Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

CÁCH ĐỐI XỬ VỚI NHỮNG NGƯỜI GHÉT MÌNH


                                    


Trong một ngôi chùa cũ nát, sau khi tiểu đệ tử cứ phàn nàn than vãn hoài không ngớt, vị lão hòa thượng hỏi một câu đã giúp cậu bừng tỉnh: “Chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông?”

Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng: “Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều là nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm”.
Tiểu hòa thượng nói tiếp: “Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư Phụ nói, con e là không thể”.
Lão hòa thượng khoác lên mình chiếc áo cà sa không nói lời nào, chỉ nhắm mắt lại lẳng lặng nghe, tiểu hòa thượng cứ nói và cằn nhằn liên miên…
Cuối cùng lão hòa thượng mở mắt to hỏi: “Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không?”
Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói: “Con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi!”
Lão hòa thượng nói: “Vậy chi bằng chúng ta đi ngủ sớm đi”.
Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn chui vào trong chăn ngủ.
Một giờ sau, lão hòa thượng hỏi: “Bây giờ con có thấy ấm không?”
Tiểu hòa thượng trả lời: “Đương nhiên là con thấy ấm rồi, giống như ngủ dưới ánh mặt trời vậy!”
Lão hòa thượng nói:
“Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây?”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền nở một nụ cười nói: “Sư phụ, người thật là hồ đồ đó, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải là do con người làm chăn bông ấm lên mới đúng chứ!”
Lão hòa thượng hỏi: “Chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?”
Tiểu hòa thượng nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái”.
Trong bóng tối, lão hòa thượng hiểu ý cười cười: “Chúng ta là hòa thượng tụng kinh rung chuông, chẳng phải là giống người nằm dưới chăn bông? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc chăn bông lạnh như băng kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó “cái chăn bông” dày kia cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong “cái chăn bông” như vậy, chẳng phải rất ấm áp sao? Ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông chùa ngân vang không ngớt, còn có thể là trong mơ được sao?”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra hết.
Bắt đầu từ ngày hôm sau, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Tiểu hòa thượng cũng vẫn gặp phải những lời ác như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng trước sau gì đều giữ vững thái độ nho nhã và lễ độ đối xử với mọi người.
Mười năm sau…
Chùa Bồ Đề đã trở thành ngôi chùa có diện tích hơn mười km, có rất nhiều hòa thượng, khách hành hương tới không ngớt. Tiểu hòa thượng cũng đã trở thành vị sư trụ trì.
Kỳ thực trên thế giới này, chúng ta đều là đang nằm trong chăn bông, người khác chính là chăn bông của chúng ta. Khi chúng ta dụng tâm đi sưởi ấm chăn bông thì chăn bông cũng sẽ giữ ấm cho chúng ta.
Ngủ…đắp…cả một đời, vậy mà hôm nay mới biết…
Hóa ra mối quan hệ giữa người và chăn bông là như vậy, thật là có đạo lý phải không?
                                                              Nguồn http://www.webtretho.com



Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

CHÚC MỪNG HẠNH PHÚC

                                                                              CHÚC MỪNG
                                                                                                                              Tặng Phú Sĩ – Ngọc Hà
                                                    Trọn vẹn niềm vui với Sĩ Hà
                                                    Chúc mừng hai cháu vạn ngàn hoa
                                                    Trăm năm duyên đẹp tình viên mãn
                                                    Hạnh phúc hòa chung nghĩa đậm đà
           
                                                                             Minh Đạo – 11/2015

                                            


CÀ RỐT, TRỨNG VÀ CÀ PHÊ


(Ảnh: Internet)

Một cô gái trẻ nói với mẹ của mình rằng cuộc sống thật khó khăn. Cô không biết sẽ tiếp tục như thế nào. Cô muốn buông xuôi vì đã quá mệt mỏi khi mãi phải đấu tranh.
Mẹ cô gái sau khi nghe con nói bèn đưa cô vào bếp. Bà đổ đầy nước vào ba cái bình và đặt chúng lên trên ngọn lửa. Chẳng mấy chốc ba bình nước sôi.
 Trong chiếc bình đầu tiên, bà đặt vào những củ cà rốt, trong chiếc thứ hai bà đặt những quả trứng, và trong chiếc cuối cùng bà đặt những hột cà phê nghiền. Sau đó bà tiếp tục nấu sôi ba chiếc bình, và không nói một lời nào.
 Khoảng 20 phút sau, bà tắt lửa. Bà vớt những củ cà rốt ra và đặt chúng vào một cái bát. Bà lấy những quả trứng ra và đặt vào một cái bát khác. Bà lại lấy muôi múc cà phê ra và đặt vào cái bát thứ ba. Quay sang cô con gái, bà hỏi:
 - “Nào, con hãy nói cho mẹ biết, con nhìn thấy gì?”.
 - “Dạ, cà rốt, trứng và cà phê”. Cô con gái trả lời rồi hỏi: “Mẹ, điều đó có nghĩa là gì?”.
 Bà mẹ giải thích rằng mỗi một thứ trong đó đã gặp điều kiện khó khăn như nhau, đó là nước sôi. Mỗi thứ có phản ứng khác nhau. Cà rốt khi chưa bỏ vào nước thì cứng, rắn và dai. Tuy nhiên, sau khi bị bỏ vào nước sôi, nó mềm đi và trở nên yếu ớt.
 Quả trứng vốn rất dễ vỡ. Lớp vỏ ngoài mỏng manh của nó đã bảo vệ lớp chất lỏng bên trong nó, nhưng sau khi được đặt vào trong nước sôi, phần bên trong quả trứng cứng lại.
 Những hột cà phê nghiền thì khác. Sau khi bị bỏ vào nước sôi, chúng đã biến đổi nước. 
 “Con là gì?” - bà mẹ hỏi cô con gái. “Khi một hoàn cảnh bất lợi gõ cửa nhà con, con sẽ phản ứng thế nào? Con là củ cà rốt, quả trứng hay hột cà phê?”.
 Người mẹ giải thích tỉ mỉ cho cô con gái: “Con là củ cà rốt, dường như rất mạnh mẽ, nhưng khi bị đau và gặp hoàn cảnh bất lợi, con yếu mềm và mất đi sức mạnh?
 Hay con là quả trứng bắt đầu với một trái tim mềm yếu nhưng qua khó khăn lại trở nên cứng rắn? Một số người dễ bị lung lay tinh thần, nhưng sau một cái chết, sự chia ly, những khó khăn về tài chính, họ trở nên cứng nhắc, mặc dù cái vỏ bên ngoài vẫn thế.
 Hoặc có thể con giống cà phê. Cà phê thực sự làm thay đổi nước nóng, chính là thay đổi hoàn cảnh mang lại nỗi đau.
 Khi nước bị nóng, cà phê tỏa ra hương vị của nó. Nếu con giống như cà phê, con sẽ sống tốt đẹp hơn và có thể thay đổi tình thế xung quanh con, khi mọi thứ đang trở nên tồi tệ nhất.
 Trước những ngày tháng đen tối nhất và trước những thử thách cam go nhất, con sẽ nâng bản thân mình lên một tầm cao mới. Sau này khi con gặp hoàn cảnh bất lợi, hãy nhớ tự hỏi mình: “Tôi sẽ là một củ cà rốt, một quả trứng hay là cà phê?”.
 Cầu mong bạn có đủ niềm vui để làm cho cuộc sống của mình thật ngọt ngào, có đủ thử thách để khiến bạn mạnh mẽ, có đủ đau thương để sống có tình người và có đủ hy vọng để hạnh phúc.
 Người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải có tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất; họ chỉ hoàn thành hầu hết tất cả những gì xuất hiện trên con đường đời của họ.
 Tương lai tươi sáng nhất sẽ luôn dựa trên một quá khứ bị lãng quên. Bạn không thể tiếp bước trong cuộc sống nếu như chưa vượt qua những thất bại và nỗi đau trong quá khứ.
 Khi bạn được sinh ra, bạn khóc và mọi người quanh bạn mỉm cười. Hãy sống cuộc sống của bạn để đến ngày cuối cuộc đời, bạn là người mỉm cười còn mọi người quanh bạn khóc.

Phước Đại
Theo TruthBook

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

THUYỀN CÂU

                                 
                         



                                                                    THUYỀN CÂU

                                                 Lênh đênh thuyền nhỏ cảnh phai mầu
                                                 Lặng lẽ theo dòng mắc lưới câu
                                                 Lấp lánh trăng soi mây hiện bóng
                                                 Lao xao nước chảy sóng ngoi đầu
                                                 Chiều lên chim hướng về đồi vắng
                                                 Đêm xuống cá tìm đến vực sâu
                                                 Lờ lững trôi êm càng tĩnh mịch
                                                 Khuya dần ngư phủ với canh thâu

                                                                                Minh Đạo - 2015  


Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

7 CÁCH NHÌN NGƯỜI CỦA GIA CÁT LƯỢNG

                                                     


Thuật xem tướng không chỉ xem nhân diện màcòn coi trọng khí phách, tài năng, đạo đức. Nhưng mọi thứ không thể tự nhiên màcó, thông thường phải tu dưỡng, rèn luyện mà thành. Một anh hùng là phải có đủ“tài, đức, trí, dũng, chính, tín”.

“Tri nhân, tri diện, bất tri tâm”, nếu gặpmột người, bạn có thể xét diện mạo bên ngoài, dựa vào thuật xem tướng biết đượcmột phần tính cách, cũng không thể nào biết được tâm, đức, tài năng, trí tuệthật sự của người đó.

Khi còn ở núi Ngọa Long, ông đã viết ra bộsách “Tướng Uyên” trong đó có đưa ra nhận xét về tính cách con người như sau:“Tính người thật khó hiểu. Dung mạo bất nhất, hành động trăm ngàn lối. Kẻ trônghiền lành nhu thuận mà vô đạo, kẻ bề ngoài cung kính mà trong lòng trí trá vôlễ. Kẻ trông rất hùng dũng nhưng lại nhát sợ. Kẻ có vẻ thật tận lực mà rất bấttrung”.

Vì vậy, để giúp các bậc “chính nhân quântử” hiểu thấu được lòng người, Gia Cát Lượng đã viết riêng một chương có tên là“Tri nhân” (hiểu người) cho bộ sách Tướng Uyên của mình trong đó ông đưa ra 7cách để hiểu được lòng người khác như sau:
1.    Đem điều phải lẽ trái hỏi họ để biết “chí hướng”.
2.    Lấy lý luận dồn họ vào thế bí để biết “biến thái”.
3.    Lấy mưu trí trị họ để trông thấy “kiến thức”.
4.    Nói cho họ những nỗi khó khăn để xét “đức dũng”.
5.    Cho họ uống rượu say để dò “tâm tính”.
6.    Đưa họ vào lợi lộc để biết tấm lòng “liêm chính”.
7.    Hẹn công việc với họ để đo “chữ tín”.
Nhờ những phép thử rất hữu hiệu này mà GiaCát Lượng đã giúp cho Thục vương Lưu Bị chọn lựa ra những người có đủ cả tài,đức, trí, dũng, chính, tín; xây dựng nên triều đại nhà Thục hùng mạnh, sánhngang với hai cường quốc bên cạnh là Ngụy và Ngô.

Với triết lý trong cách hiểu lòng ngườikhác của Gia Cát Lượng vẫn mang đầy tính thực tiễn giúp cho không ít nhà lãnhđạo thành công trong việc hiểu người và dùng người.

Thiên hạ vẫn đồn đại, Gia Cát Lượng tài tríhơn người, tuấn tú khôi ngô nhưng lại yêu và lấy người vợ tên là Hoàng NguyệtAnh có dung nhan vô cùng xấu xí...

Nên duyên nhờ kiên trì, tài trí và sự đứcđộ

Ông được hậu thế muôn đời nhắc nhớ với mộtniềm kính tôn tột bậc không chỉ bởi trí tuệ và tài năng lỗi lạc, mà còn vì lòngtrung nghĩa sắt son.

Gia Cát Lượng sinh vào thời loạn nên ngaytừ khi còn thiếu thời, ông đã cùng thúc phụ chạy loạn tới Tương Dương, sốngcảnh hàn vi, ẩn dật nhưng vẫn chú tâm dùi mài kinh sử, đau đáu một niềm vớigiang sơn xã tắc.

Là người ham học hỏi, nghe nói ở Ngọa LongCương có viên ngoại họ Hoàng, trong nhà cất nhiều sách quý, ông bèn dời tớiđây, dựng lều tranh ở gần để tìm dịp hội kiến. Thêm vào đó, tin đồn nhà họHoàng có cô con gái tên Hoàng Nguyệt Anh, nức tiếng khắp vùng là một tài nữcàng thôi thúc ông đến để có cơ hội gặp gỡ, kết giao với người con gái đó.

Biết được ý định của Gia Cát Lượng, Hoàngviên ngoại ra sức ngăn cản mà không cho biết lý do. Trước tình hình đó, Gia CátLượng không hề nản lòng, ông vẫn muốn dùng tài năng và học vấn của mình đểthuyết phục Hoàng viên ngoại tác hợp cho mình và cô con gái nên duyên.

Thế nhưng, một điều vô cùng bất ngờ xảy rađó là Hoàng viên ngoại tiết lộ, con gái ông có dung mạo vô cùng xấu xí, rất khócoi, rồi khuyên Gia Cát Lượng nên tìm ý trung nhân tài sắc vẹn toàn. Kể từ đó,thiên hạ rộ lời đồn thổi về nhan sắc ma chê quỷ hờn của tài nữ Nguyệt Anh. Lạicó sách kể rằng, tiểu thư họ Hoàng tuy hiền dịu, nết na, trí tuệ vẹn toàn,nhưng dáng vẻ thô kệch, xấu đến độ "ma chê, quỳ hờn"...
Gạt bỏ những đồn đó, Gia Cát Lượng vẫn hạquyết tâm tới nhà họ Hoàng cầu hôn người con gái kỳ tài. Trước sự nhiệt tìnhcủa Gia Cát Lượng, để thử thách ông, Hoàng Nguyệt Anh đưa ra hàng loạt câu hỏiđể chứng thực tài năng đức độ lẫn trí tuệ uyên thâm của người đến hỏi cướimình.

Với sự thông minh và học thức yên thâm, đểchiếm được trái tim người phụ nữ tài giỏi này, Gia Cát Lượng dốc hết tâm lực,tài trí, cuối cùng cũng thuyết phục được thiên kim tiểu thư họ Hoàng.

Tuy nhiên cũng theo một ghi chép khác thìcâu chuyện Hoàng viên ngoại loan tin con gái mình xấu xí, thô kệch chỉ cốt đểthử thách lòng kiên trì và bản lĩnh cương nghị của Gia Cát Lượng. Thực tế,Hoàng Nguyệt Anh là một cô gái tài sắc vẹn toàn.

Chuyện tình sâu nặng

Cho tới ngày nay, giai thoại thú vị vềchuyện tình của Gia Cát Lượng và Hoàng Nguyệt Anh được ghi chép và kể lại khánhiều. Kể cả sự thực về nhan sắc của Nguyệt Anh vẫn còn khiến hậu thế phảitranh cãi.

Thế nhưng, có một điều bất biến và lưutruyền cho hậu thế noi gương đó chính là tình nghĩa vợ chồng chung thủy từ thuởhàn vi tới ngày nhung gấm của Gia Cát Lượng và Hoàng Nguyệt Anh. Trong đó, câuchuyện chiếc quạt lông vũ mà Khổng Minh sau này vẫn mang bên người là minhchứng điển hình cho mối tình sâu nặng của họ.

Tương truyền, vì ham mê võ nghệ, HoàngNguyệt Anh theo học danh sư trên núi. Sau khi hoàn thành việc học võ, bà đượcvị sư phụ tặng cho chiếc quạt lông vũ, cùng với hai chữ “minh”, “lượng” và dặndò: “Tên hai chữ này chính là đức lang quân như ý của con”.

Khi Gia Cát Lượng tới cầu hôn và đã vượtqua thử thách, Nguyệt Anh liền mang tặng ông chiếc quạt này rồi hỏi có biết lýdo tại sao nàng lại tặng cho ông một chiếc quạt lông vũ. Gia Cát Lượng điềmtĩnh trả lời: “Phải chăng là lễ khinh tình nghĩa trọng (ý chỉ của ít lòngnhiều)?”, nhưng ngay sau câu trả lời của ông thì Hoàng Nguyệt Anh lại hỏi:“Liệu còn nghĩa thứ hai?”.

Nhưng Gia Cát Lượng suy nghĩ mãi vẫn khôngtìm ra lời đáp, Nguyệt Anh bèn giảng giải: “Khi nãy trong lúc chàng đàm đạothiên hạ đại sự cùng cha thiếp, thần thái người rạng rỡ, khí vũ hiên ngang,nhưng nói tới Tào Tháo, Tôn Quyền thì ưu tư lồ lộ ra ngoài. Thiếp tặng tiênsinh chiếc quạt này là để ngài che đi gương mặt lúc ấy”.

Qua câu nói đầy ngụ ý của Hoàng Nguyệt Anh,Gia Cát Lượng có thể thấy được sự thấu hiểu và tâm ý của bà dành cho chồng.Hoàng Nguyệt Anh không muốn chồng mưu sự bất thành vì dao động tình cảm, và mónquà bà tặng sẽ như thứ bảo bối giúp ông che giấu cảm xúc, suy nghĩ thực sựtrước đối phương.

Sau khi kết duyên cùng tài nữ Nguyệt Anh,quạt lông vũ trở thành vật bất ly thân với Khổng Minh - Gia Cát Lượng. Ông luôncoi nó như thứ báu vật luôn phải nâng niu trân trọng. Chiếc quạt cùng áo bátquái và người vợ gắn bó từ thuở hàn vi vẫn là những bảo vật đáng giá nhất mà GiaCát Lượng luôn gìn giữ bên mình.


Gia Cát Lượng là một trong 10 Đại thừatướng của Trung Quốc, tài năng của ông được người đời sau yêu mến, kính trọng.

Khi nói đến tài năng và lòng trung thành,người ta thường nói đến chuyện Vũ Hầu. Tư Mã Đức Tháo trong Tam Quốc đã nhậnxét về Gia Cát Lượng như sau: "Nếu được một trong hai người Ngọa Long (tứcKhổng Minh) hoặc Phụng Sồ (tức Bàng Thống) thì có thể định hưng được thiên hạ.Ngay cả các tướng nhà Ngụy như Tư Mã Ý cũng rất phục tài của Gia Cát Lượng.Tướng Ngụy là Chung Hội lúc đem quân đi đánh nước Thục, khi qua núi Định Quâncó đến mộ bái kiến Gia Cát Lượng. Người đời sau có câu: "Vạn đại quân sưGia Cát Lượng", để nói đến tài năng của Gia Cát Lượng.

Chưa tham gia"chính trường" đãbiết đất nước chia ba

Gia Cát Lượng được sinh ra trong một giađình gia giáo, cả ba anh em trai đều được học hành đến nơi đến chốn, vì vậy màGia Cát Lượng có điều kiện học hành và học rất giỏi. Cuối đời Đông Hán, mâuthuẫn xã hội ngày càng quyết liệt hơn. Lúc bấy giờ, Lưu Bị, tự là Huyền Đức,xuất thân từ tông thất của nhà Tây Hán, đứng trước tình hình xã tắc lúc đó, đãcó ý chí phục hưng nhà Hán, nhưng việc này cần có người tài giỏi giúp.

Lưu Bị được Tư Mã Huy và Từ Thứ giới thiệuGia Cát Lượng. Ông đã cùng với hai người em kết nghĩa là Quan Vân Trường vàTrương Phi, ba lần đến lều tranh tìm Gia Cát Lượng. Điều này vẫn được nhắc đếnnhư sự trân trọng dành cho quân sư Khổng Minh Tuy chưa hoạt động chính trịnhưng trong nhà của Gia Cát Lượng đã có một tấm bản đồ, khi gặp Lưu Bị, Gia CátLượng đã nói với Lưu Bị rằng, về sau này thiên hạ sẽ chia ba và cũng từ đó, GiaCát Lượng đi theo làm quân sư cho Lưu Bị.

Lần đầu tiên Gia Cát Lượng cầm quân đãthắng lớn ở Gò bác vọng, trận này ông đã dùng hỏa công, tiêu diệt được nhiềuquân cuả Tào Tháo. Sau đó Gia Cát Lượng còn giúp Lưu Bị cùng với Tôn Quyền đánhbại Tào Tháo ở trận Xích Bích năm 208, giúp Lưu Bị lấy Kinh Châu, định TâyXuyên, dựng nước ở đất Thục, cùng với Ngụy ở phía bắc, Ngô ở phía Đông hìnhthành thế chân vạc. Đến năm 221, Lưu Bị lên ngôi hoàng đế, Gia Cát Lượng giữchức Thừa tướng, hết lòng khôi phục lại cơ nghiệp nhà Hán.

Với vai trò quân sư và điều binh, khiểntướng của Gia Cát Lượng, nước Thục dần dần mạnh lên. Sau khi trừ bỏ được nhữnglo lắng trong nước, Gia Cát Lượng đã đem quân xuống phía Nam để thu phục dânbản địa. Gia Cát Lượng ra quân không lâu đã bắt sống được Mạnh Hoạch, một thủlĩnh có tiếng. Ví dụ nổi tiếng về việc Gia Cát Lượng "chiếm lòngngười" chính là việc 7 lần bắt, 7 lần tha Mạnh Hoạch, cho đến khi MạnhHoạch thực sự tâm phục, khẩu phục mới thôi.

Gia Cát Lượng 6 lần ra Kỳ Sơn Bắc phạt cảthảy là 7 năm. Mấy lần xuất quân đều chưa giành được thắng lợi hoàn toàn do LýNghiêm trễ nải cấp lương nên giả truyền thánh chỉ, hai lần khác do Lưu Thiệnnghe lời gièm pha mà nửa chừng hạ chiếu lui quân. Tháng 8 năm 234, trước khi mất,Gia Cát Lượng đã lập đàn để cầu thọ, nhưng số mệnh ông đã hết. Đêm hôm đó, GiaCát Lượng ngồi trên xe, sai người đẩy ra ngoài nhìn trời đất, đau buồn thốtlên: "Từ nay ta không còn được ra trận đánh giặc nữa, trời xanh thăm thẳmgiận này biết bao giờ mới nguôi". Gia Cát Lượng mất năm 234, hưởng thọ 54tuổi. Ước nguyện của ông trước khi ra khỏi lều tranh là thành công sẽ từ quantrở về quê cũ hàng ngày ngoài việc lo canh tác, an hưởng tuổi già, thỉnh thoảngcũng đi du ngoạn với bạn bè, hàng ngày đọc sách, xong rồi ngắm cảnh và thư giãntinh thần. Chính vì vậy mà ông đã dặn em trai của mình là Gia Cát Quan, hãychăm lo việc cấy cày, để sau này ông sẽ trở về. Nhưng cuối cùng ước nguyện đócủa hai ông đã không thực hiện được.

Sau khi chết, Gia Cát Lượng được phong tặnglà Trung Vũ Hầu người đời thường gọi là Gia Cát Vũ Hầu. Ông được chôn tại ngọnnúi Định Quân ở vùng Hán Trung. Ông mất mà vẫn không trung hưng được nhà Hán,nước vẫn ở thế chân vạc chia ba. Ba mươi năm sau khi ông mất (năm 263), LưuThiện đầu hàng nước Ngụy, nước Thục bị diệt vong.

Gia Cát Vũ Hầu trong quan niệm Đông Phươngvề sao tốt, sao xấu

Theo lá số tử vi của người phương Đông, thìGia Cát Lượng là người mệnh vô chính diệu (cung mệnh không có sao chính tinhthủ chiếu). Những người mệnh vô chính diệu thì phải xét đến sự góp mặt củanhững sao không vong (Tuần, Triệt, Địa Không, Thiên Không) thì mới làm rõ đượctính cách của bản mệnh. Gia Cát Lượng có sao Thái Âm, miếu địa tại cung quan vàsao Thái Dương vương địa ở cung tài tam chiếu, đây được gọi là cách nhật nguyệtđịnh minh (hoặc nhật nguyệt chiếu vào hư vô cách). Điều này chứng tỏ rằng, GiaCát Lượng có chân mệnh là người thông minh, cơ trí.

Nếu xét về các sao không vong, thì Gia CátLượng là người vô chính diệu đắc nhị không (Tuần và Địa Không). Mặt khác, cungphúc đức của Gia Cát Lượng vô chính diệu lại có sát tinh là Địa Kiếp, chính vìvậy mà tuổi thọ của ông không được cao (ông chỉ thọ 54 tuổi). Cung mệnh của GiaCát Lượng có sao Hữu Bật Tả Phù, cộng với Long Trì Phượng Các ở cung Thiên Divà hóa quyền tại cung tài, nên Gia Cát Lượng là người tinh thông nhiều vấn đềvà có uy quyền thực sự, có tài thuyết phục người khác. Cung Di của Gia CátLượng có sao Thiên Đồng (đây là sao nói về di chuyển và dời đổi), nên có thểkhẳng định ông là người rời quê hương lập nghiệp xa xứ.

Gia Cát Lượng là người mệnh Mộc. Có saomệnh chủ là Văn Các, đây là sao nói về khả năng sư phạm tài ba, cộng với saođiếu khách ở cung mệnh, có thể khẳng định ông là người có tài ăn nói, tài vềdiễn thuyết, tuy nhiên cung của ông là Kim, khắc với mệnh là Mộc nên không thểthọ lâu được. Chính vì Mộc với Hỏa và Thủy nên Gia Cát Lượng là người sử dụnghóa công rất giỏi.

Tại cung quan của Gia Cát Lượng có sao TháiÂm miếu địa, lại có Thiên Cơ vượng địa xung chiếu cộng với các sao Quốc ấnthiên mã, điều này khẳng định Gia Cát Lượng là người có công danh cao và sớmthành danh. Dưới thời nhà Thục (221- 263), Gia Cát Lượng giữ chức quân sư,nhưng thực chất là thừa tướng, chỉ sau vua, nắm mọi quyền hành của nhà ThụcHán. Gia Cát Lượng còn là người có tài dùng binh, vì xung chiếu với cung quanlộc, ông có sao Quốc ấn, Tướng Quân, đấy là những sao thể hiện quyết đoán củanhững vị tướng.

Ở cung Nô Bộc của ông có sao Văn Xương,Thiên Hỷ, điều này cho thấy dưới quyền của Gia Cát Lượng có nhiều tướng lĩnhtài ba phò trợ cho ông gây dựng nghiệp lớn. Tuy nhiên, cung ở cung Nô Bộc lạicó những sao xấu như Thiên Hình, Hóa Kỵ và Tuần nên ông cũng bị kẻ dưới trở cờlàm phản không tuân lệnh (với như Mã Tốc, Ngụy Diên).

Không Minh cực kỳ giỏi về thiên văn và cáctướng số cũng như phong thủy, nên trong những trận đánh cụ thể, ông đã bài binhbố trận chặt chẽ để giành những thắng lợi huy hoàng (ví dụ trận Xích Bích, TânDã, Bái Vọng...). Khi đó, theo Lưu Bị buổi ban đầu, đất và quân không có nhiều,Gia Cát Lượng đã biết xoay chuyển tình thế, vào đất Tây Thục. Dựa vào vùng hiểmtrở của đất ấy tạo ra thế chân vạc của thời Tam Quốc. Tuy nhiên, trong thuậtdùng binh có những trận đánh vì đại cuộc, Gia Cát Lượng đã tiêu diệt rất nhiềusinh linh. Chính vì vậy mà tuổi thọ của Gia Cát Lượng không cao được. Là ngườihiểu thời thế, ông biết là vận mệnh của nhà Hán đã suy nhưng vẫn một lòng phòtá Lưu Bị dựng đại nghiệp, mặc dù biết thiên thời không đứng về phía mình.

Trong cuộc đời chinh chiến 27 năm, Gia CátLượng đã dùng tài trí của mình xoay đổi càn khôn, chuyển bại thành thắng, nhưngđối với vận mệnh của bản thân thì thường không xoay đổi được.

Trước khi mất, khi xem Thiên tướng, ôngcũng biết được, vận mình đã hết nhưng vì muốn sống thêm 12 năm (1 giáp) nữa đểphò tự nhà Hán thống nhất thiên hạ, nên Gia Cát Lượng đã đăng đàn, xin tuổithọ, nhưng đúng vào thời khắc cuối cùng thì ngọn nến bản mệnh bị tắt do NgụyDiên chạy vào trướng bị gió thổi vào, vì vậy mà ông không thể sống được nữa.

Không tránh được mệnh

Trong năm Giáp Dần 234, sao Lưu Thiên hưchiếu ở cung bản mệnh, Lưu Kinh dương chiếu ở cung di, đây đều là những sao xấuảnh hưởng trực tiếp đến bản mệnh. Cung Di của Gia Cát Lượng còn có sao Tuần vàBệnh Phù, điều này nói lên ông đã bị mắc bệnh một thời gian dài trước khi mất.Ở cung Thân (bản thân) có Lưu Thiên Khốc và Lưu Đà là những sao hàng lục sátrất xấu trong hàng bản mệnh. Cộng với cung phúc đức của ông đã xấu, nên dù tàigiỏi ông cũng không tránh được mệnh của sao mình.

                                                                                               Sưu tầm



ĐẠO PHẬT VÀ CON SỐ 108


Cây bồ đề được coi là một trong những biểu tượng của nhà Phật. Nơi Đức Phật thiền định để tìm ra nguồn gốc mọi khổ đau, con người phải hứng chịu. Gỗ của cây bồ đề được dùng làm tràng hạt sử dụng trong các buổi trì chú hoặc tụng kinh. Xâu chỗi tràng hạt thường có 108 hạt.
chuoibode
Xâu chuỗi tràng hạt
108 hạt bồ đề, tượng trưng cho 108 phiền não của con người. Theo thuyết nhà Phật, các phiền não xuất phát từ vô minh.
Con người có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý thức. Khi mắt tiếp xúc với cảnh vật; tai nghe được âm thanh; mũi nhận thức được mùi hương; lưỡi tiếp xúc và biết được vị mặn ngọt; thân thể cảm giác được sự nóng lạnh; ý thức nhận biết của não bộ sẽ làm cho con người khởi sinh cảm giác hoặc vui ( lạc ) hoặc buồn ( khổ ) hoặc không vui, không buồn ( vô ký ), làm cho thân, tâm chúng ta hoặc thanh tịnh hoặc bị ô nhiễm rối bời, từ đó gây ra 108 phiền ở trong cả 3 thời quá khứ, hiện tại và tương lai.

6 thức
3 cảm thọ
2 giới
3 thời

Mắt, tai, mũi, lưỡi thân và ý thức
Lạc, khổ, vô ký
Nhiễm, thanh tịnh
Quá khứ, hiện tại , tương lai.


6 x
3 x
2 x
3 x
108
Số 108 thường xuất hiện trong các công trình Phật giáo. Có 108 cuốn sách Luật, Luận ghi lại lời Phật dạy, để các môn đệ của Ngài noi theo tu học hàng ngày. Ngôi chùa Hải Ấn Tự hay còn gọi là Tàng kinh các ở Hàn Quốc, nơi cất giữ các Bộ Kinh, Luật, Luật của Phật được thiết kế với kiến trúc 108 cột độc đáo tượng trưng cho 108 phiền não. Các ngôi chùa lớn thường xây dựng 108 bậc thang để dẫn vào chánh điện. Hàm ý nhắc nhở chúng ta cần phải vượt qua 108 khổ đau để đến bến bờ an lạc.
Để thức tỉnh mọi người tinh tấn tu hành, vượt qua mọi đau khổ trong thế gian, hàng ngày tiếng chuông từ các ngôi chùa, đều được gióng theo thời khóa nhất định. Mỗi ngày hai thời. Mỗi thời đánh 108 tiếng chuông. Tiếng chuông được gióng lên cùng với lời cầu nguyện cho thế giới hòa bình, cho chúng sanh an lạc.
consocuadaophat-3consocuadaophat-2consocuadaophat-1consocuadaophat-4
Tượng Phật và 108 biểu tượng trên bàn chân Phật
Con số 108 dường như không chỉ ý nghĩa với nhà Phật mà còn xuất hiện khá nhiều trong cuộc sống. Chuyến bay đầu tiên của Gagarin vòng quanh trái đất (ngày 12 thánh 04 năm 1962) hết 108 phút và hành trình chuyến bay được viết lại trong cuốn sách với tựa đề "108 phút và cả cuộc đời". Nếu chúng ta còn cho rằng con số 108 phút của chuyến bay nói trên của con người vào vũ trụ có thể chỉ là một sự trùng hợp với con số linh thiêng của nhà Phật, thì dãy Hymalaya với 108 ngọn núi hùng vĩ cao nhất thế giới, làm cho chúng ta chú ý nhiều hơn đến ý nghĩa của con số 108./.
Hoàng Phước Đại

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

THĂM THẦY

                                                         

                                                                               THĂM THẦY

                                              Chiều lên chùa núi viếng thăm Thầy
                                              Văng vẳng chuông ngân khắp chốn này
                                              Bóng nguyệt  dâng cao đêm lạnh lạnh
                                              Rừng sâu thoát ẩn cảnh hay hay
                                              Ngỡ ngàng chim hót trăng khua động
                                              Thoang thoảng gió đưa trúc chuyển lay
                                              Thiền giả an nhiên vào tịch tịnh
                                              Còn chăng lẳng lặng áng mây bay

                                                                               Minh Đạo - 2015

CÂU CHUYỆN VỀ CHỮ NHẪN



                                                     

Có một nhà sư chọn tu pháp Nhẫn nhục Ba la mật, sau nhiều năm tháng nỗ lực tu tập thì sư cũng thành tựu được rất nhiều công hạnh, trụ vững như kim cương khi bình an trước mọi nghịch cảnh, bị người khách ganh ghét, lăng nhục, mưu hại sư vẫn luôn nở nụ cười trên môi thản nhiên như không.
Rất nhiều người tán thán sư và thường xuyên đến chỗ sư để đàm đào và thực tập hạnh tu này, sư luôn vui vẻ tiếp đón và chia sẻ những kinh nghiệm thực tập được cho họ.
...Một hôm có một thanh niên đến tham quan chùa, anh ngưỡng mộ hạnh tu của sư nhưng vì mới tìm hiểu đạo nên không biết chuyện gì để tham vấn, nhìn quanh thấy trên tường treo tấm bảng gỗ có một chữ sư viết rất bay bướm, anh liền hỏi:
Thưa Thầy, đây là chữ gì ạ?
Sư trả lời đầy vẻ tự hào:
- Chữ Nhẫn viết theo lối thư pháp, ta phải tập viết hàng trăm lần mới được như ý đấy con à.
Anh gật gù vẻ tán thưởng, sau khi đi lòng vòng ngó nghiêng đây đó anh đứng trước tấm bảng gỗ gãi đầu gãi tai:
Thưa Thầy chữ gì đây ạ?
Nhà sư tươi cười trả lời:
- Ta tu hạnh nhẫn nhục nên viết chữ Nhẫn đó mà .
Một chút sau, anh lại ngắm nghía tấm bảng và hỏi:
Thưa Thầy, thầy viết chữ gì đây ạ ?
- Chữ NHẪN!
Trước khi ra về anh lại tần ngần trước tấm bảng:
Thưa Thầy, chữ gì đây ạ?
Nhà sư không chịu nổi nữa , nộ khí xung thiên:
- Chữ nhẫn! nhẫn ! nhẫn! Đồ ngu , ngu gia truyền ! Có một chữ mà nãy giờ hỏi hoài, hỏi hoài! Cút ngay!
Lời bàn :
Chữ Nhẫn được ghép từ hai chữ: Đao ở trên và Tâm ở dưới. Tâm( tức là trái tim) mà không chịu nằm yên thì Đao ( tức con dao) sẽ phập xuống tức thì. Vậy đấy, tự mình mà nhẫn nhịn được thì đao kề cổ vẫn bình yên vô sự, bằng không thì tai họa sẽ giáng xuống đầu mình trước tiên
Cách viết chữ nhẫn:
Chữ ĐAO (con dao) ở trên và chữ TÂM (con tim) ở dưới. Lưỡi dao ấy ở ngay trên tâm, và nếu như gặp chuyện mà không biết nhẫn nhịn thì tránh sao khỏi đau đớn, có nhẫn nhịn mới chuyển nguy thành yên, bại thành thắng, dữ thành lành…
                                         NIỀM TIN và NHẪN NHỊN
Người xưa có câu: “Nhẫn được cái tức một lúc, tránh được mối lo trăm ngàn”. Câu nói này quả thực là đúng đắn muôn phần.
Xưa có một người tên là Tô Thành, nhà ở huyện Trâu Bình (Trung Quốc), trước nay luôn vui vẻ hành thiện giúp người, thường hay làm những việc có lợi cho người khác.
Trên một con đường cách thôn trang Tôn Thành ở khoảng 10 dặm có một cây liễu rất to, cành lá xum xuê. Những người đi qua con đường này thường hay ngồi nghỉ chân, hóng mát dưới gốc cây.
Mùa hè năm đó, trời vô cùng nóng nực. Tô Thành đi từ huyện về nhà, khi đi ngang qua cây liễu bèn dừng lại, cởi áo, bỏ nón hóng gió cho mát.
Lúc đó có một cụ già đi từ phía Đông tới, đi bộ rất nhanh, đến cả người trẻ cũng khó mà theo kịp.
Khi đến gần Tô Thành, người này lẩm nhẩm: “Hôm nay thời vận không tốt, đi cả nửa ngày trời mà chưa kiếm được xu nào. Giờ gặp được gốc cây này, phải tranh thủ nghỉ ngơi một lát mới được. Tiện thể bói cho cây này một quẻ, xem vận mệnh của nó thế nào?”
Một lúc sau cụ già thất kinh nói: “Thực là xui xẻo. Cây liễu này sắp bị chặt rồi, giống như bói quẻ cho người chết vậy”. Sau đó vừa than thở vừa lặng lẽ rời đi.
Ban đầu Tô Thành cho rằng ông lão này lẩm cẩm, nói năng nhảm nhí nên chẳng để tâm. Nhưng một lúc sau thấy một đám người cầm cưa đi tới nói: “Giờ phải đốn cái cây này đi rồi”.
Tô Thành vô cùng kinh ngạc, bèn hỏi: “Vào mùa hè trời rất nắng, nếu chặt cây này đi rồi những người lữ hành qua đây sẽ không có chỗ để nghỉ chân nữa”.
Những người đó nói: “Người chủ của cái cây này đã bán nó rồi, còn cách nào đây!”
Tô Thành nói: “Tôi sẽ mua cái cây này với giá cao hơn giá cũ mà các anh mua, như thế có được không?”
Họ nói: “Đương nhiên là được rồi” và hẹn nhau ngày hôm sau sẽ lập điều khoản mua lại cây liễu.
Tô Thành thầm nghĩ, ông lão khi nãy có thể biết trước được việc cái cây sắp bị đốn lẽ nào là thần tiên? Nhưng nếu là thần tiên sao lại không thể bói ra được có người sẽ mua cái cây này?” Nghĩ vậy nên bèn vội vã đuổi theo.
Chạy theo một lúc thì gặp được cụ già ban nãy. Tô Thành bèn hỏi: “Hồi nãy tiên sinh bói cái cây đó sắp chết, sao chẳng chuẩn chút nào?”
Ông lão đáp: “Cậu nói đúng, ta bói được là nhất định sẽ có người mua cái cây đó, nhưng người tốt như vậy trên đời này quả thực rất hiếm rồi, nên lúc đó ta không dám quả quyết”.
Tô Thành nói: “Người mua cái cây đó chính là tôi”.
Ông lão nói: “Làm việc tốt như vậy, tiên sinh nhất định sẽ gặp nhiều chuyện may mắn”.
Tô Thành nói: “Thỉnh tiên sinh xem bói cho một quẻ, xem xem tương lai của tôi sẽ như thế nào?”
Ông lão nói: “Chuyện đó khoan hãy nói, bởi tiên sinh hôm nay sẽ gặp tai họa. Nhưng nếu tiên sinh có thể nhẫn được việc mà thiên hạ không thể nhẫn thì sẽ tránh được họa này”.
Tô Thành nghe vậy liền vội vàng trở về nhà. Về đến nơi liền thấy vợ mình và một thanh niên trẻ đang nằm ôm nhau giữa thanh thiên bạch nhật. Tô Thành lập tức nổi cơn thịnh nộ, rút đao ra chuẩn bị chém chết 2 người. Nhưng đột nhiên nhớ tới lời giận của ông lão ban nãy, Tô Thành bèn nguôi giận, lay vợ dậy hỏi rằng: “Mau tỉnh dậy đi, là ai nằm ôm nàng giữa ban ngày vậy?”
Vợ Tô Thành bèn nói: “Còn ai vào đây nữa. Chàng nghĩ ai có thể ngủ trên chiếc giường này?”
Tô Thành nói: “Có thể ngủ trên chiếc giường này, ngoài nàng ra chỉ có ta và con gái ta!”
Vợ Tô Thành nói: “Thì đúng thế. Sao chàng hỏi lạ vậy?”
Tô Thành nhìn kỹ lại, quả nhiên là con gái của mình, bèn cười mà rằng: “Con gái ta sao lại mặc y phục của con trai thế này?”
Vợ Tô Thành nói: “Hôm nay là sinh nhật thiếp, vì chàng không có nhà nên thiếp bèn cùng con gái trêu đùa, giả mặc y phục của nam nhi để chơi trò phu thê giao bái”.
Tô Thành nói: “Hôm nay mẹ con nàng suýt mất mạng dưới tay ta, may được một vị tiên nhân chỉ giáo mới tránh được họa này”.
Sau đó Tô Thành bèn kể lại cặn kẽ đầu đuôi câu chuyện cho vợ con nghe. Vì làm việc thiện nên năm đó Tô Thành sinh con trai, đến khi cháu nội chào đời mới tạ thế.
Qua câu chuyện này có thể thấy hành thiện và đại nhẫn quan trọng như thế nào trong tiến trình sinh mệnh của con người. Hành thiện có thể tích âm đức từ đó nhận được phúc báo. Còn đại nhẫn giúp con người hóa giải ân oán, hận thù để từ đó thay đổi vận mệnh.

                                                                                 Sưu tầm
Top of Form