Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017
CHÚC XUÂN
CHÚC XUÂN
Chúc tết xuân về với ý thơ,
Mừng duyên hội ngộ thế gian mơ.
Năm qua hạnh nguyện đời không nhạt,
Tháng đến niềm mong đạo chẳng mờ.
An dật thiền môn nương chánh niệm,
Bình tâm pháp bảo vững tin chờ.
Tự thân vén mở tìm đường sáng,
Tại tại dung thông thoát vực bờ.
Minh Đạo
http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tho/23067-chuc-xuan.html
http://www.hoavouu.com/a42638/chuc-xuan
ĐƯỜNG ĐẠO THÊNH THANG (Tánh Thiện)
Chẳng bao người tới thính pháp văn kinh
Lúc diễn ra ca múa hát linh đình
Bao sức hút không mời mà cũng tới .
Không ai muốn một mình đi tìm tới
Cánh cửa thiền lặng lẽ để tư duy
Quán chiếu vào sanh tử mỗi khi đi
Vào hơi thở đêm ngày không mỏi mệt .
Đường vào đạo chẳng có gì mất hết
Dẫu người đời có lúc bỏ ta đi
Nhưng ta còn có Phật đấng từ bi
Là còn cả bầu trời trong ánh mắt .
Tánh Thiện
19-1-2017
HOA MAI
Hoa mai – Biểu tượng của sức mạnh và sức sống mãnh liệt trong gió tuyết
Giữa mùa đông, trước khi tuyết tan và chim nhạn quay về, cành hoa mai khẳng khiu trụi lá, chống chọi giữa mùa đông khắc nghiệt. Để rồi đến đúng thời điểm, hoa nở rộ như một lời nhắn nhủ rằng: “Mùa xuân sẽ đến!”.
Giữa mùa đông, trước khi tuyết tan và chim nhạn quay về, cành hoa mai khẳng khiu trụi lá, chống chọi giữa mùa đông khắc nghiệt. Để rồi đến đúng thời điểm, hoa nở rộ như một lời nhắn nhủ rằng: “Mùa xuân sẽ đến!”.
Hoa mai là một biểu tượng quan trọng trong văn hóa Trung Hoa. Là một “người bạn của mùa đông”, hoa mai là một biểu tượng sinh động nhất cho khả năng chịu đựng gian khổ, để cuối cùng có thể vượt qua được những thời khắc khó khăn nhất.
Người Trung Hoa thường nói, hương thơm của hoa mai “đến từ sự cay đắng và giá lạnh”. Sức sống của hoa mai được tôi luyện trong thử thách, trong gian khổ mà nuôi dưỡng sức mạnh nội tâm, lòng dũng cảm kiên cường.
Sự hòa hợp của văn hóa và thiên nhiên là một phần quan trọng trong truyền thống Trung Hoa, các nhân tố tự nhiên cũng là hiện thân quan trọng của các giá trị văn hóa. “Mai, lan, cúc, trúc”được mệnh danh là “Tứ quý” của muôn cây theo quan niệm của người xưa, và mỗi cây lại là một một biểu tượng cao quý. Chẳng hạn như hoa lan (sự thanh khiết), trúc (chính trực), và cúc (khiêm nhường).
Chu Hi, một học giả Nho giáo thời nhà Tống, đã chỉ ra bốn đặc tính tốt của cây mai: Khả năng đâm chồi nảy lộc rất mạnh; sự phát triển nở rộ của những bông hoa; tính cân đối của chùm quả; và tính hợp lý khi chín.
Người Trung Quốc cũng thường xem năm cánh hoa tượng trưng cho ngũ phúc: trường thọ, phú quý, khang ninh, hiếu đức và thiện chung.
Cây mai là một loài cây có nguồn gốc ở Tây Nam Trung Quốc. Suốt hơn 3.000 năm, mai được trồng rộng rãi ở khắp Trung Quốc, bao gồm cả vùng phía Bắc Trung Quốc, nơi mùa đông thường rất lạnh. Từ Trung Quốc, mai được truyền nhập sang Hàn Quốc, Nhật Bản, và sau đó xuất hiện ở các nước khác như một loại cây cảnh. Những bông mai sẽ đâm chồi nảy lộc mỗi khi mùa xuân tới.
Hoa mai thường có 5 cánh, đơn hoặc nhiều lớp, phổ biến với các màu hồng/đỏ, trắng, vàng. Hoa mai hồng/đỏ thường được sử dụng trong những dịp năm mới của người Trung Quốc vào cuối Tháng Giêng, đầu Tháng Hai.
Trung Quốc từ lâu đã biết sử dụng và thưởng thức cây mai và hoa của nó. Trái cây mai được sử dụng làm món ăn suốt hơn 3.000 năm, và hoa mai được trồng trong các khu vườn và xung quanh nhà để tạo cảnh quan. Trong thế kỷ thứ 5, những người phụ nữ trong cung đình bắt đầu sử dụng hoa mai để trang trí, và điều này đã giúp hoa mai được biết đến rộng rãi hơn.
Hoa mai cũng là một biểu tượng quan trọng trong những bài thơ và những bức họa từ thời nhà Đường, đạt đỉnh điểm vào thời nhà Tống. Dưới ngòi bút của các nhà văn và các nghệ nhân, tinh thần của hoa mai đã được tán dương rộng rãi.
Đối với nhà thơ Lâm Bô sống ở thời Tống, hoa mai còn hơn cả một biểu tượng, nó như một người bạn, một người tâm giao. Câu thơ nổi tiếng của ông về hoa mai trong bài “Sơn viên tiểu mai” đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ:
Sơn viên tiểu mai
“Chúng phương dao lạc độc huyên nghiên;
Chiếm tận phong tình hướng tiểu viên.
Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển;
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn”.
Chiếm tận phong tình hướng tiểu viên.
Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển;
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn”.
Dịch nghĩa:
Khi tất cả các loài hoa thơm khác đều rụng cả thì riêng hoa mai vẫn còn xinh đẹp lộng lẫy.
Trong khu vườn nhỏ, hoa mai độc chiếm tất cả vẻ xinh tươi của cảnh vật.
Bóng cành mai thưa đâm nghiêng nghiêng trên dòng nước trong và cạn.
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong bóng hoàng hôn.
Khi tất cả các loài hoa thơm khác đều rụng cả thì riêng hoa mai vẫn còn xinh đẹp lộng lẫy.
Trong khu vườn nhỏ, hoa mai độc chiếm tất cả vẻ xinh tươi của cảnh vật.
Bóng cành mai thưa đâm nghiêng nghiêng trên dòng nước trong và cạn.
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong bóng hoàng hôn.
Lục Du, một nhà thơ thời nhà Tống, cũng được biết đến với rất nhiều bài thơ về hoa mai. Trong bài thơ “Mai hoa”, ông mô tả:
Mai hoa
“Đương niên tẩu mã Cẩm Thành tây;
Đằng vi mai hoa túy tự nê.
Nhị thập lý trung hương bất đoạn;
Thanh Dương cung đáo Hoán Hoa khuê”.
Đằng vi mai hoa túy tự nê.
Nhị thập lý trung hương bất đoạn;
Thanh Dương cung đáo Hoán Hoa khuê”.
Dịch nghĩa:
Năm đó cưỡi ngựa đến thành tây;
Từng say sưa với mùi ngọt ngào của hoa mai.
Hương thơm đó còn lưu luyến suốt hai mươi dặm đường;
Từ Thanh Dương cung đến suối Hoán Hoa.
Từng say sưa với mùi ngọt ngào của hoa mai.
Hương thơm đó còn lưu luyến suốt hai mươi dặm đường;
Từ Thanh Dương cung đến suối Hoán Hoa.
Tô Đông Pha cũng là một nhà thơ nổi tiếng thời Tống, ông tập trung vào miêu tả nội hàm của thiên nhiên, chứ không chỉ là vẻ ngoài của nó. Ông nói: “Vẻ đẹp của cây mai vượt xa vị chua của nó”. Ý tưởng của ông có ảnh hưởng sâu sắc tới những bức tranh hoa mai sau này, đặc biệt là phong cách “mặc mai”, chỉ sử dụng mực đen để vẽ cây và hoa mai.
Trong bài thơ “Bạch mai” của tác giả Vương Miện, khả năng chịu đựng của hoa mai giống như cuộc sống của chính ông.
Bạch mai
Băng tuyết lâm trung trước thử thân.
Bất đồng đào lý hỗn phương trần.
Hốt nhiên nhất dạ thanh hương phát.
Tán tác càn khôn vạn lý xuân.
Bất đồng đào lý hỗn phương trần.
Hốt nhiên nhất dạ thanh hương phát.
Tán tác càn khôn vạn lý xuân.
Dịch nghĩa
Băng tuyết ở trong rừng phủ lên thân này (cây mai).
Không cùng hương hoa đào hoa mận lẫn lộn trên đời.
Bỗng nhiên một đêm nở ngát hương thanh.
Bay khắp trời đất vạn dặm xuân.
Không cùng hương hoa đào hoa mận lẫn lộn trên đời.
Bỗng nhiên một đêm nở ngát hương thanh.
Bay khắp trời đất vạn dặm xuân.
Trong chương trình biểu diễn của Shen Yun, một đoàn nghệ thuật của Mỹ quốc mang sứ mệnh phục hưng nền văn hóa truyền thống 5.000 năm của Trung Hoa, thường đưa hình ảnh hoa mai lên sân khấu để tán dương vẻ thánh khiết, mỹ diệu, và sự kiên cường của nó.
Có thể nói, hành trình phục hưng nền văn hóa truyền thống Trung Hoa của Đoàn nghệ thuật Shen Yun cũng giống như quá trình hoa mai đang trong tuyết lạnh. Bất chấp những khó khăn, gian khổ, vẫn luôn hy vọng quá trình đổi mới sẽ không còn lâu nữa.
Theo Epoch Times
Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017
NHỮNG ĐÓA HOA THƠ (Tuệ Nga Diệu Minh)

Trăng Thiền
Trầm dâng khói quyện
vẻ tôn nghiêm
Tâm ảnh như quang
chẳng bợn phiền
Nắng sớm thêm tươi
mầu áo đạo
Xuân chiều mãi
thắm cánh hoa duyên
Lời vàng mở pháp khai
tâm tuệ
Bút ngọc gieo vần
sáng cảnh tiên
Ngát một phương
mây bờ tịnh thủy
Vườn Thơ thanh thản
ánh Trăng Thiền .
Tuệ Nga
Bạch Liên
Cánh trắng đài
xanh ẩn nhụy vàng
Giữa hồ tĩnh mặc nét
khoan trang
Hương thơm xa ngát
dâng đài Phật
Lá biếc chẳng
vương mảy bụi phàm
Đón Gió Vô Ưu, Trăng
Tịnh Khiết
Tươi mầu nhã đạm
Bút thanh quang
Bạch Liên danh tự
ngàn xưa tặng
Hoa Đạo hương trời
đẹp thế gian .
Tuệ Nga
MỪNG XUÂN ĐINH DẬU
MỪNG XUÂN ĐINH DẬU
Chúc xuân như ý với dòng thơ,
Mừng tuổi duyên trần đẹp bến mơ.
Năm hết dừng chân nhiều ước vọng,
Tháng sang tiếp bước những thời cơ.
An nhiên việc đến luôn tha thiết ,
Bình thản chuyện qua chớ ngẩn ngơ.
Hạnh nguyện niềm tin bao thế hệ,
Phúc điền rộng mở tiến lên bờ.
Bờ ruộng vườn nương trải rộng ra,
Mừng xuân thịnh vượng chốn làng xa.
Chưng xanh xanh thắm lòng chân thực,
Đối đỏ đỏ tươi nghĩa mặn mà.
Con cháu bình an nhờ đất tổ,
Gia đình hạnh phúc cậy quê cha.
Trước sau luôn nghĩ về nguồn cội,
Tết đến tri ân những chuyện qua.
Tết đến tri ân những chuyện qua,
Quê Cha ký ức dạ chưa nhòa.
Xóm giềng in dấu ngày trai trẻ,
Phố xá khắc tâm lúc tuổi già.
Lối nhỏ mai vàng sao quạnh vắng,
Nhà cao đào thắm chẳng phôi pha.
Hương lòng xin gởi phương trời ấy,
Cũng để tạ ơn tới chốn xa.
Minh Đạo
Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017
VUI XUÂN BỒ ĐỀ (Tánh Thiện)
VUI XUÂN BỒ ĐỀ
Vui Xuân Bồ Đề
Mở rộng lòng ra
Sống đạo chan hoà
Phá màn mê chấp .
Vui Xuân Bồ Đề
Mong cho cùng khắp
Liễu ngộ chánh tà
Thắp sáng niềm tin .
Vui Xuân Bồ Đề
Trải nghiệm tâm linh
Trên đường tu học
Khắp chốn cùng nơi .
Vui Xuân Bồ Đề
Buông bỏ rong chơi
Qua cầu sanh tử
Vang động đất trời .
Vui Xuân dưới cội Bồ Đề
Chuyên lo hành thiện hướng về Phật tâm .
Tánh Thiện
18-1-2017
Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017
TUỔI GIÀ VÀ VAI TRÒ CỦA PHẬT GIÁO
Nếu ta đã sống một cuộc sống tương đối tử tế, và đặc biệt nỗ lực để hợp nhất tâm trí ta với Phật pháp thì sẽ không có sự sợ hãi nào ẩn tàng trong cái chết. Ý thức sẽ đi theo con đường mà nó đã quen thuộc. Vì vậy, trong khi ta vẫn còn có thể kiểm soát suy nghĩ và cảm xúc, điều quan trọng cần làm là xác định đây là con đường mà chúng ta sẽ đi qua. Như bậc phù thủy lão thành Giáo sư Dumbledore khuyên chàng phù thủy trẻ Harry Potter “Đối với một tâm trí có kỷ luật, cái chết chỉ là một cuộc phiêu lưu tuyệt vời kế tiếp”.
Đức Phật định nghĩa dukkha, hay đau khổ là sinh lão, bệnh và tử. Ngoại trừ trường hợp ta chết trẻ, ai ai đều sẽ trãi qua tuổi già và cái chết. Trong xã hội hiện đại, ta thấy xuất hiện xu hướng sùng bái tuổi trẻ và phủ nhận quá trình tự nhiên của đời sống là tiến dần đến sự phân rã và cái chết. Gần như tất cả chúng ta đều nuôi hy vọng mình sẽ luôn trẻ trung và xinh đẹp. Thật vậy, cái đẹp thường đi đôi với tuổi trẻ. Chính vì thế, có vô số sách vở dạy ta cách trốn chạy tuổi già để mãi luôn tươi trẻ. Nhưng, dù có làm bao nhiêu cuộc phẫu thuật thẩm mỹ hay áp dụng bao nhiêu chế độ kiêng cữ, thể dục, cuối cùng cơ thể cũng sẽ tàn tạ và khả năng phát bệnh ngày một cao hơn. Trong xã hội truyền thống hơn, người ta xem tuổi già là lẽ tự nhiênchứ không phải một điều gì cần phải né tránh và phủ nhận. Hơn nữa, họ nhận thức một cách sâu sắc rằng tuổi càng cao thì đồng nghĩa với càng phát triển thêm kiến thức và hiểu biết. Vì vậy, tuổi già thường được đặt ngang hàng với sự khôn ngoan và kinh nghiệm. Các thành viên lớn tuổi trong gia đình được tôn trọng và thường đảm nhận vai trò “ủy viên hội đồng” hay “người hướng đạo”. Họ có vị trí quan trọng trong xã hội. Ngay cả truyền thống phương Tây cũng có một nhân vật khá phổ biến là lão bà (hay một bà phù thủy) và hầu hết các phù thủy trong truyện đều lớn tuổi. Thật vậy, khuôn mặt già nuanhăn nheo với đôi mắt nhân từ và sự tinh an tỏa rạng biểu lộ vẻ đẹp thật sự.
Thật không may, ngày nay phụ nữ trên 50 tuổi,
những người lớn tuổi đang ngày càng gạt qua một bên, bị cô lập bỡi
những người lớn tuổi hơn và bị thế giới xung quanh quên lãng.
Những ngày hữu ích của họ được xem như đã kết thúc và họ
không còn có thể đóng góp gì hơn nữa cho xã hội. Kết quả là người ta kinh
sợ tuổi già và trốn tránh nó càng lâu càng tốt. Vì vậy, vấn
đề ta có thể đối phó với tuổi già không thể tránh
khỏi của chúng tatheo cách nào để cuộc đời vẫn còn ý nghĩa?
Theo phong tục tại các quốc gia Phật giáotruyền thống, khi con cái
lớn lên và rời nhà để sống một cuộc sống tự lập, công việc chuyên môn của
ta bớt đi, hoạt động hướng ngoại giảm dần, con người xu
hướng quay về nội tâm, chú tâm nhiều hơn đến Phật pháp và thiết
lập cuộc sống của mình để có thể sẵn sàng cho cái chết và cho kiếp
sau.
Trong các xã hội Phật giáo truyền thống, nhiều
người lớn tuổi thọ tám giới và dành thời gian để tọc thiền hoặc làm
những việc đem lại nhiều công đức khác như nhiễu quanh tháp thờ các
vị thánh, lễ lạy, tụng kinh và viếng thăm chùa chiền… Trọng
tâm cuộc sống của họ là Phật pháp và nhờ vậy tín tâm của
họ trở nên sâu sắc hơn. Theo cách ấy, cuộc sống của họ trở nên có ý nghĩa và
quan trọng, thậm chí họ có thể được coi như đã trải qua một cuộc đổi
đời. Đối với phụ nữ nói riêng, thường ta dành hết quãng đời trẻ của
mình vào việc đóng các vai trò mà xã hội đã mặc định. Vai
trò trước tiên là đối tượng thể xác của niềm đam mê, trong vai
trò này chúng ta phải làm sao để càng hấp dẫn và quyến
rũ càng tốt nhằm đáp ứng trí tưởng tượng kỳ quặc của nam giới.
Sau đó là vai trò người mẹ và người vợ, ta hi sinh mình cho gia
đình, chồng con. Ngày nay, hầu hết phụ nữ đều có công việc chuyên môn
ngày tám tiếng và để thành công họ phải nỗ lực hết mình.
Thật là một lối sống đầy căng thẳng được thiết kế để đáp
ứng sự mong đợi của người khác.
Tuy nhiên, ngay cả trong thế giới hiện đại cũng
đang chứng kiến một hiện tượng thú vị, ngày càng có nhiều
người – đặc biệt là phụ nữ, sau khi đã hoàn thành mọi vai
trò trong đời mình như vai trò người vợ, người mẹ và một
người có sự nghiệp riêng, giờ họ sẵn sàng chú tâm đến những thôi
thúc có tính hướng nội hơn như các bộ môn nghệ thuật, chữa bệnh bằng các phương
pháp thay thế [Như các liệu pháp đông y, năng lượng – ND], tâm
lý học hay nghiên cứu, tu tập tâm linh. Những phụ nữ này thường
có trình độhọc vấn và có động lực cao nên họ rất có khả năng tiếp
nhận các kỹ năng mới và phát triển một cách tiếp cận tích cực đối
với cộng đồng và xã hội. Thay vì dành những năm ít ỏi còn lại
chỉ đơn thuần cho việc chơi gôn hoặc xem ti vi, giờ họ chú trọng
nhiều hơn đến thế giới tâm linh nội tại. Cách đây không lâu tôi
gặp một nhóm phụ nữ sống trong một thị trấn nhỏ giàu có ở
Florida. Họ dành những năm còn lại của mình cho việc tu tập và tham
gia các hoạt động từ thiện mang lại lợi ích không
chỉ cho thị trấn của họ mà còn vươn ra các quốc gia và các nền văn
hóa khác. Họ cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện vì
đã có thể sử dụng thời gian của mình cho lợi ích của bản
thân cũng như tha nhân. Nhiều người quen của tôi còn nói rằng những
năm cuối của cuộc đời họ thậm chí còn có ý nghĩa hơn so với
những năm tháng trẻ trung. Giờ đây, họ có thể khám phá những điều họ
thực sự quan tâm thay vì chỉ đơn thuần sống sao cho phù
hợp với những áp đặt của xã hội. Họ cảm thấy rằng cuối
cùng đã tìm thấy mục đích của cuộc sống, mặc dù họ cũng công
nhận rằng những năm tháng trước đó là bước đệm cần phải có cho
những gì phát triển sau này. Điều này có thể được ví như một cái cây
phát triển từ từ và đến thời điểm chín muồi mới bộc lộ những đặc
tính thật sự của nó. Quả thật sẽ là một niềm tiếc nuối lớn lao khi
những người sắp ra đi lại nói: “Giá như tôi có can đảm sống một cuộc
sống đúng như lòng tôi mong muốn chứ không phải là cuộc sống mà những người
khác mong đợi ở tôi…”.
Tất nhiên hầu hết chúng ta đều muốn có một cơ thể 25
tuổi nhưng ít ai chịu trở về trạng thái tâm của mình khi mới 25
tuổi! Vì vậy, thay vì sợ hãi tuổi già đang đến gần,
mặc dù đi kèm với nó là việc mất đi sự linh hoạt thể chất và tinh
thần, chúng ta có thể chào đón giai đoạn mới của cuộc sống và khám
phá tiềm năng của nó. Chúng ta có sự lựa chọn, hoặc coi quá
trình lão hóa của mình như tác nhân làm phôi phai tất cả các ước
mơ của ta hoặc coi thời gian hưu trí như khởi đầu của một thời
kỳ mới đầy thú vị. Khi ta mỗi lúc một già đi, nhìn quanh và thấy
những người đồng trang lứa – bạn bè và người thân – đầu hàng bệnh tật
và ra đi. Ta buộc phải thừa nhận những trạng thái này là tự
nhiên và ta không thể nào trốn tránh chúng. Là những nữ Phật
tử, ta đóng vai trò quan trọng trong việc chứng minh một lối
sống khác, không quá phụ thuộc vào vai trò xã hội thông
thường và có thể chỉ ra con đường hướng thượng, để đi đến một lối
sống tự do và có ý nghĩahơn. Ngay cả khi đầu gối già nua của
ta đau đớn, khi ta ngồi bắt chéo chân và các vấn đề sức khỏe làm
cơ thể trở nên chậm chạp, tâm trí ta vẫn có thể tỉnh
sáng, sức thiền định của ta vẫn có thể trở nên sâu sắc và
chính chắn hơn.
Giờ đây, khi có nhiều thời gian hơn cho chính mình, ta
có thể lựa chọn một lối sống có ý nghĩa và hấp
dẫn – đó là việc khám phá những con đường tâm linh và tham
gia các công tác xã hội, qua đó mang lại lợi ích cho chính
mình và cho người khác. Đây là cơ hội tuyệt vời để ta mài dũa các kỹ
năng đã thâu thập được trong suốt cuộc đời mình và sử dụng chúng
một cách hữu ích. Chúng ta sẽ tái sinh vào đời sau mà
không cần phải từ khước đời trước! Vì thế có nhiều người đi du lịch,
học các kỹ năng mới, học các môn thể thao hoặc các môn nghệ thuật thủ công khi
công việc và trách nhiệm “chính thức” của họ kết thúc. Là Phật
tử, câu hỏi có thể đặt ra cho chính mình là: “bây giờ khi mọi trách nhiệm thế
tục của mình đã được hoàn tất, mình nên sử dụng phần đời
còn lại như thế nào để có thể giúp ích cho bản thân và cho người khác
một cách thực tế nhất? Cần phải làm gì để tiến bộ trong
giáo pháp?” Điều này không nhất thiết phải bao gồm các kỳ nhập
thất tĩnh tu hay hết mình tham gia công quả trong các tự
viện. Có rất nhiều cách để phát triển bản thân và làm chủ thân
tâm mình.
Thông thường khi chúng ta già đi, những cơn bão tố thăng
trầm cảm xúc lắng xuống, ta có một số hiểu biết cơ bản về
chính mình và cũng có thể pháp hành của ta đã trở nên sâu sắc hơn
trong những năm qua. Giờ đây, ta có thời gian và không gian để nuôi
dưỡng hạt giống Bồ đề của pháp hành để chúng đơm hoa
kết trái và thúc đẩy hạt giốngBồ đề này đạt tới tiềm năng toàn
vẹn của nó. Đối với nhiều Phật tử ở lứa tuổi hoàng hôncủa cuộc
đời, vấn đề nảy sinh ta có thể sống ở đâu khi các cơ năng của chúng
ta suy giảm. Khi gia đình hạt nhân thu hẹp lại và không thể cung
cấp điều kiện để sống cùng gia đình, nhiều người lớn tuổi, đặc
biệt ở phương Tây và ngay cả ở các nước châu Á, phải đối mặt với khả năng
sống những năm cuối cùng trong viện dưỡng lão. Viễn cảnh bị
bao quanh không ngừng nghĩ bởi những người hộ lý không hề màng đến
các vấn đề tâm linhtrong những năm cuối cùng của đời mình quả
thật rất đỗi ảm đạm. Vì vậy, đôi khi ta vẫn bắt gặp những thảo
luận về việc thành lập các nhà hưu trí cho Phật tử lớn
tuổi – thường không phân biệt truyền thống Phật giáo nào.
Có lẽ vấn đề chính là tài chính vì việc mua đất, xây dựng và
các công việc bảo trì tiếp theo đó đòi hỏi một sự đầu tư đáng
kể. Tuy nhiên đây sẽ là một nỗ lực rất đáng giá và chắc
chắn đòi hỏi sự quan tâm lưu ý nhiều hơn nữa.
Vì vậy, việc tân dụng thật tốt những năm cuối cùng khi
các cơ năng của ta vẫn đang hoạt động, ngay cả khi sức mạnh thể
chất ở trên đà suy giảm là một việc hết sức quan
trọng. Rốt cuộc việc sử dụng cuộc sống ta được ban cho và
tận dụng tối đa, các cơ hội để phát triển tiềm năng của ta phụ thuộc vào
chính bản thân ta. Cơ thể con người là quý giá bởi vì chúng
ta đang sử dụng nó như một phương tiện để phát triển tâm
linh và tiến bước trên đường đạo. Ta sử dụng những ngày còn lại
của mình, để tạo dựng các hoàn cảnh trong đó ta có thể chết đi mà
không phải hối tiếc điều gì. Đôi khi cùng với tuổi tác ta có thể mang
những căn bệnh thập tử nhất sinh như ung thư hoặc các bệnh về tim
mạch. Điều này vẫn thường xảy ra. Khi phát hiện mình có bệnh, nhiều người cảm
thấy sợ hãi, kinh hoàng và ước gì mình có thể ra đi lặng lẽ trong
giấc ngủ mà không có chút cảnh báotrước. Tuy nhiên việc ra đi mà
không hề chuẩn bị trước không phải lúc nào cũng là một lợi thế. Khi ta biết
trước khoảng thời gian còn lại nơi đây là có hạn – mặc dù đây
vẫn luôn là sự thật muôn đời đối với mỗi chúng ta. Nó cho ta cơ
hội sắp xếp mọi việc để ta có thể rời xa cuộc sống này một cách có trật
tự và thỏa đáng. Việc biết rằng ta chắc chắn sẽ chết và thời
gian còn lại đang mỗi lúc một ít đi giúp ta tập trung tâm trí
cho những gì là quan trọng và những gì không quan trọng một cách tuyệt vời.
Thường thì mọi người trở nên biến đổi khi họ bắt đầu xả bỏ
những dính chấp và bực bội chất chứa lạu nay để chuẩn bị cho
cuộc ra đi.
Đây là cơ hội để hòa giải những mối bất đồng của ta,
chữa lành các mối quan hệ đã rạn nứt hoặc tan vỡ, và làm cho những
người ta yêu quý biết rằng họ được yêu thương và trân trọng. Đối
mặt với tử thần, chúng ta không có gì để mất ngoại trừ những cảm
thức bất an. Khi cái chết đến, cách ra đi tốt nhất là tập trung tâm trí
vào pháp hành hoặc đối tượng của lòng tôn kính. Hoặc ít
nhất là cố gắng tập trung vào ánh sáng rực rỡ và hòa
nhập mình vào đó. Những người xung quanh người sắp chết nên giữ
bình tĩnh để hỗ trợ họ, đừng để nỗi đau buồn làm chủ, và có lẽ nên nhẹ
nhàng tụng một bài kinh phù hợpnào đó. Nói một cách khái quát, nếu ta đã sống một cuộc sống tương đối tử
tế, và đặc biệt nỗ lực để hợp nhất tâm trí ta với Phật
pháp thì sẽ không có sự sợ hãi nào ẩn tàng trong cái chết. Ý
thức sẽ đi theo con đường mà nó đã quen thuộc. Vì
vậy, trong khi ta vẫn còn có thể kiểm soát suy nghĩ và cảm
xúc, điều quan trọng cần làm là xác định đây là con đường mà chúng
ta sẽ đi qua. Như bậc phù thủy lão thành Giáo sư Dumbledore khuyên chàng
phù thủy trẻ Harry Potter “Đối với một tâm trí có kỷ luật, cái chết
chỉ là một cuộc phiêu lưu tuyệt vời kế tiếp”.
Jetsunma Tenzin Palmo
La Sơn Phúc Cường dịch
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




