Thứ Năm, 3 tháng 6, 2021

LỜI PHẬT DẠY VỀ DUYÊN NỢ TRONG TÌNH YÊU ĐÁNG SUY NGẪM

 


Những lời Phật dạy về duyên nợ, duyên số trong tình yêu vợ chồng rất hay, rất đáng để suy ngẫm.

Đức Phật dạy rằng, cuộc sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ.
Nhiều cặp vợ chồng, đôi lứa đang sống hạnh phúc với nhau mà một trong hai người bỗng có tình cảm với người khác, dẫn đến chuyện chia tay. Những người dung tục sẽ nói người kia là trăng hoa, đểu cáng… nhưng thật ra đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm không thể níu kéo được.
Bên cạnh đó cũng không thiếu những cuộc tình dang dở. Có những mối tình sâu đậm kéo dài nhiều năm nhưng cuối cùng lại kết thúc, chẳng đi đâu về đâu. Thậm chí, có cô gái tưởng kết hôn đến nơi rồi lại đột ngột đứt gánh giữa đường.
Hay có những cô gái mải mê phấn đấu sự nghiệp, lớn tuổi rồi mà lỡ dở tình duyên. Đến khi ngoảnh lại, tuổi đã chơi vơi mà mảnh tình vắt vai chưa có.
Con người gặp và yêu nhau là do duyên phận. Nhưng duyên phận lại là điều vô cùng kỳ lạ, không ai có thể hiểu thực sự về nó. Có thể hữu duyên vô phận. Có thể yêu nhau, nhớ nhau nhưng không thể gần nhau. Không cố ý đeo đuổi thì lại có, cố gắng có khi lại chẳng thành.
Vì thế, phụ nữ có muộn duyên tình chớ có quá đau buồn. Chưa gặp người ưng ý là do bản thân tu chưa đủ phúc, duyên chưa đủ sâu. Tuổi tác lớn không phải vấn đề, chưa gặp đúng người thì chưa thể gọi là muộn. Chỉ có bỏ lỡ mối duyên đích thực mới thật sự là muộn màng. Người sống trên đời, ấm lạnh chỉ có bản thân hiểu rõ nhất, đừng vì áp lực bên ngoài mà sống trái với lòng, yêu lầm cưới sai. Như vậy không chỉ kiếp này khổ mà còn kết nghiệt duyên, liên lụy tới kiếp sau, nhất định phải trả giá. Lãng phí duyên kiếp này, tạo nghiệp báo kiếp sau, đừng vì một chốc lát cô đơn mà đánh đổi.


Bạn và tôi hãy cùng nghe Lời Phật Dạy về Duyên Nợ và Tình Yêu qua câu chuyện:


“Có 1 chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng. Anh ta đau khổ nên tìm lên chùa và hỏi 1 vị sư thầy.
-Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?
Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem 1 chiếc gương. Trong đó có hình ảnh 1 cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường.
Mọi người đi qua đều bỏ đi…
Chỉ có 1 anh chàng dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy 1 cái áo rồi cũng bỏ đi.
Mãi sau có 1 chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn.
Sư thầy nhìn anh chàng và nói:
-Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy, đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người Con gái ấy thôi!”


Câu chuyện về một miếu Quan Âm:


Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”
Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?” Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…


Câu chuyện kết thúc, để lại trong lòng người nghe câu nói cuối cùng mà nàng Châu Nhi đã nói:


“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.


Một câu chuyện khác về lời dạy của đức Phật trong tình yêu:


Đêm khuya, trong một ngôi Chùa, có một người quỳ dưới chân Đức Phật nhờ Ngài dạy về chuyện tình yêu.
Người: Thưa Đức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm một người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào?
Đức Phật: Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con không?
Người: Thưa vâng.
Đức Phật: Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy?
Người: Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng, lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Đức Phật?
Đức Phật: Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức. Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.
Người: Nhưng vợ con vẫn rất yêu con, quả thật yêu con lắm, thưa Đức Phật.
Đức Phật: Vậy thì vợ con hạnh phúc.
Người: Sau khi con chia tay vợ để lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Đức Phật?
Đức Phật: Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi một tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.
Người: Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới người khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mãi là người đau khổ.
Đức Phật: Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thật sự của vợ con sẽ tiếp nối sang một người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới là người hạnh phúc, con mới là người đau khổ.
Người: Vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi. Cô ấy sẽ không yêu ai khác.
Đức Phật: Con cũng đã từng nói thế phải không?
Người: Con…con…con…
Đức Phật: Bây giờ con nhìn ba ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?
Người: Quả thật con không biết, hình như đều sáng giống nhau.
Đức Phật: Ba ngọn nến ví như ba người đàn bà. Một ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Đông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu…Ngay đến một trong ba ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không tìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?
Người: Con…con…con…
Đức Phật: Bây giờ con cầm một cây nến đặt trước mắt để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?
Người: Đương nhiên ngọn trước mặt sáng nhất.
Đức Phật: Bây giờ con đặt nó vô chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất.
Người: Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nào sáng nhất.
Đức Phật: Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất. Khi con để nó vô chỗ cũ, con lại không tìm được một chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng.
Người: Con hiểu rồi, không phải Đức phật bảo con phải ly hôn vội vã, Đức Phật đang niệm chú làm cho con ngộ đạo.
Đức Phật: Nhìn thấu sẽ không nói trắng ra, con đi đi!
Người: Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay, thưa Đức Phật.
Đức Phật: A Di Đà Phật…
Thế gian trăm ngàn mối duyên, chỉ có một mối duyên thực sự dành cho mình. Phật giáo tin rằng, tu trăm năm mới cùng chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối, mối duyên vợ chồng là mối duyên phải vun đắp, cố gắng thật nhiều mới có được. Người ta thường có thói quen cầu xin Phật để tìm được người yêu, nhưng Phật dạy rằng, dù cầu xin cũng chỉ là xin duyên xin phận chứ không thể xin người. Mà duyên ấy là do người tự cầu phúc, tự tạo ra, Phật chỉ kết nối chứ không thể ban cho. Thế gian biển người mênh mông, người với người gặp nhau là duyên tiền định, yêu nhau là phận kiếp trước, bên nhau là trả nợ đời đời.


Vì thế, người ta yêu nhau, đến với nhau được là do duyên phận, đừng vội buồn khi mình cô đơn và khi duyên đến rồi, cũng đừng vứt bỏ.

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2021

ĐI ĐẾN BÊN CẠNH CHIẾC Ô TÔ ĐỂ ĂN XIN, CẬU BÉ BẤT NGỜ KHÓC NỨC NỞ KHI NHÌN VÀO PHÍA TRONG

 


Người lớn đã phải an ủi cậu bé một lúc mới khiến cậu bé kìm chế được cảm xúc của mình.


Trong những thời khắc khó khăn của cuộc sống, chắc chắn sẽ có lúc bạn cảm thấy tuyệt vọng trước hoàn cảnh của chính mình, thậm chí oán thán số phận đã hà khắc với bản thân. Tuy nhiên, nếu bạn chịu phóng tầm mắt nhìn ra xa hơn, bạn sẽ thấy rằng mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều lần, giống như nhân vật chính của câu chuyện khiến netizen xúc động mạnh mẽ dưới đây. 

Theo hãng tin Atinkan News, 1 cậu bé ăn xin chừng 10 tuổi lang thang trên phố nhiều ngày đã bước đến bên cạnh 1 chiếc ô tô để xin tiền người ngồi trong xe, hy vọng có thể mua thêm chút đồ ăn bỏ vào bụng. 

Thế nhưng, ngay khi nhìn vào bên trong xe, cậu bé đã vô cùng sững sờ trước những gì mình nhìn thấy và bật khóc nức nở, quên luôn cả việc phải xin tiền. 

Đi đến bên cạnh chiếc ô tô để ăn xin, cậu bé bất ngờ khóc nức nở khi nhìn vào phía trong - Ảnh 1.

Hóa ra, người ngồi trong xe là 1 phụ nữ và người này đang đeo 1 chiếc nẹp ở cổ và còn phải đeo cả bình oxy để thở. Người phụ nữ sau đó được xác định là Gladys Kamande, hiện phải sống dựa vào nguồn oxy nhân tạo này. 

Hóa ra, cô Gladys bị chứng tràn khí màng phổi và cô liên tục phải dùng tới máy tạo khí oxy, máy trợ thở để có thể duy trì sự sống mỗi ngày. Mắc căn bệnh nguy hiểm, cô Gladys cũng đã phải trải qua 12 ca phẫu thuật.

Đi đến bên cạnh chiếc ô tô để ăn xin, cậu bé bất ngờ khóc nức nở khi nhìn vào phía trong - Ảnh 2.

Cậu bé bật khóc nức nở vì thương người phụ nữ phải đeo bình oxy trong xe.

Xúc động và thương cảm cho người phụ nữ thậm chí còn không thể tự hít thở được bình thường, cậu bé ăn xin đã vô tư bật khóc, thể hiện đúng thứ tình cảm trong sáng và rất đáng trân trọng của cậu.

Những người có mặt ở hiện trường đã phải cố gắng an ủi để cậu bé bình tĩnh lại và không khóc nữa. Người phụ nữ khi chứng kiến cậu bé thương xót mình thì mỉm cười hạnh phúc. Có lẽ cô cũng sẽ làm những gì có thể để giúp đỡ cậu bé bất hạnh này. 

Câu chuyện dù đã xảy ra được khá lâu, nhưng mới đây đã được chia sẻ lại trên mạng xã hội vì tính nhân văn tuyệt vời của nó. 

"Một câu chuyện đơn giản, nhưng lại phản ánh điều đẹp đẽ nhất của mỗi con người, đó là lòng trắc ẩn và sự đồng cảm với những nỗi đau của đồng loại", 1 người bình luận. 

"Sở hữu 1 trái tim nhân hậu, biết yêu thương người khác, cậu bé này nhất định sẽ có 1 tương lai tốt đẹp và rộng mở", 1 người khác nhận xét. 

"Câu chuyện còn là lời nhắc nhở cho chúng ta, rằng ai cũng có những khó khăn của riêng mình, vì thế, hãy ngừng than vãn và luôn cố gắng hết sức vì 1 cuộc sống tốt đẹp hơn", 1 người nữa khẳng định. 

Được biết, sau khi 1 người qua đường chứng kiến câu chuyện quá xúc động đã đăng lên MXH, giúp gây quỹ phẫu thuật cho cô Gladys và người phụ nữ cũng đã giúp cậu bé quay trở lại trường học, không còn phải lang thang ăn xin trên phố nữa. 

Một cái kết rất đẹp cho những tấm lòng nhân hậu! 

Theo Atinkan News


TRĂM NĂM TRƯỚC THÌ TA CHƯA GẶP… (Thơ)

 


TRĂM NĂM TRƯỚC THÌ TA CHƯA GẶP…
“ Trăm năm trước thì ta chưa gặp
   Trăm năm sau gặp lại hay không? “
 
TRĂM trò vạn kế ngẫm đều tong…
NĂM tháng dần qua vẫn dặn lòng.
TRƯỚC chặng đường sân xua nỗi cõng,
THÌ bao khúc hận giảm cơn chồng.
TA còn lận đận vì tâm lộng,
CHƯA hết lao đao bởi dạ cong.
GẶP mối duyên xưa suy hiểu trọng,
TRĂM NĂM SAU GẶP LẠI HAY  KHÔNG?
 
 12/9/2018
Minh Đạo


Thứ Ba, 1 tháng 6, 2021

RUN TAY HÓA RA LÀ DẤU HIỆU CỦA BỆNH NGUY HIỂM NÀY

 Tay run có thể là dấu hiệu của chất độc trong não, một triệu chứng của bệnh gan nhiễm mỡ.

Gan nhiễm mỡ giai đoạn muộn có thể dẫn đến chữ viết nguệch ngoạc /// Shutterstock

SHUTTERSTOCK
Mỡ gan có thể tiếp tục tích tụ mà người bệnh không biết. Tuy nhiên, ở giai đoạn nặng, bệnh gan nhiễm mỡ có thể xuất hiện các triệu chứng. Và tay run có thể là một manh mối, theo Express.
Theo tổ chức về bệnh gan của Anh - British Liver Trust - nhiều người mắc bệnh gan tiến triển mắc bệnh não gan ở một mức độ nào đó. Đây thực chất là sự suy giảm chức năng của não.
Gan bị tổn thương nghiêm trọng không còn khả năng loại bỏ các chất độc ra khỏi máu, là nguyên nhân gây ra các triệu chứng về tinh thần và thể chất của bệnh não gan. Khi nhiều chất độc tích tụ trong não, chữ viết tay có thể không rõ và run, theo Express.
Một dấu hiệu suy giảm tinh thần khác của bệnh gan nhiễm mỡ có thể kể đến là buồn ngủ. Những dấu hiệu tinh tế như vậy tự người bệnh có thể khó nhận ra, nhưng người thân có thể nhận biết.
Ví dụ, một người bị bệnh gan nặng có thể gặp khó khăn trong việc tập trung hoặc ghi nhớ mọi thứ.
Ngoài ra, người bệnh cũng không thể làm tốt các trò chơi đố chữ hoặc tính toán; dễ khóc và xúc động hơn bình thường. Hơn nữa, còn có thể cảm thấy buồn ngủ vào ban ngày nhưng tỉnh táo vào ban đêm.
Run tay hóa ra là dấu hiệu của bệnh nguy hiểm này1


ẢNH: SHUTTERSTOCK

Các triệu chứng của bệnh ở giai đoạn nặng

Các triệu chứng của bệnh ở giai đoạn nặng có thể bao gồm:
Run tay đến độ không thể cầm ly nước mà không làm đổ
Nhầm lẫn
Thay đổi tính cách
Ảo giác
Loạng choạng dễ ngã
Tốt nhất nên đi khám về chức năng gan càng sớm càng tốt.
Tổ chức về các bệnh hiếm gặp của Mỹ - National Organisation for Rare Disorders - nhấn mạnh rằng có thể chữa khỏi bệnh não gan nếu phát hiện sớm và điều trị kịp thời. Tổ chức này nói thêm, có tới 70% người bị xơ gan phát triển các triệu chứng của bệnh não gan, theo Express.
Tổ chức về bệnh gan của Mỹ - Liver Foundation - cảnh báo rằng, cho dù có cố gắng hết sức, vẫn không thể ngăn chặn bệnh gan tiến triển.

Nguồn thanhnien

Thứ Hai, 31 tháng 5, 2021

LƯU LUYẾN (Thơ)

 


Lưu Luyến (Thủ vĩ ngâm)

( Cùng  cô Hồng Vo, Thầy Qui Công Trương - Phan Thanh Tịnh - NS. Bảo Cường , cô Võ Thị Quỳnh và tập thể lớp 10 – 11 – 12A1 NK. 78 - 81 trường QH – Huế )
 

Lưu luyến sao quên buổi  tiễn nầy,
Cô trò cùng khách tạm chia tay.
Ngày qua những chuyện thôi thầm giữ,
Tháng đến bao niềm chắc lại vây.
Vì nỗi chân tình mong mãi đậm,
Bởi đường nhân nghĩa ước đều ngây.
Từng  gương mặt ấy luôn hoài cảm,
Lưu luyến sao quên buổi  tiễn nầy…
 
6/9/2018
Minh Đạo