những trường hợp sau đây không nên uống:
Người bị viêm loét đường tiêu hóa
Bình thường, sữa có thể làm giảm kích thích viêm loét dạ dày. Tuy nhiên với người đã bị viêm loét đường tiêu hóa uống sữa có thể gây kích thích niêm mạc dạ dày, ruột bài tiết rất nhiều axit, khiến cho bệnh trở nên trầm trọng hơn. 

Người thiếu máu do thiếu sắt
Chất sắt trong thực phẩm cần chuyển hóa thành sắt II trong đường tiêu hóa thì cơ thể mới hấp thụ được. Với những người bị thiếu máu do thiếu sắt nếu uống sữa thì sắt II của cơ thể sẽ kết hợp với muối canxi và muối phốt pho trong sữa tạo thành hợp chất không tan, ảnh hưởng đến quá trình hấp thu sắt, không có lợi cho quá trình hồi phục.
Người thường bị đầy hơi, đau bụng và tiêu chảy
Những chứng bệnh này tuy không phải do sữa gây ra, nhưng uống sữa vào càng khiến cho tình trạng trầm trọng hơn. Do đó những người bị đầy hơi, đau bụng và tiêu chảy không nên uống sữa.
Bệnh nhân sau khi phẫu thuật vùng bụng
Bệnh nhân sau khi phẫu thuật những cơ quan ở vùng bụng thường bị đầy bụng. Sữa có rất nhiều chất béo và đạm, rất khó tiêu hóa trong dạ dày và ruột, sau khi lên men sẽ sinh ra khí, khiến cho vùng bụng càng bị đầy hơi. Như thế không có lợi cho quá trình hồi phục chức năng của ruột.
Người thiếu hụt axit lactose
Trong sữa chứa khá nhiều lactose, nhưng cơ thể chỉ hấp thu được khi nó phân giải thành galactose và glucose nhờ tác dụng của axit lactose trong đường tiêu hóa. Những người bị thiếu hụt axit lactose, sau khi uống sữa sẽ bị đau bụng, tiêu chảy.
Người bị viêm túi mật và viêm tụy
Tiêu hóa chất béo trong sữa đòi hỏi phải có sự tham gia của nước mật và lipase. Uống sữa sẽ tăng thêm gánh nặng cho túi mật và tụy, khiến cho tình trạng viêm ở các cơ quan này nặng hơn.
Người bị viêm thực quản trào ngược
Sữa chứa nhiều chất béo ảnh hưởng đến sự co thắt của cơ vòng thực quản. Người bị viêm thực quản trào ngược uống sữa sẽ làm tăng trào ngược dịch vị và dịch tràng, khiến bệnh trở nên nghiêm trọng hơn.
Người làm trong môi trường tiếp xúc với chì
Lactose trong sữa có thể thúc đẩy hấp thu và tích lũy chì trong cơ thể, khiến bạn dễ bị nhiễm độc chì. Đặc biệt người làm công việc tiếp xúc với chì thường xuyên mà uống sữa sẽ xuất hiện tình trạng chóng mặt, mất ngủ, dễ mệt mỏi... Những trẻ em có nồng độ chì vượt quá tiêu chuẩn cũng không nên dùng sữa.
Bệnh nhân sỏi thận
Phần lớn sỏi thận chứa muối canxi. Trong khi sữa chứa khá nhiều canxi. Khoảng 2-3 tiếng đồng hồ sau khi uống sữa là thời điểm cao trào để canxi thải ra ngoài qua thận. Nếu lúc này bệnh nhân đang trong trạng thái ngủ, lượng nước tiểu giảm và đậm đặc hơn, canxi qua thận tương đối nhiều dễ lắng đọng tạo thành sỏi ở cơ quan này.
Người dị ứng với sữa
Có người sau khi uống sữa sẽ bị đau bụng, tiêu chảy. Đặc biệt một số trường hợp dị ứng nặng với sữa xuất hiện tình trạng viêm mũi, hen suyễn hoặc nổi mày đay sau khi uống. Do vậy những người có cơ địa dị ứng không nên dùng sữa.
Theo xaluan.com


Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

CHIỀU ĐÔNG

                                           
                                 



                                                                       CHIỀU ĐÔNG
                                                                  

                                                        Chiều đông lạnh buốt thấu tim người,
                                                        Nhà dột phên tre cũng hổ ngươi.
                                                        Xóm nhỏ vườn thưa nghe gió rít,
                                                        Sông xưa bến vắng thấy mưa rơi.
                                                        Mênh mang giấc sớm lòng đau xót,
                                                        Vò võ canh khuya dạ rối bời.
                                                        Phong cảnh tiêu sơ ngày chậm lại,
                                                        Kiếp nghèo cam chịu phận buông lơi.

                                                                                               Minh Đạo

BẠN THÂN CỦA GÃ ĂN MÀY: BÀI HỌC ĐẮNG LÒNG KHI HOẠN NẠN


“Về tới nhà, ông lạnh lùng mang con chó ra sau vườn, chỗ cái giếng cũ. Đặt nó vào trong một cái thùng gỗ, móc dây dài rồi thả xuống giếng khô. Người ăn mày quyết tâm giết chết con chó, như muốn rủ bỏ hoàn toàn cái quá khứ khốn khổ vẫn ám ảnh ông lâu nay…”
                                                            
                                                                                    Kết quả hình ảnh cho gã ăn mày và con chó
Trên cây cầu thị trấn nọ có một người hành khất. Ông ta không biết đàn, hát, thậm chí chẳng viết ra nổi hoàn cảnh của mình lên giấy để được người qua đường thêm quan tâm.
Mỗi ngày, ngồi xỗm dựa vào thành cầu, ông co ro rúc mặt giữa hai đầu gối, bên cạnh đôi chân gày gò để một cái bát mẻ cũ kỹ. May mà người qua lại chiếc cầu rất đông, thi thoảng cũng có người đem vài đồng bạc lẻ ném vào bát.
Đêm đến, người hành khất sẽ trở về nơi trú ngụ: một góc vườn rau bị bỏ hoang ở ngoại ô. Băng qua hàng rào xêu vẹo, bên trong dựng một mái che rách nát, qua đêm và tránh rét ở đây cũng đã được mấy năm.
Trong vườn rau còn có cái giếng khô, cạnh giếng có gốc cây già. Gió mùa đông ùa về, thành phố đón trận rét đầu tiên. Người qua lại trên cầu thưa thớt hẳn đi, lão hành khất đang định về nghĩ sớm, bỗng đâu chạy tới một con chó nhỏ.
Con chó bị lạnh run lên từng chập, nó đưa mõm hít hít cái bát sứt của người ăn mày, thì ra đêm hôm trước ông đã dùng cái bát này để thức ăn. Lão hành khất trong lòng thương xót, liền lấy trong người ra một chiếc bánh bao, khẽ bỏ vào trong bát.
Chú chó ngước lên nhìn ông hồi lâu, như thể cảm động lắm, rồi gục mặt vào bát ăn lấy ăn để. Người ăn mày mang con chó về “nhà” mình, từ đó người chó quấn quít không rời. Con chó rất thông minh, hễ đói là biết ngoạm cái bát chạy nhắng quanh chủ đòi ăn. Những người đi qua nhìn thấy thế rất ngạc nhiên thích thú, liền thi nhau ném tiền vào trong bát.
Người ăn mày phát hiện ra cơ hội, liền huấn luyện chó. Qua một thời gian, nó đã biết đứng bằng hai chân sau, chạy tới lui ngoạm bát làm trò để xin ăn trước mặt người qua đường. Người ăn mày càng thu được nhiều tiền thêm.
Người ăn mày bỗng ”phát tài”, có chút tiền nên thử vận may mua vé số. Thật là nằm mơ cũng không tưởng được vận số ông lại tốt đến vậy, ông trúng đặc biệt.  Ông nhanh chóng mua lại khu đất, xây hẳn nên nhà lớn, nhưng vẫn giữ lại góc lều nát, cái giếng khô bên gốc cây già và nếp rào lưa thưa ngày nào ở phía sau vườn.
Người ăn mày ngày càng chú tâm sắm sửa nhà cửa toàn đồ đắt tiền, rồi bỗng chốc mê mẩn thú sưu tầm đồ cổ, rồi rộng rãi chu cấp cho nhiều cô gái trẻ, thích ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ của mọi người mỗi khi rút ra xấp tiền lớn từ trong túi.
“Quý ngài ăn mày” bắt đầu kết giao lên giới thượng lưu, dĩ nhiên đi đâu ông cũng dắt người bạn chó theo. Các bà nhà giàu ra sức ủng hộ nhiệt liệt quí ông ăn chơi mạnh tay này, và dĩ nhiên chẳng ai biết xuất thân ông ra sao. Điều duy nhất làm cho “quý ông ăn mày” cảm thấy khó xử chính là chú chó. Giới thượng lưu có thú cưng đều chọn giống quý, đắt tiền.
Vào một hôm, chú chó bổng mất kiểm soát, cắn rách tai một con chó cái giống quí, ngay trong bữa tiệc. Chủ nhân bữa tiệc nổi trận lôi đình, làm cho ngài ăn mày cảm thấy bị mất mặt nghiêm trọng.
Về tới nhà, ông lạnh lùng mang con chó ra vườn sau, cạnh cái giếng cũ. Đặt nó vào trong một cái thùng gỗ, móc dây dài thả xuống cái giếng khô. Người ăn mày quyết tâm giết chết con chó, như muốn rủ bỏ hoàn toàn cái quá khứ khốn khổ vẫn ám ảnh lâu nay.
Từ đó, bên cạnh người hành khất thiếu đi con chó trung thành, ông có thể thoải mái một mình đi gặp các cô em dễ thương ở quán rượu, hoặc rảnh tay đi dự những bữa tiệc thượng lưu xa hoa.
May mà dù thế nào ông cũng không quên mỗi ngày thả xuống giếng vài miếng thịt, vì tiếng sủa của nó mỗi ngày cho biết rằng người bạn ngày khốn khó xưa kia vẫn còn sống.
Chớp mắt hơn một tháng trôi qua, ngược với cảm giác vui vẻ – người hành khất bắt đầu thấy trống trải, chó đi rồi, bạn bè giàu có của ông cũng không nhiều thêm hơn, vả lại có một hôm, trong lúc say bí tỉ, ông đã nhỡ miệng để lộ cái thân phận thấp hèn của mình ngày xưa. Lũ người kia từ kinh ngạc rồi bắt đầu quay ra xầm xì dè biểu, lạnh nhạt với ông ta kể từ đó.
Người ăn mày cuối cùng hiểu ra rằng, trên đời này chú chó đã từng trải qua hoạn nạn với mình mới là người bạn chân chính nhất. Thế mà ông nỡ vứt nó xuống giếng khô.
Bừng tỉnh, ông chạy mau về nhà, ra sau vườn chỗ cái giếng, thả cái cũi gỗ xuống. Nhưng có gì đó làm con chó chỉ dám vòng quanh cái thùng gỗ mà không nhảy vào trong.
Người ăn mày chạy đi tìm một cái dây, một đầu buột chắc nơi gốc cây, tự mình trèo xuống đáy giếng cứu chó con. Giếng rất sâu, nhưng ông không sợ hãi, dưới đáy tối om om, bốc lên thứ mùi thum thủm, ông vội cắp con chó trong lòng rồi trèo lên.http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpghttp://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg
Chó con chẳng hề oán trách, nó vui mừng liếm mặt người lâu ngày gặp lại. Vì mãi ngoái cổ ngước trông lên miệng giếng lâu ngày, nên cổ nó bị soái và thành tật mất rồi, bác sỹ giỏi nhất trong vùng cũng không thể làm gì được.
Người hành khất vì muốn bù đắp lỗi lầm của mình, mỗi ngày đều cho nó đồ ăn ngon, đi đâu cũng dắt nó theo. Con chó vui lắm, nó quắc đuôi, nhưng đầu chỉ có thể quay nhìn đằng sau, đôi mắt lúc nào cũng ngước nhìn trời cao.
Người ăn mày dẫn chó nhỏ đi khắp ngõ ngách trong thành phố, ông cầm tiền đưa tận tay những người hành khất khác. Thấy những người ấy cảm kích cầm tiền của mình, ông cảm thấy thật là mãn nguyện. Rồi ông bắt đầu có dự định mới, ông báo cho những người ăn mày trong cả thành tới nhà ông lĩnh tiền.
Tin tức truyền đi rất nhanh, đội ngũ ăn mày tới lĩnh tiền càng lúc càng đông. Những người được tiền rồi dùng mọi lời lẽ hoa mỹ nhất trên đời để tán tụng, khiến ông hưng phấn khôn tả. Đài truyền hình tới, bản tin buổi tối cũng có phóng sự nói về gương làm việc từ thiện của ông.
Hôm sau, người ở đâu như nước thủy triều đổ tới, có những người chẳng phải ăn mày cũng gia nhập đội quân lĩnh tiền. Người hành khất chìm đắm trong cảm giác vinh dự vui sướng, ngày nào cũng bận rộn chạy đi chạy về giữa ngân hàng và nhà mình để làm từ thiện.
Cho đến một hôm, ngân hàng báo số tiền trong tài khoản của ông đã cạn, ông đành miễn cưỡng thông báo với hàng dài đám đông đang háo hức rằng: Hết tiền để phát mất rồi!
Đám người xếp hàng từ cụt hứng bỗng trở nên hỗn loạn. Chúng bắt đầu chửi rủa: “Đồ ti tiện!”, “Sao đến lượt tao lại không phát nữa!”, “Dạy cho nó một bài học!”. Bọn chúng ném gạch tới tấp vỡ hết cửa kính rồi bắt đầu leo rào vào nhà. Ông chốt cổng lại, nhưng cũng sắp bị đám người xô đổ đến nơi.
Sợ quá, ông chạy ra vườn sau. Trông thấy sợi dây thừng còn buộc bên miệng giếng, vội vã leo xuống. Lúc sắp tới đáy giếng thì bất ngờ dây tuột khỏi gốc cây bên trên, người hành khất cùng sợi dây vẫn nắm chắc trong tay rơi xuống đáy giếng tối om.
Cảnh sát mất nhiều công sức mới giải tán được đám người hung hãn, nhưng ngôi nhà gần như đã biến thành một bãi hoang tàn, những thứ có thể lấy đi được, đều bị cướp hết.
Mỗi ngày qua đi, người ăn mày dưới đáy giếng vừa tối vừa lạnh, ông ngửa mặt lên mà kêu gào với trời, với trăng mong có người nghe thấy. Con chó khôn mỗi ngày chạy đi khắp nơi kiếm thức ăn ném xuống giếng, lúc thì chiếc bánh bao đã lên mốc, khi thì miếng xương đã có mùi. Nó kiếm thức ăn rất khó khăn, vì đầu chỉ có thể nhìn ngược đằng sau.
Không làm thế nào được, nó chỉ biết nằm dài ra mà hít hà dưới đất, vớ được miếng thịt hỏng hay gì đó là ngóc dậy chạy về miệng giếng khô ngay. Có lần, nó còn vứt xuống cả xác một con mèo chết.
Chớp mắt hơn một tháng trôi qua, con chó thậm chí còn không có gì để cho nó ăn, người gầy chỉ còn da bọc xương, nó yếu dần đến nỗi không thể đi nữa. Người ăn mày ngày nào cũng gào thét khản cả cổ, chẳng có ai tới cứu ông ta.
Vài ngày liên tiếp con chó không thả đồ ăn xuống nữa, người ăn mày không biết con chó đã xảy chuyện gì. Ông đau đáu nhìn lên mảnh trời hình tròn nhỏ bé trên miệng giếng, biết mình sắp chết.
Một buổi sớm, có tiếng người rì rầm trên miệng giếng đánh thức người hành khất khỏi cơn mê sảng, ông thu hết hơi tàn hô lên một tiếng.
Ông được mọi người dùng dây thừng đưa lên, ánh sáng chói lọi bên trên làm ông mở mắt không nổi. Mọi người săm soi người đàn ông lem luốc hôi thối trước mặt:
“Nếu không phải thấy có xác con chó chết ở miệng giếng này, thì chẳng có ai nghe được tiếng kêu của ông”.
Người ăn mày nhìn cái xác gầy guộc của chú chó, nước mắt rơi lả chả ướt cả bộ lông dính đầy đất bẩn của nó.
***
                                                                                      Bruce Phan – theo WTT

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

LÝ DO NÊN ĂN CHUỐI VÀ UỐNG NƯỚC ẤM BUỔI SÁNG


Ăn 2 quả chuối và uống cốc nước ấm khi thức dậy mang lại nhiều lợi ích về sức khỏe và vóc dáng thon gọn.



Theo Style Craze, các nghiên cứu giải thích hiệu quả của chế độ ăn chuối vào buổi sáng và kết luận việc này thúc đẩy sự trao đổi chất, tăng cường tiêu hóa. Loại trái cây này có chỉ số đường thấp, giàu chất xơ. Chuối tạo cảm giác no và giúp đốt cháy chất béo cơ thể. Ngoài ra, ăn chuối còn ngăn chặn một phần sự hấp thu carbohydrate. Chuối giàu chất xơ, kali và giúp tái tạo năng lượng nhanh chóng nhưng hàm lượng năng lượng thấp. 
ly-do-nen-an-chuoi-va-uong-nuoc-am-buoi-sang
Ảnh: Pinterest.
Sử dụng kết hợp nước ấm với chuối hỗ trợ tiêu hóa hiệu quả, thúc đẩy quá trình trao đổi chất. Nước ấm dưỡng ẩm cho cơ thể, giúp cơ thể phục hồi sau một đêm dài.
Ăn 2 quả chuối và uống một cốc nước ấm khoảng một tiếng sau khi thức dậy được nhiều người áp dụng để giảm cân. Phương pháp giảm cân bằng chuối xuất phát từ một dược sĩ vùng Osaka, Nhật Bản, là bà Sumiko Watanabe. Bà phát hiện và áp dụng thành công phương pháp này cho chồng của mình, giúp ông Hitoshi Watanabe giảm 16,8 kg trong một thời gian ngắn. Ông Hitoshi sau đó đã tập hợp những kinh nghiệm giảm cân thành phương pháp Morning Banana Diet. Phương pháp này sau đó trở nên nổi tiếng, được ưa chuộng bởi đơn giản, dễ áp dụng.  
                                                                                                               Nguồn internet

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

GẶP THẦY

                                                       

                                                                                  GẶP THẦY

                                                                Trời trong thắm nhuộm sắc hừng đông,
                                                                Vạn kiếp duyên tu được thỏa mong.
                                                                Nẻo giác cửa thiền bên tánh lặng,
                                                                Bờ mê lối khổ cạnh tâm không.
                                                                Quảng khai dẫn hướng soi mờ  tắc,
                                                                Thẩm cứu đem đường đến rõ thông.
                                                                Phật pháp đượm nhuần sinh trí huệ,
                                                               Ân sâu bè báu thấy chân tông.

                                                                                                         Minh Đạo

HỌC KHỔNG TỬ PHÂN BIỆT BẬC QUÂN TỬ VÀ KẺ TIỂU NHÂN

 




Khổng tử nói: “Chi Lan sinh vu thâm cốc, bất dĩ vô nhân nhi bất phương; quân tử tu Đạo lập đức, bất vi cùng khốn nhi cải tiết” (Cỏ Chi Lan sống ở hang núi sâu, không vì ở chốn không người mà không thơm; người quân tử tu Đạo lập đức, không vì khốn cùng mà thay đổi)

Dù trong hoàn cảnh nào cũng có thể giữ vững đạo nghĩa, tuân theo Thánh hiền dạy bảo mà làm người, tâm địa rộng rãi, khiến người xung quanh tôn trọng đạo nghĩa, đó chính là phẩm hạnh và tác phong của người quân tử. Sau đây là vài câu chuyện được ghi chép lại trong “Luận Ngữ” và “Khổng Tử Gia Ngữ”.
Quân tử dùng hành động thể hiện
Có một lần Nhan Hồi hỏi Khổng Tử: “Lời nói của tiểu nhân có đặc điểm gì chung? Là một người quân tử, không thể không phân biệt cho rõ”.
Khổng Tử trả lời: “Quân tử dùng hành động của mình thay lời nói, lời nói đi đôi với việc làm, trong mỗi lời nói và hành động, nỗ lực làm theo đạo của Thánh hiền; tiểu nhân chỉ khoe tài miệng lưỡi, một mặt yêu cầu và chỉ trích người khác, bản thân lại không thực hiện.
Quân tử dùng thành tín đối xử với mọi người, sau khi hiểu rõ bạn bè có chỗ không phù hợp đạo đức nhân nghĩa, sẽ dùng lời lẽ chính nghĩa khích lệ giúp người xung quanh hướng thiện, nội tâm xuất phát từ trách nhiệm muốn bảo vệ mọi người, sau đó quan hệ bạn bè càng thêm thân cận; tiểu nhân coi việc loạn cộng đồng làm cơ sở, thoạt nhìn bề mặt là nhất trí, nhưng sau lưng lại công kích lẫn nhau”.
Khổng Tử còn nói: “Quân tử hoài đức, tiểu nhân hoài thổ. Quân tử hoài hình, tiểu nhân hoài huệ”. (Người quân tử tâm lưu đạo đức, kẻ tiểu nhân trong tâm chỉ có đất cát; quân tử muốn dùng hình phạt để giáo huấn bản thân và nhắc nhở người khác, tiểu nhân luôn ghi nhớ ân tình mình ban cho người khác và cầu xin người khác bỏ qua sai lầm của mình). Chính là nói điều mà người quân tử và tiểu nhân lưu giữ trong tâm mỗi người là khác nhau.
Quân tử không làm người nước chảy bèo trôi, càng không thông đồng làm bậy, mỗi ngày đều lo lắng bản thân làm sao cho đúng đạo nghĩa; tiểu nhân chỉ ôm giữ không gian của riêng mình. Trong nội tâm người quân tử luôn giữ một phần quy củ, luật pháp, không thể vượt qua giới hạn; tiểu nhân chỉ cân nhắc tư lợi cá nhân, trong đầu chỉ chứa đầy cái hàm ân và lợi ích của bản thân.
Như trong “Đệ Tử Quy” có viết: “Thiện tương khuyến, đức giai kiến. Quá bất quy, đạo lưỡng khuy” (Dùng thiện khuyến khích, Đức được kiến lập khắp nơi. Làm quá khỏi khuôn phép, thì cả quy củ và đạo đức đều băng hoại). Chỗ làm của tiểu nhân và quân tử là khác nhau.
Lời nói và việc làm của con người đều tùy tâm mà phát, quân tử lấy tâm dùng người, lấy tâm dùng lý, lời nói và việc làm tự nhiên sẽ lương thiện và nhân hậu, yêu người không lợi riêng mình.
Khi một nơi nào xuất hiện một người chính nhân quân tử, thiện niệm thuần khiết của người đó sẽ ảnh hưởng một phương, làm thức tỉnh lại đạo đức lương tri, gieo mầm mỹ đức nhân hậu lương thiện.
Nghe tiếng đàn, cởi bỏ áo giáp
Khổng Tử dẫn đệ tử về nước Tống, đến đất người Khuông, bởi vì có một người tên Dương Hổ đã từng bạo hành người dân nơi đây, nên người dân bản xứ thấy bề ngoài của Khổng Tử giống với Dương Hổ, liền cho rằng Dương Hổ lại tới nữa, liền chạy nhanh báo cho lãnh chúa Giản Tử.
Giản Tử nghe xong, lập tức xuất binh sĩ, mặc thêm áo giáp, đuổi ngựa tiến về phía trước, bao vậy đoàn người Khổng Tử lại.
Tử Lộ trời sinh tính tình dũng mãnh, vừa thấy người Khuông không biết vì lý do gì mà khí thế hung hăng, vô cùng không vui, liền cầm lấy binh khí muốn đối chiến với họ.
Khổng Tử thấy, lập tức ngăn cản Tử Lộ rồi nói:
“Có người tu hành nhân nghĩa nào, lại không thể cải biến hung bạo của người đời chứ? Không truyền thụ thi thư, không học tập lễ nhạc, đó là lỗi của ta. Nếu việc truyền bá đạo lý của Tiên vương và tôn phục luật pháp cổ xưa lại trở thành khuyết điểm, thì đó không phải lỗi lầm của ta.
Sau khi Chu Văn Vương chết, văn hóa điển tịch đều không phải ở chỗ của ta hay sao? Trời nếu muốn tiêu diệt văn hóa nhà Chu, như vậy ta cũng không giữ những văn hóa này rồi, nếu trời không muốn diệt những văn hóa này, người Khuông kia có thể làm gì ta đây? Nào! Tử Lộ, ngươi hát, ta phụ họa”.
Tử Lộ nghe Khổng Tử dạy bảo, liền buông binh khí, lấy đàn ra bắt đầu đàn hát, Khổng tử cũng theo đó phụ họa lên, hát được ba lượt, người Khuông biết là Thánh nhân, không phải là Dương Hổ, liền cởi bỏ áo giáp, giải tán.
Khổng Tử trong lúc bị người Khuông bao vây, nguy hiểm tứ bề, lại có thể bình tâm tĩnh khí, trước tiên xem xét sai lầm của bản thân. Như không có gì xảy ra, tiếp tục dùng Lễ Nhạc giáo hóa người đời, gảy đàn ca hát.
Một hành động kia, so với Dương Hổ hoàn toàn khác hẳn, trong thoáng chốc người Khuông đã hiểu rõ, người này dù bề ngoài giống Dương Hổ, nhưng lại là một vị Thánh nhân quân tử nho nhã lễ độ, cảm thấy hổ thẹn và cảm động, cởi giáp mà về.
Khổng Tử dùng Nhân trị người, thay đổi tình thế, được xưng là thiện nhân vậy. Khiến người đời cảm nhận được tính tình cương trực và ý chí rộng lớn nhân hậu, lấy kế thừa truyền thống văn hóa làm trách nhiệm của ông.
Vua Thuấn đội mũ gì?
Có một lần Lỗ Ai Công hỏi Khổng Tử: “Trước kia, Vua Thuấn đội mũ gì?”. Khổng Tử không trả lời ngay, Ai Công liền hỏi: “Quả Nhân hướng ngài thỉnh giáo, vì sao ngài không nói lời nào ?”.
Khổng Tử thi lễ đáp: “Bởi vì vấn đề Quân Thượng hỏi, không đặt ở điều quan trọng, nên thần đang lo nghĩ không biết trả lời ra sao”.  Ai Công nghe thấy lạ nên nói: “Điều quan trọng kia là gì vậy?”
Khổng Tử nói:
“Lúc Vua Thuấn làm Quân Vương, yêu dân như con, tuyển hiền tài chọn năng lực. Đức hạnh của người cao như bầu trời, dày như đất, lại điềm tĩnh khiêm nhường; cách Người dạy dỗ như bốn mùa, bao dung vạn vật, khiến vạn vật sinh trưởng, cho nên bốn biển đều tiếp nhận Người dạy dỗ. Cả Phượng Hoàng và Kỳ Lân đều xuất hiện, muôn chim thú cũng được cảm hóa bởi ân đức của Ngài.
Không có nguyên nhân khác, chỉ bởi vì tấm lòng Ngài ấy vô biên! Nay Quân Thượng bỏ mất những phương diện này, chỉ hỏi Vua Thuấn đội mũ gì, nên thần mới không kịp hồi đáp vậy!”
Nhìn lại xã hội ngày nay, không phải mọi người ít nhiều đều giống Ai Công đó sao, ai cũng mong mình được đẹp như thần tượng, muốn xe phải hợp thời, nữ thì muốn áo quần sắc đẹp, nam thì muốn tiền tài danh vọng, trẻ con bị cuốn theo thần tượng, ai ai cũng như vậy, các chương trình truyền hình càng cường điệu những điều này, nên chúng ta ngày càng bị cuốn sâu vào, đến nỗi tính khí, tâm hồn mình tệ hơn hẳn lúc nào không biết? Đó không phải vì điều chúng ta truy cầu hàng ngày đều là những thứ bề ngoài chóng qua hay sao?
Đức hạnh của Vua Thuấn cảm hóa bầu trời, ân huệ của ngài bao trùm mọi nơi, các triều đại chư hầu quân vương, ai cũng ngưỡng mộ đức hạnh của ngài, bởi ngài ấy dùng thiện trị vì thiên hạ. Lỗ Ai Công thân là vua một nước, muốn hỏi Khổng Tử, nhưng mở lời lại hỏi Vua Thuấn đội mũ gì, không hỏi quốc kế dân sinh, Ai Công muốn vẻ ngoài của mình cũng giống như Vua Thuấn để được người đời truyền tụng, lại không nghĩ rằng Vua Thuấn trở thành huyền thoại không phải vì vẻ bề ngoài mà vì đức hạnh của Người.
Điều Ai Công làm ấy chính là bỏ gốc lấy ngọn, bỏ lớn lấy nhỏ. Khổng Tử chậm trả lời, không phải không trả lời, mà chỉ hy vọng có thể trợ giúp Ai Công mang lại an bình và thịnh vượng cho đất nước, đặt điều quan trọng ở trong lòng. Học tập nặng ở thực chất mà không phải hình thức, cần học tập ở Thuấn Vương lòng nhân ái, mưu lợi cho muôn dân trăm họ.
Khổng Tử còn nói: “Quân tử học đạo tắc ái nhân”, nghĩa là quân tử thấu hiểu đạo lý nên yêu mến người khác, lấy điều bản thân học được để đối xử với mọi người, trong xử sự, giao tiếp, dùng phẩm hạnh tốt đẹp của mình cảm hóa lòng người, lòng lương thiện giống như nước, vun bồi cho vạn vật mà không tranh dành với ai.
Theo Daikynguyenvn