Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

XUÂN MƠ

                                                                                   




                                                                                                    XUÂN MƠ

                                                            Thức giấc đêm xuân giữa tĩnh mơ,
                                                            Ngỡ ngàng cầm bút viết dòng thơ.
                                                            Cảnh đời lưu lạc nương năm tháng,
                                                            Kiếp số lênh đênh níu phút giờ.
                                                            Trăng sáng ươm vần tâm rộn rã,
                                                            Phòng khuya dệt chữ ý vu vơ.
                                                            Trao qua đổi lại tìm hư thực,
                                                            Cố ngẫm tùy duyên trước vực bờ.

                                                            Vực bờ sâu thẳm giữa đời thương,
                                                            Mộng đẹp duyên may chẳng khác thường.
                                                            Lá úa đầu cành rơi đất cỏ,
                                                            Hoa khoe trước gió ngập vườn nương.
                                                            Mênh mang dâu bể lòng xao xuyến,
                                                            Lẩn thẩn bèo mây dạ vấn vương.
                                                            Chuông vọng canh khuya giờ đã mãn,
                                                            Đêm tàn chim hót tỏa hơi sương.

                                                                                                        Minh Đạo

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

ĐẠO PHẬT CHÚ TRỌNG TRÍ TUỆ GIẢI THOÁT HƠN LÀ ÔM ĐỒM TRÍ THỨC

                                                                    



Ngược lại với thế gian, người ta lượm lặt những hiểu biết của kẻ khác về làm trí tuệ thông minh của mình, còn trong đạo chúng ta loại bỏ hết những lăng xăng của tâm thức. Gạt bỏ tất cả lăng xăng thì tâm an định, tâm an định thì tánh giác hiện ra tròn đầy.
Trong đạo Phật, không chú trọng trí thức mà chú trọng trí tuệ, không nói học giả mà nói hành giả, không nói nhà bác học mà nói người được trí tuệ vô lậu. Bởi vì trí thức là trí do ý thức nhanh nhẹn khéo léo, so sánh phân biệt, đối chiếu rành rõ, khiến người nghe dễ nhận dễ hiểu. Đó gọi là người trí thức. Còn học giả là lượm lặt những hiểu biết của người khác, những cái hay, cái lạ góp nhặt về chứa đựng rồi cho đó là kiến thức của mình. Kế nữa là những nhà bác học nghiền ngẫm, tìm kiếm rộng rãi trong các ngành triết học, khoa học… nghiên cứu phát minh thêm những sáng tạo mới. Như vậy những nhà trí thức, học giả và bác học là nhắm thẳng vào ý thức sinh diệt, tìm tòi lượm lặt bên ngoài, chứa nhóm lại thành kiến thức của mình, rồi sử dụng trở lại kiến thức ấy. Tất cả những sử dụng đó đều nhắm vào điều kiện vật chất, lo cho thân này cảnh này mỗi ngày mỗi sung túc, mỗi tốt đẹp, mỗi giàu có hơn. Đó là lo trên phương diện sinh diệt, được rồi sẽ mất.

Ngược lại người học Phật lấy trí tuệ làm gốc. Trí tuệ trong đạo Phật có chia ra hai phần: một là trí tuệ hữu lậu, hai là trí tuệ vô lậu.

Trí tuệ hữu lậu là gì? Là Văn, Tư, Tu. Văn tức là học. Học cái gì? Học những lời chân thật, Phật chỉ dạy lý thật của con người, lý thật của cuộc đời. Chúng ta học để thấy được chân lý của con người và của muôn vật. Đó là Văn. Tư là gì? Khi học rồi chúng ta nghiền ngẫm cho tới nơi tới chốn, thấy rõ, hiểu tường tận vấn đề, đó là Tư. Tu là gì? Ứng dụng nghiền ngẫm tu hành bằng cách thấy đúng như thật chân lý Phật đã dạy, để tâm không nhiễm, không dính mắc tất cả pháp sinh diệt bên ngoài, đó là Tu. Nhưng việc tu, học này còn ở trong sinh diệt nên gọi là trí tuệ hữu lậu, tức còn rơi rớt trong luân hồi sanh tử.
Trí tuệ vô lậu là gì? Là Giới, Định, Tuệ. Giới là phương tiện ban đầu để câu thúc, đừng cho tâm chúng ta phóng túng. Từ Giới sanh Định, từ Định sanh Tuệ, trí tuệ đó không do học mà có, mà do chúng ta ứng dụng tu. Vì đức Phật đã thấy nơi mọi chúng ta sẵn có tánh giác, chúng ta không cần tìm kiếm ở bên ngoài mà phải nhìn lại mình, phản quan lại mình cho tâm được an định. Tâm an định tức là những ý thức lăng xăng lắng xuống hết, bấy giờ tánh giác sẽ hiện tròn đủ, không tìm kiếm ở đâu xa. Khi chúng ta xoay trở lại mình, dẹp bỏ những lăng xăng của ý thức, gọi là định. Từ định này sẽ hiện ra trí tuệ chân thật của chính mình. Như vậy trí tuệ chân thật cũng chính là tánh giác của chúng ta.

Ngược lại với thế gian, người ta lượm lặt những hiểu biết của kẻ khác về làm trí tuệ thông minh của mình, còn trong đạo chúng ta loại bỏ hết những lăng xăng của tâm thức. Gạt bỏ tất cả lăng xăng thì tâm an định, tâm an định thì tánh giác hiện ra tròn đầy. Được trí tuệ vô lậu rồi, chúng ta sẽ không còn rớt lại, không còn chìm trong luân hồi sanh tử nữa. Như vậy người tu học bỏ ra, còn người đời học thu vào. Hai bên khác nhau ở chỗ đó.

Như chúng ta ngồi thiền là để làm gì? Đó là một phương hướng để phát sáng trí tuệ sẵn có của mình. Thật ra trí tuệ sẵn nơi mình đã tự sáng rồi, trong nhà Phật gọi đó là ông Phật của mình. Giác ngộ là Phật, tức từ tánh giác đó sáng ra, chớ không ở đâu hết. Ngoài thế gian học bao nhiêu năm, đi chỗ này chỗ kia lấy cấp bằng này cấp bằng nọ, lượm lặt của người làm của mình, nhưng không có gì thật là của mình hết. Còn chúng ta gạt hết tất cả những thứ bên ngoài, để cho tâm trong sáng, rồi tự nó thấu suốt tất cả, đó là cái thật của mình. Cái thật này ai cũng có, ai cũng làm được mà lâu nay chúng ta bỏ quên. Vì bỏ quên nên ta trở thành kẻ khờ dại ngu si, đi trong luân hồi muôn kiếp. Ngày nay nếu biết trở lại sống với cái chân thật của mình thì dòng luân hồi ngang đây chấm dứt.

Như vậy sự tu, sự học của mình là việc làm phi thường, thế gian không thể bì kịp. Song nhiều khi chúng ta lại xem thường nó, ham học cái của người, cái sanh diệt mà quên khơi lại cái không sanh không diệt của chính mình. Cho nên đức Phật Bổn Sư Thích Ca của chúng ta ngồi dưới cội Bồ-đề tới đêm bốn mươi chín Ngài giác ngộ. Khi giác ngộ viên mãn Ngài tuyên bố thành Phật và tuyên bố “Ta học đạo không có thầy”. Ai dạy Ngài trong lúc đó? Chính vì tâm an định nên Ngài sáng ra, nên Phật nói được đạo mà không ai dạy.

Như vậy tất cả Tăng Ni có người nào vô phần về việc này không? Ai cũng có phần hết, có phần tức là có đủ điều kiện để giác ngộ. Thế nhưng chúng ta cứ thả trôi, để bao nhiêu thứ phiền não xấu xa phủ che, khỏa lấp, rồi cứ thế mà chấp nhận đi trong luân hồi. Ngày nay đủ phước đủ duyên, chúng ta biết được phương pháp ứng dụng tu, phải ráng nỗ lực tu hành, mới xứng đáng là người xuất trần thượng sĩ. Nếu không, chúng ta tu để mà tu, rồi cũng tiếp tục luân hồi không đến đâu hết. Đó là điều tôi muốn nhắc cho Tăng Ni nhớ, đừng xem thường những giờ tu của mình.

Những khi ngồi yên lặng không phải là tiêu cực, không phải vô ích mà là để dẹp bỏ những mê mờ đang phủ che tánh giác của mình. Khi những mê mờ ấy lặng dứt hết thì tánh giác sáng ngời, chừng đó chúng ta mới thấy chỗ cứu kính, chỗ tuyệt vời của Phật dạy vượt hơn mọi cái của thế gian. Vì thế những vị giảng hay chưa hẳn là giải thoát vì mới có trí tuệ hữu lậu thôi, chưa phải trí tuệ do định sanh. Hiểu vậy chúng ta mới thấy trên đường tu, đi từng bước thứ tự rõ ràng mới tới kết quả viên mãn, chớ không phải tu lơ là có hình tướng. Cuối cùng mình cũng như ai, cũng ăn, cũng mặc, cũng vui chơi bình thường, như vậy đời tu không có giá trị gì hết.

Nên biết ý chí tu hành của chúng ta hết sức siêu việt, siêu phàm chớ không phải thường. Vậy mà có nhiều người vì sự ăn, sự mặc phiền não suốt đời, rồi tạo bao nhiêu thứ phiền lụy cho mọi người chung quanh. Thật là đáng tiếc, thật là đáng thương! Nhiều Phật tử được các vị chư tăng giáo hóa, nói ý nghĩa cao siêu của người tu, họ quá quí nên gặp chư Tăng liền đảnh lễ. Có nhiều người địa vị ngoài xã hội rất lớn hoặc tuổi tác trưởng thượng đáng ông bà cha mẹ, mà lạy chư Tăng còn nhỏ tuổi không hề thấy khó chịu. Tại vì họ quá quí lý tưởng của Phật Tổ dạy, quá quí sự tu hành siêu thoát.

Vậy mà chúng ta không chịu tu, khi họ lạy mình có xấu hổ không? Nếu người ta đảnh lễ mà tâm mình đang chạy ngược chạy xuôi xóm này xóm kia, lúc đó ta có tội không? Quí vị phải nhớ đừng tưởng người ta lễ mà mình mừng. Chính đó là điều khiến chúng ta càng xấu hổ khi thấy sự tu của mình chưa ra gì. Nhận người đảnh lễ thì phải trả, chớ không thể nào nhận mà không trả. Nếu ta nhận sự cung kính cúng dường của người mà không trả lại được bằng đạo đức, bằng sự tu hành chân chánh thì đời sau phải làm tôi đòi để trả nợ cũ. Họ kêu chạy vù vù hoặc họ leo lên lưng cỡi chớ không phải chuyện chơi.

Tôi nhắc nhở để Tăng Ni đừng xem thường mình, phải làm sao khai thác cho được cái cao siêu quí báu của mình, để khỏi tủi hổ làm người xuất gia mà không có chút gì cao thượng, không chút gì xứng đáng. Thực tế Tăng Ni đâu phải vì thiếu cơm ăn áo mặc mà vào chùa, đâu phải vì khổ đau quá chịu không nổi mà vào chùa. Chúng ta vô chùa là có cả một lý tưởng, bỏ hết những gì phàm tục, tìm cái cao siêu trong đạo, nếu không tu thì một đời trôi qua uổng biết chừng nào.

Hôm nay nhân ngày đầu năm, tôi có vài điều nhắc nhở tất cả Tăng Ni, Phật tử nghe hiểu ráng ứng dụng tu để xứng đáng với sở nguyện của mình. Chúng ta bỏ cha bỏ mẹ, bỏ thân bằng quyến thuộc đi tu, thì phải làm sao cho xứng đáng là người tu, chớ đừng mượn hình thức tu mà tâm rất phàm tục. Phải hiểu thật rõ ý nghĩa của người tu là làm sao đền đáp công ân cha mẹ, thầy tổ, đàn na thí chủ, chớ đừng tu cầm chừng qua ngày qua tháng, rốt cuộc mình làm một ông thầy tu rỗng mà còn nợ thiên hạ nữa, điều đó thật đau xót.

Mong tất cả quí vị nghe rồi cố gắng tu cho được trí tuệ vô sư viên mãn.
HT. Thích Thanh Từ
Nguồn tin: phathoc.net


Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

KẸP TAI MẸO LÀM GIẢM ĐAU HIỆU QUẢ


                   
(Ảnh: Internet)
                        

Bạn đã từng nghe đến phương pháp làm giảm đau bằng cách kẹp tai với những chiếc kẹp quần áo chưa ?

Các nhà khoa học sau khi nghiên cứu và thử nghiệm đã chỉ ra rằng, các điểm trên vành tai có liên quan đến các cơn đau nhức trong cơ thể. Vì vậy việc sử dụng những chiếc kẹp quần áo tác động lên những vị trí của tai có thể giúp làm giảm các cơn đau nhanh chóng và hiệu quả.
Trước tiên bạn hãy chuẩn bị 6 cái kẹp dùng để kẹp khi phơi quần áo như hình trên. Sau đó đánh số từ 1 đến 6. Nhưng lưu ý chỉ sử dụng những chiếc kẹp bằng nhựa hoặc gỗ để tránh tổn thương tai, không nên dùng các loại kẹp quá mạnh như kẹp sắt. Động tác phải dứt khoát, đặt phần có lực kẹp mạnh nhất vào đúng vị trí, không day kẹp trên tai.
Hãy nhìn hình dưới đây và nhớ kỹ số thứ tự tương ứng của từng chiếc kẹp

                                   Kẹp tai: Mẹo giảm đau dễ làm lại hiệu quả

Chiếc kẹp thứ 1: Làm giảm đau lưng và vai

                                   Kẹp tai: Mẹo giảm đau dễ làm lại hiệu quả

Phần đỉnh của tai chính là nơi liên kết trực tiếp với phần lưng và vai. Dùng chiếc kẹp thứ nhất kẹp tai vị trí này khoảng 1 phút, bạn sẽ có thể giảm bớt áp lực tích lũy lâu. Hãy thử làm vài lần một ngày, hiệu quả sẽ càng rõ rệt hơn.

Chiếc kẹp thứ 2: Làm giảm đau các cơ quan nội tạng

Kẹp tai: Mẹo giảm đau dễ làm lại hiệu quả
                                   

Ngay phía dưới vị trí cao nhất của tai là nơi có liên quan chặt chẽ đến cơ quan nội tạng trong cơ thể. Nếu như các cơ quan nội tạng của bạn rất đau thì nên đến bệnh viện khám để được chữa trị kịp thời. Nhưng nếu như chỉ là cần tạm thời giảm bớt một chút gánh nặng cho cơ quan nội tạng thì sử dụng cách này là rất phù hợp.

Chiếc kẹp thứ 3: Làm giảm đau khớp

Kẹp tai: Mẹo giảm đau dễ làm lại hiệu quả
                                   

Vị trí ở giữa tai là nơi có liên quan trực tiếp đến cơn đau nhức của khớp xương. Nếu như bạn cảm thấy các khớp đau đớn hoặc thường xuyên căng cứng, đừng ngại thử phương pháp này!

Chiếc kẹp thứ 4: Làm giảm xoang và đau cổ họng

Kẹp tai: Mẹo giảm đau dễ làm lại hiệu quả
                                   

Hơi chếch xuống dưới vị trí giữa vành tai là nơi có liên quan đến xoang và cổ họng. Nếu khi bị cảm lạnh, đau cổ họng hoặc viêm xoang, hãy thử dùng cách này nhé!

Chiếc kẹp thứ 5: Giúp chữa bệnh đường tiêu hóa

Kẹp tai: Mẹo giảm đau dễ làm lại hiệu quả
                                   

Vị trí ngay trên dái tai có liên quan trực tiếp với các bệnh về tiêu hóa. Nếu tác động nên vị trí này sẽ giúp làm giảm các chứng khó tiêu và các bệnh về dạ dày.

Chiếc kẹp thứ 6: Làm giảm đau đầu và tim

                                   

Dái tai là nơi có liên quan trực tiếp đến đầu và tim. Vì thế mà người ta thường nói, nên thường xuyên vân vê dái tai để trái tim được khỏe mạnh và làm giảm đau đầu.

Phương pháp kẹp tai giảm đau vừa đơn giản hiệu quả lại không tốn kém, bạn có thể tự làm và cảm nhận, lắng nghe phản ứng của cơ thể nhé.

Lưu ýTrường hợp bị đau quá hoặc thấy không có hiệu quả giảm đau thì cần đến gặp bác sĩ chuyên khoa để thăm khám kịp thời.

                                                    Theo Letu.life
                                                      Mai Trà biên dịch

THỐNG KHỔ NGUYÊN TỪ ÍCH KỶ, TRÍ TUỆ ĐẾN TỪ THIỆN TÂM

                                                               

“Trong đời người, mỗi một phần thoải mái và tự tại, sau lưng đều có người khác trả giá, ngàn vạn lần đừng cho rằng mọi điều mình có đều là đương nhiên, lúc chúng ta hưởng thụ cuộc sống, nhất định phải biết cảm ơn.”

Những lời này có thể nói là những lời khuyên khó quên nhất mà tôi đã nhận được từ một người bạn nhiều năm trước, nó khiến tôi ngày càng trở nên thân thiện, tỉnh táo và trí tuệ, giải quyết được rất nhiều mâu thuẫn trong gia đình và xã hội, cách dạy con cũng càng trở nên như ý.
Từ đó về sau tôi thoát khỏi sự ích kỷ, thoát khỏi vô tận phiền não do suy nghĩ lấy mình làm trung tâm gây ra, khi tôi học cách đứng trên góc độ của người khác mà suy nghĩ vấn đề, làm việc cân nhắc đến cảm thụ của người khác, cảm ơn điều người khác đã trả giá vì tôi, tôi đã rất nhanh tìm được phương pháp xử lý thích đáng mỗi khi mâu thuẫn nảy sinh. Khi một người trở nên lương thiện, sẽ tự nhiên mà đạt được trí huệ. Nếu mọi chuyện đều xoay quanh chính mình, dùng mình làm điểm xuất phát để cân nhắc vấn đề, sẽ khắp nơi gây chuyện, liên tiếp tạo ra mâu thuẫn, khiến bản thân hãm sâu trong đó mà không nhìn tới ánh sáng và hy vọng, bởi vì ích kỷ sẽ sinh ra oán hận, oán hận là khởi đầu cho sự ngu muội, phiền não và thống khổ cũng sẽ theo cùng chừng nào người đó còn sống.
Xã hội ngày nay cường điệu cá nhân, mọi người đều không ý thức được loại quan niệm ích kỷ này sẽ mang đến hậu quả gì, còn tôi thì đã từng trải nghiệm hậu quả quá lớn từ nó, thế nên vợ chồng đã từng lâm vào một lần nguy cơ. Bất quá những chuyện này đã vô cùng xa xôi, tôi sẽ bắt đầu từ một câu chuyện cãi nhau của mấy đứa nhỏ trong gia đình tôi từ một năm trước.
Con gái lớn của tôi đã là một học sinh trung học, học tập rất xuất sắc, thi cử thường thường đều đứng nhất, nhưng vô cùng kiêu ngạo, bị ảnh hưởng từ xã hội cường điệu cá nhân, suy nghĩ cũng trở nên vô cùng ích kỷ, không hiểu được phải quan tâm đến cảm nhận của người khác, thái độ nói chuyện gần đây là một bộ dạng chướng mắt cao ngạo, về đến nhà là cười nhạo hai em, hoặc dùng giọng điệu chán ghét để dạy dỗ bọn chúng, giống như tất cả mọi người vốn phải nhường nó, coi nó là trung tâm vậy. Gần đây lại đàn ghi ta tốt hơn, nên mỗi ngày đi học về, lại càng lớn tiếng luyện hát tập đàn, không coi ai ra gì, căn bản mặc kệ em trai em gái đang xem TV, còn chê cười xem TV rất nhàm chán, cuối cùng không kiên nhẫn trách mắng âm thanh TV quá lớn, ảnh hưởng nó luyện tập, còn vô cùng tức giận nữa. Thật ra trên lầu vốn có phòng của nó, vậy mà hết lần này đến lần khác cứ muốn tập ở phòng khách.
Tôi vô cùng hiểu rõ nếu nó cứ tiếp tục không nhận ra vấn đề của mình như vậy, nếu đối với bất cứ chuyện gì đều không vừa lòng, cũng không hiểu được những gì mình đang có đều là cha mẹ và hai em nhẫn chịu và hy sinh, cứ nghĩ rằng những chuyện đó đều là đương nhiên, không có chút bận tâm cảm ơn; nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù nó có tốt nghiệp đại học danh tiếng, cũng sẽ không biết cảm thông với người khác, sẽ gặp phải trắc trở khắp mọi nơi, hôn nhân của nó rồi cũng sẽ không cách nào tưởng tượng được. Nhìn bộ dáng của nó, thật giống bóng dáng của tôi ngày xưa, căn bản không hiểu được rằng nếu không biết được tầm quan trọng của thiện tâm, thì dù đầu óc có thông minh và nhiều tri thức, cũng sẽ không có được cuộc sống thành công và hạnh phúc.
Vì vậy, sau khi đợi nó nguôi giận, tôi từ tốn nói cho nó biết: Con người là bình đẳng, từng sinh mệnh đều đáng ngưỡng mộ, có lẽ con cho rằng việc của con là quan trọng, nhưng với em trai em gái con mà nói, xem TV là việc rất trọng yếu, nếu đứng ở góc độ của em con, thì chính con đang quấy rầy bọn nó xem TV, âm thanh đều không nghe được nữa, nhưng bọn chúng không ai trách cứ con, thật ra đều là đang nhường còn đó! Mẹ cũng đọc sách ở đây, cũng đều không nói gì con, con hãy nghĩ lại xem, không phải mọi người đang nhường nhịn con đó sao? Nếu con cảm thấy cần chỗ an tĩnh hơn, con có thể về phòng của mình! Vì sao cứ luôn nghĩ rằng người khác phải hy sinh cho con? Con có thể lớn tiếng luyện đàn tập hát ở đây, chính là vì hai em con có lòng nhường nhịn, con chẳng những không nên la rầy chúng nó, mà còn phải cảm ơn chúng nó! Sở thích của người khác con cảm thấy nhàm chán, nhưng nếu người khác cũng nhàm chán, cũng không hứng thú với sở thích của con, cười nhạo con, con sẽ dễ chịu sao? Làm người sao có thể không để ý đến cảm nhận của người khác? Con phải học được cách suy nghĩ vấn đề dựa trên góc độ của người khác. Không nên luôn oán hận và bất mãn. Nghe xong, nó lộ mặt xấu hổ.
Có một lần, bởi vì em trai hứa đáp ứng một việc, nên nó đã bắt em trai 11 tuổi đạp xe đạp đi mua mấy thứ đồ dùng, ý là muốn em trai phải giữ chữ tín, lúc ấy tôi thấy nó đang quá nghiêm khắc với mọi người, tôi nhắc nhở nó cần phải cân nhắc đến khả năng và an toàn của em, nó trả lời chuyện đã hứa thì phải làm, tôi biết rõ chỉ nói suông là không có tác dụng, cũng muốn dạy con trai đạo lý không thể dễ dàng hứa hẹn, cũng thông cảm con gái lớn mong được mẹ đối xử công bình, cũng không muốn nó hiểu lầm tôi thiên vị em trai, vì vậy, tôi giữ thái độ quan sát đối với chuyện này. Kết quả, quả nhiên em trai vì quá khẩn trương mua mấy thứ đó mà khóc lóc về nhà, tôi an ủi nó, nhắc chuyện này về sau để mẹ làm, con còn quá nhỏ, khả năng chưa đủ, nhưng lần này mẹ không làm thay con, là vì để con nhớ kỹ giáo huấn, về sau trước khi đáp ứng người khác thì phải xem xét năng lực của mình, nếu không một khi đã nhận lời mà không làm được, sẽ hai đầu khó xử, không làm thì thất tín, làm không tốt thì sai.
Không lâu sau, con gái ghét cây đàn ghi-ta hiện tại vì luyện không như ý, muốn cái mới, nhưng cây đàn này lúc trước nó hứa với ba sẽ luyện nửa năm trở lên, ba mới đáp ứng lấy đàn từ nhà cô bên Trung Quốc về Nhật Bản, nếu không giữ lời hứa, sẽ không tốt, nên rất đau khổ, nó hỏi có thể dùng tiền tiết kiệm của nó để mua được hay không. Tôi nói, chuyện này rất đơn giản, mẹ thông cảm lý do con muốn cây đàn mới, cũng sẽ không phản đối con mua cây đàn phù hợp với mình, nhưng vấn đề không phải dùng đồng tiền nào để mua, mà là ở chỗ con không thực hiện lời hứa của mình, cảm thấy đau khổ, vậy con xem lần này như một lần giáo huấn, về sau cẩn thận đối đãi, bây giờ, biện pháp tốt nhất là xin lỗi ba con, thừa nhận mình sai, để ba tha thứ cho con, hãy cảm ơn ba đã vất vả mang về nhà cho con, nhất định phải nhớ cảm ơn ba, sau đó xin ba tha lỗi vì con đã không giữ lời hứa. Mẹ nghĩ ba sẽ tha thứ cho con. Việc con gây ra nhất định phải tự giải quyết mới được.
Vì vậy tôi hỏi nó, lúc này con đã hiểu vì sao mẹ khuyên con không nên quá nghiêm khắc với em trai con rồi chứ? Dù là ai cũng có lúc cần được tha thứ, làm người, không thể quá nghiêm khắc với người khác. Lúc này, nó mới hiểu lời tôi.
Từ đó về sau, thái độ của nó thay đổi. Còn tôi, sỡ dĩ tôi biết dạy con như vậy, chính là vì quan niệm của tôi đã thay đổi, không nhìn vấn đề ở góc độ của mình, mà đứng từ góc độ của bọn nhóc, những kinh nghiệm như vậy rất nhiều; ngày xưa, mối quan hệ của vợ chồng tôi không tốt, cũng là vì tôi không biết cảm ơn chồng đã kiếm tiền nuôi gia đình, nghĩ rằng chuyện đó là đương nhiên, sau khi quan niệm thay đổi, từ nội tâm tôi không còn cho rằng mọi điều tôi có đều là đáng phải có nữa, cũng thường chân thành cảm ơn và thỏa lòng, tình cảm vợ chồng từ đó lại tốt hơn, tự nhiên, vợ chồng, con cái, hàng xóm thậm chí công việc đều càng thuận buồm xuôi gió, thiện tâm thật sự sẽ mang đến cho người trí tuệ và hạnh phúc vậy.
Tôi thấu hiểu rằng, người xưa Trung Quốc giảng Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, vì sao phải đặt Nhân Nghĩa ở hàng đầu, vì nếu người không có thiện tâm, không có nghĩa khí, sẽ không có trí tuệ sâu dày. Còn nếu chỉ coi trọng chữ Tín, mà không có Nhân Nghĩa, thậm chí có khi sẽ hết lòng tuân thủ lý niệm sai lầm mà làm ra sự tình hại người, trợ Trụ vi Ngược. Cho nên, làm người đầu tiên cần phải có Nhân Nghĩa làm cơ sở vậy!
                                   Tác giả: Lưu Như, sound of the hope | Dịch giả: ĐKN


Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

4 BƯỚC RỬA SẠCH HOÀN TOÀN THUỐC TRỪ SÂU TRÊN RAU CỦ QUẢ


Trang VnExpress cho biết, cơ quan quản lý thực phẩm của Anh và Hiệp hội Dinh dưỡng Lâm sàng Anh chia sẻ, chỉ cần thực hành tốt 4 bước dưới đây chúng ta có thể loại bỏ gần như hoàn toàn các vi khuẩn, thuốc trừ sâu hoặc thuốc tăng trưởng trên bề mặt rau củ.
Bước 1:
Kiểm tra rau củ. Loại bỏ các rau củ không nguyên vẹn và phần dính đất cát.


Ảnh minh họa
Bước 2: Ngâm trong nước riêng từng loại (Đây là bước quan trọng nhất)
Theo nghiên cứu của Giáo sư Bajwa và Giáo sư Satpathy (Anh), một số rau củ có thể loại bỏ tốt thuốc trừ sâu khi ngâm trong nước bình thường, tuy nhiên đối với một số loại rau củ quả đặc biệt thì ngâm trong nước pha chút muối hoặc vắt thêm 1/2 trái chanh, hiệu quả loại bỏ thuốc trừ sâu cao hơn nhiều lần. Bên cạnh đó, để đảm bảo chất dinh dưỡng thì thời gian ngâm trong nước của các loại rau củ quả cũng khác nhau.


Ảnh minh họa
Cụ thể:
Ngâm bằng nước và thời gian ngâm một số rau, củ, quả thông dụng:
1. Rau củ
- Đậu hà lan và dưa leo: ngâm 10 phút với nước
- Bí đỏ nguyên trái (chưa cắt) ngâm trong nước 15 phút
- Bí đỏ đã cắt sẵn, gọt lớp vỏ, ngâm trong nước 5 phút
- Bông cải, cà rốt, ớt chuông, ngâm trong nước 15 phút
- Cà chua ngâm trong nước 20 phút
- Rau cho lá (xà lách) ngâm trong nước 15 phút.
- Khoai lang ngâm 10 phút
2. Quả
- Xoài, thanh long, trái bơ, đu đủ ngâm nước 10 phút
- Các loại berry (dâu tây, dâu tằm, sơ ri,...) ngâm 3-5 phút
- Nho ngâm 5 phút
Ngâm trong nước pha với một muỗng muối bao gồm những loại:
- Bắp cải trắng/tím ngâm 10 phút
- Ớt, khổ qua, mướp hương ngâm 10 phút
- Cà chua ngâm 10 phút (nếu ngâm trong nước bình thường là 20 phút)
- Cà tím và bông cải (dạng cọng dài) ngâm 10 phút
Ngâm trong nước có vắt 1/2 quả chanh bao gồm:
- Khoai tây và ớt cho thấy ngâm trong dung dịch có tính axit như chanh thì hiệu quả loại bỏ thuốc trừ sâu cao hơn. Nên ngâm khoai tây, ớt trong hỗn hợp này 10 phút.
Bước 3: Rửa lại dưới vòi nước chảy


Ảnh minh họa
- Các loại quả rửa dưới vòi nước chảy trong 30 giây đến 1 phút
- Các loại rau rửa dưới vòi nước chảy trong 2 - 3 phút
- Các loại củ rửa dưới vòi nước chảy trong 2 phút
- Riêng cà chua, táo thì rửa dưới vòi nước chảy trong 4 phút.
Bước 4: Gọt bỏ vỏ (nếu có)


Ảnh minh họa
Cơ quan quản lý thực phẩm của Anh và Hiệp hội Dinh dưỡng Lâm sàng Anh giải thích lý do phải có các bước này là vì, quá trình ngâm rau sẽ làm loãng thuốc trừ sâu ở rau, nhất là khi thuốc trừ sâu rơi vào vùng khó rửa như cuống. Sau đó, việc rửa lại dưới vòi nước chảy là để loại bỏ hoàn toàn thuốc và vi khuẩn. Nên làm đúng quy trình này, không làm ngược lại. 
Tuy nhiên, cơ quan quản lý này cũng lưu ý cho biết, việc ngâm, rửa rau củ dưới vòi nước không loại bỏ tất cả thuốc, độc tố nếu thuốc đã ngấm vào bên trong. Do đó nên chọn rau củ còn nguyên vẹn không bị hư là cách tốt nhất.
                                                                                      Minh Anh (tổng hợp)


Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

THĂM MỘ



                                                                             
                                                                                            THĂM  MỘ

                                                              Mộ đá xanh rêu giữa nắng chiều,
                                                              Rưng rưng khóe mắt cảnh buồn hiu.
                                                              Hàng dương phủ bóng chìm yên lặng,
                                                              Rặng núi in hình gợi tịch liêu.
                                                              Ân lớn Mẹ cho còn biết mấy,
                                                              Nghĩa sâu con trả chẳng bao nhiêu.
                                                              Nghìn thu đức sáng luôn thừa hưởng,
                                                              Nhân ái vị tha dạy rất nhiều

                                                                                                            Minh Đạo

BÁT KHÔNG ĐÁY



Vào một buổi sáng, vị hoàng đế đang dạo bước ngoài cung thì gặp một người ăn mày. 
Ông ta bèn hỏi người ăn mày: "Ngươi muốn gì? "
Người ăn mày cười: "Tâu bệ hạ, người hỏi thần y như là có thể thỏa mãn ước vọng của thần vậy "
Hoàng đế cảm thấy bị xúc phạm. Ông ta nói: "Dĩ nhiên là ta có thể làm cho ngươi thỏa nguyện. 
Hãy nói đi, ngươi mong muốn điều gì?" Và người ăn mày đáp: 
"Xin bệ hạ hãy suy nghĩ hai lần trước khi hứa hẹn bất cứ điều gì "

- Người ăn mày này không phải là một người ăn mày bình thường, kiếp trước ông là thầy của các hoàng đế,  ông đã có một lời nguyền từ khi đó: "Ta sẽ trở lại và sẽ cố thức tỉnh trong kiếp sau của các ngươi, kiếp này các ngươi có thể quên, nhưng ta sẽ lại đến ".
Vị hoàng đế đã hoàn toàn quên _ nào ai có khả năng nhớ được tiền kiếp của mình? 
Vì vậy ông ta phán: "Ta sẽ thỏa mãn ước vọng của ngươi, ta là một hoàng đế đầy quyền năng.  Vậy ngươi có ước vọng gì mà ta không thỏa mãn được chứ? " Người ăn mày đáp:
 "Chỉ là một ước vọng đơn giản, bệ hạ hãy xem cái bát này, Ngài có thể làm đầy nó với một thứ gì đó chứ?"

Hoàng đế đáp "dĩ nhiên ", rồi ông ta gọi viên tể tướng đến và nói:
"Hãy trút đầy tiền vào bát của gã ăn mày này ", viên tể tướng lấy tiền và trút vào trong bát, tiền mất hút, ông cứ trút mãi mà tiền cũng mất hút mãi. Và bát của người ăn mày vẫn trống rỗng.
Toàn bộ triều thần tụ họp lại, tiếng đồn vang khắp kinh đô, dân chúng đều biết câu chuyện lạ, uy tín của nhà vua cũng đem ra đặt cược. Hoàng đế nói với các vị quan thần: 

Cho dù toàn bộ vương quốc có mất đi, ta cũng sẵn lòng, nhưng ta không thể bại trận bởi người ăn mày này đươc!". Thế là.. kim cương, ngọc ngà châu báu đều hết sạch. Cái bát dường như không có đáy, mọi thứ được cho vào trong đó và ngay lập tức biến mất như không hề tồn tại. Cuối cùng,trời đã tối và mọi người đứng lặng nơi đó. Đức vua sụp xuống chân người ăn mày thừa nhận sự thất bại. Ông nói : " Ngươi đã chiến thắng, nhưng trước khi đi hãy cho trẫm biết một điều. 
Hãy thỏa mãn sự tò mò của ta.  Cái bát ăn xin của ngươi chế tạo bằng thứ gì??? 

Người ăn mày cười và nói: 
" Nó làm bằng tâm thức của con người,Không có gì là bí mật cả,nó đơn giản là được tạo nên từ Dục Vọng của con người "

Thật Nghĩa Từ Bi
Tèo: - Thực tình mà nói, thấy con người không chịu lo tu tập, cứ mãi tranh giành, 
chém giết, thù hận lẫn nhau mà tôi cảm thấy thương xót và tội nghiệp dùm họ.
Tí: - Xin hãy quên cái tự mãn kiêu căng của bạn đi!
Tèo: - Bạn nói gì lạ vậy? Khi tâm Từ phát triển, ta mới thương xót và tội nghiệp cho những ai
 vẫn còn luẩn quẩn trên con đường danh lợi chứ. Không lẽ Đức Phật thương xót chúng sanh 
như mẹ thương con là Ngài kiêu căng ngã mạn sao?
Tí : - Đức Phật khác, bạn khác.
Tình thương của Ngài phát xuất từ trí tuệ, từ việc thấy quá rõ sự lường gạt của bản ngã, 
còn tình thương của bạn là do sự so sánh, thấy mình trong, người khác đục, 
thấy mình hiểu Đạo, người khác không hiểu Đạo. Lòng từ bi của một người từ trên cao 
nhìn xuống không phải là từ bi gì cả. Đó chỉ là sự phóng hiện của bản ngã mà thôi!
BÌNH:
Khi Từ Bi chính là bản chất rồi thì không thấy có cái 
''Tôi Từ bi'' nữa, vì Từ Bi là tên gọi khác của Vô Ngã. 
- Ai Vô Ngã, người ấy chính là người sống trọn vẹn Từ Bi, 
còn tất cả chỉ là đang huân tập hạt giống Từ Bi mà thôi vậy! 
                                                                            Namo Buddhaya

                                                                                  (Thích Tánh Tuệ)