Thứ Ba, 13 tháng 12, 2022

MỘT CHÚT THAY ĐỔI TƯ DUY, SẼ QUYẾT ĐỊNH PHÍA TRƯỚC LÀ THIÊN ĐƯỜNG HAY ĐỊA NGỤC

 

                                                                      Ảnh Sina

Con người vì có tâm đố kỵ, luôn muốn được lợi hơn cho mình, nên cuộc sống thường căng thẳng mệt mỏi. Nhưng nếu có thể thay đổi cách nghĩ, đem những thứ mình có đưa cho người khác, thì mọi chuyện sẽ thay đổi bất ngờ.

Trong một trò chơi, người chủ trì đưa cho mỗi người một quả bóng, rồi yêu cầu mọi người viết tên mình lên trên quả bóng.

Sau đó người chủ trì thu tất cả bóng lại, để vào một phòng khác, chất đống lên nhau. Rồi yêu cầu mọi người tìm ra quả bóng của mình trong thời gian ngắn nhất có thể, và thời gian tối đa là 5 phút.

Mọi người cùng vào, ai cũng muốn thật nhanh tìm ra quả bóng mình, vì thế tất cả đều xông vào đống bóng, chen lấn xô đẩy nhau tìm kiếm quả bóng ghi tên mình. 5 phút đồng hồ trôi qua, kết quả chỉ có một vài người hoàn thành nhiệm vụ.

Quy tắc trò chơi thay đổi, không đến 3 phút, tất cả đều hoàn thành nhiệm vụ…

Sau đó người chủ trì thay đổi quy tắc của trò chơi. Yêu cầu mọi người tìm một quá bóng bất kỳ, rồi đưa cho người có tên trên quả bóng. Thế là không đầy 3 phút, tất cả mọi người đều nhận lại được bóng của mình.

Đây cũng chính là sự khắc họa xã hội một cách chân thực nhất. Mỗi người đều điên cuồng tìm kiếm thứ mà mình muốn, nhưng đều rất khó tìm được.

Nếu như chúng ta đổi cách suy nghĩ: Đem thứ mình có ở trong tay, đưa cho người đang cần nó, như vậy thì, mỗi người có thể sẽ rất nhanh chóng tìm được thứ mà mình muốn có.

Ngày nọ, có một người đàn ông đến gặp Thượng Đế, anh ta hỏi:

“Thượng đế, xin người cho con biết đâu là Thiên đường, đâu là Địa ngục ạ?”

“Đi theo ta. Ta sẽ đưa ngươi xem Thiên đường và Địa ngục nơi đây.”

Căn phòng thứ nhất mang tên “Địa ngục”, người đàn ông thấy rất nhiều người khổ cực, đói khát và tay họ bị buộc vào một cái muỗng cán dài. Tất cả quây quần quanh một cái nồi canh to sôi ùng ục, mùi thơm ngào ngạt. Những người này rất đói, nhưng ngặt nỗi khi múc canh lên, họ không có cách gì đưa thìa vào miệng vì cán thìa rất dài, trông rất khổ sở.

Thượng đế dẫn người đàn ông đến căn phòng thứ hai, tên là “Thiên đàng”, cảnh vật không khác gì căn phòng thứ nhất, cũng một nồi canh ngon, cũng rất nhiều người tay bị buộc vào muỗng cán dài, nhưng khác nỗi, khuôn mặt mọi người rất hạnh phúc, và tất cả đều mãn nguyện vì được no đủ.

Khép lại cánh cửa, người đàn ông thắc mắc với Thượng Đế:

“Thưa Ngài, hai căn phòng không khác gì nhau, vậy sao ở phòng Thiên đàng, mọi người lại hạnh phúc hơn phòng Địa ngục?”

Thượng đế mỉm cười và nói:

“Vì ở phòng Thiên đàng, mọi người nhận biết được cán muỗng quá dài và họ không thể tự đút cho mình ăn được. Chính vì vậy người ta học được cách đút cho nhau ăn.”

Câu chuyện cũng chính là phản ánh sự khác biệt giữa tầng cao và tầng thấp của xã hội:

Ở xã hội tầng trên, ai cũng muốn cùng người khác đi hợp tác;

Ở xã hội tầng dưới, người nào cũng đều không thích chung chạ với người khác;

Xã hội tầng trên, nhìn vào sở trường của người khác;

Xã hội tầng dưới, nhìn vào nhược điểm của người khác;

Người ở xã hội tầng trên nâng đỡ nhau cùng đi lên, người xã hội tầng dưới ngăn cản nhau tiến bước.

Lê Hiếu biên dịch

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2022

TRIẾT LÝ ‘NƯỚC VÀ CHIẾC CHÉN’ CHỈ RÕ NGUỒN GỐC CỦA PHIỀN NÃO

 

Ảnh: Mytour

Nếu ví cuộc sống là nước, thì công việc, tiền tài, địa vị chính là chiếc chén đựng. Nếu cứ hoài phí tâm tư ở cái chén thì mọi người sao còn có thể có tâm tư để ý đến vị ngọt đắng của nước nữa, đây chẳng phải tự mình tìm phiền não hay sao?

Có một lần, mấy người chúng tôi là bạn học lâu năm gặp lại, cùng hẹn nhau đến nhà thầy giáo thời đại học. Thầy giáo rất vui mừng, hỏi chúng tôi cuộc sống hiện tại của mỗi người như thế nào.

Không ngờ chỉ một câu hỏi của thầy đã khiến mọi người phàn nàn không thôi. Mọi người nhao nhao nói ra những việc không như ý trong cuộc sống như: Áp lực công việc lớn, cuộc sống có nhiều phiền não, buôn bán cạnh tranh khó khăn, con đường thăng tiến tắc nghẽn…

Dường như mọi người đều nói quên mất thời gian. Thầy giáo nghe chỉ cười mà không nói gì, rồi từ trong bếp lấy ra mấy chén trà đặt ở trên bàn.

Những cái chén này đủ kiểu dạng khác nhau. Có cái làm bằng sứ, có cái làm bằng thủy tinh, có cái làm bằng đất nung. Cái thì thoạt nhìn xa hoa cao quý, cái thì có vẻ bình thường sơ sài…

Thầy giáo nói: “Tất cả đều là học trò của ta, cho nên ta sẽ không xem mọi người là khách, nếu ai khát thì tự mình rót nước mà uống đi.”

Nói nãy giờ như xả được một bụng tâm sự, mọi người đều cảm thấy khát khô miệng, liền cầm cái chén mà mình cảm thấy vừa ý rót nước uống.

Chờ trong tay mọi người đều cầm một chén nước, lúc này thầy giáo mới nói: “Các trò có phát hiện ra rằng, trong tay mỗi người là một cái chén được trang trí tỉ mỉ đẹp nhất, tốt nhất. Còn cái chén làm bằng đất nung này thì lại không có ai chọn nó.”

Đương nhiên tất cả chúng tôi thấy thật khó hiểu, ai cũng đều hy vọng rằng cái chén mình cầm trên tay là cái đẹp nhất.

Thầy giáo nói: “Đây là nguồn gốc phiền não của các trò.”

Mọi người cần là thứ nước bên trong mà không phải là cái chén đựng nó. Nhưng chúng ta vô tình hay cố ý lại đi chọn cái chén tốt nhất.

Điều này cũng giống như cuộc sống của chúng ta vậy. Nếu cuộc sống được ví là nước, như vậy thì công việc, tiền bạc, địa vị… tất cả những thứ này chính là cái chén, chúng chỉ là thứ công cụ để chứa đựng nước – cuộc sống của chúng ta mà thôi.

Kỳ thực, cái chén thật tốt, thật đẹp hay xấu xí cũng không làm ảnh hưởng chất lượng của nước bên trong. Nếu cứ hoài phí tâm tư ở cái chén thì mọi người sao còn có thể có tâm tư để ý đến vị ngọt đắng của nước nữa. Đây không phải là tự tìm phiền não sao?

Đức Hạnh biên dịch


Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2022

LỜI PHẬT DẠY: KHÁT NƯỚC 3 NGÀY, CŨNG CHỈ LẤY 1 HỒ LÔ

 

                                                                                        (Ảnh minh họa: kknews) 

Sinh mệnh là một loại duyên, có những thứ tận lực truy cầu cả đời không có được, ngược lại sự xán lạn chưa từng kỳ vọng sẽ trong lúc bạn đạm bạc thong dong lại bất ngờ tới. Khát nước 3 ngày cũng chỉ lấy 1 hồ lô, chính là ý tứ đó.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni ở dưới cội bồ đề hỏi một người: “Trong mắt người thế tục, ngươi có tiền, có thế, có một thê tử yêu thương mình, ngươi tại sao còn không vui?”

Người này đáp lời: “Chính là bởi vì có nhiều thứ như thế, nên ta mới không biết nên lựa chọn như thế nào.”

Đức Phật Thích Ca mỉm cười nói: “Ta kể cho ngươi một câu chuyện. Ngày nọ, một du khách gần chết bởi vì khát nước, Phật thương cảm liền biến một hồ hiện trước mặt người này, nhưng người này lại không uống nước. Đức Phật bèn hỏi nguyên nhân.

Người này trả lời: ‘Nước ở hồ nhiều quá mà bụng của ta lại nhỏ thế này, uống một ngụm không thể hết được, vậy thì thà không uống còn hơn’.”

Giảng đến đây, Đức Phật nở nụ cười, nói với người đang buồn bã kia: “Ngươi nhớ kỹ, trong đời ngươi có thể đã gặp được rất nhiều thứ tốt, chỉ cần dụng tâm nắm giữ nó như vậy đủ rồi. Khát nước 3 ngày, cũng chỉ cần uống 1 hồ lô”.

Sinh mệnh là một loại duyên, có những thứ tận lực truy cầu cả đời không có được, ngược lại sự xán lạn chưa từng kỳ vọng sẽ trong lúc bạn đạm bạc thong dong lại bất ngờ tới. Mỗi một bước tiến triển đều là chậm chạp và gian khổ, một người một lần chỉ có thể thực hiện được một mục tiêu trong giới hạn.

Nhân sinh hạnh phúc không nằm ở thanh sắc tiêu khiển, mà là nằm ở biết đủ biết dừng

Có một tài chủ sống trong trang viên. Vì được Thượng đế ưu ái, chục năm nay ông ta luôn thích làm việc thiện, giúp đỡ tất cả những người nghèo khổ, ông trở thành một người tốt điển hình. Có một năm, lũ lụt đột nhiên xuất hiện, toàn bộ trang viên nhanh chóng bị chìm ngập trong nước, vì cầu cứu người chủ phải bò lên trên nóc nhà. Đang lúc ông ta lòng nóng như lửa đốt, đột nhiên có người chèo thuyền tới, nói với ông: “Đại thiện nhân, mau lên đây, ta đem ngươi đưa đến chỗ cao”.

Người chủ nhìn nhìn người này, hồi đáp: “Vài chục năm nay, ta một mực tuân theo ý chỉ của Thượng đế, lấy việc giúp người làm niềm vui, làm việc thiện tích đức. Tấm lòng chân thành nhất định có thể cảm động Thượng đế, biểu hiện của ta hắn cũng nhất định rõ mồn một trước mắt, cho nên Thượng đế sẽ đến cứu của ta, vì thế ngươi hãy đi nghĩ cách cứu những người cần giúp đỡ khác!” Thế là người kia chèo thuyền đi.

Mực nước dâng lên ngày càng cao hơn, xoáy nước mạnh hơn, tài chủ ôm chặt ống khói trên nóc nhà rồi khóc: “Thượng đế à, tín đồ trung thực thành tín của ngài đang ở trong nước sôi lửa bỏng, ngài vì sao còn không hiện thân cứu con? Chẳng lẽ ngài không nhìn thấy hay sao?” Lúc này, một hồi âm thanh ầm ầm âm vang lên từ xa, một chiếc trực thăng bay tới.

Phi công gọi tài chủ: “Đại thiện nhân, nhanh lên, tôi ném cái móc xuống, ông hãy cột đai đeo vào người, tôi sẽ đưa ông đến khu vực an toàn.”

Tuy nhiên, vị tài chủ lại cố chấp đáp: “Không, không”. Ông lại nói giống hệt như trước. Vì thế, chiếc trực thăng cũng rời đi. Bỗng nhiên, một hồi sóng lớn gầm thét ập đến, tài chủ đã bị nước cuốn trôi đi.

Tài chủ sau khi chết lên thiên đường, gặp Thượng đế, ông ta oán giận nói: “Con trong mấy chục năm nay, ngày nào cũng như ngày nào, một mực làm theo ý chỉ của ngài, không hề đắn đo suy nghĩ, nhưng sao khi con gặp nan, Ngài lại không tới cứu con, để cho con bị nước cuốn chết đuối. Xem ra con đã thật sự tin lầm Ngài rồi!”

Thượng đế nhìn tài chủ tiếc nuối nói: “Vì cứu ngươi, ta đã phái đi một chiếc thuyền cùng một chiếc trực thăng, nhưng ngươi lại không nắm lấy cơ hội để tự cứu mình”. Đến lúc này, tài chủ mới ngạc nhiên, tỏ ra vô cùng hối tiếc.

Sinh mệnh đời người trên sân khấu, vô luận ngươi là nhân vật chính hay phụ, cũng vô luận ngươi rực rỡ dưới ánh đèn hay thảm đạm sau hậu trường, sở hữu tất cả buồn vui sướng khổ đều là tự đạo tự diễn. Điều Thượng đế ban cho mỗi người đều là công bình, vô luận giàu có, nghèo khó, cao quý hay là hèn mọn. Vì thế sau khi chúng ta đã cố gắng, càng cần phải có thêm nhận thức lý tính, đừng để vụt mất thứ gì đó mà trống rỗng ôm hận.

Kỳ thực, những gì thật sự cần cho sự sinh tồn của con người là không nhiều, dù là có nhiều vinh hoa phú quý cũng vậy, lúc trong điên cuồng mỏi mệt tranh giành, chợt tỉnh ngộ mới phát hiện ra bao nhiêu ngày tháng đã qua đi.

Những thứ lôi cuốn hấp dẫn luôn tồn tại ở xung quanh, khi đối mặt chúng, ta là sa đọa hay giữ vững nguyên tắc, hết thảy đều sẽ phản ánh ra nội tâm của một người, ấy là có thể kiên định hay không. Nhân sinh hạnh phúc không nằm ở thanh sắc tiêu khiển, mà là nằm ở biết đủ biết dừng, vứt bỏ được dục vọng, sinh sống bình hòa thong thả…

Lê Hiếu (Theo Sound of Hop

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2022

HÒA THƯỢNG BẾ CON XIN SỮA MÀ ĐẮC ĐẠO

 

                                                                      Nguồn ảnh: ntdvn

Ngày nay, người xuất gia tu luyện không ít, thậm chí có trường đào tạo. Nhưng chốn cửa Phật lại không thiếu những chuyện chẳng hề thanh tịnh. Làm sao biết được người chân tu?

Câu chuyện thiền sư Bạch Ẩn nuôi con người là một sự tích nổi tiếng nói minh tỏ chân tướng người tu luyện.

Bạch Ẩn là thiền sư đức hạnh, là cao tăng nổi tiếng đương thời, học trò rất đông, người quanh vùng đều rất kính trọng ông. Cách ngôi chùa ông trụ trì không xa có một nhà mở cửa hàng bán vải.

Cô con gái chủ cửa hàng chưa xuất gia, nhưng có quan hệ tình cảm với một thanh niên và có thai. Cha mẹ cô cảm thấy rất sỉ nhục, bèn truy vấn cô cha đứa bé là ai. Cô gái vô cùng sợ hãi, nếu nói ra thì người yêu của cô sẽ bị cha cô đánh chết, do đó cứ không muốn nói. Sau này không chịu nổi sự thúc ép truy vấn của cha, cô nảy sinh ra một ý, người mà cha cô tôn kính nhất là Bạch Ẩn thiền sư, vì vậy cô nói:

– Đứa trẻ trong bụng con là của Bạch Ẩn thiền sư.

Cha cô vừa nghe vậy liền thấy như trời long đất lở, không thể nào ngờ được chuyện này lại như thế này, lại chính là Bạch Ẩn thiền sư, người ông kính trọng nhất.

Cha cô không tin lời con gái, bèn dẫn cô đến tìm Bạch Ẩn thiền sư và để cô gái thú tội. Bạch Ẩn thiền sư chỉ nhẹ nhàng nói một câu:

– Thế ư.

Cha cô thấy thần thái hòa ái của Bạch Ẩn thiền sư thì không làm ầm ĩ nữa, lẳng lặng dẫn con gái về. Sau khi cô gái sinh con, cha cô bế đứa bé đến chùa đưa cho Bạch Ẩn thiền sư và nói:

– Đây là nghiệt chủng của ông, trả lại cho ông đây.

Chuyện này lan truyền ra, dư luận bàn tán xôn xao, tới tấp đến chùa nhiếc móc thiền sư đạo mạo thế này mà lại làm cái chuyện vô liêm sỉ như thế, quả đúng là mặt ‘thiền sư’ dạ lang sói. Danh tiếng bấy lâu nay của Bạch Ẩn thiền sư bị hủy hoại sạch không còn tí gì.

Bạch Ẩn thiền sư lặng lẽ làm bảo mẫu cho đứa bé, ngày ngày bế bé đi xin sữa, và đi đến đâu, ông cũng bị nhục mạ và giễu cợt:

– Sư hổ mang!

– Sư háo sắc!

– Mọi người cứ ca ngợi là sư đắc Đạo, hóa ra chỉ là giỏi dụ dỗ con gái nhà lành!

Nhưng dù bị chà đạp và nhục mạ như thế này, Bạch Ẩn thiền sư vẫn lặng lẽ chăm chút nuôi dưỡng đứa trẻ.

Một năm trôi qua, cô gái kia thực sự không thể chịu đựng nổi nỗi dằn vặt của lương tâm và nỗi đau bỏ rơi con của người mẹ. Cuối cùng cô lấy hết can đảm nói ra chân tướng với cha mẹ. Cha mẹ cô nghe xong, trong lòng cảm thấy vô cùng hối hận, lập tức dẫn theo toàn bộ người nhà trong gia đình quỳ trước Bạch Ẩn thiền sư sám hối, chịu tội. Bạch Ẩn thiền sư nghe xong, chỉ nói một câu nhẹ nhàng:

– Thế ư.

Rồi đem đứa trẻ trao trả lại cho cô gái. Ông vẫn bình thản như ngày thường, dường như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Sau này cô gái quy y cửa Phật, theo Bạch Ẩn thiền sư học thiền.

Tu hành như thế này thì:

– Có bức tường ma nào mà không đổ?

– Có gươm dao nào mà không gãy?

– Có chúng sinh nào mà không thể hóa độ?

– Có tiết tháo nào dám sánh vai?

Người tu hành là phải chịu được khổ, và phải tu nhẫn, cần đạt được tâm đại nhẫn: bình thản trước mọi oan ức trái ngang, thản nhiên trước mọi miệng lưỡi thế gian. Đó mới là người thực tu, chân tu. Tu là tu tâm chứ không phải ở hình thức tụng kinh gõ mõ ngồi thiền.

Ngày nay có trường đào tạo tu luyện, có chức sắc, quyền thế cũng không khác chi bộ máy quản lý của người thường. Có những người khoác áo tu hành kiếm tiền tỷ, làm ra không ít chuyện khiến người thường cũng sửng sốt. Tôn giáo chỉ là hình thức, người chân tu hướng nội tu tâm, chiểu theo các đặc tính Chân, Thiện, Nhẫn của vũ trụ mà tự đo lường bản thân mình. Người chân tu biết rõ việc mình làm đều có Thần Phật nhìn thấy. Có như thế mới không làm việc trái Đạo. Như câu chuyện sư Bạch Ân kể trên.

                                                                   Nguồn: ntdvn (Tường Hòa)

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2022

THÂN NGƯỜI KHÓ ĐƯỢC: CON NGƯỜI VÀ ĐỘNG VẬT LUÂN HỒI QUA LẠI

 


Rất nhiều người cho rằng giữa con người và động vật không có quan hệ gì. Tuy nhiên, những bằng chứng sống về hiện tượng luân hồi giữa người và động vật khiến người ta không thể không suy ngẫm.

Con người và động vật luân hồi qua lại

Nhà nhân chủng học nổi tiếng Hoa Kỳ, Tiến sĩ Mario, là một chuyên gia nghiên cứu về sự tái sinh của con người, những nghiên cứu của ông đã xác nhận sự tồn tại của việc luân hồi tái sinh. Từ 10 năm trước, ông đã bắt đầu sử dụng “phương pháp thôi miên tìm về tiền kiếp” để nghiên cứu hơn một nghìn trường hợp, phát hiện được các câu chuyện kiếp trước của nhiều người, cuối cùng các trường hợp đó đa số đều được chứng minh là thật sự tồn tại.

Sau đó, tiến sĩ Mario lại chứng minh được rất nhiều sự thật về cuộc sống và cái chết, sự tồn tại của thiện ác báo ứng. Kết quả nghiên cứu của ông phát hiện ra rằng, một số người ở kiếp trước là con vật, kiếp này họ vẫn còn chịu ảnh hưởng của kiếp trước. Ngoài ra cũng có những trường hợp kiếp trước là con người nhưng kiếp này chuyển sinh thành động vật.

Người chồng quá cố chuyển sinh thành chú vẹt

Trong nghiên cứu của Tiến sĩ Mario có một trường hợp đặc biệt, trong đó một người đàn ông sau khi qua đời đã chuyển sinh thành một chú vẹt, và sau đó được chính người vợ của ông mua về nhà. Chú vẹt này có thể tự động kể ra những câu chuyện của lúc xưa.

Một nữ giảng viên đại học ở Thụy Sĩ tên Frances Speck, năm bà 49 tuổi thì chồng bà qua đời, không lâu sau đó, bà đã đặt mua một chú vẹt, và chú vẹt này được sinh ra đúng vào ngày người chồng Emil qua đời. Chú vẹt tự nhiên hét lên cái tên Emil mà không để ý đến cái tên mới mà bà đặt cho nó. Ngoài ra, chú vẹt còn có thể kể lại một vài câu chuyện riêng tư của họ, bao gồm cả ngày kết hôn của hai vợ chồng.

Ngoại trừ Speck ra, nhiều người khác tiếp xúc với chú vẹt này cũng xác nhận rằng đây chính là Emil, người chồng quá cố của Speck, bởi vì chú vẹt biết rất rõ các câu chuyện của Emil, không có lời giải thích nào hợp lý hơn rằng chú vẹt này mang linh hồn của Emil.

Chú lợn trắng chuyển sinh thành một cậu bé

Tại Trung Quốc cũng từng ghi nhận những trường hợp tương tự. Có một cậu bé kể rằng kiếp trước cậu là một chú lợn. Những kết quả kiểm tra đã xác minh đầy đủ sự thật về sự việc này.Tại thôn Bình Dương, huyện tự trị Thông Đạo, thành phố Hoài Hóa, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc có một cậu bé họ Ngô, cậu từng kể rằng kiếp trước cậu là một chú lợn trắng ở nhà ông nội, kiếp này được chuyển sinh thành người. Cậu bé mỗi lần gặp người giết mổ lợn tên Dung Mỗ thì đều vô cùng khiếp sợ, ngoài ra cậu bé còn có thể nói rất rõ hương vị của nhiều loại thực phẩm rau dại mà lợn được cho ăn.

Cậu bé họ Ngô này còn tả lại được chi tiết cảnh mình bị giết mổ trong kiếp trước, và điều đó hoàn toàn trùng khớp với ký ức của người giết mổ lợn Dung Mỗ. Do vậy, câu chuyện lợn đầu thai thành người lúc ấy đã khiến dân địa phương bàn tán xôn xao. Riêng người giết mổ lợn Dung Mỗ cũng vì thế mà bị sốc và thề rằng kiếp này sẽ không giết mổ lợn nữa.

Lợn có hình đầu người, lợn có bàn tay người

Trước đây đã từng xuất hiện những trường hợp kì lạ như lợn mọc ra bàn tay người, càng quái dị hơn nữa là lợn mọc ra đầu người.Khoảng hai năm trước, tại Tổ 1 thôn Dân Chủ, xã Vũ Đức, huyện Quân Liên, thành phố Nghi Tân, tỉnh Tứ Xuyên, có người nông dân họ Trương nuôi một con lợn nái, con lợn này sinh được 13 chú lợn con, trong đó có một chú lợn con mọc ra năm ngón tay ở bàn chân trước, nhìn rất giống bàn tay của người.

Hai chân trước của chú lợn này nhìn giống như chắp trước ngực, nhìn hệt như bàn tay của con người. Ngoài ra trong lòng bàn tay còn có vân tay rõ ràng, móng lợn cũng hệt như móng tay người. Tuy nhiên, hai chân sau của nó thì không khác với những chú lợn bình thường.

Năm 2011, tại một ngôi làng hẻo lánh ở tỉnh Baja Verapaz, thuộc nước Cộng hòa Guatemala ở vùng Trung Mỹ, một sự kiện kì lạ đã xảy ra làm cho người dân địa phương vô cùng kinh ngạc, đó là có một con lợn nái sinh ra 11 chú lợn con, trong số đó có 1 chú lợn con có chiếc đầu vô cùng quái dị.

Chú lợn này vừa được sinh ra đã rất yếu, trên cơ thể yếu ớt này lại mang một chiếc đầu giống như đầu người. Con vật không giống heo cũng chẳng giống người này không có khả năng chen về trước để bú sữa mẹ, mà chỉ có thể sống dựa vào ống bơm tiêm. Cả người con vật này có màu đen, chỉ riêng hai móng chân trước là màu trắng và có hình dạng cũng giống như bàn tay người.

Tin tức về chú lợn đầu người này được đăng lên Umeke (một trang mạng thương mại trực tuyến), đã khiến nơi này trở thành trung tâm của khán giả và báo đài. Trên vùng lãnh thổ Guatemala từng tồn tại một nền văn hóa Maya huy hoàng, người dân nơi đây tuy rằng đã rất kinh ngạc trước sự việc kì lạ này, nhưng họ lại tin rằng điều này có liên quan đến ý chỉ của Thần.

Càng ngày càng có nhiều sự thật chứng minh rằng linh hồn con người không chết đi mà còn có thể quay trở lại tái sinh. Những ví dụ trước mắt dường như là do trời cao rộng lòng, cố ý tiết lộ thiên cơ cho nhân loại, để xem nhân loại đối diện với thiện ác trước mắt sẽ lựa chọn điều gì.

Theo tinhhoa.net

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2022

HÃY YÊU THƯƠNG CHΑ MẸ KHI CÒN CÓ THỂ – CÂU CHUYỆN Ý NGHĨΑ NHÂN VĂN SÂU SẮC

 


Có một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ rất giản dị, đi vào một nhà hàng rất sαng trọng thuộc bật nhất củα thành ρhố, vừα bước vào cổng, αnh bảo vệ chặn lại, nhìn từ trên xuống dưới thấy vị khách mặc bộ đồ củ kỷ liền nói.

Thức ăn và thức uống ở đây đắt gấρ 5 lần so với các nhà hàng khác. . .Ở đây toàn là khách quý tộc. . .Tôi nói điều này để αnh suy nghĩ rồi quyết định khi bước vào bên trong

Vị khách nghe thế, nhìn αnh bảo vệ một lúc rồi mĩm cười đi thẳng vào trong. Ở đây đα số khách đều ăn mặc sαng trọng, họ khoác lên mình những bộ đồ đắc tiền, khi thấy αnh tα đi vào bαo nhiêu cặρ mắt đều đổ dồn về vị khách này, có người thì nhỏ to với nhαu rồi cười chúm chím, có người thì nhìn αnh tα với cặρ mắt soi mói, có vẻ như họ đαng cười chế giễu. Mặc cho những cặρ mắt không mấy thiện cảm củα mọi người xung quαnh, vị khách tiến thẳng lại một cái bàn trống ngồi xuống, ngồi được một lúc khá lâu nhưng nhân viên ρhục vụ ở đây không αi thèm để ý đến αnh tα. Vị khách vẫn kiên nhẫn ngồi đợi. . .Thấy cô ρhục vụ đi ngαng quα vị khách liền gọi

-Cô cho tôi hỏi, hiện nhà hàng có món gì đặc biệt?

Cô ρhục vụ nhìn vị khách một lúc rồi trả lời

-Ở đây món gì cũng có, món rẻ nhất ở đây bằng 2 ngày làm việc củα một người lαo động như ông, còn món đặc biệt thì chắc ρhải bằng cả tháng lương củα ông đấy ạ

Vị khách vẫn vui vẻ trả lời

-Vậy cô cho tôi mấy món đặc biệt mà cô đã nói

Thấy cô ρhục vụ nhìn mình bằng ánh mắt nghi ngờ, vị khách liền móc trong túi rα một cục tiền khá lớn rồi nói

-Cô hãy tính tiền luôn những món tôi vừα gọi. . .À cô cho tôi mỗi thứ 2 ρhần ăn nhé

Lại một lần nữα các cặρ mắt củα các vị khách nhìn về αnh tα, có người thì nghĩ ” Chắc αnh tα mới bán được lúα nên chơi nỗi đây mà ” Có người thì nghĩ ” Chắc nhà ông tα mới bị giải tỏα và có một số tiền khα khá nên vào đây cho biết đấy mà ”

Sαu khi thức ăn đã dọn rα đầy đủ trên bàn, nhưng không thấy vị khách này ăn mà chỉ gắρ bỏ vào chén đối diện không người ngồi, mọi người vô cùng ngạc nhiên xen lẫn tò mò. . .Bổng ông chủ nhà hàng từ ngoài đi vào nhìn thấy vị khách này và nhận rα αnh tα là một chủ tịch tậρ đoàn lớn mà ông chủ nhà hàng đã từng gặρ trong những buổi làm ăn lớn, đi thẳng đến chỗ αnh tα ngồi mừng rở lα to

-Wow ngọn gió nào đưα một vị tҺươпg giα lừng lẫy này đến nhà hàng tôi thế này. . .Hân hạnh thật là hân hạnh cho tôi quá

Mọi người kể cả khách lẫn nhân viên ρhục vụ ngạc nhiên và ngỡ ngàng khi nghe ông chủ nhà hàng nói thế, họ càng chú ý hơn câu chuyện giữα vị khách và chủ nhà hàng

Sαu khi chào hỏi và Ьắt tαy nhαu, ông chủ nhà hàng kéo ghế ngồi bên rồi hỏi vị khách

-Anh có hẹn khách tại nơi này αh?

Vị khách trả lời

-Không. Tôi đến đây một mình

Chủ nhà hàng ngạc nhiên liền hỏi

-Oh vậy tại sαo trên bàn lại có 2 cái chén và chén kiα lại đồ ăn đầy thế kiα

Nghe hỏi thế vị khách bổng trầm ngâm một lúc, lαu vội giọt nước mắt, vị khách từ từ trả lời

-Chén đối diện là củα Mẹ tôi đấy. . .Lúc tôi còn nhỏ Mẹ tôi dẫn tôi đến trước nhà hàng này ăn xin. . .mỗi lần đến đây Mẹ tôi cứ nhìn vào nhà hàng thấy mọi người ăn uống mà Mẹ tôi cứ nuốt nước miếng vào lòng. . .Thấy thế, tôi tự hứα với lòng, lớn lên tôi sẽ cố gắn ρhấn ᵭấu kiếm thật nhiều tiền để đưα Mẹ tôi đến đây ăn những món mà Mẹ tôi thích. . .Bây giờ tôi có thể đưα mẹ tôi đi khắρ thế giới và ăn những món ngon thì Mẹ tôi không còn nữα. . .Hôm nαy là NGÀY CỦA MẸ tôi đến đây tìm lại cho mình những hình ảnh mà Mẹ tôi đã từng cơ cực, xin từng đồng nuôi tôi khôn lớn trưởng thành

Nói xong vị khách thở dài một tiếng пα̃σ ruột và đôi mắt đỏ hoe.

Anh tα về đây để tìm lại cho mình những khoảnh khắc ngày xưα mà để lòng mình thổn thức, αnh tα đαng nhớ đến Mẹ.

Còn mọi người xung quαnh nghe xong câu chuyện củα vị khách đều ngậm ngùi ,khăm ρhục và xấu hổ. Họ ngậm ngùi vì vị khách này là một người con hiểu thảo, họ khăm ρhục dù giàu có nhưng αnh tα không quên cội quên nguồn, không hề che đậy sự xuất thân bần hàn củα mình, họ xấu hổ vì lúc nãy họ đã giễu cợt và chê cười vị khách này và vô tình vị khách này đã dậy cho họ một bài học đừng bαo giờ TRONG MẶT MÀ BẮT HÌNH DONG.

 Nguồn: https://ncctv.net/

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2022

XEM PHIM ĐEN THU HÚT TÀ, NGƯỜI TU HÀNH NHÌN THẤY ĐIỀU ĐÁNG SỢ

 


Hình Internet

Xã hội chúng ta đang sống quá nhiều cám dỗ, và rất nhiều loại yếu tố tiêu cực, đặc biệt là yếu tố loạn tình dục có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi. Ví dụ, thú tiêu khiển của nhiều người trong xã hội ngày nay là xem phim khiêu dâm, một người cho biết lúc đầu cảm thấy rất phản cảm, nghĩ đó là một loại sa đọa, nhưng lâu dần thỉnh thoảng vẫn xem, dần dần cảm thấy không có gì to tát, xem tới xem lui đến lúc có thể bị nghiện.

Một ngày nọ, người đàn ông này hét lên, ” Bạn không được xem phim khiêu dâm , tuyệt đối không được xem nó, tôi nhìn thấy quỷ đang cười trong đoạn phim, thực sự đáng sợ!”

Hóa ra hôm đó khi xem một đoạn phim khiêu dâm lan truyền trên Internet, anh ta phát hiện ra rằng bộ phim đã ghi lại một hiện tượng kì dị: một cô gái điếm đang đón khách, và một con quỷ đang trốn trên giường sau lưng cô, phần thân trên của con quỷ lộ ra ngoài, với hình dạng trông như một người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen với mái tóc dài lưa thưa, giống như khuôn mặt của một người phụ nữ đeo mặt nạ, thật sự rất đáng sợ. Con quỷ nhìn cô gái điếm từ phía sau, điều khiển cô làm những điều bẩn thỉu đó, và ánh mắt của cô gái trông không tỉnh táo.

Điều này làm anh ấy sửng sốt, và không còn muốn xem phim khiêu dâm nữa. Anh nói: “Thảo nào người xưa thường nói nam nữ không phải vợ chồng mà lại có hành vi giới tính thì là “quỷ hỗn”. Đũng là có quỷ lẫn lộn vào đó thật. Bị quỷ gắn lên thân rồi, dần dần khí tinh huyết sẽ bị hút cạn, càng ngày càng trúng tà, càng ngày càng tệ hại”.

Một người bạn có công năng đã nói: “Người bất chính sẽ thu hút tà ma, những bộ phim khiêu dâm đó quá nhiều âm khí. Người ta xem đi xem lại rồi dần dần bắt chước hành vi đồi bại, những tà ma đó có thể nhảy lên thân họ khiến họ không thể khống chế được bản thân, suốt ngày chỉ muốn làm những việc như thế. Những tà ma đó là do nhân tâm bất chính, dâm loạn mà chiêu mời đến”.

Kỳ thực, nhiều khi làm điều xấu, người ta nghĩ rằng chính mình đã làm, nhưng không phải tất cả đều như vậy. Nhiều khi do nhân tâm bất chính, truy cầu những dục vọng xấu xa, lúc này sẽ dễ bị tà ma lạn quỷ ở không gian khác khống chế mà không thể thoát ra được.

Xã hội ngày nay đã ở vào thời kỳ mạt kiếp loạn lạc, nhân duyên giữa người với người rất phức tạp. Trong thời đại này thối nát này, sự cám dỗ giữa nam và nữ lại càng mạnh mẽ và không có gì cản trở.

Một người tu luyện khác nói rằng vài năm trước, cô ấy đã nhìn thấy trong tam giới có ma tiên chuyên quản chuyện nam nữ, chúng thuộc về dục giới, ma tiên nam hình tượng phóng đãng, ma tiên nữ hình tượng diêm dúa. Giữa nam và nữ nếu khởi lên vọng niệm, truy cầu chuyện này thì họ lập tức tham dự vào. Trong quá trình này, những tà ma ở các không gian khác đang hấp thụ tinh hoa của con người.

Diện mục của sắc dục không phải là thứ mà người bình thường có thể nhìn thấu, nó chiếm giữ thân thể người và điều khiển họ bằng cách khống chế tư tưởng của họ, bởi vì ở các không gian khác quỷ dâm dục này cần bổ sung năng lượng liên tục.

Tại sao một số người có thói quen dừng lại và quan sát khi họ đi ngang qua các tiệm mát-xa, chăm sóc móng chân, tiệm làm tóc và những nơi khiêu dâm khác? Đó là bởi vì “sinh mệnh sắc dục” trong trường không gian của bạn nhìn thấy đồng loại, và nó thích thú. Chỉ cần bạn nán lại trạng thái này, nó sẽ vui mừng, vì nó được bổ sung năng lượng trực tiếp hoặc gián tiếp, nó có thể tiếp tục tồn tại, rồi tiếp tục khống chế mọi hành vi sắc dục của bạn. Mà lúc ấy mọi người vẫn coi đó là phản ánh bình thường của cơ thể, cho rằng đó là điều mình muốn.

Trung Quốc từ cổ xưa đã là quốc gia văn minh lễ nghi chi bang, cổ thánh tiên hiền vô cùng chú trọng tu dưỡng đạo đức, yêu cầu hết sức nghiêm khắc đối với quan hệ giữa nam nữ, thậm chí động một niệm bất hảo cũng bị coi là tội lớn. Đây là ước thúc đối với con người, hơn nữa cũng là bảo hộ con người.

Chính sự bảo hộ này khiến đạo đức của nhân loại duy trì ở một mức độ nhất định, không để con người trượt xuống mức độ loạn tình dục quá sớm mà huỷ hoại bản thân. Vì con người thực sự rất yếu kém, khả năng khống chế quá kém, nếu như từ sớm đã vứt bỏ ước thúc về quan hệ nam nữ, thì trải qua quá trình hơn năm nghìn năm, con người có lẽ cũng không thể đi đến ngày hôm nay, đã sớm vì loạn tình dục mà bị huỷ diệt rồi.

Tố Tâm biên dịch
Nguồn: soundofhope

CẢNH ĐỜI (Thơ)

 



CẢNH ĐỜI (Khuyết đề)
 
Ngẫm cảnh đời ta mấy chặng vèo
Qua rồi tuổi mộng trắng đầu theo
Nhìn gương thấy nản đâu từng đẹp
Để nghiệp hoài mang cứ mãi phèo
Nẻo động còn vương mờ cõi trú
Tâm bình nỏ vướng bẵng niềm đeo
Ngày lên hiểu rứa… lòng chưa vững
Bèo!

2021
Minh Đạo
 

CHA MẸ VÀ CON CÁI KIẾP NÀY CÓ DUYÊN NỢ GÌ VỚI NHAU?

 


Xét về nghiệp quả nhân duyên giữa cha mẹ và con cái, nhà Phật cho rằng: Con cái đến với cha mẹ ở kiếp này là có 4 loại:

  • Một là đến để báo ơn,
  • Hai là đến để đòi nợ,
  • Ba là đến để trả nợ,
  • Bốn là đến để báo oán.
  • Nếu không có nợ nhau thì không có gặp gỡ, hãy cùng xem câu chuyện dưới đây để hiểu hơn về điều này.

    – Ở một ngôi làng kia có một cặp vợ chồng nông dân. Hai vợ chồng họ mãi mới sinh được một cô con gái. Nhưng con gái họ vừa chào đời đã có nhiều bệnh tật, thường xuyên ốm yếu. Cũng chính vì có một đứa con mà con lại ốm yếu nên hai vợ chồng họ rất sủng ái đứa con này, đứa trẻ muốn gì được đấy.

    Vì để chữa bệnh cho con gái, tiền của và tài sản trong nhà họ lần lượt ra đi. Vào năm con gái họ tròn 18 tuổi, tài sản trong nhà chỉ còn lại 1 con ngựa duy nhất. Một ngày, con gái họ lại chỉ vào con ngựa này và nói: “Con muốn ăn thịt ngựa, cha mẹ hãy làm thịt con ngựa này đi.”

    Hai vợ chồng người nông dân nhìn con ngựa khỏe mạnh, là tài sản duy nhất trong nhà, giúp làm việc đồng áng nên không lỡ lòng giết nó. Nhưng nhìn cô con gái duy nhất đang nằm trên giường thoi thóp thì trong lòng lại thấy đáng thương.

    Trong lúc hai người họ còn đang phân vân thì cô con gái kia lại nhắc lại một lần nữa: “Con đang rất muốn ăn thịt ngựa. Cha mẹ không giết thịt con ngựa này đi thì con sẽ chết mất.”

    Hai vợ chồng họ thấy con gái nói như vậy liền vô cùng luống cuống hoảng loạn liền mang con ngựa ra giết thịt. Sau khi làm thịt con ngựa, vợ chồng họ làm món hầm cho con gái ăn. Nhưng thật không ngờ, chỉ nửa canh giờ sau khi ăn, con gái họ nằm trên giường mà chết.

    Hai vợ chồng người nông dân gào khóc thảm thiết. Hàng xóm láng giềng đến an ủi động viên nhưng cũng không thể làm vơi đi nỗi đau mất con trong lòng họ.

    Con gái chết đi là một sự đả kích rất lớn đối với họ. Mặc dù họ biết rằng, từ khi con gái ra đời đều là mang đến vô cùng nhiều họa nạn, đến mức mà ngay cả tiền làm tang chôn cất cũng không còn. Nhưng vì thương con, vợ chồng họ cũng không còn thiết sống, cả ngày thẫn thờ.

    Thấy thương cho tình cảnh của hai vợ chồng họ, một người đàn ông trong làng đã tìm đến nhà nói với họ rằng: “Ở ngôi chùa ở phía nam của ngọn núi kia có một lão hòa thượng. Ông ấy có thể giải phá được rất nhiều chuyện ly kỳ. Hai người thử lên núi tìm gặp lão hòa thượng để hỏi về chuyện của con gái hai người xem.”

    Thế là, hai vợ chồng người nông dân này trèo đèo lội suối tìm đến gặp lão hòa thượng để thỉnh giáo. Sau khi kể hết sự tình về con gái từ khi ra đời đến lúc mất đi, người chồng cất lời hỏi: “Thưa thầy, không biết nhân duyên kiếp trước của vợ chồng con và đứa con gái này là như thế nào ạ?”

    Vị lão hòa thượng nghe xong không nói gì mà nhắm mắt lại ngồi thiền nửa ngày. Sau đó, ông chậm rãi nói: “Ở kiếp trước, thí chủ còn nợ con của thí chủ một khoản nợ nên kiếp này phải hoàn trả. Hai người có muốn biết kỹ càng về khoản nợ này không?”

    Hai vợ chồng họ phủ phục trước mặt lão hòa thượng rồi nói:

    “Chúng con muốn biết nguyên nhân thực sự là gì? Xin lão phương trượng nói chi tiết ạ!”

    Lão hòa thượng vừa nhắm mắt lại vừa chậm chạp nói: “Ở kiếp trước, con gái của hai người là thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có. Vào năm thiên kim tiểu thư này 18 tuổi, cha mẹ họ cùng cô con gái của mình đi thăm người thân. Không ngờ giữa đường lại gặp một toán cướp. Thủ lĩnh của toán cướp đó chính là con ngựa của nhà thí chủ ở kiếp này, còn hai thí chủ khi đó là đám thuộc hạ của nó.(tức con ngựa kiếp này) Ba tên cướp này đã cướp sạch tài sản của nhà họ, giết chết cha mẹ cô gái, đánh đuổi người nhà họ, tên thủ lĩnh còn cưỡng hiếp cô ấy.

    Cuối cùng, vị tiểu thư này đứng trên vách núi thề rằng: “Kiếp sau nhất định ta phải lấy đầu tên thủ lĩnh này để trả mối hận trong lòng mình.” Nói xong, vị tiểu thư này nhảy xuống núi tự vẫn. Về sau, tên thủ lĩnh vì cướp bóc quá nhiều chết bị đầu thai thành súc sinh, còn hai thí chủ về sau có làm việc thiện nên vẫn được đầu thai làm người nhưng phải hoàn trả khoản nợ kia. Vị tiểu thư kia chuyển sinh làm con gái của hai người chính là để đòi nợ kiếp trước.”

    Hai vợ chồng họ nghe xong nửa tin nửa ngờ: “Hòa thượng! Những lời ngài nói là thật sao?”

    Lão hòa thượng nhìn hai vợ chồng họ rồi nói thêm: “Thí chủ hãy nghĩ lại tất cả mọi chuyện xảy ra với bản thân và cô con gái của mình thì sẽ thấy rõ điều này. Tất cả tài sản của thí chủ đều dùng để chữa bệnh và nuôi dưỡng con gái, đây chính là tài sản mà thí chủ lấy của người ta ở kiếp trước nay phải trả lại. Đến năm 18 tuổi, con gái thí chủ nhất định đòi giết thịt con ngựa kia, chẳng là ứng với lời thề kiếp trước sao?”

    Hai vợ chồng người nông dân này bấy giờ mới ngẫm nghĩ lại thì thấy quả đúng là mọi chuyện đều y như lời vị hòa thượng nói. Họ lập tức bái lạy rồi thỉnh cầu: “Xin phương trượng chỉ bảo cách để chúng con thoát khỏi nghiệp lực này?”

    Lão hòa thượng trả lời: “Chỉ có vứt bỏ cái ác, một lòng hành thiện, làm một người lương thiện thì mới có thể hóa giải hết được. Nếu làm việc ác thì kiếp này không trả, kiếp sau sẽ vẫn phải trả hết.”

    Hai vợ chồng họ cung kính cảm ơn vị lão hòa thượng rồi ra về. Cũng từ đó, hai vợ chồng họ một lòng hướng Phật, làm việc tốt để mong sám hối cho những tội ác ở kiếp trước của mình và cũng là để gieo trồng phúc báo cho kiếp sau.

    NN – Thích Tánh Tuệ


Thứ Tư, 24 tháng 8, 2022

PHẬT NGÔN VỀ HẠNH HIẾU DƯỠNG CHA MẸ

 


Phật bảo các Thầy Sa-môn: Xem người thế gian không có hiếu thảo, chỉ thế này mới gọi là hiếu: Hãy khuyên cha mẹ bỏ ác làm lành, thọ Tam quy giữ Ngũ giới. Dù cha mẹ sớm mai thọ trì quy giới, chiều về cõi chết, đối với ơn nặng cha mẹ nuôi dưỡng, cũng gọi tạm đền” . (Kinh Hiếu Tử).

“Cùng tột điều thiện không gì hơn hiếu
Cùng tột điều ác không gì hơn bất hiếu”.
(Kinh Nhẫn Nhục)

Vui thay hiếu kính Mẹ
Vui thay hiếu kính Cha
Vui thay kính Sa môn
Kính bậc Thánh vui thay .
(Kinh Pháp Cú)

“Ta trong nhiều kiếp quá khứ, nhờ từ tâm hiếu thuận, cúng dường cha mẹ, do công đức đó, nên sinh lên các từng trời thời làm Thiên đế, xuống nhân gian thì làm Thánh Vương”. (Kinh Hiền Ngu)

“Thuở Phật còn tại thế có một vị chư Thiên đến hỏi : “Bạch Đức Thế Tôn, làm sao để có được vận may?”

Phật đáp: “ Phụng dưỡng cha và mẹ là vận may tối thượng”. (Kinh Hạnh Phúc)

“Ta trải qua nhiều kiếp tu hành thành đạo là nhờ công ơn của cha mẹ nuôi dưỡng”. (Kinh Phân biệt)

“Thờ trời đất quỷ thần không bằng có hiếu với cha mẹ, vì cha mẹ là hai vị thần minh cao nhất trong các thần minh”. (Kinh Tứ Thập Nhị Chương)

“Hiếu hạnh đứng đầu trăm hạnh tốt. Hiếu cảm đến trời thì mưa hòa gió thuận, hiếu cảm đến đất thì muôn vật hóa sinh, hiếu cảm đến người thì mọi phúc tăng trưởng”. (Khế kinh)

- “ Ơn cha lành như núi Thái, nghĩa mẹ hiền sâu hơn biển cả. Nếu ta ở trong đời một kiếp, nói công ơn cha mẹ không thể hết”.

- “ Cha mẹ tại tiền như Phật tại thế, gặp thời không có Phật, khéo thờ cha mẹ tức là thờ Phật vậy”. (Kinh Tâm Địa Quán).

Mẹ hiền còn sống là mặt trời giữa trưa chói sáng
Mẹ hiền khuất bóng là mặt trời đã lặn
Mẹ hiền còn sống là mặt trăng sáng tỏ
Mẹ hiền khuất rồi là đêm tối âm u.
(Kinh Tâm Địa Quán)

“ Có hai hạng người, này các Tỳ Kheo, Ta nói không thể trả ơn được. Thế nào là hai. Là Mẹ và Cha. Nếu một bên vai cõng cha, một bên vai cõng mẹ, làm vậy cho đến trăm tuổi, nếu đấm bóp, thoa nước tắm rửa, thoa gội, và dầu tại đấy có vãi tiểu tiện, đại tiện như thế, này các Tỳ Kheo cũng chưa làm đủ hay trả ơn đủ mẹ và cha. Vì cớ sao? Vì rằng, này các Tỳ Kheo, cha mẹ đã làm nhiều cho con cái, nuôi nấng, nuôi dưỡng con khôn lớn, giới thiệu con vào đời”. (Kinh Tăng Chi I).

“Phật hỏi các Thầy Sa môn: Con nuôi cha mẹ, lấy cam lồ trăm vị làm thức ăn, dùng thiên nhạc làm vui tai, sắm y phục hảo hạng mặc nơi thân, vai cõng cha mẹ đi khắp bốn phương, suốt đời phụng dưỡng như vậy, đáng gọi là hiếu chăng?

Các Thầy Sa môn thưa: Người này là đại hiếu.

Phật dạy: Chưa gọi là hiếu.

Phật bảo các Thầy Sa-môn: Xem người thế gian không có hiếu thảo, chỉ thế này mới gọi là hiếu: Hãy khuyên cha mẹ bỏ ác làm lành, thọ Tam quy giữ Ngũ giới. Dù cha mẹ sớm mai thọ trì quy giới, chiều về cõi chết, đối với ơn nặng cha mẹ nuôi dưỡng, cũng gọi tạm đền”. (Kinh Hiếu Tử).

“Nếu có người muốn được vua Phạm Thiên ở trong nhà, hãy hiếu dưỡng cha mẹ, vua Phạm Thiên đã có ở trong nhà. Muốn có Đế Thích ở trong nhà, hãy hiếu dưỡng cha mẹ , Đế Thích sẵn ở trong nhà. Muốn được tất cả thiên thần ở trong nhà, chỉ cúng dường cha mẹ, tất cả thiên thần đều ở trong nhà. Cho đến muốn cúng dường Thánh Hiền và Phật, chỉ cúng dường cha mẹ, các vị Thánh Hiền và Phật đều ở trong nhà”. (Kinh Tạp Bảo Tạng)

Bài viết: "Phật ngôn về hạnh hiếu dưỡng Cha Mẹ"
Tâm Tịnh

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2022

NƯƠNG THUYỀN BÁT NHÃ (Thơ)

 

 
Lênh đênh chìm nổi cuốn theo dòng,
Nhắm hướng xuôi bờ phải gắng công.
Khổ cực đưa chèo luôn nếm trải,
Gian nan lặn lội mãi quay vòng.
Chiều về gió chuyển hao tâm lực,
Đêm xuống trăng soi chạnh tấc lòng.
Lơ lững thuyền trôi ngày đã hết,
Qua dần chướng ngại thỏa chờ mong.
  
Chờ mong chớ để cuốn theo đời
Đắm đuối thêm nhiều chỉ lệ rơi.
Lạc lối lang thang sầu mọi lúc,
Sai đường luẩn quẩn khốn cùng nơi.
Kinh vàng trì tụng nương nguồn sáng,
Bè báu tìm cầu vượt biển khơi. (*)
Xả bỏ phàm tình vơi nghiệp chướng,
Vun bồi trí huệ gắng đừng lơi..
 
Vun bồi trí huệ chớ buông lơi,
Sức nguyện ngày đêm sẽ đến thời
Gặp cảnh nương duyên tâm chẳng nhuốm
Sinh tình trái ý đạo không vơi.
Nguồn chơn vững lối qua muôn ngõ
Gốc pháp thuận đường tỏa khắp nơi
Thấy được thị phi cùng một tướng
Thuyền từ Bát Nhã ánh dương ngời.
 
Minh Đạo 2018
 
 _____________________
 
  (*) Deva manuyānā śāst : Thiên Nhân Sư, là Bậc thầy của cõi người và cõi trời.