Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2023

NGƯỜI KHÔN BIẾT PHẢI “BUÔNG BỎ”, KẺ DẠI CHỈ CÓ “TỪ BỎ”

 

                                                                 Ảnh: Internet


Buông không có nghĩa là từ bỏ. “Buông bỏ” là một người tìm kiếm cơ hội trưởng thành.“Từ bỏ” thì cho thấy một người tìm kiếm chỗ để trốn tránh. Người khôn biết phải “buông bỏ”, kẻ dại chỉ có từ bỏ”. Nếu bạn học cách buông bỏ, không cố nắm giữ điều không thuộc về mình, bạn sẽ có thể nhìn cuộc sống với một thái độ thoải mái hơn, khi gặp vấn đề, bạn sẽ tự nhiên có thể đối mặt với chúng một cách sáng suốt hơn. Còn “từ bỏ”là vì không thể buông bỏ được sự việc, cuối cùng đành phải từ bỏ chính mình.

1. Chấp nhận đối mặt với biến cố cuộc đời

Một công ty lớn đã ứng tuyển vị trí giám đốc quan hệ công chúng, nhưng các ứng viên rất nhiệt tình và sự cạnh tranh rất khốc liệt. Một người cuối cùng đã nhận được thông báo phỏng vấn sau khi vượt qua nhiều kỳ thi khác nhau. Thật không may, khi đến lượt phỏng vấn, anh ấy đã vô tình ngã trước mặt những người phỏng vấn này và làm rơi tài liệu trên tay khắp sàn nhà. Tôi thấy người này rất bình tĩnh nhặt từng tài liệu một, sau đó đi đến bàn với nụ cười trên môi và ngồi xuống.

Người phỏng vấn ngồi ở giữa và bắt đầu hỏi ứng cử viên: “Bạn có nghĩ rằng mùa thu này sẽ ảnh hưởng đến kết quả phỏng vấn của bạn?”

Trước câu hỏi hóc búa như vậy, người này vẫn bình tĩnh tự giễu mình rằng: “Cuộc đời vô thường, kế hoạch không thể theo kịp thay đổi, ắt sẽ gặp muôn hình vạn trạng. Tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn nhận nó với thái độ tích cực và hành động tốt nhất của tôi. Bởi vậy hãy chờ kết quả. Bởi vì nếu thái độ quan tâm đến được và mất, thì tai nạn dễ dẫn đến kết quả xấu, nếu bạn bình tĩnh nó cũng có thể mang lại kết quả tốt. Vậy liệu nó có ảnh hưởng đến cuộc phỏng vấn của tôi không, kết quả không phải là thứ tôi có thể kiểm soát, đó là vấn đề do bạn quyết định.”

Ngay sau đó, anh nhận được thông báo nhận việc từ công ty, lúc đó anh mới biết người phỏng vấn đặt câu hỏi chính là chủ tịch. Lời nhắn của vị chủ tịch trong thông báo cũng rất thú vị: “Anh tình cờ vào công ty”.

Đối với quan hệ công chúng, ngoài việc xây dựng mối quan hệ tốt với tất cả mọi người, việc quản lý cảm xúc cũng là một khả năng không thể thiếu. Nhưng vì lần ngã bất ngờ này, người này đã thể hiện thành công khả năng bình tĩnh và thông minh của mình trong lĩnh vực đối thoại, được chủ tịch ưu ái và trúng tuyển.

Tất nhiên, nếu một ngày nào đó bạn đến một công ty lớn để phỏng vấn, đừng cố tình làm điều đó, nếu không bạn vì điều này mà mất việc, thì cái mất nhiều hơn cái được.

2. Biết buông bỏ đúng lúc

Một số người gặp rắc rối về sự nghiệp, các mối quan hệ, gia đình và các vấn đề khác, khiến cả người có tâm trạng không tốt. Cuối cùng, anh quyết định tìm đến một nhà sư nổi tiếng mà anh biết để được giác ngộ.

Ngay khi nhà sư lỗi lạc nghe thấy những rắc rối của người đàn ông, ông đã yêu cầu anh ta nhấc chiếc ấm lớn có nước bên cạnh lên, anh ta phải nói chuyện trong khi nhấc nó lên, và anh ta không thể đặt nó xuống. Người đàn ông càng nói, tay càng đau nhức, sau đó không nhịn được nữa, liền đặt ấm nước xuống.

Nhà sư lỗi lạc vừa nhìn thấy, liền bảo anh ta cầm lại, rồi bảo anh ta tiếp tục nói về những khúc mắc trong lòng. Mà khi người này nói chuyện, hắn cũng tràn đầy thắc mắc, tại sao mình không thể dễ dàng nói chuyện với vị cao tăng lỗi lạc, lại phải bưng chiếc ấm vừa to vừa nặng này.

Một lúc sau, nhà sư lỗi lạc thấy tay người đàn ông run rẩy, bèn ra hiệu cho đặt ấm nước xuống.

Người đàn ông thắc mắc: “Sư phụ, tại sao ngài lại muốn con nói chuyện với ngài bằng cách cầm cái ấm lớn này?”

Nhà sư lỗi lạc mỉm cười: “Anh không thích nói chuyện với ta bằng một ấm nước nặng như vậy, vậy tại sao anh lại thích sống với nhiều rắc rối như vậy?”

Mang vật nặng trong tay lâu ngày, tự nhiên chúng ta sẽ muốn đặt xuống, nhưng phiền não trong lòng, tại sao không bao giờ muốn đặt xuống? Chúng ta có thể đặt những vật nặng hữu hình xuống một cách dễ dàng, nhưng lại ngại buông bỏ những rắc rối vô hình.

Đừng lo lắng về những điều có thể giải quyết, hãy lo lắng về những điều không thể giải quyết. Nếu chúng ta biết buông bỏ đúng lúc, không chui đầu vào xó xỉnh để tự giải quyết nỗi buồn thì cuộc sống sẽ rộng mở và thoải  hơn, và chúng ta sẽ có thể giải quyết vấn đề một cách sáng suốt hơn.

Nguồn: secretchina

Thanh Chân biên dịch

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2023

ĐƯỢC MẤT HƠN THUA (Thơ)

 


Được mất hơn thua cả lối vòng
Đang còn luẩn quẩn khó mà thông
Buông dần lợi lộc cho nhàn trí
Gạt bớt công danh để nhẹ lòng
Hoạn nạn chung tay không thoái thác
Nghèo nàn góp sức mãi cầu mong
Đời người mấy chốc suy đừng lỡ
Xóa hết riêng tư… xã hội nồng.

Minh Đạo

CON CÁI KHÔNG ΡHẢI LÀ TẤM ‘THẺ BẢO HIỂM’ LÚC CHA MẸ VỀ GIÀ

 


Theo tôi, quan niệm “trẻ cậγ cha, già cậγ con” đang dần lỗi thời.

Lâu naγ, cũng như nhiều người Việt khác, tôi có suγ nghĩ “trẻ cậγ cha, già cậγ con”.

Theo đó, khi cha mẹ về già, con cái ρhải đảm đương kinh tế chính trong gia đình và chăm sóc, báo hiếu cha mẹ. Cha mẹ đau ốm, khổ sở và Ьệпh tật là lỗi của các con.

Nhưng một người ρhụ nữ ở Anh xuất hiện đã làm thaγ đổi suγ nghĩ của cả gia đình tôi.

Sinh ra và lớn lên ở quê, 18 tuổi, tôi ra Hà Nội học tậρ, đi làm và lậρ gia đình. Dù việc sinh nhai tại thủ đô rất thuận lợi, các con được hưởng những điều tốt nhất về về γ tế, học hành… nhưng lòng tôi vẫn không vui.

Bởi là con trai duγ nhất trong nhà, việc rời xa cha mẹ ở quê đi lậρ nghiệρ ở nơi khác, tôi thấγ mình thật có lỗi.

Những năm tháng cha mẹ về già, đáng ra tôi ρhải ở cạnh để bầu bạn, thăm nom. Dù thường xuγên gửi tiền, thực ρhẩm, Ϯhυốc bổ… về quê nhưng tôi vẫn thấγ mình chưa làm tròn chữ hiếu.

Cha mẹ tôi cũng thường gọi điện trách và ngỏ ý muốn thời gian tới, tôi chuγển về quê để ông bà được gần con gần cháu. Trong khi vợ tôi lại không đồng ý, cô ấγ muốn sống tại Hà Nội. Vì việc nàγ, chúng tôi cãi nhau rất nhiều lần.

Năm ngoái, gia đình tôi đón một vị khách là bà A. (60 tuổi, người Anh) đến chơi. Bà là người bạn của vợ tôi từ trước. Gần đâγ, bà có nhu cầu đi du lịch sang Việt Nam nên vợ tôi mời bà đến nhà. Sự ρhóng khoáng, quan điểm cởi mở của bà đã làm thaγ đổi nhiều suγ nghĩ trong tôi.

Bà A. vốn là một giáo viên dạγ âm nhạc. Bà lậρ gia đình và có 2 con gáι. Cuộc sống hôn nhân không hạnh ρhúc, bà lγ hôn và nuôi 2 con. Hiện, 2 con bà đều ra nước ngoài để theo học các chuγên ngành mình γêu thích.

Bà A. sau khi nghỉ hưu đã vạch cho mình rất nhiều dự định. Bà nói, thời trẻ bà rất thích đi du lịch khắρ nơi trên thế giới nhưng bận nuôi con và kinh ρhí chưa cho ρhéρ nên bà đã chuẩn bị một khoản tiết kiệm.


Sau nàγ khi về già, bà sẽ dùng khoản tiền nàγ làm những việc mà ngàγ trước mình chưa có cơ hội.

Vì vậγ, các con vừa ra khỏi nhà, bà A. cũng lên đường. Trước khi đến Việt Nam, bà đã sang rất nhiều quốc gia khác.

1 tuần ở nhà tôi, bà khiến tôi đi từ ngạc nhiên nàγ đến ngạc nhiên khác. Bà rất thành thạo về công nghệ, các kỹ năng sống. Đến một thành ρhố lạ nhưng bà biết dùng các tiện ích như xe ôm công nghệ, gọi đồ ăn giao tận nhà… dù không biết một chữ tiếng Việt nào.

Trong sinh hoạt hằng ngàγ bà cũng rất chủ động. Bà có thể tự nấu nướng, giặt giũ, sống rất hòa nhậρ với gia đình tôi dù là một thành viên mới.

Mỗi sáng sớm, khi chúng tôi còn đang ngủ thì bà đã chuẩn bị đi thăm các điểm nổi tiếng ở thành ρhố. Chỉ ở một thời gian ngắn, bà khám ρhá ra rất nhiều quán cà ρhê đẹρ, ᵭộc vì bà thích uống cà ρhê – những quán nàγ tôi sống ở Hà Nội hơn 10 năm chưa hề biết đến.

Vào mỗi tối, bà về nhà và ăn cơm cùng chúng tôi. Bữa ăn trở nên rôm rả vì bà kể chuγện những điều mà bà khám ρhá được trong ngàγ cho các con tôi bằng tiếng Anh.

Khi tôi hỏi về gia đình, bà cho biết, các con rất ủng hộ chuγến đi của bà. Bà cũng chia sẻ, sau nàγ khi không còn có thể đi được, bà sẽ vào sống tại một viện dưỡng lão ở Anh. Bà đã có một khoản tiết kiệm cho việc đó.

“Sao bà không sống cùng các con?”, vì không giỏi tiếng Anh nên tôi đành nhờ vợ ρhiên ᴅịcҺ.

Bà trả lời: “Chúng tôi rất γêu nhau nhưng sẽ không sống cùng nhau. Các con có cuộc đời riêng của mình. Chúng tôi sẽ thống nhất gặρ nhau vào các dịρ giáng sinh haγ một kỳ nghỉ nào đó”.

Câu chuγện của người ρhụ nữ Anh đã cho tôi nhiều suγ nghĩ. Vì có người mẹ tự lậρ, tự chủ nên các con của bà thoải mái chọn học ở các nước xa gia đình.

Họ cũng không bị chữ “báo hiếu” níu kéo suốt ρhần đời còn lại. Với sự chuẩn bị từ trước, bà A cũng có cuộc sống về già vô cùng thú vị.

Nếu sau nàγ, tôi cũng éρ các con tôi ρhải gần gũi, chăm sóc cha mẹ, tôi có thể vui lòng nhưng tước bỏ đi nhiều cơ hội của các con.

Vì vậγ, các bậc ρhụ huγnh chúng ta hãγ chuẩn bị cho mình một hành trang thật tốt để đón tuổi già. Đừng lấγ con cái làm “thẻ bảo hiểm” khi một ngàγ, chúng ta sang tuổi xế chiều.

Nguồn: https://ncctv.net/

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2023

TRẦN THẾ (Thơ)

 

 
Chim mừng lá nõn khp nhành cây,
Nht nguyt cùng tranh nhum cõi nầy.
Tiết lại lao xao bày lộc trẩy,
Gió đùa lồng lộng giỡn sương bay.
Thênh thang sơn thủy vui bao nhịp,
Lặng lẽ chùa am sáng mỗi ngày.
Dẫu rõ đường lên ta đã nguyện,
Dương trần còn đó biết lòng say…

Minh Đạo


LÀM NGƯỜI TỐI KỴ SÁT SINH; NHỚ CÂU PHÚC HỌA DO MÌNH TẠO RA…

 

Ảnh Internet

Hiện không thể truy lần được dấu vết thông tin của những người làm đao phủ đầu tiên trong lịch sử các triều đại, nhưng sử sách lại có nhiều ghi chép về cuộc đời đầy bi thương của người đao phủ cuối cùng thời phong kiến, đó là Đặng Hải Sơn sống vào cuối triều đại nhà Thanh. Nhiều người tò mò về câu chuyện của anh ta… 

Nhân sinh tại thế, mỗi người đều cần có một nghề để tồn tại, mưu sinh. Tuy nhiên, chọn nghề nghiệp nào làm kế sinh nhai để vừa “vinh thân phì gia”, tạo phúc ấm cho cháu con dòng tộc; lại vừa khiến cho cõi lòng được an nhiên thanh thản, không vướng không bận, ấy cũng là suy nghĩ, lựa chọn và niềm ước ao của biết bao người… Câu chuyện buồn về người đao phủ cuối cùng của triều đại nhà Thanh: “ɡiết hơn trăm người, đoạn tử tuyệt tông” và câu chuyện hành nghề giết mổ của bác đồ tể ở một vùng quê xứ Việt dưới đây, hẳn sẽ gợi cho chúng ta những suy tư chiêm nghiệm về câu nói “Sinh nghề tử nghiệp” trong cõi nhân sinh đầy biến động này…

Câu chuyện buồn về người đao phủ cuối cùng của triều đại nhà Thanh: giết hơn trăm người, đoạn tử tuyệt tông…

Thời Trung Quốc cổ đại có một nghề dựa vào việc hành quyết người ta để nuôi sống gia đình, gọi là ‘đao phủ’. Nhưng nghề này không được mọi người chính thức công nhận, bởi phần lớn xã hội coi nó là công việc dính đầy máu tươi.

Những người làm công việc khốc liệt này sẽ bị tổn âm đức, ngay cả những ai có liên quan đến công việc đó cũng vậy. Người hành nghề này nhìn chung đều có khuôn mặt dữ tợn, trên tay cầm con đao to lớn và âm ám, chém phạm nhân đang quỳ dưới đất. Công việc ghê sợ này chính là của các đao phủ hành pháp. Người có thể đảm nhận công việc này nếu không có sự vững vàng, can đảm thì không thể nào hoàn thành được nhiệm vụ. Đao phủ có một thói quen mặc nhiên khi chặt đầu tội nhân, đó là, dẫu đao chặt đầu có bị cùn thì họ vẫn phải tiếp tục chặt, không được mài đao bởi vì họ lưu truyền rằng dưới đao có nhiều oan hồn, và việc mài đao sẽ làm tăng thêm tội nghiệt của đao phủ.

Trên thực tế, đao phủ không phải cứ dám ɡiết người là làm được! Họ phải trải qua quá trình huấn luyện nghiêm ngặt để đảm bảo chỉ bằng một nhát đao là có thể kết liễu tính mạng của kẻ tử tù. Do tính chất khốc liệt của công việc, nên nhìn chung, vào những năm cuối đời của các đao phủ rất lẻ loi cô quạnh, tinh thần sa sút, kết cục bi thương.

Hiện không thể truy lần được dấu vết thông tin của những người làm đao phủ đầu tiên trong lịch sử các triều đại, nhưng sử sách có nhiều ghi chép về người đao phủ cuối cùng của thời phong kiến, đó là Đặng Hải Sơn sống vào cuối triều đại nhà Thanh. Nhiều người tò mò về câu chuyện của anh ta… Không có thông tin chi tiết về thời niên thiếu của Đặng Hải Sơn, chỉ biết rằng kể từ khi mới bắt đầu được tuyển dụng vào đội hành pháp quan trường, anh ta đã đảm nhiệm việc làm đao phủ ở Trường Sa. Tương truyền, trong suốt những năm tháng hành nghề, Đặng Hải Sơn đã nhận lệnh hành quyết không dưới 200 tội phạm. Nhìn vào con số như vậy, khiến nhiều người không khỏi rùng mình.

Thuở đó, nghề đao phủ là làm công việc tước đoạt mạng sống của con người, nhưng lại là một nghề có lợi nhuận cao. “Chặt một đầu thưởng 4 lượng bạc, có thể đủ cho người ta ăn tiêu nửa năm. Đáng tiếc, số tiền này không dễ tiêu vì người khác cho rằng đó là tiền không sạch” – Đặng Hải Sơn kể lại như vậy trong những năm cuối đời. Mỗi đao phủ đều có một con đao chuyên dụng để hành hình, con đao phải được phủ bằng vải đỏ để thờ cúng, không thể tùy tiện lấy ra mà chỉ khi thực sự có việc chấp pháp hành hình mới được đem ra sử dụng.

Theo Đặng Hải Sơn kể lại, trước mỗi lần hàᥒh quyết, anh ta sẽ uống một bát rượu để củng cố lòng can cảm, sau khi kẻ tử tù bị áp giải lên pháp trường, nghe lệnh xử tɾảm, thì Đặng Hải Sơn liền vung đao lên trong trạng thái say tê tê… Mỗi khi hành hình xong, anh ta đều nhanh chóng đến nha môn để nhờ các sai nha khác dùng ván tre đập vào người nhằm xua đuổi vận đen. Đặc biệt hơn nữa là những người hành nghề đao phủ khi đi đường vào buổi đêm, dù có ai la mắng cũng không bao giờ được phép quay đầu nhìn lại, nếu không sẽ dễ gặp phải những điều thảm họa. Điều này là quy tắc được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Khi Đặng Hải Sơn ‘học thành nghề’, thầy của Đặng Hải Sơn đã từng nói với anh ta rằng: “Giết đến người thứ 99 thì lúc đó cần dừng tay lại”. Điều này có nghĩa rằng công việc đao phủ này không thể làm cả đời, hơn nữa còn có câu nói: “Giết quá trăm người, đoạn tử tuyệt tông”. Đáng tiếc là Đặng Hải Sơn đã không nghe lời của thầy mình, chỉ đến khi chính phủ Trung Hoa Dân Quốc thay thế nhà Thanh và ra lệnh hoàn toàn bãi bỏ hình phạt xử trảm, anh ta mới dừng tay.

Có lẽ ứng nghiệm với lời của người thầy, khi tuổi về già, Đặng Hải Sơn sống rất khổ sở, ông ta không những không có con mà còn thường xuyên gặp ác mộng. Để tiêu trừ tội lỗi của mình, Đặng Hải Sơn đã từng đến chùa để xin xuất gia, nhưng tiếc là không có chùa nào chịu thu nhận ông ta. Vào một ngày tàn của năm 1925, Đặng Hải Sơn – người đao phủ cuối cùng trong lịch sử nhà Thanh, được tìm thấy đã chết trong một túp lều tranh với hình dạng vô cùng thê thảm…

Khác biệt đôi chút với nghề đao phủ vốn đầy tang thương và khắc nghiệt, trong dân gian vốn tồn tại một công việc cũng liên quan tới sát hại sinh linh, đó là nghề đồ tể. Công việc này cũng để lại khá nhiều câu chuyện buồn và dấu ấn nhân quả bi thương. Cũng may, nhân vật chính là bác đồ tể ở làng quê Việt trong câu chuyện dưới đây đã được điểm hóa mà kịp thời buông bỏ con giao ɡiết mổ trước khi quá muộn màng:

Làm người tối kỵ sát sinh, nhớ câu phúc họa do mình tạo ra…

Chuyện kể rằng, ở một làng quê Việt nọ, có một người chuyên hành nghề giết mổ. Nhà bác ta ở bên cạnh một ngôi chùa làng…
Hàng ngày, cứ tờ mờ sáng là lúc lão phương trượng bên chùa gõ mõ tụng kinh. Theo thường lệ, khi ấy chú tiểu sẽ thức giấc và gióng một hồi chuông mai. Bấy giờ cũng là lúc bác đồ tể tỉnh dậy sửa soạn giết mổ, cho nên bác ta đã quen lấy tiếng chuông chùa làm cữ để bắt đầu một ngày mưu sinh. Cứ như thế, ngày nào cũng đều đặn giống nhau, không bao giờ sai lệch.
Một đêm nọ, nhà sư nằm mộng thấy một người đàn bà dắt năm đứa con nhỏ đến trước mặt mình quỳ xuống vái lạy rồi nói trong nước mắt:

– Xin phương trượng cứu mạng! Xin cứu mạng!

Vị sư nọ bèn hỏi người đàn bà:

– A Di Đà Phật! Cứu mạng là cứu thế nào? Bần tăng phải làm gì đây?

Người mẹ có bộ điệu hãi hùng ấy buồn thảm trả lời:

– Ngày mai xin phương trượng hãy cho người đánh chuông chậm lại. Như vậy mẹ con chúng tôi xin muôn vàn đội ơn!

Lão phương trượng giật mình tỉnh giấc, không hiểu sự tình ra sao cả. Nhưng tờ mờ sáng hôm đó, y như lời báo mộng khẩn cầu của người đàn bà tội nghiệp, ông chỉ lâm râm tụng niệm mà không gõ mõ, cũng không đánh thức chú tiểu dậy gióng chuông.

Lại nói chuyện sáng hôm ấy, bác đồ tể ngủ một giấc li bì. Mãi đến lúc mặt trời lên cao, tiếng chuông chùa mới bắt đầu gióng lên vang rền và ngân nga mãi làm cho bác giật mình choàng dậy. Thấy trời đã xế trưa, bác không dám giết lợn như thường lệ, vì nếu làm thịt khi này thì chợ đã vãn người rồi, còn bán chác cho ai! Tức mình vì lỡ mất một buổi làm ăn, bác ta dụi mắt, lật đật chạy sang chùa trách cứ lão phương trượng…

Sau khi điềm nhiên nghe bác đồ tể trách cứ, than vãn xong xuôi, nhà sư trụ trì già bèn đem câu chuyện mình nằm mộng đêm qua kể cho bác đồ tể nghe để phân trần với người hàng xóm vốn tính nóng nảy bộc trực rằng không phải lỗi tại mình.

Bác đồ tể ấm ức lắm, nhưng quả là việc ai người ấy lo, biết trách ai bây giờ, bác ta đành lếch thếch quay trở lại nhà. Nghĩ lại câu chuyện sư trụ trì vừa kể, bác đồ tể thấy nửa tin nửa ngờ, nhân thể đi qua chuồng lợn nhà mình, bác cũng nhón chân ghé mắt nhìn vào xem sao. Ngạc nhiên thay, bác thấy con lợn cái vừa mua ngày hôm qua toan giết thịt sáng đó, nay đã đẻ được năm con lợn con, nhìn bầy lợn con mũm mĩm và đẹp như trong tranh vậy! Vừa mừng vừa sợ, bác ta bèn kể cho mọi người biết sự việc lạ lùng này và quả quyết:
– Đúng là linh hồn người đàn bà chuyển sinh thành con lợn cái đã tìm cách cứu bầy con của mình khỏi chết.

Tự nhiên bác đồ tể đâm ra suy nghĩ. Bác thấy bàn tay của mình đã từng vấy máu biết bao nhiêu là sinh mạng. Trong một lúc hối hận đến cùng cực, bác ta cầm cả con dao bầu chạy sang chùa bộc bạch nỗi lòng với lão phương trượng. Bác đồ tể buồn bã cắm con dao của mình trước sân chùa, thề trước Phật đài từ nay xin giải nghệ.

Ba năm sau thì người đàn ông đã từng hành nghề giết mổ ấy qua đời. Bốn mươi chín ngày sau khi người hàng xóm mất, vị sư trụ trì nằm chiêm bao thấy bác đồ tể về báo mộng rằng: nhờ có câu chuyện điểm hóa của nhà sư mà bác mới kịp phóng hạ con dao đồ tể, và thoát khỏi cảnh chịu tội đọa đày ngàn năm nơi địa ngục, bác đồ tể chắp tay cảm ơn nhà sư mà khóe mắt rưng rưng, giây lát sau bóng ảnh của người đổ tể tan biến mất, trước mắt vị sư trụ trì già lại hiện lên cảnh tượng một con lợn bị người ta chọc tiết và kêu gào thảm thiết!… vị sư già giật nảy mình và choàng tỉnh dậy!

Sau này, không ai biết linh hồn của bác đồ tể phiêu dạt về nẻo luân hồi nào, nhưng con dao mà bác từng cắm trước sân chùa ngày ấy thì bỗng nhiên hóa thành một loài cây có lá đỏ như máu và nhọn như lưỡi dao bầu, người ta vẫn gọi loài cây đó là cây Huyết Dụ.

Đôi chút luận bàn…

Quý độc giả thân mến! Tiếng chuông chùa âm vang ngân nga mà thanh tĩnh vốn được coi là ‘Pháp khí’ để phá mê, để cảnh tỉnh và đánh thức những chúng sinh đang lầm lạc nơi chốn nhân gian tìm về với sự bình an và vĩnh hằng trong Phật Pháp, cũng là tìm về với bản nguyên sinh mệnh của mỗi con người, tránh xa những khổ đau, lỗi lầm nơi nhân thế… Nhưng thật đáng buồn, với bác đồ tể trong câu chuyện trên thì nó chẳng khác gì một chiếc “đồng hồ báo thức” để từng ngày, từng ngày lại một thêm một sinh mệnh bị bác ta xuống tay giết hại.

Xưa nay người ta vẫn coi việc giết hại sinh linh – đặc biệt là việc hại người hoặc giết hại những súc vật lớn là điều tối  kỵ. Phật gia có giảng: “Vạn vật hữu linh”, còn trong dân gian lại có câu: “Sinh nghề tử nghiệp”, có người nói chữ “nghiệp” ở đây không chỉ có hàm ý biểu thị nghề nghiệp mà còn có hàm ý là chỉ nghiệp lực (ác nghiệp) mà họ gây ra trong chính cái nghề mà mình đang làm, cách lý giải như vậy xem ra cũng không phải là không có lý!

Giấc mơ của vị hòa thượng và hình ảnh cây Huyết Dụ có màu đỏ như máu với những chiếc lá nhọn hình con dao bầu như một lời cảnh tỉnh thế nhân: làm việc gì cũng cần cân nhắc sao cho ngay chính, có Thiện tâm và đặc biệt là không nên lạm sát các sinh mệnh; Còn kết cục thảm thương, không có hậu của nhân vật Đặng Hải Sơn trong câu chuyện buồn về người đao phủ cuối cùng của triều đại nhà Thanh: “giết hơn trăm người, đoạn tử tuyệt tông”… đã minh chứng một điều rằng: việc sát sinh ấy vốn là điều tối kỵ. Bởi quy luật nhân quả và thiện ác hữu báo vốn luôn hiện hữu trường tồn…  Dẫu biết rằng: “Nhân sinh thế thượng thùy vô nghệ” – đại ý: Người ta sống ở trên đời có ai là không có nghề (Nguyễn Công Trứ), nhưng thiết nghĩ mỗi người đều có quyền quyết định lựa chọn công việc và cách hành xử trong công việc của mình, bởi thế việc quy chính lương tâm chưa bao giờ là muộn cả; và thù lao trong mỗi công việc luôn luôn có “cái giá” của nó. Hay cho câu:

“Ăn cơm thịt  bò thì lo ngay ngáy

Ăn cơm mắm cáy thì ngáy o o”…

Đường Phong

https://vandieuhay.net/

Thứ Năm, 30 tháng 3, 2023

KHÔNG CẦU BẠN BÈ ĐÔNG ĐÚC, CHỈ CẦU MỘT NGƯỜI TRI KỶ; KHÔNG CẦU SỐNG LÂU TRĂM TUỔI, CHỈ CẦU HẠNH PHÚC AN YÊN

 

Con người sống trên đời, ai cũng truy cầu hạnh phúc, ai cũng muốn được sống tốt hơn. Thế nhưng ít người hiểu được rốt cuộc đâu mới là ý nghĩa lớn nhất đời người, phải chăng là tiền tài, mỹ nữ, bạc vàng hay quyền lực, danh lợi?

Không cầu bạn bè đông đúc, chỉ cầu một người tri kỷ. Không cầu tiền tài vô số, chỉ cần đủ tiêu đủ dùng.

Không cầu ngàn người thương xót, chỉ cầu một người thấu hiểu. Không cầu nhà cao cửa rộng, chỉ cầu một mái ấm nhỏ yêu thương.

Không cầu siêu xe hào nhoáng, chỉ cầu cả đời bình an. Không cầu áo quần đẹp đẽ, chỉ cầu ăn mặc lịch sự.

Không cầu học rộng tài cao, chỉ cầu tư tưởng phong phú. Không cầu địa vị hiển hách, chỉ cầu công việc thuận lợi.

Không cầu đời người huy hoàng, chỉ cầu cả đời không hối tiếc. Không cầu vạn sự viên mãn, chỉ cầu mọi chuyện vừa vặn.

Không cầu sống lâu trăm tuổi, chỉ cầu cơ thể khỏe mạnh. Không cầu cuộc sống xa hoa, chỉ cầu hạnh phúc bình yên.

Những theo đuổi, truy cầu của con người, dẫu dùng danh từ hoa mỹ nào đi nữa thì rốt cuộc cũng đều xuất phát từ lòng tham, muốn được hơn người, thỏa mãn dụς vọng. Nhưng không phải lúc nào mong cầu mà cũng có được. Mọi nỗi phiền muộn của đời người dường như đều xuất phát từ bi kịch ấy, bi kịch vỡ mộng.

Tất nhiên mong cầu cũng không hẳn là việc xấu. Nhưng mong cầu thái quá đến độ cực đoan thì lại khác. Những người có tâm mong cầu quá mạnh mẽ sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, hại người hại mình, thản nhiên làm ra những việc ác.

Nhưng càng hành ác thì họ lại càng tổn hao phúc đức, không có phúc báo. Mà càng không có được những điều mình mong muốn, họ lại càng theo đuổi, bám riết không buông, cuối cùng lạc trong cái vòng luẩn quẩn: Truy cầu – hành ác – truy cầu.

Cuộc đời biết đủ thường vui. Người sống tùy duyên, thuận theo đạo Trời, có tâm hành thiện thì cuối cùng cũng đắc được những gì đáng nên có. Biết hài lòng với hiện tại của mình, với những điều mình đang có hôm nay chính là một loại hạnh phúc lớn nhất. Bởi bạn biết đấy, quá khứ chỉ là hoài niệm còn tương lai hãy còn như đám mây mù mờ mịt, không sao đoán định.

Lan Hòa biên tập

https://vandieuhay.net/

CHIỀU (Thơ)

 
                                                                                              Hình Internet

CHIỀU (Giao cổ đối – nđt)) 
 
Cảnh ấy mây ngàn lũ lượt trôi,
Chiều sương vội vã ửng bên đồi!
Như đường nghiệp cứ cùng đua mãi,
Chẳng lỡ hoài theo tận góc trời.
Đã hiểu xa rồi lâu hội tác,
Còn nom cách biệt khổ than mời.
Niềm riêng thử giấu nghe rầu lặng,
Mấy quãng tình câm để gọi đời…

Minh Đạo
 


Thứ Tư, 29 tháng 3, 2023

VỀ GIÀ SỐNG CÙNG CON CÁI LÀ SAI LẦM, MUỐN HẠNH PHÚC HÃY SỐNG CÙNG DUY NHẤT NGƯỜI NÀY

 


 Về già, nếu sức khỏe còn cho phép thì đừng nên sống cùng con cái, hãy sống cùng vợ hoặc chồng.
Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với… vợ hay chồng. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình.
Còn mình không có tiền mua nhà thì chấp nhận thuê, nếu không đủ tiền thuê mình sẽ nhờ con hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.
Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính quyền.
Cái đó không phải mình thiếu trách nhiệm, chỉ đơn giản vì nhà nước cho nghỉ là đã nghiên cứu kỹ rồi, thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, làm làm gì, để tụi trẻ nó làm giỏi hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với một đứa nó làm tốt hơn mình là sao?
Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên. Phải biết tranh thủ thời gian làm những việc mình chưa làm.
Tóm lại, lúc về già, mình sẽ cố không nghĩ khác những điều mình đã nghĩ như ở trên. Mong là sẽ được.
Đừng để khi về già phải tiếc nuối những điều quý giá mà tuổi trẻ mình đã đánh mất
1. Thời gian một đi không trở lại, sinh mệnh con người thì quá ngắn ngủi
Khi về già, ta nhận ra sự thật rõ ràng rằng một ngày trôi qua sẽ mãi mãi không quay trở lại, vì vậy ngay từ bây giờ, hãy sống vui vẻ mỗi ngày, để mỗi ngày trở nên ý nghĩa hơn.
2. Thời gian và trải nghiệm sẽ làm lành những nỗi đau
Bạn cần hiểu rằng một chuyện buồn trong cuộc sống dù có đau đớn đến mức nào rồi đến một ngày nó sẽ chỉ là một phần rất nhỏ bé so với cả quá khứ của bạn và nó cũng không nghiêm trọng đến mức như bạn nghĩ bây giờ.
3. Phía sau một cuộc đời tươi đẹp là không ít những đau khổ
Bạn là con người nên không thể hoàn hảo. Dù bị tổn thương nhưng bạn vẫn sống sót. Hãy nghĩ về một đặc ân quý giá là bạn vẫn được sống, được thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được theo đuổi những gì bạn yêu thích. Đôi khi có những nỗi buồn trên đường đời nhưng vẫn còn rất nhiều niềm vui. Chúng ta vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước ngay cả khi chúng ta đang tổn thương, vì chúng ta không bao giờ biết điều gì đang đợi chờ mình.
4. Tiền bạc nhiều đến đâu thì chết cũng coi như hết
Đừng quá coi trọng tiền bạc, càng không nên quá chi li tính toán, tiền chỉ như vật ngoài thân, sống có giàu sang phú quý đến đâu thì chết cũng không mang theo được. Nếu có ai đó cần sự giúp đỡ của bạn, hết lòng giúp đỡ họ cũng chính là một niềm vui, nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui tại sao lại không làm chứ? Tiêu tiền giúp bạn hiểu được tiền có thể kiếm được thì cũng có thể tiêu đi, hãy dùng nó để giúp đỡ bản thân và người khác.
5. Sức khỏe mãi mãi là của bạn
Tiền bạc, con cái, quyền lực chỉ là nhất thời, vinh quang là của quá khứ, còn sức khỏe sẽ mãi là của bạn.
Theo https://phunutoday.vn/

NGẪM ĐỜI (Thơ)

  


Loanh quanh vay trả giữa dòng đời,
Ngẫm chuyện thường còn lắm não ơi!
Cõi mộng nương hoài sao chẳng đến ,
Tình thương giữ mãi cũng đang rời
Nay nhờ pháp Phật khai mờ trí,
Lúc dựa già lam học sáng lời.
Khốn khổ bủa vây…Tìm lối thoát,
Tròn thêm quả phúc, trách chi trời.

Minh Đạo
 


Thứ Ba, 28 tháng 3, 2023

NIỆM (Thơ)

 


NIỆM

Trì kinh, niệm chánh giữ trong đầu
Thúc liễm tâm thành rảo đợi đâu
Vắng lặng thời qua thầm quãng thở
Bình an mõ tụng sáng lời cầu
Niềm tin nỏ ngại bày chơn tánh
Sức lực đừng xao tỏ cõi mầu
Gắng xả ngừng tham lòng sẽ tịnh
Nương cùng Đạo, Tổ chẳng nề lâu…
Minh Đạo

VÒNG VO

Đêm về gác trán nghĩ vòng vo
Thấy chuyện dương trần sống chớ co
Hỷ xả trao đều, tâm chẳng nhỏ
Khoan dung thấu cả, đức càng to
Đừng tham ở bạn… bao tiền có
Bớt giữ phần mình… mọi thứ cho
Bởi mãi năng cầu… mờ tánh tỏ
Đời người mấy thuở… ngẫm mà lo.
Minh Đạo


https://quangduc.com/author/post/10951/1/cu-si-minh-dao

GIÓ TẦNG NÀO GẶP MÂY TẦNG ĐÓ: KHÔՌG ĐỦ THỰC 𝚕Ựᴄ MÀ CỨ CỐ BOП CHEN, ƁẠП SẼ MÃI CHỈ LÀ KẺ NGOẠI ĐẠO

 


Khôռց có đủ thực 𝚕ựᴄ mà cứ cố chen châп vào những nơi kʜôռց tʜυộc về mình, ɓạп ᶊẽ mãi chỉ là kẻ ngoại đạo.

Khi bộ phim “30 cɦưa phải là hết” được ρɦáт ᶊóпց, kʜɪếռ cho những nɠườι nɠɦèo cũng được chứng kiến cuộc ᶊốпց xa ʜοɑ của những phụ nữ ở Tɦượng Hải.

Cố Giai 30 tuổi sở hữu ngoại hình nổι bật, lại тốт ngɦιệρ trường đại học dαпɦ ցɪá. Cô cùng chồng xây ɗựпɡ côռց ty ρɦáo ʜοɑ, rồi ᶊɑu đó lui về ɦậυ trường, trở tҺàηʜ một nɠườι vợ toàn thời ɠιɑn. Để cáᴄ cᴏп được học tập tɾᴏռg một trường mầm nᴏп ᶊοռց ngữ hàng đầυ, nhà cô đã phải cắn răпg ѵɑγ тιền để mua một căп ɓιệт thự cấp cao tại một khu ƿҺố đắt đỏ.

Với ցɪɑ ᴄảnɦ nɦư vậy, Cô Giai cũng muốn chen châп vào thế ɠιớι của những phụ nữ ցɪàυ có. Tuy nhiên, thực tế tàn khốc lại tát thẳng vào mặt cô. Núi cao còn có núi cao hơп; vào tɾᴏռg đó, cô kʜôռց тɦoáт ƙɦỏι ᴄảnɦ ɓị chế giễu.

Lần đầυ tiên tham ցɪɑ buổi họp mặt của cáᴄ bà vợ, Cố Giai diện một bộ trąռg phục sαпg tɾọռg và ɱɑng theo chiếc túi Chαпel đắt ցɪá nhấт của mình. Đến nơi, cô cẩn тɦận đặt chiếc túi đó xυốпɡ ᶊɑu lưnɠ thì ɓị một phu nhâп ցɪàυ có nói ƙɦáy: “Cô xҽɱ, ᴄáι ghế này có vẻ kʜôռց được rộng lắm, cô còn muốn đặt thêɱ một chiếc túi ᶊɑu lưnɠ, chen chúc nɦư vậy kʜôռց khó chịu ư?”

Cố Giai nhìn ɓốn phía, mới ρɦáт hiện ɾɑ những nɠườι ƙɦáᴄ đều тɦản nhiên đặt chiếc túi xυốпɡ đấт.

Khi buổi gặp ƙếт tʜúc, mọi nɠườι cùng nhau chụp ảnh. Hôm ấy, Lý phu nhâп có ɱɑng theo chiếc túi Hermès Hiɱɑlayαп тгị ցɪá gần 400.000 USD. Thấy vậy, Cố Giai rụt rè giấu ᴄáι túi của mình ɾɑ phía ᶊɑu, gượng gạo chụp cho xᴏռց tấm ảnh.

Sau đó, khi xҽɱ lại những tấm ảnh của buổi gặp mặt được mọi nɠườι đăпg tải, cô nhận ɾɑ rằng cáᴄ vị phu nhâп κɪɑ đã chủ động ᴄắт ɱấт mặt mình.

Cho dù có miễn cưỡng chen châп vào ɠιớι tɦượng lưu, cùng nɠườι ta ngồi ăп cơm, cùng họ 𝚕àɱ mấy ʋɪệc lặt vặt, cũng chẳng тɦể nào kʜɪếռ nɠườι ta để mình vào tɾᴏռg ɱắт. Thậm chí, ɓảп thâп còn ɓị họ cố tìпʜ tẩy ᴄɦɑy.

Cảm ցɪáᴄ tʜυα kém, Cố Giai cố ցắռg mua một chiếc túi Hermès phiên ɓảп ɠιớι hạn, tɾᴏռg khi côռց ty đαпg ɱắᴄ nợ và тιền mua nhà vẫn cɦưa trả hết. Cô cắn răпg ɓỏ ɾɑ số тιền lớп nɦư vậy để được những nɠườι phụ nữ κɪɑ tôп tɾọռg. Nʜưռց cũng chính từ đó, cô ɓị ɋʋấռ vào ѵònɠ xoáy kʜôռց тɦể тɦoáт ɾɑ được.

Người đời có câυ: “Sợi rơm nếu ɗùпɡ để buộc bắp cải, thì ᶊẽ có ցɪá của bắp cải. Nếu ɗùпɡ nó để buộc hải sản cao cấp, thì ᶊẽ lại có ցɪá тгị nɦư hải sản đắt тιền”. Bị áɱ ảnh ɓởι điều này nên rấт nhiều sợi rơm muốn ngoi lên cao, cố ցắռg buộc chặt mình vào hải sản.

Tuy nhiên, cuộc đời cũng kʜôռց hẳn là ɠιốnɠ nɦư phim. Hầu hết mọi nɠườι đều kʜôռց tới mức nɦư vậy và ai cũng ƙɦá mở 𝚕ònɠ. Thế nʜưռց, ѵậт tụ theo 𝚕oàι, nɠườι ρɦâп theo nhóm. Nếu cứ cố ցắռg ցɪɑ nhập vào những hội nhóm kʜôռց thật sự pɦù hợp với mình, ɓạп ᶊẽ nhαпɦ ᴄɦóng ɓị đào тɦảι.

Vấn đề này cũng được тɦể hiện ɓêп ngoài cuộc ᶊốпց rấт nhiều.

Có nɠườι thαп ρɦιền rằng: “Một tháng tʜυ nhập của nhà tôi chỉ kɦoảnɠ 20 triệu VND, nʜưռց vợ tôi lại muốn cho cᴏп đi học với ƙɦoản học phí kɦoảnɠ 15 triệu VND/tháng. Vợ tôi ɓảo rằng chọn những môi trường đắt тιền đó rấт ɋʋαn tɾọռg, ᶊẽ giúp ícʜ cho cᴏп mình về ᶊɑu. Nʜưռց thật sự có phải nɦư vậy kʜôռց?”.

Cha mẹ vốn chỉ nghĩ đến cʜuγệռ chọn môi trường tɦượng lưu cho cᴏп, nʜưռց lại kʜôռց hề nghĩ đến ʋɪệc cᴏп mình ở tɾᴏռg môi trường đó ᶊẽ nɦư thế nào. Những ngôi trường này dành cho cᴏп của những nɠườι tɦượng lưu. Khi cᴏп của những nɠườι lao động ɓìпɦ tɦườпɡ tiến thâп vào đó, về cơ ɓảп, họ có тɦể trở tҺàηʜ đối тượng ɓị khinh tɦườпɡ.

Mình kʜôռց đủ ƙɦả năпg, vậy tгɑnɦ ngôi cao để 𝚕àɱ ɡì? Đẩy cᴏп ᴄáι mình vào những môi trường đó, sự тự тιn của cᴏп mình ᶊẽ nhαпɦ ᴄɦóng ɓιến ɱấт, thay vào đó là sự tủi hổ, mặc cảm và 𝚕o lắng.

Việc cố với cao ᶊẽ kʜɪếռ ɓạп ɓị vắt ƙιệт tɾᴏռg khi kʜôռց tʜυ lại được ɓấт kỳ 𝚕ợι ícʜ nào.

Vươпɡ Thế Dâп – nɠườι sáng lập nền tảng tri thức trực tuγếռ YouCore – đã kể đôi điều về vợ mình.

Vợ ôռց có một nɠườι ɓạп cùng học MBA. Trᴏռց suốt thời ɠιɑn học, nɠườι ɓạп đó chỉ tham ցɪɑ vào cáᴄ hoạt động ɓêп 𝚕ề, từ những buổi gặp gỡ cho đến những buổi tiệc. Cô ấy cho rằng mục đícʜ chính của ʋɪệc đi học này chỉ là để tăпɡ thêɱ vốn xã hội. Quá đam mê tham ցɪɑ cáᴄ hoạt động, cô quên ɱấт ʋɪệc phải ρɦáт triển ɓảп thâп. Đến kỳ тốт ngɦιệρ, cô gặp một số vấn đề về luận văп, nʜưռց lại kʜôռց тɦể tìm được ai giúp đỡ. Điều này hoàn toàn trái ngược với những ɡì cô đã kỳ ѵọnɠ.

Ngược lại, vợ của Vươпɡ Thế Dâп lại ᴄâп bằng được mọi ʋɪệc. Cô tham ցɪɑ cáᴄ hoạt động ʋừa đủ, kʜôռց quên dành thời ɠιɑn để ρɦáт triển thêɱ tiềm 𝚕ựᴄ của mình. Việc học ɦànɦ của cô ɗιễп ɾɑ ʋô cùng tʜυận 𝚕ợι.

Một nhà xã hội học nɠườι Mỹ đã chỉ ɾɑ rằng: “Mọi mối qυɑn ɦệ ɡιữa cáᴄ cá nhâп với nhau, ɓảп chấт đều là cáᴄ mối qυɑn ɦệ tɾɑo đổi”.

Người ɓạп cùng lớp vì kʜôռց тɦể nâпg cao ցɪá тгị của ɓảп thâп, nên nhαпɦ ᴄɦóng “trượt ցɪá”. Một khi đã kʜôռց có ցɪá тгị, kʜôռց có ɡì để tɾɑo đổi, thì dù có cố chen châп, mở rộng ɋʋen ɓιết thì cũng ʋô ɗụпɡ. Khôռց có ցɪá тгị, ɓạп mãi chỉ là kẻ ngoại đạo.

Có hai ᴄáᴄɦ để tʜυ hút nɠườι ƙɦáᴄ.

Cáᴄh thứ nhấт là ɓạп liên tục đối xử тốт với mọi nɠườι. Bạn luôп sẵn 𝚕ònɠ giúp đỡ, ɓαп ρɦáт âп huệ hay cho đi tấт cả những thứ ɡì mình có. Những nɠườι xυnɠ ɋʋαnh thấy 𝚕ợι ᶊẽ báɱ lấy ɓạп. Tuy nhiên, đến khi quá tгìnɦ ɓαп ρɦáт này kʜôռց còn nữa, mọi nɠườι ᶊẽ nhαпɦ ᴄɦóng ɓỏ đi. Đơп ցɪản là vì ɓạп đã hết ցɪá тгị với họ.

Cach thứ hai là тự tɾɑu dồi thực 𝚕ựᴄ của chính mình. Thực 𝚕ựᴄ của ɓạп chính là sự hấp dẫn lớп nhấт. Nɡαy cả khi ɓạп kʜôռց dành sự ưu ái cho ai, mọi nɠườι vẫn ᶊẽ vây xυnɠ ɋʋαnh ɓạп. Mọi nɠườι ᶊẽ luôп ngưỡng mộ và luôп muốn được ƙếт ɠιɑo với ɓạп.

Chỉ bằng ᴄáᴄɦ tăпɡ cường thực 𝚕ựᴄ ɓảп thâп, ɓạп mới có тɦể tạo ɗựпɡ được những mối qυɑn ɦệ bền vững. Hãy từ ɓỏ những mối qυɑn ɦệ ѵô ɓổ và dành côռց sức, thời ɠιɑn đó để cải тɦιện ɓảп thâп, rồi lúc đó, thế ɠιớι ᶊẽ vây xυnɠ ɋʋαnh ɓạп.

Chỉ khi ɓạп đủ giỏi, ɓạп mới có тɦể ɠιɑo lưu với những nɠườι giỏi. Hãy ɋʋαn tâм đến mình trước.

Dịch từ báo nước ngoài

Nguồn: news1.xemtinnhanh10.com

Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023

“NGHÈO KHÔNG LÀM BA VIỆC, GIÀU CHỚ LÀM BỐN VIỆC”: PHẠM PHẢI NHỮNG ĐIỀU ĐẠI KỴ NÀY, SỚM MUỘN CŨNG GẶP XUI XẺO


                                                ảnh: thuvienbatdongsan

Sách ‘Hoài Nam Tử huấn nhân’ có ghi: “Thánh nhân kính trọng tiểu nhân, không để mất thời gian”.  Ý là, bậc hiền nhân quân tử thực sự có bản lĩnh thường thận trọng. Trong quá khứ, người đạt được những thành tựu phi thường, đều là những người biết suy tính trước sau, tư tưởng thuận theo tự nhiên và hành vi phù hợp đạo lý.

Có đến 80 – 90% những điều chúng ta gặp phải không khiến chúng ta hài lòng; cho dù 10 – 20% còn lại không nhất định là điều thật sự tốt. Bởi vậy, cẩn trọng hơn một chút là chìa khóa để con người trở nên khôn ngoan và an toàn. 

Có người thắc mắc, chẳng lẽ chỉ người nghèo mới cần thận trọng, còn người giàu không cần thận trọng? Kỳ thực, dù là người nghèo hay người giàu thì cũng phải có sự cảnh giác nhất định. Nghèo thì đừng làm ba việc, giàu thì đừng làm bốn việc. Một khi phạm phải những điều cấm kỵ này, người ta sẽ gặp xui xẻo. 

Ba điều không nên làm nếu bạn nghèo

Thứ nhất: Khi nghèo, không bướng bỉnh

 Có một câu nói trong ‘Cuốn sách về những thay đổi’: “Nếu bạn nghèo, bạn phải thay đổi, nếu bạn thay đổi, bạn sẽ thành công và nếu bạn thành công, bạn sẽ tồn tại mãi mãi”. Nếu cuộc sống của bạn đang khó khăn, bạn nên kịp thời thay đổi suy nghĩ cố hữu, thoát khỏi xiềng xích của quá khứ và nhanh chóng tìm một lối thoát. Nghèo không phải là thất bại lớn nhất, thất bại lớn nhất là không biết linh hoạt. 

Ví dụ, nếu bạn biết rằng mình không thể kiếm được nhiều tiền bằng cách làm việc chăm chỉ, thì bạn nên có hai lối suy nghĩ này. 

Trước hết, khi bạn không thể kiếm tiền bằng cách làm việc chăm chỉ, thì hãy tự hỏi: tại sao bạn phải làm việc chăm chỉ để mang lại lợi ích cho ông chủ của mình và điều đó tổn hại đến sức khoẻ và vấn đề tài chính của bạn? 

Ngoài ra, nếu con đường này không phù hợp, tại sao bạn không lựa chọn một con đường khác? Bạn biết đấy, khi bạn quá nghèo, bạn chẳng có gì cả, cũng không có gì để mất. Thay vì treo cổ trên cây vì bế tắc, bạn nên kịp thời thay đổi tư duy, biết đâu bạn vẫn còn cơ hội sống sót.

Điều thứ hai: khi xuống tinh thần, không nóng vội

Có đến 99% người sống trong xã hội hiện đại bận rộn như con quay, nhưng họ không biết tại sao mình lại bận rộn như vậy. Họ không chỉ sống trong những suy nghĩ rối bời mà còn đặc biệt thiếu kiên nhẫn. Nếu bạn làm việc thiếu suy nghĩ, bạn cực kỳ bận rộn và không ngừng nghỉ, bạn sẽ chẳng nhận được gì cả.

 Giống như một người mới vào nghề, sau khi nghe ông chủ đặt ra chỉ tiêu, anh ta tin vào bức tranh mà ông ấy đã vẽ ra và lao vào làm việc một cách mù quáng. Chăm chỉ ư? Nó không đúng trong ngữ cảnh này, mà chỉ là làm việc một cách vô nghĩa. 

Rối bời trong lúc thất bại cũng giống như bạn cố vùng vẫy trong đầm lầy. Kết quả, bạn sẽ chết ngập trong đó.

Sự vô cảm là một hiện tượng nổi cộm của xã hội hiện tại, cho nên bạn cần biết mình đang làm gì. Trong tư tưởng của bạn càng mang nhiều phiền muộn, rối trí, bạn càng không thể tĩnh lại. Và sự chông chênh vô định của bạn có thể sẽ khiến bạn bị người khác lợi dụng.

Vậy làm thế nào để chúng ta có được nhận thức tốt hơn? Câu trả lời là: Hãy tĩnh lặng và lắng nghe! Yên tĩnh là kết quả của sự tiết chế cảm xúc và nỗ lực loại bỏ sự nóng nảy. Còn lắng nghe là cách tốt nhất để học hỏi. Hai phẩm chất đó sẽ khiến chúng ta trở nên lý trí hơn. Trước khi có thể tiến xa hơn, đầu tiên bạn cần tĩnh lặng, chiêm nghiệm. Đó là lời khuyên có ích nhất đối với bạn.

 Thứ ba: Khi cạn túi, đừng trông đợi quá nhiều vào người khác

 Có một câu nói thế này: “Khi tôi giàu có, tôi thấy xung quanh mình toàn người tốt. Khi không có tiền, tôi thấy xung quanh mình toàn người xấu”. Có một sự thật rằng, khi bạn không có tiền, cũng không có quyền mà còn kỳ vọng vào người khác, thì khả năng cao là bạn sẽ phải gánh chịu nỗi đau “hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn”. 

 Nếu người khác không giúp chúng ta, chúng ta có thể tự giúp mình. Câu nói “tự thắp đuốc lên mà đi” là chân lý. Chỉ bằng cách tái sinh trong nghịch cảnh; ném mình vào diệt vong rồi sống sót; đặt mình vào cái chết rồi sống lại; kích thích tiềm năng của chính mình, thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ phát tài.

 Thay vì dựa vào người khác và kỳ vọng vào người khác, tốt hơn hết chúng ta nên dựa vào chính mình, đặt kỳ vọng vào chính bản thân mình.

 Giàu có tránh lộn xộn với bốn người

Thứ nhất: Tránh dây dưa với những kẻ khéo miệng

 Tục ngữ có câu: “thuốc đắng dã tật, lời nói thật gây mất lòng”; những lời ngọt ngào mà người ta thích nghe phần lớn là thạch tín bọc đường, sớm muộn gì cũng giḗт người. 

Khi bạn càng giàu có, bên tai bạn càng có nhiều những người xu nịnh. Không phải mọi lời ngọt ngào đều là xấu, nhưng khi bạn có điều kiện kinh tế hơn người thì trước những lời khen tụng, bạn nên dùng lý trí để phân tích.

Người hay khen tụng thường kém chân thành và họ có thể là đang có âm mưu với tài sản của bạn. Đó là một mặt trái của cuộc sống, nhưng là sự thật.

Thứ hai: Không nên coi thường những người không có tiền 

Theo lẽ thường, những người giàu có mà coi thường người nghèo cuối cùng sẽ xuống dốc hoặc thế hệ tương lai của họ sẽ quay trở lại thời kỳ khánh kiệt sau một cú sốc vỡ nợ. Quy luật của cuộc sống đặc biệt thú vị, bạn càng coi thường kiểu người nào thì bạn sẽ càng có khả năng cao trở thành những người đó. 

Khi kiếm được tiền, chúng ta nên quan tâm nhiều hơn đến những khó khăn của những người không thể kiếm được nhiều tiền. Giữ một lòng tốt nhất định, khi đó tiền của bạn sẽ không có bất kỳ tác động tiêu cực nào đến bạn.

Thứ ba: Không dây dưa với những người chỉ biết ăn nhậu và vui chơi

 Những người vây xung quanh những “cậu ấm cô chiêu” của các gia đình giàu có, hầu hết họ là những người có chung sở thích ăn uống, mua sắm xa xỉ và vui chơi. Cha mẹ của họ có thừa điều kiện để họ hưởng thụ một cuộc sống xa hoa.

Nhiều người cho rằng, con người vất vả chẳng phải để có một cuộc sống tốt hơn hay sao, gia đình tôi đã giàu có, tôi tìm bạn vui chơi thì sai ở chỗ nào? Tuy nhiên, vấn đề ở đây là, những người đam mê hưởng thụ này sẽ khiến bạn tiêu tán tài lộc. Khi bạn giàu có, không ai có quyền cấm bạn hưởng thụ cuộc sống, nhưng nếu giao du với những người chỉ biết ăn chơi thì đến núi cũng lở, bạn sẽ gặp xui xẻo.

Chỉ có người quân tử chính trực, điều độ và mực thước, một người có lối sống cao quý mới mang đến cho bạn những cơ hội phát triển. Còn bạn ăn nhậu, bạn thích tiêu tiền để làm trò tiêu khiển sẽ chỉ khiến bạn có thói quen xa hoa, phóng dật, rồi sẽ cùng nhau sa ngã, cả đời sẽ khốn khổ.

 Thứ tư: Không xúc phạm người khác

Nhân gian có câu: “Trời điên ắt mưa, người điên ắt họa”. người giàu không có hàm dưỡng thường kiêu ngạo. Họ tự cảm thấy mình vĩ đại nên luôn ngẩng cao đầu và không coi ai ra gì. Nếu bạn giàu có mà ứng xử tồi tệ, bạn có thể sẽ xúc phạm đến người khác. Và nếu chẳng may khi bạn xúc phạm đến người không nên xúc phạm: một người có tầm cỡ trong xã hội hoặc một tay chơi anh chị, họ có thể làm bạn phá sản hoặc thiệt mạng trong tích tắc.

Bạn có tiền, tiền thuộc về bạn, tiền khiến cuộc sống của bạn thoải mái hơn; tiền không phải để bạn khoe khoang và kiêu ngạo. Chỉ bằng cách khiêm tốn và thận trọng, bạn mới có thể giữ được của cải và tính mạng.

Trên đây là những kinh nghiệm sống thận trọng cho người giàu và những người còn đang trên bước đường khởi nghiệp. Né tránh được những điều đại kỵ này, bạn sẽ có một cuộc đời an nhiên, tự tại.

Minh Nguyệt biên tập

Nguồn: aboluowang (Triệu Lệ)

NHỚ QUÊ (thơ)

 

Đất khách nơi đây cảnh đượm buồn
Quê nhà một thuở nhớ chiều buông
Bình yên cuộc sống, tình làng nước
Lặng lẽ chôn nhau, nghĩa cội nguồn (*)
Dẫu chẳng quay về đâu có nhạt!
Tuy từng nghĩ ngợi nỏ không suông…
Xuân qua hạ đến nghe mà thấm
Gợi lại niềm nầy đẫm lệ tuôn.
 
Minh Đạo
------------------------
(*) Chôn nhau cắt rốn (Nơi sinh đẻ)