Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

GẶP CHUYỆN KHÔNG TRÁCH CỨ LÀ SỰ TU DƯỠNG VÀ TRÍ TUỆ CAO NHẤT


                                                                           

                                           

Nếu như nói cuộc sống này là một cái cây thì sự chỉ trích giống như một cái gai nhỏ. Điều thực sự làm cho người ta mệt mỏi không phải là sóng gió thất thường mà là không giải quyết được cái gai đó.

Nếu như nói nhân sinh là một mảnh lụa tuyệt đẹp thì sự chỉ trích kia giống như một sợi chỉ. Điều thực sự làm cho một ngày trôi qua trong mù mịt không phải là bụi bẩn nhất thời, mà là kéo đầu sợi kia một phát.
Cuộc sống không có nhiều sóng gió đến vậy, đời người không phải thất bại do những thăng trầm lên xuống, mà là thất bại bởi những điều quen thuộc mỗi ngày. Bởi vậy mới nói, gặp chuyện không chỉ trích chính là tu dưỡng cao nhất.
Gặp chuyện không chỉ trích, vận khí sẽ tốt hơn
Câu chuyện “mất bò mới lo làm chuồng” này chắc ai cũng đã nghe qua. Gặp chuyện mà chỉ trích tựa như mất bò mới lo làm chuồng vậy. Làm như thế thật vô ích, không chỉ bất lợi khi giải quyết vấn đề mà còn ảnh hưởng đến nhân duyên và con đường phía trước của bản thân.
Cũng có câu rằng: “Nói hay không bằng hay làm”, trong công việc hàng ngày chúng ta cũng thường nghe lời khuyên “nói ít làm nhiều”, đây chính là một dạng của gặp chuyện không chỉ trích.
Đang làm việc mà gặp phải vấn đề thì không nên chỉ trích người khác, chi bằng tìm biện pháp để giải quyết. Tất cả mọi người trong công việc là một chỉnh thể, phải có ý thức gắn kết với tập thể, gặp chuyện luôn chỉ trích người khác, thường sẽ bị tập thể bài xích ra ngoài, bất lợi cho triển khai công việc.
Gặp chuyện không chỉ trích, tự tìm nguyên nhân từ chính bản thân mình, không oán hận, không trách cứ, dồn hết sức để làm một cách thật thiết thực, thường thường so với việc nói miệng thì hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều lần, mà lại có thể đắc được nhân tâm.
Lương Khải Siêu cả đời có rất nhiều kiến giải, nhưng ông khi đối mặt với người khác lại không hay giải thích, cũng không nghiêm khắc chỉ trích. Đối với sự kiện cắt thận ầm ĩ tại bệnh viện Hiệp Hòa, Lương Khải Siêu cũng không trách cứ, ngược lại còn gửi công văn đi để mọi người đối với tây y có thể khoan dung hơn.
Bởi gặp việc mà không chỉ trích, còn khoan dung và có hành động cụ thể, nên Lương Khải Siêu đã có được nhân duyên và vận khí tốt. Gặp chuyện không chỉ trích, càng khoan dung và khoáng đạt bao nhiêu thì lại có thêm phúc phận bấy nhiêu, nhân duyên và vận khí tốt đều sẽ đến.
Gặp chuyện không chỉ trích, gia đình sẽ càng hòa thuận
Lương Khải Siêu có gia đình hòa thuận, bí quyết của ông là gặp chuyện không chỉ trích, không cãi vã. Lương Khải Siêu sau mấy năm kết hôn với vợ, tại núi Đàn Hương vô tình gặp được một người con gái tri âm, liền có ý muốn lấy làm thiếp. Sau đó Lương Khải Siêu viết thư về nhà để dò ý vợ.
Đối mặt với người chồng đa tình, vợ ông cũng không khóc lóc om sòm, cũng không chỉ trích, mà là khéo léo trả lời: “Nếu như anh thực sự thích, em sẽ bẩm báo với cha làm chủ cho anh, tác thành cho hai người”. Lương Khải Siêu nhận được hồi âm thì kinh hãi, từ đó về sau từ bỏ ý nghĩ lập thiếp.
Quản lý gia đình là một nghệ thuật, không thể dựa vào chỉ trích, cãi lộn để giải quyết vấn đề được. Giữa vợ chồng không sợ có vấn đề mà chỉ sợ dùng trách cứ để giải quyết vấn đề. Cuộc sống thật là rối rắm, không hề lấp lánh giống như trong tưởng tượng.
Tình cảm sẽ không phai nhạt đi theo thời gian, mà là do chỉ trích và cãi vã mới bị biến chất. Vợ chồng sống chung nên thông cảm cho nhau, ai cũng muốn có một cuộc sống tốt đẹp, cả hai vợ chồng cũng đều vì hạnh phúc của gia đình mà cố gắng. Gặp những vấn đề nhỏ nhặt, phải hiểu chuyện, người chồng vất vả bên ngoài không dễ dàng gì, người vợ ở nhà cũng phải làm việc cực nhọc.
Không ai lại tự nhiên phó xuất, bất luận là cố gắng của bên nào thì đều là từ tình yêu. Gặp chuyện không chỉ trích mà lại biết thông cảm thì gia đình mới có thể ngày càng hài hòa và thịnh vượng.
Gặp chuyện không chỉ trích, con cái sẽ càng ưu tú
Mọi người đều nói Lương Khải Siêu là một người cha thành công, ông giáo dục con cái đều trở thành ưu tú. Lương Khải Siêu luôn lấy niềm vui làm phương châm sống, khi giáo dục con cái cũng không có thuyết giáo hay chỉ trích gì, mà là hướng dẫn từng bước, trong mỗi phong thư viết cho con đều là tình cảm chân thành thiết tha.
Con cái ngoan không phải là do chỉ trích mà là do khích lệ. Trong quá trình phát triển, cha mẹ luôn chỉ trích con cái có thể làm cho con trẻ bị thiếu tự tin, trở thành tự ti, về sau ra đời sẽ hay sợ sệt.
Cha mẹ chỉ trích con cái còn làm thương tổn lòng tự trọng của con, để lại một vết thương trong tâm lý của trẻ. Bạn càng chỉ trích con cái thì con cái lại càng đối nghịch với bạn; bạn càng khen ngợi con cái, con cái lại càng nghe lời bạn.
Cha mẹ có thể phê bình con cái, nhưng không thể vô duyên vô cớ chỉ trích. Phê bình con cái mấu chốt ở chỗ là để cho con nhận thức được sai lầm của mình, chứ không phải đánh vào lòng tự trọng và tự ti của con. Không nên chỉ trích con cái trước mặt người khác, không nên cứ nói đi nói lại mãi một sai lầm của con, gặp chuyện không trách cứ là món quà quý giá nhất dành cho con.
Gặp chuyện không trách cứ, thông cảm cho người yêu, khích lệ con cái, tha thứ cho bạn bè, chính là mang vận may đến cho chính mình. Gặp chuyện không trách cứ là sự tu dưỡng và trí tuệ cao nhất.

Chân Chân, theo Secret China

ÁNH GIÁC (Thơ Xướng họa)

                                                                   


                                                                        Ánh Giác
                    
                                                      Vật biến thiên tâm thị vĩnh tồn.
                                 物           

                                               Trùng dương biển thắm gió ngàn khơi,
                                               Ánh giác rạng soi ngập đất trời.
                                               Trực nhận chơn tâm xa bể đắm,
                                               Hằng nghe diệu pháp cạn châu rơi.
                                               Nguồn thiền lặng lẽ mây từ rỡ,
                                               Nẻo đạo thênh thang tuệ mẫn khôi.
                                               Vẩy nét thiền thi khai ấn để,
                                               Cô Viên, Đề Thính lặng âm rồi...!

                                                                  Honolulu, Hawaii, Mạnh Thu-2018
                                                           Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )



                                                           ĐƯỜNG VỀ (Họa vận)

                                               Thu vẫy hoa tràn thoảng gió khơi,
                                               Niềm vui mấy khúc lại chiều trời…
                                               Trầm luân sợ nỗi chờ duyên rụng,
                                               Luẩn quẩn thương tình tủi kiếp rơi!
                                               Vẫn biết tâm trong là sáng láng,
                                               Sao hoài dạ đục chẳng tinh khôi.
                                               Hương thiền đã đón nhưng chưa mở,
                                               Tạm tạm lòng an khó nói rồi…

                                                                                  16/9/2018
                                                                             Minh Đạo (Cẩn họa)
https://quangduc.com/a63820/anh-giac



Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

BUÔNG (Thơ Xướng họa)

                                                         


                                                                      BUÔNG

                                                Rời xa lu nghip ch làng nhàng,  (*)
                                                Tham ái càng nhiều khổ lụy mang.
                                                Việc đến luôn chăm tâm chẳng buộc,
                                                Chuyện qua mãi khuất dạ không ràng.
                                                Rủ mê hiển đạo cho ngày tịnh,
                                                Ôm giác nương Thầy để khắc an. (**)
                                                Vô trú Sát na nào niệm khởi, (***)
                                                Thiền môn tự tại có chi bàn.


                                                                               15/9/2018
                                                                              Minh Quang

--------------------------
(*)Lậu nghiệp
Nghiệp của phàm nhân trong dòng sinh tử luân hồi—Karma of ordinary rebirth—The deeds of the sinner in the stream of transmigration, which produces his karma.
(**) Thiên Nhân Sư (10 danh hiệu Phật)
(***)sát na
Là thời gian rất ngắn, 1/60 của giây.






                                                                  TRÚT BỎ



                                                Trút bỏ tham sân sống nhẹ nhàng,

                                                Không còn phiền não có chi mang.

                                               Thênh thang dạ sáng đau nào bám,
                                                Lận đận tình nao khổ mãi ràng.
                                               Tam tụ hằng soi xua nghiệp đắng,(*)
                                                Lục hòa luôn khắc hẳn lòng an. (**)
                                                Bình yên thanh thản vui ngày đến,
                                               Tu chơn thật pháp khó luận bàn…

                                                                                15/9/2018
                                                                        Như Huyễn Trần

-------------------------
(*) Dứt các điều ác,– Làm các điều lành, Từ bi tế độ tất cả chúng sanh
(**) Cùng nhau hoà hiệp  - Không tranh đua cải lẩy - Không trái nghịch. - Giới luật cùng nhau tu - Kiến thức chỉ giải cho nhau - Tứ sự chia đồng với nhau.

                                                                           CÓ CHI BÀN
                                                     Trăng về lối cỏ thật thư nhàn
                                                     Dạo bước đường quê cảnh tịnh an
                                                     Cảm biết nương dâu ngàn khổ lụy
                                                     Tình hay bến tục vạn đau mang
                                                     Ngày vui lạc đạo không điều buộc
                                                     Chiều lặng thanh bần nỏ cái ràng
                                                     Cảnh thế hòa chan hằng dưỡng tánh
                                                     Bình yên gió mộng có chi bàn
                                                                         Hương Thềm Mây Đình Diệm
                                                                       GM.Nguyễn Đình Diệm 17.9.2017









CHUYỆN CỔ PHẬT GIA: VÌ SAO VỊ LA HÁN PHẢI NHƯỜNG CHÚ TIỂU ĐI TRƯỚC 3 BƯỚC?

                                                                               


                                                                                                                                         
                                             (Ảnh: Youtube.com)
Chuyện kể rằng thuở xưa, ở chùa Tước Lý có một vị trưởng lão tỳ kheo đã tu đắc quả vị A La Hán. Một hôm, ông dẫn theo cậu tiểu đệ tử của mình vào thành hóa duyên. Chú tiểu gánh y bát rất nặng lẽo đẽo theo sau Thầy…
Suốt dọc đường chú tiểu vừa đưa tay ngang trán quẹt mồ hôi, vừa miên man suy nghĩ:
– Người ta sinh ra ở trần gian, đã mang cái xác thân phàm này thì không ai tránh khỏi khổ đau bi lụy bởi danh, bởi lợi, bởi tình. Muốn thoát khỏi khổ này, nay ta đây phải phát tâm tu luyện siêu xuất khỏi Tam giới, rời xa sáu nẻo luân hồi mới được.
Dừng chân ven đường xốc lại vai hành lý, chú tiểu lại nhủ thầm:
Phật pháp có giảng quả vị Bồ Tát là thù thắng vô cùng, lại có thể vì trăm họ chúng sinh mà xuất tâm từ bi cứu khổ cứu nạn… nay ta đây phải phát tâm tu luyện đắc quả vị này.
Chú tiểu vừa xuất khởi niệm đó, thì lập tức sư phụ của chú dùng công năng tha tâm thông mà thấu tỏ được ngay. Ông liền dừng lại và bảo đệ tử của mình:
– Tiểu đệ tử của ta, Ðem y bát đây, ta gánh!
Chú tiểu thấy lạ lắm, nhưng cũng kính cẩn thi lễ rồi bẽn lẽn trao lại gánh hành lý cho thầy.
Vị La Hán thản nhiên nhận lấy gánh y bát, thong thả đặt lên vai mỉm cười nói:
– Con đi trước đi!
Chú tiểu ta khi này đã thấy thảnh thơi nhẹ nhõm hơn rất nhiều, chú vừa đi vừa nhảy lò cò chân sáo, trong lòng thầm nghĩ:
– Để chứng đắc quả vị Bồ Tát cần phải phó xuất rất nhiều, ngày đêm tu luyện, tinh tấn thường hằng, chịu mọi khó nạn đều bất động tâm, lại cần phải tu xuất tâm đại từ bi mới mong cứu đặng chúng sinh. Việc này quả thực quá khó, e rằng ta không thể… chi bằng tu đến quả vị A La Hán như sư phụ ta đây, thành tựu sẽ nhanh hơn, cũng thoát khỏi Tam giới rồi, kể như sớm rời xa khổ nạn.
Vị La Hán đọc được tâm niệm ấy của đệ tử rồi, bèn gọi với lên phía trước:
– Này tiểu đệ tử, con mau quay lại gánh lấy y bát rồi đi theo sau ta!
Cứ ba lần hoán đổi: lúc đi trước thảnh thơi, lúc đi sau gánh đồ như thế, chú tiểu lấy làm lạ lắm, cũng chẳng hiểu ý của sư phụ ra sao. Ðợi mãi đến khi dừng nghỉ, chú tiểu nọ mới bẽn lẽn chắp tay mong thầy giải khai cho những thắc mắc ở trong lòng.
Thong thả lần chuỗi hạt châu trên tay, sư phụ nhìn chú tiểu mỉm cười, đáp:
– Tiểu tử nhà ngươi đối với đạo Bồ Tát đã ba phen tinh tấn phát tâm tu luyện nên ta cũng ba phen gánh đồ nhường cho ngươi đi trước. Nhưng vì tâm chấp trước, ngươi lại ba phen thoái chuyển, nên ta lại ba phen đành để cho ngươi gánh y bát đi sau.
Nghe sư phụ của mình nói vậy, chú tiểu thẹn thùng quá! Kể từ đó chú xuất tâm xuất nguyện một lòng tinh tấn tu luyện đến công thành viên mãn, quyết chí vượt qua khỏi mọi cám dỗ, khổ đau, phiền lụy nơi cõi vô thường.
Đường Trung

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

KHÓI SÓNG (Thơ)

                                                                                       


                                                                    KHÓI SÓNG

                                                    Mây chùng khói sóng khựng chân lê, (*)
                                                    Tuổi mộng xa rồi lắng thạch khê…
                                                    Dấu nỗi đời chênh ràng chốn ở,
                                                    Ghìm duyên phận mỏi ngại nơi về.
                                                    Hương tràn thức kẻ nghiêng bờ trúc,
                                                    Ruộng vẫy ươm tình rộn nẻo quê.
                                                    “ Thấy gốc phần “ theo từng kỷ niệm, (**)
                                                    Bên dòng xưa ấy chạnh lòng tê…

                                                                                      6/9/2018
                                                                                  Minh Quang
                                                  --------------------------
                                     
 

                                         ( * ) “Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
                                                Yên ba giang thượng sử nhân sầu.”
                                                                      Hoàng Hạc Lâu (thơ Thôi Hiệu)

                                                ( Quê hương khuất bóng hoàng hôn
                                                 Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai )
                                                                                       Tản Đà dịch

                                          (**)"Rộng thương còn mảnh hồng quần
                                               Hoa tàn được thấy gốc phần là may".

                                               "Thấy gốc phần" - ao ước tội nghiệp của nàng Kiều nghĩa là gì? Chính là quê hương xuất xứ từ điển tích Hán Cao Tổ trong sách Hán Thư ghi "Cao Tổ đảo phong Phần Du xã" nghĩa là vua Hán Cao Tổ làm lễ đảo phong ở xã Phần Du. Phần Du là tên xã, tên quê hương Lưu Bang sau này là Hán Cao Tổ. Từ đó "phần du" hay theo cách nói người Việt "gốc phần" cũng là nói về tình quê, về quê hương.


CHIỀU HOANG (Thơ)




                                                                    CHIỀU HOANG
                                                         ( Theo bài giã biệt em gái )

                                                         Mây chiều phủ kín giã ngày trôi,
                                                         Rộn lắm sầu thương bước đứng ngồi.
                                                         Sánh tựa trần gian chùng nẻo lỗi,
                                                         Suy cùng kiếp phận lặng người ôi.
                                                         Lầm than cõi hạc hờn vai gối,
                                                         Quạnh quẽ sao đời thấu dải vôi.
                                                         Hãy gắng quay về nương pháp hội (*)
                                                         Đan dày nghĩa ấy phải nguyền thôi…

                                                                                               16/6/2018
                                                                                             Minh Quang
                                              ---------------------------------
                                                         (*) Pháp hội 法會; C: făhuì; J: hōe;


Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

GIÃ BIỆT EM GÁI TÔI (Thơ)

                                                                  


                                                                  GIÃ BIỆT EM GÁI TÔI

                                                             Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy…
                                                             Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây.
                                                             Bao mùa lận đận đời không vẫy,
                                                             Mấy quãng long đong phận chẳng bày.
                                                             Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy…
                                                             Thôi thì hổng giận cả trần đây…
                                                             Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy…
                                                             Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)

                                                             Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây,
                                                             Dương trần mọi sự chẳng còn vây!
                                                             Hiển chơn dạ sáng si ghìm nậy,
                                                             Niệm chánh lòng an hỷ đắp đầy.
                                                             Vạn kiếp tình thương soi để thấy,
                                                             Ngàn năm đạo thế gắng tìm bày.
                                                             Hàm ân tịnh thủy vơi vòng ấy…(**)
                                                             Tập dứt trầm luân xóa nghiệp đày…

                                                                                                          6/9/2018                                                                                                                                                                   Minh Quang

                                                                     -----------------------
                                            (*) Tây phương cực lạc.
                                           (**) Cam lồ - Luân hồi.
Các trang web cùng đăng: