Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

CHÙA THIÊNG (Thơ)

                                                                             


                                                                               CHÙA THIÊNG

                                                                 Dốc đá ven đường tiến thẳng non,
                                                                 Sương chùng suối róc cảnh chon von.
                                                                 Qui chơn thấy lẽ không tìm ngọn,
                                                                 Lập  hạnh vun đời vẫn nguyện con.
                                                                 Luồng Bát Nhã hằng soi trí nõn,
                                                                 Cửa từ bi mãi chỉnh tâm thon.
                                                                 Tôn nghiêm kính lễ tin người chọn,
                                                                 Pháp giới huân tu tuệ giác tròn.

                                                                                             16/6/2018
                                                                                              Minh Đạo

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

CÒN VƯƠNG (Thơ)

Kết quả hình ảnh cho chiều về
                                                                             ( Hình Internet )  
                                                                                    


                                                                                  CÒN VƯƠNG
                                                                     (Ngũ độ thanh - Bát vĩ đồng âm)

                                                                Còn vương kiếp nạn chẳng do trời
                                                                Hỏi hết dương trần rõ bậu khơi
                                                                Vạn sắc bày qua lòng vẫn khởi!
                                                                Trăm niềm rảo đến dạ nào lơi…
                                                                Nhìn quanh lắm chặng sầu nao mới…
                                                                Ngẫm lại bao điều khổ khó vơi!
                                                                Mãi cứ rèn tâm đừng hận bởi…
                                                                Tìm về nẻo chánh lặng tình ngơi.

                                                                                                 16/6/2018
                                                                                                  Minh Đạo


Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

ĐƯỜNG XƯA (Thơ)

                                                                                             Kết quả hình ảnh cho phong cảnh đẹp




                                                                              ĐƯỜNG XƯA
                                                                    ( Ngũ độ thanh - Bát vĩ đồng âm - liên hoàn )
 
                                                            Sang hè nắng ngập khoảng trời trong,
                                                            Rộn rã người qua má ửng hồng.
                                                            Mãi thả đường êm còn ướp mộng,
                                                            Vì ươm nẻo lắng vẫn xao lòng.
                                                            Bên hàng phượng vỹ tan trường ngóng,
                                                            Cạnh gốc hoa dành lả ngõ trông. (*)
                                                            Giũa áng thơ đời xem phận mỏng,
                                                            Đành thôi lỗi hẹn mối duyên nồng.

                                                            Đành thôi lỗi hẹn mối duyên nồng,
                                                            Tận cõi tình mơ khó kiểm mong.
                                                            Gởi nỗi em về xuôi gió lộng,
                                                             Khai niềm kẻ đến hãm đời cong.
                                                            Tâm chùng mấy thuở ai còn đọng,
                                                            Tín oải bao thời bạn vẫn đong.
                                                            Hỏi phận đâu rồi sao cứ cõng,
                                                            Đường xưa ngẫm lại chỉ xe còng.

                                                                                                10/6/2018
                                                                                                Minh Đạo

                                                                           ----------------------------------

                                                 (*) Hoa Dành Dành-Gardinia

THẾ NÀO LÀ BẠN GIÀ? ĐÂY CHÍNH LÀ ĐÁP ÁN ĐẸP NHẤT TA TỪNG THẤY

                                                                                           Kết quả hình ảnh cho bạn già


                                                                                                                  ( Hình internet )

Bạn già không chỉ là danh xưng vợ chồng, còn là tri kỷ, người bạn, người yêu, người thân với ta nhất. Có thể chia sẽ đắng cay ngọt bùi, bên cạnh ta trong suốt nửa đời người, đó chính là bạn già.

Thế nào là bạn già? Đây là đáp án đẹp nhất mà ta từng thấy: Bạn già chính là trạm đến cuối cùng trong cuộc hành trình nhân sinh của mỗi chúng ta; là người tri âm cùng ta đợi ánh chiều tàn, cùng ngắm bóng hoàng hôn; đó là người tình cùng ta đồng cam cộng khổ, hiểu thấu lòng nhau; đó là người vợ, người chồng luôn nắm chặt tay, cùng sát cánh bên nhau đến trọn đời.
Bạn già là bằng hữu, là nghĩa tình lâu bền nhất
Cuộc sống có hợp tan, bạn bè có ly biệt, nhưng có một người bạn sẽ luôn ở bên cạnh, sống cùng với ta, cùng ta chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Người bạn này chính là bạn già.
Vợ chồng muốn hòa thuận với nhau, trước tiên cần xem nhau như bạn. Có như thế, thì dù đi qua mấy chục năm phong ba bão tố, bạn già chính là người bằng hữu hiểu ta nhất, tôn trọng và dành cho ta những khoảng trời riêng.
Họ không cưỡng cầu ta phải có cùng chung sở thích với mình, lại còn cho phép ta có những bạn bè riêng, để ta luôn sống đúng với chính mình.
Bạn già chính là tri kỷ, là người hiểu ta nhiều nhất
Nếu hỏi trên thế giới này, ai là người tri kỷ thân nhất của ta, ai hiểu rõ ta nhất? Người mà ta nghĩ đến đầu tiên chắc hẳn là người bạn già.
Ở bên nhau cả nửa thế kỷ, mỗi ngày từ khi bình minh đến lúc xế chiều, quen thuộc với hình bóng của ta nhất chính là người bạn già, quen thuộc với giọng nói của ta nhất cũng chính là người bạn già… Ta không cần mở miệng, chỉ cần một ánh nhìn, một cử chỉ, là người ấy có thể biết ta muốn biểu đạt điều gì rồi
Trên bàn luôn có món ta thích ăn, trên khay luôn có trà ta thích uống… Khi ta muốn trò chuyện, người đó có thể cùng ta nói đến ba ngày ba đêm, so với việc phải ra ngoài nói chuyện với những người không hợp cạ còn thoải mái hơn biết nhường nào.
Bạn già là người yêu, người vợ, người chồng tâm đầu ý hợp
Khi còn trẻ, mặc dù không biết lãng mạn, không thề non hẹn biển hay khắc cốt ghi tâm, chỉ biết mỗi bổn phận và nghĩa vụ làm vợ làm chồng, nhưng người yêu vẫn luôn là người yêu, lâu ngày sinh tình, không thua kém loại tình cảm yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trong cuộc đời này, ta đi đâu, người ấy đi theo đó, không bao giờ do dự, không bao giờ oán thán. Người khác quan tâm xem ta bay có cao không, chỉ có bạn già là quan tâm ta bay có mệt không.
Hai cánh cửa chỉ dùng một ổ khóa thì cửa mới khóa được chặt; hai người cùng chung một lòng, thì tâm mới sít lại gần nhau. Trái tim của người bạn già mãi luôn ở bên ta, quan tâm ta, sưởi ấm cho ta.
Bạn già là ân nhân, tình sâu như biển cả
Chúng ta thường nói “vợ chồng ân ái”, sở dĩ chữ “ân” được đặt ở phía trước, chữ “ái” được đặt ở phía sau, là vì mối “ân tình” giữa hai vợ chồng từ lâu đã vượt xa hơn nhiều so với “tình yêu” rồi.
Không rời bỏ nhau khi nghèo khó, luôn nương tựa nhau khi khó khăn, quan tâm chăm sóc khi đau ốm, không hối tiếc gì khi dâng hiến… Nhìn lại cuộc đời này, ân tình mà người bạn đời cho ta, trừ cha mẹ ra, còn ai có thể vượt qua được?
Trên đời này, ân nhân lớn nhất chính là người bạn đời. Người bạn đời vì gia đình mà sẵn sàng cho đi tất cả. Nếu bắt buộc phải nêu ra bằng được những gì mà họ mong mỏi, thì đó chính là ta được bình an, cả nhà yên ổn!
Bạn già là người bạn đồng hành, có họ ta sẽ cảm thấy yên lòng
Khi ta đến tuổi già, những thứ tiền tài kho báu, tuổi thọ đều không sao sánh được với việc có người bạn già ở bên cạnh.
Bạn già là chiếc nạng cuối cùng trên thế gian, là trang sổ tiết kiệm cuối cùng, cũng là thẻ bài quan trọng nhất của ta. Khi tỉnh dậy, nhìn thấy vầng thái dương tươi sáng của một ngày mới, ngóng thấy bóng dáng quen thuộc của người bạn già, lòng ta sẽ cảm thấy vô cùng yên bình.
Lúc đó ta mới thực sự biết rằng, người bạn già tinh tế chu đáo mới là tài sản quý giá nhất của một đời người. Hãy trân trọng yêu thương người bạn già này, đừng đợi đến ngày nào đó ta gọi một tiếng “bạn già” mà người ấy không lời hồi đáp, rồi mới bắt đầu đau lòng rơi lệ.
Bạn già là một vật báu mà cả đời này ta không thể xa rời
Khi ta già đi rồi, sẽ phát hiện rằng điều ta không thể tách rời chính là một nửa luôn ở bên cạnh, cùng ta va vấp giữa dòng đời.
Răng thi thoảng cũng cắn phải lưỡi. Tức giận bởi vì lo lắng cho đối phương; cãi vã để minh chứng rằng vẫn yêu thương. Dù cho ngày ngày đều mắng ta, ngày ngày đều phiền ta, nhưng ra ngoài rồi vẫn sẽ trở lại, đau ốm rồi vẫn sẽ chăm sóc cho ta.
Bạn già chính là chiếc chân còn lại của ta, muốn bước đi được thì không thể thiếu nhau được
Bạn bè mà không liên hệ trong một thời gian dài thì mối quan hệ sẽ dần phai nhạt. Con cái lớn rồi dần dần cũng không còn ở cạnh ta. Chỉ có vợ chồng mới có thể mãi bên cạnh nhau cho đến già.
Gọi một tiếng “Bà xã ơi” thật dễ dàng, gọi một tiếng “Bà già ơi” mới khó. Gọi một tiếng “Ông xã ơi” thật đơn giản, gọi một tiếng “Ông già ơi” thì cần cả cuộc đời.
Bạn già, chính là bàn tay đã nắm lấy tay ta trong cuộc đời này; người mà kiếp sau ta vẫn muốn đi cùng một lần nữa.
Thục Anh, theo Secretchina
 

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

TRỰC CHỈ CHƠN TÂM



                                                                          TRỰC CHỈ CHƠN TÂM
                                                                                                        “TRỰC CHỈ CHƠN TÂM KIẾN TÁNH THÀNH PHẬT”

                                                             TRỰC nhận thường hằng, thật nhiếp hoa…
                                                             CHỈ soi thanh tịnh rõ đường tà.
                                                             CHƠN như vốn lặng, thừa duyên hiển,
                                                             TÂM pháp luôn an, cạn tướng già.
                                                             KIẾN lập Bồ đề nhìn chẳng sái,
                                                             TÁNH cùng Bát Nhã lắng không ngoa.
                                                             THÀNH toàn đại đạo lơi tuyên lý,
                                                             PHẬT nhật cao huyền bất độ gia.

                                                                                                Ngày 15/3/2018
                                                                                                        Minh Đạo

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

ĐỪNG TỚI LÚC BẤT LỰC MỚI LỰA CHỌN THUẬN THEO TỰ NHIÊN

                                                                          Kết quả hình ảnh cho thiên nhiên



Chúng ta sở dĩ mang nhiều đau khổ, là vì truy cầu quá nhiều thứ. Chúng ta thường bất mãn cũng bởi vì quá so đo, tính toán. Không phải chúng ta có quá ít, mà là chúng ta đã tính toán quá nhiều…

Cuộc sống chúng ta đã từng bỏ lỡ rất nhiều thứ, rất nhiều lần như thế. Vì vậy, chúng ta không cần phải đau lòng vì những điều mình đã vuột mất, mà hãy vui với những thứ chúng ta đang có.
Nếu không xinh đẹp, bạn vẫn còn có sức khỏe, không có sức khỏe, bạn còn có trí tuệ. Nếu không thông minh, nhưng bạn lại có một tấm lòng lương thiện, mặc dù không có của cải, nhưng bạn có được sự bình yên. Thường xuyên đi tới một nơi, thích một thứ, và nhớ về một điều gì đó đều là bởi vì ở nơi đó có ký ức về một người bạn quan tâm.
Đời người hạnh phúc hay là bất hạnh, quan trọng ở chỗ bạn hướng tới điều gì. Qua thời gian, chúng ta sẽ trải qua rất nhiều chuyện, hiểu ra rất nhiều đạo lý, chứng minh được nhiều điều, nhìn thấu rất nhiều người. Thời gian có thể phủ lên rất nhiều bụi trần, cũng có thể gột rửa hết thảy những bám bẩn.
Thời gian có thể phong kín tháng năm, cũng giúp ta mở ra rất nhiều ký ức; có thể xoa dịu rất nhiều khổ nạn, cũng có thể gột rửa những đau thương; có thể xem nhẹ những tranh chấp trên đời, cũng có thể thong dong nơi thế gian ấm lạnh.
Thanh xuân là như thế, dù có mang theo đau đớn nhưng thấy việc nghĩa vẫn không chùn bước. Những việc đã trôi qua không thể thay đổi được, nhưng chúng ta vì trí nhớ quá tốt, những gì đáng nhớ, cả những gì không đáng nhớ đều lưu lại trong ký ức,  bởi thế mới muộn phiền.
Chúng ta sở dĩ mang nhiều đau khổ, là vì truy cầu quá nhiều thứ. Chúng ta thường bất mãn cũng bởi vì quá so đo, tính toán. Không phải chúng ta có quá ít, mà là chúng ta đã tính toán quá nhiều.
Cơn gió đột nhiên thổi qua gò má rất nhẹ rồi bay đi, nhưng sao nụ hôn ly biệt lại làm nên sự kích động như trời đất quay cuồng. Ký ức đẹp nhất lưu lại trong trái tim, còn những điều tốt đẹp nhất của bản thân thì nhất định phải trao tặng cho người khác.
Khoảng thời gian tươi đẹp nhất, tôi vẫn đi một mình trong ánh sáng rực rỡ nhưng không phải con đường dành cho tôi. Tôi giống như một người nhặt ve chai, lặng lẽ góp nhặt những bức ảnh của thời gian, và biến chúng trở thành những ấp ủ riêng tư.
Đời người, bàn tay lớn bao nhiêu thì giữ được cái bát lớn bấy nhiêu. Bàn tay là thể hiện của bản lĩnh,cái bát chính là sự ngưng kết của hạnh phúc. Cứ oán trời trách đất, không bằng tĩnh tâm tu luyện. Con người, phải giúp đỡ lẫn nhau mới có thể nhẹ gánh thong dong.
Con đường, phải có người đồng hành, mới có thể cùng nhau say ngắm phong cảnh. Khoảnh khắc đẹp nhất của con người là khi nhớ về những gì đã từng trải qua với người thân và bạn bè, khoảnh khắc cảm động nhất của con người là được người thân và bạn bè nhớ tới.
Con người luôn rộng lòng bao dung với những người xa lạ, nhưng lại luôn bắt bẻ, bới móc với người thân của mình. Nhân sinh chính là cô độc, con người ai cũng trong khó khăn mà đi về phía trước, nhất thiết không được than phiền.
Đời người cũng giống như dòng suối, bắt nguồn từ đâu, chảy qua đâu, và chảy về nơi nào, những điều đó bản thân mình không thể quyết định. Không quan tâm tốt xấu, cứ thản nhiên đối mặt, đón nhận là được. Phàn nàn là tâm thái của kẻ nhu nhược, chẳng giúp ích gì, đối với mình, với người đều vô bổ.
Con đường phía trước còn rất dài, cuộc sống vốn dĩ đã luôn gian nan như thế, sự cô độc chỉ là một trạng thái, cô đơn chỉ là một tâm thái. Cuộc sống như thế cũng chỉ là để cho bạn không ngừng trải nghiệm những điều có được và những điều mất đi, những điều gặp được và những điều bị bỏ lỡ!
Có những điều tràn đầy ý nghĩa và cũng có những điều vô nghĩa. Vì vậy không cần truy cầu điều gì, chúng ta vốn nhỏ bé như hạt bụi, tô điểm cho thế giới này, phiêu đãng trong thế giới này…
Cuộc sống không có giả thiết, mọi khoảnh khắc đều là chân thực. Buồn cũng tốt, vui cũng tốt, bởi quá khứ sẽ không bao giờ quay lại. Hồi tưởng về quá khứ chỉ khiến ta thêm buồn đau. Lúc bạn thở dài lẩn tránh mọi thứ thì hạnh phúc cũng sẽ vụt tan biến.
Núi có chiều cao của núi, nước có độ sâu của nước, không cần phải so sánh, mọi người đều có thế mạnh riêng. Gió có sự tự do, mây lại mềm mại nhẹ nhàng. Không cần bắt chước, mọi người đều có cá tính riêng.

Đừng tự làm khó bản thân, có một số người không đáng để lưu giữ trong trái tim, cũng như một số thứ, không cần phải khắc sâu trong trí nhớ. Đừng chờ đợi cho đến khi bạn bất lực mới lựa chọn thuận theo tự nhiên. Đừng đợi đến khi không còn chỗ nương tựa, mới buộc phải thích nghi với hoàn cảnh.
Thanh Thư (dịch)

ĐỜI HOA (Thơ)




                                                                                ĐỜI HOA
                                                          ( Tam ngôn – Ngũ ngôn – Thất ngôn Liên hoàn )

                                                                           Một đời hoa,
                                                                           Cũng chóng qua.
                                                                           Bên liễu biếc,
                                                                           Dưới trăng ngà.
                                                                           Xinh sân ngõ,
                                                                           Đẹp lối nhà.
                                                                           Rồi giã biệt,
                                                                           Xốn lòng ta…

                                                                                               II

                                                                            Mãi tiếc một đời hoa,
                                                                            Tươi màu cũng chóng qua.
                                                                            Xum xoe bên liễu biếc,
                                                                            Thấp thỏm dưới trăng ngà.
                                                                            Đỏ nhạt xinh sân ngõ,
                                                                            Hồn nhiên đẹp lối nhà.
                                                                            Theo thời rồi giã biệt,
                                                                            Cứ lại xốn lòng ta…

                                                                                                III

                                                                            Thương tràn mãi tiếc một đời hoa,
                                                                            Mấy chốc tươi màu cũng chóng qua.
                                                                            Rộn buổi xum xoe bên liễu biếc,
                                                                            Rầy đêm thấp thỏm dưới trăng ngà.
                                                                            Người say đỏ nhạt xinh sân ngõ,
                                                                            Kẻ ngắm hồn nhiên đẹp lối nhà.
                                                                            Vẫn biết theo thời rồi giã biệt,
                                                                            Sao hoài cứ lại xốn lòng ta…

                                                                                                                22/5/2018
                                                                                                              Minh Quang