Khi
tâm mình còn phân biệt nặng nề, còn thích ngon chán dở, còn thích đẹp chán xấu
mà bảo là tùy duyên không ngại gì thì coi chừng bệnh hoạn, phải hiểu được cái ý
đó. Như vậy một ý nghĩa tùy duyên này mà thấu cho thật suốt có dễ dàng không?
Không dễ dàng, cho nên phải thật sống chớ không phải bắt chước được.
Về ý nghĩa tùy duyên, thì đây là một chỗ sống,
không phải là chỗ lý luận hay chỗ bắt chước, bởi vì khi chúng ta bắt chước thì
nó không còn là tùy duyên nữa, bởi khi bắt chước là nó có cái khuôn rồi. Cho
nên ý nghĩa này rất quan trọng mà lâu nay nhiều người lại hiểu lầm rồi cũng dễ
lạm dụng nó nữa.
Như vậy muốn tùy duyên thì thế nào là biết
tùy duyên cho đúng ý nghĩa?
1- Thứ nhất là phải thấy đúng lý mới tùy
duyên được, còn chưa thấy đúng lý mà nói tùy duyên thì chỉ là lạm dụng, là hiểu
lầm vậy thôi. Nghe nói tùy duyên, rồi mặc tình buông thả theo duyên thì tùy
duyên kiểu đó là chạy theo cảnh chớ không phải tùy duyên, đó là bị duyên nó cuốn,
nó lôi đi. Tùy duyên theo kiểu đó gọi là "tùy duyên tiêu sự nghiệp",
tiêu tan sự nghiệp hết, rất nguy hiểm !
Cho nên muốn sống, muốn thấy được đúng ý
nghĩa tùy duyên thì phải thấy đúng lý. Trong cái thấy đúng lý này, thứ nhất là
cần rõ lý Tánh không của Bát-nhã.
Tánh không là sao? Bát-nhã dạy tất cả các
pháp trên đời này "không có một pháp gì là thật cố định", nghĩa
là từ bản thân của mình cho đến sự vật bên ngoài đều là duyên khởi. Duyên khởi
tạm có cho nên gọi là Tánh không, là không có tánh cố định, không có Thể thật của
nó. Chính vì Tánh không mới tùy duyên mà hiện khởi tất cả được, chớ nó cố định
thì đâu còn tùy duyên. Ví dụ cố định là một khối cứng thì đâu thể tùy duyên mà
biến thành các vật khác được.
Cũng giống như cái gương, nó không có một
hình gì trong đó, cho nên nó có thể hiện đủ tất cả mọi hình bóng, nếu nó có một
cái hình gì cố định bên trong, thí dụ hình tròn, thì nó không thể hiện được
hình vuông, mà vuông tròn đẹp xấu gì cũng hiện được hết, là vì nó không có một cái
gì trong đó, không cố định là cái gì.
Hoặc như hư không, hư không không phải là cái
gì hết, cho nên nó cũng hiện được đủ mọi thứ. Rồi gần nhất là cái
gì? Tâm của mình. Tâm mình không là một cái gì hết, cho nên nó mới nghĩ được
đủ tất cả, nếu nó cố định là một cái gì rồi, chắc chắn nó không thể nghĩ tất cả
được. Mà nó nghĩ đủ hết, cái gì nó cũng nghĩ tới, kể cả những cái gọi là không
có, nó cũng nghĩ ra được nữa bởi vì nó không có gì hết.
Qua điểm nữa là, ngay thân mình là thân năm uẩn
thì Tâm kinh Bát-nhã nói “ngũ uẩn giai không”, năm uẩn đều Tánh không,
không thật, cho nên nó mới tùy duyên hiện được lớn được nhỏ, được tốt được xấu,
mập ốm vui buồn, trời người nó cũng hiện được đủ hết, chính vì nó Tánh không,
không cố định là gì.
Nếu nó cố định, thí dụ năm uẩn này cố định là
người rồi, tức nhiên nó không thể hiện thành trời được, cũng như nó cố định là
mập rồi thì không thể hiện ốm được. Do nó không cố định gì, nên nó hiện được tất
cả. Bởi vậy Bồ-tát Quán Thế Âm có ba mươi hai Ứng thân, có khi hiện nam hiện nữ,
rồi hiện Tỳ-kheo, hiện Tỳ-kheo ni, hiện vua hiện quan, hiện đủ hết, làm sao hiện
được như vậy ?
Do đó xét cho kỹ, rõ ràng không có một cái gì
cố định, vậy thì mình bám chặt một chỗ, một cái làm gì để chịu khổ ? Như vậy
cho thấy, hiểu được tùy duyên thì phải thấy lý Tánh không. Rõ được Tánh không của
các pháp rồi thì tùy duyên, lúc đó luôn luôn có ánh sáng Bát-nhã đi theo, nên
tùy duyên mà không có lầm lẫn. Còn nhắm mắt tùy duyên là đi xuống hố, mình phải
thấy rõ cái ý nghĩa đó, thí dụ như người mù nhắm mắt đi bừa là phải lọt hố
thôi.
Nhớ lại câu chuyện của ngài Tăng Triệu khi bị
án tử hình, Ngài xin phép hoãn lại bảy bữa để viết cho xong bộ Luận Bảo Tạng rồi
Ngài sẽ chết. Thử hỏi tới lúc đó còn tâm hồn gì ngồi để mà viết luận! Nhưng mà
Ngài thấy chuyện đó như là chuyện chơi thôi, và đến trước khi chết Ngài còn đọc
bài kệ :
Ngũ ấm nguyên phi hữu
Tứ đại bản
lai không
Tương đầu
lâm bạch nhẫn
Nhất tự trảm
xuân phong.
Tức là:
Năm ấm nguyên chẳng có
Bốn đại
xưa nay không
Đem đầu đến
dao bén
Giống hệt
chém gió xuân.
Có ai bị chém bị chết trong đó đâu? Cho nên
Ngài thản nhiên coi như không có chuyện gì. Nếu mình thì lúc đó rụng rời tay
chân, còn tâm hồn đâu mà ngồi viết sách, huống nữa là tới khi sắp chết còn nói
kệ nữa! Như vậy đó mới thật sự là biết tùy duyên. Và tùy duyên kiểu đó dễ bắt
chước không ?
Bởi vì Ngài thấy rõ năm uẩn bốn đại đều là
không, đều là vô ngã hết, không có cái ta thật, thì trong đó cái gì chết, cái
gì bị chém? Không thấy có cái gì bị chém thì đâu có gì mà khổ ? Còn mình vì thấy
có “cái ta” bị chém bị chết, cho nên mới có khổ.
Do Ngài thấy rõ không có gì thật hết, bởi vậy
hễ còn duyên thì làm Phật sự tiếp, hết duyên thì thôi ra đi, chớ không cố ghì lại
một chỗ để chịu khổ. Còn mình vì thấy có cái ta trong đó cho nên cố ghì lại để
sống, ghì không được thì phải kiếm cái ta mới ráp vào, chính cái ta mới đó lại
đi trong sanh tử. Hiểu như vậy, thấy được cái lý như vậy thì mới khéo biết tùy
duyên. Đó là điểm thứ nhất là phải thấy rõ được Tánh không.
2- Thứ hai, tiến bước nữa là nhận ra Bản tánh
chân thật của mình, nghĩa là thấy được, nhận rõ được Bản tánh chân thật luôn luôn
hiện hữu nơi mình, cho nên mình tùy duyên là để chi? Tùy duyên là để sống
trở về Bản tánh chân thật đó chớ không sanh những niệm, những tâm hoặc lấy hoặc
bỏ, chỉ thuận với tánh để sống, làm sao không để mất nó, đó là chỗ sống của
mình rồi.
Như bài kệ của vua Trần Nhân Tông, nhiều người
nghe quen quá thành ra xem thường:
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến
thì ăn, mệt ngủ liền
Trong nhà
có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh
vô tâm chớ hỏi thiền.
Nghĩa là sao? Nghĩa là ở đây nhận ra Bản tánh
chân thật của mình hay của báu sẵn có trong mình rồi, thì khỏi cần phải chạy,
phải tìm kiếm đeo đuổi cái gì bên ngoài nữa, nghĩa là không để cho cảnh nó lôi
mình, nó làm mất mình. Như vậy mình sống ngay trong lòng đời này, ở giữa thế
gian này mà vẫn vui với đạo, đó là biết tùy duyên, mà tùy duyên như vậy là để
làm chi? Là để sống với Bản tánh của mình, sống trở về với Bản tánh chân
thật, ngoài ra không có gì quan trọng. Đó gọi là tùy duyên sống với Bản tánh,
tiêu nghiệp cũ mà không tạo thêm nghiệp mới.









