Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2019

KHẮC HẠNH PHÚC LÊN BÁNH QUẨY: CÂU CHUYỆN CÓ NGHE 9999 LẦN VẪN CẢM ĐỘNG

Kết quả hình ảnh cho tình nghĩa vợ chồng
                                                                       

Người chồng túng thiếu đã dùng thuốc lá của mình để đổi lấy một cái bánh quẩy từ ông chủ, rồi vui vẻ cầm lấy đưa cho vợ. Người vợ cắn một miếng to nhưng lại nói “đắng!”. Người chồng cảm thấy rất kinh ngạc, khi anh ta cắn một miếng mới biết rằng mùi vị thật sự của bánh quẩy này rất khác…
Năm đó, người vợ ngã bệnh, người chồng dùng xe ba gác đẩy vợ vào trấn để tìm phòng khám bệnh. Sau khi anh vét tất cả tiền xu trong túi ra, thầy thuốc cuối cùng cũng tiêm cho vợ anh một mũi, còn nhét cho cô hai túi thuốc Đông y bọc trong gói tre vàng.

Người chồng kéo chiếc xe rời đi, người vợ vẫn nằm yên trên xe. Băng qua một con đường nhỏ, rẽ sang phải, rồi lại băng qua một con đường nhỏ, có một mùi hương rất thơm bay tới. Người chồng nuốt nước miếng, ngập ngừng vài giây rồi dừng bước, quay đầu hỏi: “Có muốn ăn bánh quẩy không?”
Người vợ nằm trên xe vốn cũng đã lén nuốt nước miếng, đột nhiên nghe tiếng chồng hỏi, sững sờ một hồi, lắc đầu: “Không ăn, không muốn ăn”. Người vợ ấn vào trong túi có vài củ khoai lang nóng hổi: “Đây là khoai lang nè, nếu như tôi đói sẽ chỉ ăn khoai lang”. Người vợ hiểu rõ, túi tiền của chồng mình ngay cả một mảnh tiền xu cũng không có, làm sao có tiền mua bánh quẩy.
Người chồng nhìn vợ, tựa như lập tức thấy được tâm can của cô. Người vợ cảm thấy xấu hổ, cúi đầu. Chết thật, mùi thơm quyến rũ ấy cứ bay qua đây, người vợ không cầm được lại nuốt nước miếng.

Khi chiếc xe được đẩy đến bên đường, dựng cho ổn định, người chồng sải bước hướng về cái quán chiên bánh quẩy nho nhỏ bên góc đường. Ánh mắt người vợ đuổi theo bóng lưng dài và rộng của chồng, nhìn chằm chặp vào người chồng đang đứng trước cái quán ấy.
Người vợ đỏ mặt, xấu hổ đến nỗi nhắm mắt lại: “Trời ơi, chúng ta không phải là ăn mày, sao anh lại có thể chai mặt đi ăn xin người khác chứ!”. Mở đôi mắt ra, người vợ nhìn thấy anh chồng cười cười giơ bánh quẩy lên đi về phía mình.
Người vợ tức giận, lắc đầu: “Tôi không ăn. Tôi không phải ăn mày, không ăn những thứ đi xin”. Người chồng lớn tiếng nói: “Ai bảo bánh quẩy này là đồ ăn xin, là anh lấy thuốc để đổi”.
Người vợ kinh ngạc: “Lấy thuốc để đổi? Vậy lúc anh hút thuốc thì phải làm sao?”. Người chồng hút thuốc đã nhiều năm rồi, người ta nói “Người là sắt, cơm là thép”, người chồng lại nói “Người là sắt, thuốc là thép”. Trong mắt anh chồng, thuốc quan trọng hơn cơm.
Khi mệt, người chồng hút một điếu, liền thấy khỏe mạnh; khi đói, người chồng hút một điếu, liền thấy no. Thuốc mà người chồng hút là cây thuốc nhà tự trồng, sau khi phơi khô, lá cây thuốc lá cắt thành tơ cho vào túi nhựa nhỏ rồi lại bỏ trong túi, lúc muốn hút, cầm tờ giấy cuộn thành “loa tròn”.
Người chồng cười: “Một ngày, nửa ngày không hút thuốc, cũng không thể chết. Nếu không thể nhịn, nghiện thuốc đến không chịu nổi, thì anh sẽ đập vài cái lá khô bên đường cuộn thành loa tròn, không phải cũng có thể hút để đáp ứng nhu cầu sao…”. Người chồng cầm bánh quẩy đưa cho vợ: “Mau ăn đi, nhân lúc còn đang nóng, vừa thơm lại vừa mềm”.
Người vợ nói: “Chúng ta chia ra ăn đi, anh một nửa, em một nửa”. Người chồng lắc đầu lia lịa: “Không, anh không thích ăn những thứ đầy dầu như thế này, em mau ăn đi”.
Người vợ căn một miếng, đôi mắt ngấn lệ đi, muốn lau, nhưng lại không lau. Người chồng còn vui vẻ hỏi: “Có thơm không, có ngon không?”. Người vợ buột miệng: “Đắng, rất đắng”.
Người chồng suýt nữa nhảy cẫng lên: “Đắng? Sao lại có thể đắng, anh đã kêu chủ tiệm nướng một cái bánh ngọt nhất, thơm nhất mà”. Người vợ ngước đầu lên, chân mày chau lại: “Không tin, anh tự thử đi”.
Người vợ dùng sức xé ra nửa miếng, mạnh mẽ nhét vào miệng chồng. Người chồng nhai, rồi lại nhai, ơ, thật kỳ lạ, nó không đắng, vừa ngọt lại vừa thơm, còn ấm nữa.
Nhìn thấy dáng vẻ của người chồng, đột nhiên, người vợ bật cười. Người chồng lúc đó đã hiểu là tại sao. Người vợ chỉ là “gạt” chồng để chia sẻ bánh quẩy đó mà thôi, gạt người chồng ăn nửa còn lại của cái bánh…
Người chồng trong câu chuyện này, là bố tôi lúc 30 năm trước. Người vợ trong câu chuyện này, là mẹ tôi lúc 30 năm trước. Câu chuyện này bố đã kể tôi nghe “9999” lần, mẹ cũng kể tôi nghe “9999” lần. “Phiên bản” mà hai người họ kể có chút sai lệch.
Bố tôi luôn bỏ qua tình tiết ông ấy dùng số thuốc yêu thích ấy để đổi lấy bánh quẩy, nhưng lại liên tục kể chi tiết về việc mẹ đã gạt ông ấy ăn bánh quẩy. Mẹ tôi thì luôn nhấn mạnh tình tiết bố đã dùng số thuốc để đổi bánh quẩy như thế nào, nhưng lại bỏ qua khoảnh khắc bà đã gạt ông ấy ăn bánh quẩy.  
Trên đây là câu chuyện về chiếc bánh quẩy truyền nhau trên mạng, nó đã làm cảm động biết bao nhiêu người.

Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc, không phải là áo ấm đồ ăn ngon, hay bạc triệu dắt lưng, không phải là vinh hoa phú quý, không phải là lái xe xịn, ở biệt thự!
Hạnh phúc là khi ta khóc thì có người đau, khi ta mệt có người để dựa, mỗi nguyện vọng nho nhỏ, có người giúp ta thực hiện.
Hạnh phúc là có người yêu và hiểu mình, cho dù người đó có bao nhiêu, cũng đều lấy thứ tốt nhất đưa cho mình.
Phong cảnh có đẹp, nếu như không có người cùng thưởng thức, thì không có gì lạnh lẽo hơn thế. Cuộc sống có tốt, nhưng không có ai cùng chia sẻ, thì không có gì ảm đạm hơn như vậy. Tháng ngày đau khổ, nếu có người bên cạnh, thì còn gì hạnh hơn.
Hạnh phúc là một loại cảm gphúc iác, không liên quan tới giàu nghèo. Tình yêu không cần phải lãng mạn, không cần kinh thiên động địa, chỉ cần tay trái nắm tay phải, không buông không bỏ, không đổi không dời!
Tiền dĩ nhiên là quan trọng, nhưng nó chỉ là nhu cầu cuộc sống. Miễn là bạn có hai đôi tay chăm chỉ, bao nhiêu cũng có thể kiếm được, nhưng người yêu, nếu bỏ lỡ, bạn sẽ không bao giờ tìm thấy được nữa.
Tiền chỉ là để thỏa mãn vật chất, còn hạnh phúc mới là thỏa mãn tinh thần. Tình yêu thật sự, không cần tiền mua, tấm lòng thật sự, tiền càng không mua được. Phụ nữ đẹp chẳng bằng có cuộc sống tốt đẹp; có tiền tiêu, không bằng có người yêu thương!
Hạnh phúc rất đơn giản, một cái ôm ấm áp, một bờ vai đáng tin! Bạn ơi, bạn hiểu chứ!
Tuệ Tâm, theo SOH

 

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2019

XUÂN VỀ (Thơ xướng họa)



XUÂN VỀ –VỀ XUÂN (Đối xứng- Thủ vĩ ngâm)
XUÂN về khắp nẻo rộn về XUÂN
SÂN ngát hương tràn tỏa ngát SÂN
LẮNG nghĩa triêm ân dày nghĩa LẮNG
CHÂN tình đáp lẽ trọn tình CHÂN
TRẢI hòa đức độ nên hòa TRẢI
DÂNG cả tâm từ sống cả DÂNG
RÕ hiểu cho nhau cần hiểu RÕ
XUÂN về khắp nẻo rộn về XUÂN
24/1/2019
Viên Minh

Minh Quang XUÂN ĐẾN – ĐẾN XUÂN (Đối xứng – Thủ vĩ ngâm)
XUÂN đến muôn nơi khắp đến XUÂN
SÂN vườn hoa nở ngát vườn SÂN
LẮNG phiền chớ trỗi đâu phiền LẮNG
CHÂN đủ không màng quả đủ CHÂN
TRẢI hết từ bi thù hết TRẢI
DÂNG tràn quảng đại ái tràn DÂNG
RÕ niềm an dạ vui niềm RÕ
XUÂN đến muôn nơi khắp đến XUÂN.
25/1/2019
Minh Quang (Cẩn họa)

Tâm Ân XUÂN HỒNG (Đối xứng – Thủ vĩ ngâm)
XUÂN hồng tỏa khắp chốn hồng XUÂN
SÂN trải hoa vàng đẹp trải SÂN
SÁNG mát niềm tin luôn mát SÁNG
CHÂN huyền đạo lý chỉ huyền CHÂN
GẮNG thêm phúc ấm ngày thêm GẮNG
DÂNG đủ lợi đều thỏa đủ DÂNG
THẮM thiết duyên trần vui thiết THẮM
XUÂN hồng rạng rỡ khắp hồng XUÂN.
25/1/2019
Tâm Ân (Cẩn họa)

Đình Diệm HTM
XUÂN GỌI – GỌI XUÂN (Đối xứng - Thủ vĩ ngâm)
XUÂN gọi muôn nơi rộn gọi XUÂN
SÂN hoa ngát tỏa sắc hoa XUÂN
LẮNG tâm nghĩa đượm thơm tâm LẮNG
CHÂN dạ ân thâm ngát dạ CHÂN
TRẢI Ý thương chan nhuần ý TRẢI
DÂNG hồn mến hợp nhuận hồn DÂNG
RÕ hay biết thấu nên hay RÕ
XUÂN đến muôn nơi rộn đến XUÂN
Hương Thềm Mây GM.Nguyễn Đình Diệm
25.01.2018

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019

TRIẾT LÝ SÂU SẮC ĐẰNG SAU 3 CHÚ KHỈ “CHE MẮT, CHE TAI, CHE MIỆNG”

                                                          BỘ TƯỢNG 4 CHÚ TIỂU nititan loại 1


Triết lý sâu sắc đằng sau 3 chú khỉ “che mắt, che tai, che miệng”
Ý nghĩa đằng sau hình tượng 3 chú khỉ “không nhìn, không nghe, không nói” quả thực rất uyên thâm và sâu sắc, là một lẽ sống đẹp trong cuộc đời.
Trong cuộc sống thường ngày, có thể ở đâu đó chúng ta đã nhìn thấy hình ảnh 3 chú khỉ che mắt, che tai, che miệng. Thoạt đầu, ai không hiểu sâu kỹ sẽ nghĩ bộ tượng này “đại khái” khuyên chúng ta “không nhìn, không nghe, không nói” những điều xấu xa trong cuộc sống, rằng chúng ta hãy sống cuộc sống của mình, đừng quan tâm đến chuyện người khác.
Thậm chí, có thể ai đó còn tưởng rằng bộ tượng này khuyên con người sống “yếm thế”, “không nhìn, không nghe, không nói”, mặc kệ những gì “chướng tai, gai mắt” đang xảy ra xung quanh, sống bàng quan, “thây kệ” tất cả.
Tuy vậy, ý nghĩa của hình tượng 3 chú khỉ “không nhìn, không nghe, không nói” này quả thực rất uyên thâm và sâu sắc, là một lẽ sống đẹp trong cuộc đời.
Trong cuộc sống mỗi người, nhiều khi chúng ta phải chứng kiến những điều sai trái, thị phi, nhiễu nhương, nếu ai cũng chỉ an phận “không nhìn, không nghe, không nói”, thì xã hội, cộng đồng, gia đình và bản thân cuộc đời mỗi người rồi sẽ đi về đâu? Và nếu cứ tự “bịt tai, bịt mắt, bịt miệng” mình như thế cả cuộc đời, thì cuộc sống liệu có còn ý nghĩa?
Luận xung quanh bức tượng 3 chú khỉ “không nhìn, không nghe, không nói” này có nhiều lý giải.
Lý giải thứ nhất cho rằng nguồn gốc của bộ tượng này bắt nguồn từ Ấn Độ vài ngàn năm trước. Khởi nguyên của loạt tượng này là từ thần Vajrakilaya - một vị thần có 6 tay chuyên phá tan mọi trở lực.
Thần Vajrakilaya đôi khi được khắc họa trong hình ảnh lấy tay bịt tai, mắt và miệng, nhằm răn dạy chúng sinh không nhìn bậy, không nghe bậy, không nói bậy.
Lý giải thứ hai cho rằng bộ tượng bắt nguồn từ tư tưởng “tam không” của Nhật Bản. Tại Nhật, ở đền Toshogu, thuộc thành phố Nikko, cho tới nay vẫn còn lưu giữ được một bức điêu khắc cổ khắc họa 3 chú khỉ được đặt tên là Mizaru, Kikazaru và Iwazaru với ý nghĩa lần lượt là “bịt mắt”, “bịt tai”, “bịt miệng”, do nghệ nhân Hidari Jingoro nổi tiếng thực hiện từ thế kỷ 17.
Thực tế, cái đuôi “zaru” trong tên của cả 3 chú khỉ gần âm với từ “saru” trong tiếng Nhật nghĩa là con khỉ. Con che mắt tên Mizaru hàm ý rằng “tôi không nhìn điều xấu”. Con bịt miệng tên Iwazaru hàm ý “tôi không nói điều xấu”. Con bịt tai tên Kikazaru hàm ý “tôi không nghe điều xấu”.
Ngoài ra, người Nhật còn có thêm một hàm ý sâu xa hơn gửi gắm trong “ba ông khỉ thông thái”, đó là “bịt mắt để dùng tâm mà nhìn”, “bịt tai để dùng tâm mà nghe”, “bịt miệng để dùng tâm mà nói”.
Khi tâm ở trạng thái tĩnh, không bị rối loạn bởi những điều xấu do mắt nhìn thấy, tai nghe thấy, miệng nói ra, thì tự khắc tâm phát sinh điều thiện và người ta sẽ sống “có tâm”, sẽ nhìn - nghe - nói và làm những điều “có tâm”.
Cuối cùng, tư tưởng “tam không” này cũng mang nhiều sự đồng điệu với tư tưởng của Khổng Tử, khi học trò Nhan Uyên hỏi thầy về đức nhân, Khổng Tử đã trả lời rằng: “Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, phi lễ vật ngôn, phi lễ vật động” (nghĩa là “không nhìn điều sai, không nghe điều bậy, không nói điều trái, không làm điều quấy”).
Hình ảnh bộ khỉ “tam không” còn nhắc nhở chúng ta về “tâm viên, ý mã” (tâm nhảy nhót như khỉ, ý nghĩ lồng lộn như ngựa), rằng chúng ta phải biết kiểm soát cái tâm vọng động, nó vốn chẳng khác gì con khỉ thích chạy lăng xăng.
“Tâm viên” là chỉ tâm thế không khi nào được yên, lộn xộn, rối rắm, suy nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác, từ quá khứ, hiện tại đến tương lai, đó là “tâm viên”. Tâm này sẽ đưa con nguời đến loạn động, phát sinh ra đủ thứ phiền não…
Muốn không rơi vào cảnh “tâm viên”, không tự làm khổ nội tâm chính mình, nhất là trong bối cảnh đời sống đương đại, khi luồng thông tin phát sinh mỗi ngày nhiều như vũ bão, con người càng cần học ở “ba ông khỉ thông thái”, để không khổ vì nghe chuyện thiên hạ, vì nói chuyện thế gian và nhìn ngó chuyện người khác.
Bản chất của con người vốn là sự tò mò nên bất cứ chuyện nào, về bất cứ ai, dù không liên quan thì cũng muốn nghe, muốn thấy, để kể lại, bình luận với người khác. Tuy vậy, việc nghe - nhìn - nói về chuyện của người khác chỉ khiến bản thân mất thời gian và trở nên xấu xí. Xấu ở đây là ở cái tâm, bởi soi mói chuyện người khác thường không mấy khi chăm chú vào điều tốt đẹp.
Bởi vậy, nghe - nhìn - nói đều cần phải có chọn lọc, thì mới hy vọng giữ được cho mình cái tâm bình lặng. Khi sự nhận thức về thế giới xung quanh thông qua nghe - nhìn - nói trở nên tinh tế, sâu sắc từ trong tâm, con người ta sẽ quan sát, đánh giá được mọi vấn đề một cách vẹn toàn. Hình ảnh “bộ khỉ tam không” mang những giáo lý sâu sắc như vậy…
Bích Ngọc
Tổng hợp