Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2022

GIEO HẠT MỖI NGÀY

 


Đời là một chuyến đi không biết điểm đến. Rất ít ai đến được điểm mình dự định. Thông thường ta bắt đầu cuộc hành trình với một ‎‎ý niệm đích điểm trong đầu, chỉ để nhận ra rất sớm là cuộc đời có rất nhiều chỗ rẽ bất ngờ, và sau một lúc thì ta chẳng chắc là đời ta rồi sẽ về đâu. Nhưng như vậy thì đời mới vui. Đọc truyện mà biết được đoạn cuối ngay từ khi khởi đầu thì cụt hứng rồi. Nhưng như vậy có nghĩa là đường đời không phải là đường thẳng, mà là đường quanh co ngoằn nghèo, cứ như đường rừng. Đôi khi đi cả chục cây số rồi mới khám phá ra là mình chỉ lại đến ngay điểm khởi hành.

Đường đời thật là thế. Nếu quan sát trẻ em và người già thì ta thấy rất giống nhau—cả hai cùng rất yếu về thể xác và cùng nhiều tình cảm hơn ly’ luận. Và ta bắt đầu từ bụi đất, sẽ trở về cùng bụi đất. Điểm cuối cũng là điểm khởi hành.
Khái niệm đường vòng này rất ích lợi trong kế hoạch sống của chúng ta. Nếu ta biết đời không phải là đường thẳng và ta có thể vòng lại điểm đã qua, thì tốt hơn là trên mỗi bước đi, ta nên ném ra vài hạt trái cây ngũ cốc bên đường, hy vọng là dọc đường sẽ mọc nhiều cây trái, để lúc nào đó ta vòng lại thì có thể đã có sẵn trái ngon chờ đợi! Đi đến đâu gieo hạt giống đến đó, tức là sống hôm nay mà trồng cho ngày mai đó, các bạn ạ.
Dĩ nhiên là không phải hạt nào cũng lên cây tốt. Nhiều hạt sẽ bị chim ăn, nhiều hạt sẽ chết đi, nhưng sẽ có một ít hạt nầy mầm sinh cây. Và những cây này, biết đâu lại sinh hoa trái và chim chóc sẽ mang hạt của chúng gieo rắc hàng bao nhiêu dặm xa khắp nơi. Cuộc đời biến hóa vô lường, làm sao ta có thể đoán hết hậu quả của chỉ một hạt nẩy mầm, huống chi là khi ta gieo nhiều hạt mỗi ngày.
Cho nên nếu sống khôn ngoan, thì ta gieo hạt trên mỗi bước đi.
Nhưng các hạt đó là những gì?
Thưa, chúng ta có thể chia các hạt ta có sẵn trong túi ra thành vài nhóm.
1. Những nụ cười, những lời cảm ơn, và những lời nói hiền dịu.
2. Tiền tài: Nếu có thể cho ai một tí tiền, thì cho. Nếu có thể cho ai mượn một tí tiền, thì cho mượn. Nếu có thể giúp ai đở đói một ngày, thì giúp.
3. Công việc: Nếu có thể mách bảo ai một cơ hội làm ăn thì mách bảo. Nếu có thể chỉ ai có một được một công việc thì chỉ. Nếu có thể dạy ai một cách kiếm tiền thì dạy.
4. Kiến thức: Nếu có thể dạy ai đó biết đọc, biết làm toán, thì dạy. Nếu có tài năng gì đó có thể chia sẻ lại với mọi người thì chia sẻ. Nếu có kỹ năng sống nào đó có thể dạy lại cho mọi người thì dạy.

5. Đạo đức và triết l‎y’ sống: Nếu ta đã có kinh nghiệm sống biết thế nào là đạo đức, thế nào là thiếu đạo đức, thế nào là tốt cho cuộc sống, thế nào là có hại, con đường nào sẽ đưa đến khổ đau, con đường nào sẽ đưa đến an lạc, thì hãy chia sẻ lại với anh chị em, nhất là những người ít kinh nghiệm sống hơn.
6. Cách tự sống vững trên hai chân: Có lẽ điều tốt nhất ta có thể trao tặng một người là kiến thức và kinh nghiệm giúp cho người đó có thể tự sống, tự xoay sở, dù là họ có lọt vào bất kỳ tình huống khó khăn nào. Đây là giúp cho họ kỹ năng sống cũng như tự tin để sống mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh. Phần cốt cán của nó là tư duy tích cực.
Tất cả những điều này mỗi chúng ta đều đã có sẵn trong túi không ít thì nhiều. Chẳng tốn kém tiền bạc hay công lao chỉ để lấy ra vài hạt trong túi ném ra bên lề đường mình đang đi.
Và tất cả các hạt này đều chỉ nằm trong một gia đình thực vật lớn, gọi là “tình yêu.”
Nếu mỗi người chúng ta đều gieo hạt dọc đường thì sẽ có hai chuyện xảy ra. Thứ nhất, riêng cá nhân ta, một lúc nào đó ta sẽ hưởng được trái ngọt của hạt giống ta gieo hôm nay. Bắt buộc là như vậy. Càng gieo nhiều và càng sống lâu, xác suất được hưởng của ta càng tăng rất cao. Thứ hai, khi nhiều người gieo dọc đường, thì ai đi đâu, dọc đường nào, cũng đều có trái ngon chờ mình trên cây.
Chúc các bạn một ngày vui. Hạt nào bạn gieo hôm nay?

Sưu tầm trên internet

CẬU BÉ NGHÈO VÀ CHIẾC ÁO RÁCH – CÂU CHUYỆN LÀ BÀI HỌC Ý NGHĨΑ SÂU SẮC

 


Có một cậu bé mới 13 tuổi, một hôm chα cậu đưα cho cậu một chiếc áo cũ ɾồi hỏi:

– Con nghĩ chiếc áo này đáng giá bαo nhiêu tiền?

– Khoảng 1 đô lα”, cậu bé tɾả lời.

-Con có thể bán nó với giá 2 đô lα không?.

Chα cậu bé vừα hỏi vừα đưα mắt nhìn cậu bé.

-Thưα chα, con nghĩ chỉ có kẻ ngốc mới muα chiếc áo này”, cậu bé tɾả lời.

Người chα nhìn con với ánh mắt khích lệ:

– Sαo con không thử xem? Con biết không? Giα đình mình đαng gặρ khó khăn, nếu con bán được chiếc áo này, nó có thể giúρ được chúng tα ɾất nhiều.

Sαu khi nghe chα mình nói vậy, cậu bé gật đầu đồng ý:

– Con sẽ thử xem, nhưng không chắc là có thể bán được.

Cậu bé đem chiếc áo đi giặt ɾất cẩn thận, vì không có bàn ủi để ủi áo cho thẳng thớm, cậu dùng bản chải để giặt chiếc áo, sαu đó ρhơi khô tɾên một miếng gỗ ρhẳng tɾong bóng ɾâm. Sáng ngày hôm sαu, cậu bé đem chiếc áo đến một gα tàu điện đông người quα lại.

Sαu 6 tiếng đồng hồ không ngừng chào mời, cuối cùng cậu bé cũng bán được chiếc áo với giá 2 đô lα. Cậu vội vàng cầm số tiền bán được chạy một mạch về nhà đưα cho chα.

Sαu đó, mỗi ngày cậu đều đi tìm xin quần áo cũ mαng về nhà giặt sạch đem đi bán.

Một hôm chα cậu bé lại đưα cho cậu một chiếc áo cũ khác:

– Con có thể bán chiếc áo này với 20 đô lα không?

– Chα ơi, làm sαo có thể bán được cơ chứ? Một chiếc áo cũ làm gì có giá tɾị cαo như vậy được, cùng lắm là 2 đô lα.

– Sαo con không thử nghĩ cách xem, nhất định là có cách. Chα cậu bé khích lệ.

Cuối cùng cậu bé nghĩ ɾα một cách, cậu nhờ αnh họ củα mình, một người ɾất đαm mê hội hoạ và vẽ ɾất đẹρ, vẽ cho cậu một con chim đại bàng và một chú chuột nhắt đáng yêu lên chiếc áo. Sαu đó cậu chọn một ngôi tɾường học, nơi có nhiều thiếu giα con nhà giàu theo học ở đó, cậu đứng ở cổng tɾường chào mời người muα. Vừα mới chào mời một lúc liền có một người quản giα cùng thiếu giα củα mình đến muα chiếc áo. Cậu thiếu giα đó đã vô cùng thích thú khi có được chiếc áo liền bo thêm cho cậu 5 đô lα, tổng cộng cậu bán được chiếc áo 25 đô lα.

Đây là một số tiền khá lớn đối với giα đình cậu, số tiền này có thể tương ứng với gần một tháng lương củα chα cậu khi ấy.

Sαu khi về nhà, chα cậu lại đưα cho cậu một chiếc áo khác và nói:

– Con có thể bán chiếc áo này với giá 200 đô lα được không?. Chα cậu nhìn cậu với một ánh mắt đầy tin tưởng. Lúc này, cậu bé không hề do dự, cậu đón nhận chiếc áo bằng cả hαi tαy mình, Ьắt đầu suy nghĩ…

Hαi tháng sαu, cuối cùng thì cơ hội cũng đã đến. Hôm đó, nữ diễn viên chính củα bộ ρhim đαng nổi tiếng “Những Thiên Thần củα Chαɾlie” đến thành ρhố cậu bé để quảng bá ρhần tiếρ theo củα bộ ρhim. Sαu khi buổi họρ với ký giả kết thúc, cậu bé mạnh dạn chen lên ρhíα tɾước, chạy đến bên cạnh nữ diễn viên Fαɾɾαh Fαwcett – Mαjoɾs, đưα chiếc áo cũ ɾα ɾồi xin cô ký tên lên đó. Fαɾɾαh Fαwcett – Mαjoɾs thấy vậy ngẩn người ɾα một lúc nhưng ɾồi vẫn vui vẻ tươi cười ký lên chiếc áo, không αi có thể nỡ từ chối một cậu bé dễ tҺươпg với ánh mắt hồn nhiên tɾong sáng như vậy.

Sαu khi ký xong, cậu bé hỏi cô:

– Cháu có thể bán chiếc áo này được không ạ?

– Đương nhiên là có thể được ɾồi, đây là áo củα cháu, cháu có thể bán nó nếu cháu muốn.

Cậu bé đứng tɾên bục hô to một tiếng:

– Đây là chiếc áo do đích thân nữ diễn viên xinh đẹρ Fαɾɾαh Fαwcett – Mαjoɾs ký tên, giá nó là 200 đô lα.

Sαu khi quα cuộc ᵭấu giá, cuối cùng chiếc áo đã bán được với số tiền không tưởng, 1200 đô lα.

Về đến nhà, cậu thấy chα mình cùng một người khác đαng ở nhà.

Chα cậu bé cảm động mà ôm cậu vào lòng, hôn lên tɾán cậu: – Chα vốn dĩ dự tính, nếu con không bán được, chα sẽ nhờ người muα nó lại, thật không ngờ con lại giỏi đến thế! Con thực sự ɾất giỏi…

Buổi tối hôm đó hαi chα con cậu bé đã ngồi nói chuyện với nhαu ɾất lâu.

Chα cậu hỏi:

– Con tɾαi, từ sự việc củα 3 chiếc áo này, con có hiểu được ɾα điều gì không?

– Con hiểu ɾồi, chα đã khích lệ con”. Cậu bé cảm động nhìn chα ɾồi nói tiếρ:

– Chỉ cần chúng tα động пα̃σ suy nghĩ, không việc gì là không thể làm được, việc khó đến đâu cũng có cách giải quyết củα nó”.

Chα cậu bé gật đầu đồng ý, nhưng ɾồi lại lắc đầu nói:

– Con nói cũng ɾất đúng nhưng đó không ρhải là ý định bαn đầu củα chα.

– Chα chỉ muốn nói với con ɾằng, một chiếc áo cũ chỉ đáng giá 1 đô lα vẫn có cách để tăng giá tɾị củα mình, còn chúng tα cớ sαo ρhải bi quαn với cuộc sống này đúng không con? Con thấy không, một chiếc áo 1 đô lα cũng có thể làm nên điều kỳ diệu”.

– Đúng vậy, một chiếc áo cũ còn có thể tự làm cho mình cαo quý hơn, vậy chúng tα còn có lý do gì mà không yêu cuộc sống củα chính mình hơn cơ chứ!”

20 năm sαu dαnh tiếng củα cậu bé đó đã lαn toả khắρ thế giới, quα từng ngóc ngách các con ρhố nhỏ, mọi người vẫn thường nhắc tới cậu. Cậu bé đó chính là MichαelJoɾdαn, một tỷ ρhú giàu có, là chủ tịch hội đồng quản tɾị, cổ đông lớn nhất củα tậρ đoàn Chαɾlotte Hoɾnets.

Cuộc sống vốn không hoàn hảo và chúng tα có thể sống tɾong một hoàn cảnh khốn khó, bất lợi. Nhưng, hoàn cảnh chỉ là ρhéρ thử để mỗi người thể hiện giá tɾị củα mình.

Sưu tầm

CÁCH CHUYỂN TỪ KHỔ ĐAU SANG HẠNH PHÚC

 


Trong cuộc sống, chúng ta gặp rất nhiều trường hợp rõ ràng một số người có học thức, tài năng cùng nhiều phương diện khác chỉ ngang bằng hoặc thấp hơn mình. Nhưng có một số người họ lại trở thành người có địa vị, có sự nghiệp hiển vinh hay một đại phú ông nào đó, mà chúng ta lại chỉ là một nhân viên, một người bán hàng rong…suốt ngày phải lận đận lo lắng từng miếng cơm manh áo. Chẳng lẽ, đây chính là số kiếp, là vận mệnh sao?

Liệu có phải rằng vận mệnh của một người từ khi sinh ra đến lúc lìa đời đều là đã được định sẵn từ trước? Và từ đó về sau, trong cả cuộc đời là không có cách nào thay đổi được?

Thực ra không phải vậy, vận mệnh con người phụ thuộc rất nhiều vào nghiệp họ gây ra. Nếu biết thay đổi, làm việc thiện nhiều, tu tâm dưỡng tính thì vận mệnh ắt sẽ tốt lên.

Nếu một người trong lòng tràn ngập oán khí, tràn đầy những suy nghĩ độc ác thì sẽ khiến cho vận mệnh trở nên xấu, rất không tốt. Ngược lại, một người trong lòng hàm chứa thiện ý thì vô tình sẽ khiến vận mệnh của người đó chuyển biến tốt đẹp.

Con người ta sinh ra ai cũng đều phải trải qua những buồn vui, khổ đau, hạnh phúc trong cuộc đời. Nhiều người có số mệnh không tốt, phải trải qua những khổ đau nhiều hơn là vui vẻ. Vậy làm sao để thay đổi vận mệnh, chuyển từ khổ đau sang hạnh phúc?

Sau đây là 4 bước đơn giản để thay đổi vận mệnh, chuyển từ khổ đau sang hạnh phúc mà bất cứ ai cũng có thể thực hành để cải tạo số mệnh của mình:

  1. Hãy biết hoan hỷ chấp nhận những quả báo khổ đau đang nhận lấy và cố gắng vượt qua bằng những hành động tích cực, thực tế.
  2. Hãy sám hối những tội lỗi đã gây tạo trong đời này và những đời trước đồng thời ngăn bản thân tuyệt đối không được nghĩ, nói, hoặc làm việc ác. Nếu không thì nghiệp cũ thì chưa trả hết, nghiệp mới thì đã tạo thêm, sẽ không có ngày thoát khổ.
  3. Hãy thành tâm làm những việc thiện lành trong đời sống và để tích lũy phước và công đức, làm nguồn cội cho tròn vẹn hạnh phúc thế gian và xuất thế gian của ngày nay và mai sau.
  4. Hãy từng bước tu dưỡng tâm tánh theo lời bằng cách nghe lắng nghe các lời hay nhiều hơn và thực hành những lời dạy đó để tạo dựng an lạc thân tâm cho bản thân và mọi người xung quanh, cùng hướng tới bến bờ giác ngộ, an vui, giải thoát thật sự. Nếu bạn xa lìa ác tâm, nuôi dưỡng thiện tâm, tu dưỡng tâm tánh thì chư long thiên, hộ pháp chắc chắn sẽ tùy duyên âm thầm gia hộ, dẫn dắt cho bạn trên từng bước đường đời, đạo.

Nếu bạn nhất quyết xa lìa ác tâm, tu dưỡng tâm tánh, nuôi dưỡng thiện tâm thì chư long thiên, hộ pháp chắc chắn sẽ tùy duyên mà âm thầm gia hộ cho bạn, dẫn dắt cho bạn trên từng bước đường đời và đạo.

Theo SKCĐ

NHẶT ĐƯỢC 2 TẢNG ĐÁ, NGƯỜI THỢ ĐIÊU KHẮC ĐEM VỀ KẾT QUẢ CUỐI CÙNG LÀ BÀI HỌC ĐÁNG SUY NGẪM

 

Người nghệ nhân đã biến tảng đá thành 1 bức tượng Phật tinh xảo. (Ảnh minh họa: Internet)

Vì sao cùng là 2 tảng đá tốt như nhau mà cuối cùng "số phận" của chúng lại khác nhau 1 trời 1 vực như vậy? Có lẽ đáp án sẽ là bài học đáng suy ngẫm cho tất cả chúng ta.
Câu chuyện thứ nhất: Phanh xe để làm gì?

Trong 1 giờ học vật lý, thầy giáo bỗng hỏi cả lớp: "Tại sao trong ô tô của chúng ta lại cần có phanh?".

Câu hỏi dường như quá đơn giản nên 1 học sinh đã xung phong trả lời đầu tiên: "Thưa thầy, em nghĩ là để dừng xe".

"Theo em là để giảm và kiểm soát tốc độ của xe", 1 học sinh khác có ý kiến.

"Để tránh va chạm ạ", 1 học sinh nữa đứng lên trả lời.

Sau đó, đa số các học sinh cũng đều có những câu trả lời tương tự. Thấy vậy, thầy giáo mỉm cười và nói ra đáp án của mình: "Tôi đánh giá cao tất cả các câu trả lời của các em, tuy nhiên, tôi lại có góc nhìn của riêng mình. Theo tôi, phanh xe trong ô tô là để giúp nó chạy nhanh hơn".

Nghe thấy vậy, các học sinh đều ngơ ngác nhìn nhau không hiểu thầy giáo đang nói gì.

Lúc này, thầy giáo mới từ tốn giải thích:

"Thế này nhé, vậy giả sử chiếc ô tô chúng ta đang đi không có phanh, thì các em sẽ dám lái nó với tốc độ tối đa là bao nhiêu? Chắc chắn là vì không có phanh nên các em sẽ không dám đi nhanh đúng không? Chính vì thế, chiếc phanh đã cho chúng ta dũng khí để lái nhanh hơn và đến được cái đích của mình".

Tất cả các học sinh đều im lặng. Đây là điều các em chưa từng nghĩ tới.

Thầy giáo tiếp tục: "Tương tự như vậy, trong cuộc sống này cũng có rất nhiều chiếc phanh cho chúng ta. Chúng chính là những khó khăn, thử thách kìm hãm chúng ta vào 1 lúc nào đó.

Thế nhưng, sao ta không nhìn khác đi? Sao không cho rằng chúng cũng chính là động lực để ta tiến về phía trước? Để giúp chúng ta an toàn và tránh được những nguy hiểm, rủi ro? Giống như chiếc phanh vậy. Đôi khi, để đi được nhanh hơn, chúng ta cần phải dừng lại hoặc lùi về phía sau. Chúng ta nên biết ơn những chiếc phanh như vậy".

Câu chuyện thứ 2: Số phận khác nhau của 2 tảng đá

Ngày xưa có 1 người nghệ nhân tạc tượng muốn đi tìm 1 tảng đá hoàn mỹ để tạc tượng Phật cho người dân của 1 ngôi làng nọ. Ông ta đi vào rừng và may mắn nhìn thấy 1 tảng đá sáng bóng, trông rất đẹp. Chính vì thế, người nghệ nhân đã rất hài lòng và mang tảng đá này về.

Thế nhưng, đang đi trên đường, người nghệ nhân lại nhìn thấy 1 tảng đá nữa cũng đẹp không kém nên đem luôn về nhà. Vậy là giờ đây, ông ta đã có 2 tảng đá với chất lượng tốt có thể phục vụ cho mục đích của mình.

Về tới nơi, người nghệ nhân đã đem đồ nghề ra và bắt đầu công việc với tảng đá thứ nhất. Song, vừa mới định cầm cái đục lên thì bỗng tảng đá phát ra tiếng người: "Xin đừng đục đẽo tôi, thế tôi sẽ đau lắm, tôi không chịu được đâu, tôi sẽ vỡ ra mất. Tôi xin ông đấy".

Nghe thấy vậy, người nghệ nhân vừa kinh ngạc lại vừa cảm thấy thương cảm cho tảng đá nên đem cất nó vào 1 góc, rồi lấy tảng đá thứ 2 ra để tiếp tục công việc. Hòn đá này không hề phát ra tiếng cầu xin nào, nên ông có thể yên tâm làm việc. Sau 1 khoảng thời gian, cuối cùng ông cũng có thể biến nó trở thành 1 bức tượng Phật tinh xảo, đẹp đến lay động lòng người.

Hôm sau, những người dân ở ngôi làng nọ đến để đem tượng Phật về. Trước khi về, họ nói họ cần thêm 1 tảng đá nữa. Người nghệ nhân thấy vậy liền cho họ luôn cái tảng đá thứ nhất mà ông tìm được.

Sau khi đem bức tượng Phật về, những người dân ở ngôi làng nọ đã lau chùi cho nó sáng bóng lên rồi kính cẩn đặt nó ở vị trí trang trọng nhất trong chùa. Hàng ngày, những người đi lễ đều đến đây đặt hoa thơm trước bức tượng Phật rồi lễ phép cúi mình vái lạy Ngài.

Trong khi đó, tảng đá cũng được đặt cạnh đó, nhưng chỉ để làm cái đệm cho những người lên chùa đập vỡ dừa để uống giải khát mà thôi. Ngày nào nó cũng phải chịu sự tra tấn đầy đau đớn.

Một hôm, hết chịu nổi, tảng đá đã òa lên khóc vì tủi thân. Thấy vậy, tượng Phật cất tiếng hỏi: "Làm sao anh lại khóc?".

"Anh thật may mắn. Ngày nào người ta cũng dâng hoa thơm lên anh rồi xì xụp vái lạy, trong khi tôi, ngày nào cũng bị đánh đập không thương tiếc. Chẳng ai quan tâm đến tôi cả. Thật là đau lòng", tảng đá thổn thức.

Lúc này, bức tượng Phật mới từ tốn đáp: "Vào cái hôm người nghệ nhân định đục đẽo anh đó, nếu anh không ngăn ông ấy lại, thì bây giờ, anh sẽ ngồi ở vị trí của tôi. Thế nhưng, anh lại muốn chọn con đường dễ dàng, anh không muốn chịu khổ, không muốn tôi luyện cho bản thân trở nên có giá trị, vậy bây giờ, anh chỉ có thể đối diện với kết cục này mà thôi".

Lời bàn: 

Đúng như lời của nhà văn Mỹ Helen Keller từng nói, "Chỉ qua trải nghiệm thử thách và gian khổ mà tâm hồn trở nên mạnh mẽ hơn, hoài bão hình thành và thành công đạt được", không có ai trong chúng ta có thể có được thành tựu mà lại không phải làm gì, không phải bỏ công bỏ sức, vất vả ngày đêm. 

Chính vì thế, nếu bạn đang cảm thấy mình quá vất vả, quá mệt mỏi, có lẽ bạn đang cách thành công không xa. Hãy kiên trì với con đường mình đã chọn và coi những gian khổ mình gặp phải là chất xúc tác đưa bạn đến cái đích cuối cùng.  

Theo Moral Stories

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2022

TRÍ HUỆ CỔ NHÂN: 60 TUỔI KHÔNG MỜI RƯỢU, 70 KHÔNG NGỦ LẠI, 80 KHÔNG PHẦN CƠM

 

Trong văn hóa truyền thống, ca dao tục ngữ đóng vai trò là món ăn không thể thiếu, tuy những câu tục ngữ đều được sáng tạo ra trong dân gian, nhưng vẫn có thể tìm thấy trong nó không ít đạo lý nhân sinh, đối với người đời sau đều rất có ý nghĩa.

Người già như ngọn đèn trước gió vụt tắt lúc nào không hay, cách cư xử không chỉ cần tôn kính mà còn phải lưu tâm đến sức khoẻ tuổi già. Đúc kết từ kinh nghiệm quý báu xa xưa, liên quan đến vấn đề sức khỏe, có câu tục ngữ: “60 tuổi không mời uống rượu, 70 không ngủ lại, 80 không phần cơm”.

Các nước phương Đông đều rất chú trọng vào lễ nghi, bởi vậy đối với các mối quan hệ ở bên trong, dù chỉ là sơ giao, mời rượu, phần cơm, thậm chí là ngủ lại cũng đều rất được coi trọng. Nhưng vì sao tuổi càng cao thì cách đối đãi lại phải thay đổi?

60 tuổi không mời uống rượu

Các chức năng của cơ thể sau 60 tuổi sẽ bắt đầu lão hóa, những việc trước kia làm thấy nhẹ nhàng, thì bây giờ đã bắt đầu cảm thấy khó khăn.

Vì vậy, để giữ sức khỏe cho những người đã có tuổi, mọi người cũng không khuyến khích những người đã 60 tuổi uống rượu nữa, dù sao thì rượu cũng dễ gây tổn hại cho các cơ quan nội tạng trong cơ thể, nhất là gan.

Từ khi nghỉ hưu, người 60 tuổi chuyển từ vai trò chính ngoài xã hội về với vai trò chính trong gia đình, vui hưởng đạo cùng trời đất. Trong cuộc sống nhàn nhã, họ thường hồi tưởng về những ký ức đắng cay ngọt bùi như một trải nghiệm đặc biệt trong mùa thu của đời người, những hơn thua được mất, bon chen danh lợi nay đã lắng xuống. Lúc này duy chỉ có sức khỏe là của bản thân mình. Vậy nên, giữ gìn chăm sóc sức khỏe cho mình, sống mạnh khỏe, hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất.

Người 60 tuổi phải sống thật mạnh khỏe, vui vẻ, điều này cũng là một sự cống hiến đối với xã hội. Ý nghĩa của sinh mệnh là nghĩ cho người khác nhiều hơn là đòi hỏi cho riêng mình. Khi bạn đã làm được thì cũng không còn gì phải nuối tiếc nữa.

70 không ngủ lại

Khi tuổi tăng lên, người đã qua 70 tuổi, tố chất thân thể lại càng kém đi. Nếu như ở lại nhà của người khác, một là hoàn cảnh chưa quen thuộc, dễ phát sinh vấn đề ngoài ý muốn, nếu ngủ lại buổi tối mà xảy ra chuyện không như ý muốn, cũng sẽ mang lại rất nhiều phiền toái không cần thiết cho chủ nhà.

Đối với người độ tuổi này, cơm ăn không quan trọng cao lương mỹ vị hay đạm bạc đơn sơ, chỉ cần thấy ngon miệng là được. Phòng ốc không quan trọng lớn hay nhỏ, chỉ cần sống vui vẻ là được. Hãy làm những chuyện bản thân thấy hứng thú, đừng oán người, trách trời, trách đất, cũng đừng để tâm lo nghĩ quá mức tới người khác.

Thấy sức khỏe suy giảm từng ngày cũng đừng hoảng hốt, thấy cái chết cận kề mỗi ngày cũng đừng khiếp sợ. Mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên, tùy cảnh mà an.

80 không phần cơm, 90 không giữ chỗ ngồi

70 tuổi, trước kia gọi là “xưa nay hiếm”, 80 tuổi là tuổi cao, 90 tuổi gọi là già cả. Một người có thể sống đến 80, 90 tuổi, lúc này thân thể càng thêm suy yếu, dạ dày cũng đã không phù hợp với những đồ ăn quá mặn, mà thường ở nông thôn khi mở tiệc chiêu đãi khách, đồ ăn lại rất phong phú. Vì để giữ gìn sức khỏe cho những người già này, nên mới có câu “80 không phần cơm, 90 không giữ chỗ ngồi”.

Người 80 tuổi ăn uống không còn được là bao, răng yếu cũng không chỉ kén món ăn mà cách chế biến cũng phải phù hợp, thịt xé nhỏ ra cũng không nhất định nuốt trôi. Khi đã gần đến tuổi 100 thì ngồi lâu một chỗ cũng khó khăn, sự xuất hiện của cụ cũng đã khiến con cháu phấn khởi.

Mỗi giai đoạn trong đời người đều có những trải nghiệm riêng trong từng giai đoạn ấy. Chúng ta không nhất định cứ phải làm theo một thước đo hay một chuẩn mực nào đó. Nhưng mỗi một giai đoạn chúng ta đều nên có sự kỳ vọng về bản thân mình.

Ít nhất thì 10 năm một lần chúng ta cũng nên ngẫm nghĩ lại về bản thân. Những điều không thể quên chính là hồi ức, nhưng điều vẫn tiếp diễn là cuộc sống. Hãy sống hết mình mỗi ngày để có thể sống trọn vẹn, vui khỏe cả một đời.


Nguồn: DKN 




TÌM RA "CỬA NGÕ" ĐỂ ĐƯA THUỐC VÀO NÃO

Hàng rào máu não như một ranh giới ngăn cách não với phần còn lại của cơ thể (Ảnh cắt từ clip).

 Một nhóm nghiên cứu đã phát triển một loại kháng thể có tác dụng kích hoạt mở hàng rào máu não, đưa thuốc vào trong để điều trị các bệnh về thần kinh.

Bộ não của con người có một hàng rào máu mang nhiệm vụ bảo vệ não bộ, chúng cách ly hoàn toàn khỏi hệ tuần hoàn máu chung. Đặc biệt, hàng rào máu não giúp ngăn chặn sự xâm nhập của các phân tử độc hại vào hệ thần kinh trung ương.

Mới đây, một nhóm nghiên cứu đã tìm ra cách để phá vỡ nó tạm thời và đưa thuốc trực tiếp đến não. Theo đó, bộ não được tạo thành từ vài tỷ tế bào thần kinh. Những tế bào này dễ bị tổn thương và rất cần thiết cho hoạt động bình thường của cơ thể, được bảo vệ từ màng não và hộp sọ.

Hàng rào máu não giống như là ranh giới ngăn cách não với phần còn lại của cơ thể. Nó kiểm soát các yếu tố có khả năng xâm nhập vào trong khoang não và có vai trò lọc, ngăn chặn các phân tử độc hại xâm nhập vào não.

Theo logic này, điều đó đồng nghĩa với việc hàng rào máu não cũng sẽ ngăn cản một số loại thuốc điều trị, gây trở ngại cho việc chữa trị các bệnh thần kinh. Vì thế, các nhà nghiên cứu tại Đại học Yale (Mỹ) đã phát triển một hệ thống cho phép hàng rào máu não mở ra trong vài giờ tại một thời điểm được chọn trước, cho phép đưa thuốc vào não.

Đây là lần đầu tiên một nhóm nghiên cứu có thể làm ổn định tạm thời hàng rào máu não để cho phép điều trị các bệnh lý não. Trong đó, bộ não con người có một con đường tín hiệu WNT liên quan đến việc duy trì tính toàn vẹn của hàng rào giữa não và phần còn lại của cơ thể. 

Bộ thu Unc5B có khả năng kiểm soát con đường này bằng cách giữ cho lớp chắn không thấm quá. Để làm được điều này, nó phải được nối với phối tử Netrin-1 của nó.


Một kháng thể có thể làm ổn định hàng rào máu não tạm thời giúp con người có thể đưa thuốc vào trong não chữa trị các bệnh lý thần kinh (Ảnh: Fotolia).

Một kháng thể kích hoạt mở hàng rào não theo yêu cầu

Dựa vào nguyên tắc trên, các tác giả đã phát triển một kháng thể có khả năng liên kết với Netrin-1. Khi vị trí liên kết của Netrin-1 với thụ thể Unc5B bị che bởi một kháng thể, hàng rào máu não mở. 

Kháng thể đã phát triển đầu tiên được tiêm vào chuột trưởng thành. Cho thấy đường truyền đến não vẫn mở cho đến khi cơ thể đào thải kháng thể được tiêm. Do đó, đây là một hệ thống giúp duy trì hàng rào máu não mở một cách nhất thời và có thể đảo ngược trong quá trình sử dụng thuốc điều trị bệnh, thông qua việc tiêm kháng thể.

Khám phá này có thể là một công cụ thay đổi hoàn toàn "cuộc chơi" trong việc quản lý các bệnh của hệ thần kinh trung ương như bệnh Parkinson (rối loạn thần kinh), bệnh đa xơ cứng, bệnh Alzheimer (suy giảm trí nhớ) hoặc ung thư não.

Theo Futura Sciences


Thứ Tư, 23 tháng 3, 2022

CÂU CHUYỆN THẮNG - THUA

 

Thắng - thua là chuyện tất yếu trong cuộc sống của con người. Có thể có lúc giành chiến thắng lẫy lừng nhưng cũng có những lúc phải chấp nhận thua, thậm chí thua đau vì nhiều nguyên nhân khác nhau.

Qua đó để giúp con người rút ra những bài học kinh nghiệm quý giá và trưởng thành hơn. Vì lẽ đó, trong cuộc sống không nên quá quan trọng chuyện thắng - thua và càng không nên hiếu thắng vì không có lợi trước hết cho bản thân và người khác. NCT càng cần kiềm chế khi nói chuyện, tranh luận để cùng thắng cho cuộc sống thi vị hơn... Xin hầu các cụ một chuyện sau.

Chuyện kể rằng, có một vị Hòa thượng lên núi kiếm củi, trên đường trở về ông phát hiện một thiếu niên bắt được một con bướm và đang cố khum hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay. Nhìn thấy vị Hòa thượng, cậu cất lời: “Thưa Hòa thượng, cháu và Ngài đánh cược một ván được không?”. Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?”. Cậu bé trả lời: “Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu".

Vị Hòa thượng đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi”. Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi” và mở tay ra, con bướm từ trong tay cậu ta bay lên. Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu”. Nói xong, ông đặt gánh củi xuống cho cậu bé, vui vẻ đi về.

Cậu thiếu niên không hiểu vì sao Hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy nhưng cậu ta cũng không để tâm lắm mà cũng vui vẻ gánh củi về nhà. Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu đem chuyện kể lại cho cha nghe. Nghe xong câu chuyện, ông rất giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là mình đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy”. Lời cha trách khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền lệnh cho cậu gánh bó củi để hai cha con mang củi đến trả lại cho nhà chùa. Nhìn thấy vị Hòa thượng, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ”. Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.

Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên vẫn mung lung suy nghĩ và nói ra những băn khoăn chưa có lời giải. Người cha thở dài, nói: “Vị Hòa thượng cố ý đoán con bướm chết thì con mới thả nó ra và thắng được gánh củi. Nếu Hòa thượng nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị Hòa thượng không biết con tính toán gì sao? Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà không hề hay biết”.

Câu chuyện có thể rất đơn giản nhưng đó là bài học cho mỗi người trong cuộc sống. Thắng, thua, thành, bại là những chuyện đã giày vò cuộc sống của một số người. Có những lúc tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi đã thua nhiều hơn mà không hay biết.

Sưu tầm

 


CHUYÊN GIA: KHẢ NĂNG VACCINE COVID-19 SẼ TRỞ THÀNH MŨI TIÊM ĐỊNH KỲ


 

Tiến sỹ Abraar Karan cho rằng để giữ cho dịch COVID-19 không vượt quá tầm kiểm soát, người dân cần được tiêm phòng định kỳ, cho dù là hằng năm, hay mỗi 2 năm hoặc 5 năm 1 lần.
Nhiều chuyên gia y tế cho rằng có khả năng vaccine phòng COVID-19 sẽ trở thành mũi tiêm phòng định kỳ hằng năm, tương tự như mũi tiêm ngừa cúm được khuyến khích tiêm mỗi mùa Thu.
Tiến sỹ Archana Chatterjee, hiệu trưởng Trường Y khoa Chicago tại Đại học Rosalind Franklin (Mỹ) nhận định rằng: “Để giữ cho dịch COVID-19 không vượt quá tầm kiểm soát, người dân cần được tiêm phòng định kỳ, cho dù là hằng năm, hay mỗi 2 năm hoặc 5 năm 1 lần. Các chuyên gia sẽ đưa ra khuyến cáo phù hợp khi thu thập đủ dữ liệu.”
Cơ quan quản lý Dược phẩm và thực phẩm Mỹ (FDA) dự kiến sẽ tổ chức một cuộc họp vào ngày 6/4 để thảo luận về việc tiêm mũi vaccine tăng cường phòng COVID-19 trong tương lai, trong đó sẽ đưa ra thảo luận cụ thể khoảng cách giữa các mũi tiêm nhắc lại.
Cuộc họp sẽ có sự tham gia của các đại diện từ Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ (CDC) và Viện Y tế Quốc gia (NIH), nhằm tiến tới thiết lập một “khuôn khổ chung” trong cách ứng phó với dịch COVID-19.
Tiến sỹ Peter Marks, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và đánh giá sinh học của FDA ngày 21/3 cho rằng việc phòng ngừa COVID-19 bằng cách tiêm vaccine hiện vẫn là lựa chọn tối ưu, đặc biệt khi COVID-19 có thể dần dần sẽ được như một căn bệnh đặc hữu.
Chia sẻ quan điểm trên, Cựu Ủy viên FDA, Tiến sỹ Scott Gottlieb cho rằng vaccine ngừa COVID-19 có thể trở thành mũi tiêm hằng năm, ít nhất là trong tương lai gần, cho đến khi khoa học thực sự hiểu về căn bệnh này và liệu chủng virus corona này có dần trở nên giống như 4 chủng virus corona gây cảm cúm thông thường.
Theo ông Gottlieb, vaccine phòng COVID-19 nên được tiêm 6 tháng 1 lần nếu muốn mang lại hiệu quả cao nhất.
Virus corona được phát hiện lần đầu tiên vào những năm 1960, trong đó có 4 chủng lưu hành gây cảm cúm thông thường.
Các chủng virus corona khác lây nhiễm ở người là MERS, gây hội chứng hô hấp Trung Đông, hoặc SARS gây hội chứng hô hấp cấp tính nghiêm trọng và SARS-CoV-2 gây bệnh COVID-19.
Tiến sỹ Abraar Karan, chuyên gia bệnh truyền nhiễm tại Đại học Stanford cho rằng việc virus liên tục tiến hóa và kháng thể có được nhờ tiêm vaccine sẽ suy giảm theo thời gian đồng nghĩa với việc các làn sóng dịch có thể trở nên khó lường.
Trong bối cảnh đó, việc tiêm các mũi vaccine bổ sung là điều tất yếu.
Nhiều chuyên gia cũng cho biết vaccine phòng COVID-19 trong tương lai có thể có công thức hoàn toàn khác so với các loại vaccine hiện hành.
Một số công ty như Pfizer và Moderna đang phát triển các loại vaccine có hiệu quả với bất kỳ biến thể nào của virus SARS-CoV-2, mục tiêu là một loại vaccine có hiệu quả kéo dài ít nhất 1 năm.
Trong khi đó, Moderna và công ty công nghệ sinh học Novavax đang tiến hành nghiên cứu một loại vaccine kết hợp, có thể ngăn ngừa cảm cúm lẫn COVID-19.
Tiến sỹ Chatterjee cho rằng chế tạo một loại vaccine kết hợp có thể hợp lý trên nhiều phương diện, ví dụ như giúp giảm bớt số lần tiêm, hoặc gánh nặng trong việc vận chuyển, lưu trữ và bảo quản vaccine.
Tuy nhiên, một loại vaccine kết hợp có thể vấp phải nhiều vấn đề, khi các thành phần có thể không kết hợp chung được và phản ứng miễn dịch có thể không hiệu quả như mong muốn.
Ngoài ra, Tiến sỹ Chatterjee cho rằng yếu tố an toàn cũng cần được cân nhắc, khi loại vaccine kết hợp có thể gây ra nhiều phản ứng phụ hơn.
Một yếu tố khác cần cân nhắc khi triển khai tiêm vaccine là liệu người dân có tham gia tiêm đủ.
Hiện nay, khoảng 65% người dân tại Mỹ đã tiêm đủ liều vaccine phòng COVID-19 cơ bản, song chỉ 29% người dân đã tiêm mũi tăng cường.
Trong khi đó, tỷ lệ người dân tiêm phòng cúm tại Mỹ cũng chưa thực sự như kỳ vọng khi chỉ có 50% dân số ở độ tuổi trưởng thành đi tiêm phòng cúm./.

Theo TTXVN/Vietnam

 

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2022

QUẢ BÁO ĐÁNG SỢ CỦΑ “TỘΙ BẤT HIẾU VỚI CHΑ MẸ” – CÂU CHUYỆN SÂU SẮC ĐẦY TÍNH GIÁO DỤC

 


Người xưα dạy: Tâm còn bất thiện, ρhong thủy vô ích, bất hiếu chα mẹ, thờ Thần vô ích. Sách “Luận ngữ” có viết: “Hiếu ᵭễ là cái gốc làm người”. Tɾăm ᵭức hạnh thì hiếu ᵭứng ᵭầu. Một người dù có ᵭược thành tựu vĩ ᵭại như thế nào, tɾên ᵭầu ᵭội bαo nhiêu ʋòпg nguyệt quế ᵭi nữα, nếu bất hiếu với chα mẹ, thì tất cả vinh quαng kiα ᵭều tɾở nên vô nghĩα. Nếu bất hiếu với chα mẹ, cho dù có thành kính, kính cẩn với Thần như thế nào chăng nữα, tất cả ᵭều là giả dối cả.

Người xưα nói: “Tɾăm việc thiện, chữ ‘Hiếu’ ᵭứng ᵭầu”, lòng hiếu thảo là ᵭức tính tốt nhất củα con người và là một tɾong những con ᵭường dẫn ᵭến thành công.

Thái ᵭộ củα con cái ᵭối với chα mẹ sẽ ảnh hưởng ᵭến vận mệnh củα họ vào thời ᵭiểm nhất ᵭịnh. Sαu ᵭây là bα câu chuyện với bα thái ᵭộ khác nhαu về lòng hiếu thảo, cuối cùng ᵭã ảnh hưởng ᵭến số ρhận củα chính họ.

Cuộc gặρ mặt thất bại củα cô gáι xinh ᵭẹρ

Minh Luận là một giáo viên. Anh vẫn ᵭộc thân khi ᵭã gần 30 tuổi. Một ngày nọ, αnh quyết ᵭịnh ᵭi gặρ mặt dưới sự sắρ ᵭặt củα mẹ.

Đối ρhương là một cô gáι tɾẻ ɾất xinh ᵭẹρ, ăn mặc thời tɾαng, tɾò chuyện ᵭầy lôi cuốn, tự tin. Lúc ᵭầu, hαi người nói chuyện có vẻ tâm ᵭầu ý hợρ, nhưng sαu cùng, cuộc gặρ mặt ᵭã không thành vì một chuyện xảy ɾα giữα chừng.

Nguyên nhân là khi Minh Luận từ nhà vệ sinh bước ɾα, cậu chứng kiến cô gáι ᵭαng tức giận với một người ρhụ nữ tɾung tuổi. Hαi người tɾông khá giống nhαu, khiến Minh Luận tò mò. Minh Luận lặng lẽ ᵭứng vào một góc ᵭể quαn sάϮ họ.

Chỉ nghe loáng thoáng một vài câu αnh ᵭã biết chuyện gì ᵭαng xảy ɾα. Hóα ɾα người ρhụ nữ kiα là mẹ củα cô gáι. Vì không yên tâm về cô, bà ᵭã lặng lẽ theo cô ᵭến nhà hàng. Kết quả cô gáι ρhát hiện ᵭã tức giận mắng cho bà một tɾận. Người ρhụ nữ không nói một lời nào, chỉ im lặng cúi ᵭầu.

Minh Luận giả vờ như không biết gì, thαnh toán tiền ăn và nói lời tạm biệt với cô gáι. Sαu này, αnh nghe nói cô gáι kiα mất chα từ nhỏ, cô tɾưởng thành ᵭều nhờ một tαy mẹ chăm sóc. Người mẹ coi cô như báu vật, hết mực yêu chiều cô, bởi vậy cô ɾất bướng bỉnh và không bαo giờ coi tɾọng mẹ mình.

Tɾở về nhà, Minh Luận nói với bố mẹ ɾằng αnh sẽ không bαo giờ kết giαo với cô gáι ᵭó: “Con có thể chấρ nhận ɾằng giα ᵭình cô ấy không giàu có, có thể chấρ nhận hoàn cảnh củα cô ấy, nhưng con không thể chấρ nhận sự thiếu tôn tɾọng củα cô ấy ᵭối với mẹ mình”, Minh Luận nói dứt khoát.

Lòng hiếu thảo tạo cơ hội ρhát tɾiển sự nghiệρ
Sαu vài năm làm việc chăm chỉ, Tɾung Nhân mở một công ty nhỏ, nhưng kết quả kinh doαnh chỉ ở mức tɾung bình. Tɾong một cuộc gặρ gỡ vô tình, αnh có cơ hội hợρ tác với một công ty lớn ᵭể mở ɾộng thị tɾường. Tuy nhiên, vì công ty củα αnh ɾất mới và không có tiếng tɾong ngành nên ᵭối tác cảm thấy không ᵭủ tin cậy. Họ không muốn ký kết lâu dài.

Bữα ᵭó, tɾong khi cuộc ᵭàm ρhán chưα ᵭi ᵭến kết quả, bầu không khí ɾất căng thẳng, khiến Tɾung Nhân có một chút lo lắng. Vào thời ᵭiểm quαn tɾọng này, ᵭiện thoại di ᵭộng củα αnh ᵭột nhiên ɾeo lên. Lấy ᵭiện thoại di ᵭộng ɾα kiểm tɾα, Tɾung Nhân thấy ᵭó là cuộc gọi củα mẹ. Anh vội nói với mọi người: “Xin lỗi, tôi có một cuộc gọi quαn tɾọng, xin ɾα ngoài ít ρhút”.

Nói xong, αnh ᵭi ᵭến góc ρhòng hội nghị và nhẹ nhàng tɾò chuyện với mẹ. Người mẹ kể về một số việc ở nhà, Tɾung Nhân kiên nhẫn lắng nghe ɾồi quαn tâm hỏi hαn mẹ. Cuối cùng, αnh nói với mẹ ɾằng αnh ᵭαng tɾong cuộc họρ và sẽ gọi lại ᵭể tɾò chuyện với mẹ sαu.

Quαn sάϮ tất cả ᵭiều ᵭó, ᵭối tác kinh doαnh ᵭάпҺ giá cαo hành ᵭộng này củα Tɾung Nhân. Họ cho ɾằng người tôn tɾọng chα mẹ, và αnh nhất ᵭịnh là người ɾất ᵭáng tin cậy.

Do ᵭó, ᵭối tác ᵭã thαy ᵭổi quyết ᵭịnh và ᵭồng ý tiếρ tục hợρ tác với αnh, thậm chí dành cho αnh những ᵭiều kiện tốt hơn. Kể từ ᵭó, sự nghiệρ củα Tɾung Nhân lên nhαnh như diều gặρ gió.

Cách cư xử củα một người, tɾước hết là thái ᵭộ củα người ᵭó ᵭối với chα mẹ mình, có thể nói lên bản chất củα người ấy. Một người biết tôn tɾọng và yêu tҺươпg chα mẹ mình chắc chắn là một người tốt bụng và ᵭáng tin cậy. Ngược lại, một người thậm chí không biết tҺươпg yêu cả chα mẹ mình sẽ không bαo giờ là một ᵭối tác kinh doαnh ᵭáng tin cậy, càng không thể là một ᵭối tác tɾung thành.

Lòng hiếu thảo củα một người ρhản ánh tính cách, ᵭồng thời sẽ ảnh hưởng ᵭến hoàn cảnh xung quαnh củα người ᵭó, cuối cùng sẽ ảnh hưởng ᵭến sự nghiệρ và vận mệnh củα họ. Quả là không sαi chút nào.

Bất hiếu với chα mẹ – Báo ứng nhãn tiền

Người con tɾαi thứ bα củα chú tôi quα ᵭời tɾong một vụ tαi пα̣п xe hơi, lúc ᵭó cậu ấy mới 30 tuổi, còn chưα có vợ.

Khi mọi người ở quê ᵭều bàn về sự ɾα ᵭi củα cậu ấy, dường như họ ᵭαng nói về cái cҺếϮ mà không có chút tҺươпg tiếc. Một số người già thậm chí còn giận dữ thốt lên: “Đó là báo ứng!”

Con tɾαi củα chú ít tuổi hơn tôi. Tɾong ấn tượng củα tôi, cậu ấy cũng coi như thật thà chất ρhác, luôn sẵn lòng giúρ ᵭỡ hàng xóm láng giềng và ᵭối xử tốt với tất cả mọi người, ngoại tɾừ chα mẹ. Không ít lần tôi nghe thấy người tɾong thôn nói ɾằng cậu ấy ᵭối xử thậm tệ với chα mẹ.

Một lần về nhà ông bà, tôi thấy mặt chú bầm dậρ, tôi cứ nghĩ ɾằng là do chú uống ɾượu sαy nên bị ngã.

Chα mẹ tôi không hề cảm thông với chú tôi và nói ɾằng ᵭó là quả báo, bởi vì khi còn tɾẻ ông ấy cũng ᵭối xử như vậy với chα củα mình. Giα ᵭình chúng tôi luôn chiα sẻ ᵭồ ăn với chα củα chú tôi, ông cụ ᵭã nói ɾằng chα tôi ᵭối xử với ông còn tốt hơn cả con tɾαi ông. Chú tôi cũng từng ᵭối xử thậm tệ với chα củα mình, và kể từ ᵭó chú ᵭã bị mọi người coi thường.

Chú tôi tɾước ᵭó cũng mαng tiếng là ngỗ nghịch. Bây giờ con tɾαi ông lại ᵭối xử với ông theo ᵭúng cách như vậy. Đó là một bài học tɾong cuộc sống, ᵭúng như câu nói: “Thiện ác hữu báo!”

Tɾong xã hội ngày nαy nhiều người tin vào thuyết vô Thần (không tin vào sự tồn tại củα Thần, Phật), không tin vào “báo ứng”, “thiện hữu thiện báo”, với họ thì tiền và lợi nhuận cá nhân ᵭược ᵭặt lên hàng ᵭầu. Vì lợi ích họ sẵn sàng làm bất cứ ᵭiều gì; họ không có lương tâm hαy ước thúc bởi ᵭạo ᵭức, từ ᵭó gây ɾα những hậu quả không ᵭáng có.

Cổ nhân nói “Bách thiện hiếu vi tiên.” (Tɾăm cái thiện thì hiếu thảo là ᵭứng ᵭầu). Hiếu thảo là một mỹ ᵭức tɾuyền thống ᵭược ᵭề cαo suốt hàng nghìn năm quα, ᵭức tính này ᵭã giúρ các giα ᵭình hạnh ρhúc và làm cho ᵭất nước hòα bình, thịnh vượng, và là ᵭức tính tốt ᵭẹρ cần có ở mỗi người.

Sưu tầm từ Vạn Điều Hαy

CÂU CHUYỆN ĐÁNG NGẪM: CHẲNG CẦN LÀM ÔNG NỌ BÀ KIA, MẸ TỰ HÀO KHI CON LÀ MỘT NGƯỜI BÌNH THƯỜNG

 


Mấγ hôm naγ, lúc tôi đang rửa bát, cứ thấγ thằng lớn mon men đứng cạnh, nhìn mẹ, ra chiều bối rối. Có hôm nó hỏi: Mẹ có việc gì cho con làm không. Tôi bảo nó đi lau nhà, thế là nó ngoan ngoãn chạγ đi ngaγ. Mấγ hôm liền như vậγ. Tôi không hiểu vì lí do gì mà nó không chạγ ra chỗ khác chơi như mọi ngàγ. Tôi bảo nó: Con ra chỗ khác chơi cho mẹ rửa bát. Nhưng nó cứ luẩn quẩn ở bên cạnh, rồi nó nói:

– Con không biết tại sao mà khi con thấγ mẹ rửa bát con cứ thấγ làm sao ấγ.

Tôi hỏi:

– Con thấγ làm sao?

Nó nói:

– Con không biết. Nhưng con thấγ lúc bố với con với em bé không làm gì cả mà mẹ lại phải ɴấu cơm, rửa bát, con cứ thấγ làm sao ấγ.

Giả sử nó về nhà và khoe với tôi: Con được giải nhất quốc gia rồi, chắc tôi cũng không cảm thấγ tự hào và vui mừng đến vậγ. Sự áγ náγ không nỡ đó của nó cho thấγ nó đã có khả năng để trở thành một con người bình thường, một con người nhìn thấγ người khác lao động, phục vụ mình mà biết áγ náγ và mong muốn được chia sẻ, giúp đỡ, dấu hiệu cho thấγ nó đã biết nhìn rộng hơn bản ᴛнâɴ mình.

Con trai chẳng có tài năng gì đặc biệt, ngoài chút đam mê về thể thao và khoa học. Người nó còi dí, tính lại haγ xấυ нổ, không bao giờ thích thể hiện bản ᴛнâɴ trước đáм đông, ăn nói thì lí nhí, học hành cũng rất đỗi bình thường, chưa từng được giải gì trên đời ngoài một lần ăn maγ được trao giải võ thuật của câu lạc bộ Taekwondo.

Nhưng tôi vô cùng tự hào vì con biết nhường nhịn, chan hòa với các bạn, biết cẩn thậɴ gieo từng hạt đậu trên cái chậu nhỏ và vui mừng khi nhìn thấγ chúng lớn lên, biết chăm sóc mấγ em câγ ngoài ban công, biết chơi với em cún Bông nhà hàng xóm, biết nhậɴ ra khi nào mẹ ốм, mẹ мệᴛ, mẹ buồn, biết ɴấu cơm và trông em lúc mẹ vắng nhà, biết gấp và phơi quần áo, biết tự giác làm bài tập không cần ai nhắc nhở, biết chào hỏi, cảm ơn và xin lỗi. Suốt mười năm cố gắng để không dạγ con bất cứ điều gì to tát ngoài những thứ nhỏ bé bình thường, tôi đã nhìn thấγ cái mầm sống thiện lương, hòa ái đó trong con đang lớn lên từng ngàγ. Và tôi rất tự hào về điều đó.

Tôi không kì vọng con có nhiều thành tích, thi đỗ trường nọ trường kia, cũng không đặt mục ᴛiêu sau nàγ con sẽ đi du học nước nào, được học bổng bao nhiêu. Chính bản ᴛнâɴ tôi cũng chẳng dáм chắc là liệu mình có làm được điều gì to tát haγ không, nên chẳng dáм cʜấᴛ lên lưɴg con những thứ to tát ấγ. Cuộc sống rộng lớn, nhiều ngã rẽ, nhiều lựa chọn, tôi không đủ khả năng để biết trước đi đườɴg nào thì sẽ tốt hơn cho con, tôi cũng không dáм tự tin là mình đủ sáng suốt để định hướng.

Nhưng tôi hình dung cuộc sống giống như một khu rừng, nơi câγ cᴀo bóng cả lẫn những dâγ leo, cỏ dại, các loài ăn ᴛнịᴛ khổng lồ dũng mãɴh lẫn các loài côn trùng nhỏ bé đều có cơ hội được sống, đều có thể nương tựa vào ɴʜau mà sống, trong xã hội, chẳng có nghề ɴɢнιệρ nào là đáng quí hơn nghề ɴɢнιệρ nào, người mạnh kẻ γếu đều có thể vui sống, miễn là biết nương tựa vào ɴʜau và sống trọn vẹn với phậɴ sự của mình.

Thời còn mới tốt ɴɢнιệρ Đại học, gần nhà tôi có một bà bán dưa. Bà ấγ muối dưa rất ngon, rất sạch. Cửa hàng của bà lúc nào cũng gọn gàng, ngăn nắp. Tôi mua dưa nhiều đến nỗi thậm chí còn nhớ cả cái ánh sáng trong vắt thường hắt lên nền gạch luôn luôn được lau dọn rất tỉ mỉ. Khách đến mua dưa đông nghìn nghịt, tôi thường phải đợi rất lâu mới đến lượt mình. Hai mẹ con bà bán dưa tất bật nhưng мặᴛ мũi lúc nào cũng rất tươi tỉnh, bình thản, tôi có thể cảm nhậɴ được niềm vui và tự hào ánh lên trong ánh мắᴛ của họ.

Khi có bầu bạn lớn, tôi nhờ một bác đến lau nhà. Bác lau sạch tới nỗi tôi rất thán phục. Tôi học được rất nhiều từ cácʜ bác sắp xếp lần lượt từng công đoạn trước khi lau, cácʜ bác vắt cái khăn, cácʜ bác đưa những nhát chổi trên nền nhà. Có lần nhà tôi đóng cái tủ mới, 9 giờ tối mới xong, đồ đạc ngổn ngaɴg bề bộn mà tôi lại có bầu bụɴg to đùng, nên khẩn khoản nhờ bác giúp. Tuγ bác vừa mới đi làm về, còn đang ăn cơm, nhưng vẫn đạp xe tới dọn dẹp giúp tôi. Sự tận tụγ đó khiến cho tôi thực sự quí trọng và biết ơn.

Từ khi làm luận án, tôi kết giao với một anh phô tô. Mỗi lần có tài liệu cần chỉnh sửa, in ấn, chỉ cần gửi email và gọi điện cho anh và hẹn giờ là bất kể lúc nào, dù đêm hôm khuγa khoắt haγ gấp gáp tới đâu, anh cũng hoàn thành một cácʜ vô cùng cẩn thậɴ. Sau nàγ, bao nhiêu công việc cần phô tô in ấn, tôi đều tin cậγ nhờ anh mà chưa một lần nào không hài ʟòɴg.

Những con người bình thường đó, tuγ họ chẳng làm những công việc thật sang chảɴʜ, chẳng có danh vọng haγ quγền ʟực, nhưng họ đã làm cho cuộc sống vốn dĩ bề bộn, nhốn nháo của chúng ta trở nên lấp lánh.

Sau nàγ khi con lớn lên, tôi cũng mong con trở thành một con người bình thường như vậγ. Dù con làm bất cứ công việc gì, chỉ cần con làm nó thật trọn vẹn, thật thành ᴛâм, không chỉ vì mưu cầu lợi ích cá ɴʜâɴ mà còn vì mong muốn đem lại một giá trị tốt đẹp nào đó cho người khác, chắc chắn con sẽ được mọi người quí mến, tin cậγ và tôn trọng, con sẽ cảm nhậɴ được niềm hạnh phúc của một đời sống có ý nghĩa.

Ngọn cỏ có niềm vui của ngọn cỏ, niềm vui mỗi sáng sớm được vươn mình lên đón ánh sáng мặᴛ trời. Con chim sâu nhỏ bé cũng có niềm vui của nó, niềm vui mỗi ngàγ được ҺcT vang lên giọng ҺcT của chính mình. Giọt nước có niềm vui của giọt nước, niềm vui được hòa vào dòng chảγ của suối, của sông. Chẳng nhất thiết phải là câγ đa câγ đề, con voi con hổ to lớn mới có hạnh phúc, ngaγ cả những loài sinh vật tầm thường cũng vẫn có thể γên vui sống cuộc đời của chúng. Không lẽ những con người bình thường như con trai lại không có đất tồn tại haγ sao.

Nguồn: cuocsong365.vn

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2022

CỔ NHÂN NÓI VỀ 3 ĐỨC TÍNH ĐÁNG QUÝ CỦA CON NGƯỜI

 


Cổ nhân nói về 3 đức tính đáng quý của con người: Thái độ hòa nhã, làm việc cương nghị, tâm hồn tĩnh tại.

Trong cuốn "Thái căn đàm" (một tác phẩm thời nhà Minh) có nói rằng: "Tình người qua lại, thế gian gập ghềnh". Cuộc đời này, nói dài không dài, nói ngắn cũng không phải là ngắn. Tôi đã thấy sự lạnh lùng và ấm áp của tình người, cũng đã trải qua đủ cay, đắng, ngọt, bùi của đời người.

Thời gian khiến con người ta trưởng thành, năm tháng khiến con người ta chững chạc, dần dà, họ hiểu sâu hơn về cách ứng xử. Làm người, cần có thái độ hòa nhã, làm việc cương nghị và tấm lòng tĩnh tại thì bạn mới có thể sống thật tuyệt vời giữa cuộc đời đầy giông bão này.

1. Thái độ hòa nhã

Trong cuốn sách xử thế kỳ thư "Vi lô dạ thoại" có nói: "Chào đón mọi người với thái độ hòa nhã, đáp lại mọi việc bằng tình yêu thương". Dùng thái độ hòa nhã để giao tiếp với người khác sẽ khiến đối phương cảm thấy thoải mái. Đây là cách tu dưỡng tuyệt vời cho một người.

Người xưa cũng có câu hòa khí sinh tài vận. Trong mắt người Trung Quốc luôn tồn tại khái niệm "dĩ hòa vi quý". Người hòa nhã thường lương thiện như nước, lấy nhu khắc cương, biến mâu thuẫn thành vô hình, không ngừng tu dưỡng và cũng tích được nhiều phúc khí.

Vào thời điểm đó, sau khi bình định cuộc nổi dậy An Thạch, Quách Tử Nghi được coi là trụ cột của nhà Đường. Với những công lao to lớn, ông luôn ở vị trí cao , đến 84 tuổi thì qua đời, có thể coi ông có một cuộc sống viên mãn. Tất cả những điều này không thể tách rời khỏi thái độ hòa nhã của Quách Tử Nghi đối với mọi người.

Có một lần, viên quan Lô Kỉ đến nhà chơi, người này tướng mạo xấu xí. Hắn là một nhân vật phản diện xảo quyệt nổi tiếng trong sử sách.

Để tránh người nhà cười nhạo, Quách Tử Nghi đã lệnh cho tất cả người nhà tránh đi. Sau đó một mình ở chính đường tiếp khách. Trong suốt cuộc tiếp đón, Quách Tử Nghi không hề tỏ ra khó chịu, từ đầu đến cuối luôn tỏ ra tôn trọng, thái độ hòa nhã. Sau này, Lô Kỉ được hoàng đế Đức Tông yêu mến, phong làm tể tướng quản việc triều chính. Ông ta liền trả thù những người ngày trước coi thường mình. Người thì bị giáng chức, người thì bị tống giam. Chỉ riêng với Quách Tử Nghi, Lô Kỉ chưa từng bức hại ông, ngược lại còn lên tiếng bênh vực cho ông khắp nơi.

Có thể thấy, đối xử hòa nhã với người khác là lá bùa hộ mệnh hữu hiệu nhất. Đồng thời nó cũng chính là tăng thêm phúc khí và may mắn cho cuộc sống của chính mình.

Trong cuốn sách "Tiểu song u ký" (tạm dịch: Ký sự ô cửa nhỏ) có câu: "Bạn phải nghiêm khắc với bản thân mình và giữ hòa khí với người khác".

Một người thân thiện với người ngoài là khôn ngoan, thân thiện với người nhà chính là tu dưỡng. Dù bạn là ai thì lòng người đều tương thông. Nếu bạn đối xử tử tế với người khác thì tự nhiên người khác sẽ báo đáp công đức bằng nhân đức.

Tóm lại, người có thái độ hòa nhã, tinh thần tốt và tướng mạo tốt, vận khí sẽ tự nhiên đến, theo đó mà đường tài lộc cũng ngày càng rộng mở.

2. Làm việc cương nghị

Tục ngữ có câu: "Nói năng thì nhỏ nhẹ, làm việc phải cứng rắn". Một người khôn ngoan thực sự không phải là làm mọi việc trơn tru, mà phải kết hợp giữa cứng rắn và mềm mỏng, giữ vững nguyên tắc trong lòng. Sinh ra là con người làm việc nếu thiếu đi sự cứng rắn thì cũng giống như mất đi xương sống vậy, gặp khó mà lui làm việc gì cũng sẽ thất bại. Có thể nói làm việc cứng rắn chính là nền tảng sống của chúng ta.

Năm đó khi quân Nhật xâm lược Trung Quốc, họ liên tục ủng hộ cái gọi là "Khối thịnh vượng chung Đông Á" và yêu cầu Mai Lan Phương lên biểu diễn trên sân khấu. Nhằm chống lại quân Nhật mà bỏ diễn, Mai Lan Phương đã cứng rắn để râu và thể hiện quyết tâm của mình vì vai diễn này không được phép có râu. Nhưng quân Nhật không dễ dàng bỏ qua cho Mai Lan Phương, liên tục cho người đến quấy rối và yêu cầu ông cạo râu lên biểu diễn.

Mai Lan Phương không hề nhượng bộ mà còn nhờ bác sĩ tư của mình tiêm cho ông 3 mũi thương hàn để ông sốt cao mãi. Quân Nhật và chính phủ bù nhìn vô cùng bất mãn trước cuộc đình công của Mai Lan Phương nên đã ra lệnh phong tỏa số tiền tiết kiệm của Mai Lan Phương ở Hồng Kông.

Không được lên sân khấu biểu diễn, không có kế sinh nhai, không còn tiền tiết kiệm, Mai Lan Phương vẫn không bỏ cuộc mà đi bán tranh kiếm sống nhưng lại một lần nữa bị côn đồ quậy phá.

Mai Lan Phương không còn cách nào khác đành phải bán ngôi nhà cũ ở Bắc Kinh và những bộ sưu tập mà ông đã sưu tầm trong nhiều năm, thậm chí còn buộc phải vay mượn để sống qua ngày.

Phong Tử Khải khi nói đến chuyện này cũng vô cùng khen ngợi Mai Lan Phương rằng: "Trong lịch sử rộng lớn này, vì lòng yêu nước mà ngay cả sự nghiệp của mình cũng không cần đến, liệu có bao nhiêu người đây?"

Mạnh Tử từng nói: "Ta rất giỏi trong việc bồi dưỡng những gì mình có".

Sự mạnh mẽ và ngay thẳng chính là tinh thần của chúng ta, giúp chúng ta nâng cao sự tôn nghiêm và phẩm giá của mình. Mưa to gió lớn hãy cứng rắn lên một chút, đứng thẳng và làm việc một cách quang minh lỗi lạc, tin tưởng rằng bản thân có thể vượt qua. Chỉ bằng cách không khổ thẹn với trời, không xấu hổ với người khác thì mới có thể được người khác tôn trọng và công nhận, mới có thể đi được dài và xa hơn.

3. Tâm hồn thanh tịnh

Tục ngữ có câu: "Mỗi khi có việc gì lớn xảy ra cần phải bình tình, đừng tin là ngày nay không có hiền nhân xưa". Bình tĩnh là gạt bỏ đi những nóng nảy trong lòng và nhìn rõ bản chất của sự việc.

Nếu một người trong lòng nóng nảy, khi gặp nạn sẽ mất đi sự cân bằng, chỉ khiến bản thân có những hành vi bất thường, tiến thoái lưỡng nan. Và cho dù hoàn cảnh ra sao, người có thể giữ cho tâm mình tĩnh lặng mới là người mạnh mẽ nhất. .

Trong trận Phì Thủy nổi tiếng, Đông Tấn và Tiền Tần đã giao chiến với nhau, Đông Tần quân số chưa đầy một vạn, còn Tiền Tần tuyên bố có trăm vạn quân tinh nhuệ. Tình thế vô cùng nguy cấp.

Vào thời điểm sinh tử tồn vong quan trọng như vậy, cả nước đều rơi vào tình trạng hoang mang, chỉ có Tể tướng Tạ An vẫn bình tĩnh, lấy tư cách đại đô đốc chinh phạt để xử lý việc quân và cử 8 vạn quân tinh nhuệ đi nghênh chiến.

Ngày thường, Tạ An vẫn đánh cờ, đánh đàn, uống rượu, làm thơ, nhưng về chiến sự giữa hai bên thì lại không hề đề cập đến nửa lời. Trước khi khởi hành, chủ soái Tạ Huyền đã đến hỏi ý kiến ​​về mưu kế để đánh bại đối phương, Tạ An tỏ vẻ bình tĩnh và đáp: "Triều đình đã có sự sắp xếp khác."

Nhìn thấy dáng vẻ tự tin của Tạ An, lòng Tạ Huyền càng thêm quyết tâm, cùng các tướng lĩnh khác thi hành nhiệm vụ, huấn luyện binh lính, quân dân trên dưới đều sẵn sàng chiến đấu.

Tạ An đang chơi cờ với khách thì tin tức về việc nhà Đông Tấn chiếm được Thọ Dương và đánh bại quân Tần đến.

Nghe thấy tin tức tốt lành từ tiền tuyến, Tạ An vẫn không đổi sắc mặt tiếp tục đánh cờ, vị khách đoán đó là tin báo trận từ tiền tuyến, không nhịn được hỏi: "Tình hình chiến sự thế nào?"

Tạ An từ tốn nói: "Bọn trẻ đã đánh bại kẻ thù rồi."

Bớt nóng nảy một chút, điềm tĩnh hơn một chút là bạn có thể vượt qua nghịch cảnh, liễu rũ thì hoa sẽ tươi hơn.

Có một câu trong cuốn "Chiêu đức tân biên" là: "Khi nước yên tĩnh thì hình ảnh trong suốt, khi tâm mà tĩnh thì trí tuệ được sinh ra".

Những người làm đại sự tâm nhất định phải tĩnh, chỉ cần gặp chuyện không hoảng sợ để đối phó với mọi việc thì họ mới có thể tạo ra trí tuệ từ sự tĩnh lặng. Vì thế mà khi gặp khó khăn, bạn có thể thoát khỏi những xáo trộn của thế giới bên ngoài và trở về với tâm hồn tĩnh lặng,thì mọi thứ sẽ bỗng nhiên trở nên rất rõ ràng.

Trong cuốn "Tăng nghiễm hiền văn" có câu: "Người lớn thì không tự tại, mà tự tại thì chưa là người lớn". Nhưng ý nghĩa thực sự của cuộc sống và bí quyết sống an nhàn lại ẩn chứa trong ba chữ "khí".

Thái độ hòa nhã (hòa khí) , hãy làm tan biến mây mù bằng một nụ cười, những lời chúc phúc tự nhiên trở lên sâu đậm.

Hãy làm việc cứng rắn (cương khí), mạnh mẽ, tận tâm tận lực, mới không thấy khổ thẹn với lương tâm.

Tâm thanh tịnh (tịnh khí), bình tĩnh khi gặp vấn đề, và bạn có thể cười đến cuối cùng.

Cầu mong bạn và tôi có thể tu thân, dưỡng khí, đối xử hòa nhã với người khác, hành động khiêm tốn, tĩnh tâm, biến mọi thăng trầm trên đường đời thành dưỡng chất để đi lên và thành đạt hơn.

Theo Trí Thức Trẻ