Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

TUỔI GIÀ VÀ VAI TRÒ CỦA PHẬT GIÁO




Nếu ta đã sống một cuộc sống tương đối tử tế, và đặc biệt nỗ lực để hợp nhất tâm trí ta với Phật pháp thì sẽ không có sự sợ hãi nào ẩn tàng trong cái chết. Ý thức sẽ đi theo con đường mà nó đã quen thuộc. Vì vậy, trong khi ta vẫn còn có thể kiểm soát suy nghĩ và cảm xúc, điều quan trọng cần làm là xác định đây là con đường mà chúng ta sẽ đi qua. Như bậc phù thủy lão thành Giáo sư Dumbledore khuyên chàng phù thủy trẻ Harry Potter “Đối với một tâm trí có kỷ luật, cái chết chỉ là một cuộc phiêu lưu tuyệt vời kế tiếp”.

Đức Phật định nghĩa dukkha, hay đau khổ là sinh lão, bệnh và tử. Ngoại trừ trường hợp ta chết trẻ, ai ai đều sẽ trãi qua tuổi già và cái chết. Trong xã hội hiện đại, ta thấy xuất hiện xu hướng sùng bái tuổi trẻ và phủ nhận quá trình tự nhiên của đời sống là tiến dần đến sự phân rã và cái chết. Gần như tất cả chúng ta đều nuôi hy vọng mình sẽ luôn trẻ trung và xinh đẹp. Thật vậy, cái đẹp thường đi đôi với tuổi trẻ. Chính vì thế, có vô số sách vở dạy ta cách trốn chạy tuổi già để mãi luôn tươi trẻ. Nhưng, dù có làm bao nhiêu cuộc phẫu thuật thẩm mỹ hay áp dụng bao nhiêu chế độ kiêng cữ, thể dục, cuối cùng cơ thể cũng sẽ tàn tạ và khả năng phát bệnh ngày một cao hơn. Trong xã hội truyền thống hơn, người ta xem tuổi già là lẽ tự nhiênchứ không phải một điều gì cần phải né tránh và phủ nhận. Hơn nữa, họ nhận thức một cách sâu sắc rằng tuổi càng cao thì đồng nghĩa với càng phát triển thêm kiến thức và hiểu biết. Vì vậy, tuổi già thường được đặt ngang hàng với sự khôn ngoan và kinh nghiệm. Các thành viên lớn tuổi trong gia đình được tôn trọng và thường đảm nhận vai trò “ủy viên hội đồng” hay “người hướng đạo”. Họ có vị trí quan trọng trong xã hội. Ngay cả truyền thống phương Tây cũng có một nhân vật khá phổ biến là lão bà (hay một bà phù thủy) và hầu hết các phù thủy trong truyện đều lớn tuổi. Thật vậy, khuôn mặt già nuanhăn nheo với đôi mắt nhân từ và sự tinh an tỏa rạng biểu lộ vẻ đẹp thật sự.

Thật không may, ngày nay phụ nữ trên 50 tuổi, những người lớn tuổi đang ngày càng gạt qua một bên, bị cô lập bỡi những người lớn tuổi hơn và bị thế giới xung quanh quên lãng. Những ngày hữu ích của họ được xem như đã kết thúc và họ không còn có thể đóng góp gì hơn nữa cho xã hội. Kết quả là người ta kinh sợ tuổi già và trốn tránh nó càng lâu càng tốt. Vì vậy, vấn đề ta có thể đối phó với tuổi già không thể tránh khỏi của chúng tatheo cách nào để cuộc đời vẫn còn ý nghĩa? Theo phong tục tại các quốc gia Phật giáotruyền thống, khi con cái lớn lên và rời nhà để sống một cuộc sống tự lập, công việc chuyên môn của ta bớt đi, hoạt động hướng ngoại giảm dần, con người xu hướng quay về nội tâm, chú tâm nhiều hơn đến Phật pháp và thiết lập cuộc sống của mình để có thể sẵn sàng cho cái chết và cho kiếp sau.

Trong các xã hội Phật giáo truyền thống, nhiều người lớn tuổi thọ tám giới và dành thời gian để tọc thiền hoặc làm những việc đem lại nhiều công đức khác như nhiễu quanh tháp thờ các vị thánh, lễ lạy, tụng kinh và viếng thăm chùa chiền… Trọng tâm cuộc sống của họ là Phật pháp và nhờ vậy tín tâm của họ trở nên sâu sắc hơn. Theo cách ấy, cuộc sống của họ trở nên có ý nghĩa và quan trọng, thậm chí họ có thể được coi như đã trải qua một cuộc đổi đời. Đối với phụ nữ nói riêng, thường ta dành hết quãng đời trẻ của mình vào việc đóng các vai trò mà xã hội đã mặc định. Vai trò trước tiên là đối tượng thể xác của niềm đam mê, trong vai trò này chúng ta phải làm sao để càng hấp dẫn và quyến rũ càng tốt nhằm đáp ứng trí tưởng tượng kỳ quặc của nam giới. Sau đó là vai trò người mẹ và người vợ, ta hi sinh mình cho gia đình, chồng con. Ngày nay, hầu hết phụ nữ đều có công việc chuyên môn ngày tám tiếng và để thành công họ phải nỗ lực hết mình. Thật là một lối sống đầy căng thẳng được thiết kế để đáp ứng sự mong đợi của người khác.

Tuy nhiên, ngay cả trong thế giới hiện đại cũng đang chứng kiến một hiện tượng thú vị, ngày càng có nhiều người – đặc biệt là phụ nữ, sau khi đã hoàn thành mọi vai trò trong đời mình như vai trò người vợ, người mẹ và một người có sự nghiệp riêng, giờ họ sẵn sàng chú tâm đến những thôi thúc có tính hướng nội hơn như các bộ môn nghệ thuật, chữa bệnh bằng các phương pháp thay thế [Như các liệu pháp đông y, năng lượng – ND], tâm lý học hay nghiên cứu, tu tập tâm linh. Những phụ nữ này thường có trình độhọc vấn và có động lực cao nên họ rất có khả năng tiếp nhận các kỹ năng mới và phát triển một cách tiếp cận tích cực đối với cộng đồng và xã hội. Thay vì dành những năm ít ỏi còn lại chỉ đơn thuần cho việc chơi gôn hoặc xem ti vi, giờ họ chú trọng nhiều hơn đến thế giới tâm linh nội tại. Cách đây không lâu tôi gặp một nhóm phụ nữ sống trong một thị trấn nhỏ giàu có ở Florida. Họ dành những năm còn lại của mình cho việc tu tập và tham gia các hoạt động từ thiện mang lại lợi ích không chỉ cho thị trấn của họ mà còn vươn ra các quốc gia và các nền văn hóa khác. Họ cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện vì đã có thể sử dụng thời gian của mình cho lợi ích của bản thân cũng như tha nhân. Nhiều người quen của tôi còn nói rằng những năm cuối của cuộc đời họ thậm chí còn có ý nghĩa hơn so với những năm tháng trẻ trung. Giờ đây, họ có thể khám phá những điều họ thực sự quan tâm thay vì chỉ đơn thuần sống sao cho phù hợp với những áp đặt của xã hội. Họ cảm thấy rằng cuối cùng đã tìm thấy mục đích của cuộc sống, mặc dù họ cũng công nhận rằng những năm tháng trước đó là bước đệm cần phải có cho những gì phát triển sau này. Điều này có thể được ví như một cái cây phát triển từ từ và đến thời điểm chín muồi mới bộc lộ những đặc tính thật sự của nó. Quả thật sẽ là một niềm tiếc nuối lớn lao khi những người sắp ra đi lại nói: “Giá như tôi có can đảm sống một cuộc sống đúng như lòng tôi mong muốn chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi…”.

Tất nhiên hầu hết chúng ta đều muốn có một cơ thể 25 tuổi nhưng ít ai chịu trở về trạng thái tâm của mình khi mới 25 tuổi! Vì vậy, thay vì sợ hãi tuổi già đang đến gần, mặc dù đi kèm với nó là việc mất đi sự linh hoạt thể chất và tinh thần, chúng ta có thể chào đón giai đoạn mới của cuộc sống và khám phá tiềm năng của nó. Chúng ta có sự lựa chọn, hoặc coi quá trình lão hóa của mình như tác nhân làm phôi phai tất cả các ước mơ của ta hoặc coi thời gian hưu trí như khởi đầu của một thời kỳ mới đầy thú vị. Khi ta mỗi lúc một già đi, nhìn quanh và thấy những người đồng trang lứa – bạn bè và người thân – đầu hàng bệnh tật và ra đi. Ta buộc phải thừa nhận những trạng thái này là tự nhiên và ta không thể nào trốn tránh chúng. Là những nữ Phật tử, ta đóng vai trò quan trọng trong việc chứng minh một lối sống khác, không quá phụ thuộc vào vai trò xã hội thông thường và có thể chỉ ra con đường hướng thượng, để đi đến một lối sống tự do và có ý nghĩahơn. Ngay cả khi đầu gối già nua của ta đau đớn, khi ta ngồi bắt chéo chân và các vấn đề sức khỏe làm cơ thể trở nên chậm chạp, tâm trí ta vẫn có thể tỉnh sáng, sức thiền định của ta vẫn có thể trở nên sâu sắc và chính chắn hơn.

Giờ đây, khi có nhiều thời gian hơn cho chính mình, ta có thể lựa chọn một lối sống có ý nghĩa và hấp dẫn – đó là việc khám phá những con đường tâm linh và tham gia các công tác xã hội, qua đó mang lại lợi ích cho chính mình và cho người khác. Đây là cơ hội tuyệt vời để ta mài dũa các kỹ năng đã thâu thập được trong suốt cuộc đời mình và sử dụng chúng một cách hữu ích. Chúng ta sẽ tái sinh vào đời sau mà không cần phải từ khước đời trước! Vì thế có nhiều người đi du lịch, học các kỹ năng mới, học các môn thể thao hoặc các môn nghệ thuật thủ công khi công việc và trách nhiệm “chính thức” của họ kết thúc. Là Phật tử, câu hỏi có thể đặt ra cho chính mình là: “bây giờ khi mọi trách nhiệm thế tục của mình đã được hoàn tất, mình nên sử dụng phần đời còn lại như thế nào để có thể giúp ích cho bản thân và cho người khác một cách thực tế nhất? Cần phải làm gì để tiến bộ trong giáo pháp?” Điều này không nhất thiết phải bao gồm các kỳ nhập thất tĩnh tu hay hết mình tham gia công quả trong các tự viện. Có rất nhiều cách để phát triển bản thân và làm chủ thân tâm mình.

Thông thường khi chúng ta già đi, những cơn bão tố thăng trầm cảm xúc lắng xuống, ta có một số hiểu biết cơ bản về chính mình và cũng có thể pháp hành của ta đã trở nên sâu sắc hơn trong những năm qua. Giờ đây, ta có thời gian và không gian để nuôi dưỡng hạt giống Bồ đề của pháp hành để chúng đơm hoa kết trái và thúc đẩy hạt giốngBồ đề này đạt tới tiềm năng toàn vẹn của nó. Đối với nhiều Phật tử ở lứa tuổi hoàng hôncủa cuộc đời, vấn đề nảy sinh ta có thể sống ở đâu khi các cơ năng của chúng ta suy giảm. Khi gia đình hạt nhân thu hẹp lại và không thể cung cấp điều kiện để sống cùng gia đình, nhiều người lớn tuổi, đặc biệt ở phương Tây và ngay cả ở các nước châu Á, phải đối mặt với khả năng sống những năm cuối cùng trong viện dưỡng lão. Viễn cảnh bị bao quanh không ngừng nghĩ bởi những người hộ lý không hề màng đến các vấn đề tâm linhtrong những năm cuối cùng của đời mình quả thật rất đỗi ảm đạm. Vì vậy, đôi khi ta vẫn bắt gặp những thảo luận về việc thành lập các nhà hưu trí cho Phật tử lớn tuổi – thường không phân biệt truyền thống Phật giáo nào. Có lẽ vấn đề chính là tài chính vì việc mua đất, xây dựng và các công việc bảo trì tiếp theo đó đòi hỏi một sự đầu tư đáng kể. Tuy nhiên đây sẽ là một nỗ lực rất đáng giá và chắc chắn đòi hỏi sự quan tâm lưu ý nhiều hơn nữa.

Vì vậy, việc tân dụng thật tốt những năm cuối cùng khi các cơ năng của ta vẫn đang hoạt động, ngay cả khi sức mạnh thể chất ở trên đà suy giảm là một việc hết sức quan trọng. Rốt cuộc việc sử dụng cuộc sống ta được ban cho và tận dụng tối đa, các cơ hội để phát triển tiềm năng của ta phụ thuộc vào chính bản thân ta. Cơ thể con người là quý giá bởi vì chúng ta đang sử dụng nó như một phương tiện để phát triển tâm linh và tiến bước trên đường đạo. Ta sử dụng những ngày còn lại của mình, để tạo dựng các hoàn cảnh trong đó ta có thể chết đi mà không phải hối tiếc điều gì. Đôi khi cùng với tuổi tác ta có thể mang những căn bệnh thập tử nhất sinh như ung thư hoặc các bệnh về tim mạch. Điều này vẫn thường xảy ra. Khi phát hiện mình có bệnh, nhiều người cảm thấy sợ hãi, kinh hoàng và ước gì mình có thể ra đi lặng lẽ trong giấc ngủ mà không có chút cảnh báotrước. Tuy nhiên việc ra đi mà không hề chuẩn bị trước không phải lúc nào cũng là một lợi thế. Khi ta biết trước khoảng thời gian còn lại nơi đây là có hạn – mặc dù đây vẫn luôn là sự thật muôn đời đối với mỗi chúng ta. Nó cho ta cơ hội sắp xếp mọi việc để ta có thể rời xa cuộc sống này một cách có trật tự và thỏa đáng. Việc biết rằng ta chắc chắn sẽ chết và thời gian còn lại đang mỗi lúc một ít đi giúp ta tập trung tâm trí cho những gì là quan trọng và những gì không quan trọng một cách tuyệt vời. Thường thì mọi người trở nên biến đổi khi họ bắt đầu xả bỏ những dính chấp và bực bội chất chứa lạu nay để chuẩn bị cho cuộc ra đi.

Đây là cơ hội để hòa giải những mối bất đồng của ta, chữa lành các mối quan hệ đã rạn nứt hoặc tan vỡ, và làm cho những người ta yêu quý biết rằng họ được yêu thương và trân trọng. Đối mặt với tử thần, chúng ta không có gì để mất ngoại trừ những cảm thức bất an. Khi cái chết đến, cách ra đi tốt nhất là tập trung tâm trí vào pháp hành hoặc đối tượng của lòng tôn kính. Hoặc ít nhất là cố gắng tập trung vào ánh sáng rực rỡ và hòa nhập mình vào đó. Những người xung quanh người sắp chết nên giữ bình tĩnh để hỗ trợ họ, đừng để nỗi đau buồn làm chủ, và có lẽ nên nhẹ nhàng tụng một bài kinh phù hợpnào đó. Nói một cách khái quát, nếu ta đã sống một cuộc sống tương đối tử tế, và đặc biệt nỗ lực để hợp nhất tâm trí ta với Phật pháp thì sẽ không có sự sợ hãi nào ẩn tàng trong cái chết. Ý thức sẽ đi theo con đường mà nó đã quen thuộc. Vì vậy, trong khi ta vẫn còn có thể kiểm soát suy nghĩ và cảm xúc, điều quan trọng cần làm là xác định đây là con đường mà chúng ta sẽ đi qua. Như bậc phù thủy lão thành Giáo sư Dumbledore khuyên chàng phù thủy trẻ Harry Potter “Đối với một tâm trí có kỷ luật, cái chết chỉ là một cuộc phiêu lưu tuyệt vời kế tiếp”.

 

                                                                       Jetsunma Tenzin Palmo

                                                                      La Sơn Phúc Cường dịch

 

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

RỘNG LƯỢNG (Thích Viên Thành, Tánh Thiện, Minh Đạo)...

buddha-cuoi-chay


RỘNG LƯỢNG

Tâm rộng lượng như nắp lu đang mở
Khi mưa về nước sẽ chứa đầy lu
Tâm ích kỷ hầu bao đóng ngục tù
Không dung chứa những gì đang sẵn có

Sống rộng lượng đèn tâm thường sáng tỏ
Giúp đỡ người cuộc sống ý nghĩa thêm
Biết sẻ chia những hạnh phúc êm đềm
Cùng an lạc khi mọi người rộng lượng

Thứ tha nhau là một điều sung sướng
Lửa trong lòng không chất chứa nguôi ngoai
Hỷ xả thôi mới đáng bậc anh tài
Lòng thanh thản khi không còn thù hận

Tâm rộng lượng thể hiện tu tinh tấn
Biết bao dung những nghịch cảnh cơ hàn
Cùng chung hưởng những thành tựu an khang
Vui khi thấy mọi người đang phát khởi

Tâm thái hư lượng như châu sa giới
Mở lòng ra đón nhận tốt được nhiều
Bèn hẹp lượng dung chứa chẳng bao nhiêu
Đời an nhiên khi tâm ta rộng lượng

Chùa Pháp Hoa – Nam Úc, những ngày chuẩn bị đón mừng xuân Đinh Dậu (2017)
Thích Viên Thành


TẤM LÒNG CHÂN THẬT

Kính xin họa bài thơ Rộng Lượng của Thầy Thích Viên Thành , chùa Pháp Hoa - Nam Úc.


Tâm rộng lượng như mây trời mở lối
Vào lòng người cùng khắp cả thế gian
Biến tan đi bao ích kỷ tiềm tàng
Chẳng chất chứa mà thêm phần bất hạnh .

Sống trải rộng là con đường đạo hạnh
Giúp đở người xoa dịu nỗi buồn đau
Biết sẻ chia nguồn Phật Pháp cho nhau
Là công đức nằm ngay trong cuộc sống .

Thứ tha nhau cho biển đời ngưng sóng
Cho hận thù xoá sạch giữa thành đô
Hỷ xả đi nhìn Di Lặc tha hồ
Cười thanh thoát chấp chi thằng lục tặc .

Tâm khiêm nhượng cùng tấm lòng chân thật
Sống bao dung từ tốn mỗi phút qua
Theo dấu chân hướng đến cõi Phật Đà
Luôn thanh thản xa lìa bao chấp tướng .

Cuộc đời này có quá nhiều bệnh tưởng
Hiểu biết rồi ta hành Pháp Phật trao
Sống cho vui mà chết cũng chẳng sao
Đời vẫn đẹp khi ta còn có Phật .

        Dallas Texas , Hoa Kỳ 9-1-2017
                  Tánh Thiện

Rộng Lượng

Phụng Họa thơ của Thầy Thích Viên Thành,
chùa Pháp Hoa, Nam Úc, Xuân Đinh Dậu 2017

Tâm rộng lượng chiếu soi mở lối
Như đèn trời sáng mãi không lu
Tham sân si mạn đón lao tù
Buông xả đi đừng theo lối nhỏ.

Quảng đại bao dung tâm sáng rõ
Giúp cho người xóa bớt thương đau
Ngọt bùi cay đắng tựa bên nhau
Thêm sức sống cho đời ý nghĩa.

Bỏ qua đi  lòng vơi phiền muộn
Chất chứa hận thù chỉ đắng cay
Sống hỷ xả làm người xứng đáng
Cho trần gian nối mãi vòng tay.

Tâm rộng lượng lối vào cửa đạo
Cứ thương đi những kẻ cơ hàn
Cùng gíup nhau thẳng bước sang trang
Vực hết dậy ngày mai tỏa sáng.

Tâm rộng lượng trời cao vũ trụ
Gieo tình thương kết nối bao dung
Để vạn vật qui về tánh lặng
Ánh hào quang diệu tỏa khôn cùng.

                                       Minh Đạo
Xem tiếp: 

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

ÂN TÌNH (Minh Đạo - Tánh Thiện - Thích Viên Thành - Viên Huệ - Lệ Tâm - Tâm Quang)






                                                       ÂN TÌNH
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương,
Ngày qua hưởng lộc phải am tường.
Sinh linh thế mạng đau xương cốt,
Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương.
Thấy được trần gian luôn quán chiếu,
Lần tìm chân lý mãi noi gương.
Tục thanh xen lẫn vun bi trí,
Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
                                    Minh Đạo
http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tho/23018-an-tinh.html
http://quangduc.com/a59993/an-tinh
http://quangduc.com/
http://hoavouu.com/p41/trang-tho

                              ÂN TÌNH
Kính xin họa bài Ân Tình của nhà thơ Minh Đạo .

Đạo pháp muôn đời sống yêu thương ,
Ngày qua tháng lại chớ xem thường .
Nhân sinh khắp cõi nương nhau sống ,
Hạt gạo ơn đầy nhọc chải bương .
Thấu triệt trần gian tu Bát Nhã
Ta về nhìn lại ảnh tâm gương .
Thánh phàm đồng ngộ nhờ bi trí ,
Thâm tín Phật ngôn rõ bước đường .

                       Tánh Thiện
                         14-1-2017

                     ÂN TÌNH
Kính họa bài Ân Tình của nhà thơ Minh Đạo

Phật tử tu hành “hiểu và thương”
Nhìn chiếc lá bay ngộ “vô thường”
Khi mới sinh ra “oa” là “khổ”
Suốt đời lận đận chải với bương
Muốn thoát khổ đau hành “vô ngã”
Kiên trì theo Phật mãi tấm gương
Thoát kiếp luân hồi không sinh tử
Hành trì tám chánh đấy con đường


                      Thích Viên Thành
                           16/1/2017

            BÁO ĐÁP THÂM ÂN

Bốn ân tình nghĩa trọn niềm thương
Báo đáp làm sao nguyện tỏ tường
Máu thịt thú cầm nuôi mạng sống
Gạo cơm rau quả dưỡng thân nương
Sự đời suy gẫm mờ tham vọng
Lý Đạo truy tầm sáng Huệ gương
Thế xuất thế gian Bi Trí Dũng
Hành trang đã sẵn tiến lên đường

Lên đường giải thoát cứu sanh linh
Phật lực nhờ nương sáng đức lành
Trí Huệ vung gươm trừ chướng ngại
Từ Bi chấn tích diệt tà tinh
Rừng hoang dọn sạch xanh tòng bá
 Nhà lửa dập tan biến Tổ Đình
Khai mở Đạo Tràng hoằng Chánh Pháp
Thiền môn nghiêm tịnh độ quần manh

                                  Viên Huệ

                                21/01/2017
                             BỐN ÂN

Kính họa bài Ân Tình của bác Minh Đạo

Sống vui hạnh phúc được yêu thương
Nghĩa nặng tình thâm nhớ tỏ tường
Đất nước cưu mang nơi trú ngụ
Mẹ cha sanh dưỡng chốn nhờ nương
Thầy cô dạy bảo bao công khó
Bè bạn tốt lành học lấy gương
Báo đáp ân sâu hằng nghĩ tưởng
Tu hành chơn chánh chẳng sai đường.

                                                Bắc Úc 26/01/2017
                                                         Lệ Tâm
 
 Phụng họa bài 
ÂN TÌNH của bác Minh Đạo

Trên đời cao quý nhứt tình thương
Vẫn muốn sanh linh hưởng kiết tường
Năm giới tinh nghiêm hằng nguyện giữ
Ba ngôi báu quý quyết về nương
Bồ Đề trí giác ngời soi đuốc
Bát Nhã huệ tâm rạng chiếu gương
Sứ giả Như Lai thường phụng hiến
Từ Bi làm bạn suốt con đường.

Từ Bi làm bạn suốt đường xa
An lạc nguồn vui đến mọi nhà
Đuốc Trí rạng soi hành Bát Chánh
Đèn Tâm ngời chiếu lánh muôn tà
Huân tu Tịnh Độ lìa nhân ngã
Xây dựng Đạo Tràng sống vị tha
Phước Huệ song tu lên giải thoát
Thấm nhuần mưa Pháp khắp chan hòa.

                                  Tâm Quang
                            Darwin 25/01/2017


Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

KHÔNG CHO TRẺ NHỎ CHƠI VỚI GÓI CHỐNG ẨM




Chỉ 20 phút, mắt phải cậu bé 8 tuổi bị ‘ăn mòn’. Thứ này hầu như nhà nào cũng có, cần cảnh giác

chau-be

Con trai tôi năm nay 8 tuổi và đang học lớp 2. Một hôm đón cháu đi học về, tôi cảm thấy rất vui vì con trai được điểm tốt. Do đó, khi đi qua siêu thị, tôi đã mua một túi lớn đồ ăn nhẹ cho như là phần thưởng dành cho con. 

hut-am-8

Khi về đến nhà, con trai ngồi trên ghế sofa ăn nhẹ và xem phim hoạt hình, tôi thì bận rộn vào bếp nấu nướng cho bữa tối. Khoảng 15 phút sau đó, tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh từ ngoài phòng khách, liền vội chạy ra và trước mắt là cảnh tượng choáng váng. Tôi thấy cháu đang lấy một tay ôm mắt lăn trên mặt đất, một chiếc chai méo mó và sàn nhà vương vãi nước…

Không có thời gian để tìm hiểu nguyên nhân, tôi ngay lập tức xuống cầu thang, vẫy một xe taxi tới bệnh viện gần nhất, mất chừng 20 phút hoặc hơn.

Nhưng tôi không thể tưởng tượng rằng chỉ trong vòng 20 phút, một mắt của con trai tôi đã bị hỏng vĩnh viễn.

hut-am-1

Sau khi kiểm tra, bác sỹ nói mắt phải của cháu bị tác động của chất lỏng có tính kiềm ăn mòn, con mắt bị hoại tử, giác mạc bị thủng, dẫn đến bị mù vĩnh viễn. Các y bác sỹ đều bó tay.

Lời nói của bác sỹ như tiếng sét ngang tai. Nhìn thấy tình trạng thảm thương của con trai, tôi ngồi thụp xuống đất và khóc…

Bác sỹ hỏi cháu rằng tại sao lại dẫn đến chuyện như vậy, cháu liền kể lại sự việc. Khi ăn bánh xong, cháu phát hiện trong túi có một gói nhỏ. Cháu không biết đây là cái gì nên tò mò lấy ra để nghịch chơi. Cháu cầm nó, đưa lên mũi ngửi ngửi. Sau đó, cháu hòa nó vào cốc nước, không ngờ chiếc cốc phát nổ, bắn mạnh ra xung quanh và bắn cả vào mắt của cháu. Cháu cảm nhận có vật gì đó bay vào mắt, sau đó đau đớn và mắt không nhìn được.

Bây giờ thì chúng ta đã biết nguyên nhân tại sao. Cái gói nhỏ mà con trai tôi nói đến chính là gói hút ẩm.

hut-am-3

Là một người mẹ, tôi vô cùng đau đớn và hối hận vì sự sơ suất của mình. Trước đây tôi chỉ biết gói hút ẩm không thể ăn, chứ không nghĩ rằng nó lại gây ra tác hại thật nghiêm trọng.

Tại sao gói hút ẩm lại nguy hiểm đến vậy?

Những gói hút ẩm mà chúng ta thường thấy được làm từ silica gel hoặc vôi bột. Silica gel tuy không hút ẩm tốt bằng vôi bột, nhưng an toàn hơn.

hut-am-6

Vôi bột giá thành rẻ nhưng có tính nguy hiểm cao. Gói hút ẩm làm từ vôi bột được dùng nhiều trong quá khứ, hiện tại thì hiếm thấy.

hut-am-7

Trên thực tế, khi tiếp xúc với nước, không phải các chất làm khô nào trong gói hút ẩm cũng đều phát nổ. Nhưng chúng sẽ có phản ứng hóa học, tỏa nhiệt lớn và có tính ăn mòn rất cao. Nếu không may để chất này tiếp xúc trực tiếp với da, mắt sẽ để lại hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Nếu chẳng may nuốt phải hạt hút ẩm sẽ gây bỏng khoang miệng, loét họng,…

Vậy nên, để an toàn nhất cho trẻ nhỏ, các bậc cha mẹ nên kiểm tra và vứt bỏ gói hút ẩm sau khi mua bánh kẹo thực phẩm.

                                                                                            Hướng Dương biên dịch

BỐN PHÁP ẤN CỦA ĐẠO PHẬT





BỐN PHÁP ẤN
CỦA ĐẠO PHẬT

Đức Đạt Lai Lạt ma 

Bốn pháp ấn của Đạo Phật hay những chân lý hình thành nên một bộ phận quan trọng của giáo huấn tôn giáo của chúng ta. Liên hệ đến thời đại của chúng ta cũng là sự rèn luyện và hòa bình của tâm thức. Phương pháp của Đạo Phật về chuyển hóa tâm thức không chỉ là một vấn đềniềm tin mà cũng là một sự thuyết phục đạt đến được qua thiền phân tích. Vì thế, khảo sát là rất cần yếu.

Nhằm để thực hiện một sự khảo sát trong sự quan tâmnày, chúng ta cần một thái độ hoài nghi. Chúng ta không chỉ chấp nhận những vấn đề trong một niềm tin mù quáng. Chủ nghĩa hoài nghi đưa đến những câu hỏi, và câu hỏi kêu gọi một sự khảo sát. Sự khảo sát là thiền quán phân tích qua điều mà chúng ta đạt đến một sự tỉnh thức trong sáng hơn: một hình ảnh trong sáng hơn của thực tại. Điều này phát sinh sự thuyết phục vững chắc. Chỉ qua sự thuyết phục vững chắc mà sự chuyển hóa tinh thần có thể xãy ra.

Nói cách khác, cái đầu hay bộ óc chúng ta giống như một phòng thí nghiệm. Sự thông minh của con người là đặc biệt và khác biệt với những chủng loại có vú khác. Sự thông minh như thế là một khí cụ. Vì thế, trong phòng thí nghiệm của não bộ, sự thông minhcủa con người hay khả năng thông thái được sử dụng như một khí cụ để thẩm tra những cảm xúc khác nhau, và rồi thì tiến hành những sự thể nghiệm trên một cấp độ cảm xúc. Điều này có thể làm cho chúng ta chuyển hóa những cảm xúc của chúng ta.

Theo một số nhà khoa học, cảm xúc không nhất thiết là tiêu cực. Cảm xúc là một cảm nhận rất mạnh mẽ. Trong khi một số cảm xúc là tàn phá, những cảm xúc khác là xây dựng. Trong một gặp gở với những nhà khoa học, chúng tôi đã kết luận rằng có những cảm xúc ngay cả trong tâm của Đức Phật. Có một cảm giác mạnh mẽ của việc quan tâmvà từ bi và cũng là sự thân chứng tính không.

Lúc ban đầu, chỉ có một cảm nhận mơ hồ của tính không. Tại một trình độ, không có cảm xúc, nhưng một khi chúng ta trở nên quen thuộc hơn với tính không, rồi thì cảm nhận ấy sẽ tăng lên. Tại một trình độ nào đó, sự thân chứng tính không cũng trở thành một loại cảm xúc. Do vậy, trong sự thực hành phát triển tuệ trí và yêu thương ân cần / từ bi, chúng ta sẽ làm mạnh lên những phẩm chất nội tại và rồi thì đạt đến một thể trạng nơi mà chúng ta có một đợt bộc phát của cảm giác gọi là cảm xúc. Chúng ta có thể thấy một cách rõ ràng sự nối kết này giữa thông tuệ và cảm xúc. Thế nên, não bộ và trái tim có thể đi bên cạnh nhau. Tôi nghĩ đây là sự tiếp cận của Đạo Phật.

Trong những truyền thống tư tưởng cổ xưa của Ấn Độ, những phương pháp tương tự đã được chấp nhận và thực hiện. Điều đặc biệt đối với Phật Giáo là Đức Phật cho chúng tasự tự do để đặt câu hỏi đối với những ngôn từ của chính Ngài. Đức Phật đã nói một cách rõ ràng rằng tất cả những Tì kheo và người thông tuệ nên thẩm tra những ngôn từcủa Ngài giống như một người thợ kim hoàn kiểm tra vàng bằng việc đánh bóng, cắt gọt, và đặt nó trong lửa. Ngài yêu cầu mọi người không được chấp nhận những giáo huấncủa Ngài hoàn toàn từ niềm tin.

Do vậy, có một sự nối kết giữa kiến thức trừu tượng và kinh nghiệm thực sự. Chúng đi đôi với nhau. Dường như đối với tôi, mỗi quốc gia quan trọng có một tôn giáo truyền thống. Có hai khía cạnh đối với tôn giáo: một là sự rèn luyện tâm thức, và thứ đến là triết lý. Trong dạng thức của sự rèn luyện tâm thức, tất cả những tôn giáo quan trọng là giống nhau. Tất cả cùng có khả năng giống nhau để chuyển hóa tâm thức của con người. Một sự biểu hiện rõ ràng của điều này tất cả những truyền thống tôn giáo quan trọng chứa đựng thông điệp của từ ái, bi mẫn, tha thứ, toại nguyện, và kỷ luật tự giác. Thông điệp là giống nhau, nhưng trong một số trường hợp, ý nghĩa có thể hơi khác nhau do bởi triết lý của họ khác nhau.

Có thể có những sự khác biệt quan trọng trong triết lý của những tôn giáo khác nhau nhưng chúng ta không thể nói rằng tôn giáo này tốt hơn tôn giáo kia. Tất cả có cùng khả năng để chuyển hóa tâm thức. Tuy thế, mỗi chúng ta có một thiên hướng tinh thần khác nhau. Vì thế, chúng ta thấy có nhiều phương pháp khác nhau để tiếp cận. Tuy vậy, kết quả hay tác dụng là giống nhau nhiều hơn hay ít hơn.

Do vậy, chúng ta không thể nói rằng tôn giáo này hay tôn giáo kia là tốt hơn. Một thái độnhư vậy cho phép chúng ta phát triển sự tôn trọng đối với những truyền thống tôn giáoquan trọng khác. Hàng triệu người đã từng được truyền linh cảm bởi những truyền thốngkhác nhau trong quá khứ. Nó có thể giúp họ hướng đến một đời sống đầy đủ ý nghĩa. Trong tương lai, hàng triệu người sẽ tiếp tục được truyền cảm hứng và, như một kết quả, đời sống của họ cũng sẽ trở nên đầy đủ ý nghĩa hơn và tràn đầy với từ bi. Về phía triết lý, tuy thế, chúng ta có thể nói rằng triết lý này là phức tạp hơn hay triết lý nọ là đơn giản hơn.

Trong người Tây Tạng, chúng tôi nói về bốn pháp ấn hay bốn chân lý của Đạo Phật. Đây là:

1- Tất cả những hiện tượng do duyên sinh là vô thường (chư hành vô thường);

2- Tất cả những hiện tượng nhiễm ô là khổ đau (nhất thiết hành khổ);

3- Tất cả những hiện tượng là vô ngã và trống không (chư pháp vô ngã);

4- Niết bàn là hòa bình (niết bàn tịch tĩnh).

Để giải thích pháp ấn thứ nhất: những hiện tượng đuyên sinh là vô thường, trước hết chúng ta phải thấu hiểu rằng căn bản của nó liên hệ đến vô thường. Bất cứ hiện tượngđặc thù mà lệ thuộc trên những nguyên nhân và điều kiện của nó cho sự tồn tại của nó là được phân loại như một hiện tượng duyên sinh. Hiện tượng này lệ thuộc đến nguyên nhân và điều kiện (nhân và duyên). Thí dụ, trong khi ngồi trong một căn lều đặc biệt, chúng ta tỉnh thức rằng không có cây cối gì. Do bởi sự vắng bóng của “cây cối”, chúng ta có thể biết rằng cây cối không hiện hữu. Trong cách này, tâm thức chúng ta có thể biết điều gì đấy; được gọi là, sự không tồn tại của cây cối. Vì thế, điều này rõ ràng chứng tỏvới chúng ta rằng sự không tồn tại của cây cối là hiện hữu thật sự bởi vì nó là chủ đề đối với tri thức của chúng ta.

Đồng thời, sự không hiện hữu của “cây cối” rõ ràng không tồn tại trong một ý nghĩa củavật lý vì thế chúng ta có thể thấy hay nhận thức nó. Cũng thế, nó là sự xác nhận một đối tượng có thể nhận thức và thực tế, nhiều thứ mà chúng ta thừa nhận phải được làm nên trong những dạng thức của sự thông hiểu về sự không hiện hữu của cây cối. Thí dụ, lấy những bông hoa mà chúng ta có thể thấy. Một trong những phẩm chất mà chúng ta tìm thấy trong những bông hoa là sự không hiện hữu của cây cối, chúng ta thấy sự tồn tại vô tận của sự không hiện hữu của những đối tượng khác không là bông hoa. Chắc chắnrằng sự không hiện hữu của những đối tượng khác này trong bông hoa đặc thù này dứt khoát là đối tượng có thể nhận thức được. Nhưng cùng lúc, nó không phải là loại đối tượng có thể định rõ đặc điểm được.

Tương tự thế, trong trường hợp của những đối tượng chẳng hạn như vô thường hay vô ngã, chúng có thể được lĩnh hội và nhận thức bởi tâm thức, nhưng đồng thời, không có một sự tồn tại được làm cho có thể từ phía của chúng.

Trong cùng cách, khi chúng ta nói về tính đại cương hay đặc thù, tốt hơn hãy nghĩ về những bông hoa cá thể, chúng ta có thể nghĩ về một “bông hoa” trong một ý nghĩa tổng quát. Thí dụ, chúng ta có thể thấy một bông hoa đặc thù ở một nơi đặc biệt tại một thời gian đặc trưng. Rồi thì sau này, sau một thời gian nào đấy chúng ta thấy một bông hoa khác với một màu sắc khác. Đơn giản bằng việc thấy bông hoa thứ hai, chúng ta có thể kết luận rằng đây cũng là một bông hoa. Do thế, khi chúng ta đặt tên thuật ngữ “bông hoa”, đến những đối tượng đặc thù nào chúng ta đặt tên cho thuật ngữ ấy?

Nếu thuật ngữ “bông hoa” được đặt tên duy nhất cho bông hoa đặc thù mà chúng ta đã thấy trước đây, rõ ràng bông hoa đặc thù ấy không thể tìm thấy trong bông hoa mà chúng ta thấy sau này. Do vậy, có một loại “bông hoa” có phẩm chất chung của cả hai loại hoa này. Tuy nhiên, mặc dù đây là một thực tế, nó không có nghĩa rằng có một loại “bông hoa” chung thâm nhập khắp tất cả những loại bông hoa và là loại hoa tồn tại khác biệt với những loại bông hoa này.

Do thế, khi chúng ta chú ý một bông hoa đặc thù, chúng ta đang quán chiếu một loại phẩm chất khác biệt với những đối tượng không phải là bông hoa. Cùng phẩm chất ấy cũng được tìm thấy trong bông hoa mà chúng ta thấy sau này. Đấy là do bởi phẩm chất này mà chúng ta có thể thấu hiểu, nhận thức, và phân biệt những kiểu mẫu khác nhau của những đối tượng khác nhau này như là những ‘bông hoa’.

Bây giờ câu hỏi lại phát sinh: một hiện tượng như thế là nguyên nhân hay điều kiện (nhân hay duyên)? Tất cả những hiện tượng hiện hữu có thể được phân biệt thành hai đặc trưng: những hiện tượng hiện hữu và những đối tượng không hiện hữu. Khi chúng ta nói về một đối tướng hiện hữu, nó được quyết định trong ý nghĩa rằng có một ý thức thấu hiểu nó, nhận thức nó. Trong trường hợp của một đối tượng không hiện hữu, nó là điều gì đấy không thể nhận thức hay lĩnh hội bằng bất cứ loại ý thức nào.

Chúng ta không bao hàm ở đây bất cứ điều gì được nhận thức bởi bất cứ loại tâm thứcnào thật sự hiện hữu. Vì thế, một lần nữa, chúng ta phải làm một sự phân loại riêng biệt giữa những loại tâm thức khác nhau: tâm thức có căn cứ và tâm thức không có căn cứ. Đấy là do bởi điều này khi chúng ta nghiên cứu nhận thức luận Phật Giáo, chúng ta thấy những loại tâm thức được diễn tả.

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

CÂU HỎI CỦA ĐỨC PHẬT: “MỘT HÒN ĐÁ NÉM XUỐNG SÔNG THÌ NỔI HAY CHÌM?”

                                                        đá nổi hay chìm, thiện duyên, hòn đá sang sông, câu hỏi của đức phật,



“Một hòn đá ném xuống sông thì nổi hay chìm?”. Từ một câu hỏi đơn giản, Đức Phật đã giảng cho chúng đệ tử những lời dạy vô cùng ý nghĩa về mối thiện duyên.

Trong điển tích Phật giáo có câu chuyện “Hòn đá sang sông”, kể rang:
Thời Đức Phật Thích Ca còn tại thế. Một hôm Ngài cùng các đệ tử đi đến một con sông. Nước sông mênh mông, chảy xiết. Đức Phật cúi xuống nhặt một hòn đá khá to lên rồi quay lại hỏi các đệ tử:
“Các con hãy trả lời ta, hòn đá này ném xuống sông thì nổi hay chìm?”.
Vừa nói dứt lời thì Đưc Phật ném hòn đá xuống sông. Đương nhiên hòn đá đã bị chìm mất. Chúng đệ tử không hiểu ý thầy hỏi là thế nào, thầm nghĩ: “Đá ném xuống nước tất nhiên phải chìm rồi”.
Họ đồng thanh thưa: “Thưa Thế Tôn, đá chìm ạ”.
Đức Phật thở dài nói: “Ài! Hòn đá này thật là vô duyên”.
Nghe thầy than thở, đệ tử càng ngơ ngác suy nghĩ: “Đá ném xuống nước phải chìm, đấy là lẽ tự nhiên. Sao lại có hòn đá vô duyên hay hòn đá có duyên chứ?”.
Đức Phật chậm rãi nói: “Có hòn đá vuông mỗi chiều 3 thước, đặt xuống nước không những không chìm mà nó còn qua được bên kia khô ráo. Các ngươi có thể nói cho ta biết vì sao không?”.
Các đệ tử suy nghĩ một hồi lâu vẫn không tìm ra lời giải đáp, xin thầy giảng giải.
Đức Phật trả lời:
“Đơn giản quá, chẳng qua hòn đá ấy có thiện duyên. Đó là nhờ cái thuyền, đá đặt trong thuyền chở qua sông, rõ ràng không chìm mà cũng không ướt.
Con người ta cũng như vậy thôi, nếu ai gặp thiện duyên thì mọi việc tốt đẹp, sẽ trở thành người tốt. Nếu không sẽ chẳng làm nên trò trống gì, trở thành kẻ ác. Vậy nên con người ta sinh ra trên đời phải chọn thầy tốt mà học, chọn bạn tốt mà chơi, chọn điều tốt mà theo. Đấy chính là thiện duyên của con người vậy”.
Chúng đệ tử nghe Đức Phật giảng nói mới hiểu rõ đạo lý làm người nên ai nấy vui mừng khôn tả.
Khi rơi xuống dòng sông, hòn đá chỉ có thể chìm, cho dù nó chỉ nhỏ bằng một hạt sỏi. Tuy nhiên, dẫu là một tảng đá to lớn, thì nó vẫn có thể sang sông khô ráo nếu được ai đó đặt lên một chiếc thuyền.
Và điều đó là nhờ mối thiện duyên giữa hòn đá và chiếc thuyền cũng như với con người đặt nó lên chiếc thuyền kia. Có thể thấy, mối thiện duyên ấy đã làm nên những điều tưởng chừng không thể.
Trong lịch sử nhân loại, không thiếu các bậc vĩ nhân anh hùng khi chưa gặp thời, họ chỉ biết lui về ở ẩn, ngao du sơn thủy… cho đến ngày gặp được minh chủ, chính là gặp được thiện duyên của mình. Lúc đó họ như rồng gặp mây, thỏa chí mang tài mang đức ra giúp ích cho muôn dân muôn họ. Bởi vậy, có thể nói sự tỏa sáng tài năng của một người chính là kết quả của những mối lương duyên đã được an bài.
Vì thế nếu chúng ta có được một cuộc sống tốt đẹp, đạt một sự thành công nào đó, hãy hiểu rằng đó là nhờ những “thiện duyên” mà Thượng Đế đã ban tặng. Tư duy này không hề làm giảm bớt giá trị tự thân hay không thừa nhận những nỗ lực, cố gắng của con người, nó chỉ giúp chúng ta càng nhận thức đúng đắn, viên mãn hơn về nhân sinh.
Những “thiện duyên”, đó chính là chân lý, công bằng, là đạo đức nhân văn… của con người. Vậy nên, nếu có thể tìm gặp được những điều đó trong bạn bè tốt, trong những người hướng dẫn nhiệt tâm, hay trong một cuốn sách quý… thì cũng chính là chúng ta đã gặp được “thiện duyên” của mình vậy!
Và hơn hết, trong cuộc sống này, mỗi chúng ta hãy kết càng nhiều thiện duyên, và thực sự trân quý những mối thiện duyên này.
Bảo An sưu tầm

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

BỀNH BỒNG



                     BỀNH BỒNG

Lênh đênh chìm nổi cuốn theo dòng 
Nhắm hướng tìm bờ phải gắng công
Khổ cực chống chèo luôn nếm trải
Gian nan lặn lội  mãi quay vòng
Chiều dần gió tạc hao tâm lực.
Đêm xuống trăng soi chạnh cõi lòng
Lơ lững thuyền trôi ngày đã hết,
Vượt qua bao nỗi thỏa chờ mong.

Chờ mong bế tắc thể nào vơi, 
Đắm đuối xuôi dòng chỉ lệ rơi.
Lạc lối lang thang nguy mọi lúc,
Sai đường luẩn quẩn khốn cùng nơi.
Kinh vàng nương pháp tìm nguồn sáng,
Bè báu theo Thầy vượt biển khơi. (*)
Xả bỏ phàm tình xua nghiệp cũ,
Vun bồi trí huệ hết buông lơi...

Vun bồi trí huệ hết buông lơi,
Sức nguyện dày công sẽ đến thời
Gặp cảnh nương duyên tâm chẳng nhuốm
Sinh tình trái ý đạo không vơi.
Nguồn chơn vững lối qua muôn ngõ
Gốc pháp thuận đường tỏa khắp nơi
Thấy được thị phi cùng một tướng
Thuyền từ Bát Nhã ánh dương ngời.
______________________

  (*) Deva manuṣyānāṃ śāstṛ : Thiên Nhân Sư, là Bậc thầy của cõi người và cõi trời.
                                       Minh Đạo



Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

CHIỀU ĐÔNG

Kết quả hình ảnh cho chiều đông xứ huế
                                                                       


           
      CHIỀU ĐÔNG 

Chiều mưa lạnh lẽo cảnh đông tàn,
Xao xuyến thời qua đắm mộng vàng.
Rêu phủ thành xưa lòng thổn thức,
Thơ buông sách cổ dạ mênh mang.
Hương Giang soi bóng trơ nhành liễu,
Thế Miếu in hình lặng nén nhang.
Thiên Mụ lưng mây chuông vọng gió
Đêm về tiết đổi đón mùa sang…

                               Minh Đạo