Thứ Tư, 19 tháng 4, 2023

HƯƠNG ĐỜI (Thơ)

 


Hương đời tỏa rạng giữa trần ai
Sống cả từ tâm chẳng oán cài
Xã tắc chung tay, không thể nhạt  
Gia đình góp sức, nỡ nào phai  
Xây niềm bè bạn, tình thâm giữ
Lấy đạo vợ chồng, hạnh phúc khai
Thân ái cùng người ta vững bước
Khi còn cõi thế cũng bồng lai.

Minh Đạo


TUỔI TÁᴄ ƘɦÔՌG TÍNH THEO SỐ NĂM MÀ ĐO BẰNG SỰ TRƯỞNG TɦÀNH: DÙ 20 HAY 50 TUỔI, CUỘC ĐỜI CHỈ ƁẮТ ĐẦΥ KHI TA NGỪNG HẸΡ HÒI

 

Ảnh Internet

Ngạn ngữ Hy Lạp có câυ: “Tóc xáɱ là dấu hiệu của tuổi táᴄ, chứ ƙɦôռց phải của ƙɦôп nɠoɑn”. Kʜôռ nɠoɑn ƙɦôռց nằm ở tuổi táᴄ, mà ở cáᴄɦ nhìn đời, hiểu nɠườι…

Bạn tôi ɓán nhà của cô ấy và chuyển tới một nhà dưỡng lão đắt đỏ. Cô ấy thícʜ chỗ đó vì ƙɦôռց phải ɗọп sâп ѵườn hay тự nấu ăп. Tuy nhiên, những lời thαп ρɦιền nhỏ mọn của hàng xóm kiến cô ấy khó chịu.

“Mọi nɠườι cứ phàn nàn về tiểu тιếт”, cô nói. “Họ có đủ mọi pɦươпɡ tiện ցɪảɪ trí, nɦưnɠ họ cứ ɓực tức vì TV tɾᴏռg phòng chờ quá to hay ƙɦôռց có đủ thứ mình muốn”.

Chị gái tôi cũng gặp phải điều тươпɡ тự. Chị ấy ɋʋản lý cáᴄ cuộc тɦι sắc đẹp dành cho nɠườι cao tuổi – nghĩa là thí sιnɦ đều trên 60 tuổi. Chị kêu ցọɪ thí sιnɦ, tʜυê hội trường, đạo ɗιễп cɦươпɡ tгìnɦ và mời тàι trợ.

Có năm, chị ấy tɦυγếт phúc tôi 𝚕àɱ nhâп ʋɪên ɦậυ trường. Trᴏռց suốt 3 tiếng, tôi phải chỉnh ѵònɠ cổ, lấy nước, giúp cáᴄ cụ ցɪà trên 60 mặc đầm dạ hội. Những nɠườι phụ nữ này cực kỳ nɠɦιêɱ túc và 𝚕o lắng về cuộc тɦι, nɦư тɦể họ đαпg tới buổi hẹn đầυ tiên vậy..

Mặc dù tôi ƙɦôռց thícʜ cáᴄ cuộc тɦι sắc đẹp lắm, tôi nghĩ đây là một trải nghiệm тɦú vị. Thí sιnɦ cùng cố ցắռg ɦướпɡ tới một mục тιêυ, được 𝚕àɱ ɋʋen với nhiều nɠườι và bước ɾɑ ƙɦỏι ѵònɠ αп toàn của mình. Họ ƙɦôռց để tuổi táᴄ cản trở mình tham ցɪɑ một cuộc тɦι lớп. Họ đều rấт тàι năпg và tҺąηʜ lịch..

Tuy nhiên, tôi thực sự cɦoánɠ ʋáng khi nghe chị kể cʜuγệռ ɦậυ trường. Một thí sιnɦ ɓực mình vì chỉ về nhì. Người tҺắռg cuộc tiếp tục đi тɦι ցɪảɪ quốc ցɪɑ nɦưnɠ ɓị tʜυα, nên ɋʋαy ɾɑ tгáᴄɦ chị tôi vì đã ƙɦôռց đi theo hỗ trợ bà ấy.

Một thí sιnɦ ƙɦáᴄ ʋɪết tɦư đe dọɑ ᶊẽ kiện chị tôi ɾɑ tòa. Bà ấy phàn nàn về ʋɪệc phải tham ցɪɑ тιếт mục mở màn mà ƙɦôռց được trợ giúp tɾᴏռg khi là nɠườι kɦυγếт тậт.

Tuy nhiên, bà ấy cɦưa từng đề cập đến kɦυγếт тậт của mình khi đăпg ký dự тɦι hay phản đối тιếт mục mở màn. Bà ấy cười và tham ցɪɑ nɦư tấт cả mọi nɠườι. Chỉ vì ƙɦôռց vào top 5, bà ấy mới trở nên cáu bẳn nɦư vậy.

Chúng ta vẫn tɦường nghe rằng, tuổi táᴄ đi đôi ƙɦôп nɠoɑn. Tuy nhiên, khi nghe những câυ cʜuγệռ tên, phản ứng đầυ tiên của tôi là: Trᴏռց suốt 60 năm ɋʋα, những nɠườι này chẳng học được ɡì về 𝚕ònɠ ɓιết ơп, tʜυα tɾᴏռg тư thế ngẩng cao đầυ, hay giúp đỡ lẫn nhau ᶊɑo? Sau ngần ấy thập kỷ ᶊốпց trên đời, chẳng nhẽ họ vẫn nghĩ cuộc ᶊốпց chỉ xoay ɋʋαnh mình?

Tôi ƙɦôռց тɦể ngừng so sánɦ những nɠườι suốt ngày phàn nàn về cuộc ᶊốпց của mình tɾᴏռg nhà dưỡng lão, những nɠườι ƙɦôռց tҺắռg cáᴄ cuộc тɦι sắc đẹp với những nɠườι còn chẳng có đồ ăп hay ɱáι ấm ở ngoài κɪɑ.

Chỉ khi học hỏi được từ ƙιnɦ nghiệm và áp ɗụпɡ những ɡì đã học vào tɾᴏռg cuộc ᶊốпց, chúng ta mới thực sự trưởng tɦànɦ theo năm tháng. Trí ƙɦôп giúp chúng ta ρɦâп ɓιệт những điều nhỏ nhặt với những điều ɋʋαn tɾọռg. Nó giúp ta lịch sự khi tʜυα cuộc, khiêɱ nɦường khi cʜɪếռ tҺắռg. Nó phải giúp chúng ta thêɱ hiểu ɓιết và vị tha.

Càng trưởng tɦànɦ, cᴏп nɠườι nhẽ ɾɑ phải càng ƙɦôп nɠoɑn hơп, ᶊɑu nhiều thập kỷ tícʜ lũy tri thức và ƙιnɦ nghiệm. Thế nɦưnɠ, có những nɠườι тự đày đọa cuộc ᶊốпց của mình ɓởι lối тư dυγ ɦẹρ hòi. Họ tɦιếυ đi тìnɦ γêυ, 𝚕ònɠ vị tha, sự thấu hiểu mà sự ƙɦôп nɠoɑn đҽɱ lại. Họ chỉ còn lại sự hoài nghi, cɑγ cú và vị kỷ..

Chúng ta nên tícʜ lũy sự ƙɦôп nɠoɑn từ khi còn trẻ. Để khi gặp тɦấт bại, ta vẫn có тɦể ɠιữ vững тιnɦ тɦần. Để khi nỗi đɑυ kʜɪếռ ta tê 𝚕ιệт, ta vẫn còn đủ qυγếт tâɱ để ѵượт ɋʋα.

Nɦưnɠ 𝚕àɱ ᶊɑo để trở nên ƙɦôп nɠoɑn hơп? Câυ trả lời là: sự thấu hiểu ɓảп thâп, đam mê ƙɦôռց ngừng học hỏi, 𝚕ònɠ vị tha và тìnɦ γêυ với тɦιên nhiên.

Thấu hiểu ɓảп thâп.

Một nɠườι ɓạп từng ɓảo tôi: “Tôi ɓιết mình phàn nàn rấт nhiều, nɦưnɠ ít nhấт tôi ɓιết mình gặp vấn đề ɡì để cải тɦιện nó”.

Chỉ khi nhận diện được vấn đề, chúng ta mới có тɦể xử lý chúng. Tôi chỉ ɓιết mình hay đay ngʜɪếռ một cʜuγệռ nhiều đến mức nào khi đọc lại cả trăm trąռg nhật ký cũ. Từ đó, tôi buộc phải thay đổi..

Phải tɦànɦ thật đối diện với cả điểm mạnh lẫn điểm γếυ của mình, chúng ta mới trưởng tɦànɦ hơп.

Chúng ta có nɦậυ quá nhiều ƙɦôռց? Chỉ trícʜ quá nhiều? Bυôпɡ тɦả ɓảп thâп? Chúng ta có quá bận tâɱ đến những ɡì nɠườι ƙɦáᴄ nghĩ hay ƙɦôռց? Chúng ta có sợ тɦấт bại đến mức ƙɦôռց dáɱ thử nghiệm điều mới. Chúng ta có thực sự muốn thay đổi khi đαпg ở tɾᴏռg ѵònɠ αп toàn ƙɦôռց?

Hãy tɦànɦ thật ʋɪết ɾɑ suy nghĩ của mình, tập cầυ nɠυyện và тɦιền định, lắng nghe phản hồi từ ɓạп bè và chú ý đến suy nghĩ, cảm xúc của ɓảп thâп. Chỉ có vậy ɓạп mới thấu hiểu ɓảп thâп hơп.

Học hỏi

Chúng ta trở nên ƙɦôп nɠoɑn nhờ ƙɦôռց ngừng học hỏi suốt đời. Lắng nghe nɠườι ƙɦáᴄ, đọc ᶊáᴄʜ chuγêռ sâυ, cởi mở với tri thức ᶊẽ giúp ɓạп ƙɦôռց ɓị trì trệ.

Kʜôռ nɠoɑn ƙɦôռց có nghĩa là tʜôпɡ minh. Muốn tʜôпɡ minh, ɓạп cần tícʜ lũy kiến thức và tʜôпɡ тιn. Muốn ƙɦôп nɠoɑn, ɓạп cần sáng suốt và thấu hiểu. Đọc ᶊáᴄʜ giúp chúng ta ɓιết thêɱ tri thức, nɦưnɠ đọc ᶊáᴄʜ chuγêռ sâυ ᶊẽ giúp ta ƙɦôп nɠoɑn.

Kʜôռ nɠoɑn ᶊẽ dạy ɓạп khiêɱ nɦường. Càng đọc nhiều, học nhiều, chúng ta ᶊẽ càng nhận ɾɑ hiểu ɓιết của mình còn ít ỏi ɾɑ ᶊɑo.

Vị tha

Bằng cáᴄɦ giúp đỡ nɠườι ƙɦáᴄ, chúng ta ᶊẽ nhận được nhiều hơп là thỏa mãn nɦυ cầυ và khao ƙɦát của ɓảп thâп. Thay vì kʜép mình khi trưởng tɦànɦ, chúng ta cần chú ý đến cuộc ᶊốпց xυnɠ ɋʋαnh nhiều hơп.

Cay cú chính là hòn đá ngáng đường, ngăп chúng ta trưởng tɦànɦ. Chỉ có 𝚕ònɠ тốт và sự vị tha mới kʜɪếռ chúng ta ƙɦôп nɠoɑn hơп.

Yêu тɦιên nhiên.

Mỗi khi cuộc ᶊốпց trở nên khó khăп, kʜɪếռ tôi 𝚕ạc lối, tôi lại vứt ɓỏ tấт cả để đi 𝚕ҽo núi, chèo tʜυyền hoặc chỉ đơп ցɪản là ngắm chim mυôпɡ ríu rít trên cây. Lúc này, tôi chỉ là một sιnɦ ѵậт bé nhỏ ɠιữa тɦιên nhiên ɓɑo la và гộnɠ 𝚕ớп.

Vì thế, cáᴄɦ nhìn của tôi đối với những vấn đề mình gặp phải cũng ƙɦáᴄ đi. So với niềm ʋυi và sức mạnh тιnɦ тɦần mà tôi có được từ tạo hóa, những ɠιɑn ƙɦổ, khó khăп đó thật chẳng thấm ɡì.

Thật ɾɑ, tuổi táᴄ ƙɦôռց qυγếт định sự ƙɦôп nɠoɑn, mà là cáᴄɦ chúng ta ѵận ɗụпɡ ƙιnɦ nghiệm và tri thức để ᶊốпց một cuộc đời ʋυi vẻ và hết mình.

Ở tuổi 66, tôi тự nhận thấy mình đã ցɪà. Tuy nhiên, tôi ɦγ ѵọnɠ mình đã đủ ƙɦôп nɠoɑn cho một đời nɠườι. Tôi hạnh phúc hơп thời mới 36 hay 46 tuổi, ɓởι chẳng còn thời ɠιɑn để bận cho những nỗi 𝚕o lắng ѵô bổ.

Tôi ƙɦôռց ɓị nhấn chìm ɓởι tham ѵọnɠ của chính mình vì tôi ɓιết cáᴄɦ тận ɦưởng niềm ʋυi trên cᴏп đường trưởng tɦànɦ.

Tôi đã 𝚕àɱ những điều nɠυ nɠốc, và chúng có тɦể ᶊẽ tiếp ɗιễп tɾᴏռg тươпɡ lai. Tuy nhiên, thời ɠιɑn trôi nhαпɦ tới nỗi nɦưnɠ sɑι lầm tệ ɦạι đó ᶊẽ chỉ còn là những ký ức xa vời.

Và tôi đủ trưởng tɦànɦ để ɓιết, mình chẳng ɓιết ɡì cả.

Bài chia sẻ của Bebe Nicholsᴏп – biên tập ʋɪên, nhà văп, nhà báo, táᴄ ցɪả trên Medium..

Nguồn; https://xemtinnhanh10.com/

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2023

THẢNH THƠI (thơ)

 
                                                                                                   Hình Internet


 
Bình minh tỏa rạng phía chân trời,
Cảnh vật như cùng dạ thảnh thơi
Trước ngõ nhành lan vui hạ tới,
Trong vườn đóa thọ ngẩn xuân vơi.
Tùy duyên với thế, nương thềm đạo
Đón pháp cầu kinh, sống cõi đời
Chuyện đến, ngày qua thôi chẳng bận
Lòng an niệm chánh mãi không rời…

Minh Đạo

TRONG ĐÁM ĐÔNG, NGƯỜI “IM LẶNG” NHẤT LÀ NGƯỜI LỢI HẠI NHẤT

 


Trong một đám đông, bạn có thể phân biệt được người nào là tài ba xuất chúng, người nào là bình thường không? Kì thực, việc này cũng không phải là dễ, bởi vì người quyền lực nhất thường là người trầm lặng; nên rất khó mà bị người khác phát hiện.

Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp những người như thế này, họ rất thích thể hiện bản thân, làm việc gì cũng tự cao tự đại, ăn nói thường cao ngạo, cứ như sợ rằng người khác không biết mình, sợ rằng những điều mình làm không được người khác thấy và công nhận.

Do đó, họ rất hay khoe khoang và thể hiện bản thân, một chút việc nhỏ cũng phóng đại, khiến người khác cảm thấy: “Họ có bản sự nhường nào”.

Một người càng thích thể hiện thì càng chứng tỏ trong lòng người đó đang thiếu điều gì đó. Mà những người thực sự lợi hại lại không quan tâm đến những điều này, trái lại, nội tâm của họ lại vô cùng phong phú, dồi dào và điềm tĩnh.

Những người thực sự mạnh mẽ, đều là những người kín tiếng. Có câu: “Thùng rỗng kêu to”, người yếu kém và thiếu hiểu biết mới khoe mình. Chỉ có những người không có đủ năng lực, mới có thể giống “cái thùng rỗng” kia. Trong đám đông chúng ta rất dễ nhận ra họ, nhưng kì thực, họ lại không có bản sự gì nổi trội.

Những người thực sự có năng lực thường rất điềm tĩnh, dễ “ẩn chìm” giữa đám đông

Chỉ cần bạn nhẹ nhàng quan sát một chút, đối chiếu với những người xung quanh, bạn sẽ dễ dàng nhận ra sự khác biệt này.

Một số người, họ thường xuyên khoe khoang trước mặt bạn bè, nói bản thân mình lợi hại như thế nào, năng lực mạnh bao nhiêu, có thật nhiều mối quan hệ xung quanh v.v

Nhưng khi bạn bè có việc và tìm đến họ nhờ giúp đỡ thì thấy không phải như vậy. Việc này cũng là do họ quá háo danh nên mới tự thổi phồng mình lên như thế; họ muốn được người khác khen ngợi và ngưỡng mộ.

Người thực sự lợi hại sẽ không quan tâm đến cách của người khác hoặc liệu người khác có hâm mộ cuộc sống của họ hay không. Bởi vì đối với họ mà nói, cuộc sống đầy đủ và nội tâm phong phú đã đủ để cảm thấy tự tại, thong dong.. Những thứ phù phiếm như phú quý, danh lợi, họ từ lâu đã sớm vứt bỏ rồi.

Những người lợi hại thường không thích thể hiện, cũng không thích tranh luận

Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp những người không bao giờ chịu thua ai; dù chỉ là những việc nhỏ nhặt nhất. Khi gặp phải ý kiến trái chiều họ sẽ vội vàng bày tỏ ý kiến của mình; đồng thời phủ nhận ý kiến của người khác; để tỏ ra rằng họ là người rất hiểu biết và lợi hại.

Có thể họ sẽ cảm thấy như vậy, nhưng người khác thì chỉ xem thường họ hơn mà thôi. Sau này sẽ không còn mấy ai muốn qua lại, nguyện ý chia sẻ với họ nữa. Bởi vì họ không biết tôn trọng người khác; lại còn khoe khoang, tâng bốc bản thân mình lên.

Cổ nhân từng nói: “Trong 3 người, ắt có 1 người làm thầy của ta”, trong 3 người, nhất định sẽ có một người có ưu điểm lợi hại hơn bạn. Bởi vậy, dù người đối diện của bạn là ai, hãy tôn trọng họ, biết cách lắng nghe những gì họ nói, đừng chỉ nhìn vào khuyết điểm của người khác. Hãy học hỏi những điều tốt của đối phương, như vậy chúng ta mới có thể thu được lợi ích.

Những người thực sự lợi hại thích “ẩn dật” một mình, tính cách bình hòa, trầm tĩnh

Thường nghe nói, “Bạn bè càng nhiều, đường đời càng thuận lợi”. Không biết từ bao giờ, kết bạn đã trở thành một điều rất quan trọng trong cuộc sống. Nhiều khi chúng ta thực sự không thích một số người; nhưng vô tình trở thành bạn bè của nhau vì có một số bạn chung.

Nói là bạn bè nhưng kì thực cũng chỉ là cùng ăn, cùng uống, cùng vui chơi với nhau chứ chưa chắc đó đã là tình bạn chân thành. Khi bạn thực sự cần giúp đỡ thì lại không thấy tăm hơi của họ ở đâu. Nếu bạn chỉ có những bằng hữu như thế này thì thật là đáng thương; tuy nhìn bạn lúc nào cũng có nhiều người vây quanh nhưng thực ra lại rất cô độc.

Những người thực sự lợi hại thì lại không quan tâm đến số lượng bạn bè. Họ chỉ quan tâm đến chất lượng của mối quan hệ. Nếu là bạn bè chân thành thì chỉ cần một hoặc hai người là đủ rồi. So với những người sợ hãi khi không có bạn bè bên cạnh thì họ lại có thể hưởng thụ sự cô độc.

Chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân

Trong đám đông, người nào càng trầm lặng thì càng có quyền lực; người đơn độc thì càng có năng lực; người có quyền lực cao thì càng ít xuất hiện.

Những người như vậy, thường không quá dễ thể hiện ra, cũng không dễ bị phát hiện, bởi vì trong đám đông, họ dễ dàng “ẩn mình”, họ xem ra như là một người hết sức bình thường, đối với người khác thì không có gì nổi trội.

Bởi vậy, người xưa có câu “Chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân”.

Những người thực sự lợi hại đều có chủ kiến và chính kiến của mình, không dễ bị ánh mắt hoặc cách nghĩ của người khác làm lung lay hoặc thay đổi chính kiến. Họ biết rõ bản thân mình muốn gì, sống một cuộc sống như thế nào, càng minh bạch rõ ràng rằng, trong tâm mình đang nghĩ gì. Một người trầm lặng và thanh tĩnh như vậy, mới đáng để chúng ta học tập.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Alobuowang

Thứ Hai, 17 tháng 4, 2023

MỘNG Ủ (Thơ)

 


MỘNG Ủ (nđt)
 
Lời yêu mộng ủ cũng qua rồi,
Rộn quãng xuân lòng để cuốn trôi.
Hỏi mãi trời xa đà chặn lối,
Trông hoài cảnh mới đã ghìm đôi.
Vườn khuya một thuở tình không nối,
Ngõ vắng nhiêu lần dạ chẳng lôi.
Có phải vì nhau càng tạ lỗi,
Sao đời trắc trở lẹm màu vôi.


Minh Đạo

“50 TUỔI NHÌN TÂM, 60 TUỔI NHÌN TAI, 70 TUỔI NHÌN MỆNH”: NGOẠI HÌNH NÓI LÊN SỐ MỆNH CỦA BẠN

 

Ảnh Internet

Có một câu hỏi muôn thuở là: “Tại sao mỗi người đều có tính cách và ngoại hình khác nhau?”. Câu trả lời là: “Tâm tính sẽ biểu hiện ra vẻ ngoài bởi vì cả hai đều bổ sung cho nhau”. Và biểu hiện ra bên ngoài của một người cũng là biểu thị cho số mệnh của họ.

Ngoại hình và số mệnh

Khi Đấng Tạo Hoá ban cho con người tính cách, thì Ngài cũng ban cho chúng ta ngoại hình tương ứng. Nói đến ngoại hình, nhiều người cho rằng ngoại hình chỉ có nghĩa là vẻ bề ngoài. Trên thực tế, ngoại hình không chỉ là vẻ ngoài, mà còn liên quan mật thiết đến tâm tính, cũng như khí chất tổng thể của một con người hoàn chỉnh.

 Khi chúng ta gặp gỡ ai đó, ngoại hình của họ tạo cho ta ấn tượng đầu tiên. Và khi cảm nhận được khí chất của một người, chúng ta có thể hiểu được phần nào tính cách của họ. Bằng cách quan sát lời nói và hành động của một người, chúng ta có thể biết được tính cách, được số phận của người này và liệu người đó có đáng để giao thiệp hay không. 

Câu nói: “Biểu hiện bên ngoài luôn xuất phát từ trái tim, lời nói cũng đi theo trái tim” là sự thật. Mỗi bộ phận trên cơ thể chúng ta không chỉ thể hiện bộ mặt tính cách thật của chúng ta và tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của chúng ta. 

50 tuổi nhìn tâm

 Câu nói này có nghĩa là gì? Ở tuổi 50 vẻ đẹp ngoại hình đã không còn là tiêu chí đẹp hay không đẹp. Biểu hiện ra bề ngoài của người trên 50 tuổi là “trái tim” của họ. Trái tim là ở bên trong, nhưng tấm lòng và tư tưởng của một người đều biểu hiện ra ngoài qua lời nói và hành động của họ.

Càng ở độ tuổi trung niên, người ta càng gặp dễ gặp những chuyện vặt vãnh. Ở lứa tuổi này, chúng ta càng phải đảm bảo sự trong sáng nơi “trái tim” mình. Làm sao để cảm nhận được vận mệnh của chính mình? Kỳ thực bạn có thể tự cảm nhận bằng trái tim mình.

 Nhà tư tưởng Vương Dương Minh từng nói, trái tim là sự thật và trái tim là vũ trụ. Khi còn nhỏ, bạn dễ tức giận mỗi khi nghe người khác mắng mình. Vì sao khi trưởng thành, bạn lại có thể bình tĩnh đón nhận chỉ trích? Bởi vì trạng thái tinh thần của bạn đã đạt đến một tầm cao mới.

Khi đã trưởng thành, bạn hiểu rằng, người khác nói gì là việc của họ, bạn không cần phải để bụng và vướng bận; vẫn là sống chân thành, đơn giản và vô tư. Khi đã 50 tuổi, chúng ta sống an phận, đó là một cảnh giới “luyện tâm” rất cao. Tâm tính ngay thẳng, lương thiện; vẻ ngoài sẽ thanh cao; vận mệnh cũng vì thế mà tốt đẹp.

 60 tuổi nhìn tai

 Chữ “nhìn” nguyên văn Hán tự là “khán”, mà “khán” còn có nghĩa là coi sóc, trông giữ. Ý tứ của câu này là 60 tuổi nên biết coi giữ đôi tai. Mà đôi tai chủ về nghe. Biết lắng nghe chính là phúc phận của người 60 tuổi. Bất kể những lời nghe được là lời tốt hay lời xấu, ở tuổi lục tuần, người ta không chỉ cần lắng nghe mà còn có thể coi mọi thứ nghe được như gió thảng qua.

Nhiều người sẽ thắc mắc, tại sao 60 tuổi tuổi nên chú trọng đôi tai, chỉ nên lắng nghe người khác nói? Tuổi 60 là đã sống trên đời 60 năm, chúng ta đã hiểu được phúc phận, số phận, sự bồng bột của tuổi trẻ hay sự thịnh suy của đời người. Và về cơ bản, khi đã trải qua tất cả những điều cần phải trải qua trong đời người, chúng ta có thể làm gì ở tuổi này để không mang hoạ vào thân, ngoại trừ việc bảo vệ đôi tai của mình? 

Nếu một người đã nhìn thấu sự thật của đời người, họ sẽ tự nhiên sống một cuộc đời thoáng đãng. Chúng ta có thể nghe những gì người khác nói; dù là có lý hay vô lý thì cũng chẳng nên bận lòng. Hãy để những u sầu này bay theo gió, và không để chúng ảnh hưởng đến bản thân bạn.

 Cũng giống như “nước”, nước không chỉ khiêm tốn, đơn giản mà còn có thể chấp nhận mọi thứ. Sau đó, nước trở thành vùng biển lớn. Khi một người đến tuổi 60, chẳng phải đã đến lúc chúng ta bao dung, nhân hậu như nước hay sao?

Nếu bạn có thể lắng nghe người khác, bạn sẽ không dễ dàng phủ định họ. Tâm trí của bạn cũng trở nên trong sáng hơn, đơn thuần hơn. Như vậy, phần đời còn lại của bạn nhất định sẽ an yên, phẳng lặng.

70 tuổi nhìn số mệnh

Từ xa xưa, người ta đã than thở rằng “thất thập cổ lai hy”, nghĩa là tuổi 70 hiếm người thọ đến. Sau 70 tuổi, con người thực sự phải chiến chiến đấu với “số phận”. Năng lượng sống của họ đã cạn kiệt, nhưng đây là số mệnh. 

Nhiều người người ở tuổi 70 phải nằm liệt giường hoặc lâm vào cảnh túng quẫn, đau khổ. Nhưng đó là số phận của họ. Càng lớn tuổi người ta càng khó thay đổi số mệnh.

Sở dĩ Khổng Tử nhấn mạnh rằng “70 tuổi thuận theo lòng mình mong muốn, không vượt quá khuôn phép”, là bởi vì người biết mệnh đã có thể sống thuận theo tự nhiên. Tuổi 70, gặp chuyện vặt vãnh thì thôi vướng bận, gặp kẻ thù thì có thể mỉm cười cho qua chuyện, gặp chuyện không vừa ý thì có thể tiếp nhận.

Như các nhà triết học Hy Lạp cổ đại đã nói, nhiệm vụ tối thượng của mọi người là tìm kiếm và chấp nhận con người thật của mình. Dù bạn là ai, đừng chống cự số mệnh. Nhân duyên đời này, dù là một đời vất vả hay một đời vinh hoa phú quý, cũng không nên dính mắc. 

Đức Phật nói, hãy buông bỏ. Bởi con người là rất khó để có thể buông bỏ, nhưng người trên 70 tuổi cần trân trọng thời gian sống mỗi ngày. Vì từng phút từng giây sau tuổi 70 đều là hồng ân trời ban.

Tất cả chúng ta đều không ngừng trải nghiệm và không ngừng hoàn thiện bản thân. Dù là bên ngoài hay bên trong, nhưng điều đó giúp chúng ta ngày một trưởng thành. Dù bao nhiêu tuổi, chúng ta cũng cần giữ tâm trong sáng, khí tiết hiên ngang, thuận theo ý trời, tuỳ theo số mệnh.

Minh Nguyệt biên dịch
Nguồn: Aboluowang. (Vương Hoà)

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2023

HOA NGÀN (Thơ)

 

 
Lẳng lặng hoa ngàn khẽ thoáng ngân,
Trầm nhang quyện gió cõi yên gần.
Ngoài hiên lộc biếc đùa năm cũ,
Giữa kệ thơ bồng cảm khách tân.
Ngả mũ xin chào ngày lại đến,
Dang tay nối giữ tuổi xiêu vần.
Thời vui mấy buổi mà lo nhọc,
Rạng rỡ thanh bình ngắm nẻo xuân.

Minh Đạo

BẠN SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ ĐÁNH BẠI ĐƯỢC MỘT KẺ NGU DỐT

 

Ảnh Internet

Có câu nói: “Cuộc đời tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà thay đổi.” Câu này hoàn toàn phù hợp để miêu tả sự ngu dốt của một người.

Trong cuộc sống, chúng ta luôn có thể thấy một số người rất thiếu hiểu biết. Họ không hiểu rằng có rất nhiều điều trên thế giới này mà chúng ta không thể tưởng tượng được, và họ không biết ý nghĩa của việc làm người. Vì vậy, họ luôn cảm thấy thế giới này rất đơn giản.

Nhưng đối với người đã trưởng thành, họ phát hiện ra rằng: Trên đời này có rất nhiều chuyện chúng ta không thể tưởng tượng được, đồng thời cũng có rất nhiều chuyện chúng ta nhất định phải hiểu.

1. Kẻ ngu dốt sẽ không biết tôn trọng là gì

Có câu: “Hãy tôn trọng người khác để người khác tôn trọng bạn”. Vì ngu dốt nên người ta không tôn trọng người khác, vì ngu dốt nên người ta không biết tôn trọng là gì.

Một người có thể ngu dốt đến mức nào? Không biết tôn trọng cảm xúc của người khác, không biết “đừng làm cho người khác những gì mà bạn không muốn họ làm với bạn” , và cũng không biết “đối xử với người khác như bạn muốn họ đối xử với bạn”.

Người thực sự hiểu biết sẽ biết thế nào là gọi là tôn trọng, còn người không hiểu sẽ cảm thấy người khác khiêu khích, ức hiếp mình.

Kẻ ngu dốt thì luôn cho rằng mình đúng và người khác sai; còn những người hiểu biết lại nghĩ rằng trên đời này luôn có một số người làm việc không có giới hạn và tiêu chuẩn.

Vì vậy, chúng ta không nên tùy tiện tranh luận với những kẻ ngu dốt, bởi vì họ không biết tôn trọng là gì.

2. Kẻ ngu dốt thích khoe khoang khắp mọi nơi

Những kẻ ngu dốt luôn thích thể hiện sự vượt trội của mình trước mặt người khác.

Tôi đã từng thấy câu này trên Internet: “Bạn khoe thứ gì, bạn thực sự thiếu thứ đó.”

Khoe mẽ thực chất là biểu hiện của sự kém cỏi, càng trống rỗng thì càng muốn so sánh mình với người khác.

Kẻ ngu dốt luôn thích thể hiện mình ở mọi nơi, thể hiện bản thân tốt như thế nào trước mặt người khác, nhưng khi về với chính mình, họ sẽ thấy nó vô cùng tồi tệ.

Mọi người nên học cách “giữ một hồ sơ thấp” và “che dấu bản thân” ẩn mình 1 chút.

Chúng ta đều biết rằng: không phải cạn lời là không có bạn; không phải nghiêm khắc là xa cách; không phải cúi đầu là khí phách nhỏ; không phải lùi là đường khó. Khiêm nhường 1 chút, để giữ hình ảnh đẹp về nhau sau này.

Trong giao tiếp giữa người với người, nếu bạn cho tôi thể diện, tôi sẽ cho bạn thể diện gấp đôi; nếu bạn vô lễ với tôi, tôi sẽ không song hành với bạn.

3. Kẻ ngu dốt thích dùng lời nói làm tổn thương người khác

Bạn đã bao giờ gặp những người như thế này chưa? Người mà luôn thích đứng trên đỉnh cao của đạo đức, buộc tội và phán xét người khác bằng những từ như “Tôi là người có kinh nghiệm” và “Tôi làm tất cả là vì lợi ích của bạn”.

Họ luôn phủ nhận bạn theo thói quen, phóng đại sai lầm của bạn vô hạn và thu nhỏ khả năng của bạn đến vô cùng.

Loại người này thường nói những lời khó nghe, nếu bạn không hiểu được “sai lầm vô tri” của họ, bạn sẽ thường xuyên bị họ làm tổn thương.

Chúng ta cần biết: Một lời nhận xét bất cẩn có lẽ sẽ có “hương vị” khác trong miệng kẻ ngu dốt. Kẻ ngu dốt thường dùng lời nói làm tổn thương người khác vì họ cơ bản không biết lời nói của họ gây tổn thương như thế nào.

Những người này nghĩ rằng họ rất lợi hại, nhưng điều họ không biết là khi họ dùng lời nói xúc phạm người khác thì cũng đồng dạng như họ đang xúc phạm chính bản thân mình.

Khi một người học cách sử dụng ngôn ngữ để làm tổn thương người khác, anh ta sẽ tự rước họa vào thân, vì vậy chúng ta hãy học cách tôn trọng người khác.

4. Kẻ ngu dốt dễ bị người khác lợi dụng

Kẻ ngu dốt thường dễ bị người khác lợi dụng. Và những người như vậy, họ thường rất thích khoe khoang và thích thể hiện cảm giác vượt trội của bản thân.

Nói đến loại người này, bản thân họ là một người thiếu hiểu biết vì thế họ sẽ không coi trọng người khác, trong mắt họ, những người khác đều ngu ngốc.

Họ không có phán đoán của riêng mình, họ làm theo những gì người khác nói và thậm chí họ còn làm một số điều rất ngu ngốc.

Điều mà họ muốn nhất chính là đạt được cảm giác vượt trội hơn người. Vì vậy, khi ở cùng người khác, nếu đối phương tỏ ra thiếu hiểu biết thì họ sẽ có cảm giác mình có tư cách, mình giỏi giang và họ rất dễ bị đối phương lợi dụng.

5. Bạn không bao giờ có thể đánh bại kẻ ngu dốt

Nhiều người sẽ nghĩ mình không thể thua một kẻ ngu dốt, vì theo cách nhìn nhận của mọi người, muốn đánh bại một kẻ ngu dốt thì phải thông minh hơn kẻ ngu dốt đó.

Thực tế không phải vậy!

Bạn sẽ không bao giờ có thể đánh bại một kẻ ngu dốt, bởi vì dưới góc nhìn của họ, những điều và cách làm mà bạn nghĩ không đáng nhắc đến trong mắt đối phương.

Đặc điểm lớn nhất của kẻ ngu dốt là hay giở trò lưu manh. Dù bạn có dùng trí tuệ và kiến ​​thức như thế nào, khi bạn tranh luận với họ, họ sẽ đáp lại bạn bằng thái độ “lợn chết không sợ nước sôi”.

Vì vậy, trong nhiều trường hợp, chúng ta thường rất khó đánh bại kẻ ngu dốt. Người như vậy không chỉ dốt nát, vô lại, lưu manh mà còn là một người thực sự vô dụng.

Cho nên đứng trước câu hỏi: Điều gì đáng sợ nhất? Câu trả lời lúc này của tôi là: sự ngu dốt. Tôi nghĩ, chúng ta có thể không đánh bại được “kẻ ngu dốt” nhưng chúng ta hoàn toàn có thể đánh bại “sự ngu dốt” ở trong mỗi người. Bạn nghĩ sao?

Nhất Tâm biên dịch
Nguồn: aboluowang (Vương Hòa)

Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2023

LỮ KHÁCH

 

Như người lữ khách tạm dừng chân
Cõi thế thường qua chẳng rõ lần.
Khổ tận trăm bề… giăng khắp nẻo
Phiền đau vạn lối… níu đường trần
Ai hay chuyện đã từng lăn lộn
Kẻ mãi đời luôn quá tảo tần
Bế tắc trầm luân sao dứt sạch,
Lang thang đắm đuối khó trong ngần!

Minh Đạo
 


NGƯỜI KHIẾN MÌNH TỔN THƯƠNG CHÍNH LÀ ĐANG MANG PHÚC ĐỨC ĐẾN CHO MÌNH

 

ảnh: mucnews

Tại sao người khác làm tổn thương mình mà lại là mang phúc đến cho mình? Điều này nghe phi lý quá không?

Nhân sinh không hoàn hảo, trên đời này không có gì là hoàn mỹ. Vậy vì sao nên thiện? Vì sao nên bỏ qua những khiếm khuyết, bao dung những sai sót của vạn vật? Chẳng phải tất cả đều vì một chữ an hay sao.

Nếu bây giờ bạn đang thấy rất bất bình với ai đó, thì sau khi xem xong bài viết này bạn sẽ phát hiện ra rằng… Người khiến bạn bất mãn kỳ thực lại là đến để mang phúc đức tới cho bạn…

Nếu người khác nhục mạ bạn, hãy coi như họ đang mang phúc đức đến cho bạn

Trong cuộc sống, chúng ta không thể nào tránh khỏi những lời dèm pha, nói xấu nhắm vào mình. Vậy nên, hãy coi như họ tới để thành tựu bạn. Nếu trong tâm vẫn còn ấm ức thì hãy tin rằng tương lai bản thân sẽ có được phúc báo nhiều hơn. Chi bằng cứ vui vẻ mà bỏ qua tất cả.

Người làm tổn thương người khác chính là đang tiêu hao công đức, tài phú mà mình đã tích lũy được mà không tự biết. Họ chẳng khác gì một kẻ ngốc. Làm hại người thì phải dùng tài vận, may mắn và hạnh phúc của chính mình để bù đắp lại những đau khổ tương xứng đã gây ra. Dẫu muốn hay không thì quy luật vũ trụ luôn công bằng.

Vậy nên nhẫn nhịn bỏ qua chính là đang mở rộng cửa đón nhận may mắn, tài lộc vào nhà. Một chuyện tốt như vậy thực chẳng đáng mừng lắm sao?

Dẫu cho người khác hãm hại, bạn hãy cảm ơn họ tự đáy lòng

Theo Phật gia tuyên giảng, con người tại thế gian phải luân hồi qua nhiều kiếp. Và mỗi lần chuyển sinh thì những ký ức ở đời trước sẽ hoàn toàn bị xóa nhòa. Nhưng đức và nghiệp do con người tạo ra từ kiếp trước vẫn sẽ theo họ tới tận đời này.

Vậy nên nếu bị làm nhục, phỉ báng và hãm hại thì chính chúng ta đang được tiêu giảm tội nghiệp mà bản thân đã tạo ra trong kiếp sống đời trước. Những chuyện không như ý, bất hạnh xảy đến cũng chỉ là món nợ phải trả trong kiếp này. Có nợ thì phải trả, âu cũng là quy luật của trời đất.

Khi đã hiểu được đạo lý này thì sao có thể oán hận người mà mình đã từng làm tổn thương, đã từng nhục mạ, đã từng hãm hại đây? Nếu chúng ta có một chút tâm oán hận thì không những tội nghiệp kia không được tiêu giảm; mà ngược lại nợ cũ chưa trả, nợ mới lại càng chồng chất thêm. Làm vậy há chẳng giống với chuyện mua dây buộc mình hay sao?

Khi bạn tức giận thì mọi việc sẽ đều trở thành chướng ngại

Người xưa có câu rằng: “Một niệm tức giận nổi lên, hàng vạn cửa ải mở ra”.

Tâm phẫn nộ lập tức nổi lên thì trí huệ sẽ không còn, lý trí bị che khuất; từ đó mà con người chỉ có thể hành sự theo cảm tính mà thôi. Điều này không chỉ vô tình làm tổn thương chính mình mà còn gây thù kết oán với những người xung quanh.

Nếu oán hận không thể hóa giải thì khi nhân duyên chín muồi, báo ứng sẽ hiển hiện ngay trước mắt. Oan oan tương báo, oán hận chất chồng lại càng khó trả, cửa ải lại càng lớn hơn, quan nạn lại càng khó vượt qua hơn.

Dẫu tâm bạn có thiện hay không thì tạo khẩu nghiệp cũng sẽ khiến bạn hao tổn phúc đức

Lời nói dù là vô tình hay cố ý đều khiến người khác tổn thương. Điều đó còn đáng sợ hơn cả thuốc độc. Nếu chúng ta không để ý từng lời nói của mình thì rất dễ phạm phải lỗi này. Có những lời nói còn khiến trái tim người khác đau âm ỷ, thậm chí có người “Sống để bụng, chết mang đi”.

Những câu chuyện về nhân quả báo ứng, thiên đường và địa ngục được lưu truyền từ đời này qua đời khác, từ dân tộc này tới dân tộc khác không còn là chuyện mới mẻ.

Dẫu có tin hay không thì chúng ta cũng nên tu cái miệng của mình, thường xuyên kiểm soát hành vi, lời nói và từng suy nghĩ của bản thân mình để tránh gieo tai vạ về sau. Bởi lẽ người phải gánh chịu những hậu quả ấy lại chính là bản thân mình.

Ác ý với người khác, hại người 3 phần, hại mình 7 phần

Chúng ta đối xử với người khác bằng cái tâm bất thiện, ác ý hại người thì người bị hại chỉ chịu 3 phần, còn bản thân chúng ta phải chịu đến 7 phần. Hại người hóa ra lại là hại chính mình; tiêu hao phúc đức của bản thân mà không hay biết.

Tại sao lại như vậy? Bởi lẽ trên đầu 3 thước có Thần linh, tuy Ngài không hiển hiện nhưng lặng im quan sát tất cả hành vi con người trên thế gian. Ngài sẽ có cách để trao trái lành cho người biết sống lương thiện và trao quả ác cho kẻ bất lương.

Vậy nên muốn thân tâm mình khỏe mạnh, trường thọ và tràn đầy trí huệ, thì cần dùng trái tim từ bi để đối đãi với mọi sinh mệnh quanh mình. Hãy để từng tế bào trên cơ thể chúng ta đều tràn ngập tình yêu thương và lòng trắc ẩn.

Thành tựu lớn hay nhỏ nằm ở khả năng nhẫn nại

Khi vạn sự thuận buồm xuôi gió, chúng ta phải nhẫn. Khi vạn nỗi oan đổ xuống đầu chúng ta cũng phải nhẫn. Vì sao lại nói như vậy? Bởi có giữ cái tâm thanh tịnh, thì chúng ta mới có thể suy xét mọi việc một cách sáng suốt lý trí. Như cổ nhân có câu: “Thắng không kiêu, bại không nản”, hãy luôn giữ sự an nhiên tự tại trong tâm hồn mình.

Người nào có khả năng nhẫn nại càng bền bỉ thì thành tựu càng lớn. Người có khả năng nhẫn nại càng thấp thì thành tựu càng nhỏ. Nếu không thể nhẫn nại thì người đó cũng chẳng thể làm nên việc gì lớn.

Học được cách không phiền muộn mới là thiện đãi bản thân

Nếu cuộc sống mang đến cho bạn những chuyện không như ý thì cũng là điều bình thường. Nhân sinh vốn không hoàn hảo theo ý người, nó chỉ vận hành tuần hoàn thuận theo nhân duyên đã kết từ đời trước, đời này chứ không hề theo cảm xúc của bất cứ ai.

Bởi vậy nên, cuộc sống này dẫu xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì hãy cứ mỉm cười. Tự học cách để giúp mình không rơi vào phiền muộn. Bởi lẽ phiền muộn sẽ chỉ tàn phá dung nhan và làm cho chúng ta trở nên già cỗi mà thôi. Sự phiền muộn không chỉ làm cho thân lẫn tâm bị tổn thương mà còn làm tiêu giảm phúc đức.

Hãy học được cách thuận theo tự nhiên và tin rằng mọi an bài trong cuộc sống đều là tốt nhất cho chính mình, bởi sau cơn mưa trời sẽ sáng.

Nguồn: mucnews

https://vandieuhay.net/

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2023

XUẤT NIỆM SÁT NHÂN, MA QUỶ THEO SAU – HỒI TÂM HƯỚNG THIỆN, PHÚC ĐÂU TỰ ĐẾN

 


Ảnh DKN

Quý độc giả thân mến, cổ huấn phương Đông có một câu nói rất phổ biến như thế này: “Thiện ý một câu ấm ba đông, Lời ác lạnh người sáu tháng ròng!” vậy nên từng ý từng niệm trong đầu của con người ta là vô cùng quan trọng, nếu là thiện niệm sẽ mang đến vận may và phúc báo; còn nếu là ác niệm sẽ sinh ra phiền toái, khiến quỷ ma tương thông mà đeo bám theo sau, thậm chí là đem tới tai họa tán gia, bại sản, diệt thân… 

Câu chuyện về một người phú nông vì bị quỵt nợ mà xuất ra ác niệm muốn sát nhân báo oán, sau kịp dừng tay, chuyển ý hồi tâm, lại nhận được phúc báo được kể sau đây sẽ minh chứng cho điều này…

Nghĩ ác ma quỷ theo sau; xuất ra thiện niệm phúc đâu tự về!…

Ý niệm của con người rất quan trọng, nếu là thiện niệm sẽ mang đến vận may, còn nếu là ác niệm sẽ sinh ra phiền toái, thậm chí là tai họa diệt thân.

Chuyện xưa chép rằng: Vào triều đại nhà Nguyên, ở Sơn Đông có một người phú nông mù chữ tên là Nguyên Tự Thực. Tuy không tường con chữ nhưng gia cảnh nhà anh ta rất giàu có, nhờ có nhiều đồng ruộng và trang viên rộng lớn. Thuở ấy, cùng quê với Nguyên Tự Thực có một người tên là Mâu Quân, Mâu Quân may mắn được triều đình bổ nhiệm cho làm một chức quan nhỏ tại Phúc Kiến. Vì thiếu tiền lên đường nhậm chức nên Mâu Quân đã đến nhà Tự Thực vay 200 lượng bạc. Tự Thực vì có tình cảm đồng hương nên đã cấp đủ số tiền đó cho Mâu Quân.

Vào những năm cuối triều Nguyên, Sơn Đông đại loạn, Tự Thực bị nhiều toán cướp đến cướp bóc nên gia tài mất trắng không còn gì cả. Lúc ấy, ở Phúc Kiến lại rất yên ổn. Vì vậy, Tự Thực đã dẫn vợ và con đến huyện lỵ Phúc Châu thuộc phủ Phúc Kiến với ý định tìm kiếm Mâu Quân để nhờ vả nương tựa.

Vậy là cả nhà Nguyên Tự Thực đến Mâu gia, họ vào gặp Mâu Quân bái kiến, lúc này Nguyên Tự Thực vừa khóc vừa nói: “Năm mới sắp đến, vợ con tôi đói khổ lạnh lẽo, trong túi không có một đồng xu, trong hộc cũng không còn một chút lương thực hay thức ăn nào. Trước đây, ngài có vay tôi 200 lượng bạc, hôm nay tôi cũng không dám yêu cầu ngài trả lại, chỉ mong ngài cứu giúp chúng tôi khỏi cảnh chết đói là cũng coi như đã ban ơn cho bạn bè xưa cũ rồi. Mong ngài thương cảm chúng tôi một chút!” 

Nói xong, cả nhà họ quỳ gối, dập đầu xuống mặt đất.

Mâu Quân vội tới đỡ họ đứng dậy rồi đưa ngón tay ra tính toán, đoạn nói: “Hơn 10 ngày nữa sẽ là giao thừa, anh có thể đưa toàn gia quay trở về nhà chờ đợi. Tôi sẽ phái người mang đến nhà anh hai thạch gạo, hai nén bạc để tạm làm chi phí mừng Tết năm mới. Hy vọng anh không chê ít”. Hơn nữa, Mâu Quân còn cẩn thận dặn dò cả nhà họ Nguyên cứ yên tâm chờ đợi, không cần ra ngoài mong ngóng.

Nguyên Tự Thực cảm kích quay về, cũng nhắc lại những lời nói của Mâu Quân để an ủi vợ con. Nhưng cứ hết ngày này qua ngày nọ, họ mòn mỏi đợi chờ trong vô vọng mà vẫn không nhận được những thứ mà Mâu Quân đã hứa.

Thêm một ngày nữa đã là sang năm mới, vì bị thất hứa nên gia đình Tự Thực không có lấy một chút cơm để ăn, vợ con đói khổ sụt sùi khóc lóc. Tự Thực quẫn chí phẫn nộ, lặng thầm mài sẵn một con dao thật sắc, đợi khi trời sáng.

Đến lúc tiếng trống canh vừa dứt, Nguyên Tự Thực với vẻ mặt đằng đằng sát khí, một mạch chạy đến nhà Mâu Quân, chỉ đợi anh ta ra ngoài sẽ đâm chết. Lúc này, trời vẫn đang tờ mờ chưa sáng hẳn, trên đường không có bóng dáng một ai qua lại, chỉ có vị hòa thượng tên là Hiên Viên đang ngồi trong ngôi chùa nhỏ ngay phía bên đường thắp nến tụng kinh. Vị hòa thượng trông thấy Nguyên Tự Thực đi phía trước, theo sau có mười mấy tên quỷ sứ hình thù kỳ quái đi theo, có tên quỷ cầm đao kiếm, có tên thì lại cầm gậy tóc tai hung đỏ bù xù, bộ dạng xem chừng rất chi là hung ác.

Một lúc lâu Hiên Viên hòa thượng lại trông thấy Tự Thực lững thững quay trở về. Phía sau anh ta khi này lại có khoảng trên dưới 100 người đầu đội mũ lấp lánh ánh kim quang, thân đeo ngọc bội, vẻ mặt hết sức từ ái tường hòa đi theo. Có người giương cao cờ phướn và lọng che, có người lại giơ cao tấm biểu ghi lời khen ngợi… đoàn người tiền hô hậu ủng với không khí vui mừng, điệu bộ của họ xem ra vô cùng thảnh thơi mãn nguyện. Hiên Viên hòa thượng khi ấy bất chợt máy động tâm linh và thầm nghĩ rằng: Tự Thực chắc chắn đã gặp phải hung sự mà chết rồi!… Vậy là ngay sau khi vừa tụng kinh xong, ông liền vội vội vàng vàng tìm đến thăm Nguyên Tự Thực. Nhưng quả thật bất ngờ, ông thấy Tự Thực vẫn bình an vô sự.

Hiên Viên hỏi Tự Thực: “Sáng sớm nay, ông đi đến đâu mà sao lúc đi lại vội vội vàng vàng, điệu bộ hầm hầm tức giận, nhưng lúc về lại chậm rãi khoan thai và thư thái như vậy? Hy vọng ông nói cho tôi nghe một chút được không?“

Tự Thực không giấu giếm chút gì, liền kể hết cho vị hòa thượng nghe: “Mâu Quân vô ân bội nghĩa nghĩa, mượn tiền không trả, khiến cả nhà tôi rơi vào cảnh vô cùng khốn đốn. Buổi sáng sớm nay, tôi đúng là đã mang theo dao, định đến giết chết anh ta cho thỏa nỗi uất ức trong lòng. Nhưng đến lúc cổng nhà họ mở ra, tôi lại đột nhiên nghĩ: “Anh ta đúng là đã đắc tội với mình, nhưng vợ con của anh ta đâu có tội tình gì? Hơn nữa, anh ta còn có mẹ già cần chăm nom hiếu đễ. Nếu như hôm nay ta giết chết anh ta thì cả nhà họ biết nương nhờ vào ai? Thà rằng để người ta phụ lòng mình cũng không để mình phụ lòng người ta được”. Thế là tôi đành nhịn cơn tức giận ấy mà quay trở về”.

Hòa thượng Hiên Viên sau khi nghe xong, chắp tay hành lễ mà chúc mừng, nói: “Ông làm như vậy chắc chắn toàn gia sẽ có hậu phúc, bởi vì Thần linh đã minh tỏ chuyện này”. Tự Thực lấy làm lạ lắm, liền hỏi nguyên do.

Hiên Viên trả lời: “Ông có niệm ác thì ác quỷ đến, ông có niệm thiện thì Phúc thần sẽ ban phúc lành xuống. Điều này là nhân quả, thiện ác hữu báo như hình với bóng, ắt không sai chệch được, đó chính là “gieo nhân nào được quả nấy” nó cũng hiển nhiên giống như việc con người ta trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu mà thôi! Cho nên làm người thì quyết đừng nảy sinh ý niệm làm điều ác, lại càng không thể hành ác phạm tội mà tổn đức”. Hiên Viên hòa thường còn đem câu chuyện mình đã nhìn thấy khi sáng kể lại hết cho Nguyên Tự Thực nghe, đồng thời cũng tận tình an ủi anh ta. Vị hòa thượng nhân từ này còn lấy ra một ít gạo và tiền công đức để cứu trợ cho gia đình họ.

Kiếp trước cậy tài kiêu ngạo – kiếp sau thiếu gạo, mù chữ!…

Tuy nhiên, Tự Thực vẫn không thể lấy đó làm vui, do quá tuyệt vọng vì gia cảnh túng quẫn, lòng người đen bạc, đến tối hôm đó, anh ta đã tìm tới một cái giếng hoang phía sau một ngọn núi để tự vẫn.

Ai ngờ, khi Nguyên Tự Thực vừa gieo mình nhảy xuống, nước giếng đột nhiên rẽ ra, lại thấy hai bên bờ đá dốc đứng, chính giữa có một đường hầm hẹp chỉ đủ cho một người đi. Tự Thực vừa mò mẫm vừa đi vào trong địa đạo, chỉ khoảng mấy trăm bước sau thì đi hết con đường và ngay phía trước lộ ra cả một thế giới khác lạ. Ở đây có thể nhìn thấy trời đất rộng lớn, ánh sáng chiếu rọi chan hòa, chim muông hòa thanh ríu rít…

Đang vừa đi vừa mải miết ngắm nhìn, thốt nhiên Tự Thực thấy mình đang bước vào một tòa cung điện lớn, trên bức đại tự phía cửa chính có viết 4 chữ bằng vàng: “Tam sơn phúc địa”. Sau khi đọc xong, Tự Thực liền đi vào phía trong, chỉ thấy toàn hành lang đều im ắng. Anh ta không dám bước tiếp, nhìn xem tứ phía xung quanh, xa ngút ngàn dặm cũng không có một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng chuông ngân vang, loáng thoáng có mây bay đến. Lúc này, Tự Thực đã rất đói khát, không thể đi nổi nên nằm thiếp đi bên cạnh thạch đàn (thạch đàn là đàn tế lễ bằng đá cổ ngày xưa).

Bỗng nhiên có một vị đạo sĩ đi đến trước mặt Tự Thực, gọi anh ta dậy rồi cười hỏi: “Hàn Lâm công đi ra ngoài tìm hiểu đã hiểu rõ mùi vị bên ngoài chưa?”

Nguyên Tự Thực chắp tay trả lời: “Rời xa quê nhà, tôi đã thưởng thức đủ mùi vị rồi! Nhưng vì sao ngài lại gọi tôi là “Hàn Lâm” vậy?”

Đạo sĩ nói: “Ngài chẳng lẽ không nhớ gì về chuyện từng khởi thảo chiếu thư ở Hưng Thánh Điện sao?“

Tự Thực nói: “Tôi là một nông dân ở Sơn Đông, vốn thuộc tầng  lớp dân đen hèn hạ, mù chữ dốt nát, cả cuộc đời chưa từng dạo chơi qua kinh thành, sao có thể có chuyện khởi thảo ra chiếu thư mà ngài nói vậy?”

Đạo sĩ cười nói: “Ngài chính là bị rối loạn tâm thức nên không còn nhớ sự tình xảy ra trước đây rồi!” Thế là, ông ta liền lấy mấy miếng lê táo giấu trong tay áo ra cho Tự Thực ăn, còn nói: “Sau khi ăn hết, ngài sẽ biết rõ sự tình trong quá khứ và tương lai”.

Nguyên Tự Thực ăn xong vài miếng lê táo, liền như choàng tỉnh ngộ mà nhớ lại thời mình còn là một học sĩ khi xưa. Những việc khởi thảo chiếu thư trong Hưng Thánh Điện tại kinh thành như mới vừa xảy ra ngày hôm qua vậy! Tự Thực lập tức nói: “Xin hỏi ngài, kiếp trước Tự Thực phạm phải tội gì mà kiếp này phải chịu báo ứng như vậy?”

Đạo sĩ nói: “Ngài cũng không phạm tội gì lớn cả, chỉ là lúc đương chức đã tự cao tự đại, kiêu mạn về học vấn của mình, không chịu cất nhắc dạy bảo học trò, cho nên kiếp này phải chịu cảnh ngu muội không biết chữ. Ngài cũng cậy có tước vị cao không kết giao với những kẻ tha phương dốt nát có tước vị thấp, cho nên kiếp này phải chịu cảnh mù chữ và phiêu bạt”.

Nguyên Tự Thực liền đem chuyện Mâu Quân thiếu nợ của mình ra hỏi nguyên do. Đạo sĩ nói: “Người đó chính là người quản kho của Vương Tướng quân, tài vật sao có thể tùy tiện lộn xộn sử dụng được? Không tới ba năm, thế đạo sẽ có đại biến động, đại họa sắp sửa tiến đến, vô cùng đáng sợ. Ngài nên lựa chọn rời khỏi địa phương, nếu không chỉ sợ sẽ bị liên lụy đến việc này mà lọt vào tai hoạ”.

Tự Thực cầu xin đạo sĩ chỉ cho nơi có thể sinh sống để tránh né chiến tranh, loạn lạc. Đạo sĩ nói: “Phúc Thanh có thể sống.” Rồi lại nói: “Nhưng không bằng Phúc Ninh”. Đạo sĩ còn nói thêm: “Ngài đến đây đã lâu rồi, mọi người trong nhà đều đang rất mong mỏi, hiện tại ngài có thể trở về đi!”.

Nói xong đạo sĩ chỉ cho Nguyên Tự Thực một con đường ngay cạnh cung điện để trở về, Nguyên Tự Thực đi hơn hai dặm đường và phát hiện phía sau núi có một cái động thông ra bên ngoài.

Trở về đến nhà mới biết đã 6 tháng trôi qua. Tự Thực vội vàng mang vợ con đến Phúc Ninh, khai hoang ruộng đồng, trồng trọt sinh sống qua ngày. Lúc anh ta cuốc đất, chợt nghe thấy tiếng loong coong, moi lên thì phát hiện ra bốn đĩnh bạc chôn dưới đất, vì vậy cuộc sống cũng đỡ khó khăn hơn. Còn Mâu Quân sau này vì chiến tranh loạn lạc nên bị Vương Tướng quân giết chết và cướp hết gia tài, mọi việc xảy ra giống như lời đạo sĩ đã nói khi trước.

Nguyên Tự Thực vào thời khắc mấu chốt có thiện niệm đã cải biến được phần đời còn lại. Đối với con người ngày nay có lẽ cũng là bài học để tham chiếu vậy.

Đường Phong biên tập và tổng hợp

– Nguồn tư liệu tham khảo: Theo Epoch Times.