Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

CHÙM THƠ XUÂN



                   XUÂN ĐẾN

Cánh én tìm mây báo dục xuân,
Lều tranh, suối lượn nước trong ngần.
Dịu dàng mai hé, hương vờn đợi,
Rộn rã rừng khua, gió thoảng ngân.
Năm hết nhớ quê lòng bối rối,
Tết về  chạnh cảnh dạ bâng khuâng.
Tình chân trà đậm vui chào đón,
 Hạnh phúc bình an khắp thế nhân.

                                         Minh Đạo


                                                                             SÁCH QUÝ

                                                               (Cảm nhận của Minh Đạo khi đọc tập sách
                                                                     NHẬN THỨC PHẬT GIÁO HÒA HẢO của cụ Nguyễn Văn Hầu
                                                                     do anh Nguyễn Bạch Trúc và chị Phan Kim Thoa gởi tặng.)

                                                                 Sách quý nghĩa sâu cả tấm lòng,
                                                                 Truyền thừa pháp bảo ánh mai hồng.
                                                                 Chúng sanh lầm lạc còn tâm tục,
                                                                 Vạn vật  qui về vốn tánh trong.
                                                                 Ý ngọc quảng khai, Người dẫn dắt,
                                                                 Lời vàng thẩm cứu, vị tuyên thông.
                                                                 Tào Khê suối mát ươm cây đạo,
                                                                 Thầm nguyện cho đời liễu sắc không.
                                                                                      
                                                                               Minh Đạo
                                                                      Ngày 29 Tết năm Đinh Dậu 2017


       LỮ KHÁCH

Kẻ lữ hành thoáng qua
Dừng lại rồi đi xa
Gập ghềnh qua vạn ngã
Biết bao giờ nhận ra ?

Lăn lộn cùng vất vả
Mờ mịt như màn sương
Không Thầy cùng bè bạn
Dẫn dắt và tựa nương?

Ngày qua em đứng đó,
Hôm nay đã ra đi.
Như giọt sương trên lá.
Nghĩ lại chẳng còn gì?

Công danh và địa vị,
Tính toán với hơn thua,
Da nhăn cùng đầu bạc,
Cuối cùng trống chiêng khua!

Bạc tiền với nhà cửa,
Đồ sộ lại nguy nga,
Thêm hoài không biết chán.
Nằm xuống chỉ thây ma.

Quay đầu mà trở lại,
Đường dài đã đi qua,
Sám hối và cầu nguyện
Thanh thản bước dần qua.

Pháp Phật về lại nhà,
Nơi ấy có ngàn hoa,
Không đi cũng chẳng đến.
Hàng phục vạn loại ma.

                       Minh Đạo


                XUÂN

Xuân đi xuân đến vốn vô tình.
Cảm nhận cảnh hoa cũng chính mình,
Nở tàn đẹp xấu  đều phân biệt.
Nên đời cứ mãi tiễn rồi nghinh…

                   ĐẠO

Năm năm tháng tháng cứ liền kề,
Sống đạo bình thường biết tỉnh mê.   
Chơn Tâm vốn sẵn đâu tìm kiếm.
Giáo pháp phụng hành chớ bước lê.

                    CẦU                              

Cửa không đâu phải chốn chờ mong,
Khắp chốn tìm cầu mãi chạy rong.
Móng niệm tâm duyên kìm chẳng được.
Bao giờ vào chợ bước thong dong?

                   NGUYỆN

Cửa Phật xưa nay vốn diệu huyền.
Truyền thừa đạo tổ sáng uyên nguyên.
Trang nghiêm ân báu cầu qui hướng,
Sức nguyện nương bè đến mãn viên.

                                          Minh Đạo
 
                                                 http://thuvienhoasen.org/a27192/chum-tho-xuan

THƯ VIỆN KINH SÁCH TỔNG HỢP (TT. Thích Nguyên Tạng)

Thư Viện Kinh Sách 
Trên Trang Nhà Quảng Đức
http://quangduc.com/a53368/thu-vien-kinh-sach-tong-hop

THEO DẤU CHÂN PHẬT (Tánh Thiện)



 

Buddha_4


                                                  THEO DẤU CHÂN PHẬT

                                       Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này)
                                                    Một ngày theo dấu Phật đi
                                                    Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo
                                                    Một ngày pháp thí mang cho
                                                    Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .

                                                    Đêm canh nhìn ngắm trăng tròn
                                                    Như nhìn bản tánh Phật còn trong ta
                                                    Một ngày ta sống vị tha
                                                    Là bao ân oán tự ra nấm mồ .

                                                    Bình minh nắng ấm sông hồ
                                                    Đời người thiền khách tha hồ rong chơi
                                                    Khôn chi mà lại vá trời
                                                    Dại gì đội đá cho đời mệt thêm .
                                                                                           Tánh Thiện
                                                                                                 3-2-2017

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

TỰ NHẮC CHÍNH MÌNH (Tánh Thiện)





 
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ
Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân
Sống thì lo mà chết lại phân vân
Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .

 
Học pháp Phật chẳng có gì phải gánh
Rũ bỏ rồi ta nhẹ bước ra đi
Không cần chi tiếc nuối những thứ gì
cha mẹ vợ con hay cháu chắt .

 
Người tu Phật luôn thường hay tự nhắc
Cuộc đời này là huyễn mộng duyên sanh
Rồi đến khi duyên diệt thoáng qua nhanh
Lòng vẫn nhẹ như mây chiều lam khói .
                     Tánh Thiện
                     31-1-2017

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

MÙA XUÂN TRONG THƠ THIỀN (Nguyễn Vĩnh Thượng)


                                                                  Kết quả hình ảnh cho HOA XUÂN



                                “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
                                  Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”
                                             (Mãn Giác thiền sư, đời Lý)

Tết Nguyên đán sắp đến, chúng ta sống thêm một năm xa quê hương nữa. Nhớ đến ngày Tết ở quê nhà thuở trước, mọi người đều rộn rã vui mừng đón chào một mùa xuân mới:
                                “Thịt mở dưa hành câu đối đỏ
                                  Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh”

Và trên hè phố tấp nập người qua lại, hình ảnh ông đồ già ngồi viết những vần thơ chúc Tết , cũng không thể thiếu trong bức tranh Xuân.
                                 “Mỗi năm hoa đào nở
                                   Lại thấy ông đồ già
                                   Bày mực tàu giấy đỏ
                                   Bên phố đông người qua…”    
                                              Vũ đình Liên ( Ông Đồ)

Chúng ta đang sống ở Canada, chúng ta đón xuân trong tiết trời buốt giá mùa đông , cây cối trơ cành, không gian bao phủ màu tuyết trắng. Cảnh lạnh lẻo nầy, làm chúng ta luyến nhớ những ngày nắng ấm ở quê nhà. Hơi ấm và hương vị thơm tho từ tách trà lan toả, có làm ấm lòng của những kẻ tha hương?
Uống trà, đọc thơ, ngâm thơ, chăm sóc chậu hoa thủy tiên… là một trong những thú vui tao nhã của người mình.
Bây giờ, chúng ta thử tìm lại hương Thiền  trong những bài thơ Xuân…
Thơ Thiền là một loại thơ triết lý mà các thiền sư khi sáng tác đều có chuyên chở trong đó cái đạo vị thâm thuý của triết lý nhà Phật, về cuộc đời và người đời. Thơ Thiền, nói chung là một cánh rừng đầy kỳ hoa dị thảo, luôn luôn toả hương tịnh yên và thoát tục.
Thiền sư Mãn Giác ( ở vào thời Lý trong lịch sử nước ta) đã nhìn cảnh xuân rồi gửi gấm tâm tư của mình qua bài thơ Xuân như sau:
                                 “ Xuân khứ bách hoa lạc
                                    Xuân đáo bách hoa khai
                                    Sự trục nhản tiền quá
                                    Lảo tùng đầu thượng lai
                                    Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận,
                                    Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”
                                                      Mãn Giác thiền sư ( Xuân )

dịch:
                                  “Xuân đi trăm hoa rung
                                    Xuân đến trăm hoa cười
                                    Trước mặt việc đi mãi
                                    Trên đầu già đến rồi
                                    Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
                                    Đêm qua sân trước một cành mai”
                                                           Ngô Tất Tố dịch ( Xuân )

Thiền sư Mãn Giác đã nhìn thấy cảnh Xuân và đã nhận định rằng thời giankhông gian là một dòng sinh diệt, biến chuyển luôn luôn . Mùa Xuân đến rồi mùa Xuân đi, mùa Xuân đi rồi thì hết mùa xuân. Hoa nở rồi hoa tàn, hoa tàn rồi hoa rụng. Việc gì ở đời đã xảy ra , rồi nó cũng sẽ qua, qua rồi cũng mất. Ngay cả con người cũng bị dòng sinh diệt của thời giankhông gian lôi cuốn:
                                    “Xuân khứ bách hoa lạc,
                                      Xuân đáo bách hoa khai..
                                      Sự trục nhản tiền quá
                                      Lảo tùng đầu thượng lai”
                                                           Mãn Giác thiền sư ( Xuân)

Nhưng đứng trước dòng sinh diệt, cũng đừng khẳng định rằng mùa Xuân đi rồi thì hoa rụng hết, vì đêm qua vẫn còn vương lại một cành mai nở ở trong sân chùa thanh tịnhthiền sư đang trụ trì. “Một cành mai”( nhất chi mai) ấy tức là cái  “ chơn tâm” cái gì tốt đẹp vẫn trường tồn, vẫn vĩnh cửu trước dòng sinh diệt của thời gian:
                                      “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
                                        Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”

Khái niệm về cuộc đời vô thường là một dấu ấn của triết lý đạo Phật. Sau ngày đạo Phật ra đời , trong triết học Tây phương có một triết gia là Heraclite cũng đã chủ trương mọi vật đều di chuyển như một dòng nước. Heraclite  đã để lại câu nói thời danh là:
“ Bạn không thể nào bước vào hai lần trong cùng một dòng sông; vì nước mát luôn luôn trôi chảy qua người bạn. Mỗi ngày mặt trời đều đổi mới.” “ You cannot step twice into the same river; for fresh waters are ever flowing in upon you. The sun is new every day”…
Thiền sư Quang Giác ( đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đềcon người không thể nào tránh khỏi . Thầy viết:
                                       “Khứ niên phùng thanh xuân
                                         Châu nhan ánh đào lý
                                         Kim niên phùng thanh xuân
                                         Bạch phát yểm song nhỉ
                                         Nhân sanh thất thập niên
                                         Tất nhược đồng lưu thủy
                                         Bất liễu bản lai tâm
                                         Sanh tử hà do ly”

Dịch:
                                       “ Năm trước gặp thanh xuân
                                          Má hồng khoe đào lý
                                          Năm nay gặp thanh xuân,
                                          Tóc bạc đầy cả mái
                                          Người đời tuổi bảy mươi
                                          Nhanh như dòng nước chảy
                                          Chẳng ngộ tâm xưa nay,
                                          Sanh tử làm sao khỏi”
                                                      Thích Thanh Từ thiền sư dịch

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

SÁCH QUÝ


                                                                            SÁCH QUÝ

                                                                               (Cảm nhận của Minh Đạo khi đọc tập sách
                                                                     NHẬN THỨC PHẬT GIÁO HÒA HẢO của cụ Nguyễn Văn Hầu
                                                                     do anh Nguyễn Bạch Trúc và chị Phan Kim Thoa gởi tặng.)

                                                                            Sách quý nghĩa sâu cả tấm lòng,
                                                             Truyền thừa pháp bảo ánh mai hồng.
                                                             Chúng sanh lầm lạc còn tâm tục,
                                                             Vạn vật  qui về vốn tánh trong.
                                                             Ý ngọc quảng khai, Người dẫn dắt,
                                                             Lời vàng thẩm cứu, vị tuyên thông.
                                                             Tào Khê suối mát ươm cây đạo,
                                                             Thầm nguyện cho đời liễu sắc không.
                                                                                      
                                                                                                       Minh Đạo
                                                                                   Ngày 29 Tết năm Đinh Dậu 2017


Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2017

XUÂN ĐẾN


 
Cánh én tìm mây báo dục xuân,
Lều tranh, suối lượn nước trong ngần.
Dịu dàng mai hé, hương vờn đợi,
Rộn rã rừng khua, gió thoảng ngân.
Năm hết nhớ quê lòng bối rối,
Tết về  chạnh cảnh dạ bâng khuâng.
Tình chân trà đậm vui chào đón,
 Hạnh phúc bình an khắp thế nhân.

                                         Minh Đạo
http://thuvienhoasen.org/p98/tho-nhac-phap-am

MỘT TẤM LÒNG HƯỚNG ĐẾN QUÊ HƯƠNG (Tánh Thiện)



Một Tấm Lòng Hướng Đến Quê Hương
 
Sáng mùng một khi vừa thức dậy
Lòng nhớ về Đức Phật Thích Ca
Chẳng mong cầu năm mới khá ra
Cũng không mong tiền vô như nước .

 
Sáng mùng một chỉ lo làm phước
Gởi chút tiền cho lễ phóng sanh
Về quê hương đất nước yên lành
Chắp tay nguyện muôn loài nhẹ thoát .

 
Sáng mùng một ta không bỏ sót
Một tấm lòng hướng đến tình yêu
Từ núi đồi đến cả nắng chiều
Bao ý đẹp niềm tin trong sáng .

                                Viết vào sáng mùng một Tết năm Đinh Dậu 2017
 
                                           Tánh Thiện

NĂM MỚI NHÌN LẠI CHỮ “PHÚC” ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ CỦA HOÀNG ĐẾ KHANG HY




ngữ phúc, hoàng đế khang hy, chữ phúc, Bài chọn lọc,
 

                               Chữ “Phúc” mà Hoàng đế Khang Hy viết được khắc lên bia đá.
 
                                                    ngữ phúc, hoàng đế khang hy, chữ phúc, Bài chọn lọc,
                                           Chữ Phúc mà Hoàng đế Khang Hy ngự bút còn mang cả ý nghĩa “phúc thọ song toàn”.
 
Hoàng đế Khang Hy ngự bút chữ Phúc lại ẩn hàm “ngũ phúc”: đa Điền, đa Tử, đa Tài, đa Thọ, đa Phúc; hơn nữa, còn có thể hợp nhất “Phúc Thọ song toàn”. Bởi vậy, đây được coi là chữ “Phúc” độc nhất vô nhị từ trước tới nay.

Chữ Phúc “” này mạnh mẽ đầy sức sống, rất có khí thế. Góc ở trên là chữ Đa “”, phía dưới là chữ Điền “”, chếch sang phía cực bên trái là vừa giống với chữ Tử “” và cả chữ Tài “”, bên phải thì giống với chữ Thọ “”. http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg

Qua cách viết thư pháp khéo léo tài tình của Khang Hy, chữ Phúc giống như được ghép lại từ được “đa Điền, đa Tử, đa Tài, đa Thọ, đa Phúc” (tạm dịch: nhiều đất, nhiều con, nhiều tài, nhiều thọ, nhiều phúc), cấu thành nên chữ Phúc có hàm nghĩa thật xảo diệu.

Chữ phúc mà Khanh Hy ngự bút là thiên hạ đệ nhất, “đa Tử, đa Tài, đa Điền, đa Thọ, đa Phúc”

Trong Hoàng đế thì Khang Hy rất ít khi viết lưu niệm, vì thế trong các triều đại thì những nét bút được lưu truyền cho đến ngày nay của Hoàng đế Khang Hy là ít nhất, thậm chí có câu nói rằng “một chữ của Khang Hy giá trị nghìn vàng”.

Chữ Phúc mà Hoàng đế Khanh Hy viết có điểm đặc biệt chính là: Trong một chữ bao gồm hàm nghĩa “đa Tử, đa Tài, Đa điền, đa thọ, đa phúc”. Là “ngũ phúc” hợp nhất lại, độc nhất vô nhị từ trước đến nay.

Hoàng đế Khang Hy viết chữ Phúc này là để cầu hồng vận đương đầu, phúc tinh cao chiếu cho tổ mẫu của mình

Khang Hy 8 tuổi đăng cơ, 9 tuổi thì mẹ mất, sau đó được tổ mẫu Hiếu Trang Hoàng Thái Hậu nuôi dưỡng trưởng thành.

Sau khi Khang Hy trưởng thành, có lần khi Hiếu Trang Hoàng Thái Hậu lâm bệnh nặng, Khang Hy đã dùng bút lông viết chữ Phúc này bằng tất cả hiếu tâm của mình, với ý là “hồng vận đương đầu, phúc tinh cao chiếu” (tạm dịch: vận may phủ xuống, cứu tinh cao chiếu).
http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg

Và thật kỳ diệu rằng, ngay sau đó sức khỏe của hoàng thái hậu đã được phục hồi. Sau này, chữ Phúc này được khắc lên trên tấm bia đá để cầu phúc.

Chữ phúc của Khang Hy còn có ý nghĩa “phúc thọ song toàn”

Thành ngữ có câu “phúc thọ song toàn”. Nhưng hình dạng của chữ Phúc “” và chữ Thọ “” khác nhau khá lớn, những nhà thư pháp đều không cách nào làm cho hai chữ Phúc và Thọ này ở trong cùng một chữ được, thế mà hoàng đế Khang Hy lại giải quyết được vấn đề này.

Tỉ mỉ quan sát và so sánh thì có thể thấy rằng: Bên phải của chữ Phúc “” chính là chữ Thọ “” theo lối viết thư pháp.

Vì thế, chữ Phúc của Hoàng đế Khang Hy là chữ Phúc duy nhất viết “Phúc Thọ” nằm trong cùng một chữ, trở thành “phúc thọ song toàn”.

Chữ phúc của Khang Hy, còn được dùng để chúc phúc

“Chữ Phúc trên bia đá” do hoàng đế Khang Hy tự tay viết năm đó là để chúc thọ cho tổ mẫu Hiếu Trang Hoàng Thái Hậu, ngoài ra con dấu ở bên trên chữ Phúc là con dấu nguyên vẹn duy nhất mà đến bây giờ còn được lưu lại của Hoàng đế Khang Hy.

Nếu ai muốn tận mắt nhìn thấy diện mạo chân thực, có thể đến Cung Vương Phủ ở Bắc Kinh để thưởng ngoạn chữ “Phúc” mà Khang Hy ngự bút, vô cùng xảo diệu và ẩn chứa hàm ý chúc phúc vô hạn.

                                                 Lê Hiếu, dịch từ cmoney.tw

 

 

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

CHÚC MỪNG NĂM MỚI



CHÚC MỪNG NĂM MỚI
( Dĩ đề vi thủ - Liên hoàn)


Chúc mùa hoa nở ánh dương tràn,
Mừng tận non cao khắp phố làng.
Năm đến nhà nhà đều thịnh đạt,
Mới sang chốn chốn thảy bình an.
Vạn điều thấu hiểu lay tâm tuệ,
Sự lẽ  đào sâu thấm đạo vàng.
Như nguyện đường trần dày phước lạc,
Ý đồng xuân thắm mãn nhân gian.


Nhân gian tươi đẹp phúc muôn nhà,
Vạn vật bên nhau hưởng thái hòa.
Mai báo chào xuân bày dáng ngọc,
Đào khai đón tết thấm hồn hoa.
Làng quê rộn rã nương ao mở,,
Phố thị long lanh ánh điện pha.
Nhật nguyệt chiếu soi qua khắp nẻo,
Cho đời trỗi khúc mãi vang xa.


Cho đời trỗi khúc mãi vang xa,
Phước báu yên vui đến mọi nhà.
Phú quí duyên may luôn giữ nếp,
Bần hàn phận lỡ sẽ đi qua.
Sáng soi tâm trí tìm an lạc,
Ban rải tình thương sống thuận hòa.
Thấu hiểu niềm tin chân vững bước,
Như xuân tươi  thắm với ngàn hoa.


Ngàn hoa khoe sắc giữa vầng dương,
Xem xét lắng nghe thấu lẽ thường.
Duyên nợ bao thời luôn giữ lấy,
Nghĩa tình trọn kiếp vẫn còn nương.
Tìm theo chữ nhẫn mà thông cảm,
Chiếu khắp lòng nhân để hiểu thương.
Vạn vật chào xuân nhà hạnh phúc,
Đạo đời  hòa nhịp bớt sầu vương.


                                          Minh Đạo