Thứ Ba, 2 tháng 8, 2022

CHÙM THƠ MÙA VU LAN 2022

 


VU LAN NHỚ MẸ

 

Vu Lan tháng bảy đã về rồi

Cách trở muôn trùng dáng Mẹ tôi

Đức hạnh Người gieo nguyền chẳng đổi

Từ bi kẻ nhận rõ luôn bồi

Nuôi mầm sữa ngọt kề bao nỗi

Dạy nghĩa quê nghèo vẹn chiếc nôi

Cháu chắt ngày sau khuyên chớ lỗi

Không vì chuyện thế bạc tình lôi.

 

 

THIẾU MẸ

 

Ngàn sương đỏng đảnh đón thu về

Thiếu Mẹ trên đời lắm cảnh thê

Vất vả hy sinh cùng với thế

Âm thầm dạy dỗ sống theo lề

Dương trần ngọt đắng Người không kể

Chướng ngại sai lầm chuyện nở chê

Gộp đức, ân dày con cháu để

An nhiên chẳng hận, kiếp buồn lê…

 

 

MẸ

 

Gánh đậu lưng còng giữa buổi trưa

Vì con chịu khổ! Nói sao vừa

Thân bằng giống cảnh ai mà tựa

Phận thế cùng quê kẻ chẳng lừa

Cách trở muôn trùng đâu gặp nữa

Xa dần vạn nẻo rõ hoài thưa

Trần gian nguyện giữ… Như thời hứa

Dưỡng dục ân nầy trả hết chưa?!!!

 

TRÔNG CHIỀU NHỚ MẸ

 

Tháng bảy mưa về đẫm giọt rơi

Trông chiều nhớ Mẹ …thể nào vơi!

Nơi trần gộp đức…thương đời hỡi!

Ngõ đạo răn lòng… cảm phúc ơi

Dẫu cực vì con buồn chẳng với

Dù đau mặc thế nản không rời

Đâu phiền phận ấy tuỳ duyên bởi

Lẽ sống thường gieo đúng vạn thời.

 

 

CHIỀU NGHĨA TRANG

 

Quạnh quẽ sương chiều thả  bước chân,         

Vương buồn nhịp mõ, khánh chùa ngân.

Vàng tươi dãy đá hoen màu bẩn,

Cỏ biếc vườn mai rộn liễu ngần.

Ngẫm Mẹ thời qua hoài khổ lấn,

Về Cha kiếp lụn mãi đau vần.

Công ơn tựa núi nào đâu lẫn

Dẫu vạn muôn đời khó trả ân.

 

Mùa Vu Lan 2022

Minh Đạo


BÁC SỸ NÓI VỚI BỆNH NHÂN: “ÔNG LÀ VỊ QUAN VÔ LIÊM SỈ, SỐNG TRÊN ĐỜI THẬT LÀ VÔ ÍCH”, VÌ SAO BỆNH LẬP TỨC KHỎI?

 


Trí huệ cổ nhân luôn là đề tài bất tận đối với hậu thế, thông qua những bài học kinh nghiệm được đúc kết và trau dồi, chúng ta sẽ học được những tinh thần vô cùng quý giá. Dưới đây là 3 hỏi kinh điển của bậc Thánh nhân, đó đều là những câu hỏi thú vị và gai góc, không phải ai cũng có thể trả lời được. Nếu bạn có thể đưa ra đáp án cho cả 3 đáp án, bạn không phải là người bình thường đâu!

Nào, cùng thử nhé:

Hoa Đà trị bệnh

Vào cuối thời Đông Hán, có một vị quan lâm bệnh nặng không ăn được nên mời Hoa Đà đến chữa bệnh. Sau khi Hoa Đà bắt mạch cho vị quan này, ông không kê đơn thuốc hay châm cứu gì cả, sau đó bèn rời đi mà không nói gì.

Người nhà vị quan nghĩ rằng việc tiếp đãi không chu đáo, nên vội vàng gửi quà và mời Hoa Đà một bữa tiệc linh đình. Hoa Đà nhận lễ rồi thưởng thức rượu trà, nhưng cuối cùng ông cũng không kê đơn thuốc.

Hơn 10 ngày sau, vị quan đó cử con trai đến hỏi Hoa Đà, sau đó Hòa Đà chỉ để lại một bức thư, trong bức thư có viết: “Vị quan vô liêm sỉ, sống trên đời thật là vô ích!”

Vị quan sau khi đọc xong phong thư, bệnh lập tức khỏi!

Hỏi: Vì sao bệnh lại khỏi?

Khổng Tử hỏi Hạng Thác

Khổng Tử nói: “Trong 3 người đi đường thì ắt có một người là thầy của ta, gặp người tốt thì theo gương, gặp người xấu thì sửa mình”.

Khổng Tử là người sáng lập Nho gia, thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc là thời kỳ “trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng”, gọi là bách gia chư tử.

Khổng Tử không chỉ nổi tiếng ở Trung Quốc, mà còn vang danh thiên hạ. Khổng Tử có thể có được một địa vị cao cả như vậy, sự uyên bác và kiến thức của ông được mọi người công nhận, và được hậu thế xưng là Thánh nhân. Nhưng vì sao Khổng Tử lại từng bái một đứa trẻ 7 tuổi làm thầy?

Người ta kể rằng, khi đứa trẻ này chào đời, dao kéo không cắt đứt dây rốn được, cuối cùng người mẹ lấy cỏ tranh cắt mới đứt được. Đứa trẻ này tên là Hạng Thác.

Hạng Thác từ nhỏ đã là một đứa trẻ thông minh, có tài hùng biện và là một thần đồng được nhiều người biết đến. Một hôm, Khổng Tử dẫn các đệ tử đi về phía đông để thuyết giảng, trên đường đi gặp Hạng Thác lấy cát và đất để đắp một cái thành, chặn đường đi của ông.

Khổng Tử tò mò hỏi Hạng Thác: “Cậu bé, tại sao khi nhìn thấy xe ngựa, con lại không nhường đường?”

Hạng Thác đáp: “Từ xưa đến nay, chỉ nghe nói xe phải tránh thành chứ không hề có chuyện ngược lại bao giờ.”

Khi Khổng Tử nghe câu trả lời của Hạng Thác, ông cảm thấy đây là một cậu bé đặc biệt, sau đó ông quyết định đưa ra một số câu hỏi để thử thách cậu bé.

Khổng Tử hỏi: Cậu có biết cái gì là núi mà không có đá? Cái gì là cửa mà không khóa? Cái gì là như xe mà không có bánh? Cái gì giống bò mà không sinh bê? Cái gì là ngựa mà không sinh ngựa non? Cái gì là đao mà không có khâu đao. Cái gì là lửa mà không có khói? Cái gì là cây mà không có nhánh?

Câu trả lời của bạn là gì? Hãy đọc đến cuối để tham khảo câu trả lởi của Hạng Thác!

Câu chuyện xây miếu của Lỗ Ban

Lỗ Ban, một thợ thủ công kiến trúc cổ đại nổi tiếng, đã cùng thầy học nghệ khi mới chỉ hơn 10 tuổi. Một lần, ông theo Sư phụ đến sửa chữa đền Hương Nham trong khu rừng rậm của núi Nam Sơn, khi đến đỉnh núi, bước đến trước cây cổ bách và một khóm đá khổng lồ, Sư phụ nói: “Cây cổ bách và khóm đá kì lạ này, trông thật hiếm thấy!”Lỗ Ban nói: “Nếu trên khóm đá này xây dựng một ngôi miếu, thì lại càng tốt hơn nữa”.

Sư phụ nhìn Lỗ Ban, nói: “Tốt, con có thể ở đây để tu sửa và kiến tạo nên 111 ngôi miếu!”

Nghe thấy Sư phụ nói như vậy, Lỗ Ban vô cùng sửng sốt, trong tâm nghĩ: “Ở đây có khóm đá khổng lồ như vậy, nhưng làm sao có thể dễ dàng xây nhiều chùa như vậy được?”

Mấy ngày liên tục, Lỗ Ban không nghĩ ra lời giải, trong lòng lo lắng đến mức, uống trà không thấy thơm, ăn cơm không thấy ngon.

Sau bữa sáng hôm đó, Lỗ Ban lại ngồi dưới cây cổ bách, sau đó nhìn về phía khóm đá khổng lồ. Đột nhiên ánh mắt ông trở nên sáng lên, ông vui mừng thốt lên: “111 ngôi miếu của Sư phụ có thể xây được rồi”.

Sau khi Lỗ Ban nói với Sư phụ những gì mình nghĩ, Sư phụ khen ngợi ông là người thông minh và rất sáng tạo.

Câu hỏi: Lỗ Ban đã nghĩ ra biện pháp gì?

Câu trả lời:

Đáp án cho câu hỏi thứ nhất:

Sau khi đọc bức thư, vị quan vô cùng tức giận và hét lên: “Hãy bắt và giết ông ta!”, người của vị quan chia nhau đuổi theo Hoa Đà suốt 2 tiếng đồng hồ, nhưng cuối cùng không bắt được Hoa Đà. Vì quá tức giận và lo lắng nên vị quan liên tục thở hổn hển, oán hận ngút trời, ông ho sặc sụa và phun ra một vũng máu đen.

Sau khi nôn xong, vị quan cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, ngày hôm sau Hoa Đà trở về, trả tiền và lễ vật cho nhà vị quan, sau đó nói với ông ta rằng: “Bệnh của ông đã được chữa khỏi rồi“. Hóa ra, đây là phương pháp mà Hoa Đà dùng để làm cho vị quan khạc ra máu, từ đó bệnh đã bình phục trở lại.

Hạng Thác nhanh trí: Khối đất là núi không có đá. Cổng của trời không có khoá. Kiệu không có bánh. Trâu không sinh bê. Ngựa gỗ không sinh ngựa non. Rìu không có khâu đao. Đèn đom đóm không bốc khói. Cây khô không có nhánh.

Đáp án cho câu hỏi thứ 2:

Hạng Thác nhanh trí: Khối đất là núi không có đá. Cổng của trời không có khoá. Kiệu không có bánh. Trâu không sinh bê. Ngựa gỗ không sinh ngựa non. Rìu không có khâu đao. Đèn đom đóm không bốc khói. Cây khô không có nhánh.

Đáp án cho câu hỏi thứ 3:

“Dưới cây bách cổ, trên khóm đá khổng lồ xây dựng nên 111 ngôi miếu” – 111 ngôi miếu mà Sư phụ nói đến, thực ra là phép chơi chữ đồng âm, ý nghĩa là: Cây bách cổ (Bách tức là là 100), 1 khóm đá (Đá tiếng Hán việt là Thạch, thạch đồng âm với thập, thập là 10) và 1 ngôi miếu.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Secretchina – Kiệt Phu

Nguồn: vandieuhay.net

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

BÀI HỌC CỦA CỔ NHÂN: HỌA PHÚC TỪ MIỆNG MÀ RA, KẺ ƯA NỊNH HÓT THẬT THÀ ĐỪNG MONG

 


Tục ngữ có câu: “Họa từ miệng mà ra”, cho dù là giữa bạn bè hoặc người thân, cũng không thể tùy ý nói bừa, nếu không rất có thể sẽ làm tổn thương hoặc đắc tội với người khác, dần dần mối quan hệ sẽ trở nên xa cách. Dưới đây là 4 lối nói cấm kỵ trong giao tiếp:

1. Nói lời khoe khoang

Khi nói chuyện với người khác, không thể chỉ nghĩ đến cảm xúc của cá nhân, cần phải xem xét và nghĩ đến cảm nhận của người khác, không nên quá phô trương hạnh phúc của mình trước mặt người khác.

Bởi vì hạnh phúc của bạn lại rất có thể là nỗi đau của người khác. Trong khi bạn thể hiện niềm hạnh phúc của mình, cũng có thể là lúc bạn chạm vào nỗi bất hạnh của người khác, điều này cũng tương tự với việc bạn hưởng thụ niềm vui trên nỗi thống khổ của người khác, điều này rất không tốt.

Chẳng hạn như, có người mới ly hôn hoặc gia đình bất hòa, thường xuyên xảy ra mâu thuẫn và cãi vã, nhưng vợ chồng bạn lại thể hiện tình cảm và nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác, điều này chẳng phải đang xát muối vào vết thương lòng của người khác hay sao? Một ví dụ khác là người ta không có nhà và lo lắng về việc không mua được nhà, nhưng bạn lại khoe trước mặt họ rằng ngôi nhà của bạn tốt như thế nào, tiện nghi và sang trọng ra sao.

2. Không nói những lời thô lỗ, gây kích động

Cùng một sự việc, cùng một câu nói, nhưng cách thể hiện của mỗi người là khác nhau.

Ví dụ bạn giúp đỡ ai đó một số công việc, họ rất cảm kích và muốn nói lời cảm ơn, nhưng người nói lời thô lỗ sẽ đứng bên cạnh và nói một cách lạnh lùng: “Không cần phải cảm ơn anh ấy, chẳng qua là anh ấy cũng không có việc gì làm lúc rảnh rỗi mà thôi”.

Bạn và đám bạn đang cùng nhau đi ăn cơm, các bạn tranh nhau việc thanh toán hóa đơn, người nói lời thô lỗ sẽ lạnh lùng nói: “Cứ để cho anh ấy thanh toán đi, dù sao anh ấy cũng là người có tiền”.

Bố mẹ đau ốm, bạn tận tình chăm sóc, người khác khen bạn là người con hiếu thảo, người nói lời thô lỗ sẽ nói: “Chẳng qua anh ta bị ép buộc làm như vậy thôi, cha mẹ anh ta, anh ta không chăm sóc thì chăm sóc ai?”

3. Nói những lời chế giễu

Trong cuộc sống không phải ai lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, mỗi người đều có những nỗi niềm, khó khăn riêng, những lúc như vậy, chúng ta nên thông cảm, thấu hiểu và giúp đỡ lẫn nhau.

Nhưng lại có những người chỉ thích nói về những ưu điểm của bản thân và cười nhạo khuyết điểm của người khác. Ví như khi bạn thấy người khác không biết nấu ăn, bạn liền nói: “Ngay cả nấu ăn mà bạn cũng không biết“, thấy người cao tuổi không biết dùng điện thoại liền cười nhạo: “Ngay cả dùng điện thoại mà cũng không biết dùng”, thấy người khác đau ốm liền cười nhạo nói: “Đều là do bản thân tự chuốc lấy, ngay cả sức khỏe của bản thân cũng không biết giữ gìn thì có trách ai”.

Trong cuộc sống, ai cũng không tránh khỏi những thiếu sót. Thử hỏi ai trên đời là không có nhược điểm và lỗi lầm? Khi luôn cười nhạo người khác, lẽ nào bạn đã là một người hoàn hảo? Cái gì bạn cũng biết hay sao? Nếu người khác cười nhạo bạn, trong lòng bạn có cảm thấy dễ chịu không?

4. Cách nói tiêu cực

Những người luôn vui vẻ, hào phóng, lạc quan và năng động có thể mang lại cho mọi người năng lượng tích cực, có động lực để tiến về phía trước, hầu hết mọi người đều thích kết giao với những người như vậy.

Còn ngược lại, những người tiêu cực và bi quan, suốt ngày cau có mặt mày, u sầu chán nản, gặp ai cũng giống như đòi nợ vậy.

Những người như vậy khi nói chuyện, thường nói những lời tiêu cực,  mang theo năng lượng không tích cực, nào là cái này vô ích, cái kia vô ích, cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa và nhàm chán. Người khác nghe xong cảm thấy phản cảm, buồn phiền, vốn dĩ là tâm trạng đang rất tốt, nghe những lời tiêu cực như vậy, tâm trạng lại trở nên không tốt nữa.

Ví như, có ai đó đang giảm cân, người tiêu cực sẽ nói: “Người nhìn xấu xí như thế, giảm béo cũng vô ích”, thấy con nhà người ta học tập nỗ lực, họ sẽ nói: “Chẳng là gì cả, nếu gia thế không có điều kiện thì cố gắng đến mấy cũng vô dụng”.

Dù sao người tiêu cực luôn nói người khác làm gì cũng không đúng, làm gì cũng vô dụng, nhưng chính họ cũng không nói ra cách hữu ích để giải quyết vấn đề, họ chỉ biết đả kích, trách cứ người khác, kiểu người này khiến những người xung quanh rất khó chịu.

Người xưa nói: “Biết cách nói chuyện cũng là một nghệ thuật”, để có những mối quan hệ tốt và chất lượng, khi giao tiếp giữa người với người, chúng ta cần phải biết đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận, tôn trọng đối phương, dùng những ngôn ngữ tích cực và khích lệ đối phương.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Aboluowang (Vương Hòa)

Nguồn: vandieuhay.net

VÌ SAO TÍN PHẬT LẠI KHÔNG ĐƯỢC PHÙ HỘ? CÔ GÁI ĐẾN THẾ GIỚI LIÊN HOA TÌM ĐÁP ÁN!

 

Ảnh Internet

Có một số người cảm thấy người tốt trên đời không được phúc báo, người tín Phật kiền thành không được Thiên thượng phù hộ, liền nghĩ rằng “vậy còn tu luyện làm gì?”. Nhân gian vốn là tầng thứ khiến con người nhìn không thấy được chân tướng, câu chuyện này sẽ giúp mọi người giải đáp nghi ngờ.

Thời nhà Thanh, ở Ngô Giang, Giang Tô có một người tên là Khoái Lan Chu, là một cư sĩ thờ Phật tại nhà. Ngày thường, từ lúc tinh mơ ông đã thức dậy tụng “Kinh Kim Cang”, buổi tối cũng trì tụng trong điện đường xây ngay trong nhà mình, thắp một ngọn đèn lưu ly, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.

Nói đến sinh hoạt ngày thường của ông thì giống như một vị tăng nhân khổ hạnh, suốt hai mươi năm không hề vào phòng ngủ. Trong nhà nghiêm cấm giết chóc, chỉ phóng sinh, thức ăn từ động vật không bao giờ có trong nhà.

Trong các ngày lễ tết, ông cẩn thận chuẩn bị đậu, trái cây, rau cỏ tế tự tổ tiên, đối với người hầu, tỳ nữ thì phát cấp “tiền ăn mặn”, nhưng bảo họ tập trung ra cửa hàng bên ngoài ăn uống.

Khoái Lan Chu có đứa con gái tên là Ấu Lan, tự Tố Quyên, nhận được sự cảm hóa của cha, cũng kiền thành tín Phật, người không đeo trang sức ngọc bội, đã hai mươi tuổi rồi nhưng phát thệ không lấy chồng. Cô rất tín phụng Quan Âm Bồ Tát, mỗi ngày đều đốt hương niệm chú, trong khuê phòng khói hương vờn quanh, chẳng hề kém cạnh chùa miếu.

Khi người thân, bạn bè, hàng xóm của Khoái cư sĩ có khó khăn cần giúp đỡ, ông liền khẳng khái giúp không chút nề hà. Tuy nhiên, Khoái cư sĩ không giỏi làm ăn, cảnh nhà ngày một đi xuống.

Thời gian sau đó, quan phủ đến nhà thu tô thuế, khách đòi nợ tiền, việc nhà xoắn xuýt khiến một người đã quen với cuộc sống an dật như ông trở nên phiền não, việc bái Phật niệm kinh cũng bị ảnh hưởng lớn, đến nỗi tích chứa lo âu thành bệnh. Trên lưng ông sau đó có một vết loét lớn, thầy thuốc bó tay, trị lâu ngày cũng không khỏi, cuối cùng qua đời.

Con gái Ấu Lan gặp chuyện cha qua đời, cơ hồ đau lòng không muốn sống nữa. Họ hàng thân thích nói: “Cha con tín Phật kiền thành như thế, xưa nay hiếm thấy, nhưng Thiên thượng một chút cũng không gia hộ, Phật Tổ rốt cuộc còn linh không?

Nghe được lời này, Ấu Lan càng thêm buồn bã, đau thương. Vì thế cô đau khổ sinh bệnh, mỗi ngày chỉ uống một chén trà, một chút cơm cũng không đụng đến. Không được bao lâu, thân thể hao mòn như cây củi, tiều tụy, người hầu đều nói: “Sợ rằng tiểu thư sống không được bao lâu nữa”.

Đến một ngày nọ, Ấu Lan chật vật ngồi dậy, gọi tỳ nữ chuẩn bị nước nóng. Tỳ nữ dùng bồn tắm gỗ đựng nước, nhưng Ấu Lan lại bảo họ dùng bồn bằng đồng, còn nói: “Các người chớ để những thứ dơ bẩn chạm vào ta, sau khi ta tắm rửa sạch sẽ sẽ đích thân đến thế giới Liên Hoa diện kiến Bồ Tát”.

Ấu Lan sau khi tắm xong, liền ngồi trên bồ đoàn, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở dần dần yếu đi. Không lâu sau, cô lại mở mắt dặn dò người nhà: “Sau khi ta chết, hãy dùng hộp bảo vệ di thể của ta, đặt trong phòng, không cần dùng quan tài, sau bảy ngày, ta sẽ hoàn dương sống lại”. Nói xong liền tắt hơi thở.

Người trong nhà theo đúng lời dặn, đặt thi thể trong phòng. Bảy ngày liên tiếp, thi thể của cô không hề bị đông cứng, sắc mặt ngược lại dần dần trở nên hồng hào, chạm vào người cô thấy vẫn còn hơi ấm.

Đến nửa đêm ngày thứ bảy, người nhà bỗng nghe âm thanh yếu ớt trong hộp, giữa bầu trời có tiếng nhạc du dương truyền đến. Mọi người đều thấy kỳ quái, hoang mang mở hộp ra, thấy Ấu Lan đã sống lại.

Cô chắp tay niệm: “Thiện tai, Thiện tai! Phật của ta không ở Tây Thiên, chỉ ở trong tâm mỗi người. Nói cho chúng sinh các người, không thể không tin địa ngục, thiện ác báo ứng, như bóng theo hình”. Mọi người khẩn thiết mong cô nói những gì tai nghe mắt thấy trong những ngày qua.

Nhân quả báo ứng, địa ngục hiển hiện

Ấu Lan liền nói những ghi chép nhân quả báo ứng mà cô nhìn thấy trong địa ngục:

Sau khi tôi chết, nhìn không thấy đường, chỉ thấy cát vàng bến mê, một mảng u tối. Thế là tôi liền mặc niệm “Diệu pháp Liên hoa kinh”, trong phút chốc ánh sáng chiếu khắp mặt đất, giống như ban ngày. Tiếp đó nhìn thấy cờ phướn (lộng che), từ từ theo đám mây giáng xuống, thẳng đến nơi gần sát mặt đất.

Tôi ở trong một khoảng hào quang chói sáng, nhìn thấy thân vàng cao khoảng một trượng sáu tấc, gương mặt hiền hòa, tươi sáng, mới biết đó là Quan Âm đại sĩ. Bèn lập tức phủ phục trên đất, thỉnh cầu cứu giúp, thoát khỏi biển khổ.

Đại sĩ nói: “Con không nên đến nơi này, mau quay về đi!”. Rồi ngài dùng cành dương lấy nước trong bình vẩy xuống khắp hạ giới, lúc vẩy lên người tôi, tôi bỗng thấy lòng nhẹ nhàng, thanh mát, bừng tỉnh.

Tôi bèn nói: “Cha con bây giờ đang ở đâu? Xin Bồ Tát cho con gặp một lần”.

Đại sĩ nói: “Cha con bây giờ đang ở tầng trời thứ hai hưởng nhận phước lành, phước đủ rồi mới thăng lên tầng trời khác. Con cần cố gắng tu thành chính quả, mới có thể gặp được cha con. Còn không, người trời cách trở mãi mãi không thể gặp nhau”. Sau khi nghe xong, tôi nghĩ mà đau lòng khóc.

Đại sĩ nói: “Đừng như vậy. Con đã đến nơi này, ta sẽ lệnh cho thị giả Chiên Đàn đưa đi tham quan địa ngục một chút, để người đời hiểu được các loại tội ác khác nhau sẽ chịu báo ứng khác nhau, nhân trước quả sau, trên đời làm việc ác, xuống địa ngục sẽ chịu tội hình, không hề bỏ sót”.

Thị giả Chiên Đàn từ trong vòng hào quang bay xuống, dẫn tôi đến Âm tào địa phủ.

Tôi được dẫn đến yết kiến Diêm La Vương, theo hầu trong điện có các quỷ tốt đầu trâu mặt ngựa, từng người đều hung dữ, giống như hình dạng mà người thế gian vẽ. Thị giả Chiên Đàn chuyển mệnh lệnh của Quan Âm đại sĩ đến Diêm La Vương. Diêm La Vương đứng lên cung kính nghe, lập tức phái quỷ tốt đi trước dẫn đường, lấy chìa khóa mở cổng địa ngục đưa cho tôi xem.

Trong mỗi tòa ngục đều có một hai người mà tôi quen. Có người họ Tiết sống ở cửa Bắc, Ngô Giang, thường ngày tinh cần niệm Phật, người trong làng đều gọi cô là “thiện nhân”, thường đến chỗ tôi khuyến mộ, nhưng bị đưa vào địa ngục băng lạnh, cái lạnh khiến khắp người run rẩy không ngừng.

Tôi bèn hỏi: “Cô ấy là người tín Phật, vì sao cũng phải chịu khổ vậy?”. Quỷ tốt nói: “Người này lòng tham vô độ, mượn danh Phật đến nơi khác hóa duyên, của cải thu được đều thu về làm lợi riêng, lại còn cho vay nặng lãi, cho nên chịu khổ nạn như vậy”.

Dẫn đến một nơi khác, nhìn thấy chị dâu góa chồng năm nay hai chân bị khóa trên ván cửa, đau đớn vô cùng. Tôi hỏi chị ấy: “Chị đến đây lúc nào? Phạm tội nghiệt gì mà chịu khổ như vậy?

Quỷ tốt trả lời thay chị ấy: “Cô ta lúc còn sống tâm ghen tuông nặng nề, không cho chồng nạp thiếp, đến nỗi nhà chồng tuyệt hâu; lại còn đối đãi tàn khốc với người hầu, đánh mắng chửi bới không việc gì không làm”.

Tôi liền nói: “Tôi nghĩ chị ấy không ăn thịt bò, mỗi khi đến nơi Phật tự đều đốt hương, vẫn không thể chuộc tội sao?”

Quỷ tốt nói: “Những việc tốt nhỏ nhặt thể hiện ra bên ngoài như thế không đủ để chuộc tội”.

Sau đó còn dẫn đến cầu Nại Hà, cầu cao khoảng mười trượng, bề mặt rộng chỉ vài tấc, không cẩn thận rơi xuống sẽ bị rắn độc dưới sông cắn. Thấy một người anh họ của tôi cũng ở trong sông, tôi thực sự cảm thấy kỳ lạ, ngày trước anh ấy còn đến nhà tôi thăm hỏi bệnh tình của tôi mà!

Lúc này, có một người hầu nói: “Anh ta hôm qua mới chết vì mắc bệnh đột ngột. Kể ra cũng là ác giả ác báo, ngày kia anh ta lấy lý do thăm bệnh, để cướp đoạt hết bảo vật tinh xảo trong phòng tiểu thư”.

Ấu Lan nói: “Còn có chuyện này, tôi ở trong địa ngục nhìn thấy dì Trương ở cửa Nam vì khó sinh mà qua đời, dì ấy cùng đứa bé đều bị dìm trong hồ máu. Tôi liền khẩn cầu thị giả Chiên Đàn cứu họ, bẩm báo dì Trương từng trong một đêm tuyết rơi lớn cứu sống hai mẹ con người ăn mày sắp chết cóng. Thị giả liền ném một đóa hoa sen về cô ấy, mẹ con cô ấy mới được lên bờ bên kia”.

Có một người phụ nữ trong đám người liền lập tức quỳ xuống khấu đầu bái lạy, nói: “Tôi chính là bảo mẫu của dì Trương ở cửa Nam. Chủ mẫu đêm qua khó sinh mà qua đời, hôm nay bỗng nhiên sống lại, nói là tiểu thư ở âm gian đã cứu bà ấy, đến nay mẹ con bình an, nên đặc biệt sai tôi đến đây khấu tạ tiểu thư trước!

Mọi người nghe Ấu Lan nói về những điều tai nghe mắt thấy ở địa ngục, ai nấy đều ngạc nhiên và xúc động. Cả đám người đều phát nguyện từ nay sửa đổi và làm việc thiện. Ấu Lan sau khi hồi phục, sống thêm ba mươi sáu năm nữa và luôn luôn kiền thành kính Phật.

Nguyệt Hòa
Theo Epochtimesviet

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2022

HAI TRIỆU CHỨNG COVID-19 ĐANG DẦN BIẾN MẤT

 

                                                     Ảnh  VnExpress 

Người nhiễm chủng BA.5 thường ít gặp triệu chứng mất vị giác, khứu giác hoặc khó thở so với các biến chủng nCoV trước đây.

Tháng 7, Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) Mỹ báo cáo biến chủng phụ của Omicron là BA.5 chiếm ưu thế tại nước này. Các chuyên gia cho rằng nhìn chung biến chủng không có các triệu chứng khác biệt rõ rệt so với các phiên bản Omicron trước đó. Người nhiễm BA.5 có thể bị ho, sổ mũi, đau họng, mệt mỏi, đau đầu và đau cơ. Tuy nhiên, theo tiến sĩ Peter Chin-Hong, một chuyên gia về bệnh truyền nhiễm tại Đại học California, người nhiễm BA.5 ít có khả năng mất vị giác và khứu giác hoặc khó thở hơn so với người nhiễm chủng Delta hoặc các biến chủng khác của nCoV.

Tiến sĩ Joseph Khabbaza, bác sĩ về phổi tại Cleveland Clinic, cho biết bệnh nhân có xu hướng gặp các triệu chứng đường hô hấp trên, từ "thanh quản đến mũi". Theo các giai đoạn Covid-19 với các chủng khác nhau, ông đã chứng kiến nhiều bệnh nhân bị nghẹt xoang và đau họng nặng hơn có kết quả xét nghiệm dương tính với BA.5. Nhiều người nghĩ rằng họ bị viêm họng, với cơn đau họng nghiêm trọng và dai dẳng.

"Bệnh nhân mô tả BA.5 khiến cổ họng họ bốc cháy. Chúng tôi được nghe rằng đó là cơn đau họng tồi tệ nhất mà họ mắc phải", tiến sĩ Chin-Hong nói.

Nghiên cứu tại Anh cho thấy triệu chứng phổ biến nhất khi nhiễm BA.5 là chảy nước mũi, đau họng, đau đầu, ho dai dẳng và mệt mỏi.

Hiện chưa có bằng chứng cho thấy biến chủng phụ gây bệnh nặng hơn so với những phiên bản trước đây của Omicron. Tuy nhiên, BA.5 dễ lây lan hơn, có nghĩa là ngày càng nhiều người nhiễm bệnh, số ca nhập viện tăng lên nhanh chóng.

Người nhiễm virus cũng cho biết các triệu chứng rất khó chịu. "Nếu bạn nói chuyện với một người bình thường bị Covid-19, rất có thể họ sẽ nói đây là lần mắc bệnh nặng nhất họ từng trải qua", David Souleles, giám đốc Nhóm ứng phó Covid-19 tại Đại học California, giải thích.

Thục Linh (Theo NY Times)

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2022

TRÍ HUỆ CỔ NHÂN: “MỘT TIẾNG THỞ DÀI HƠN NGHÈO 3 NĂM”, LÀM SAO ĐỂ CẢI BIẾN MỆNH TỐT HƠN?

 

Ảnh: Ghép SOH

Người có tấm lòng hẹp hòi và luôn so đo tính toán sẽ không có một cuộc sống tự do như ý, vì một chút chuyện nhỏ mà luôn cảm thấy không vui vẻ và bất bình trong tâm, họ thường phàn nàn và than thở khăp nơi. Thói quen than thở là một thói quen không tốt.

Người xưa có câu: “Một tiếng thở dài hơn nghèo ba năm”, những người thường xuyên thở dài, sẽ khiến vận may của mình ngày một giảm đi, dễ chiêu mời những điều bất hạnh, xui xẻo và thậm chí là cả đời nghèo khó.

Nếu không muốn hao tổn vận may, đừng tùy tiện thở dài và than vãn

Có một số người thường xuyên thở dài và than thở, nhưng bản thân lại không nhận thức ra được đó là thói quen hết sức không tốt.

Những người hay thở dài, thường là vì bất bình và có nhiều uẩn khúc trong lòng, điều này cũng sẽ tạo ra luồng khí xấu xung quanh họ. Ngoài ra, thở dài cũng sẽ làm cạn kiệt sức sống và nguyên khí trên cơ thể con người, mỗi tiếng thở dài sẽ khiến bạn thiếu tự tin. Một người không có ý chí phấn đấu và niềm tin vào chính mình, làm sao có thể tạo dựng hạnh phúc cho chính mình được đây? Bởi vậy, không nên thở dài và than thở một cách tùy tiện. Khi gặp phải tình huống không tốt, càng cần phải kiên cường, kiên trì giữ vững niềm tin.

Người xưa có câu: “Người thường xuyên nở nụ cười sẽ không dễ gặp xui xẻo”, những người suy nghĩ tích cực, vận khí sẽ ngày càng tốt. Thái độ tốt sẽ mang đến những vận may bất ngờ, thái độ bi quan càng ít, thì vận khí ngày càng nhiều.

Thay đổi thái độ, thay đổi cuộc đời

Quỷ Cốc Tử nói: “Tu một cái miệng phú quý, hưởng một đời giàu có”. Một người muốn phú quý, trước hết cần phải có một nội tâm giàu có và phong phú. Trong cuộc sống, rất nhiều người luôn than vãn bản thân nghèo khổ và vô dụng. Kì thực, càng than vãn càng không thể thay đổi tình thế, càng than vãn, càng trở nên bất lực và nghèo khổ.

Bởi vì khi một người than vãn nghèo khó, tức là không biết hài lòng với cuộc sống của bản thân, họ cũng ngại ngùng khi phải lấy tiền để bố thí, Ông Trời sẽ chỉ mang lại sự nghèo đói cho họ mà thôi. Người càng than nghèo thì phúc khí càng hao tổn. Đây là biểu hiện của tâm lý tiêu cực, tâm lý này sẽ khiến bạn ngày càng bần cùng, khó khăn. Do đó, hãy hạn chế than vãn bản thân nghèo khó và kém may mắn.

Ngày xưa, có một ông lão đến trước mặt vị Cao Tăng, vừa khóc lóc vừa than vãn rằng: “Cao Tăng tôn kính, tại sao tôi cố gắng hết sức mà vẫn không thể đạt được thành công như mong đợi?”

Vị Cao Tăng mỉm cười, nói: “Đó là vì ông không hiểu thế nào là cho đi, không hiểu thế nào là phó xuất”.

Ông lão rất hoài nghi, nói: “Đó là vì tôi không có tiền, lấy gì mà cho đi, lấy gì mà phó xuất? Tôi thực sự không có gì cả.”

Vị Cao Tăng trả lời: “Một người, cho dù không có tiền, nhưng có năm điều thiện có thể làm:

Thứ nhất là “Mặt thiện”: Hòa đồng và thân thiện với mọi người, trao đi nụ cười cùng với khuôn mặt tươi tắn và dễ chịu.

Thứ hai là “Khẩu thiện”: Nói những điều dễ nghe và dễ chịu, những lời động viên và khen ngợi người xung quanh.

Thứ ba là “Tâm thiện”: Một trái tim lương thiện, biết suy nghĩ cho người khác, không làm điều ác, năng làm việc tốt.

Thứ tư là “Mắt thiện”: Nhìn những điểm tốt của người khác, phát hiện ra những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Thứ năm là “Hành động thiện”: Thích giúp đỡ người khác, lấy thiện đãi người làm niềm vui.

Một người, dù nghèo khó đến đâu, nếu có thể làm được năm điều thiện và phó xuất như vậy, thì cuộc sống sẽ ngày càng chuyển biến theo hướng tốt đẹp. Một người không sẵn sàng giúp đỡ, phó xuất cho mọi người thì vĩnh viễn không thể nào khá lên được.

Nguyên nhân dẫn đến sự nghèo khó, đó chính là không biết phó xuất và cho đi. Trong Phật gia giảng rằng, hết thảy phú quý và phúc phận là do Đức mà tạo nên, mà Đức là từ làm việc tốt, tích đức hành thiện mà tạo ra.

Một người suốt ngày than vãn, kể lễ về sự nghèo đói của bản thân, luôn ích kỷ và chỉ nghĩ đến bản thân, cuối cùng họ lại càng ngày càng trở nên nghèo khó và không có gì trong đời.

Trong tâm dung chứa điều gì thì miệng sẽ nói ra điều đó. Miệng nói điều gì thì sẽ thu hút điều đó. Do vậy, không nên than vãn khó khăn, nghèo khổ, bởi đây là một hành vi thiếu khôn ngoan. Hãy tự nuôi dưỡng cho bản thân mình một cái miệng giàu có, phú quý, cố gắng chăm chỉ hết mình, đến một ngày cuộc sống của bạn sẽ cải thiện hơn lên.

Muốn có một cuộc sống như mong đợi, thay vì dùng thời gian để phàn nàn, oán hận, chi bằng hãy nghĩ cách để giúp bản thân vượt quan khó khăn, thử thách. Ngôn ngữ và tâm trạng thật sự có thể cải biến vận mệnh của đời người. Để thay đổi vận mệnh của bản thân thì trước tiên, hãy thường xuyên nói những điều tích cực và may mắn.

Suy nghĩ thoáng hơn, tâm thái luôn lạc quan vui vẻ, không than phiền và trách cứ, như vậy, mọi chuyện mới có thể thuận buồm xuôi gió, cuộc sống sẽ trở nên dễ chịu, tốt đẹp hơn.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Secretchina – Sát Phương

CHÓNG MẶT DO HẠ ĐƯỜNG HUYẾT, HUYẾT ÁP SAU ĂN

 

                                                                              Ảnh: Freepik

Hạ đường huyết phản ứng, huyết áp thấp, mất cân bằng giữa insulin và carbohydrate… thường dẫn đến chóng mặt sau khi ăn.

Chóng mặt thường là một trong những dấu hiệu thể chất đầu tiên xảy ra khi bạn nhịn đói quá lâu. Nhưng khi bạn đã ăn no hoặc vừa ăn xong lại có cảm giác chóng mặt có thể do hạ đường huyết. Tình trạng này còn xảy ra khi huyết áp giảm do đứng dậy quá đột ngột, dùng thuốc điều trị tiểu đường. Dưới đây là những nguyên nhân thường gây ra chóng mặt sau khi ăn, theo Very Well Health.

Lượng đường trong máu thấp: thông thường, lượng đường trong máu tăng sau bữa ăn. Tuy nhiên, khi lượng đường trong máu thấp trong khoảng từ 2-5 giờ sau ăn là tình trạng hạ đường huyết phản ứng. Đây là một loại hạ đường huyết xảy ra không do bệnh tiểu đường. Hạ đường huyết sau ăn thường gây ra chóng mặt, mệt mỏi. Nguyên nhân do tiêu thụ nhiều thực phẩm chứa chất bột đường (carbohydrate). Người có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường hoặc tiền tiểu đường dễ bị hạ đường huyết phản ứng do sản xuất insulin gặp khó khăn, không đáp ứng đúng nhu cầu cơ thể cần.

Thuốc điều trị bệnh tiểu đường: Người mắc tiểu đường đang dùng các loại thuốc tiểu đường hoặc dùng insulin nhưng ăn không đủ carbohydrate tiêu chuẩn có thể bị chóng mặt. Tiêm quá nhiều insulin hoặc tiêm trực tiếp vào cơ cũng có thể dẫn đến hạ đường huyết và chóng mặt sau khi ăn.

Huyết áp thấp: hạ huyết áp sau ăn ảnh hưởng đến nhiều người lớn tuổi. Huyết áp thấp làm cứng các động mạch, khiến việc co và thư giãn động mạch khi cần thiết gặp khó khăn. Tình trạng này xảy ra khi ruột và dạ dày cần thêm máu để tiêu hóa, khiến lưu lượng máu đến các bộ phận khác của cơ thể bị giảm. Việc giảm đột ngột này dẫn đến chóng mặt, ngất xỉu, đau ngực, mờ mắt và buồn nôn.

Nhạy cảm với thực phẩm: tiếp xúc với thực phẩm dị ứng có khả năng gây ra chóng mặt hoặc ngất xỉu trong vài phút hoặc 1-2 giờ sau khi ăn. Không dung nạp thức ăn cũng có thể khiến bạn choáng, xây xẩm.

Bạn cần biết rõ nguyên nhân để giải quyết tình trạng này. Nếu chóng mặt do hạ đường huyết, bạn cần điều chỉnh bằng cách bổ sung từ 15-20g carbohydrate, tương đương với 1/2 cốc nước ép trái cây hoặc 6-7 viên kẹo. Nếu chóng mặt sau ăn do hạ huyết áp thì tạm thời chưa có cách điều trị dứt điểm. Tuy nhiên bạn có thể giảm bớt triệu chứng bằng cách nằm nghỉ. Trường hợp dị ứng thực phẩm gây chóng mặt, bạn nên liên hệ bác sĩ để được hướng dẫn dùng các thuốc chống dị ứng hoặc biện pháp điều trị phù hợp.

Khi cơn chóng mặt kéo dài và đi kèm với các triệu chứng tức ngực, nói lắp, mệt mỏi, ngất xỉu và đau đầu dữ dội, bạn nên đi khám để được chẩn đoán và có biện pháp khắc phục sớm.

Theo Very Well Health, để giảm và phòng ngừa chóng mặt sau ăn, bạn có thể thử một số cách như uống đủ nước trước và trong bữa ăn, hạn chế hoặc tránh caffeine, rượu, chia các bữa ăn thành bữa nhỏ và cách nhau sau 3 giờ. Bữa ăn cầnđầy đủ các chất dinh dưỡng như chất đạm, chất béo và chất bột đường chất lượng cao. Người bệnh tiểu đường nên theo dõi chặt chẽ lượng đường trong máu sau mỗi bữa ăn để có biện pháp điều chỉnh, tránh ăn các loại carbohydrate tinh chế chẳng hạn như bánh mì trắng, gạo và đồ uống có đường...

Anh Chi
(Theo Very Well Health)

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2022

KỶ NIỆM (Thơ)

  


 KỶ NIỆM
( Thuận nghịch độc )
 
( Thuận )
 
Vai mềm thấm ướt lạnh càng mưa,
Rảo nhẹ chân chùng cảnh vắng trưa.
Hoài cảm những đêm nhiều dịu ngọt,
Ngóng mong bao buổi lắm dư thừa.
Phai tàn sắc dáng ngây sầu vẫn!
Ủ dột xuân tình lụy rã chưa?
Cài mộng xướng vui đời mãi sáng…
Ai còn rõ bóng! ngắm người xưa…
 
( Nghịch )
 
Xưa người ngắm bóng rõ còn ai…
Sáng mãi đời vui xướng mộng cài.
Chưa rã lụy  tình xuân dột ủ,
Vẫn sầu ngây dáng sắc tàn phai.
Thừa dư lắm buổi bao mong ngóng,
Ngọt dịu nhiều đêm những cảm hoài.
Trưa vắng cảnh chùng chân nhẹ rảo,
Mưa càng lạnh ướt thấm mềm vai.
 
30/8/2018

Minh Đạo

HÃY SỐNG TỐT LÀ ĐỦ, ĐỪNG QUAN TÂM NGƯỜI KHÁC NGHĨ GÌ VỀ BẠN

 


Nhân sinh cũng giống như một ly trà, chi phải tranh giành? Nồng đậm hay nhạt nhẽo cũng được, vẫn đều có hương vị riêng. Vội vàng cũng tốt mà chậm chạp cũng được, cuộc sống, bởi vì để tâm cho nên mới đau khổ; bởi vì nghi ngờ cho nên mới tổn thương.

Vì sao con người ta lại sinh ra ở cõi phàm trần? Vì sao thế gian lại có nhiều chuyện đau khổ như vậy? Dưới đây là câu chuyện giữa người đàn ông và Đức Phật. Sau cuộc trò chuyện, chất vấn với Đức Phật, người đàn ông nhận ra nguồn gốc của mọi khổ đau trên đời.
Cuộc trò chuyện giữa người phàm và Đức Phật

Một ngày kia, có người đàn ông ở chốn phàm trần ngẩng đầu lên trời hỏi Đức Phật: "Vì sao ngài không cho chúng con một trái tim trong sáng, để cho cõi hồng trần được an lạc?"

Nghe thấy câu hỏi ấy, Đức Phật đáp lời: "Ta đã cho rồi. Mỗi người ở vào thời điểm mới sinh ra, trái tim của họ đều giống nhau, chí thuần, chí mỹ, chí chân, chí thiện. Chỉ đến khi họ mở mắt ra, liền bị phù hoa trần thế mê hoặc, khiến cho trái tim bị nhuốm bụi trần".

Người phàm lại hỏi: "Vì sao ngài lại là Đức Phật?"

Đức Phật nhẹ nhàng: "Ta cũng là người. Chỉ có điều trái tim của ta khác với các con. Ta trao trái tim cho vạn vật chúng sinh, cho nên cuộc sống của ta được tự tại".

Người phàm vò đầu bứt tai:

"Vậy con là ai? Vì sao con lại sinh ra ở chốn hồng trần?"

Đức Phật trả lời:

"Con là đứa con của ta, chỉ vì ham chơi, tinh nghịch, u mê, hồ đồ nên rơi xuống cõi phàm".

Nghe vậy, người phàm không khỏi buồn rầu

"Cõi hồng trần này có tình yêu không? Vì sao con chỉ thấy đau khổ?"

Đức Phật từ tốn lý giải: "Có chứ! Bởi vì sợ các con chịu khổ, nên ta đã đem tình yêu ban phát khắp vạn vật chúng sinh.

Chỉ có điều chúng sinh lại đem nó xé lẻ, lấy làm của riêng, mà một khi đã có được tình yêu liền không chịu buông tay, suy tính thiệt hơn, cho nên đau khổ".

Người phàm trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp: "Chúng con còn có thể về nhà hay không? Ngài tha lỗi cho chúng con rồi phải không?"

Đức Phật đáp: "Ta không cản được bước chân sa ngã của các con. Ta đã từng rất đau lòng, mỗi giờ, mỗi khắc, mỗi ngày đều giang hai tay mình chờ đợi chúng sinh quay đầu.

Chỉ có điều, các con cõng trên lưng quá nhiều thứ. Ta chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của các con, chứ không nghe được tiếng kêu gào đau khổ. Kỳ thực, ta rất mong muốn đón các con về nhà".

Vừa nghe tới đây, người phàm ấy đã dùng ánh mắt mong chờ mà nói rằng: "Vậy con phải làm thế nào mới có thể trở về bên ngài?"

Đức Phật mỉm cười: "Khi các con rơi vào cõi hồng trần, ta đã gieo trong tim mỗi người một hạt giống bồ đề. Chỉ cần con chăm chút cho nó lớn lên, đợi đến khi cành lá sum suê, đơm hoa kết trái, con sẽ thấy một con đường rợp bóng cây xanh đón con về nhà".

Thế nhưng người phàm lại không khỏi rầu rĩ: "Vì sao con không thấy được con đường ấy?"

Đức Phật nhẹ nhàng nói: "Kỳ thực con đã ở trên con đường ấy, chỉ có điều đi mãi, đi mãi, con cứ mải ngắm phong cảnh bên đường, hái hoa bắt bướm, nên đi ngược lại dự tính ban đầu. Con đã lạc đường mất rồi!"

Người phàm vội hỏi: "Vậy con phải làm thế nào đây? Con muốn trở về nhà!"

Đức Phật trả lời: "Dừng chân lại một chút, suy nghĩ rõ ràng, có lúc lui về phía sau lại chính là bước về phía trước".

Lần này, người phàm không khỏi thắc mắc: "Vì sao con không thấy được bóng dáng của ngài?"

Giọng nói của đức Phật tựa như lúc gần, lúc xa, hồi đáp rằng: "Con hãy vứt bỏ gánh nặng trên lưng mình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ta và con tưởng như xa tít chân trời, nhưng hóa ra lại gần ngay trước mắt…"

Hãy sống tốt, đừng quan tâm người khác nghĩ gì về bạn

Suy cho cùng, mọi đau khổ trong cuộc đời ở chốn hồng trần này đều do chúng ta gồng gánh trên lưng quá nhiều việc, ôm trong lòng quá nhiều khao khát mà mọi mê muội, thống khổ, tham lam, ích kỷ, đố kỵ…Vậy nên chúng ta đừng quá cứng nhắc và quan tâm nhiều đến suy nghĩ, đánh giá của người khác giành cho mình, thay vào đó hãy cứ sống tốt, sống thiện, ắt hẳn sau này quả ngọt sẽ đến với bạn. 

Lục Tổ Huệ Năng từng giảng: “Mọi phúc lành đều không tách khỏi chữ Tâm”. Vì có lương thiện cho nên biết đủ, vì có lương thiện mà biết thấu hiểu, bởi vì thấu hiểu cho nên từ bi, không so đo tranh giành, không ganh đua ân oán từ đó mà nội tâm thanh tịnh, an hòa, vui vẻ. Thiện lương chính là phẩm chất cao quý của con người, là kim chỉ nam cho mỗi chúng ta và cũng là nguồn tài sản vô giá cho mỗi người. Người thông minh chưa hẳn đã lương thiện, nhưng người lương thiện chắc chắn là người thông minh nhất. Vì vậy lương thiện chắc chắn là một loại trí tuệ, là một loại phúc lành.

Nhân sinh như mộng, quá lắm chỉ trăm năm. Bạn có trong đó 20 năm để sống vô tư và trưởng thành, thêm 20 năm để trải nghiệm cuộc sống và sống theo ý mình. Và có thêm 30 - 40 năm nữa để đón nhận những gì mình làm, mình sống, theo cách mình đã gieo, đã cư xử. Đó chính là luật nhân quả. Có những sự nhân quả nó sẽ theo ta đến tận kiếp sau. Nhưng có những "quả báo" nó sẽ đến với ta ngay trong kiếp này, rất nhanh. Khi bạn trao đi thiện lương, có thể bạn sẽ không nhận được sự báo đáp ngay trước mắt, nhưng nhất định vào một thời điểm khi duyên lành hội đủ, Trời xanh đã tự có an bài...

Nguồn: vuonhoaphatgiao.com

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2022

BIẾT LỖI LẦM CỦA CHÍNH MÌNH

 


Biết lỗi lầm của mình chính là giác ngộ; trong nhà Phật thường gọi là “khai ngộ”. Mọi người nghe nói đến “khai ngộ” thường nghĩ là rất u huyền.

Thế nào là khai ngộ? Biết chứng bệnh, biết lỗi lầm của mình (tức là những hành vi sai trái), sửa đổi cho đúng, người như vậy gọi là “tu hành”. Bởi vậy, quý vị phải biết là mỗi ngày ta đọc kinh, niệm Phật, lễ Phật có phải là tu hành hay không?

Không nhất định! Nếu như quý vị đối với mỗi hành vi trong cuộc sống chẳng hề cải biến tí ti nào, vẫn y hệt như cũ, dù mỗi ngày quý vị tụng kinh, niệm Phật, lễ Phật vẫn chẳng phải là tu hành, chẳng dính dáng gì đến tu hành chi cả! Quan niệm lầm lẫn, lời lẽ, hành vi sai trái của quý vị chẳng được sửa đổi cho đúng thì quý vị chẳng hề tu hành.

Ngàn vạn phần chớ nghĩ rằng mỗi ngày niệm mấy bộ kinh chính là tu hành, còn cảm thấy là mình tu hành khá lắm! Khi chẳng niệm kinh thì tâm không kiêu ngạo, niệm kinh rồi bèn tưởng mình là ghê gớm lắm. Tôi có thể thuộc lòng kinh Vô Lượng Thọ, mấy người còn thua tôi xa lắc! Như vậy là quý vị không niệm kinh thì không có phiền não đó, chẳng tạo tội nghiệp; sau khi quý vị thuộc kinh nhuần nhuyễn rồi, hằng ngày sanh phiền não, tạo tội nghiệp khắp mọi chỗ, đều là do hiểu lầm nghĩa chân thật của Như Lai. Phật dạy quý vị đọc thuộc là để thường nhớ kỹ trong lòng, mỗi khi khởi tâm động niệm bèn nhớ đến lời Phật dạy răn: Ta có nên suy nghĩ như thế hay chăng? Ta có nên nói lời như vậy hay chăng? Ta có nên làm những việc đó hay chăng? Mục đích của niệm kinh là như vậy.

Cho nên biết lỗi lầm của mình đấy chính là thật sự giác ngộ. “Khéo nói pháp giác ngộ như thế”, giác ngộ rồi bèn quay đầu.

Bài viết: "Biết lỗi lầm của chính mình"
(Trích Bồ Tát Thù Thắng Chí Nhạo Kinh - phần 1)

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2022

ĂN GỪNG NÊN GỌT VỎ HAY ĂN CẢ VỎ? NHIỀU NGƯỜI ĐANG LÀM SAI MÀ KHÔNG BIẾT

 


Những thông tin mới này có thể sẽ thay đổi thói quen sơ chế gừng của bạn.

Nhiều người có thói quen gọt vỏ gừng trước khi chế biến, số khác lại chỉ rửa sạch rồi đập dập dùng luôn. Hầu hết mọi người đều làm theo thói quen chứ không hề biết việc bỏ vỏ hay ăn cả vỏ gừng có những ưu, nhược điểm riêng. Vậy cụ thể khi nào nên ăn gừng cả vỏ, khi nào nên gọt vỏ?

Trong hầu hết các trường hợp, chúng ta đều có thể ăn gừng cả vỏ.

Theo chuyên gia dinh dưỡng Dana Angelo White, vỏ gừng khá an toàn để tiêu thụ, không có độc tố. Vỏ còn chứa nhiều chất xơ khi so với phần còn lại của củ gừng.

Y học Trung Quốc cũng khuyên ăn gừng cả vỏ vì gừng có tính ấm, vị hăng; trong khi vỏ gừng tính mát tự nhiên, có vị cay nồng, tác dụng lợi tiểu, tiêu sưng. Hai thành phần này có thể bổ trợ cho nhau như một cặp âm dương, cân bằng dược tính của nhau. Đặc biệt, những người đang bị phù nề, táo bón, hôi miệng thì rất nên ăn gừng cả vỏ.

Ngược lại, do đặc tính của vỏ gừng nên y học cổ truyền vẫn khuyến cáo một số trường hợp nên gọt sạch vỏ khi ăn. Đó là:

- Người bị bệnh dạ dày, lá lách không ăn vỏ gừng vì vỏ gừng có tính mát, khi ăn cả vỏ có thể gây khó chịu cho tỳ vị, dạ dày.

- Người bị cảm lạnh nên bỏ vỏ gừng để giữ nguyên tính ấm của gia vị này, giúp giải cảm nhanh chóng.

- Khi nấu hải sản nên bỏ vỏ gừng vì vỏ có vị cay nồng sẽ làm ảnh hưởng tới hương vị món ăn.

Một số lưu ý khi ăn gừng

Không ăn gừng ban đêm

Uống trà gừng hay ngậm một lát gừng vào buổi sáng rất tốt cho sức khỏe, giúp tăng cường và tăng tốc lưu thông máu, thúc đẩy tiêu hóa và kháng khuẩn. Thế nhưng khi ăn gừng vào ban đêm, cơ thể sẽ bị nóng phừng phừng, không tốt cho giấc ngủ.

Không ăn gừng nẫu

Một nghiên cứu của FDA Hoa Kỳ cho thấy, safrole - một chất tồn tại trong củ gừng bị thối nẫu - có khả năng gây ung thư gan. Vì vậy khi thấy gừng có dấu hiệu chảy nước, mềm nhũn thì nên vứt bỏ ngay đi.

Không ăn gừng mọc mầm

Gừng mọc mầm mặc dù vẫn còn vị cay nhưng sẽ rất nguy hiểm vì khi chế biến nó có thể sinh ra chất lưu huỳnh, độc tố gây tổn thương cho gan. Khi ăn loại gừng này, dạ dày và ruột hấp thụ được rất ít chất dinh dưỡng, có khi còn làm cho tế bào gan nhiễm độc và biến tính, tổn hại tới công năng bài tiết của gan.

Nguồn: soha.vn