Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

BÀI THƠ NGỘ ĐẠO (悟道詩)




Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng ( 慧 能 638-713 ) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ( 弘忍) và được truyền Y bát, nghe theo lời dạy của sư phụ phải ở ẩn một thời gian rồi sau mới ứng cơ giáo hóa. Ngài được Ngũ tổ đưa đến bến Cửu giang rồi chèo đò qua sông đi về phương nam, đến thôn Tào Hầu (曹候村), phủ Thiều Châu (韶州府) nương náu trong một am tranh.
Lưu Chí Lược 刘志略 là một nhà Nho chưa biết ngài kế thừa Tổ vị, thấy ngài tu khổ hạnh khiêm cung, bèn hết lòng hộ trì. Ông có một người cô ruột là Thiền ni Vô Tận Tạng  (無盡藏比丘尼) không rõ ngày sanh, chỉ biết bà mất vào năm 676 sau TL. Lúc ấy Lục tổ 38 tuổi.  
Ni sư người Khúc Giang, họ Lưu, xuất gia tu ở chùa Sơn Giản ( 山涧寺) gần thôn Tào Hầu. Về sau Ni sư làm vị đứng đầu Tỳ-khưu Ni ở Nam Hoa Thiền Tự  (南华禅寺). Hằng ngày Ni sư thường tụng kinh Niết Bàn nhưng chưa rõ yếu nghĩa, bèn đem Kinh này hỏi Lục tổ Huệ Năng để nhờ ngài khai thị. Ni Sư cầm quyển kinh hỏi chữ. Tổ bảo không biết chữ nhưng cứ hỏi nghĩa, Tổ sẽ giải thích cho. Ni Sư nói: "Chữ còn chẳng biết, làm sao hiểu được nghĩa" Tổ nói: "Diệu lý của chư Phật chẳng quan hệ gì với văn tự". Nghe qua lời này, Ni Sư vô cùng kinh ngạc và báo cho mọi người trong thôn rõ: "Đây là bậc liễu Đạo, chúng ta nên trân trọng cung thỉnh cúng dường".
Một hôm Ni sư lên núi dạo cảnh Xuân về, với đôi hài bện bằng dây gai lội khắp đầu non có mây ngàn giăng phủ, để tìm mùa XuânNi sư cho rằng một cái gì đó rất đẹp, rất thơ, rất lý tưởng cho cuộc sống tu sĩ của mình. Nhưng đi suốt cả ngày tìm hoài chẳng thấy cái gì là Ý Xuân chân thật. Khi quay gót trở về, đôi hài đã rách nát, chợt nhìn thấy cành mai trên đầu Ni sư đang nở hoa thơm ngát, Ni sư nhận ra đầy cảnh Xuân trọn vẹn ngay nơi tâm mình, đâu cần phải ngao du sơn thủy mới thưởng thức được hương vị mùa Xuân. Lúc ấy Ni sư liền cảm tác một bài thơ “Mai Hoa” được cho là “Ngộ Đạo Thi” như sau:
終 日 尋  春 不 見 春,
芒 鞋 踏 破 嶺 頭 雲;
歸 來偶 把 梅 花  嗅,
春 在 枝 頭 已 十 分。
Chung nhật tầm Xuân bất kiến Xuân.
Mang hài đạp phá lãnh đầu vân.
Quy lai ngẫu bả mai hoa khứu. 
Xuân tại chi đầu dĩ thập phân.
Trọn suốt ngày tìm chẳng thấy Xuân.
Giày gai đạp nát đỉnh mây ngần.
Trở về bỗng thấy hương mai rộ.
Rõ thật đầu cành trọn Ý Xuân.

Bài thơ này chúng tôi sưu tầm trên các trang mạng tiếng Hoa có nhiều lối sao chép thấy âm vận chữ nghĩa có phần khác biệt đôi chút:
1寻春不见春,茫鞋垄头云,归来笑拈梅花嗅,春在枝头已十分. 
Cận nhật tầm Xuân bất kiến Xuân. Mang hài đạp biến lũng đầu vân.
Quy lai tiếu niêm mai hoa khứu. Xuân tại chi đầu dĩ thập phân.
2竟日寻春不见春,芒鞋 踏破岭头云。归来手把梅花嗅,春在枝头已十分
Cánh nhật tầm Xuân bất kiến Xuân. Mang hài đạp phá lãnh đầu vân.
Quy lai thủ bả mai hoa khứu. Xuân tại chi đầu dĩ thập phân.
3尽日寻春不见春,芒鞋 踏遍 岭头云 ,归来笑拈梅花嗅,春在枝头已十分
Tận nhật tầm Xuân bất kiến Xuân. Mang hài đạp biến lãnh đầu vân.
Quy lai thủ bả mai hoa khứu. Xuân tại chi đầu dĩ thập phân.
4竟日寻春不见春,芒鞋 踏破岭头云,归来手把梅花嗅,枝头春意已十分. 
Cánh nhật tầm Xuân bất kiến Xuân. Mang hài đạp phá lãnh đầu vân.
Quy lai thủ bả mai hoa khứu. Chi đầu Xuân ý dĩ thập phân.
5尽日寻春不见春,芒鞋踏破岭头云。归来偶把梅花嗅,春在枝头已十分... 
Tận nhật tầm Xuân bất kiến Xuân. Mang hài đạp biến lãnh đầu vân.
Quy lai ngẫu bả mai hoa khứu. Xuân tại chi đầu dĩ thập phân.
Mặc dù có sự khác biệt, nhưng nội dung của bài thơ không ngoài yếu nghĩa chỉ cho chúng ta lối về Đại Đạo (phản vọng quy chơn).
Trong cuộc sống con người liên quan đến vũ trụ vận hành cứ trôi và trôi mãi, vô biên vô tận. Người ta bắt con tàu thời gian phải dừng lại một bến nào đó gọi là Xuân, Hạ, Thu, Đông.  Rồi mỗi độ Xuân về, họ lại đón mừng rôm rả, hoặc thích du lịch đó đây để tìm kiếm, thưởng ngoạn mùa Xuân ở những nơi danh lam thắng cảnh hữu tình. Họ biểu lộ nét hân hoan, tươi mới của núi non hùng vĩ. Hoặc sông hồ, mây nước thênh thang, qua những ngày vui tạm bợ trong không khí dương Xuân ngắn ngủi. Hoặc hưởng thụ những bữa tiệc, rượu thịt ê hề của những sinh vật bị giết mổ trong những tiếng kêu than hận hờn ai oán.  Hoặc mải miết ham vui trăng gió bị cảnh cuốn lôi, không tự chủ được nên dễ sanh tâm loạn động tình trần. Khi Xuân qua rồi họ cũng buồn vui theo ngoại cảnh, lặn hụp giữa cuộc sống đời thường, bon chen trong vòng tục lụy. Họ chỉ thấy có mùa Xuân sanh diệt vô thường, có đến, có đi; có đưa, có đón; có mừng, có tiễn. Chứ nào ai biết: “Lá rơi là để cho cành trổ hoa.”
Trong quy luật tự nhiên của đất trời, trải qua quá trình sanh-trụ-dị-diệt hoặc thành-trụ-hoại-không. Đối với thời tiết phân định Xuân sanh, Hạ trưởng, Thu thâu, Đông tàng. Con người cũng theo chu kỳ sanh-lão-bệnh-tử không ai tránh khỏi. Nếu chúng ta được tuần tự sanh rồi già, già rồi bệnh, bệnh rồi chết, như thế cũng đã là hạnh phúc lắm rồi,  nhưng có biết bao người đâu dễ được vậy?
 Có một phú ông đến xin Hòa thượng Tiên Nhai chữ viết để mừng thọ vào đầu Xuân. Ngài hạ bút: Ông chết, cha chết, con chết, cháu chết, chắt chết.                                                      Phú ông xem qua không mấy hài lòng: – Trời! Tôi nhờ ngài viết chúc thọ, mong được phước lành mừng Xuân, sao lại đùa giỡn như thế?
Hòa thượng từ tốn bảo: – Chữ tôi viết có ý nghĩa tốt lắm đó. Giả như con trai ông chết trước ông, chắc là ông đau khổ hết sức. Và nếu cháu nội ông chết trước con ông, thì ông và con ông cũng rất đau lòng. Nếu như nhà ông đời nào cũng chết có thứ tự như chữ tôi viết. Đó gọi là hưởng tận tuổi trời, mới thực sự hưng vượng.
Phú ông đổi buồn thành vui liền nói: – À! Có lý.
Thói thường ở đời, khi sanh ra thì người vui, nên họ tổ chức ăn mừng sinh nhựt. Chết thì người buồn sợ, làm lễ tang ma, khóc kể thảm thiết. Khi cúng giỗ chạp gọi là kỵ. Song, sanh tửquy luật tự nhiên. Nếu ai ai cũng hưởng tận tuổi trời theo thứ tự không phải là phước đức lớn sao?
Với năm mới, chúng ta thường chúc mừng cho nhau có thêm một tuổi, như câu đối của người xưa để lại:
Thiên tăng tuế nguyệt, nhơn tăng thọ.
Xuân đáo càn khôn, phúc đáo gia.
“Trời tăng năm tháng, người tăng thọ.
Xuân đến nhân gian, phước đến nhà”.
Điều đó chỉ là sự ước mơtham muốn của con người cầu mong được sống lâu và hưởng phước. Nhưng phước hay thọ đâu phải từ trời ban? Mà do chính con người biết ăn ngay ở lành, biết tu nhân tích đức, biết gieo nhân để hái quả. Tuy nhiên trong cảnh giới vô thường, duyên sanh như huyển, không gì bền vững lâu dài. Ông bà ta đã từng nhắc nhở: “Mỗi năm mỗi tuổi, như đuổi Xuân đi,” thì đâu có gì giữ mãi nét thanh xuân duyên dáng, hồn nhiên, thơ mộng như thuở ban đầu.
Đại sư Thiên Tùng (千松大師 1531—1588) thế danh Minh Đắc, hiệu Nguyệt Đình, Tổ đời thứ 28, Tông Thiên thai ( 天台 宗)  từng bảo:
今 朝 盡 道 添 一 吾 道 如 今 減 一
Kim triêu tận đạo thiêm nhứt tuế. 
Ngô đạo như kim giảm nhứt niên.
Sáng nay người bảo thêm một tuổi.
Tôi nói ngày này bớt một năm.
Quả thật như vậy, tình yêu nào rồi cũng ra đi và niềm hy vọng nào rồi cũng tan theo bọt nước. Nhưng người ta vẫn phải yêu và vẫn phải hy vọng, vì đó là lẽ sống của con người. Vì thế con người sống trong hoài vọng và khái niệm nhiều hơn là nhận rõ sự thật. Đâu phải mỗi Tết đến là được thêm một tuổi. Nào ngờ từng sát na sanh diệt, từng bước thời gian tiến dần về hố thẳm tiêu vong! Họ cứ loanh quanh cho đời thêm mõi mệt. Không có phút giây im lặng chịu lắng dừng để nghe tiếng thở bên trong buồng phổi và nhịp đập con tim đang nhảy múa suy cạn yếu dần. Do đó, không thể là cách thưởng Xuân trọn vẹn.
Trở lại Bài Thơ Ngộ Đạo, Ni sư Vô Tận Tạng muốn nhắn nhủ chúng ta đi tìm Xuân chẳng khác gì đi tìm Đạo:
Trọn suốt ngày tìm chẳng thấy Xuân.
Giày gai đạp nát đỉnh mây ngần”.
Tâm trạng người tầm đạo cũng thế, buổi đầu thường hâm hở, đi học chỗ này, hỏi chỗ kia, tìm kiếm chỗ nọ, thấy chỗ nào có linh có nghiệm thì liền tới. Họ chạy theo phong trào tu học như chạy theo thời trang, cho rằng pháp môn này cao siêu hơn lối tu kia. Thầy kia thuyết pháp hay hơn thầy nọ, đuổi bắt ngôn từ chữ nghĩa, cố chấp theo kiến giải của mình. Mặc dù mình có Tâm Bồ đề, có Tánh Phật, có thể thành Phật, có kiến thức về giáo điển, giải thông về Phật pháp, nhưng cũng phải nhờ thiện hữu tri thức khai thị mới được Tâm thông nhận ra Chân lý.
Nhưng Chân lý là tự trải nghiệm từ tâm mình. Có trải nghiệm chúng ta mới thấu rõ các pháp vốn Như thị. Ngoài tâm không có Phật, không có Pháp, không có mùa Xuân, không có tất cả. Nếu mỗi người chúng ta đều biết dừng lại để trải nghiệm đôi chút về ý nghĩa thực tại của mùa Xuân là gì? Hoặc tự hỏi, Ai tạo ra mùa Xuân? Xuân từ đâu tới? Xuân lại về đâu? Phải biết bốn mùa vận hành thay đổi là do duyên sanh của vạn vật đất trời. Trong sanh có diệt, trong diệt có sanh. Sanh rồi lại diệt, diệt rồi lại sanh. Kiếp sống con người khi trẻ, lúc già là do duyên khởi của tấm thân tứ đại giả hợp, có sống phải có chết; có tươi nhuận phải héo tàn. Nhưng trong thân sanh tử này vốn có Vô vị Chân nhân, là Ông chủ không sanh không diệt, cho dù muôn duyên biến đổi, vạn kiếp vô thường, chẳng có gì làm ta sợ hãi lo âu
Do vậy, Ni sư nhắc cho chúng ta biết Đạo, cầu Đạo không ở nơi non cao hay rừng thẳm, cũng không phải là chỗ phố chợ rộn ràng. Đạo là Pháp thân chân thật, là Tánh thể thường nhiên có sẵn nơi mỗi người chúng ta; ở thánh không thêm, nơi phàm chẳng bớt. Chớ nhọc công hướng ngoại tìm cầu, hãy quay về chính mình thì nhận ra ngay.
Trở về bỗng thấy hương mai rộ.
Rõ thật đầu cành trọn ý Xuân.”
Hương mai là cây mơ đã trỗ hoa trắng tỏa hương thơm ngát vào mùa Xuân. Ý nói Tâm Bồ đề đã thuần thục sáng rỡ thơm hương Tuệ giác, như cây mơ đúng thời tiết nở hoa vậy. Câu này cũng đồng nghĩa với hai câu cuối trong bài Cáo Tật Thị Chúng của Thiền sư Mãn Giác đời Lý:
Mạc vị Xuân tàn, hoa lạc tận.
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
“Chớ bảo Xuân qua hoa rụng hết,
Ngoài sân đêm trước nở cành mai”.
Chớ bảo xuân qua hoa rụng hết là Pháp tánh thường nhiên.
Ngoài sân đêm trước nở cành mai là Pháp thân thường tại.

Trong Thiền sử Việt Namcâu chuyện sau đây khá thú vị:

Nhân ngày đầu Xuân, vua Lý Nhân Tông vào núi vãn cảnh, gặp Thiền sư Thiền lão bèn hỏi:
–Hòa thượng năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Sư đáp:
Đản tri kim nhật nguyệt
  Thùy thức cựu xuân thu !
“Chỉ biết hiện tại thôi,
Năm trước nào ai nhớ!”
Sở dĩ ngài trả lời như thế là vì thiền sư đâu có sống với tâm hoài niệm về quá khứ, hoặc mơ ước ở tương lai, ngài sống ngày nay chỉ biết có ngày nay. Sống với ngày nay đó là sống với tâm sáng suốtlặng lẽ tại đây và bây giờ, gọi là hằng tỉnh, hằng giác. Nói theo kinh Kim Cang là: “Nên sanh tâm không vướng mắc”(Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm).
Nhà vua hỏi tiếp: Hòa thượng ở đây làm gì?
 Ngài trả lời:
Thúy trúc hoàng hoa phi ngoại cảnh.
   Bạch vân minh nguyệt lộ toàn chân. 
“Trúc biếc hoa vàng đâu ngoại cảnh.
Trăng trong mây bạc hiện toàn chân”.
Với tâm Thiền sư, mùa Đông có trúc xanh, mùa Xuân có hoa vàng, mùa Hạ có trăng trong, mùa Thu có mây bạc, không phải là ngoại cảnh phân biệt tiền trần, mà tất cả đều hiển lộ Xuân chân thường trong tánh thể bản nhiên thực tại. Đó mới gọi là Xuân bất sanh, bất diệt trong tâm mỗi người chúng ta được thể hiện qua Bài Thơ Ngộ Đạo này.
Thích Giác Nguyên
CON TÀU THỜI KHÔNG
Có con tàu chẳng do ai sáng tạo.
Vượt thời gian và xuyên khắp không gian.
Không điểm khởi đầu cũng không đích cuối.
Cứ đi qua và đi mãi ngút ngàn.
Rồi từ khi tâm chúng sinh xuất hiện.
Tạo lập Ga đời, dựng mốc thời gian.
Bắt con tàu phải tạm dừng mỗi bến.
Chở khách trần và chở cả thương tang.
Mỗi chiếc vé đến - đi, ôi  quá đắt !
Dù thoáng qua trong khoảnh khắc cuộc đời.
Vẫn gánh lấy khổ đau tràn nước mắt.
Một trăm năm, kiếp sống của con người !
Đâu phải một, hai, ba thiên niên kỷ  ?
Tàu trải qua hằng triệu triệu năm rồi.
Mỗi Tết đến, mỗi Xuân sang “ Cung Hỉ ”.
Bao chúng sinh chịu máu đổ đầu rơi !
Làm sao đếm giòng thời gian vô tận,
không gian to rộng đến vô cùng?
Loài người ơi, chớ gây thêm thù hận.
Nhân quả xoay vần, nghiệp báo khó dung!
Hãy tỉnh thức cùng lên tàu tiến tới.
Xây dựng Tình Người, mở rộng Tình Thương.
Dẫu thực tại vô thường luôn biến đổi.
Hành tinh này vốn một mái nhà chung.
Hãy tưởng nhớ  đến cội nguồn Nhân bản.
Hãy quay về trong Thể tánh Đại đồng.
Cho cuộc sống ngày càng thêm tươi sáng .
Hạnh phúc an bình, tự tại thong dong .
                       Saigon Xuân Tân Tị 2001
XUÂN TÂM
Thử hỏi năm nào năm mới sang ?
Bốn mùa hoa nở với thời gian
Trong bầu Xuân sắc đi rồi đến.
Từ thuở xưa sau vẫn ngút ngàn !
Như vậy có gì phải đón đưa ?
Với lời chúc tụng biết sao vừa ?
Trăm hoa, trăm cảnh, trăm ong bướm.
Chớ đuổi tâm theo ý lọc lừa !
Đêm lại ngày qua những tháng năm.
“Bình thường là Đạo”, khỏi đi tầm .
Ngoài Tâm không Phật, không cầu khẩn.
Y giáo phụng hành Đức với Nhân.
Chân lý ngàn xưa vẫn tiếp truyền.
Thiền tâm vằng vặc ánh trăng huyền.
Xưa nay Tự Tánh hằng soi chiếu.
Nếu biết quay đầu, thấy Bổn nguyên.
 Một niệm không cầu, cũng chẳng mong,
Xuân đi, Xuân đến, mặc xoay vòng.
Giữ lòng thanh thản, không lo nghĩ.
Ấy buổi êm đềm nơi cửa Không.

Xuân Bính Dần’ 86

                                       Thích Giác Nguyên

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

CHÚC XUÂN


                                                                                                      
                                                                             CHÚC XUÂN
       
                                                               Chúc tết xuân về với ý thơ,
                                                               Mừng duyên hội ngộ thế gian mơ.
                                                               Năm qua hạnh nguyện đời không nhạt,
                                                               Tháng đến niềm mong đạo chẳng mờ.
                                                               An dật thiền môn nương chánh niệm,
                                                               Bình tâm pháp bảo vững tin chờ.
                                                               Tự thân vén mở tìm đường sáng,
                                                               Tại tại dung thông thoát vực bờ.

                                                                                      Minh Đạo

http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tho/23067-chuc-xuan.html
http://www.hoavouu.com/a42638/chuc-xuan

ĐƯỜNG ĐẠO THÊNH THANG (Tánh Thiện)



ĐƯỜNG ĐẠO THÊNH THANG

Tánh Thiện


Đường Về
Con đường đạo thì thênh thang rộng mở
Chẳng bao người tới thính pháp văn kinh
Lúc diễn ra ca múa hát linh đình
Bao sức hút không mời mà cũng tới .

Không ai muốn một mình đi tìm tới
Cánh cửa thiền lặng lẽ để tư duy
Quán chiếu vào sanh tử mỗi khi đi
Vào hơi thở đêm ngày không mỏi mệt .

Đường vào đạo chẳng có gì mất hết
Dẫu người đời có lúc bỏ ta đi
Nhưng ta còn có Phật đấng từ bi
Là còn cả bầu trời trong ánh mắt .
               
 Tánh Thiện
19-1-2017

HOA MAI

 

 Hoa mai – Biểu tượng của sức mạnh và sức sống mãnh liệt trong gió tuyết

Giữa mùa đông, trước khi tuyết tan và chim nhạn quay về, cành hoa mai khẳng khiu trụi lá, chống chọi giữa mùa đông khắc nghiệt. Để rồi đến đúng thời điểm, hoa nở rộ như một lời nhắn nhủ rằng: “Mùa xuân sẽ đến!”.

Giữa mùa đông, trước khi tuyết tan và chim nhạn quay về, cành hoa mai khẳng khiu trụi lá, chống chọi giữa mùa đông khắc nghiệt. Để rồi đến đúng thời điểm, hoa nở rộ như một lời nhắn nhủ rằng: “Mùa xuân sẽ đến!”.
Hoa mai là một biểu tượng quan trọng trong văn hóa Trung Hoa. Là một “người bạn của mùa đông”, hoa mai là một biểu tượng sinh động nhất cho khả năng chịu đựng gian khổ, để cuối cùng có thể vượt qua được những thời khắc khó khăn nhất.
Người Trung Hoa thường nói, hương thơm của hoa mai “đến từ sự cay đắng và giá lạnh”. Sức sống của hoa mai được tôi luyện trong thử thách, trong gian khổ mà nuôi dưỡng sức mạnh nội tâm, lòng dũng cảm kiên cường.
Sự hòa hợp của văn hóa và thiên nhiên là một phần quan trọng trong truyền thống Trung Hoa, các nhân tố tự nhiên cũng là hiện thân quan trọng của các giá trị văn hóa. “Mai, lan, cúc, trúc”được mệnh danh là “Tứ quý” của muôn cây theo quan niệm của người xưa, và mỗi cây lại là một một biểu tượng cao quý. Chẳng hạn như hoa lan (sự thanh khiết), trúc (chính trực), và cúc (khiêm nhường).
Chu Hi, một học giả Nho giáo thời nhà Tống, đã chỉ ra bốn đặc tính tốt của cây mai: Khả năng đâm chồi nảy lộc rất mạnh; sự phát triển nở rộ của những bông hoa; tính cân đối của chùm quả; và tính hợp lý khi chín.
Người Trung Quốc cũng thường xem năm cánh hoa tượng trưng cho ngũ phúc: trường thọ, phú quý, khang ninh, hiếu đức và thiện chung.
Cây mai là một loài cây có nguồn gốc ở Tây Nam Trung Quốc. Suốt hơn 3.000 năm, mai được trồng rộng rãi ở khắp Trung Quốc, bao gồm cả vùng phía Bắc Trung Quốc, nơi mùa đông thường rất lạnh. Từ Trung Quốc, mai được truyền nhập sang Hàn Quốc, Nhật Bản, và sau đó xuất hiện ở các nước khác như một loại cây cảnh. Những bông mai sẽ đâm chồi nảy lộc mỗi khi mùa xuân tới.
Hoa mai thường có 5 cánh, đơn hoặc nhiều lớp, phổ biến với các màu hồng/đỏ, trắng, vàng. Hoa mai hồng/đỏ thường được sử dụng trong những dịp năm mới của người Trung Quốc vào cuối Tháng Giêng, đầu Tháng Hai.
Trung Quốc từ lâu đã biết sử dụng và thưởng thức cây mai và hoa của nó. Trái cây mai được sử dụng làm món ăn suốt hơn 3.000 năm, và hoa mai được trồng trong các khu vườn và xung quanh nhà để tạo cảnh quan. Trong thế kỷ thứ 5, những người phụ nữ trong cung đình bắt đầu sử dụng hoa mai để trang trí, và điều này đã giúp hoa mai được biết đến rộng rãi hơn.
Hoa mai cũng là một biểu tượng quan trọng trong những bài thơ và những bức họa từ thời nhà Đường, đạt đỉnh điểm vào thời nhà Tống. Dưới ngòi bút của các nhà văn và các nghệ nhân, tinh thần của hoa mai đã được tán dương rộng rãi.
Đối với nhà thơ Lâm Bô sống ở thời Tống, hoa mai còn hơn cả một biểu tượng, nó như một người bạn, một người tâm giao. Câu thơ nổi tiếng của ông về hoa mai trong bài “Sơn viên tiểu mai” đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ:
Sơn viên tiểu mai
“Chúng phương dao lạc độc huyên nghiên;
Chiếm tận phong tình hướng tiểu viên.
Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển;
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn”.
Dịch nghĩa:

Khi tất cả các loài hoa thơm khác đều rụng cả thì riêng hoa mai vẫn còn xinh đẹp lộng lẫy.
Trong khu vườn nhỏ, hoa mai độc chiếm tất cả vẻ xinh tươi của cảnh vật.
Bóng cành mai thưa đâm nghiêng nghiêng trên dòng nước trong và cạn.
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong bóng hoàng hôn.
Lục Du, một nhà thơ thời nhà Tống, cũng được biết đến với rất nhiều bài thơ về hoa mai. Trong bài thơ “Mai hoa”, ông mô tả:
Mai hoa
“Đương niên tẩu mã Cẩm Thành tây;
Đằng vi mai hoa túy tự nê.
Nhị thập lý trung hương bất đoạn;
Thanh Dương cung đáo Hoán Hoa khuê”.
Dịch nghĩa:
Năm đó cưỡi ngựa đến thành tây;
Từng say sưa với mùi ngọt ngào của hoa mai.
Hương thơm đó còn lưu luyến suốt hai mươi dặm đường;
Từ Thanh Dương cung đến suối Hoán Hoa.
Tô Đông Pha cũng là một nhà thơ nổi tiếng thời Tống, ông tập trung vào miêu tả nội hàm của thiên nhiên, chứ không chỉ là vẻ ngoài của nó. Ông nói: “Vẻ đẹp của cây mai vượt xa vị chua của nó”. Ý tưởng của ông có ảnh hưởng sâu sắc tới những bức tranh hoa mai sau này, đặc biệt là phong cách “mặc mai”, chỉ sử dụng mực đen để vẽ cây và hoa mai.
Trong bài thơ “Bạch mai” của tác giả Vương Miện, khả năng chịu đựng của hoa mai giống như cuộc sống của chính ông.
Bạch mai
Băng tuyết lâm trung trước thử thân.
Bất đồng đào lý hỗn phương trần.
Hốt nhiên nhất dạ thanh hương phát.
Tán tác càn khôn vạn lý xuân.
Dịch nghĩa
Băng tuyết ở trong rừng phủ lên thân này (cây mai).
Không cùng hương hoa đào hoa mận lẫn lộn trên đời.
Bỗng nhiên một đêm nở ngát hương thanh.
Bay khắp trời đất vạn dặm xuân.
Trong chương trình biểu diễn của Shen Yun, một đoàn nghệ thuật của Mỹ quốc mang sứ mệnh phục hưng nền văn hóa truyền thống 5.000 năm của Trung Hoa, thường đưa hình ảnh hoa mai lên sân khấu để tán dương vẻ thánh khiết, mỹ diệu, và sự kiên cường của nó.
Có thể nói, hành trình phục hưng nền văn hóa truyền thống Trung Hoa của Đoàn nghệ thuật Shen Yun cũng giống như quá trình hoa mai đang trong tuyết lạnh. Bất chấp những khó khăn, gian khổ, vẫn luôn hy vọng quá trình đổi mới sẽ không còn lâu nữa.

                                           Theo Epoch Times
 

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

NHỮNG ĐÓA HOA THƠ (Tuệ Nga Diệu Minh)


hoa_mai_2
                                                                                     Trăng Thiền

                                                                   Trầm dâng khói quyện vẻ tôn nghiêm
                                                                   Tâm ảnh như quang chẳng bợn phiền
                                                                   Nắng sớm thêm tươi mầu áo đạo
                                                                   Xuân chiều mãi thắm cánh hoa duyên
                                                                   Lời vàng mở pháp khai tâm tuệ
                                                                   Bút ngọc gieo vần sáng cảnh tiên
                                                                   Ngát một phương mây bờ tịnh thủy
                                                                   Vườn Thơ thanh thản ánh Trăng Thiền .


                                                                                               Tuệ Nga



                                                                                       Bạch Liên

                                                                   Cánh trắng đài xanh ẩn nhụy vàng
                                                                   Giữa hồ tĩnh mặc nét khoan trang
                                                                   Hương thơm xa ngát dâng đài Phật
                                                                   Lá biếc chẳng vương mảy bụi phàm
                                                                   Đón Gió Vô Ưu, Trăng Tịnh Khiết
                                                                   Tươi mầu nhã đạm Bút thanh quang
                                                                   Bạch Liên danh tự ngàn xưa tặng
                                                                   Hoa Đạo hương trời đẹp thế gian .


                                                                                             Tuệ Nga



              
                                                                                  

MỪNG XUÂN ĐINH DẬU





                                                          MỪNG XUÂN ĐINH DẬU
 
                                                      Chúc xuân như ý với dòng thơ,
                                                      Mừng tuổi duyên trần đẹp bến mơ.
                                                      Năm hết dừng chân nhiều ước vọng,
                                                      Tháng sang tiếp bước những thời cơ.
                                                      An nhiên việc đến luôn tha thiết ,
                                                      Bình  thản chuyện qua chớ ngẩn ngơ.
                                                      Hạnh nguyện niềm tin bao thế hệ,
                                                      Phúc điền rộng mở tiến lên bờ.
 
                                                     Bờ  ruộng vườn nương trải rộng ra,   
                                                     Mừng xuân thịnh vượng chốn làng xa.
                                                     Chưng xanh xanh thắm lòng chân thực,
                                                     Đối đỏ đỏ tươi nghĩa mặn mà.
                                                     Con cháu bình an nhờ đất tổ,
                                                     Gia đình hạnh phúc cậy quê cha.
                                                     Trước sau luôn nghĩ về nguồn cội,
                                                     Tết đến tri ân những chuyện qua.
 
                                                     Tết đến tri ân những chuyện qua,    
                                                     Quê Cha ký ức dạ chưa nhòa.
                                                     Xóm giềng in dấu ngày trai trẻ,
                                                     Phố xá khắc tâm lúc tuổi già.
                                                     Lối nhỏ mai vàng sao quạnh vắng,
                                                     Nhà cao đào thắm chẳng phôi pha.
                                                     Hương lòng xin gởi phương trời ấy,                
                                                     Cũng để tạ ơn tới chốn xa.
 
                                                                                                Minh Đạo
 

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

VUI XUÂN BỒ ĐỀ (Tánh Thiện)


                                                                   Kết quả hình ảnh cho xuân bồ đề





  VUI XUÂN BỒ ĐỀ


Vui Xuân Bồ Đề
Mở rộng lòng ra
Sống đạo chan hoà
Phá màn mê chấp .

Vui Xuân Bồ Đề
Mong cho cùng khắp
Liễu ngộ chánh tà
Thắp sáng niềm tin .

Vui Xuân Bồ Đề
Trải nghiệm tâm linh
Trên đường tu học
Khắp chốn cùng nơi .

Vui Xuân Bồ Đề
Buông bỏ rong chơi
Qua cầu sanh tử
Vang động đất trời .

Vui Xuân dưới cội Bồ Đề
Chuyên lo hành thiện hướng về Phật tâm . 


                  Tánh Thiện
                  18-1-2017