Phật Pháp nhiệm mầu hiện khắp phương
Tây Phương La hán viếng chùa vương
Lại ngẫm đây là nơi cõi Phật
Bần thần các vị nét sầu vương
Thân trần hiện rõ dáng cùng tay
Khổ luyện công phu với xác gầy
Thiền môn được thoát từ đôi mắt
Vẫn mãi thời gian vạn thuở nay
Những nét thân thô đời tưởng xệch
Suy cùng pháp khổ cõi luân hồi
Thì đây rõ hiện đời khô héo
Khai giảng nhân trần… vốn sục sôi
Cử chỉ vương sầu dường để lại
Vòng tròn kiếp lụn cả phôi non
Biểu hiện tu tròn tai quá gối
Bình yên ngồi đó có chi buồn
Tịch tĩnh không gian rõ lặng yên
Nhìn ra khắp chốn dậy quanh miền
Tận cùng khốn khổ nhìn nhân loại
Thảy chúng đang chìm chốn thảm đen
La Hán còn đây hiện vẽ người
Ngàn thương chúng khổ dưới lưng trời
Vẫn thế thong dong nào vội vã
Lặng yên thơm ngát chẳng nào hôi
Còn đây mặt cúi ngoảnh về sau
Tựa hỏi nhân quần thấy vực sâu
Trầm ngâm hỏi cả cần chi đáp
Qua thời hiện rõ dáng mày chau
Tinh tấn công năng cầu kiến Phật
Thoát vòng trần tục giải trầm luân
Điều chi vạn cảnh đầy cơ khổ
Các vị hiện đời giáo thế nhân
Kẻ tạc tượng nầy hỏi ở đâu?
Dấu xưa hiện thế ngẫm vài câu
Bao nhiêu tượng tạc theo công hạnh
Gióng cả tình nầy Phật tánh trau
Dù dòng phiêu bạt trùng giông bão
Tâm sự miên man chuyện giữa đời
Người xưa để lại lưu dòng máu
Khổ cực nào yên cảnh đứng ngồi
Tất thảy người xưa còn gánh nặng
Quí vị một thời cụ Nguyễn Du
Gây dựng cơ đồ, còn nhíu trán
Nhìn thương đời đó giúp gì đâu
Ngẫm kỷ cha ông từng một thuở
Chịu đắng nuốt cay dìm một chỗ
Hoài mong thay đổi thúc bên sườn
Chẳng thấy bình minh toả ánh dương
Xuôi dòng lịch sữ vẫn bên ta
Gắng giữ tinh thần gốc sữ ra
In như thể hiện trên thân tượng
Cái mốc thời gian phủ khói tà
Tượng còn La Hán chốn Tây Phương
Khắp ngã hân hoan tựa tiếp đường
Hân hoan tượng ấy dường tươi lại
Cái cảnh chiều dần chẳng khói sương
Tiền nhân vạn thuở hình xưa cũ
Ngàn dáng tai ương rõ hoá dần
Phai nhạt qua thời trên thớ gỗ
Vui cùng cõi thế vạn đường xuân.
Minh Đạo


