Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

KHÁCH – BẠN - XUÂN – THƠ - MƠ

 
http://haibogiay.net

KHÁCH – BẠN - XUÂN – THƠ
( Nhị bát điệp, Độc vận )
 
XUÂN ngoài cửa KHÁCH chọn vần THƠ
KHÁCH đón XUÂN về gióng tiếng THƠ
Rộn rã tình XUÂN vui nghĩa KHÁCH
Yên bình bạn KHÁCH ánh XUÂN THƠ 
XUÂN bày KHÁCH gọi đời thêm thắm
KHÁCH mến XUÂN đùa ý gắn THƠ
Vắng KHÁCH, XUÂN hờn nghe dạ rỗng
XUÂN buồn KHÁCH bận lạc dòng THƠ
 
 

XUÂN xướng BẠN về đối hoạ THƠ
BẠN vui XUÂN tràn rạng tình THƠ
Nghênh XUÂN thiếu BẠN nghe lòng rỗng
Đón BẠN mến XUÂN nhớ tuổi THƠ
BẠN quý XUÂN đời tròn nhịp điệu
XUÂN huyền BẠN đạo lắng dòng THƠ
Tươi xanh XUÂN BẠN ngày luôn thắm
Cảm BẠN XUÂN về  đẹp ý THƠ.

Minh Đạo


MƠ (nđt) 
 
Gợn chiếu sân trần giỡn khoảng thơ,
Bình yên cảnh ấy lạc sương mờ.
Đường về cõi mộng nghe mà thấm,    
Chỗ ngụ niềm tin hiểu chớ ngờ.
Ngắm buổi thời xanh thì rộn rã
Quàng giây tuổi xế rõ ơ thờ
Chiều lên gộp cả bao điều ngẫm
Trống điểm đêm tàn vẫn vọng mơ…


Minh Đạo
 

 


Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

NHỚ MÙA PHƯỢNG VỸ

 





Đường liên kết của video
https://youtu.be/iW1-oYSdLXQ

Nhớ Mùa Phượng Vỹ
Xuân tàn, hoa mới nở
Rực rỡ ánh huy hoàng!
Lặng lẽ báo hè sang,
Gọi bầy chim tu hú!
 
Đêm thường quên giấc ngủ,
Thổn thức tiếng ve sầu,
Đang gọi bạn tình chung.
Râm ran trên cành lá!
 
Cách biệt mấy xuân qua,
Chim én cũng bay xa,
Mấy mùa không trở lại!
 
Bây giờ là hạ chí,
Phượng vỹ nở đầy hoa,
Nhắc nhở đến tình ta,
Những ngày hè mơ mộng!
 
Những cánh hồng lay động,
Đỏ thắm trước hiên nhà,
Em vẫn thường ghé qua,
Nhặt hoa cười khúc khích!
 
Nghĩ gì mà vui thích?
Hỏi mãi…chẳng nói ra,
Bởi anh quá thật thà,
Chẳng nhận ra tình ý!
 
Trên cao, hoa phượng vỹ,
Lại nở trước hiên nhà,
Chờ ai…mà không đến!


BS. Phạm Tuấn Linh
 

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

THÁNG HAI MẠ VỀ

 Đường liên kết của video
https://youtu.be/162Lz10BUTQ





THÁNG HAI MẠ VỀ
 
Tháng hai Mạ lại về
Nhớ Người dạ tái tê
Bao xuân nhà vắng vẻ
Nhớ người nhớ thuở quê
 
Tháng hai Mạ lại về
Mười lăm năm vắng bóng
Chiều về thương nhớ Mạ
Bóng dáng Người vừa thoáng
 
Mạ về chốn trời xa
Nơi bình yên hiền hoà
Như trần gian Mạ đã
Cảm hoá được cả nhà
 
Sống một đời vị tha
Không tham lam cố chấp
An yên khổ nghèo qua
Thương người vốn thương ta
 
Tháng hai Mạ lại về
Tháng ngày mãi lê thê
Cháu con hoài thương nhớ
Nhớ người sống chẳng chê.

Minh Đạo
 


Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

XUÂN CÁT TƯỜNG


Xướng:
 
Xuân Cát Tường
Minh Đức Triều Tâm Ảnh
 
Am không, tiết ấm phún đàn hương
Cây lá xôn xao phụng cúng dường
Vẫy nét thiền thi gom tịnh thuỷ
Mở trang bối diệp ngắm trùng dương
Cảm ai mắt đục, xua mây bụi
Xót kẻ dặm mờ, vẹt khói sương
Xấu ác bẻ mầm, tiêu ghét hận
Tốt lành ươm hạt, nẩy yêu thương
Thênh thang gót tuệ, chơi cao ngạn
Phơi phới hoa tâm, dệt thiện đường
Đời đạo cân phan, vui nhật nguyệt
Người hiền, trang mới, cát tường chương!
 
Hoạ:
 
Trang Nghiêm Hạnh Nguyện
Trúc Nguyên
 
Trang nghiêm hạnh nguyện thắp nguyền hương,
Mõ nhịp chuông ngân phổ "cúng dường"
Phúng tụng kinh văn trì "tịnh thủy"
Truyền trao pháp ngữ độ phàm dương
Tầm chơn hộ chánh tan trần bụi
Khử ác bài mê phủi mộng sương
Dưỡng trí gìn tâm trừ tủi hận
Đền ân đáp nghĩa nối tình thương
Tu nhân tích đức đăng Liên ngạn
Tựa giáo nương thiền hướng Phật đường
Tĩnh lặng lòng an nhìn tuệ nguyệt
Cát tường khai mở rạng huyền chương...!
 
Lẳng Lặng Am Thiền
Minh Đạo

Am thiền lẳng lặng toả ngàn hương
Nắng ấm hoa xinh đẹp cúng dường
Rưới mát trần gian vun tịnh thuỷ
Cầu an thể đạo toả vầng dương
Vì ôm gối mộng rầy mây bụi
Chẳng níu đường thênh nặng khói sương
Gọt thảy nhân si đâu thấy hận
Gom cùng tính lặng rõ hoài thương
An yên tuệ nhã, vun cao ngạn
Sáng rạng tâm khoan, cấy tịnh đường
Cõi thế tùy duyên, nhìn bóng nguyệt…
Không vương, chẳng vướng, ngắm thiên chương.
 

 
 
 

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

MỪNG XUÂN

 

http://haibogiay.net

Mừng Xuân

(nđt- lh- bvđâ)

 

Hoa ngàn lộc nõn trải ven đường

Vạn cảnh vui đùa giỡn ánh dương

Cảm nhận duyên trần sinh khí dưỡng

Quay nhìn nẻo thế nghĩa tình vương

Yên ngày cõi tạm… mà thôi bướng

Tỉnh giấc thân bèo… ngẫm gọt ương

Gộp thảy niềm riêng hoà trước ngưỡng

Bao thời chớ lãng… diệu thiền nương

 

Bao thời chớ lãng… diệu thiền nương

Vẫy cả tham cầu sáng tựa gương

Hạnh mỏng thường si thù mãi vướng

Niềm khoan giảm hận sống nên nhường

Nhờ kinh giữ giới xua lòng gượng

Ngẫm kệ chuyên trì cởi tính ương

Vẫn thế ngày an bừng huệ trưởng

Tâm từ rải khắp lặng ngàn hương…

 

Minh Đạo

 

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

NGUỒN GỐC SÂU THẲM CỦA VẺ ĐẸP

 


Có bao giờ ta tự hỏi: Vì sao con người lại yêu cái đẹp đến thế? Vì sao chỉ một bức tranh hài hòa, một giai điệu du dương hay một khung cảnh thiên nhiên tĩnh lặng cũng đủ khiến lòng ta dịu xuống?

Vẻ đẹp đến từ bản năng của chúng ta

Khoa học đã từng làm một thí nghiệm thú vị: Khi con người chiêm ngưỡng những hình ảnh được cho là đẹp, một vùng não phía trước trán nơi liên quan đến cảm nhận thẩm mỹ và phần thưởng sẽ lập tức hoạt động mạnh mẽ. Điều đó cho thấy cảm nhận về cái đẹp không phải là điều ngẫu nhiên. Bộ não của chúng ta dường như được “lập trình” để nhận ra và phản ứng với vẻ hài hòa.

Đáng kinh ngạc hơn, bộ não có thể nhận biết cái đẹp chỉ trong vài mili giây nhanh đến mức lý trí chưa kịp phân tích. Điều ấy gợi cho ta một suy nghĩ: Phải chăng khuynh hướng hướng về cái đẹp vốn đã là bản năng? 

Tại sao? Đừng quên rằng tiêu chuẩn của “cái đẹp”, tỷ lệ vàng, tồn tại trong DNA của chúng ta.

Do đó, chúng ta không cần ai nói cho chúng ta biết cái đẹp là gì; chúng ta sinh ra đã biết điều đó vì “cái đẹp” đã được khắc sâu trong gen của chúng ta, và các thí nghiệm khoa học đã chứng minh điều này.

Hơn nữa, vẻ đẹp không chỉ nằm ở vẻ bề ngoài; nó còn là liều thuốc xoa dịu tâm hồn và thể xác.

Vậy, thích cái đẹp thì sao? nó có thể đem lại được gì cho chúng ta? 

Sức mạnh chữa lành của cái đẹp

Năm 1984, một nhà khoa học người Mỹ đã nghiên cứu 46 bệnh nhân trải qua cùng một cuộc phẫu thuật. Một số bệnh nhân có thể ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên bên ngoài cửa sổ, trong khi những người khác chỉ nhìn thấy những bức tường gạch nâu. Kết quả cho thấy những bệnh nhân có tầm nhìn đẹp hồi phục nhanh hơn và sử dụng ít thuốc giảm đau hơn.

Không chỉ thiên nhiên, nghệ thuật cũng mang lại hiệu ứng tương tự.

Để kiểm chứng những tác động của nghệ thuật lên cơ thể con người, các nhà nghiên cứu đã tiến hành một thí nghiệm vào năm 2018. Họ đã tuyển chọn 77 sinh viên đại học và phân ngẫu nhiên cho họ tham quan các bảo tàng để xem tranh cổ điển, tranh hiện đại hoặc tham quan văn phòng bảo tàng.

Nghiên cứu cho thấy sau khi xem tranh cổ điển, hơn một nửa số người tham gia đã trải nghiệm sự giảm đáng kể huyết áp tâm thu, cho thấy mức độ thư giãn cao hơn. Ngược lại, dữ liệu cho thấy ít sự thay đổi đối với những người xem tranh hiện đại hoặc đến văn phòng. So với tranh hiện đại, tranh cổ điển có tác dụng làm dịu tâm trạng hơn và gợi lên nhiều cảm xúc tích cực hơn.

Hơn nữa, không chỉ vẻ đẹp của tranh vẽ mới có thể chữa lành tâm hồn và thể xác; vẻ đẹp của âm nhạc cũng có tác dụng tương tự.

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng nhạc cổ điển có thể giúp giảm hormone gây căng thẳng và tăng cường hệ miễn dịch. Ví dụ, các bản Sonata của Mozart không chỉ du dương mà cấu trúc của chúng thường tuân theo tỷ lệ vàng. Cảm giác hài hòa bắt nguồn từ thiên nhiên này là chìa khóa để thư giãn và cảm thấy thoải mái.

Nếu bạn nghe nhạc rock, nó sẽ không có tác dụng tương tự; ngược lại, nó thậm chí có thể làm tăng thêm sự lo lắng.

Tóm lại, cái đẹp có sức mạnh chữa lành. Tuy nhiên, có một loại vẻ đẹp khác, đẹp hơn và mạnh mẽ hơn vẻ đẹp của nghệ thuật. Bạn có đoán được đó là gì không?

Vẻ đẹp của thiện lương

Các nhà tâm lý học từng khảo sát hàng nghìn người về điều khiến họ cảm thấy ngưỡng mộ nhất. Kết quả không phải là núi non hùng vĩ hay kiệt tác nghệ thuật, mà là khi họ chứng kiến lòng dũng cảm, sự tử tế, khả năng hy sinh và lòng vị tha của người khác.

Trong những thí nghiệm khác, khi con người nhìn thấy hành động nhân ái, như một đứa trẻ che chở cho con vật bị thương; bộ não không chỉ kích hoạt vùng cảm nhận thẩm mỹ, mà còn kích hoạt mạnh mẽ những vùng liên quan đến đồng cảm và kết nối xã hội. 

Vẻ đẹp của đức hạnh vì thế chạm đến tầng sâu hơn của tâm hồn. Nó không chỉ làm ta “thích”, mà khiến ta xúc động và muốn trở nên tốt hơn.

Tuy nhiên, sự khác biệt nằm ở cách chúng ta cảm nhận bộ não. Khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp, chúng ta chỉ kích hoạt hệ thống khen thưởng của não. Nhưng khi nhìn thấy những hình ảnh về lòng trắc ẩn hoặc sự tử tế, chúng ta lại kích hoạt nhiều vùng não hơn, đặc biệt là những vùng liên quan đến sự đồng cảm và nhận thức xã hội. 

Nói một cách đơn giản, đức hạnh đánh thức những sức mạnh cảm xúc sâu sắc và rộng lớn hơn bên trong chúng ta.

Đáng tiếc thay, trong xã hội hiện đại, chuẩn mực về cái đẹp đôi khi bị bóp méo. Có những điều lệch chuẩn, gây sốc lại được tung hô; trong khi sự nhã nhặn, đoan chính bị xem là cũ kỹ. Tương tự, nhiều giá trị đạo đức cũng bị đảo lộn: sự khôn lỏi được gọi là thông minh, sự xu nịnh được coi là linh hoạt, còn chân thành và nhẫn nhịn lại bị xem là yếu đuối.

Khi thước đo thẩm mỹ và đạo đức lệch lạc, xã hội khó tránh khỏi những bất an. Bởi cái đẹp đích thực luôn song hành cùng trật tự và thiện ý. Khi con người xa rời sự hài hòa ấy, họ cũng xa rời sự bình an.

Vì tiền tài, danh vọng hay sĩ diện, có người chấp nhận sống trái với lương tâm mình. Nhưng chỉ những ai giữ được lòng thiện lương giữa nghịch cảnh, vẫn chọn tử tế khi có thể cay nghiệt, vẫn chọn chân thành khi có thể giả dối, mới thực sự là người đẹp nhất.

Vẻ đẹp của ngoại hình rồi sẽ phai theo năm tháng. Vẻ đẹp của nghệ thuật cũng cần người thưởng thức. Nhưng vẻ đẹp của tâm hồn, của thiện lương, của nhân cách lại có sức sống trường tồn. Nó không chỉ làm người khác an lòng, mà còn khiến chính ta sống thanh thản.

Có lẽ, yêu cái đẹp không phải để thỏa mãn thị giác, mà để nhắc nhở ta quay về với sự hài hòa bên trong. Khi chúng ta giữ được thiện lương giữa đời nhiều biến động, đó mới là vẻ đẹp bền vững nhất, vẻ đẹp không cần phô bày, nhưng đủ để soi sáng cả một đời người.

Tú Uyên biên tập
Theo NTD