Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

CHỜ XUÂN

                                                                             
            




                                                                                                               CHỜ XUÂN


                                                                   Nhạc xuân thánh thót lối nhà vang,
                                                                   Án sách trang thơ biết rộn ràng.
                                                                   Bên tách trà thơm nghe tiết đổi,
                                                                   Cạnh câu đối đỏ thấy canh sang.
                                                                   Thời gian đọng lại tình vò võ,
                                                                   Ký ức qua đi phận ngỡ ngàng.
                                                                   Phố xá nơi đây người hối hả,
                                                                   Đông tàn se lạnh chút vương mang.

                                                                                                        Minh Đạo

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

CÚNG DƯỜNG VÀ TÁN THÁN NGƯỜI XUẤT GIA


Cúng Dường Và Tán Thán Người Xuất Gia
cần phải cẩn trọng

Quý vị có biết rằng đôi khi sự tán thán làm hại người hơn cả sự phỉ báng! Người bị phỉ báng, tuy giận lắm, nhưng đối với người có chí khí, càng bị chê bai chừng nào họ càng nỗ lực, tinh tấn để đạt đến những thành tựu cao siêu. Biến những lời phỉ báng thành một thứ trợ duyên thượng thặng. Một khi được ca tụng, tán thán họ sẽ nghĩ: “Ồ! Nhiều người ca ngợi mình quá, có lẽ mình không tệ”, và họ sẽ mãn nguyện với những gì họ có được rồi không thèm trau giồi để tiến xa hơn nữa.

Cho nên tán thán rất dễ làm hại người. Vì vậy, đối với giới trẻ, với người mới học, chúng ta tuyệt đối không nên tán thán, không nên cúng dường quá nhiều. Bởi vì tiền tài nhiều, danh vọng lên cao, lập tức sẽ sa đọa ngay. Những Pháp sư trẻ, phát tâm bồ đề xuất gia, thường bị tín đồ ca ngợi, cúng dường làm cho Pháp sư trẻ đọa lạc. Như vậy sự đọa lạc của họ là do tín đồ gây nên. Sau này, những vị Pháp sư đó bị quả báo thì tất cả những người ca ngợi, cúng dường không thể thoát nạn bị đọa.

Vậy đối với những ai chúng ta nên mạnh mẽ cúng dường? Đó là những vị giảng sư, Pháp sư “Bát phong xuy bất động” (tám luồng gió của được, mất, khen, chê, vinh, nhục, khổ, vui không làm họ lay động). Những người này dù chúng ta có tán thán họ cũng không sanh lòng vui mừng, chúng ta phỉ báng họ cũng không sanh tâm phiền muộn. Vì tâm của họ luôn giữ sự bình lặng an nhiên. Những người như vậy mới thật sự xứng đáng cho chúng ta tán thán. Vì sao? Vì sự tán thán không làm hại họ, cho nên chúng ta phải tuyên dương khiến cho nhiều người biết đến và tin tưởng họ. Nhờ vậy họ có thể độ được nhiều chúng sanh.

Nhân đây nói đến “cúng dường”. Thọ nhận cúng dường không phải là chuyện đơn giản. Trong nhà Phật thường nói:

“Một hạt gạo của thí chủ lớn như núi Tu Di, đời này mà không liễu đạo, phải mang lông, đội sừng để trả”.

Cho nên người không tu làm sao dám nhận sự cúng dường và hưởng thụ sự cúng dường? Làm kiếp người, ai có thể biết được phước báu của mình được bao nhiêu? Ngay cả chư Phật, Bồ Tát cũng không hưởng thụ sự cúng dường. Nhưng nếu có người đến cúng dường với lòng chân thành, muốn gieo trồng ruộng phước, đương nhiên chúng ta không thể từ chối, tuy nhiên sau khi thọ nhận của cúng dường, chúng ta nhất định phải luân chuyển sự cúng dường đó.

Trong thời cận đại, Ngài Ấn Quang Đại sư là hình ảnh mẫu mực rất tốt cho chúng ta. Đệ tử quy y ngài nhiều đến nỗi không thể tính đếm được. Tất cả những tài vật do đệ tử cúng dường, Ngài đều đem ra ấn tống kinh sách để “cúng dường” lại cho mọi người, Ngài lập ra “Sở Hoằng hóa” ở Tô Châu Trung quốc để ấn tống và lưu hành kinh sách. Sau khi tôi tu học Phật pháp, tôi hoàn toàn noi gương của ngài, nghĩa là có bao nhiêu tiền cúng dường, tôi đều đem ra in kinh sách để phân phát khắp nơi cho mọi người. Tôi nghĩ:

“Nếu kiếp này không liễu đạo, tôi cũng không phải mang lông đội sừng để trả. Vì sao thế? Vì những người nhận kinh sách trả nợ dùm cho tôi”.

Đem tài vật của những người cúng dường triển chuyển bố thí cúng dường, như vậy, cái phước của những người cúng dường và người nhận sẽ trở nên rộng lớn vô lượng vô biên. Làm như thế mới gọi là như pháp. Nếu dùng tài vật của người cúng dường để hưởng thụ cá nhân thì tuyệt đối không thể như Pháp. Cho dù dùng tài vật cúng dường của thí chủ để xây chùa, xây đạo tràng cũng phải vì mục đích hoằng pháp lợi sanh. Được như vậy người bố thí cúng dường mới thật sự có công đức. Nếu như ở trong chùa mà không tu hành, cũng chẳng hoằng pháp, ngôi chùa đó sẽ trở thành nơi tranh chấp. Cho nên cất chùa xây đạo tràng phải đặc biệt cẩn thận!

Thầy Lý Bỉnh Nam thường nói rằng:

“Khi xây chùa, mọi người là Bồ Tát, sau khi cất xong rồi thành La Sát!”.

Vì sao? Bởi vì tranh dành quyền lợi – biến chất rồi! Sự phát tâm ban đầu đem quăng lên tận chín tầng mây cao!

Cúng dường Pháp sư phải hết sức thận trọng. Phật dạy chúng ta:

“Tứ sự cúng dường”.

Tứ sự là gì?

1 / Ẩm thực: Pháp sư là người sống ở thế gian, không thể không ăn cơm, cho nên chúng ta cúng dường ẩm thực cho Pháp sư để duy trì mạng sống của họ

2 / Y phục: Pháp sư cũng cần có áo quần để mặc. Nếu áo của Pháp sư cũ rách, ta nên cúng dường cho họ một bộ, khi thấy còn tốt thì không cần thiết cúng dường.

3 / Y dược: Khi Pháp sư có bịnh, chúng ta cúng dường thuốc uống để chữa bịnh cho họ.

4 / Ngọa cụ: Pháp sư cũng cần có chỗ nghỉ ngơi, chúng ta cúng dường giường, mền, v..v…

Thời nay có người đem nhà cửa hoặc những vật quý giá dâng cúng cho Pháp sư khiến cho Pháp sư sống thật sung sướng đến nỗi Tây phương Cực Lạc cũng không muốn đi nữa. Vì ở thế gian này cũng tốt quá rồi, đến Tây phương để làm gì? Cái tâm mong thành Phật đạo, liễu sanh thoát tử tan thành mây khói. Điều này đối với việc thành tựu cho pháp sư, đào tạo Pháp sư thật là một tai hại lớn không gì bằng!

Pháp sư xuất gia nghĩa là “cắt ái ly gia”, không có nhà, chúng ta lại tặng cho họ cái nhà, tức là kéo họ về nhà trở lại. Như vậy là hại chết họ rồi, họ có đủ quyền lực, tài sản, thế là không còn ý chí của người xuất gia, chẳng khác gì người phàm tục! Ai đã hại họ? Chính là tín đồ đã hại Pháp sư! Những tín đồ này không biết rằng hành động như vậy là phá hoại Phật Pháp, tổn hại Tam Bảo. Mà họ lại nghĩ rằng mình đã tạo rất nhiều công đức, làm được nhiều việc tốt! Than ôi! Khi mạng chung, đọa xuống địa ngục gặp Diêm Vương, chừng đó còn chối cãi gì được nữa!

Đứng về mặt tu phước trong nhà Phật, chúng ta cần phải có trí tuệ chân chính và điều này cần phải giải thích rõ ràng. Nhiều Pháp sư không dám nói rõ vì sợ khi nói rõ thì Phật tử, tín đồ không cúng dường nữa. Riêng đối với tôi, tôi chỉ muốn lên Thế giới Cực Lạc ở phương Tây, tôi không muốn ở đây lãnh tội, cho nên tôi hết sức chân thật nói với quý vị rằng:

“Tôi không sợ quý vị không cúng dường cho tôi, không cúng dường cũng tốt vì rằng tôi không phải lo lắng đủ điều”.

Chính vì vậy tôi lập “Hội Phật Đà giáo dục Cơ Kim” chuyên in tặng kinh sách. Tôi dặn dò ông Giảng cư sĩ, phụ trách cơ quan ấn tống kinh sách, luôn áp dụng một nguyên tắc như sau:

“Tiền cúng dường nhiều, in sách nhiều, tiền cúng dường ít in sách ít, không có thì không in, vậy là tốt nhất!”.

Bởi vì khi sự cúng dường nhiều lại phải bận tâm lo nghĩ nên chọn bộ sách nào in trước? In như thế nào? Ngược lại, nếu không có cúng dường thì không phải bận tâm, thanh nhàn biết bao! Cho nên mọi người cần phải hiểu.

Không cầu cúng dường, không cầu đạo tràng, điều gì cũng không cầu, tâm sẽ thanh tịnh, đó chính là đạo tâm. Chính mình tu tâm thanh tịnh, giúp người khác tu thanh tịnh tâm. Tuyệt đối xa lìa danh vọng lợi dưỡng, như vậy mới là Phật pháp chân chính. Muốn thành tựu cho các Pháp sư trẻ, muốn lo lắng cho họ, phải chấp nhận cho họ chịu cực khổ một chút. Đừng nên nói là thấy họ cực khổ ta không đành. Nếu như vậy là hại chết họ đó!

Lúc Phật Thích Ca còn tại thế, tất cả đệ tử của Ngài chỉ ăn một bữa, ngủ dưới gốc cây, cuộc sống khổ cực thiếu thốn như vậy. Nếu ta nhìn thấy, thật không nhẫn tâm, rồi đem họ về nhà. Như vậy làm sao họ có thể thành đạo được? Trong kinh Phật dạy chúng ta rằng: “Dĩ khổ vi sư” nghĩa là lấy cái khổ làm thầy của mình. Thông thường trong cuộc sống đau khổ, người ta mới có tâm đạo chân chính, mới có tâm niệm cương quyết, vượt ra khỏi thế gian này.

Cho nên khổ là tốt! Chúng ta không kham nổi khổ cực, nhưng khi thấy người khác chịu đựng khổ cực ta phải sanh lòng cung kính, đừng nên gây chướng ngại và lôi kéo họ trở lui. Chúng ta phải chân thành, dựa trên thực tế mà đào tạo Pháp sư, thành tựu Pháp sư. Làm được như thế chúng ta mới có thể mời được Pháp sư, mới có Pháp sư chân chính, tốt lành đến hoằng pháp lợi sanh.
                            Trích lời dạy của HT. Tịnh Không từ đĩa giảng “Phổ Hiền Hạnh Nguyện”


                                                                           Trích email: muathom_phohue40@......

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG

                                                            




Đứa con tù tội vì đánh người, không ngờ mẹ già biệt tăm chỉ để lại … những đóa mai 
Mẹ anh từng nói với anh rằng, làm người cần phải giống như những bông hoa mai vàng trong mùa đông lạnh giá, càng khó khăn gian khổ, thì càng cần phải trổ ra những bông hoa tươi đẹp hơn.

Năm đó khi mới vừa 18 tuổi, một lần không chịu được nhẫn nhịn, anh đã đánh người ta trọng thương, bị tuyên án 6 năm tù giam.
Kể từ cái ngày anh vào trong tù, thì không có ai đến thăm anh cả. Mẹ anh ở góa, ngậm đắng nuốt cay để mà nuôi dưỡng anh nên người. Thật không ngờ rằng anh vừa mới tốt nghiệp phổ thông, liền xảy ra chuyện như thế này, khiến cho mẹ đau thấu tâm can. Anh hiểu mẹ mình, bà có lý do để hận anh.
Mùa đông năm đó sau khi anh vào tù, đã nhận được một chiếc áo len, góc dưới của chiếc áo có thêu một bông hoa mai, trên hoa mai có kẹp một mảnh giấy rất nhỏ: “Hãy cố gắng cải tạo, mẹ còn chờ con phụng dưỡng những năm tuổi già nữa …”
Mảnh giấy nhỏ này, khiến một người trước giờ vốn kiên cường như anh khóc ướt cả mặt. Đây là chiếc áo len mà mẹ anh đích thân may cho anh, từng mũi kim từng đường chỉ đều quen thuộc làm sao.
Mẹ anh đã từng nói với anh rằng, làm người cần phải giống như những bông hoa mai vàng trong mùa đông lạnh giá, càng khó khăn gian khổ, thì càng cần phải trổ ra những bông hoa tươi đẹp hơn.
Trong bốn năm sau đó, mẹ anh vẫn không đến thăm anh, nhưng mùa đông mỗi năm, bà đều gửi đến một chiếc áo len, còn có cả mảnh giấy đó nữa. Vì để sớm ngày được ra khỏi tù, anh đã cố gắng cải tạo, mong sao được giảm nhẹ hình phạt, có thể sớm ngày trở về đoàn tụ với mẹ. Quả nhiên, ngay ngày đầu năm của năm thứ năm, anh đã được ra tù trước thời hạn.
Mang theo một túi hành lý đơn giản, bên trong chính là tất cả những gì anh có được … năm chiếc áo len, anh đã trở về đến nhà.
Trước cửa có treo một cái ổ khóa lớn, ổ khóa đều đã rỉ sét hết cả, trên nóc nhà, cỏ tranh cũng đã mọc cao hơn một thước. Anh cảm thấy nghi hoặc, rằng mẹ rốt cuộc đã đi đâu rồi?
Quay người đi tìm hàng xóm, hàng xóm kinh ngạc nhìn anh, hỏi anh chẳng phải vẫn còn một năm nữa mới được thả ra sao.
Anh lắc đầu, hỏi: “Mẹ con đâu rồi?”. Người hàng xóm cúi gầm mặt xuống, nói bà đã đi rồi.
Đầu của anh như có một tiếng sấm nổ vang lên, “không thể nào!” 
Mẹ mới chỉ mới có hơn 40 tuổi, sao lại ra đi sớm như vậy được? Mùa đông anh còn nhận được chiếc áo len của bà, nhìn thấy mảnh giấy của bà để lại cơ mà ..
Người hàng xóm lắc đầu, dẫn anh đến mộ phần của tổ tiên, một gò đất vừa mới đắp lên xuất hiện ngay trước mắt anh. Mắt anh đỏ hoe, đầu óc trống rỗng, một hồi lâu, anh hỏi mẹ đã ra đi như thế nào.
Người hàng xóm nói vì anh hành hung đả thương người ta, nên mẹ anh đã vay mượn khắp nơi để có tiền chữa trị cho người bị hại. Sau khi anh vào tù rồi, mẹ anh liền chuyển đến làm việc tại xưởng sản xuất pháo hoa cách xa nhà hơn hai trăm dặm, quanh năm không trở về.
Mấy chiếc áo len đó là mẹ anh sợ anh lo lắng, luôn nhờ người ta mang về nhà, nhờ hàng xóm gửi đi. Vào mùa xuân năm ngoái, công xưởng tăng ca để sản xuất thêm pháo hoa, không may xảy ra hỏa hoạn, toàn bộ công xưởng bị nổ tan tành, trong đó còn có mười mấy người ở địa phương khác đến làm việc, còn có toàn bộ người nhà ông chủ đến nhà xưởng để giúp đỡ, họ đều đã chết hết cả. Trong đó, bao gồm cả mẹ anh.
Người hàng xóm nói xong, thở dài một hồi, nói trong nhà mình còn có một chiếc áo len nữa, dự định mùa đông năm nay sẽ gửi đi cho anh. Ngay trước mộ của mẹ, anh đấm ngực dậm chân, khóc lóc thảm thiết không thôi.
Tất cả đều là lỗi của anh, là anh đã hại chết mẹ, anh đúng là một thằng con bất hiếu! Anh thật sự đáng phải xuống địa ngục mà! 
Ngày hôm sau, anh bán căn nhà cũ đi, mang theo túi hành lý đựng sáu chiếc áo len đến một nơi đất khách quê người, lang thang kiếm sống bên ngoài.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng một cái đã 4 năm trôi qua, anh dừng chân ở một thành phố, mở một quán ăn nhỏ. Không lâu sau, anh lấy một cô gái chất phác làm vợ. Bởi đồ ăn ngon rẻ, vợ chồng anh hòa nhã, nhiệt tình nên việc làm ăn buôn bán của quán ăn rất tốt. Mỗi ngày, cứ ba bốn giờ sáng anh đã dậy sớm để đi lấy hàng, mãi đến trời sáng mới vận chuyển rau củ, thịt cá cần thiết về nhà. Không mướn thêm người làm, hai  vợ chồng bận đến đầu óc quay cuồng cả lên. Hàng ngày vì đều thiếu ngủ, nên mắt anh lúc nào cũng đỏ ngầu.
Không lâu sau, có một bà lão đẩy một chiếc xe ba gác đến trước cửa nhà anh …
Không biết tại vì sao, bà lão trước mắt lại khiến anh nhớ đến người mẹ của mình. Bà bị còng lưng, đi đường khập khiễng, bà dùng tay làm dấu, muốn được cung cấp rau củ, thịt cá cho anh, tuyệt đối tươi ngon, giá cả còn rẻ nữa.
Bà lão là một người câm, khắp mặt đều là bụi bẩn, mấy vết sẹo ở bên trán và cạnh mắt khiến bà trông thật là khó coi. Người vợ không đồng ý, bởi bộ dạng của bà lão, nhìn qua là đã thấy khó chịu rồi, nhưng anh lại không màng đến sự phản đối của vợ nên đã nhận lời.
Bà lão rất giữ chữ tín, mỗi lần rau củ được chuyển đến theo yêu cầu của anh quả nhiên đều là tươi ngon cả. Thế là, cứ khoảng sáu giờ sáng mỗi ngày, thì có một chiếc xe ba gác đựng đầy rau củ, thịt cá đều đúng giờ đến trước cửa quán ăn của anh.
Anh cũng đôi lần mời bà lão ăn tô phở, bà lão ăn rất chậm, dường như muốn được tận hưởng lâu hơn, lòng anh không khỏi chua xót, nói với bà lão rằng, mỗi ngày bà đều có thể ăn phở ở đây.
Bà lão mỉm cười, cất từng bước chân khập khiễng rời đi, anh nhìn bà, không hiểu sao, lại nhớ đến mẹ của mình, rồi bỗng có một loại cảm giác xung động như muốn khóc vậy.

Thoáng một cái, thời gian hai năm lại trôi qua, quán ăn của anh giờ đã trở thành một nhà hàng cao cấp, anh cũng đã tích cóp được một số tiền kha khá, đã mua được một căn nhà, nhưng người chuyển rau củ cho anh, vẫn là bà lão kia.
Lại qua nửa tháng sau, bỗng có một ngày, anh đứng đợi trước cửa rất lâu, nhưng lại không đợi được bà lão kia, đã hơn một giờ trôi qua rồi, nhưng bà lão vẫn chưa thấy đến.
Anh cũng không có cách nào để liên lạc với bà, không còn cách nào khác, đành phải bảo người làm đi mua rau củ về. Sau hai giờ đồng hồ, người làm đã chở một xe rau củ về. Nhìn qua một lượt, trong lòng anh không khỏi có chút thất vọng, xe rau này quả thật là kém xa so với rau củ của bà lão.
Rau mà bà lão chuyển đến toàn bộ đều đã được chọn lựa kỹ càng, dường như không có lá nào bị hư héo cả, cây nào cây nấy đều sạch sẽ tươi ngon.
Từ sau ngày hôm đó, bà lão không còn thấy xuất hiện nữa …
Ngày Tết đã đến rồi, nhà anh có gói bánh há cảo, anh nói với vợ rằng muốn đem một tô cho bà lão, thuận tiện xem bà đã xảy ra chuyện gì. Sao một tuần rồi đều không thấy chuyển rau củ đến? Đây vốn là chuyện trước nay chưa từng có, người vợ gật đầu đồng ý.
Há cảo nấu xong, anh mang theo, lần lượt hỏi thăm mọi người về một bào lão bán rau bị tật ở chân. Cuối cùng trong một ngõ hẻm cách nhà hàng của anh hai con đường, anh tìm được nhà của bà lão.
Anh gõ cửa một hồi khá lâu, nhưng không ai trả lời, cánh cửa khép hờ, anh thuận tay đẩy ra, trong căn nhà nhỏ tối tăm chật hẹp, bà lão đang nằm trên giường, người gầy như que củi. Bà lão nhìn thấy anh, kinh ngạc mở to đôi mắt, bà rất muốn ngồi dậy, nhưng lại không có chút sức lực.
Anh đặt há cảo ở bên cạnh giường của bà lão, hỏi bà có phải bị bệnh rồi không. Bà lão mở miệng ra, như muốn nói cái gì đó, nhưng lại không nói nên lời. Anh ngồi xuống, nhìn chung quanh ngôi nhà nhỏ này. Bỗng nhiên, mấy tấm hình treo trên tường khiến anh kinh ngạc đến há hốc cả miệng, đây chính là những tấm ảnh anh và mẹ chụp cùng với nhau kia mà! Lúc anh 5 tuổi, lúc 10 tuổi, lúc 17 tuổi …
Ở góc tường, có một bao quần áo dùng tấm vải cũ bọc lấy, ở lớp ngoài của tấm vải, có thêu một đóa hoa mai.
Anh vội quay đầu lại, ngơ ngác nhìn bà lão, hỏi bà là ai. Bà lão ngơ ngơ ngẩn ngẩn, bỗng bật thốt lên: “Con à … “
Anh hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người! Bà lão trước mắt này, vốn không hề bị câm? Cái thanh âm khàn khàn kia quen thuộc đến thế, không phải là mẹ anh thì còn là ai nữa đây? Anh đờ ra như một khúc gỗ, bỗng nhiên bước đến, hai tay ôm chầm lấy mẹ, đau đớn khóc òa lên, nước mắt của hai mẹ con hòa quện vào nhau.
Không biết đã khóc bao lâu, anh ngẩng đầu lên trước, nức nở nói rằng đã tận mắt nhìn thấy nấm mồ của mẹ, cho rằng bà đã qua đời rồi, vậy nên mới rời khỏi quê nhà phiêu bạt đến nơi đây.
Mẹ anh lau khô nước mắt, nói rằng đó là bà nhờ hàng xóm làm như vậy, xưởng pháo bông nơi bà làm việc xảy ra vụ nổ, bà đã may mắn sống sót, nhưng lại bị hủy mất dung mạo, chân lại bị tật nữa. Nhìn thấy bộ dạng của mình, nghĩ rằng con trai từng ngồi tù, gia cảnh lại túng quẫn, sau này có thể ngay đến cả vợ, anh cũng không lấy được.
Vì để không làm khổ anh, bà đã nghĩ ra chủ ý này, nói rằng mình đã qua đời, để anh rời xa khỏi quê nhà, đến sinh sống ở một nơi đất khách quê người, rồi lấy vợ sinh con.
Sau khi biết được anh đã rời khỏi quê nhà, bà đã trở lại ngôi làng, hỏi thăm tin tức qua tay nhiều người, mới hay được là anh đã đến thành phố này.
Bà kiếm sống bằng nghề lượm ve chai, tìm kiếm anh trong suốt bốn năm trời, cuối cùng đã tìm được anh trong quán ăn nhỏ này. Nhìn thấy con trai bận rộn, bà lại cảm thấy đau lòng, vì để mỗi ngày có thể gặp mặt con trai, giúp anh giảm bớt gánh nặng, bà bắt đầu mua rau củ thay cho anh. Tính đến nay đã hơn hai năm rồi, nhưng bây giờ, chân bà không còn cử động được nữa, không thể nào bước xuống giường được nữa rồi, vậy nên, không còn có thể chuyển rau đến cho anh nữa.
Không đợi mẹ nói hết, anh liền cõng mẹ lên lưng, tay mang theo gói quần áo mà đi, anh không hề hay biết rằng, nhà của mình lại cách chỗ ở của mẹ gần đến như vậy.
Anh đi chưa đến hai chục phút, đã cõng mẹ về đến nhà rồi. Mẹ anh sống ở nhà mới của anh được ba ngày. Ba ngày này, bà đã nói với anh rất nhiều …
Bà nói khi anh vừa mới vào tù, bà suýt chút nữa thì đã đi gặp ba của anh rồi, nhưng nghĩ đến con trai vẫn còn chưa ra khỏi tù, nên không thể đi được, liền ở lại tiếp tục chờ đợi!
Sau khi anh ra tù rồi, bà lại nghĩ con trai vẫn còn chưa có thành gia lập nghiệp, vẫn còn chưa thể đi; nhìn thấy con trai đã yên bề gia thất, lại nghĩ còn chưa được nhìn thấy cháu nội, liền gắng gượng tiếp tục ở lại nữa … Khi bà nói những lời này, trên gương mặt luôn nở nụ cười.
Anh cũng đã nói với mẹ rất nhiều, nhưng anh trước sau vẫn không có nói với mẹ rằng, năm đó sở dĩ anh chém người ta, là vì có người đã dùng những lời lẽ hạ lưu, bẩn thỉu nhất để lăng nhục bà.
Trên đời này, người khác dẫu có đánh anh, chửi anh thế nào, anh cũng đều có thể nhẫn chịu được, nhưng anh tuyệt đối không thể nhẫn chịu việc có người lăng nhục mẹ anh.
Ba ngày sau, bà đã yên lòng ra đi, bác sĩ nhìn thấy bộ dạng đau đớn tựa như không thiết sống của anh, nhẹ nhàng nói: “Căn bệnh ung thư xương của bà xem ra đã hơn mười năm rồi, bà ấy có thể sống đến bây giờ, vốn đã là một kỳ tích rồi. Vậy nên, anh không cần phải đau lòng đến như vậy”.
Anh thẫn thờ ngẩng đầu lên, mẹ lại bị ung thư xương sao?
Mở bao quần áo đó ra, bên trong những bộ áo len mới tinh ngay ngắn xếp chồng lên nhau, có cái của trẻ sơ sinh, có cái của vợ, có cái của mình, một cái lại một cái, ở trên mỗi một cái đều có thêu một bông hoa mai.

Ở dưới cùng của bao quần áo là một cuốn sổ khám bệnh: “Ung thư xương”, thời gian, là năm thứ hai sau khi anh vào tù. Đôi tay anh run rẩy, trong lòng đau đớn như bị cắt xẻ từng miếng từng miếng thịt …
Tấm lòng yêu thương của cha mẹ là vĩnh viễn! Tấm lòng hiếu thảo của con cái cũng nên là vĩnh viễn vậy!
                                                                                Dịch từ cmoney.tw
                                                                                Ngoc Buu Tran VA.
__._,_.___


Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

CHÚC MỪNG

                                                             

                                                   Hồng ân tái ngộ giữa đời thương,
                                                   Nhung nhớ nguồn chơn sánh bước nương.
                                                   Ngọc sáng soi duyên tìm ánh đạo,                                                                                                     Châu hoàn nghĩa trọn lý chân thường.

                                                                                             Tặng HN + NC
                                                                                                                   Minh Đạo - 1/2016

NHẬT KÝ NGƯỜI GIÀ


                     
                                                        Hình minh họa


Ông ơi, đi ăn cơm đi, tôi mệt, nằm một lát. Ông cứ chờ vậy trẻ nhỏ lại cười bảo già rồi mà còn mùi mẫn. Con ép, ông đừng cáu nhé, cứ nói nhỏ nhẹ bố ăn đủ rồi. Nó ép mình ăn là lo đến sức khỏe của mình, là thương mình. Cứ tưởng tượng chúng nó không màng mình no đói ra sao hay thảy vào viện dưỡng lão toàn người xa lạ thì còn buồn biết mấy hả ông. 

Lát nữa tôi giấu ít quả nho. Ông bị cấm đủ thứ tội quá, nó bảo nho có nhiều đường ông à. Mà từng tuổi này rồi, chết nay sống mai biết ngày nào, kiêng cử quá cũng khổ. Mỗi lần dấm dúi chùm nho, ông mừng như con nít thấy thương quá, muốn khóc luôn. Trong ngăn đồ lót cũng còn một ít kẹo trái cây, thèm thì ăn vài cái thôi. Giấy gói kẹo bỏ lại trong bao, chiều mai tôi đem bỏ vào thùng rác công viên. Gớm, cứ phải ăn vụng. Chúng nó biết thì la tôi chết. Mà chẳng sao, miễn là ông vui. À áo ông đang bận dính kem bánh ngọt từ chiều hôm kia, thay đi kẻo lại thưa ông tui ở bụi này. Hồi trưa nghe trẻ bàn nhau may áo, cả cho ông nữa đó. Thiệt tình, tủ nào cũng treo nghinh ngang mà cứ may hoài. Trẻ nhỏ về đông đủ vui thì có vui, mà mệt, điện thoại reo liên miên, chúng nó nhỏ to nhiều quá. Muốn nghỉ ngơi cũng chẳng yên. Nãy giờ bảo mẹ mệt, bây bớt lao xao cho mẹ nghỉ một tí, vậy mà chúng cứ tới lui ra vào coi mẹ mệt ra sao. Già cả thì nay mệt mai khỏe là chuyện thường, nói vậy mãi nó vẫn tra hỏi, lo lắng khóc nữa chứ! Thật dở hơi.

Bà nói hơi mệt nghỉ một lát rồi ăn cơm sau, mà cứ nằm mãi, tôi hiểu là bà mệt nhiều, vì nếu lười thì bà đã nói lười. Tôi không thấy đói, chẳng muốn ăn. Bữa cơm không có bà lại càng không tha thiết nữa. Chúng nó hùa nhau cằn nhằn bà ạ. Rồi chắc tội nghiệp ông già, lại dỗ dành. Tôi vẫn ngồi cạnh bà, hơi thở bà mong manh quá, nhẹ như không, đặt bàn tay gần chẳng thấy gió. Nhớ mỗi lần đi biển bà thường nhắc hít thở đi ông, hít sâu vô. Và mình cùng hít ồn ào, như thể bù lại những giờ phút giam mình trong nhà hay đã tiêu phí thời gian thở không đúng cách. Những lúc đó tôi có cảm tưởng buồng phổi nở ra, căng lên, mạnh mẽ. Bây giờ lại thấy yếu hẳn đi, như thể ai đã hút hết sinh lực mình rồi, và tôi thở khó khăn, ngắt quãng. Tôi muốn mình lại ra biển cho bà hít thở. Ờ, phải chi tôi có thể hít thở cho bà để bà bớt mệt. Tôi chưa thay áo, chẳng đứa nào để ý đến tôi bằng bà đâu. Mắt bà không xoi mói mà tinh, thấy hết. Tôi cũng không ăn vụng kẹo. Có bà thì bất cứ sự vụng trộm nào cũng vui, mình chỉ mỉm cười với nhau là điều gì cũng thành trò chơi bí mật mà ngay tình. Giờ không cầm viên kẹo từ tay bà dấm dúi thì như tôi gian lận cái gì. Tôi không thèm ngọt đâu, bà đừng lo. Tôi thèm ngồi nhìn bà im lìm…Bà ơi, nói gì đi! 


Đêm qua tôi khó ngủ ông ạ. Trằn trọc mãi. Rồi chợp mắt lại mơ thấy mình bay lên trần nhà, nhìn xuống ông ngủ mà mặt mày không thư dãn chút nào. Có lúc ông nấc cụt hay khóc ấm ức. Tôi vội vàng đáp xuống ôm chặt ông như mỗi lần một trong hai đứa mình giật mình trong đêm. Thấy ông nhăn nhó, lại sợ ôm chặt quá ông tỉnh ngủ, tôi buông ông ra, rồi tỉnh dậy. Tôi rón rén ra nhà ngoài, trẻ con nằm la liệt. Tôi đi một vòng hôn đám cháu nội ngoại đang say ngủ, đứa nào trông cũng bình an. Con TiTi ôm chú sư tử mình mua cho nó hôm sinh nhật. Ông đừng buồn, trẻ con mà, nó thích chạy chơi chớ có thích ngồi nghe mình kể chuyện đâu ông. Sách truyện đầy nhà, đêm nào trước khi ngủ bố mẹ cũng đọc cho nghe, toàn chuyện công chúa hoàng tử hoặc các nhà thám hiểm cực Bắc cực Nam, chuyện của mình thì từ thuở ở quê, nó có hiểu “tát nước ruộng” hay “nơm tôm” là gì, giải thích chúng cũng không hình dung ra được, nhất là mình kể đôi khi cũng chẳng đầu đuôi mạch lạc gì…

Tôi trở về phòng khe khẽ nằm xuống cạnh ông, hít mùi da thịt ông lười tắm mà vẫn thơm tho. Đúng là vợ chồng quen hơi ông nhỉ. Tôi hôn nhẹ lên trán, tựa đầu lên vai và đan tay ông. Mình luôn luôn đan tay nhau khi ngủ mà. Tôi kéo áo và sửa lại chiếc gối ngay ngắn cho ông. Ông có giấc ngủ sâu, thường bảo “giấc ngủ của người ngay thật”, làm gì cũng chẳng thức. Qua ánh đèn hành lang rọi vào, tôi nhìn ông thật kỹ, từng nét. Người ta bảo nếu nhìn kỹ người thân mình sẽ không nhận ra người ấy nữa. Vậy mà tôi vẫn nhận ra ông, vì tôi thường nhìn mỗi khi ông ngủ. Không biết ông có nhìn khi tôi ngủ không, chớ càng nhìn càng thương ông ạ. Tôi thấy rõ từng nếp nhăn, mỗi ngày một nhiều và sâu, nó như sợi thừng cột vợ chồng già mình mỗi lúc một chặt hơn. Cái đầu đó chịu đựng hết những lúc trái tính dở hơi của tôi. Nhớ thời còn trẻ mỗi lần ông ăn nói vụng về, nháy nhó ra dấu cho ông im lại cứ hỏi to lên em muốn nói gì, vậy là nháy nhó chẳng còn hiệu lực gì nữa. Tôi thường mong ông đi trước, tôi lo mọi thứ cho đầy đủ, và tôi xoay sở được. Còn ông thì vụng về. Trẻ nhỏ cứ nói bố không biết làm gì hết mà nói không chịu nghe. Nghĩ đến ngày lỡ ra tôi đi trước, còn ông một mình tội quá…

Bà à, lạ lùng nhỉ, đêm qua tôi thấy mình về quê. Làng xưa có khác đi nhiều nhưng ruộng đồng vẫn còn bao la tít tắp. Con đường nhỏ dẫn vào làng bây giờ đã tráng nhựa, rộng rãi. Chiếc cầu tre dập dềnh bắt qua sông đã thành cầu đá tự thuở nào, và nước sông thì trong veo thấy đáy. Mình vào làng, trẻ nhỏ chạy theo như rước đèn. Cả xóm rộn rã hẳn lên. Bà nói vui quá, chứng tỏ là hàng họ còn nhớ nghĩ đến mình. Qua cánh cổng gỗ đã mục sứt mẻ nhiều chỗ, cánh cổng nặng trịch chắc chắn mà hồi xưa mỗi lần mở ra đóng vào kêu vang cả xóm lặng yên, xuyên hết mảnh vườn, mình cùng hân hoan như trẻ nít chạy ngay vào hiên có cậu mợ đứng chờ. Ai cũng có vẻ tráng kiện trẻ trung. Mợ mặc áo bà ba màu kem nhạt bà mua hồi Tết năm sinh mẹ con TiTi, và cậu trong chiếc áo dài the đen nói sắp đi ăn cỗ. Tôi lại đòi đi theo mà cậu không cho, cười nhạo tôi như đám con thường trêu “bố giống con nít”. Nhưng mẹ và bà thì không nói gì, chỉ nhíu mắt lắc đầu nhè nhẹ. Tôi may mắn có hai người đàn bà thương yêu thông cảm. Một lát ba người nhìn nhau như có gì riêng tư mà t i ngoài cuộc, bà bảo “ tôi ở chơi với cậu mợ, ông về trước kẻo trẻ nhỏ nó lo”. Rồi cả ba đẩy tôi ra cổng. Tôi đi, ngoái lại thấy bà nhìn theo buồn thiu, bà nhỏ nhắn lọt thõm giữa cậu mợ. Tự nhiên tôi khóc, thiếu bà dù chỉ đoạn đường rất ngắn cũng là diệu vợi…Tôi la to lè lẹ mai mốt về nghe bà. Rồi tôi giật mình thức dậy, dưới bóng đèn mờ bà cựa mình rên khe khẽ, tôi kéo chăn ngay ngắn cho bà. Trẻ nhỏ bàn ra tán vào cái gì, vẻ bí mật như chuyện quốc gia đại sự. Tôi hỏi có chuyện gì không, đứa nào cũng lắc đầu nói không. Bà chỉ bịnh nằm đó mà tôi đã thấy không còn phương hướng nữa. Hồi chiều mấy đứa cháu đã nghịch che khuôn mặt thanh tú của bà bằng chiếc khăn thêu trắng toát…Bà ơ i! 

Ông ơi tôi thấy rồi. Té ra… té ra… Coi chừng, khóc thì trẻ nhỏ nó trêu cho. Nếu hồi giờ mùa đông, ông thường vào giường nằm trước cho ấm chỗ rồi mới để tôi vào, thì bây giờ tôi sẽ sưởi trước chăn đệm cho ông, ông nhé. Trời đất ơi. Trời đất ơi. Thương ông quá… 

Bà ạ, tôi đã bảo cho bố ngồi bên mẹ lâu lâu, nhưng chúng nó kéo tay tôi ra khỏi tay bà. Người ta đến đặt bà nằm vào chiếc giường lạ hoắc, tôi hỏi bây đưa mẹ đi bịnh viện à. Thấy chưa, rõ ràng bà bịnh nhiều mà. Tại bà cứ nói để bà gánh hết bịnh hoạn của tôi luôn. Giường chật quá, tôi cố chen vào mà nào được yên lựa thế nằm cho vừa đâu, chúng nó kéo ra ngay, cho uống thuốc gì ngủ li bì không mộng mị. Khi thức dậy, nhà rộn ràng kẻ ra người vào khiến tôi chóng mặt. Chúng nó tắm táp cho tôi như con nít, bắt uống sữa và ăn. Tôi nghẹn, không nuốt được, bảo gọi mẹ xuống ăn với bố. Bà không xuống, nói đã ăn rồi. Rồi chúng nó bận áo mới cho tôi. Ai cũng mặc áo mới. Tất cả (chắc vậy) lên xe. Tôi hỏi mẹ đâu, chúng bảo mẹ ngồi xe khác rộng hơn. Xe ngoằn ngoèo, ngoằn ngoèo đi qua nhiều con đường lạ hoắc. Cuối cùng dừng lại. Khu vườn mênh mông với lối đi ngang dọc rộng rãi toàn cổ thụ như công viên, đẹp bà nhỉ. Chắc làm pic-nic. Xuống xe. Coi chừng trợt chân nghe bà. Con cháu mình chu đáo đem sẵn ghế cho tôi ngồi. Tôi hỏi mẹ đâu. Mẹ đi toa lét. Lơ mơ thấy nhiều người nói gC3 chẳng nghe rõ, thiên hạ có vẻ nghiêm túc quá. Nắng man mác. Hoa nở tưng bừng. Vậy mà tôi mệt. Bà đi toa lét lâu nhỉ…Rồi chúng đỡ tôi đứng lên, chỉ ba bốn bước mà xa tít tắp. Trước mắt là cái hố. Tôi hỏi cái hố gì đó. Chúng bảo không có gì, bố ném nắm đất này xuống đó đi. Tôi hỏi chi vậy, chúng hỏi lại bố nhớ hồi xưa dạy chúng con hạt đất quê hương là quý lắm, phải đặt nó vào nơi nào mình tha thiết nhất, đúng không bố?- Ờ đúng.- Đây nữa, bố thảy cành hoa này xuống hố đi. – Chi vậy con?- Hồi xưa hái hoa cho mẹ, bố thường bảo tặng nhau một cành hoa vẫn hơn nói lời nặng nhẹ, đúng không?- Ờ, mà mẹ đâu?- Mẹ chờ bố ở nhà. - Tội nghiệp, đừng để mẹ chờ lâu, mau mau cho bố về với mẹ i con… 

                                           Trích Eamail: huongsenhh10@


Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

CON BÚP-BÊ VÀ CÀNH HOA HỒNG

                                                             


Tôi đi vòng trong một tiệm Target và chứng kiến cảnh người thu-ngân đang trao lại một số tiền cho cậu bé. Cậu chỉ độ 5 hay 6 tuổi.
Người thu- ngân nói, “Rất tiếc là em không có đủ tiền để mua con búp-bê này”.
Đoạn cậu bé quay sang bà cụ đứng cạnh: “Bà à, bà có chắc là con không có đủ tiền không, bà?”
Bà cụ đáp: Con à, con biết là con không có đủ tiền để mua con búp-bê này mà”.
Rồi bà cụ bảo cậu bé cứ đứng đó chừng 5 phút để bà đi một vòng trong tiệm. Rồi bà lẩn đi ngay.
Cậu bé vẫn cầm con búp-bê trong tay.
Cuối cùng , tôi bước đến cậu bé và hỏi là cậu muốn tặng con búp-bê này cho ai.

“Đây là con búp bê mà em gái của con yêu thích lắm và ước ao có được trong Giáng Sinh này. Em ấy tin là Ông già Noel sẽ mang quà này lại cho em ấy.”
Tôi trả lời cậu bé rằng “thế nào Ông già Noel rồi cũng sẽ mang lại cho em con, con đừng lo.”
Nhưng cậu trả lời buồn bã. “Không, Ông già Noel không mang đến chỗ em đang ở được. Con phải trao con búp-bê này cho mẹ con, rồi mẹ con mới có thể trao lại cho em con khi mẹ đến đó.”
Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói những lời này.
Em con đã trở về với Chúa. Ba con bảo là mẹ cũng sắp về với Chúa, bởi vậy con nghĩ là mẹ có thể mang con búp-bê này theo với mẹ để trao lại cho em con.”
Tim tôi như muốn ngừng đập.
Cậu bé nhìn lên tôi và nói: “Con nói với ba là hãy bảo mẹ đừng có đi vội. Con muốn mẹ con hãy chờ con đi mall về rồi hãy đi.”
Rồi cậu lấy ra cho tôi xem một tấm ảnh trong đó cậu đang cười thích thú.
Con muốn mẹ mang theo tấm ảnh này của con để mẹ sẽ không quên con.
Con thương mẹ con và mong ước mẹ không phải bỏ con để đi, nhưng ba con nói là mẹ phải đi để ở cạnh em của con.”
Rồi cậu lặng thinh nhìn con búp-bê buồn bã.
Tôi vội vàng tìm ví bạc trong túi và nói với cậu bé: “hãy thử coi lại xem, biết đâu con lại có đủ tiền mua con búp-bê này thì sao!”
Dạ”, cậu bé đáp, “con mong là có đủ tiền”. Không cho cậu bé thấy, tôi kẹp thêm tiền vào mớ tiền của cậu bé, và chúng tôi cùng đếm. Chẳng những đủ số tiền cho con búp-bê mà còn dư thêm một ít nữa.
Cậu bé nói: “Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền!”
Rồi cậu nhìn tôi và nói thêm, “tối qua trước khi đi ngủ, con đã hỏi xin Chúa hãy làm sao cho con có đủ tiền để mua con búp-bê này để mẹ con có thể mang đi cho em con. Chúa đã nghe lời cầu xin của con rồi..”
Con cũng muốn có đủ tiền mua hoa hồng trắng cho mẹ con, nhưng không dám hỏi Chúa nhiều. Nhưng Ngài lại cho con đủ tiền để mua búp-bê và hoa hồng trắng nữa..”
Mẹ con yêu hoa hồng trắng lắm.”
Vài phút sau bà cụ trở lại, và tôi cũng rời khỏi tiệm.
Tôi làm xong việc mua sắm trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn với khi bắt đầu vào tiệm. Và tôi không thể rứt bỏ hình ảnh của cậu bé ra khỏi tâm trí tôi.
Đoạn tôi nhớ lại một bài báo trong tờ nhật báo địa phương cách đây hai hôm. Bài báo viết về một tài xế say rượu lái xe vận tải đụng vào xe của một thiếu phụ và một bé gái nhỏ.
Đứa bé gái chết ngay tại hiện trường, còn người mẹ được đưa đi cứu cấp trong tình trạng nguy kịch. Gia đình phải quyết định có nên rút ống máy trợ-sinh khỏi bệnh nhân hay không vì người thiếu phụ này không còn có thể hồi tỉnh ra khỏi cơn hôn mê.
Phải chăng đấy là gia đình của cậu bé?
Hai ngày sau khi gặp cậu bé, tôi đọc thấy trên báo là người thiếu phụ đã qua đời. Tôi bị một sự thôi thúc và đã mua một bó hoa hồng trắng và đi thẳng đến nhà quàn nơi tang lễ của người thiếu phụ đang diễn ra và mọi người đến nhìn mặt người quá cố lần cuối cùng.
Cô nằm đó, trong cỗ áo quan, cầm trong tay một cành hồng màu trắng với tấm ảnh của cậu bé và con búp-bê được đặt trên ngực của cô.
Tôi rời nơi đó, nước mắt đoanh tròng, cảm giác rằng đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tình yêu của cậu bé dành cho mẹ và em gái cho đến ngày nay thật khó mà tưởng tượngVà chỉ trong một phần nhỏ của một giây đồng hồ, một gã lái xe say rượu, hay người lái xe bất cẩn, đã lấy đi tất cả những gì thân thiết nhất của đời cậu.

Bây giờ bạn có 2 chon lựa:
1.    Post lại sứ điệp này.
2.    Cứ phớt lờ đi giống như câu chuyện này chẳng bao giờ đụng chạm gì đến tấm lòng của bạn.
Chỉ một chút thiếu cố gắng sẽ luôn là nguyên nhân gây tổn thất ”.
                                                         Robert A. Schreiber
                                                         TG chuyển ngữ.


Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

NHỮNG LỜI CUỐI CÙNG CỦA STEVE JOBS CHẤN ĐỘNG CẢ THẾ GIỚI

Steve Jobs một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất ngành công nghiệp vi tính, một huyền thoại về công nghệ và sáng tạo nhưng ông đã phải ra đi vì căn bệnh ung thư. Những lời cuối cùng của ông đã làm chấn động cả thế giới…

                                                 Steve Jobs, những lời cuối cùng của Steve Jobs, Iphone Apple,

                                           

                                            Những bức ảnh chụp Steve Jobs tiều tụySteve Jobs, những lời cuối cùng của Steve Jobs, Iphone Apple,


Steve Jobs, người đã thổi hồn vào những chiếc điện thoại iPhone, máy nghe nhạc iPod, máy tính bảng iPad và Macbook, đưa chúng trở thành những món hàng công nghệ được săn đón nhất thế giới.
Steve Jobs ra đi, ông không chỉ để lại cho thế giới những kiệt tác công nghệ mà còn là những bài học về một thái độ sống tích cực, niềm đam mê và sự nỗ lực không mệt mỏi. Sau khi đọc những dòng tâm sự cuối cùng dưới đây của ông chúng ta sẽ học được bài học quý báu hơn nữa:
“Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui.
Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hóa với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.
Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn.
Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.
Thượng Đế tạo dựng chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỉ niệm của yêu thương.
Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn.
Cái giường nào đắt giá nhất trên đời? Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xế lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: sự sống.
Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống. Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và chăm sóc đồng bào của bạn.”
                                   Thanks for all you have done and RIP Steve Jobs.
                                                                 Amazon 3.12.15
                                  Steve Jobs, những lời cuối cùng của Steve Jobs, Iphone Apple,

Từ ngày 5/10/2011, trang chủ Apple chào đón khách ghé thăm bằng một thông điệp đơn giản: bức hình trắng đen của Steve Jobs, tên, năm sinh và mất của ông. Nhấp chuột vào hình ảnh của Jobs sẽ dẫn đến cáo phó với nội dung:
“Apple đã mất đi một thiên tài sáng tạo và nhìn xa trông rộng, thế giới đã mất đi một con người tuyệt vời. Chúng tôi, những người đã may mắn quen biết và làm việc với Steve đã mất đi một người bạn thân thiết và người cố vấn đầy cảm hứng. Steve để lại sau lưng một công ty mà chỉ duy nhất ông là người có thể gầy dựng nên, và tinh thần của ông mãi mãi sẽ là nền tảng của Apple”.
Nhưng vào phút cuối đời ông thấy những thành quả đó thật mong manh, thứ ông trân quý hơn cả là cuộc sống yên vui với lòng yêu thương bao trùm.

                                                 Trích từ email: muathom_phohue40.......

                                                      

ĐƯỜNG TRẦN

                                                        


                                                                  

                                                   Thị thành ồn náo vẫn thong dong,
                                                   Thủy mặc đường thi thỏa ngóng trông.
                                                   Nắng sớm mây bay trên đỉnh núi,
                                                   Mưa chiều gió cuốn dưới bờ sông.
                                                   Lời thơ đằm thắm nghe vui dạ,
                                                   Nét họa thênh thang thấy mát lòng.
                                                   Nhộn nhịp cảnh đời vào giá vẽ,
                                                  Tâm an niệm chánh bước dung thông.

                                                                                           Minh Đạo