Thứ Ba, 20 tháng 12, 2022

GIỮA SỐNG VÀ CHẾT

 

Ngày xửa ngày xưa, ở Ấn Độ cổ có một người đàn ông vì chán ghét cõi đời hiểm ác nên đã tìm đến cửa Phật, quy y Phật giáo.

Tuy rằng thân đã xuất gia, nhập không môn, nhưng trong tâm ông vẫn quyến luyến ngoại giới, bị ái dục ràng buộc, thường dùng dầu thơm sát lên thân thể, dùng nước nóng để tắm. Ông thích có làn da thơm tho, lựa chọn đồ ăn, tâm bị chôn vùi bởi vật chất, như bị dây mơ trói thân thể vậy, không lúc nào tự tại. Mặc dù trên hình thức đã xuất gia, thụ giới, nhưng về hành vi và cảnh giới thì vẫn là phàm phu tục tử, cách thánh đạo Niết Bàn còn xa lắm.

Khi ấy tại nước Ma La có một tôn giả tên là Upagupta, là một nhà sư đạo hạnh có tiếng. Vị tỳ kheo mới xuất gia này rất hâm mộ danh tiếng của Upagupta nên đã tới diện kiến.

Tôn giả hỏi ông: “Ông không quản đường xá xa xôi tới đây làm chi?”

“Tôi mộ danh ngài mà tới. Mong được nghe tôn giả từ bi khải thị yếu chỉ Phật Pháp”.

Tôn giả Upagupta quan sát căn cơ của ông, biết ông còn bị ái dục trói buộc, không thể giải thoát, bèn hỏi ông: “Ông có thể hoàn toàn nghe theo lời giảng của tôi, chấp nhận giáo huấn của tôi, chiếu theo ý chỉ của tôi mà làm hay không?”

“Tôi nhất định có thể, hết thảy đều chiểu theo lời dặn dò mà làm”.

“Nếu ông có thể sinh tín tâm, tôi trước tiên dạy ông thần thông, sau đó thuyết Pháp cho ông”, tôn giả nói.

“Học thần thông trước, tuyệt quá!”

Vậy là tôn sư dẫn ông lên núi, dạy ông học tập thiền định, lại dặn dò ông phải tuyệt đối phục tùng. Tôn giả vận dụng lực thần thông, hóa ra một cây đại thụ, nói: “Ông cần phải trèo lên cái cây này”. Vị tỳ kheo kia liền nghe lời tôn giả trèo lên cây đại thụ, nhưng nhìn xuống dưới thấy một cái hố lớn, sâu không lường được, lúc này tôn giả bèn nói: “Giờ thả hai chân của ông ra”. Vị tỳ kheo chỉ còn cách nghe lời buông hai chân ra, lúc này tôn giả lại lệnh ông bỏ hai tay ra. Vị tỳ kheo chỉ dám bỏ một tay ra, nhưng tôn giả bảo phải bỏ nốt tay kia ra, tỳ kheo cực kỳ sợ hãi, nói: “Nếu lại bỏ tay ra, sẽ rơi xuống hố mà chết”.

“Ông đã có lời ước hẹn với tôi, hết thảy tuân theo dạy bảo của tôi, giờ lại hối hận rồi sao?” Vị tỳ kheo không còn cách nào, đành buông tâm không nghĩ gì nữa, bỏ nốt tay kia ra, liền rơi vào cái hố sâu, vừa sâu hoắm vừa đen ngòm. Lúc này ông hồn xiêu phách lạc, toàn thân lạnh ngắt, mở mắt ra nhìn thì thấy cái cây và chiếc hố đã biến đâu mất. Sau đó, tôn giả bắt đầu thuyết Pháp cho ông.

“Giờ tôi hỏi ông, khi ông buông nốt tay ra để rơi xuống, ông còn thấy thế gian có gì đáng để thích nữa không?”

“Tôn giả, đã tới bước ngoặt sinh tử, hết thảy đều không còn gì đáng thích nữa”.

“Là như thế. Hết thảy mọi thứ thế gian, đều là hư ảo hết. Khi sắc thân ảo diệt, ái dục cũng theo đó mà ảo diệt. Nếu ông có thể nhìn thấu sắc thân vô thường, thoát khỏi ái chấp trói buộc, thì sẽ giải thoát khỏi nó. Ưa thích là căn nguyên của phiền não sinh tử, hãy cẩn thận với nó, tinh tấn tu hành, chớ mất bản tâm, sẽ thành chính Đạo”.

Vị tỳ kheo lúc này đột nhiên tỉnh ngộ, từ đó tĩnh tâm suy ngẫm, chuyên cần tinh tấn, chứng đắc quả vị La Hán.

Thế gian con người thật thật giả giả, hư hư thực thực, do con mắt thịt chúng ta nhìn không chính xác, mới lấy ảo làm thật, tham hưởng khoái lạc nhất thời, chỉ vì sai biệt một niệm, kết quả rớt vào vực thẳm không đáy.

Nguồn; www.niemphat.vn


Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2022

CỔ NHÂN: KHOE KHOANG TÀI GIỎI LÀ TỰ RƯỚC HỌA VÀO THÂN

                                                                          

                                                                           Ảnh: Pinterest

Xưa nay, bậc trí giả thường giống với kẻ khờ, dù có tài giỏi đến mấy cũng lặng lẽ giữ thân. Cũng có người năng lực giới hạn nhưng lại thích khoe khoang “trí tuệ”, cuối cùng tự mình rước họa.

Khoe khoang chỉ tự rước họa vào thân

Trong ‘Luận Ngữ – Vệ Linh Công’, Khổng Tử từng cảm thán: “Quần cư chung nhật, ngôn bất cập nghĩa, hảo hành tiểu tuệ, nan hĩ tai!”, là ý nói, cả ngày chỉ tụ tập nói chuyện phiếm, không nói những lời nghiêm túc, lại thích giở trò khôn vặt thì rất khó có tương lai.

Những người tỏ ra thông minh, đều là không có thực tài, chỉ là dựa vào công kích, áp chế người khác để nâng mình lên, có thể đắc ý nhất thời, tâm ý có thể tạm thời thỏa mãn, nhưng vĩnh viễn sẽ không thể thực sự đạt được thành công.

Trong ‘Bi Thuyết’ của Liễu Tông Nguyên có kể lại một câu chuyện xưa như sau:

Tại nước Sở có một tay thợ săn, bản lĩnh kém cỏi nhưng lại thích thể hiện mình. Anh ta dùng một ống trúc khoét thành một cây sáo có khả năng bắt chước tiếng kêu của đủ loại dã thú khác nhau. Anh ta thường giả tiếng kêu của dê, hươu nai… để dẫn dụ chúng đến trước mặt rồi sau đó bắt giết.

Có một lần, anh ta mang theo cung tên và các loại vật dụng khác lên núi đi săn. Anh dùng sáo thổi ra tiếng con hươu, không ngờ lại dẫn dụ một con báo tới. Thợ săn hoảng sợ, vội vàng thổi ra tiếng rống của con hổ, dọa cho con báo chạy thục mạng.

Tuy nhiên, tiếng gầm của con hổ rất thật, lại thu hút một con hổ đói khác tới. Thợ săn càng luống cuống, vội vàng thổi tiếng kêu của con gấu ngựa, khiến con hổ phải bỏ chạy. Anh ta vừa thở phào một cái, thì từ đâu một con gấu ngựa giương nanh múa vuốt tìm đến.

Thợ săn không dựa vào bản lĩnh thật sự để đi săn, mà lại dựa vào mánh khóe của mình để mong đạt được kết quả, cuối cùng phải rước họa vào thân. Trong cuộc sống, loại người này không phải là ít. Có những người không làm đến nơi đến chốn bằng bản lĩnh thực sự, mà chỉ dựa vào tiểu xảo để hãm hại lừa gạt, cuối cùng hại người hại mình.

Thợ săn không giả được tiếng con thú nào khác để dọa gấu ngựa, chỉ còn biết co quắp người lại, mặc cho gấu ngựa nhào lên, xé xác anh ta thành trăm mảnh.

Thợ săn không dựa vào bản lĩnh thật sự để đi săn, mà lại dựa vào mánh khóe của mình để mong đạt được kết quả, cuối cùng phải rước họa vào thân. Trong cuộc sống, loại người này không phải là ít. Có những người không làm đến nơi đến chốn bằng bản lĩnh thực sự, mà chỉ dựa vào tiểu xảo để hãm hại lừa gạt, cuối cùng hại người hại mình.

Bậc đại trí thường giả khù khờ

Người xưa thường có câu “Đại trí giả ngu” (Bậc đại trí thường giả khù khờ), trên thực tế, trong cuộc sống hằng ngày lại có những người “đại ngu” nhưng lại giả trí để thể hiện mình. Chỗ khác nhau của “đại trí giả ngu” và “đại ngu giả trí” chính là khả năng thấu hiểu chính mình. Người tự cho mình thông minh, tự cao tự đại, thường ra vẻ đao to búa lớn với người thì rất khó để thành công.

Trong xử thế, chỉ biết duỗi mà không biết co; chỉ biết tiến mà không biết lui; chỉ biết thể hiện tài mọn mà không thấy được sự hồ đồ; chỉ biết bộc lộ tài năng mà không biết giấu tài thì đó chỉ là một kẻ ngốc. Người Tây phương có một cách nói: “Người Pháp thông minh giấu ở bên trong, người Tây Ban Nha thông minh để lộ bên ngoài”, người trước là thông minh thật sự, người sau là giả thông minh.

Có người tiều phu và học giả ngồi trên cùng một chiếc thuyền để qua sông. Học giả cứ khoe khoang là không có gì là không biết và chấp người tiều phu đố mình bất cứ thứ gì và hứa sẽ cho người tiều phu 10 đồng và ngược lại, tiều phu chỉ mất 5 đồng thôi.

Tiều phu chấp nhận và đố học giả: “Vật gì dưới sông nặng nghìn cân nhưng lên bờ nặng chỉ còn 10 cân”.

Học giả suy nghĩ mãi, vắt óc nhớ lại những cuốn sách mình từng đọc nhưng cuối cùng đành phải chịu thua và phải đưa 10 đồng cho người tiều phu.

Sau đó ông hỏi người tiều phu câu trả lời, nhưng ngạc nhiên thay, người tiều phu trả lại ông học giả 5 đồng và nói: “Tôi không biết”. Học giả vô cùng sửng sốt và chợt nhận ra một bài học mà người tiều phu dạy với học phí là 5 đồng, từ đó ông không hề tự cao nữa.

Nhiều người cứ tỏ vẻ mình thông minh so với người khác, tuy nhiên họ quên mất rằng thông minh sẽ bị thông minh hại, nhiều lúc họ sẽ phải trả giá cho sự tự tin thái quá của mình.

                                                                                            Tuệ Tâm

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2022

GIA ĐÌNH CÓ 3 CÁI CÀNG TO CÀNG NGHÈO KHÓ


 


Một gia đình có 3 thứ càng to, càng lục đục, rất dễ rơi vào cảnh túng quẫn, lầm than.

Cổ nhân thường nói: “Gia đình không có gia giáo và phép tắc còn đáng sợ hơn sự nghèo khổ”. Bởi một gia đình duy trì được sự hưng thịnh và giàu có được thì phải có gia phong tốt, chi tiêu hợp lý, đối nội, đối ngoại thông minh.

1. Người có thói quen tiêu tiền “to”, tiêu tiền như rác

Trong xã hội có rất nhiều người tiêu tiền như rác, họ có thể rơi vào trường hợp sau:

- Trường hợp 1: Những người không trải qua gian khổ và chưa thực sự trưởng thành. Từ nhỏ sinh ra trong gia đình giàu có, họ hưởng một khối lượng tài sản kếch sù do cha mẹ để lại.

Những đứa trẻ lớn lên trong những gia đình như vậy từ nhỏ chưa từng phải trải qua những khó khăn vất vả, không biết kiếm tiền vất vả thế nào, do vậy họ không biết trân quý đồng tiền, và tiêu tiền sẽ không tiếc tay. Họ sẽ xuống tiền để đáp ứng những nhu cầu cá nhân của mình.

 Trường hợp 2: Những người từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh khốn khó, khi đi ra ngoài xã hội họ phải học cách bươn trải và xoáy vào những cạm bẫy, dục vọng của xã hội.

Họ muốn che đi cái nghèo của mình, để chứng minh với thiên hạ là mình đã vượt nghèo thành công bằng cách tiêu tiền hoang phí. Họ thậm chí bất chấp tất cả để có tiền và dễ theo con đường sa ngã.

Ví như vay tiền để mua một cái ô tô hạng sang, biệt thự nguy nga để khoe mẽ với đời trong khi tài chính không cho phép. Đằng sau ánh mắt thán phục của người đời, họ phải gòng lưng trả lãi đến một lúc nào đó không thể cố gắng được nữa, họ sẽ phá sản, mất cả chì lẫn chài.

Còn nhà giàu thì hoàn toàn ngược lại, họ sẽ lập kế hoạch dài hạn cho tài sản của mình, khi có tiền họ sẽ không phung phí mà sẽ mua bảo hiểm hoặc tìm hướng đầu tư, họ biết xoay vòng đồng tiền để tiền đẻ ra tiền chứ không dồn hết vào thứ tiêu sản, mạ vàng cho bản thân.

Kết cục chung của những kiểu người tiêu tiền không tiếc tay, mua sắm đủ thứ, đến khi cần tiền thì thấy túi đã cạn, không biết quý trọng giá trị của đồng tiền thì cuối đời không thoát khỏi cảnh túng thiếu, cơ nhỡ, khó khăn chồng chất.

2. Người có thời gian rỗng “to”- Người không biết trân quý thời gian

Cổ nhân đã dạy: “Thời gian là vàng là bạc” nhưng vàng có thể mua được, còn thời gian trôi qua thì không thể lấy lại được.

Có nhiều người thường trải qua phần lớn thời gian cuộc đời để ăn chơi, mua sắm, hưởng thụ mà không bồi đắp năng lực cho bản thân. Lãng phí thời gian sẽ làm bạn mất đi nhiều tri thức, thời gian trôi đi với những việc vô bổ mà không học hỏi, trau dồi thêm kiến thức mới.

Lãng phí thời gian còn làm bạn bỏ qua những cơ hội gặp gõ những người bạn mới, bỏ qua việc có thể xây dựng mối quan hệ mới. Lãng phí thời gian còn làm mất đi ước mơ, khát vọng và thành công của bạn. Ước mơ nó chỉ còn lại trong mơ ước.

Những người biết tận dụng và trân quý thời gian sẽ biết cách liên tục nâng cao năng lực, nỗ lực không ngừng trong tương lai, họ sẽ có nhiều cơ hội thay đổi bản thân, phát triển công việc.

3. Người thường cho vay tiền “to”- Người không biết quản lý tiền bạc

Nhiều người có tâm thế hào sảng, ai nấy đều có thể cho vay tiền. Mới đầu có thể là khoản tiền nhỏ, nhưng càng về sau càng mạnh tay cho mượn tiền lớn.

Có điều, liệu đòi được chỗ tiền ấy hay không lại là chuyện khác. Mà nếu có đòi, thì lại dễ sứt mẻ tình bạc. Hoặc giả dụ bỗng không cho vay nữa, thì người kia lại dễ lật mặt, rồi cũng tự thế mà xa cách.

Đối với người giàu, họ thường đánh giá xem có nên cho người khác vay tiền hay không, đặc biệt là những món vay lớn.

Sau đó, họ sẽ cân nhắc về khả năng hoàn trả, thời hạn hoàn trả cũng như mối quan hệ với đối phương, sau đó họ mới cho vay. Họ sẽ biết cách cân nhắc rõ ràng, nhất là vấn đề tiền bạc, bởi cuối cùng, họ không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống và mối quan hệ của cả 2 bên.

Nếu cả nể, không cân nhắc việc cho vay sẽ trở thành gánh nặng gia đình bạn, có thể mất cả tiền và mối quan hệ tốt đẹp trước đó.

Muốn sống tốt, ngoài việc học cách kiếm tiền, nhất định cần phải học cách quản lý tài sản, nếu không thay đổi những tư duy và thói quen cũ, thì cuộc sống sẽ ngày càng nghèo khổ, khó khăn.

 

Theo Xe và Thể thao

 


Thứ Tư, 14 tháng 12, 2022

MẬT ONG RẤT TỐT NHƯNG KHÔNG PHẢI AI CŨNG ĐƯỢC UỐNG VÌ "ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ"

 

Uống mật ong pha chanh với nước quá nóng có thể làm xáo trộn các chất hóa học của nó, làm thay đổi hoàn toàn các hợp chất của mật ong gây nguy hiểm cho sức khỏe.

Uống mật và chanh vào buổi sáng có tốt cho sức khỏe?

Tờ Hindustan Times dẫn lời Tiến sĩ Dixa Bhavsar, bác sĩ y học cổ truyền nổi tiếng của Ấn Độ, uống nước chanh và mật ong vào sáng sớm mang lại nhiều lợi ích sức khỏe, nhưng cô cảnh báo rằng “món” này không dành cho tất cả mọi người.

Nước chanh và mật ong pha trong nước ấm uống khi bụng đói được cho là thức uống giải độc tối ưu có thể giúp giảm cân, hỗ trợ điều trị táo bón, ngăn ngừa đầy hơi, làm sạch gan và làm sạch chất nhầy trong đường thở và giảm tắc nghẽn, theo Hindustan Times.

Buổi sáng là thời điểm tốt nhất để ăn mật ong để tăng cường mức năng lượng và duy trì hoạt động cho cơ thể. 

Giúp làm sạch dạ dày, đồng thời giúp cơ thể đào thải độc tố.

Mật ong là thực phẩm giàu năng lượng, do đó có thể loại bỏ cảm giác mệt mỏi và đói bụng nếu dùng vào buổi sáng sớm.

Với người cao tuổi, uống một cốc nước ấm pha mật ong vào buổi sáng sẽ thúc đẩy nhu động ruột, giúp dễ đại tiện hơn.

Ngoài ra, uống mật ong vào buổi sáng còn giúp hỗ trợ giảm cân, cải thiện hệ tiêu hóa và đặc biệt tốt cho người có bệnh về dạ dày.

Đặc biệt, mật ong không phù hợp với trẻ dưới 12 tháng tuổi, vì nó chứa vi khuẩn có thể gây ra ngộ độc ở trẻ sơ sinh. Ngộ độc ở trẻ sơ sinh nếu không được cấp cứu kịp thời có thể dẫn đến tử vong.

Những lưu ý "vàng" uống mật ong và nước chanh

Đảm bảo nước không quá nóng vì chỉ có thể cho mật ong vào nước ấm chứ không phải nước nóng. Mật ong có thể bị biến tính trong nước nóng. Không nên quá 1 muỗng cà phê mật ong.

Bạn chỉ nên pha một chút chanh không nên dùng nhiều, vì chua và không tốt cho sức khỏe.

Tác hại khi ăn quá nhiều mật ong

Có thể gây ra co thắt dạ dày, táo bón, đầy hơi: Mật ong tốt cho hệ tiêu hóa của chúng ta và giúp giữ hệ này khỏe mạnh. Tuy nhiên, ăn quá nhiều mật ong có thể dẫn đến các tình trạng như co thắt dạ dày, tiêu chảy, táo bón và đầy hơi. Ăn quá nhiều mật ong có thể gây hại nhiều hơn lợi. Lý do chính là lượng đường fructose cao có trong mật ong làm cản trở khả năng hấp thụ chất dinh dưỡng của ruột non.

Tăng lượng đường trong máu: Mật ong không tốt cho những người mắc bệnh tiểu đường vì lượng đường cao trong đó. Mật ong không chứa bất kỳ chất xơ nào có nghĩa là tiêu thụ mật ong có thể làm tăng mức đường trong máu.

Vì vậy, nếu bạn bị tiểu đường hoặc nếu bạn đang bị tình trạng lượng đường trong máu thấp thì bạn nên thận trọng khi ăn mật ong vì vị ngọt và thành phần hóa học của mật ong giống như đường ăn.

Rối loạn chức năng đường tiêu hóa: Quá liều hoặc ăn quá nhiều mật ong thường xuyên có thể ảnh hưởng tiêu cực đến đường tiêu hóa.

Mật ong cũng có tính axit nhẹ trong tự nhiên và tiếp xúc với thực phẩm có tính axit trong thời gian dài có thể dẫn đến trục trặc đường tiêu hóa vì bị ăn mòn niêm mạc dạ dày, thực quản và ruột.

Tăng cân: Uống mật ong với nước ấm hoặc nước chanh làm giảm cân, giúp giảm thêm calo và là đồ uống lý tưởng với những ai thừa cân. Tuy nhiên, ăn quá nhiều mật ong lại khiến chúng ta béo phì, do mật ong có nhiều đường dễ dàng hấp thụ vào máu và làm tăng cân béo phì vì lượng calo cao có trong đó.

Ai nên hạn chế uống nước mật ong và chanh vào buổi sáng?

Người bị loãng xương: Nước chanh có chứa axit xitric có thể ảnh hưởng đến lượng canxi trong cơ thể.

Người có vấn đề về răng: Trong chanh có chứa axit xitric có thể ăn mòn men răng, đặc biệt là ở người đang có vấn đề về răng miệng.

Người bị trào ngược dạ dày: Nước chanh có thể gây ra chứng ợ nóng, trào ngược dạ dày thực quản và trào ngược axit ở một số người, nhất là người đang có bệnh.

Người bị loét miệng: Uống nhiều nước chanh có khả năng làm trầm trọng thêm hoặc gây ra vết loét, theo theo Hindustan Times.

Người thường xuyên đau nửa đầu: Tiến sĩ Rebecca phó giáo sư thần kinh học tại Trung tâm Y tế Đại học North Carolina (Mỹ), cho biết, chanh có thể gây ra chứng đau nửa đầu và đau đầu. Theo WebMD, có thể là do chanh chứa nhiều tyramine - thường có liên quan đến đau đầu.

Người bị loét dạ dày: Uống nước chanh lúc bụng đói có thể làm khó chịu dạ dày.

Trúc Chi (theo Thanh Niên, Sức khỏe & Đời sống)

 



Thứ Ba, 13 tháng 12, 2022

MỘT CHÚT THAY ĐỔI TƯ DUY, SẼ QUYẾT ĐỊNH PHÍA TRƯỚC LÀ THIÊN ĐƯỜNG HAY ĐỊA NGỤC

 

                                                                      Ảnh Sina

Con người vì có tâm đố kỵ, luôn muốn được lợi hơn cho mình, nên cuộc sống thường căng thẳng mệt mỏi. Nhưng nếu có thể thay đổi cách nghĩ, đem những thứ mình có đưa cho người khác, thì mọi chuyện sẽ thay đổi bất ngờ.

Trong một trò chơi, người chủ trì đưa cho mỗi người một quả bóng, rồi yêu cầu mọi người viết tên mình lên trên quả bóng.

Sau đó người chủ trì thu tất cả bóng lại, để vào một phòng khác, chất đống lên nhau. Rồi yêu cầu mọi người tìm ra quả bóng của mình trong thời gian ngắn nhất có thể, và thời gian tối đa là 5 phút.

Mọi người cùng vào, ai cũng muốn thật nhanh tìm ra quả bóng mình, vì thế tất cả đều xông vào đống bóng, chen lấn xô đẩy nhau tìm kiếm quả bóng ghi tên mình. 5 phút đồng hồ trôi qua, kết quả chỉ có một vài người hoàn thành nhiệm vụ.

Quy tắc trò chơi thay đổi, không đến 3 phút, tất cả đều hoàn thành nhiệm vụ…

Sau đó người chủ trì thay đổi quy tắc của trò chơi. Yêu cầu mọi người tìm một quá bóng bất kỳ, rồi đưa cho người có tên trên quả bóng. Thế là không đầy 3 phút, tất cả mọi người đều nhận lại được bóng của mình.

Đây cũng chính là sự khắc họa xã hội một cách chân thực nhất. Mỗi người đều điên cuồng tìm kiếm thứ mà mình muốn, nhưng đều rất khó tìm được.

Nếu như chúng ta đổi cách suy nghĩ: Đem thứ mình có ở trong tay, đưa cho người đang cần nó, như vậy thì, mỗi người có thể sẽ rất nhanh chóng tìm được thứ mà mình muốn có.

Ngày nọ, có một người đàn ông đến gặp Thượng Đế, anh ta hỏi:

“Thượng đế, xin người cho con biết đâu là Thiên đường, đâu là Địa ngục ạ?”

“Đi theo ta. Ta sẽ đưa ngươi xem Thiên đường và Địa ngục nơi đây.”

Căn phòng thứ nhất mang tên “Địa ngục”, người đàn ông thấy rất nhiều người khổ cực, đói khát và tay họ bị buộc vào một cái muỗng cán dài. Tất cả quây quần quanh một cái nồi canh to sôi ùng ục, mùi thơm ngào ngạt. Những người này rất đói, nhưng ngặt nỗi khi múc canh lên, họ không có cách gì đưa thìa vào miệng vì cán thìa rất dài, trông rất khổ sở.

Thượng đế dẫn người đàn ông đến căn phòng thứ hai, tên là “Thiên đàng”, cảnh vật không khác gì căn phòng thứ nhất, cũng một nồi canh ngon, cũng rất nhiều người tay bị buộc vào muỗng cán dài, nhưng khác nỗi, khuôn mặt mọi người rất hạnh phúc, và tất cả đều mãn nguyện vì được no đủ.

Khép lại cánh cửa, người đàn ông thắc mắc với Thượng Đế:

“Thưa Ngài, hai căn phòng không khác gì nhau, vậy sao ở phòng Thiên đàng, mọi người lại hạnh phúc hơn phòng Địa ngục?”

Thượng đế mỉm cười và nói:

“Vì ở phòng Thiên đàng, mọi người nhận biết được cán muỗng quá dài và họ không thể tự đút cho mình ăn được. Chính vì vậy người ta học được cách đút cho nhau ăn.”

Câu chuyện cũng chính là phản ánh sự khác biệt giữa tầng cao và tầng thấp của xã hội:

Ở xã hội tầng trên, ai cũng muốn cùng người khác đi hợp tác;

Ở xã hội tầng dưới, người nào cũng đều không thích chung chạ với người khác;

Xã hội tầng trên, nhìn vào sở trường của người khác;

Xã hội tầng dưới, nhìn vào nhược điểm của người khác;

Người ở xã hội tầng trên nâng đỡ nhau cùng đi lên, người xã hội tầng dưới ngăn cản nhau tiến bước.

Lê Hiếu biên dịch

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2022

TRIẾT LÝ ‘NƯỚC VÀ CHIẾC CHÉN’ CHỈ RÕ NGUỒN GỐC CỦA PHIỀN NÃO

 

Ảnh: Mytour

Nếu ví cuộc sống là nước, thì công việc, tiền tài, địa vị chính là chiếc chén đựng. Nếu cứ hoài phí tâm tư ở cái chén thì mọi người sao còn có thể có tâm tư để ý đến vị ngọt đắng của nước nữa, đây chẳng phải tự mình tìm phiền não hay sao?

Có một lần, mấy người chúng tôi là bạn học lâu năm gặp lại, cùng hẹn nhau đến nhà thầy giáo thời đại học. Thầy giáo rất vui mừng, hỏi chúng tôi cuộc sống hiện tại của mỗi người như thế nào.

Không ngờ chỉ một câu hỏi của thầy đã khiến mọi người phàn nàn không thôi. Mọi người nhao nhao nói ra những việc không như ý trong cuộc sống như: Áp lực công việc lớn, cuộc sống có nhiều phiền não, buôn bán cạnh tranh khó khăn, con đường thăng tiến tắc nghẽn…

Dường như mọi người đều nói quên mất thời gian. Thầy giáo nghe chỉ cười mà không nói gì, rồi từ trong bếp lấy ra mấy chén trà đặt ở trên bàn.

Những cái chén này đủ kiểu dạng khác nhau. Có cái làm bằng sứ, có cái làm bằng thủy tinh, có cái làm bằng đất nung. Cái thì thoạt nhìn xa hoa cao quý, cái thì có vẻ bình thường sơ sài…

Thầy giáo nói: “Tất cả đều là học trò của ta, cho nên ta sẽ không xem mọi người là khách, nếu ai khát thì tự mình rót nước mà uống đi.”

Nói nãy giờ như xả được một bụng tâm sự, mọi người đều cảm thấy khát khô miệng, liền cầm cái chén mà mình cảm thấy vừa ý rót nước uống.

Chờ trong tay mọi người đều cầm một chén nước, lúc này thầy giáo mới nói: “Các trò có phát hiện ra rằng, trong tay mỗi người là một cái chén được trang trí tỉ mỉ đẹp nhất, tốt nhất. Còn cái chén làm bằng đất nung này thì lại không có ai chọn nó.”

Đương nhiên tất cả chúng tôi thấy thật khó hiểu, ai cũng đều hy vọng rằng cái chén mình cầm trên tay là cái đẹp nhất.

Thầy giáo nói: “Đây là nguồn gốc phiền não của các trò.”

Mọi người cần là thứ nước bên trong mà không phải là cái chén đựng nó. Nhưng chúng ta vô tình hay cố ý lại đi chọn cái chén tốt nhất.

Điều này cũng giống như cuộc sống của chúng ta vậy. Nếu cuộc sống được ví là nước, như vậy thì công việc, tiền bạc, địa vị… tất cả những thứ này chính là cái chén, chúng chỉ là thứ công cụ để chứa đựng nước – cuộc sống của chúng ta mà thôi.

Kỳ thực, cái chén thật tốt, thật đẹp hay xấu xí cũng không làm ảnh hưởng chất lượng của nước bên trong. Nếu cứ hoài phí tâm tư ở cái chén thì mọi người sao còn có thể có tâm tư để ý đến vị ngọt đắng của nước nữa. Đây không phải là tự tìm phiền não sao?

Đức Hạnh biên dịch


Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2022

LỜI PHẬT DẠY: KHÁT NƯỚC 3 NGÀY, CŨNG CHỈ LẤY 1 HỒ LÔ

 

                                                                                        (Ảnh minh họa: kknews) 

Sinh mệnh là một loại duyên, có những thứ tận lực truy cầu cả đời không có được, ngược lại sự xán lạn chưa từng kỳ vọng sẽ trong lúc bạn đạm bạc thong dong lại bất ngờ tới. Khát nước 3 ngày cũng chỉ lấy 1 hồ lô, chính là ý tứ đó.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni ở dưới cội bồ đề hỏi một người: “Trong mắt người thế tục, ngươi có tiền, có thế, có một thê tử yêu thương mình, ngươi tại sao còn không vui?”

Người này đáp lời: “Chính là bởi vì có nhiều thứ như thế, nên ta mới không biết nên lựa chọn như thế nào.”

Đức Phật Thích Ca mỉm cười nói: “Ta kể cho ngươi một câu chuyện. Ngày nọ, một du khách gần chết bởi vì khát nước, Phật thương cảm liền biến một hồ hiện trước mặt người này, nhưng người này lại không uống nước. Đức Phật bèn hỏi nguyên nhân.

Người này trả lời: ‘Nước ở hồ nhiều quá mà bụng của ta lại nhỏ thế này, uống một ngụm không thể hết được, vậy thì thà không uống còn hơn’.”

Giảng đến đây, Đức Phật nở nụ cười, nói với người đang buồn bã kia: “Ngươi nhớ kỹ, trong đời ngươi có thể đã gặp được rất nhiều thứ tốt, chỉ cần dụng tâm nắm giữ nó như vậy đủ rồi. Khát nước 3 ngày, cũng chỉ cần uống 1 hồ lô”.

Sinh mệnh là một loại duyên, có những thứ tận lực truy cầu cả đời không có được, ngược lại sự xán lạn chưa từng kỳ vọng sẽ trong lúc bạn đạm bạc thong dong lại bất ngờ tới. Mỗi một bước tiến triển đều là chậm chạp và gian khổ, một người một lần chỉ có thể thực hiện được một mục tiêu trong giới hạn.

Nhân sinh hạnh phúc không nằm ở thanh sắc tiêu khiển, mà là nằm ở biết đủ biết dừng

Có một tài chủ sống trong trang viên. Vì được Thượng đế ưu ái, chục năm nay ông ta luôn thích làm việc thiện, giúp đỡ tất cả những người nghèo khổ, ông trở thành một người tốt điển hình. Có một năm, lũ lụt đột nhiên xuất hiện, toàn bộ trang viên nhanh chóng bị chìm ngập trong nước, vì cầu cứu người chủ phải bò lên trên nóc nhà. Đang lúc ông ta lòng nóng như lửa đốt, đột nhiên có người chèo thuyền tới, nói với ông: “Đại thiện nhân, mau lên đây, ta đem ngươi đưa đến chỗ cao”.

Người chủ nhìn nhìn người này, hồi đáp: “Vài chục năm nay, ta một mực tuân theo ý chỉ của Thượng đế, lấy việc giúp người làm niềm vui, làm việc thiện tích đức. Tấm lòng chân thành nhất định có thể cảm động Thượng đế, biểu hiện của ta hắn cũng nhất định rõ mồn một trước mắt, cho nên Thượng đế sẽ đến cứu của ta, vì thế ngươi hãy đi nghĩ cách cứu những người cần giúp đỡ khác!” Thế là người kia chèo thuyền đi.

Mực nước dâng lên ngày càng cao hơn, xoáy nước mạnh hơn, tài chủ ôm chặt ống khói trên nóc nhà rồi khóc: “Thượng đế à, tín đồ trung thực thành tín của ngài đang ở trong nước sôi lửa bỏng, ngài vì sao còn không hiện thân cứu con? Chẳng lẽ ngài không nhìn thấy hay sao?” Lúc này, một hồi âm thanh ầm ầm âm vang lên từ xa, một chiếc trực thăng bay tới.

Phi công gọi tài chủ: “Đại thiện nhân, nhanh lên, tôi ném cái móc xuống, ông hãy cột đai đeo vào người, tôi sẽ đưa ông đến khu vực an toàn.”

Tuy nhiên, vị tài chủ lại cố chấp đáp: “Không, không”. Ông lại nói giống hệt như trước. Vì thế, chiếc trực thăng cũng rời đi. Bỗng nhiên, một hồi sóng lớn gầm thét ập đến, tài chủ đã bị nước cuốn trôi đi.

Tài chủ sau khi chết lên thiên đường, gặp Thượng đế, ông ta oán giận nói: “Con trong mấy chục năm nay, ngày nào cũng như ngày nào, một mực làm theo ý chỉ của ngài, không hề đắn đo suy nghĩ, nhưng sao khi con gặp nan, Ngài lại không tới cứu con, để cho con bị nước cuốn chết đuối. Xem ra con đã thật sự tin lầm Ngài rồi!”

Thượng đế nhìn tài chủ tiếc nuối nói: “Vì cứu ngươi, ta đã phái đi một chiếc thuyền cùng một chiếc trực thăng, nhưng ngươi lại không nắm lấy cơ hội để tự cứu mình”. Đến lúc này, tài chủ mới ngạc nhiên, tỏ ra vô cùng hối tiếc.

Sinh mệnh đời người trên sân khấu, vô luận ngươi là nhân vật chính hay phụ, cũng vô luận ngươi rực rỡ dưới ánh đèn hay thảm đạm sau hậu trường, sở hữu tất cả buồn vui sướng khổ đều là tự đạo tự diễn. Điều Thượng đế ban cho mỗi người đều là công bình, vô luận giàu có, nghèo khó, cao quý hay là hèn mọn. Vì thế sau khi chúng ta đã cố gắng, càng cần phải có thêm nhận thức lý tính, đừng để vụt mất thứ gì đó mà trống rỗng ôm hận.

Kỳ thực, những gì thật sự cần cho sự sinh tồn của con người là không nhiều, dù là có nhiều vinh hoa phú quý cũng vậy, lúc trong điên cuồng mỏi mệt tranh giành, chợt tỉnh ngộ mới phát hiện ra bao nhiêu ngày tháng đã qua đi.

Những thứ lôi cuốn hấp dẫn luôn tồn tại ở xung quanh, khi đối mặt chúng, ta là sa đọa hay giữ vững nguyên tắc, hết thảy đều sẽ phản ánh ra nội tâm của một người, ấy là có thể kiên định hay không. Nhân sinh hạnh phúc không nằm ở thanh sắc tiêu khiển, mà là nằm ở biết đủ biết dừng, vứt bỏ được dục vọng, sinh sống bình hòa thong thả…

Lê Hiếu (Theo Sound of Hop

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2022

HÒA THƯỢNG BẾ CON XIN SỮA MÀ ĐẮC ĐẠO

 

                                                                      Nguồn ảnh: ntdvn

Ngày nay, người xuất gia tu luyện không ít, thậm chí có trường đào tạo. Nhưng chốn cửa Phật lại không thiếu những chuyện chẳng hề thanh tịnh. Làm sao biết được người chân tu?

Câu chuyện thiền sư Bạch Ẩn nuôi con người là một sự tích nổi tiếng nói minh tỏ chân tướng người tu luyện.

Bạch Ẩn là thiền sư đức hạnh, là cao tăng nổi tiếng đương thời, học trò rất đông, người quanh vùng đều rất kính trọng ông. Cách ngôi chùa ông trụ trì không xa có một nhà mở cửa hàng bán vải.

Cô con gái chủ cửa hàng chưa xuất gia, nhưng có quan hệ tình cảm với một thanh niên và có thai. Cha mẹ cô cảm thấy rất sỉ nhục, bèn truy vấn cô cha đứa bé là ai. Cô gái vô cùng sợ hãi, nếu nói ra thì người yêu của cô sẽ bị cha cô đánh chết, do đó cứ không muốn nói. Sau này không chịu nổi sự thúc ép truy vấn của cha, cô nảy sinh ra một ý, người mà cha cô tôn kính nhất là Bạch Ẩn thiền sư, vì vậy cô nói:

– Đứa trẻ trong bụng con là của Bạch Ẩn thiền sư.

Cha cô vừa nghe vậy liền thấy như trời long đất lở, không thể nào ngờ được chuyện này lại như thế này, lại chính là Bạch Ẩn thiền sư, người ông kính trọng nhất.

Cha cô không tin lời con gái, bèn dẫn cô đến tìm Bạch Ẩn thiền sư và để cô gái thú tội. Bạch Ẩn thiền sư chỉ nhẹ nhàng nói một câu:

– Thế ư.

Cha cô thấy thần thái hòa ái của Bạch Ẩn thiền sư thì không làm ầm ĩ nữa, lẳng lặng dẫn con gái về. Sau khi cô gái sinh con, cha cô bế đứa bé đến chùa đưa cho Bạch Ẩn thiền sư và nói:

– Đây là nghiệt chủng của ông, trả lại cho ông đây.

Chuyện này lan truyền ra, dư luận bàn tán xôn xao, tới tấp đến chùa nhiếc móc thiền sư đạo mạo thế này mà lại làm cái chuyện vô liêm sỉ như thế, quả đúng là mặt ‘thiền sư’ dạ lang sói. Danh tiếng bấy lâu nay của Bạch Ẩn thiền sư bị hủy hoại sạch không còn tí gì.

Bạch Ẩn thiền sư lặng lẽ làm bảo mẫu cho đứa bé, ngày ngày bế bé đi xin sữa, và đi đến đâu, ông cũng bị nhục mạ và giễu cợt:

– Sư hổ mang!

– Sư háo sắc!

– Mọi người cứ ca ngợi là sư đắc Đạo, hóa ra chỉ là giỏi dụ dỗ con gái nhà lành!

Nhưng dù bị chà đạp và nhục mạ như thế này, Bạch Ẩn thiền sư vẫn lặng lẽ chăm chút nuôi dưỡng đứa trẻ.

Một năm trôi qua, cô gái kia thực sự không thể chịu đựng nổi nỗi dằn vặt của lương tâm và nỗi đau bỏ rơi con của người mẹ. Cuối cùng cô lấy hết can đảm nói ra chân tướng với cha mẹ. Cha mẹ cô nghe xong, trong lòng cảm thấy vô cùng hối hận, lập tức dẫn theo toàn bộ người nhà trong gia đình quỳ trước Bạch Ẩn thiền sư sám hối, chịu tội. Bạch Ẩn thiền sư nghe xong, chỉ nói một câu nhẹ nhàng:

– Thế ư.

Rồi đem đứa trẻ trao trả lại cho cô gái. Ông vẫn bình thản như ngày thường, dường như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Sau này cô gái quy y cửa Phật, theo Bạch Ẩn thiền sư học thiền.

Tu hành như thế này thì:

– Có bức tường ma nào mà không đổ?

– Có gươm dao nào mà không gãy?

– Có chúng sinh nào mà không thể hóa độ?

– Có tiết tháo nào dám sánh vai?

Người tu hành là phải chịu được khổ, và phải tu nhẫn, cần đạt được tâm đại nhẫn: bình thản trước mọi oan ức trái ngang, thản nhiên trước mọi miệng lưỡi thế gian. Đó mới là người thực tu, chân tu. Tu là tu tâm chứ không phải ở hình thức tụng kinh gõ mõ ngồi thiền.

Ngày nay có trường đào tạo tu luyện, có chức sắc, quyền thế cũng không khác chi bộ máy quản lý của người thường. Có những người khoác áo tu hành kiếm tiền tỷ, làm ra không ít chuyện khiến người thường cũng sửng sốt. Tôn giáo chỉ là hình thức, người chân tu hướng nội tu tâm, chiểu theo các đặc tính Chân, Thiện, Nhẫn của vũ trụ mà tự đo lường bản thân mình. Người chân tu biết rõ việc mình làm đều có Thần Phật nhìn thấy. Có như thế mới không làm việc trái Đạo. Như câu chuyện sư Bạch Ân kể trên.

                                                                   Nguồn: ntdvn (Tường Hòa)