Thứ Năm, 18 tháng 4, 2019

TUYỆT ĐỐI ĐỪNG TÙY TIỆN THỀ ĐỘC, ĐỌC XONG CÂU CHUYỆN NÀY BẠN SẼ BIẾT NGUYÊN NHÂN!

                                                          Kết quả hình ảnh cho thề độc

                                                                     Hình internet

Câu chuyện về nhân quả báo ứng do một ni cô kể lại sẽ khiến cho nhiều người phải sám hối.


Kinh Hiền Ngu của đạo Phật từng truyền lại một câu chuyện thế này:
Vào thời của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, có một số ni cô sau khi xuất gia vẫn cảm thấy dục niệm còn lưu lại trong tâm can mình. Họ liền cùng nhau tới gặp một vị ni cô già để xin lời chỉ dạy.
Vị ni cô này nói với họ, mọi suy nghĩ và hành động thể hiện sự tham dục của con người cũng giống như ngọn lửa cháy lan ra khắp nơi, càng cháy càng mạnh, những thứ bị nó thiêu rụi cũng càng nhiều.
Sau đó, bà kể cho những người kia nghe về câu chuyện nhân quả - báo ứng mà đích thân bà từng thể nghiệm.
Trong kiếp trước, vị ni cô ấy từng là một đại phu nhân của gia đình danh giá. Tuy gia thế phú quý, nhưng cả đời lại không có được một người con.
Sau này, chứng kiến phu quân lấy vợ lẽ và sinh được một người con trai, bà cảm thấy vô cùng ganh tỵ, dần dần nảy sinh uất hận, lại bởi uất hận mà hình thành tà niệm, nên đã lén bỏ thuốc giết chết đứa trẻ.
Khi cậu bé vô tội ấy qua đời, Nhị phu nhân khóc ngất mấy lần, đem lòng oán hận vì tin rằng bà cả đã hại chết con mình. Đại phu nhân đương nhiên không nhận tội, còn thề độc mà nói rằng:
"Nếu quả thực ta giết con cô, thì chồng ta sẽ bị rắn độc cắn chết, con ta sẽ bị chết đuối, bị chó sói cắn chết, tự ta sẽ ăn thịt con mình, rồi ta sẽ bị chôn sống, cha mẹ ta cũng bị thiêu chết".
Trong kiếp trước, lời thề độc của bà không hề trở thành hiện thực...
Sau khi qua đời, bà chuyển kiếp thành một người phụ nữ. Đó chính là ni cô ở đời này. Thế nhưng, ác nghiệp và lời thề độc từ kiếp trước đã theo tới kiếp này và khiến bà phải nhận báo ứng.
Ở kiếp này, bà đầu thai thành một cô gái xinh đẹp, xuất thân từ gia đình cao quý. Tới khi trưởng thành, bà kết hôn cùng một người đàn ông ưu tú, có được cuộc hôn nhân vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Sau này, ba mẹ chồng lần lượt qua đời, bản thân bà lại mang thai đứa con thứ hai nên nói với chồng cho mình về nhà mẹ đẻ an dưỡng.
Chồng bà đương nhiên đồng ý. Hai người nhanh chóng thu xếp hành lý và đưa đứa con lớn về nhà ngoại.
Nào ngờ mới đi được nửa đường thì bà đã trở dạ muốn sinh. Đứa trẻ sinh ra vẫn còn mùi máu tanh, mùi hương ấy đã dẫn dụ rắn độc đến cắn chết chồng bà ngay trên đường.
Không còn cách nào khác, bà đành cố nén đau thương, lưng cõng người con lớn, tay bồng đứa con nhỏ, tiếp tục lên đường về nhà mẹ đẻ.
Họ cứ đi mãi cho đến khi tới một con sông lớn chẳng có người qua lại. Người phụ nữ ấy chỉ có thể để đứa con trai lớn ở bên bờ sông, rồi ôm đứa nhỏ lội qua dòng nước. Sau đó, bà lại đặt đứa con nhỏ bên bờ, định bụng bơi về bên này để quay lại đón đứa lớn. 
Trớ trêu thay, khi đang quay lại để đón con trai lớn, thì đứa bé ấy trong chớp mắt đã tự nhảy xuống nước bơi đến chỗ mẹ, nhưng lại bị một con sóng lớn cuốn đi mất. Bà đau đớn vô cùng, quay lại nhìn người con mới sinh thì lại phát hiện ra đứa bé đã bị chó sói ăn thịt.
Phải tận mắt chứng kiến hết thảy những cảnh tượng ấy, người phụ nữ đau đớn đến mức tuyệt vọng. Lúc này đây, lựa chọn duy nhất của bà là trở về nương nhờ nhà mẹ đẻ. Không ngờ rằng, nhà bố mẹ ruột bị hỏa hoạn, cả gia đình chết cháy, không một ai còn sống…
Sau này, bà buộc phải tái hôn lần nữa. Một đêm nọ, người chồng sau khi đã uống say liền trở về nhà gõ cửa.
Khi ấy bà vừa mới sinh con, chưa kịp ra mở cửa. Người đàn ông ấy nổi điên, phá cửa xông vào, làm đứa con trai mới sinh ngã xuống đất chết.
Trong cơn say, ông ta lấy thi thể của con mình rán lên rồi bắt vợ ăn. Bà cương quyết không chịu, liền bị chồng đánh tới mức thập tử nhất sinh, chỉ còn cách mở miệng nuốt vào miếng thịt của chính con đẻ mình.
Sự việc hôm ấy giáng cho bà một đòn đả kích chí mạng. Không lâu sau, người phụ nữ tội nghiệp này trốn đến thành phố Varanasi và dừng chân nghỉ ngơi ở ngoài thành.
Bấy giờ, ở đó có một vị trưởng giả vô cùng quyền thế. Con trai của người này góa vợ đã lâu, đúng ngày hôm ấy cũng ra ngoài thành để thắp hương người vợ quá cố, vừa vặn nhìn thấy một phụ nữ đang mệt mỏi tựa vào gốc cây ven đường.
Như có điều gì mách bảo, người đàn ông ấy liền tìm đến hỏi thăm. Bà cũng đem hết thảy mọi đau khổ mà mình đã phải chịu đựng kể lại cho người đó.
Người đàn ông góa vợ rất cảm thông và thương cho hoàn cảnh tội nghiệp của bà. Không lâu sau đó, hai người kết làm vợ chồng.
Nhưng ngày vui chẳng được bao lâu, kết hôn một thời gian ngắn thì người chồng bạc mệnh qua đời.
Theo phong tục của thành phố Varanasi, người vợ buộc phải chôn theo người chồng quá cố của mình. Điều đó đồng nghĩa với việc bà trở thành vật bồi táng và bị chôn sống.
May mắn thay, bị chôn xuống đất chưa lâu thì có đám trộm mộ trong vùng tới đào ngôi mộ mới, nhờ vậy mà bà thoát chết.
Thủ lĩnh của đám trộm mộ thấy bà dung mạo đoan chính, liền ngỏ ý muốn lấy bà làm vợ. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, người chồng mới của bà lại bị bắt và kết án chém đầu.
Đám đàn em dưới trướng vẫn tuân theo luật lệ của Varanasi, đem bà chôn sống cùng thủ lĩnh. Dường như vận mệnh chưa tuyệt đường sống, đám sói hoang đến đào xới ngôi mộ mới đắp, bà một lần nữa được cứu.
Cả một đời phải trải qua không biết bao nhiêu khổ nạn, sau khi trở về từ nấm mộ kia, bà đã thề phải tới chỗ Phật Thích Ca Mâu Ni xin được xuất gia.
Khi tìm thấy Đức Phật, bà vừa khóc vừa kể lại cuộc đời truân chuyên của mình, cũng vừa sám hối những lỗi lầm trong quá khứ với mong muốn được Đức Phật thương xót và cho mình xuất gia tu hành.
Nhận được sự đồng ý của Phật Thích Ca, bà đã cạo đầu và xuất gia. Trải qua nhiều khổ hạnh cuối cùng người phụ nữ ấy đã đạt quả vị A La Hán và nhìn thấy những nghiệp chướng mà mình gây ra ở kiếp trước.
Cứ như vậy, ni cô già từ tốn kể lại tất cả những câu chuyện kiếp trước – kiếp này của bản thân mình cho các ni cô khác nghe.
Nghe xong ai nấy đều nơm nớp lo sợ trong lòng. Vì họ đã hiểu được rằng, tham dục của bản thân tựa như lửa cháy trên cánh đồng, nếu không sớm ngày dập tắt thì ắt không gánh nổi quả báo. Kể từ đó, các ni cô ấy một lòng tu tập, tham niệm trong lòng cũng dần dần biến mất.
Có người cho rằng, nói ra lời thề chỉ là một việc làm mang tính hình thức. Kỳ thực không phải như vậy.
Vào thời điểm lập một lời thề, trong cõi u minh đều có thần linh chứng giám cho lời nói, việc làm và suy nghĩ của chúng ta.
Vì vậy, chúng sinh nếu thề thốt sau khi làm việc xấu cũng giống như gieo vào mặt đất một hạt giống hủy diệt, khi nghiệp duyên "chín" thì ắt sẽ gặp quả báo…
Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2019

ƯỚP MỘNG (Thơ xướng họa)



ƯỚP MỘNG
Thời thơ mộng ướp cõi phiêu bồng,
Đến tuổi vai chùng chạnh nỗi rông.
Vọng cảnh tìm phương ngày thấy cỗi,
Đong niềm ngại thuở lúc sờn rong.
Kinh cầu ổn phận thôi đừng quén,
Mõ nguyện vui đời khỏi ước mong.
Phá cả trầm ngâm còn ngõ động,
Bình yên vẫn đẹp dưới mai hồng.

Lê Trí Viễn THỜI THƠ
Ruộng cỏ thời thơ duỗi cánh bồng,
Bao giờ trả nợ thú ngày rông?
Theo về cái thuở hoài say mộng,
Nuối lại hương mùa chỉ nghĩ rong.
Bởi ngóng duyên nầy oằn dạ cỗi,
Cho lần cảnh nọ nhớ tình trong.
Hành trang đất Mẹ ân nào đủ,
Nguyện cả niềm đây mãi sáng hồng.
16/4/2019
Lê Trí Viễn (Kính họa)

Đình Diệm HTM KÍNH HỌA VUI CÙNG HUYNH
THƯƠNG VỀ

Sông thu sóng cuộn lá bềnh bồng
Dạ nhớ theo chiều gió thả rông
Bến Ngự mây đùn chiều đắm mộng
Kim Long nguyệt tỏa thuở mơ rong
Ngàn xa nghĩa nhạt còn ai ngóng
Vạn cách tình phai nỏ người mong
Cạn chén trăng soi lòng sầu cảm
Thương về bến cũ buổi xuân hồng
Hương Thềm Mây – GM nguyễn Đình Diệm
16.4.2019

Tịnh Xá Huệ Đăng TUỔI THƠ

Lần thương cái tuổi rạ khô bồng
Vẫn ướm niềm thơ rộn cả đồng
Lữ khách quay về xô nẻo mộng
Duyên trần nhớ tủi ngẫm đời rong
Xa dần chốn nọ hương nào cỗi
Cách trở phương nầy vị mãi trong
Hẳn biết theo dòng sông nghĩa cuộn
Còn ta lỗi hẹn cảnh xuân hồng.
TX Huệ Đăng (Kính họa)

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2019

HÀNH THIỆN VUI NHẤT LÀ KHÔNG CẦU NGƯỜI BIẾT, THI ÂN KỴ NHẤT LÀ ĐỢI ĐƯỢC ĐÁP ĐỀN

                                                            Kết quả hình ảnh cho hình đẹp




Khi chúng ta đứng trước lựa chọn phải làm người cho đi hay người nhận lại, tin rằng có rất nhiều người sẽ thích lựa chọn trở thành người được nhận. Nhưng thực ra, cho đi sẽ khiến bản thân hạnh phúc hơn so với nhận lại, đó là niềm vui đến từ sâu thẳm trong tâm…

Mỗi người chúng ta khi đến thế giới này, từ nhỏ đến lớn trong mỗi giai đoạn đều không thể tách rời khỏi việc nhận sự giúp đỡ của người khác: sự giáo dưỡng của bố mẹ, kiến thức của thầy cô, sự tương trợ của bạn bè v..v.., có thể nói trong cuộc đời chúng ta, bất kể lúc nào, bất kể nơi nào đều không thể tách rời những ân huệ mà người khác cho mình.

Khi đứng trước lựa chọn cho đi hay nhận lại, không ít người mong sẽ được nhận lại, nhưng đâu biết rằng hạnh phúc thực sự lại ở chỗ biết cho đi. Có câu rằng: “Tặng người hoa hồng, tay còn lưu hương”, giúp đỡ người khác là đang tạo niềm vui cho chính mình.
Biết cách giúp người hoàn thành ước vọng, hiểu được thế nào là phó xuất, đây thật sự là biểu hiện của nhân cách chói sáng, đồng thời cũng là một lại trí huệ đối nhân xử thế.
Phó xuất là một loại cho đi, nhưng không cần phải chờ mong sự báo đáp của người khác. Khi chúng ta giúp đỡ người khác, cũng là đang giúp đỡ chính mình. Làm người nên có một trái tim lương thiện, lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác, thi ân không cần người phải báo đáp, đó mới chính là sự lương thiện cao nhất.
1. Hành thiện mà muốn người biết, đó không phải thiện
Sự lương thiện cao nhất, là đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ. Một mực truy cầu báo đáp, thì sẽ thường bỏ qua cảm nhận của đối phương, dù cho có làm việc thiện, cũng có thể tạo ra sự tổn thương cho người khác.
Trong “Lễ Ký” có ghi chép một câu điển cố “Không ăn đồ bố thí” như sau: Vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, thiên tai nhân họa không ngừng. Có một năm, nước Tề bị mất mùa, lão bá tánh không có cơm ăn, rất nhiều người vì đói mà chết.
Có một người tên là Kiềm Ngao, vì muốn lấy danh tiếng, đã phân phát đồ ăn cho người dân bị nạn trên đường. Kiềm Ngao sợ rằng người khác không biết mình đang “làm việc tốt”, cố ý hét to với người đi đường: “Đồ ăn không cần trả tiền đây! Mau đến ăn đi!”.
Không ngờ rằng, người trên đường chẳng một ai thèm để ý tới ông ta. Khó khăn lắm mới có một người dân bị nạn đi ngang qua, Kiềm Ngao liền chặn người này lại, dùng giọng điệu cao cao nói với người đó: “Này, ta kêu ngươi đấy! Qua đây ăn đi!”.
Ông ta vốn dĩ cho rằng người dân này sẽ cảm ơn đại đức của mình, sẽ dập đầu bái tạ, nhưng nào ngờ người đó trừng mắt nhìn ông ta và nói: “Ta thà chết đói, chứ không ăn!”.
Khi ban ân huệ cho người khác, đừng thể hiện bản thân để người khác cảm thấy rằng bạn rộng rãi hào phóng, thì họ sẽ nhận lấy ân huệ của bạn. Nếu giúp người khác chỉ vì muốn được báo đáp, trong lòng sẽ luôn tính toán, vậy thì hành thiện chẳng qua chỉ là một màn biểu diễn giả tạo, mà sự “bố thí” giả tạo này, với người với ta đều không được xem là một việc tốt.
Chỉ có sự nhân từ thương cảm phát ra từ trong tâm, mới có thể khiến người khác cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Nếu vậy thì ân huệ mà ta cho đi, mới có thể phát ra ánh hào quang. Nếu như có mục đích xấu xa, sẽ như hạ thấp người khác, kiểu hành động cho đi này không được tính là cao quý.
Trong “Chu Tử Gia Huấn” có nói: “Thiện dục nhân tri, bất thị chân thiện; ác khủng nhân tri, tiện thị đại ác”, ý rằng làm thiện muốn người ta thấy, điều thiện ấy không thực; Làm ác sợ người ta biết, điều ác ấy mới thật to. Sự lương thiện phát ra từ trong tâm, giống như một cơn mưa mùa xuân, lặng lẽ tưới nhuần vạn vật.
2. Vui vẻ hành thiện, không cầu người biết
Tăng Quốc Phiên từng nói: “Hành thiện vui nhất là không cầu người biết”. Người xưa hành thiện tích đức, chú trọng khiêm tốn. Mặc dùng không khoa trương, nhưng chỉ cần bạn làm, công đức và phúc đức sẽ cứ dần dần tích lũy, phù hộ cho con cháu đời sau.
Nhưng nếu làm thiện chỉ vì để đạt được phúc báo và tán thưởng, nhiễm lòng tham công danh lợi lộc, dù cho có làm thiện bao nhiêu đi nữa, cũng rất khó để mà cảm thấy vui vẻ thật sự.
Trong “Chiến Quốc Sách – Ngụy Sách” có nói: “Nhân chi hữu đức vu ngã dã, bất khả vong dã; ngô chi hữu đức vu nhân dã, bất khả bất vong dã”. Ý nói, người khác đối xử với bạn có ân huệ, không thể không để trong lòng; mà bạn đối với người khác có ân huệ, không nên cứ để trong lòng.
Tục ngữ thường nói: “Nhận ơn một giọt nước, phải báo đền bằng cả dòng suối”. Việc này là đứng ở góc độ người được giúp đỡ để nhìn vấn đề, cổ vũ mọi người học cách cảm ơn, có ân thì cần phải báo đáp.
Nếu đứng ở góc độ là người bố thí mà nhìn, thì chỉ cần nhớ một câu tục ngữ: “Thi ân không cầu báo đáp”. Sự lương thiện chân thật, không cần phải nhận lấy sự báo đáp, không tính thiệt mất, nếu không thì sẽ trở thành kiểu người chỉ lấy thiện đối thiện, xem việc thiện như một cuộc giao dịch. Người ta trách bạn ham muốn lợi lộc, bạn hận người ta không biết đền ân, tâm tốt mà lại làm việc xấu, đến cùng là đôi bên đều thiệt.
Vô tư kính dâng là điều trân quý nhất, cho người khác ân huệ mà không cần sự báo đáp mới là vĩ đại nhất. Nếu như có một người cho người khác ân huệ nhưng lại cầu báo đáp, vậy thì người đó không phải là một người vô tư không vụ lợi, ý định ban đầu giúp đỡ người khác sẽ trở nên biến chất.
Chúng ta phải có được một trái tim bao dung từ bi, hành thiện với người, viện trợ giúp người. Chỉ khi từ bi với người, thì quan hệ giữa con người mới trở nên càng tốt đẹp hơn, thế giới sẽ trở thành một gia đình hòa thuận.
Có câu: “Tích đức không cần người thấy, hành thiện tự có trời biết”, cái thiện mà ta vô tình trồng được, sẽ có ngày ra hoa kết trái. Bạn chỉ cần tử tế, trời cao tự có an bài!
Tuệ Tâm (Theo SOH)

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2019

HÀNH TRANG (Thơ xướng họa)



CHỚ PHIỀN AI
( Họa theo bài HÀNH TRANG thơ CS. Minh Đạo đăng trong wesite https://quangduc.com/ - https://quangduc.com/author/post/10951/1/cu-si-minh-dao )
Dương trần đã hẹn chớ phiền ai,
Nhét đẫy lòng tham bị khổ cài.
Lẽ sống hoài trông cuồng quả dại,
Duyên tình cứ đuổi dễ nào phai.
Bờ an gốc tĩnh đừng e ngại,
Nẻo chánh đường ngay miễn luận bài.
Ước vọng chưa dừng rong ruổi mãi,
Nương cầu pháp thủy đợi ngày mai.
14/4/2019
Viên Minh

Đình Diệm HTM KÍNH HỌA
RẠNG ĐỨC MAI
Hãy giữ lòng lành chớ khổ ai
Trăm năm trần ải lụy duyên cài
Năm canh thao thức đau tình dại
Bốn mặt mơ màng não ái phai
Mở lối am mây đừng có ngại
Khai đường tịnh thất chớ nghi bài
Nương lời Phật dạy hành tâm mãi
Tựa giới tham cầu rạng đức mai.
Hương Thềm Mây – GM nguyễn Đình Diệm
14.4.2019

Hiểu lẽ an lòng khó lụy ai,
Đời thôi vướng bận khỏi chi cài?
Im lời đón nhẫn đâu là dại!
Lặng tiếng lơ chờ rõ để phai.
Trước những gièm pha nào đủ ngại,
Còn như phớt tỉnh cũng không bài.
Triền miên đố kỵ hoài đau mãi
Xả nỗi tham cầu đặng ánh mai.
15/4/2019
Tịnh Thất Liên Hoa (Kính họa)


Mong cầu chẳng ngán rõ sầu ai,
Khóa chặt nguồn tham khổ vẫy cài.
Mấy quãng xuôi tình xem cảm dại,
Bao điều nghịch cảnh cố tìm phai.
So bì thổn thức lòng còn ngại,
Gói kỷ hiềm nghi hận sẽ bài.
Bởi gắng mơ đùa nên chạy mãi,
Thì sao phớt tỉnh chuyện ngày mai.
15/4/2019
Như Huyễn Trần (kính họa)

Kỳ Hải Phan BẾN MAI
Kỳ Hải Phan
(Lạc họa theo bài CHỚ PHIỀN AI của tác giả Viên Minh)
Vẫn sống chân thành chẳng lụy ai
Lề manh ngõ thoáng mở then cài
Tuần xui chí nguyện nào sao lãng
Tháng hạn tâm nguyền nỡ nhạt phai.
Cõi trở về sông đà thấm phận
Dòng trôi tới bể sẽ yên bài
Niềm vui sáng rạng từ tri cảm
Tỉnh lẽ nhân tình ở bến mai.
16-4-2019

HÀNH TRANG
Phải giữ môi cười chớ lụy ai,
Lòng trong rỗng sạch mắc chi cài.
Ngày sang mở mắt tình không nhạt,
Tháng lụn nhìn đời nghĩa chẳng phai.
Hiểu nỗi bao thời… thôi ái ngại,
Cầu duyên vạn kiếp… nỏ an bài!
Ven mùa lá rụng hoài đi mãi!
Chỉnh lại lên đường tiếp ánh mai…
4/2019
Minh Đạo

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2019

SÔNG QUÊ (Thơ xướng họa)




SÔNG QUÊ
( Họa vận theo bài THONG DONG VÀO HẠ ( Nhà thơ Kỳ Hải Phan) )
Sông thời mãi lượn uốn đường quanh,
Khúc khủyu về theo giữ ngọn nhành.
Rạng rỡ chiều thu mờ dải tím,
Yên bình tháng hạ ửng viền xanh.
Dân tình rõ lối nương đời thuận,
Phước lộc thừa ân để cõi lành.
Bởi nhận lòng đây hoài nỗi nhớ,
Đi cùng kỷ niệm khó rời nhanh.

12/4/2019

Lê Trí Viễn HƯƠNG XƯA
Gió thoảng hương tràn rộn nỗi quanh
Vui nhìn lối nhỏ dạ thương đành
Nương thời lão giả soi đầu bạc
Để quãng quê mùa nợ tóc xanh
Dẫu hiểu đời không hoài mát dịu
Còn xui phận chẳng đỡ trong lành
Ai về chốn cũ thầm liên tưởng
Chuyển vận theo dòng mãi lướt nhanh.
13/4/2019
Đình Diệm HTMKÍNH HỌA
NGHE TÌNH VẠN THUỞ
Theo dòng nước chảy cuộn co quanh
Lặng lẽ về xuôi giữ ngọn ngành
Thanh thỏa mây loang mờ ráng đỏ
Thảnh thơi khói tỏa mịt bờ xanh
Bao thu đất khách vương trần lụy
Một thoáng trăng quê hiện chốn lành
Lắng đọng tre ru bờ liễu biếc
Nghe tình vạn thuở thoảng qua nhanh!
Hương Thềm Mây – GM Nguyễn Đình Diệm
13.4.2019
Nguyễn Như Nhiên BỜ MƯƠNG RUỘNG CỎ
Rộn rã bờ mương trải mát quanh,
Mùa lên ruộng cỏ sớm vươn nhành.
Yên bình một thuở tràn hương ngát,
Rạng rỡ bao đời mở lối xanh.
Lộc nõn lòng nương thời chẳng mất,
Tình thơ nghĩa cảm dạ không đành.
Ôm tròn kỷ niệm thì đâu nỡ,
Sợ nỗi xuân nồng rảo bước nhanh.
13/4/2019
Nguyễn Như Nhiên(Kính họa)
Văn Trung Le "". NƯỚC LỚN RÒNG. ""
Con nước theo thời lên xuống quanh
Lục bình xuôi ngược biết đôi nhành
Chảy ra từ rạch lòng sông cạn
Nước biển tràn vào mặn trổ xanh
Ròng lớn xưa nay định rỏ rành
Nương theo dòng chảy chọn an lành
Đò ngang lập lững trong cô quạnh
Mát mái xuôi chèo cập bến nhanh
Ngày 13/4/2019

Minh Quang HƯƠNG MÙA
Hương mùa chẳng rõ… mãi nhớ quanh,
Mấy thuở niềm vui cũng đoạn đành.
Nỏ giận duyên chùng đau kiếp bạc,
Đâu hờn mối lỡ nản tình xanh.
Trong hiền lẳng lặng ngày sông suối…
Mát mẻ bình yên lẽ ngọn ngành…
Kỷ niệm dằng dai thành nghĩa thấm,
Theo dòng thế sự ngẫm hoài nhanh.
14/2/2019
Minh Quang (Kính họa)

Duc Au 14/4 phúc lũy.
“Dân tình rõ lối nương đời thuận,
Phước lộc thừa ân để cõi lành”(Viên Minh)
DÂN ước trọn trao đỗi dạ thành
TÌNH ngay lý vẹn mãi thông hanh
RÕ khơi gìn nghĩa lưu nguồn cội
LỐI khởi giữ tình luyến ngọn ngành
NƯƠNG nguyện gian trần xua bất hạnh
ĐỜI nguyền xở thế buộc đua tranh
THUẬN niềm liệu đắng ngấm kiêu hãnh
PHƯỚC LỘC THỪA ÂN ĐỂ CÕI LÀNH!

* PL khoán thi - Mượn câu thi Thi SƯ Viên Minh.
( SÔNG QUÊ - Viên Minh ).

4 LOẠI XOONG CHẢO ĐỘC HẠI CẦN TRÁNH



Xoong chảo không dính, xoong chảo bằng nhôm... đều 
có thể gây hại cho sức khỏe. Hãy thay thế bằng đồ inox, gang...

Dưới đây là những dụng cụ nấu ăn nguy hiểm nhất và các lựa chọn an toàn hơn để thay thế, theo liệt kê của Bright Side.
1. Xoong chảo chống dính
4 loại xoong chảo độc hại cần tránh
Đồ chống dính đứng đầu danh sách nguy hiểm, nhưng nhiều người vẫn chọn vì nó tiện lợi và phổ biến.
Nhờ được phủ một lớp PTFE (polytetrafluoroethylene) lên bề mặt nên các dụng cụ này không bị dính thức ăn khi đun nấu. Tuy nhiên, khi gặp độ nóng trên 300 độ C, PTFE bắt đầu thải độc tố, người nhiễm phải sẽ có chứng giống như cảm cúm, người ta gọi là cúm Teflon. Độc tố này thậm chí gây tử vong cho chim thú cưng.
Một số xoong chảo chống dính còn chứa PFOA (axit perfluorooctanoic), có liên quan đến một số bệnh ung thư như ung thư vú, tuyến tiền liệt và ung thư buồng trứng. Dù PFOA có mặt trong các sản phẩm chống dính với hàm lượng nhỏ chưa đủ gây nguy hiểm cho con người, nhưng nó cũng xuất hiện ở nhiều vật dụng hàng ngày khác, vì thế bạn nên hạn chế tiếp xúc với nó.
Một số xoong chảo không dính chỉ có PTFE và không chứa PFOA (chẳng hạn như đá granite), nhưng chỉ an toàn khi lớp phủ còn nguyên vẹn. Ngay khi lớp phủ bị sứt mẻ, cần phải bỏ ngay dụng cụ đó.
Dụng cụ thay thế: 
Bạn có thể sử dụng xoong chảo gang. Đây là một dụng cụ an toàn, bền, giữ nhiệt tốt và bạn có thể tập cho nó không dính. Gang không phát tán chất độc hại nào vào thức ăn, là một cách tự nhiên để tăng nồng độ sắt của bạn. 

2. Xoong chảo bằng nhôm và lá nhôm bọc thực phẩm
4 loại xoong chảo độc hại cần tránh - 1
Nhôm là vật liệu được sử dụng rộng rãi trong nấu nướng vì là nguyên liệu dễ kiếm, bền, nhẹ, linh hoạt và có thể tái chế. Tuy nhiên, nồng độ nhôm cao có liên quan tới một số bệnh ở hệ thần kinh trung ương, bao gồm Alzheimer và ALS. Dù xoong chảo nhôm thường có một lớp phủ bên ngoài nhưng lớp phủ dễ bị sứt mẻ, giải phóng kim loại độc hại vào thực phẩm.
Dụng cụ thay thế:
Xoong nồi bằng thủy tinh, sẽ không bao giờ giải phóng bất cứ thứ gì độc hại khi đun nóng, bền, thân thiện với môi trường và không lưu mùi vị thức ăn nấu trước đó. Nhược điểm duy nhất là đây là dụng cụ không chống dính.
3. Xoong chảo bằng đồng

4 loại xoong chảo độc hại cần tránh - 2
Đồ đồng đẹp và dẫn nhiệt tốt, giúp thực phẩm nóng nhanh và đều nhưng cũng có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe con người. Giống như một số kim loại nặng khác, đồng cần thiết cho sức khỏe con người với số lượng nhỏ. Tuy nhiên, nếu có lượng đồng dư thừa trong cơ thể, bạn có thể bị ngộ độc kim loại nặng. Khi dụng cụ nấu bằng đồng không được tráng một lớp phủ bên ngoài, nó có thể giải phóng đồng vào những món ăn có axit. Còn nếu đồ đồng có lớp phủ bên ngoài thì thường là niken, lại là một nguyên tố độc hại khác.
Dụng cụ thay thế:
Xoong chảo bằng thép không gỉ (inox). Đây là một lựa chọn tuyệt vời: bền, tương đối nhẹ, ít trầy xước, có thể không dính nếu biết cách sử dụng. Chỉ cần bạn mua đúng thép không gỉ dành cho thực phẩm - loại không chứa niken hoặc crôm.
4. Xoong chảo bằng gốm tráng men
4 loại xoong chảo độc hại cần tránh - 3
Đồ gốm tráng men trông đẹp mắt. Gốm về cơ bản là an toàn tuy nhiên lớp men phủ bên ngoài có thể chứa những chất độc hại. Lớp men phủ gốm không bền và thường xước sau vài tháng sử dụng. Khi nó bị xước, chì và cadmi trong lớp men phủ sẽ đi vào thực phẩm và sau đó vào trong cơ thể bạn. Nhiễm độc chì là một trong những loại ngộ độc kim loại nguy hiểm nhất và có thể dẫn đến đau bụng, nhức đầu, vô sinh và các biến chứng khác.
Dụng cụ thay thế:
Dùng dụng cụ nấu bằng gốm nguyên chất 100%. Đây là một trong những lựa chọn tốt nhất và an toàn nhất vì nó được làm bằng vật liệu hoàn toàn tự nhiên, không độc hại và sẽ không bị bong tróc. Đồ dùng này không dính, dễ dàng rửa sạch trong máy rửa bát và cũng rất bền. Nhược điểm duy nhất là chi phí tốn kém.
Hoàng Anh

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019

NƠI TA (Thơ xướng họa)



DẦN QUA
Duyên chùng vận oải… nếm thời qua,
Mộng ước dần phai khổ cõi mà!
Ngẫm buổi ưu sầu khi xứ lạ,
Suy ngày não nuột lúc người xa.
Càng vươn cảnh nhớ đau lòng rã,
Lại nuối đêm hờn ;lắng nghĩa sa.
Nghĩ chuyện trần ai mình chẳng quá!
Đường xuôi tuổi hạc gắng giao hòa…
4/2019
Viên Minh (Cảm họa)

Minh Quang SỐNG NHẪN
Sống nhẫn bao thời lẳng lặng qua,
Trần gian chỗ dựa vẹn thương mà.
Lờ đi cái bực tan buồn lã,
Thấy rõ cơn phiền sợ khổ xa.
Thấu thảy đường mê lần họa rã,
Lơi cùng ngõ dục hổng đời sa.
Bên Người giữ đạo niềm không quá,
Tịch tĩnh bình yên biết để hòa.
7/4/2019
Minh Quang (Kính họa)

Đình Diệm HTM KÍNH HỌA
VẠN SỰ VÔ THƯỜNG
Viếng lại quê nhà mấy buổi qua
Con sông bến nước vẫn vậy mà
Nhà xưa liếp lá chừ thay cả
Lối cũ tre làng đã đổi xa
Ruộng rẫy nghe đau cò nhớ rã
Nương vườn luống oải lúa sầu sa
Thời nay vận ấy đành vui vậy
Vạn sự vô thường chuyển tiếp hòa
Hương Thềm Mây – GM nguyễn Đình Diệm

Lê Trí Viễn BUÔNG DẦN
Buông dần đố kỵ đẩy phiền qua,
Khắp nẻo cười vui trĩu mặn mà.
Mở ngõ từ gieo chờ khách lạ,
Vun tình nghĩa tập bước đường xa.
Yên hàn chốn đạo phờ đau rã,
Lặng lẽ kinh thầy ẩn khuất sa.
Thiểu dục muôn đời đâu cũ quá,
Bình minh vẫn rạng sống an hòa.
7/4/2019
Lê Trí Viễn (kính họa)

Duc Au 7/4 phúc lũy.
“Lờ đi cái bực tan buồn lã,
Thấy rõ cơn phiền sợ khổ xa”(MinhQuang)

LỜ phớt mọi điều trôi thảy qua
ĐI trong gian khổ đặng soi ta
CÁI tâm khởi tịnh tình xoay tất
BỰC bội khơi hòa nghĩa thoát ra
TAN dạ sân si nào giải tỏa
BUỒN lòng ái hỉ nỏ bày ra
LÃ hờn lưu giữ đâu thanh thỏa
THẤY RÕ CƠN PHIỀN SỢ KHỔ XA!
* PL khoán thi - Mượn câu thi Sư Minh Quang.
( SỐNG NHẪN - Minh Quang. ).

Kỳ Hải Phan ĐƯỜNG DÀI
Kỳ Hải Phan
(Lạc họa theo bài thơ “DẦN QUA” của tác giả Viên Minh)
Mặn muối cay gừng khổ cũng qua,
Ngừng mưa nắng hửng vậy thôi mà!
Hờn lâu đến nỗi quen thành lạ,
Giả mãi xem chừng cận hóa xa.
Biển dữ giăng lòng nuôi cá mực
Sông lành cuộn sóng thả phù sa.
Trần gian lắm ngã đời bươn trải
Đoạn cuối dành cho quãng khải hòa.
09/4/2019


NƠI TA
Mọi chuyện lâu dần cũng chóng qua,
Băn khoăn chi lắm khổ thân mà!
Khi khen lòng mát đâu còn lạ,
Lúc giận trí mờ hẳn cách xa.
Thấm tận đường yêu đừng nghĩa rã,
Quay đều nhịp sống giữ đời sa.
Ngày lên việc đến không buông thả,
Lặng lẽ tâm trong vạn sự hòa.
4/2019
Minh Đạo