Thứ Tư, 21 tháng 6, 2023

LẠY PHẬT DƯỠNG SINH (Thơ )

 



LẠY PHẬT DƯỠNG SINH


Lạy Phật dưỡng sinh (1) rất diệu kỳ

Tiêu trừ nghiệp chướng đẹp dung nghi

Tay chân gân cốt thường co giãn

Xương sống cỗ lưng cúi thẳng quỳ

Máu huyết lưu thông tốt sức khỏe

Phát sanh trí tuệ hiện từ bi

Hằng ngày kính lễ hành trì mãi

Tướng hảo tâm an đức phát huy

Chùa Pháp Hoa SA, mùa đông lạnh, tháng 7/2023

Thích Viên Thành

 

LẠY PHẬT

  Kính hoạ bài LẠY PHẬT DƯỠNG SINH của Thầy Thích Viên Thành 

 

Dung thông pháp Phật vốn đâu kỳ

Sức giữ tâm rèn gắng thích nghi

Tứ đại nương thân cầu tịnh dưỡng

Tam tai rõ nghiệp sám an quỳ (*)

Trong ngoài chẳng bệnh vui thời khoẻ

Nghịch cảnh không sờn sáng trí bi

Hiểu vậy đường tu nguyền tiếp mãi

Khi về cực lạc tỏ quang huy.

 

21/6/2013

Minh Đạo

------------

(*) Tam Tai (三災): ba loại tai ách…



https://quangduc.com/a75656/lay-phat-duong-sinh

 

 


NGƯỜI VỢ HAY GHEN HỎI NHÀ SƯ: “CON BẤT AN VÌ LUÔN HOÀI NGHI CHỒNG, CON PHẢI LÀM SAO?”, CÂU TRẢ LỜI MANG ĐẾN HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH

 


Trong cuộc sống của mỗi người, có được sự tín nhiệm, tin tưởng của người khác là điều vô cùng quý giá, một khi đã đánh mất rồi thì có thể sẽ vĩnh viễn không lấy lại được. Đồng thời nếu một người mà cứ ôm giữ thái độ hoài nghi đối với những người bên cạnh, thì sau cùng chỉ mang lại phiền toái, đau khổ cho chính mình và những người xung quanh.

Một lần mất tin, vạn lần mất tín

Có một cậu bé 9 tuổi rất thích chim bồ câu, sáng nào cậu cũng ra quảng trường để cho chim bồ câu ăn.

Dần dần, những con chim bồ câu đã trở nên quen thuộc với cậu bé. Mỗi khi cậu xuất hiện, chúng sẽ không ngại ngần bay đến chân cậu, thậm chí là đậu lên vai và lòng bàn tay của cậu.

Một ngày nọ, giáo viên mỹ thuật nói với cậu bé rằng: “Con có thể mang chim bồ câu đến lớp không? Chúng ta sẽ học vẽ chim bồ câu.” Cậu bé vui vẻ sẵn sàng đồng ý. Cậu bé mang đến lớp một chú chim bồ câu nhỏ trắng tinh, trong giờ học mỹ thuật ấy, các bạn trong lớp học vẽ rất nghiêm túc.

Tuy nhiên, khi cậu bé mang chú chim bồ câu thả lại quảng trường, đàn chim bồ câu bắt đầu nhìn chằm chằm vào cậu với ánh mắt đầy kinh hãi. Khi cậu đến gần bất kỳ con chim bồ câu nào, tất cả chúng đều bay đi mất.

Kể từ đó, không một con chim bồ câu nào chịu bay đến chỗ cậu bé nữa.

Cảm ngộ: Chỉ cần một lần phản bội, đánh mất niềm tin từ người khác, bạn có thể sẽ đánh mất đi một nhóm những người bạn thân thiết của mình. Dù là tình bạn, tình thân trong gia đình hay tình yêu, đều sẽ không có chỗ cho sự lừa dối. Một lần phản bội cũng đủ để tạo ra khoảng cách không thể nào hàn gắn. Niềm tin lẫn nhau là vô giá, một khi mất đi thì có dùng cái gì cũng không đổi lại được.

Người vợ hay ghen hỏi nhà Sư: “Con bất an vì luôn hoài nghi chồng, con phải làm sao?”

Một người vợ hay ghen tuông tìm đến gặp vị thiền sư và nói với vị thiền sư về nỗi thống khổ của mình.

Người vợ nói: “Nhiều năm nay, con nghi ngờ chồng con ngoại tình. Tuy nhiên, một khoảng thời gian dài con không hề tìm ra bằng chứng chứng minh chồng ngoại tình. Vì vậy, con mỗi ngày đều cảm thấy bất an”.

Vị thiền sư hỏi: “Tại sao con lại nghi ngờ chồng mình?”

Người vợ nói: “Khi vợ chồng con mới kết hôn, anh ấy chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, con cũng vì thấy anh ấy có nhân phẩm và năng lực nên mới chịu gả cho anh ấy. Nhưng hôm nay, chồng con đã công thành danh toại, sự nghiệp phất lên phơi phới, trở thành người rộng lượng, hào phóng, đương nhiên sẽ trở thành đối tượng theo đuổi của nhiều cô gái. Còn con theo năm tháng trôi qua, sức quyến rũ cũng không còn nhiều”

Rồi cô nói tiếp: “Một người phụ nữ tìm kiếm bạn đời cũng giống như mua cổ phiếu vậy. Khi mua trúng những cổ phiếu rác, sẽ cảm thấy rất bực bội. Tuy nhiên, khi mua được những cổ phiếu chất lượng cao, thì lại càng cảm thấy lo lắng. Xem ra, trên thế gian này không có gì là đáng tin cậy“.

Vị thiền sư trầm tư một lúc rồi chọn lấy một quả táo trên bàn, sau khi đưa nó cho người phụ nữ xem, ông lại lấy một con dao và bắt đầu gọt vỏ quả táo.

Vị thiền sư nói: “Đây đích thực là một quả táo tốt, nhưng ta nghi ngờ rằng bên trong quả táo này có sâu.” Vừa nói, vị thiền sư vừa bắt đầu dùng dao rọc quanh quả táo theo từng vòng tròn.

Vừa cắt táo, vị thiền sư vừa nói: “Nhìn này, ta đã mất rất nhiều thời gian như vậy để tìm sâu nhưng lại càng không tìm thấy gì, trong lòng lại càng nôn nóng và tốc độ gọt táo cũng càng nhanh hơn.”

Người phụ nữ hay ghen vừa nghe vừa gật đầu, cho đến cuối cùng cô phát hiện trong lòng bàn tay của vị thiền sư chỉ còn lại một cái hạt táo khô.

Vị thiền sư cười và nói: “Cô nhìn này, một thứ tốt đẹp như vậy, bởi vì ta nghi ngờ nó có sâu bọ nên đã gọt nó ra thành từng vòng tròn, gọt cho đến cuối cùng, ta mới phát hiện ra rằng đây thật sự là một quả táo tốt. Cái gọi là sâu kia vốn dĩ không tồn tại. Nhưng cho đến khi ta hiểu ra, quả táo đã không còn, cuối cùng chỉ còn lại một cái hạt táo khô.”

Người vợ nghe xong, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô nhận ra rằng, hoài nghi và ghen tuông chỉ mang lại cho cô khổ đau và bất an. Khi trở về nhà, cô đã mở lòng và tin tưởng người chồng của mình hơn, khoảng cách giữa 2 vợ chồng đã không còn cách xa như trước.

Cảm ngộ: Trên đời này, nếu có điều gì đáng sợ hơn nỗi đau, thì đó chính là sự nghi ngờ. Một khi đã rơi vào vòng luẩn quẩn của sự nghi ngờ thì đi đâu cũng cảm thấy căng thẳng, nghi đông nghi tây, luôn luôn cảnh giác với người xung quanh, cuối cùng bọc kín bản thân mình lại, sống trong nỗi sợ hãi tràn đầy và thiếu tự tin vào bản thân mình.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Secretchina (XiaoPin)


Thứ Ba, 20 tháng 6, 2023

CUỘC ĐỜI VỐN KHÔNG KHỔ, KHỔ Ở DỤC VỌNG, LÒNG NGƯỜI VỐN KHÔNG MỆT, MỆT Ở TRANH ĐUA

 

Lão Tử nói: “Họa mạc đại ư bất tri túc, cữu mạc đại ư dục đắc”, không có cái họa nào lớn bằng không biết đủ, không có hại nào lớn bằng lòng tham muốn có được. Lòng tham, dục vọng của con người như chiếc túi không có đáy, không biết đâu là giới hạn. Mà như vậy thì có bao giờ được thỏa mãn, không thỏa mãn thì sao gọi là vui được, nên gọi là vui trong cái khổ mà thôi.

Đức Khổng Tử từng dạy: Người quân tử có ba việc phòng ngừa. Lúc nhỏ khí huyết chưa sung túc, phải giữ gìn sắc dục; khi đã trưởng thành khí huyết thịnh vượng, phải phòng ngừa tính ham tranh đấu; khi về già khí huyết suy nhược, cần tránh tính tự đắc tham lam.

Có câu thơ: “Gửi thân phù du ở trong trời đất”, cho thấy đời người ngắn ngủi, chúng ta cần phải quý trọng sinh mệnh.

Mặc dù chúng ta không cách nào nắm giữ được chiều dài sinh mệnh, nhưng chúng ta có thể điều khiển tâm tính của mình, cố gắng làm cho con đường đi của bản thân rộng mở hơn.

Có câu nói rằng: “Cuộc đời vốn không khổ, khổ ở dục vọng; lòng người vốn không mệt, mệt ở tranh đua”. Luôn mang tâm tình tốt, không ôm quá nhiều dục vọng viển vong, luôn trân quý từng giây phút của hiện tại, không tranh đua với đời, là cách sống trí huệ nhất.

Một đóa hoa héo tàn không làm mất cả mùa xuân, mặc dù gặp phải thất bại cũng không được bỏ phế cả cuộc sống. Con người sống cả đời, đều là quá trình từ non nớt đến chín chắn, từ ngây thơ đến biết nhìn sâu xa; cả sinh mệnh, chính là một sự tu hành.

Kiểm soát tốt tâm tình, trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân, luôn trân trọng từng phút giây đáng giá trong cuộc sống

Tâm tình không phải toàn bộ cuộc sống, lại có thể chi phối toàn bộ cuộc sống. Tâm tình tốt, việc gì cũng tốt, tâm tình không tốt, hết thảy đều rối loạn.

Chúng ta thường không phải thất bại bởi người khác, mà là tâm tình không tốt làm hạ thấp hình tượng và năng lực của mình, cứ luôn so đo chính bản thân mình với người khác, nhọc thân tranh đua với người, với đời, làm nhiễu loạn suy nghĩ của mình, do đó thua là bởi chính mình.

Kiểm soát tốt tâm tình, cuộc sống mới có thể luôn tốt lành. Tâm thái tốt nhào nặn nên tâm tình tốt, tâm tình tốt tạo nên phiên bản xuất sắc nhất của con người bạn.

Bị ngã rồi, đừng khóc, lại đứng lên, cười một cái, vỗ vỗ bụi bặm, lại tiếp tục chạy. Nhìn thẳng vào từng thất bại, thích ứng với từng bấp bênh trong cuộc sống, rút ra bài học sau mỗi lần thất bại, lợi dụng những hoàn cảnh khó khăn để trở nên lớn mạnh. Cố gắng cho mình một tâm tình tốt đẹp nhất, cân bằng hơi thở của mình, không nóng lòng đạt được thành công, dù có ngã lần nữa đau hơn nữa cũng có thể khiến ngày mai trở nên tốt đẹp hơn.

Kỳ thực, mỗi người đều có số phận riêng của bản thân mình, hãy cố gắng trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân, chỉ khi thực sự nỗ lực mới có thể gặt hái được trái ngọt, phó xuất càng nhiều thì sẽ đắc được càng nhiều. Đôi khi bạn thấy ngưỡng mộ những người xung quanh, nhưng để đạt được những thành quả đó thì phía họ sau là cả một câu chuyện về sự cố gắng, kiên trì và nỗ lực.

Không nhọc tâm tranh đấu hơn thua, hãy mở lòng và vui với niềm vui của người khác, bạn sẽ thấy tâm mình rộng lớn hơn, vui vẻ và hạnh phúc hơn.

Cuộc đời vốn không khổ, khổ ở dục vọng, lòng người vốn không mệt, mệt ở tranh đua

“Đạo Đức Kinh” có câu: “Thịnh ái tất đại phí, đa tàng tất hậu vong”, quá chấp ắt thống khổ, tham lam ắt diệt vong. Quá chấp trước vào một sự việc gì đó, cuối cùng sẽ phải trả giá đắt. Nỗi thống khổ của con người đều bắt nguồn từ lòng tham, đừng để những chuyện phiền nhiễu bên ngoài xâm chiếm cái tâm mình.

Đừng vì lòng tham mà ngăn trở con đường của người khác. Đường là để mọi người cùng đi, đi càng nhiều mới có thể càng khiến con đường dưới chân bình phẳng. Đừng vì dục vọng, mà tranh giành những thứ mình không nên đắc. Bởi lẽ đức không xứng vị, thường sẽ mang đến tai ương.

Sướng khổ trong đời người đều bắt nguồn từ cái tâm của chúng ta. Nếu muốn sống vui vẻ, trước tiên đừng khởi lòng tham, đừng động vọng niệm. Mà muốn như vậy thì cần phải thông tỏ. Con người sống trên đời, điều khó nhất chính là hai chữ “thông tỏ”. Khi đã nghĩ thông tự nhiên sẽ mỉm cười, khi nhìn tỏ mới có thể buông tay.

Những chuyện phiền não trên cõi hồng trần thế gian rất nhiều. Nếu không đối đãi bằng tâm bình thường, coi nhẹ, bạn sẽ luôn cảm thấy những phiền nào này dính mắc trong tâm. Những người thực sự có tầm nhìn lớn, thường biết rõ mình muốn gì, họ sẽ tiến thẳng tới mục tiêu mà tâm không bị quấy nhiễu bởi lòng tham và dục vọng

Những người như vậy lại càng không bận lòng vì người xấu, chuyện dở, không vì được mất trong quá khứ mà lãng phí thời gian vào những chuyện vụn vặt. Làm người quý ở cảnh giới, không tham lam, không phiền luỵ, có thể giải thoát khỏi những áp lực và phiền muộn. Nhờ vậy con người mới có thể tập trung tinh thần làm những việc thực sự hữu ích.

Sống yêu thương, chân thành, không tính toán, không vụ lợi, sẵn sàng chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn. Rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với tôi, với bạn và với tất cả mọi người.

Chân Nhiên biên tập
Nguồn: https://vandieuhay.net/


Thứ Hai, 19 tháng 6, 2023

HÀNH TRÌ (Thơ)

 
                                                        Hình Internet

HÀNH TRÌ
 
Sám Pháp Đại Bi hằng lạy trì
Quan Âm linh cảm rất từ bi
Chúng sanh đau khổ nhiều tham dục
Bồ Tát ban vui không hạn kỳ
Kính lễ nhiếp tâm trì mật chú
Hành thiền quán niệm được tường tri
Phản quan tự kỷ hằng ngày mãi
Tội diệt phước sanh ngay tức thì !!!
 
Chùa Pháp Hoa SA, Mùa Phật Đản 2647, Mùng1/5/Quý Mão.
Thích Viên Thành
 
HÀNH TRÌ
(Kính hoạ vận bài HÀNH TRÌ của Thầy Viên Thành)
 
Kinh thâm diệu dụng nguyện hành trì
Cứu khổ muôn loài niệm Đại Bi
Động tĩnh tuỳ duyên an vạn pháp
Bình tâm đối cảnh rạng bao thì
Niềm tin gắng giữ thời sinh huệ
Chướng ngại chẳng nề lúc liễu tri
Học đạo tinh thông cần sự lý
Nguồn chơn vắng lặng rõ không kỳ

18/6/2023
Minh Đạo


Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2023

5 CÂU CHUYỆN NGẮN NƠI CỬA PHẬT, VÔ CÙNG THÂM THÚY!

 

Nguồn ĐKN

Trong cuộc sống, không phải chuyện gì chúng ta cũng có thể ngay lập tức thông suốt và thấu hiểu. 5 câu chuyện ngắn nơi cửa Phật dưới đây chứa đựng những triết lý nhân sinh sâu sắc, hy vọng rằng có thể giúp người đọc ngộ ra được nhiều đạo lý mà trước đó chưa từng để ý.

Thứ nhất, tu Phật

Một người đến tu viện hỏi thiền sư.

Thiền sư hỏi: “Ông muốn làm gì ở đây?”

Người đàn ông trả lời: “Tôi đến để tu Phật.”

Thiền sư trả lời: “Phật không có hỏng, không cần ông tu sửa, ông tốt hơn là tự tu sửa chính mình.”

Cảm ngộ: Tu là sửa mình, không phải sửa người.

Thứ hai, tu tâm

Khi một người đàn ông đi qua bãi biển, anh ta phát hiện một bức tượng Phật bị bỏ rơi, vì vậy anh ta cung kính cúng dường bức tượng Phật trên đá, cho nên anh ta đã đạt được thành tựu của mình.

Lại có một người khác đi ngang qua đây, nhìn thấy tượng Phật an vị trên đá, ông lo lắng rằng bức tượng Phật bị ướt bởi mưa, vì vậy ông cởi giày của mình và che bức tượng Phật, do đó ông ta cũng đạt được thành tựu của mình.

Người thứ ba đi ngang qua, nhìn thấy tượng Phật bị giày che, cảm thấy bất kính với tượng Phật, vì vậy liền lấy gỡ giày ra rồi vứt đi, anh ta cũng bởi vậy mà đạt được thành tựu của mình.

Cảm ngộ: Phật pháp coi trọng tâm hơn là hình thức, quan trọng nhất là tâm, tu hành chính là quá trình tu tâm.

Thứ ba, buông tay

Sư huynh cùng sư đệ đang muốn băng qua một con sông nhỏ, phát hiện một vị cô nương trẻ tuổi cũng muốn qua sông, nhưng lại không muốn ướt quần áo. Sư huynh liền nói: “Cô nương, để ta cõng cô qua sông”. Cô nương gật đầu đồng ý, sư huynh liền cõng cô nương qua bờ sông bên kia.

Trên đường đi, sư đệ nhịn không được hỏi sư huynh: “Sư huynh, chúng ta xuất gia không gần nữ sắc, sao có thể cõng một cô gái qua sông đây?”

Sư huynh hỏi ngược lại: “Ta cõng cô gái qua sông thì đã đặt cô ta xuống từ lâu rồi, vì sao sư đệ vẫn còn cõng cô ta mà chưa buông vậy?”.

Cảm ngộ: Mạnh Tử nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, là lễ nghi. Nếu chẳng may chị dâu rơi xuống sống thì hãy dùng tay để cứu, là việc nên làm (Bởi vì giải cứu là một biện pháp khẩn cấp, cần biết rằng trong tình huống đó tính mạng con người đang bị đe dọa!)”. Đừng cố chấp trong mọi việc mà hãy học cách thích nghi với hoàn cảnh.

Thứ tư, đánh người mắng chửi người

Đệ tử hỏi: “Sư phụ, người có đôi khi đánh người mắng chửi người, có đôi khi lại nho nhã lễ độ, tại sao vậy ạ?”

Sư phụ nói: “Đối đãi với người thượng đẳng, chỉ thẳng vào lòng người, lấy chân diện đối đãi, có thể đánh có thể mắng; Đối đãi với đám người trung đẳng chỉ có thể dùng phương thức ẩn dụ, phải chừng mực, bởi vì hắn chịu không nổi sự đánh đập, mắng nhiếc. Đối đãi với người hạ đẳng, phải mỉm cười, khách khí, bởi vì hắn rất yếu ớt, tâm nhãn tương đối nhỏ, chỉ có thể dùng lễ tiết thế tục đối đãi hắn.”

Cảm ngộ: Chúng sinh căn cơ khác nhau, cách đối đãi với mỗi người cũng nên có những phương thức khác nhau, đây gọi là cơ duyên.

Thứ năm, tự sát

Lão hòa thượng cứu được một người tự sát, người nọ liền nói: “Lão pháp sư, không cần hao tâm tổn trí cứu tôi, tôi không muốn sống nữa.”

Lão hòa thượng hỏi: “Vậy ta không thể cứu ngươi, nhưng ngươi đã trả hết nợ chưa?”

Người đàn ông nói: “Nhưng tôi đâu có nợ ai?”

Lão hòa thượng nói: “Mạng người mượn cha mẹ, cơm ăn áo mặc mượn trời đất, kiến ​​thức mượn thầy, ngươi đã trả hết chưa?”

Người đàn ông nói: “Vậy làm sao tôi có thể trả được?”

Lão hòa thượng nói: “Nhớ hai chữ “trân trọng” là đủ rồi.”

Cảm ngộ: Cha mẹ cho chúng ta sinh mệnh, người thầy cho chúng ta pháp thân tuệ mệnh, thiên địa vạn vật nuôi dưỡng thể chất và tinh thần của chúng ta, chỉ có biết trân trọng, mới có thể biết cảm ân, mới cảm nhận được độ dày của cuộc sống.

Kỳ Mai biên dịch
Vương Hòa – aboluowang


Thứ Hai, 5 tháng 6, 2023

CHUNG TRÀ (Thơ)



Canh đêm sắp dứt bạn chung trà
Đắng ngọt thơm lừng quyện lấy ta
Gió thoảng sương mờ vin ngọn nến
Hương thầm vị chát đọng thềm hoa
Đong đưa nẻo phận nay còn lại
Gặp gỡ đường trần hẳn chóng qua
Tuổi hạc ai quên lần quá khứ
Yên bình chẳng được bởi lo ra…

Minh Đạo
 

https://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tho/33354-chung-tra.html

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2023

TỨC GIẬN LÀ BẢN NĂNG, KÌM NÉN CƠN GIẬN LẠI LÀ BẢN LĨNH: SỐNG NHƯ HÀN TÍN HAY CHẾT TỰA TRƯƠNG PHI?

 

                                                                     Nguồn ảnh: ybox

Cái chết của Trương Phi, nghĩ lại cũng thật bứt rứt: ông không phải chết một cách oanh oanh liệt liệt nơi chiến trường, mà là bị cảm xúc của mình hại chết.

Hay tin người anh kết nghĩa Quan Vũ tử nạn, thoạt tiên ông không nén nổi đau thương, huyết lệ tuôn trào. Sau đó say xỉn đánh đập binh sĩ, bức ép họ ngày đêm chế tạo binh khí gấp để sớm báo thù cho người anh kết nghĩa. Cuối cùng bộ hạ dưới trướng của ông là Phạm Cương và Trương Đạt không thể chịu đựng thêm nữa, đành phải nhân lúc Trương Phi lại say rượu mà thích sát ông ngay trong quân doanh.

Trương Phi rất có bản sự, đây là điều không ai có thể phủ nhận được. Vậy mà người có năng lực lớn như vậy, cuối cùng lại không có được một kết cục lý tưởng. Những người không kiểm soát được cảm xúc của mình, kỳ thật dù năng lực của họ có lớn hơn nữa cũng không giúp ích được gì.

Hàn Tín chịu nhục chui háng

Khi mẹ mất, vì muốn xây cất cho mẹ ngôi mộ ở nơi đẹp đẽ trên núi cao mà bán cả nhà cửa, xách kiếm đi lang thang ngoài chợ. Thấy Hàn Tín gầy gò yếu đuối nhưng lại vác kiếm trông như võ tướng, có gã bán thịt lợn làm nhục bắt Tín một là dùng kiếm đánh nhau với gã, hai là luồn qua háng (trôn) y. Tín chấp nhận chui qua háng, mọi người thấy Tín bị nhục đều chê cười.

Về sau ông trở thành danh tướng bách chiến bách thắng, thiên hạ vô địch, được vua Hán Cao Tổ ca ngợi là “Nắm trong tay trăm vạn quân đã đánh là thắng, tiến công là nhất định lấy thì ta không bằng Hoài Âm Hầu.”, thời Hán Sở tranh hùng, cùng với Trương Lương và Tiêu Hà là một trong “tam kiệt nhà Hán” có công rất lớn giúp Hán Cao Tổ Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ, lập nên nhà Hán kéo dài 400 năm.

Dẫu không thể khống chế nổi cảm xúc thì cũng phải học cách kìm nén cơn nóng giận của bản thân.

Trong thời gian Abraham Lincoln còn làm Tổng thống Mỹ, Bộ trưởng lục quân phàn nàn với ông về việc bản thân mình bị một thiếu tướng dưới quyền sỉ nhục. Lincoln đề nghị đối phương hãy viết một lá thư nguyền rủa với những lời lẽ cay nghiệt nhất để đáp trả lại.

Thư đã viết xong, khi Bộ trưởng muốn gửi lá thư đi, Lincoln hỏi: “Ông đang định làm gì đấy?”.

“Đương nhiên là gửi thư cho hắn ta”. Bộ trưởng không hiểu trả lời.

“Ông bị điên rồi hả, hãy mau mau đốt bỏ lá thư đó đi”. Linlcon vội nói: “Những lúc tôi bực tức hay không kiềm chế được cơn nóng giận cũng là làm như vậy, viết thư chính là vì để trút giận mà thôi. Nếu như ông vẫn còn chưa nguôi giận, thế thì hãy viết thêm nữa, viết cho đến khi nào trong tâm cảm thấy thoải mái mới thôi!”.

Trong tâm sản sinh cảm xúc phụ diện, cần phải khai thông giải tỏa, giống như Lincoln đã dùng cách viết thư vậy.

Năng lực cần giữ chắc nhất chính là kiềm chế bản thân mình

Trong bộ phim “Bố già” (The Godfather) có một câu thoại nổi tiếng: “Đừng bao giờ để cho người ngoài gia tộc hiểu được suy nghĩ của anh”. Không có người nào trời sinh ra là đã biết kiềm nén cảm xúc. Người giỏi kiềm nén bản thân, là bởi họ thường xuyên lưu ý không muốn để bản thân rơi vào cảm xúc tệ hại. Con người ưu tú thật sự, lấy công tác làm chủ, đặt cảm xúc ảnh hưởng đến đại cục sang một bên. Kiềm chế được cảm xúc, năng lực mới có thể có được thành tựu lớn nhất.

Mỗi khi cơn giận kéo đến, phúc khí đều sẽ rời đi, tức giận là bản năng của con người, còn kìm nén cơn giận lại là bản lĩnh của chính bạn. Hãy học cách kiềm chế cảm xúc của mình.

Hàn Tín có thể chịu nhục chui háng, vậy nên đã thành tựu được đại nghiệp sau này, còn Trương Phi nhất thời không nén được cơn giận, để rồi dẫn đến cái họa sát thân, thật khiến người đời không khỏi tiếc than.

Mỗi một người đều có cảm xúc, nếu như khi gặp phải những chuyện không thuận tâm liền buông lơi cảm xúc, sẽ khiến cho vấn đề càng trở nên rắc rối phức tạp. Tâm trạng suy sụp cũng giống như chiếc xe đang lao nhanh xuống dốc, nếu không biết đạp thắng cho xe dừng lại ngay lúc đó, chiếc xe có thể sẽ lao xuống khe núi, xe hỏng người chết cũng là điều khó tránh khỏi.

Đăng Dũng biên tập

Nguồn: DKN

THIỀN (Thơ)

 


 
Nương thiền trí động khó mà yên
Cảnh giới phù trầm ngỡ chốn tiên
Trói buộc còn đầy thêm quyến luyến 
Sân si bám chặt chỉ ưu phiền
Ngày lên sám hối xa sầu nghiệp
Kiếp lại xoay vần lắng thiện duyên
Hiểu được siêng năng cầu pháp tiến
Không ràng tự tại lúc an nhiên.  

Minh Đạo


Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2023

HẠNH PHÚC ĐƠN GIẢN LÀ KHI: CÓ BỐ MẸ ĐỂ PHỤNG DƯỠNG, CÓ CON CÁI ĐỂ YÊU THƯƠNG

 

                                                 Nguồn: ABoluowang

Gia đình là tổ ấm hạnh phúc, là điểm tựa tinh thần của mỗi người. Tình thân trong gia đình là thiêng liêng và vĩnh cửu, tình cảm gia đình luôn là ‘bàn đạp’ để ta vững bước tiến về phía trước.

Trên thế gian này, có một kiểu áp lực được gọi là “trên có già, dưới có trẻ”, có một loại trách nhiệm được gọi là “trên có già, dưới có trẻ”, cũng có một niềm hạnh phúc được gọi là “trên có già, dưới có trẻ”.

Có cha mẹ già để phụng dưỡng là một kiểu may mắn

Người xưa có câu: Trong nhà có người già như có một kho báu. Có cha mẹ ở bên, con cái vẫn có nơi để về. Sau một ngày bận rộn bên ngoài, khi trở về nhà, chúng ta có thể cảm nhận trọn vẹn sự ấm áp và vững chắc của mái ấm gia đình bằng cách gọi “Bố, Mẹ” một cách trìu mến.

Tình thân trong gia đình là thiêng liêng và vĩnh cửu. Cho dù chúng ta bao nhiêu tuổi, chỉ cần có cha mẹ trên đời, chúng táex luôn cảm thấy mình vẫn còn là một đứa trẻ, vì vậy bản thân không cảm thấy già, và trong tim tôi luôn có một sức sống mãnh liệt.

Chỉ cần cha mẹ còn đây, chúng ta sẽ cảm thấy bóng tối của cuộc đời vẫn còn xa, chúng ta còn rất nhiều thời gian để biến ước mơ thành hiện thực, và con đường phía trước vẫn luôn tràn ngập ánh nắng.

Có con cái yêu thương là một niềm hạnh phúc

Con cái là sự tiếp nối của cuộc đời chúng ta, là hơi ấm ngọt ngào nhất trong trái tim chúng ta, đủ để tưới tắm cho chúng ta cả cuộc đời. Làm cha mẹ, ai cũng khao khát con cái sẽ thành đạt và hạnh phúc. Tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái là vô điều kiện, bởi vậy, cha mẹ có thể hy sinh hết thảy vì con mà không một lời oán thán, trách móc.

Và rồi, cuộc sống hôn nhân có sóng gió, nhưng từ khi có xuất hiện của con cái trong cuộc đời, các thành viên trong gia đình sẽ thêm gắn kết, những đau khổ, bất mãn trong quá khứ sẽ được các con hàn gắn lại.

Trong gia đình, nếu trên bạn có cha mẹ già, dưới bạn có con cái, bạn nên cảm ơn cuộc đời vì điều đó.

Bởi vì cha mẹ vẫn còn ở trên đời, chúng ta có thể tôn kính, phụng dưỡng. Ở bên cha mẹ, chúng ta như được nhỏ lại, cảm nhận được tình thương của cha mẹ không bao giờ cạn vơi. Bên cạnh còn có con nhỏ, đây là niềm vui bất tận cũng như trách nhiệm cuộc đời mang lại cho chúng ta, từ đó chúng ta sẽ có thêm động lực để cố gắng trong cuộc đời.

Và dù ngoài kia có bao nhiêu mưa gió, bến đỗ gia đình mãi mãi là vòng tay ấm áp của chúng ta.

Có tình yêu thương của cha mẹ, con cái, người thân trong gia đình, dù vất vả, mệt mỏi đến đâu, hết thảy cũng đều xứng đáng.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Aboluowang (Vương Hòa)

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2023

CỔ NHÂN NÓI: “Ở ĐỜI, NHÀN MỘT CHÚT LÀ PHÚC, NHÀN QUÁ ẮT THÀNH HỌA”

 


Cổ nhân nói: “Ở đời, nhàn một chút là phúc, nhàn quá ắt thành họa”. Hầu như tất cả các loại khổ não và phàn nàn trong cuộc sống thường là những rắc rối tầm thường khi mọi người quá nhàn nhã.

1. Người nhàn ri quá thì giống như một loại st r

Cuộc sống giống như một chiếc bánh răng, càng quay thì càng linh hoạt nhưng khi nhàn rỗi thì rất dễ bị rỉ sét.

Ý nghĩa của cuộc sống là làm việc, nếu bạn chọn quá nhàn rỗi ở độ tuổi lẽ ra bạn phải vất vả, đó sẽ là nỗi thất vọng lớn nhất của cuộc đời bạn.

Một người quá nhàn rỗi bởi vì không có mục tiêu, không biết phải làm gì, càng như vậy, lại càng áy náy, ân hận. Vì quá nhàn rỗi, chúng ta không tìm thấy giá trị sống của chính mình?

Nếu nhàn rỗi quá lâu, con người sẽ “đánh giá thấp bản thân” và sinh ra chán nản. Trạng thái của cả người đang đi xuống. Nếu không bận rộn kịp thời, bạn sẽ khó thoát ra khỏi những cảm xúc tiêu cực hiện tại.

Xe lâu ngày không chạy sẽ bám đầy rỉ sét, ắc quy “yếu đi” khiến xe không nổ máy được. Con người cũng giống như một chiếc ô tô, chạy liên tục cần được nạp năng lượng, nếu không hoạt động trong thời gian quá lâu thì chiếc xe dần chết cứng và không đi được.

Tăng Quốc Phiên từng nói: “Người trung niên không nên nhàn rỗi.”

Người trung niên quá nhàn rỗi không chỉ là tai họa cho bản thân mà còn là tai họa cho cả gia đình.

2. Người nhàn ri quá s nh hưởng đến sc khe

Cuộc sống là sự vận động. Bản thân mọi thứ không ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn, nhưng cảm xúc thì có.

Người xưa có câu: “Bệnh từ tâm mà ra”.

Nhiều bệnh đến từ thời gian nhàn rỗi, nội tâm là hệ “miễn dịch” tốt nhất cho một người, một người hay đau khổ, phàn nàn và lo lắng hàng ngày liệu có thể có một cơ thể tốt? Chắc chắn là không.

Người quá nhàn rỗi thì trong lòng nghĩ ra nhiều chuyện, nếu người quá lười biếng thì không muốn đi đâu, dẫn đến béo phì.

Sau khi nghỉ hưu, nhiều người phát huy hết năng lượng rảnh rỗi của mình họ đi giao lưu bạn bè, tập thể dục, đọc sách trồng cây, không phải vì kiếm được nhiều tiền mà để có một cơ thể và tinh thần tốt. Quá nhàn rỗi sẽ hủy hoại một con người cả về thể chất lẫn tinh thần.

3. Người quá nhàn ri t t t t

Trên đời không có gì khó nếu bạn chăm chỉ, và mọi thứ trên đời sẽ dừng lại khi bạn lười biếng. Hầu hết những người làm biếng không phải là người không có mục đích, không có phương hướng và không có gì để làm. Đó là họ quá tham vọng, họ không có khả năng kiếm nhiều tiền, và họ không thể giữ thể diện bằng số tiền nhỏ.

Cuối cùng, họ trở nên lười biếng, gặm nhấm việc nhà mà chẳng làm được gì, và để thời gian trôi qua vô ích.

Mỗi ngày không làm việc là nỗi thất vọng lớn nhất đối với cuộc đời, lao động có hai ý nghĩa: một là kiếm tiền, hai là tồn tại với tư cách là một con người có giá trị bản thân.

Thực tế thì ai cũng hiểu chân lý này, nhưng đó chỉ là sự lười biếng và thực hiện kém mà thôi. Không chiến thắng được chính mình là bi kịch lớn nhất đời người. Chỉ bằng cách vượt qua bản thân suy đồi trong quá khứ, chúng ta mới có thể có được một tương lai tươi sáng.

4. Bn rn là liu thuc cho mi th

Bận rộn là một loại hạnh phúc, khiến chúng ta không có thời gian để đau khổ. Bạn có cảm giác rằng thời gian sẽ trôi qua rất nhanh khi bạn bận rộn không? Đó là vì thân tâm an vui.

Từ Dung từ thời nhà Thanh đã viết trong bài thơ “Thuyết phục nhân dân”:

“Một ngày dành cho nhàn rỗi, và một ngày dành cho công việc.

Tôi không thấy nghị lực của kẻ làm biếng và tôi thấy sức mạnh của cơ bắp và xương cốt của người lao động.”

Nó có nghĩa là: Tôi chưa bao giờ thấy năng lượng của một người nhàn nhã và thoải mái tăng lên, mà tôi chỉ thấy rằng một người chăm chỉ thì mạnh mẽ và khỏe mạnh hơn.

Khi một người bận rộn, họ sẽ có thu nhập tài chính và cảm thấy thoải mái, và khi họ bận rộn, cơ thể họ có thể được vận động và tràn đầy năng lượng. Nó có thể được mô tả là tốt nhất của cả hai thế giới, tại sao không làm điều đó. Khi con người bận rộn, họ sẽ không nghĩ về nó, không nhớ về quá khứ, cũng không lo lắng về tương lai, bận rộn là trạng thái tốt nhất của cuộc sống. Bận rộn là liều thuốc cho mọi thứ.

Khi tôi rảnh rỗi, chúng ta luôn nghĩ về một câu hỏi, ý nghĩa của cuộc sống là gì?

Mãi cho đến khi chúng ta bận rộn, chúng ta mới nhận ra rằng cuộc sống có giá trị là do con người làm việc chăm chỉ và cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi bản thân có giá trị.

Ý nghĩa của cuộc sống là “bận rộn”, đó là cơ sở của hạnh phúc và con đường tồn tại. Chỉ khi chúng ta bận rộn, chúng ta mới có thể kiếm thức ăn trong tay và không hoảng sợ khi chúng ta gặp sự cố. Bận rộn tuy không thể đảm bảo ta sẽ giàu sang phú quý nhưng có thể đảm bảo ta không phải lo cơm ăn áo mặc hàng ngày.

Cuộc đời của một người nên được sử dụng như thế này: Khi một người nhìn lại quá khứ, họ sẽ không hối tiếc vì đã lãng phí những năm tháng của mình, cũng không xấu hổ vì không làm được gì. Đừng để cuộc sống quá nhàn rỗi vì đó là một thảm họa!

Thanh Chân biên dịch

Nguồn: toutiao