Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

DU XUÂN

                                                                                  


                                                                              DU XUÂN
                                                                        ( Liên hoàn khúc )
        
                                                            Đầu xuân cất bước dưới rừng dương,
                                                            Thấp thoáng chùa xa hết mỏi đường.
                                                            Lá biếc xôn xao người tiếp đón,
                                                            Đồi xanh rộn rã bạn hành hương.
                                                            Yêu thương vạch lối bao khe suối,
                                                            Thệ nguyện băng qua những dốc mương.
                                                            Cảnh đẹp linh thiêng lòng ngóng đợi,
                                                            Cõi trần rủ sạch nhẹ đời vương.

                                                            Cõi trần rủ sạch nhẹ đời vương,
                                                            Tới được nơi đây hết chán chường.
                                                            Mỏ nhịp hồn xiêu bay trước gió,
                                                            Chuông ngân mộng rã cuốn trong sương.
                                                            Anh về thanh thản cầu chân lạc,
                                                            Chị đến lao xao khấn cát tường.
                                                            Vén bớt tham sân tìm nẻo giác,
                                                            Từ bi cửa Phật dạy vô thường.

                                                            Vô thường khó giải chuyện bằng lời,
                                                            Có hiểu siêng tu huệ tự khơi.
                                                            Quên nẻo hướng lên lòng rối rắm,
                                                            Lạc đường lối xuống dạ chơi vơi.
                                                            Mây giăng đỉnh núi bao che đá,
                                                            Nước chảy bờ khe cản trở người.
                                                            Đời đạo xen nhau tìm ý diệu,
                                                            Chùa cao pháp dẫn tỏa muôn nơi.

                                                            Muôn nơi đi đến vẫn còn xa,
                                                            Thất bại quang vinh ngẫm kỷ ra.
                                                            Xuân trước đầu non cây thắm lá,
                                                            Hè sau cạnh núi nhánh vàng hoa.
                                                            Tuần hoàn ba cõi không dừng lại,
                                                            Lên xuống sáu đường chẳng bước qua.
                                                            Rừng thẳm hố sâu đừng nản chí,
                                                            Khó khăn vất vả cố thôi mà.

                                                            Thôi mà đã tới cảnh chùa mong,
                                                            Khách đến dâng hương thỏa ngóng trông.
                                                            Lời phán quyền uy mờ trước ngõ,
                                                            Tiếng kêu danh lợi nhạt bên song.
                                                            Hướng ra vầng tuệ luôn trong dạ,
                                                            Vén bớt mây mê mãi tận lòng.
                                                            Quì gối chắp tay xin khấn lạy,
                                                            Căn trần rộng mở được dung thông.
  

                                                                                                        Minh Đạo

                                                                                          

THỞ VÀ THIỀN

                                                          




Tôi đến với Thiền rất trễ. Trước đó, những năm hai mươi tuổi tôi cũng có đọc  thiền, biết thiền qua sách vở, qua Krishnamurti, Suzuki, thầy Minh Châu, thầy Nhất Hạnh… nhưng đọc để biết, để có kiến thức thế thôi.

Tôi cảm thấy thiền là cái gì đó huyền bí xa vời, có phần như mê tín dị đoan nên chỉ “kính nhi viễn chi”. Tôi là một bác sĩ, hơn 12 năm làm ở Cấp cứu Bệnh viện Nhi đồng Saigon, rồi hơn 20 năm phụ trách Trung tâm truyền thông và Giáo dục sức khỏe, thực hiện các chương trình Chăm sóc sức khỏe ban đầu (Primary Health Care), tham gia giảng dạy ở đại học Y, viết sách báo v.v… làm việc như điên, cho đến một hôm người ta phải đưa tôi đi bệnh viện để mổ sọ não cấp cứu vì tai biến mạch máu não. Từ lúc lơ mơ đến lúc tỉnh dậy ở phòng hồi sức… hình như tôi đã trải qua một cuộc… phiêu lưu kỳ thú!

Khi bước đi được trên nền đất những bước đầu tiên lẩm đẩm như một em bé, tôi thấy quả là một phép lạ. Tôi nhìn tôi trong gương với cái đầu trọc lóc mà thấy tức cười. Bạn bè trong ngành ai cũng thương cho thật nhiều thuốc. Tôi chọn dùng một thứ duy nhất bởi biết bệnh mình không thể chữa bằng thuốc mà phải thay đổi cách sống, cách nghĩ, cách làm. Phải tìm một con đường khác thôi. Rồi tình cờ tôi đọc lại Tâm Kinh “Quán Tự Tại Bồ-tát hành thâm Bát Nhã ba-la-mật-đa thời chiếu kiến ngũ uẫn giai không, độ nhất thiết khổ ách…”. Những câu kinh xưa mịt mờ bây giờ bỗng sáng rõ lạ lùng với tôi.

Phải rồi. Phải tự tại thôi. Phải dựa vào chính mình thôi. Tôi vừa tìm hiểu kinh thư vừa lục toang đống sách y khoa đã học từ mấy chục năm trước để tìm kiếm con đường mới mẻ này. Thì ra đã sẵn có một con đường mà bấy lâu tôi mãi xa lạ. “Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết Bàn…” (Satipatthana, Tứ Niệm Xứ).  Con đường độc nhất ư? Có thể dẫn tới thanh tịnh ư? Còn mong gì hơn khi ta đang sống trong một thời đại đầy “điên đảo mộng tưởng”.  Có thể diệt trừ khổ ưu ư? Còn mong gì hơn khi ta đang sống một nếp sống đầy khổ đau và phiền muộn. Rồi còn thành tựu chánh trí nữa ư?... Thì ra cái “trí” của ta bấy lâu chỉ là cái trí tích cóp, cái “thức” của ta bấy lâu chỉ là cái thức phân biệt, thị phi…


Thầy thuốc chỉ chữa được cái đau mà không chữa đựơc cái khổ, chỉ chữa đựơc cái bệnh mà không chữa được cái hoạn. Do vậy mà dù khoa học y học ngày càng phát triển với những thành tựu đáng kinh ngạc nhưng cũng chỉ là manh mún và thiếu sót, lệch lạc, tình trạng tâm thần, tự tử, bạo lực, bất an và các bệnh do hành vi lối sống gây ra như tim mạch, tiểu đường, béo phì… cứ ngày càng phát triển! Thiền, phải chăng là một lối thoát? “… Và này các Tỳ-kheo, như thế nào là tu tập nhập tức xuất tức niệm?  Ở đây vị Tỳ- kheo đi đến gốc cây, hay đi đến ngôi nhà trống, ngồi kiết già, lưng thẳng và trú niệm trước mặt. Chánh niệm vị ấy thở vô; chánh niệm vị ấy thở ra. Thở vô dài, vị ấy biết: “Tôi thở vô dài” hay thở ra dài, vị ấy biết: “Tôi thở ra dài” Hay thở vô ngắn, vị ấy biết: “Tôi thở vô ngán” Hay thở ra ngắn, vị ấy biết: “Tôi thở ra ngắn”… (Anapanasatisutta, Thích Minh Châu dịch).
Với “kỹ thuật” thiền Anapanasati - Nhập tức xuất tức niệm, An-ban thủ ý hay “Quán niệm hơi thở”-  được dạy trong kinh Tứ niệm xứ (Satipathana):

“Con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí...”, một phương pháp thiền căn bản, có cơ sở khoa học, sinh y học, mang lại sức khỏe, nâng cao chất lượng cuộc sống vừa là con đường tâm linh, giúp “thấy biết” Vô thường, Vô ngã, Không, Duyên sinh, Thực tướng vô tướng...  đưa tới “giải thoát và giải thoát tri kiến” ... chẳng phải tuyệt vời sao? Tôi vừa tìm hiểu Anapanasati trong kinh sách vừa lục lọi lại toàn bộ kiến thức y khoa của mình về cơ thể học, sinh lý học, sinh lý bệnh học và cả mối quan hệ giữa thân và tâm, cơ chế hoạt động của não bộ v.v... rồi có kế hoạch đi vào thiền tập, thực hành, sau khi tham vấn một vài vị sư, thầy mà tôi tin tưởng, quý mến. Có một sự nhất quán, xuyên suốt trong lời dạy thiền định của Phật, từ Tứ niệm xứ (Satipatthàna) tới Thân hành niệm (Kàyagatàsati), rồi Nhập tức xuất tức niệm (Ànàpànasati), đó là THỞ. Kinh viết “Thở vào thì biết thở vào, thở ra thì biết thở ra. Thở vào dài thì biết thở vào dài, thở ra ngắn thì biết thở ra ngắn…”.

Tóm lại, là luôn quán sát hơi thở, đặt niệm (Sati, nhớ, nghĩ) vào hơi thở. Chỉ có vậy. Mà vô vàn. Mà “bất khả tư nghì”! Nhưng khi đọc câu “Thở vào thì biết thở vào, thở ra thì biết thở ra…” có thể gây hiểu lầm ở đây, bởi ai mà chẳng biết thở cơ chứ! Mới sinh ra thì đã phải thở rồi kia mà! Thế nhưng ở đây không phải là biết thở, mà là nhận thức được (recognize), ý thức rõ (realize), cảm nhận được (perceive) cái sự thở, cái hơi thở đang đi vào và đang đi ra. Đó mới là điều cốt lõi! Nhận thức, ý thức, cảm nhận, ấy chính là niệm (nhớ), là quán (quan sát, suy tưởng) về sự thở, về hơi thở.

Nhờ đó mà một mặt, ta giải thoát tâm ta khỏi những vướng mắc lăng xăng, một mặt ta nhận ra ý nghĩa cuộc sống và từ đó, buông bỏ bao nỗi lo toan, sợ hãi của kiếp nhân sinh để có sức khỏe và hạnh phúc. Dù gọi là Thiền (Việt) hay Chan (Hoa), Zen ( Nhật)… thì cũng đều có nguồn gốc từ Dhyana () hay Jhanas (Pali). Theo ngữ nguyên thì Jha là nhìn, là quán sát, là theo dõi và Ana là thở, hơi thở, là khí. Vậy, jhanas hay dhyana chính là “quán sát hơi thở”, “nhận thức hơi thở”.  Vấn đề là tại sao và cách nào để chỉ từ một việc có vẻ rất giản đơn là quán sát hơi thở lại có thể dẫn tới tuệ giác, một sự chuyển hóa từ “khí” mà thành “trí”? Âu Mỹ mới đi sâu nghiên cứu về thiền chừng khoảng hơn nửa thế kỷ nay nhưng ngày nay thiền đã được coi là một phương pháp trị liệu hiệu quả trong y học.

Trong thiền định, hành giả có thể giảm hơn 40% nhu cầu oxy và giảm 50% nhịp thở. Lúc đầu các nhà khoa học nghĩ rằng thiền cũng giống như giấc ngủ hay nghỉ ngơi tích cực, nhưng qua các nghiên cứu cho thấy thiền khác hẳn, thực sự là một trạng thái tỉnh giác, ở mức tiêu thụ năng lượng thấp nhất tùy trình độ hành giả! Ở những hành giả thực hành thiền dài khoảng 30-40 phút thấy mức lactate trong động mạch giảm, phenylalanine tăng 20%, hoạt động hệ giao cảm giảm trên bề mặt da và nhịp tim cũng giảm đáng kể. Về nội tiết, thấy giảm cortisol (hormone chủ yếu của stress) và ACTH; TSH cũng giảm, trong khi đó vasopressin, được coi là có vai trò trong học tập và trí nhớ lại gia tăng đáng kể. Hiện ngày càng có nhiều nghiên cứu về beta-endorphin, corticotropin, melatonin, DHEA, hứa hẹn giải thích cơ chế tác dụng của thiền trên nhiều mặt về y sinh học…

Hoạt động điện não đồ EEG cho thấy thiền có sự khác biệt với nghỉ và ngủ. Nhờ những tiến bộ về kỹ thuật thăm dò chức năng não bộ như (Positron Emission Tomography) và nhất là fMRI (functional ) đo lượng tưới máu não, cho thấy ở thiền giả một số vùng não được tưới nhiều hơn vùng khác, chứng tỏ thiền không phải là giấc ngủ, trái lại là một trạng thái an tịnh tỉnh giác (state of restful alertness). Điều này cho thấy thiền giả không phải tiêu hao nhiều năng lượng cho các họat động của vỏ não. Các nghiên cứu về sinh lý học trong thiền vẫn còn đang tiếp diễn, thế nhưng đã chứng minh được thiền có khả năng làm giảm stress, giảm huyết áp, tạo sự sảng khoái... là yếu tố của sức khỏe, của chất lượng cuộc sống.

Thống kê của cơ quan bảo hiểm y tế cho thấy thiền giúp giảm thời gian nằm viện của bệnh nhân và giảm số lần đi khám bệnh. Nghiên cứu đối chứng về cơn đau kinh niên, lo âu, trầm cảm, thiền làm giảm 50% các triệu chứng tâm thần nói chung và giảm 70% triệu chứng lo âu. Một nghiên cứu  trên học sinh cấp 2 có thực tập thiền, cho thấy kết quả học tập tốt hơn, có khả năng tập trung, có thói quen làm việc, cải thiện hành vi (xung đột, hung hãn), tăng lòng tự tín, khả năng hợp tác và quan hệ với người khác. Thiền cũng giúp làm giảm cân, giảm béo phì, nghiện thuốc lá, rượu và các chất ma túy nói chung.

Đặc biệt, một nghiên cứu đối chứng ở 44 bệnh viện cho thấy thiền đã giúp làm giảm sai sót chuyên môn y khoa đến 50%, đồng thời cũng làm giảm 70% các vụ khiếu kiện của bệnh nhân đối với bệnh viện. Trở lại với thiền Anapanasati, câu hỏi đặt ra là tại sao quán sát hơi thở? Sao lại không chọn các đối tượng khác để quán sát? Thật ra “quán sát” gì cũng được, từ hòn đá, cục sỏi, tới làn sóng, tiếng gió, hạt sương, ánh nắng  … nhưng quán sát hơi thở thì tiện lợi hơn, hiệu quả hơn mà không sợ những tai biến có thể có trong quá trình “hành thiền”.

Ngay cả trong cơ thể, tim đập khó theo dõi, hoàn toàn ngoài ý muốn, khó can thiệp. Dạ dày thì làm việc âm thầm, cũng khó mà quan sát. Trừ hơi thở! Hơi thở dễ quan sát nhất vì nó nằm ngay trước mũi mình, ngay dưới mắt mình! Lúc nào cũng phải thở. Ở đâu cũng phải thở. Cái hay nữa là quán sát nó thì không ai nhìn thấy, chỉ riêng ta biết với ta thôi! Mỗi phút lại phải thở cả chục lần. Lúc mau lúc chậm, lúc ngắn lúc dài, lúc phì phò lúc êm dịu. Hơi thở lại rất nhạy với cảm xúc. Trước một cảnh đẹp, ta “nín thở”. Lúc lo âu, ta hổn hển. Lúc sảng khoái ta lâng lâng.

Lúc sợ hãi, hồi hộp ta thở nhiều kiểu khác nhau, muôn hình vạn trạng. Và nhờ đó mà thấy vô thường. Nhờ đó mà ta quán sát được cái tâm ta. Thở lại gắn mật thiết với các hoạt động cơ bắp. Khi mệt, ta mệt “bở hơi tai”, mệt đứt hơi, mệt hết hơi; khi khỏe, ta thở nhẹ nhàng sảng khoái! Nhờ đó mà ta quán sát được cái thân ta. Hơi thở chính là sợi dây nhạy cảm nối kết thân với tâm. Thở vừa ý thức, vừa vô thức. Như không cần ta. Như ở ngoài ta.

Như không có ta. Ở đó, một trạng thái vô ngã, không thời gian, không không gian. Thở gắn với sự sống chết của kiếp người. Còn sống còn thở, chết hết thở, tắt thở, ngừng thở. Đời người thực ra chỉ là… một hơi thở! Khi chào đời em bé khóc thét lên một tiếng thật to để hít mạnh không khí vào phổi để rồi khi lìa đời, cụ già lại thở hắt ra một cái, trả lại cho đời tất cả những gì đã vay mượn! Giữa hai lần thở vào thở ra đó là những đợt thở… lăn tăn như những làn sóng nhỏ, mà nối kết các làn sóng nhỏ lăn tăn đó lại với nhau ta có cuộc rong chơi trong cõi “Ta bà”!

Mỗi hơi thở vào ra trung bình khoảng 5-10 giây. Mỗi giây, trong cơ thể con người đã có hằng trăm triệu tế bào hồng cầu bị hủy diệt và hằng trăm triệu hồng cầu khác được sản sinh. Quán sát hơi thở do đó ta thấy được sự sinh diệt trong từng sát-na. Thở có thể làm chuyển biến tâm trạng, chuyển hóa cảm xúc, hành vi ta nữa. Đang sôi giận mà kịp nhớ lại, quán sát sự thở của mình thì thấy tức cười, bèn quên giận mà hơi thở được điều hòa trở lại lúc nào không hay: điểm hưng phấn trên vỏ não đã bị dịch chuyển! Nói khác đi, ta có thể dùng cách quán sát hơi thở để tự kiểm soát cảm xúc và hành vi của mình.

Quán sát hơi thở cũng lôi kéo ta trở về hiện tại  - không còn đắm mình vào dĩ vãng hay tương lai. Bởi vì thở là thở trong hiện tại. Ở đây và bây giờ. Phổi ta như một cái máy bơm, lồng ngực như cái xy-lanh (cylindre), cơ hoành là cơ hô hấp chính, như một cái pit-tông (piston) thụt lên thụt xuống (giống bễ lò rèn). Cơ hoành có thể nhích lên xuống khoảng 7 cm, mà mỗi 1 cm đã hút vào hoặc đẩy ra 250 ml không khí.

Thực tế cơ hoành chỉ cần nhích lên xuống chừng một vài cm là đủ… sống. Cũng cần nhớ rằng phổi “phình xẹp” để đưa khí vào ra là nhờ có áp suất thay đổi. Khi áp suất âm trong phổi và các phế nang thì khí bên ngoài tự động lùa vào, tuôn vào, lấp đầy phổi, cho đến một lúc lượng khí bên trong đầy dần lên thì chuyển sang áp suất dương, sẽ đẩy khí ra. Có một thời điểm áp suất cân bằng nhau, hay nói cách khác, áp suất bằng không (0 = zéro), thì khí bên trong cơ thể và bên ngoài vũ trụ chan hòa thành một, không phân biệt. Đó chính là quãng lặng.

Quãng lặng đó ở cuối thì thở ra – trước khi thở vào trở lại – thường kéo dài, thong dong, nhẹ nhàng, yên tịnh, vì không hề tốn năng lượng. Như chim lượn bay, không phải vỗ cánh, như xe ngon trớn chạy ở số không, không tốn nhiên liệu! Tôi cho đó chính là giai đoạn “Prana”. Pra có nghĩa là trước và Ana là thở vào (trước thì thở vào cũng có nghĩa là sau thì thở ra). Prana đã được biết đến từ xa xưa.

Yoga, khí công, cũng như y học Đông phương đã nói đến Prana từ thời cổ đại. Trong yoga có “pranayama” là kiểm soát hơi thở. Trong thiền định, không còn là vấn đề kiểm soát hơi thở nữa mà hơi thở sẽ tự kiểm soát! Đến một lúc nào đó, khi vào sâu trong thiền định, hành giả sẽ không cảm nhận mình thở nữa (tứ thiền). Hơi thở nhẹ gần như ngưng bặt. An tịnh. Hòa tan. Tan biến. Có thể nói đến một phương pháp thiền – tôi tạm gọi là “Pranasati” ở đây chăng? - tức đặt “niệm” vào quãng lặng. Và thực chất cũng không còn cả niệm, một trạng thái “vô niệm” hoàn toàn chăng?

Những hành giả giàu kinh nghiệm (thiện xảo) cho biết có thể vào định ngay hơi thở đầu tiên có lẽ nhờ rèn tập mà khoảng lặng ngày càng dài ra, mênh mông ra như không còn biên giới, như hòa tan vào hư không, lắng đọng, thanh thoát. Lúc đó không còn ý niệm về không gian, thời gian, về ta, về người… Hô hấp diễn ra trong từng tế bào, nhằm tạo ra năng lượng cho cơ thể hoạt động và tồn tại. Người lao động nặng cần năng lượng gấp ba bốn lần người bình thường, trong đó hoạt động cơ bắp đã chiếm gần một nửa.  Riêng não bộ, với trọng lượng rất nhỏ bé, chỉ khoảng 2% thể trọng mà đã tiêu dùng đến 25% năng lượng của cơ thể. Giận dữ, lo âu, sợ hãi tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Cho nên những lúc đó ta dễ cảm thấy kiệt sức, rã rời!

Ngủ là một cách giảm tiêu hao năng lượng, nhưng vẫn còn co cơ, vẫn còn chiêm bao. Một đêm ác mộng sẽ thấy bải hoải toàn thân khi thức giấc! Thiền giúp tiết giảm tiêu thụ năng lượng một cách đáng kể, còn hơn cả giấc ngủ. Một khi cơ thể giảm tiêu thụ năng lượng thì các tế bào được nghỉ ngơi, nên toàn thân cảm thấy thấy nhẹ nhàng sảng khoái. Trạng thái nhẹ nhàng sảng khoái đó xảy ra trên từng tế bào của cơ thể.

Một cảm giác lâng lâng dễ chịu toàn thân của hành giả, đó chính là trạng thái hỷ lạc (thiền duyệt). Cơ thể ta có khoảng trăm ngàn tỷ tế bào. Mỗi tế bào thực chất là một “sinh vật” háo ăn, háo làm, háo tiêu thụ oxy (để kết hợp với thức ăn qua những phản ứng gọi là oxyt-hóa) nhằm tạo ra năng lượng. Nhưng oxyt-hóa càng mạnh thì càng tạo thêm các gốc tự do và các chất… bã, làm cho cơ thể mau mệt mỏi, mau già nua!

Giống như một thanh sắt để ngoài nắng gió một thời gian sẽ bị oxyt-hóa thành rỉ sét. Khi cơ thể đã chùng xuống, đã giãn cơ, tức giảm tiêu hao năng lượng một cách đáng kể rồi thì cũng sẽ thấy không cần thiết phải cung cấp các dưỡng chất qua thức ăn (bột, đạm, dầu mỡ)… nữa. Ăn ít mà vẫn đáp ứng đủ nhu cầu năng lượng thì cơ thể đỡ vất vả, các tế bào đỡ hùng hục làm việc, tinh thần sẽ sảng khoái. Các nghiên cứu trên sinh vật bị cho nhịn đói vừa phải thấy sống lâu hơn và trẻ lâu hơn! Hành giả thực hành thiền hơn 5 năm có tuổi già sinh lý trẻ hơn 12 năm so với người cùng tuổi, dựa trên 3 yếu tố là huyết áp, khả năng điều tiết nhìn gần của thị giác và khả năng phân biệt của thính giác. Ai có thể ‘thở” giùm ai? Ai có thể “thiền” giùm ai?

Đỗ Hồng Ngọc
nguồn: Ban Văn nghệ

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

ĐIỀU NÊN LÀM NGAY



Trong một khóa học chuyên tu ngành tâm lý học, vị giáo sư ra đề bài về nhà: "Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình quan tâm và nói với họ rằng anh chị yêu mến họ. Đó phải là người mà trước đây, hoặc đã lâu anh chị không nói những lời như vậy."
Đề bài xem ra đơn giản. Thế nhưng, hầu hết cánh đàn ông trong lớp đều đã trên 30 tuổi và cảm thấy vô cùng khó khăn khi thực hiện đề bài này vì họ hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó.
Đầu giờ học tuần sau, vị giáo sư hỏi có ai muốn kể lại cho cả lớp nghe câu chuyện của mình hay không. Dường như ông chờ đợi một phụ nữ xung phong trả lời. Thế nhưng, một cánh tay nam giới đã giơ lên. Anh ta trông có vẻ xúc động lắm:
“Cách đây 5 năm, giữa tôi và bố có một bất đồng sâu sắc, và từ đó đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tôi tránh gặp mặt ông ngoại trừ những trường hợp chẳng đặng đừng khi phải họp mặt gia đình. Nhưng ngay cả những lúc ấy, chúng tôi cũng hầu như không nói với nhau một lời nào. Vì vậy, tôi đã tự thuyết phục bản thân đến để xin lỗi và nói với bố tôi rằng tôi yêu ông ấy.
Quyết định ấy dường như đã làm giảm đi phần nào áp lực nặng nề trong lòng tôi. Đêm hôm đó, tôi hầu như chẳng chợp mắt được. Ngày hôm sau, tôi đến nhà bố mẹ và bấm chuông, lòng thầm mong bố sẽ mở cửa cho tôi. Tôi lo sợ rằng nếu mẹ mở cửa thì dự định của tôi sẽ không thành, tôi sẽ bày tỏ với mẹ thay vì với bố. Nhưng may quá, bố tôi đã ra mở cửa.
Tôi bước vào và nói: ‘Con không làm mất thời gian của bố đâu, con đến chỉ để nói với bố rằng bố hãy tha lỗi cho con và con yêu bố’.
Có một sự chuyển biến trên khuôn mặt bố tôi. Gương mặt ông dãn ra, những nếp nhăn dường như biến mất và ông bắt đầu khóc. Ông bước đến, ôm chầm lấy tôi và nói: ‘Bố cũng yêu con, con trai ạ. Nhưng bố chưa biết làm thế nào để có thể nói với con điều đó.’
Đó là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Hai ngày sau, bố tôi đột ngột bị một cơn đau tim và vẫn còn nằm trong bệnh viện cho đến bây giờ. Nếu như tôi trì hoãn bộc lộ với bố, có lẽ tôi không bao giờ còn có cơ hội nào nữa.”
- Dennis E. Mannering
Không một ai có được niềm vui thực sự, trừ khi người ấy được sống trong tình yêu thương.
- St. Thomas Aquinas
- Albert Schweitzer
Do it now!
In a crash course in psychology, the professor gave the assignment to the students: "Within a week, you go to someone you love, and tell them that you love them. They are people that you have never or rarely told such words."
The assignment looked easy. However, almost the men of the course, who were over 30 years old, found it difficult  to carry out because rarely had they expressed their feelings to someone else.
At the beginning of the next class, the professor asked his students to retell their stories. It seemed that he waited for a woman, but an arm of a man raised. He looked so touched. He began his story:
“Five years ago, my father and I had a vicious disagreement and never really resolved it. We avoided seeing each other unless we absolutely had to at family gatherings. Even those times, we hardly spoke. So by the time I got home, I had convinced myself I was going to tell my father I loved him.
Just making that decision seemed to lift a heavy load off my chest. During that night, I hardly slept. Next day, I was at my parents' house ringing the doorbell, praying that Dad would answer the door. I was afraid if Mom answered, I would chicken out and tell her instead. But as luck would have it, Dad did answer the door.
‘I didn't waste any time’ - I took one step in the door and said, ‘Dad, I just came over to tell you that please forgive me and I love you.’
It was as if a transformation came over my dad. Before my eyes his face softened, the wrinkles seemed to disappear and he began to cry. He reached out and hugged me and said, ‘I love you too, son, but I've never been able to say it.’
But that's not even my point. Two days after that visit, my dad had a sudden heart attack and now is still in the hospital. If I am still hesitating about talking to my father, I may not have no chance to do so.”
- Dennis E. Mannering
No man truly has joy unless he lives in love.
- St. Thomas Aquinas
You must give time to your fellow men - even if it's a little thing.
- Albert Schweitzer
Patty Hansen
                                                             Nguồn: Condensed Chicken Soup for the Soul -


Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

TƯỚNG DO TÂM SINH


Tướng do tâm sinh – Diện mạo phản ánh Tâm hồn
 Mỗi một hành động hoặc suy nghĩ mà bạn có trong đời sẽ phản ánh qua diện mạo của bạn
Câu nói “tướng do tâm sinh” mang hàm nghĩa rằng những cảm xúc của bạn sẽ được phản ánh ra khuôn mặt bạn; và những ý nghĩ, hành động của bạn cũng sẽ được thể hiện qua sự biểu lộ trên khuôn mặt bạn.
Nói cách khác, diện mạo của bạn sẽ cho biết trong tâm bạn có gì.
Nếu bạn vui vẻ, bạn sẽ có một vẻ mặt dễ chịu, thư thái và hài hòa. Bạn sẽ khiến người khác cảm thấy rằng cử chỉ và tướng mạo của bạn thật dễ chịu, ngay cả khi đó chỉ đơn thuần là sự giản dị mộc mạc nếu đem so sánh với tiêu chuẩn về vẻ đẹp được nhìn nhận ngày nay.


 

“Tướng do tâm sinh” – Ngoại hình sẽ cho biết tâm bạn nghĩ gì
Theo truyền thuyết, ngày xưa, có một người thợ thủ công dáng vẻ thanh tú ở tỉnh Sơn Đông. Mặc dù anh ta trông hấp dẫn, anh lại rất thích khắc tượng ma quỷ. Tác phẩm chạm khắc của anh vô cùng sinh động và sống động như thật. Theo thời gian, việc kinh doanh của anh trở nên rất phát đạt. Một ngày, anh soi gương và đã bị sốc khi thấy diện mạo của mình đã trở thành hung dữ và xấu xí. Anh đã đi khám nhiều bác sĩ nổi tiếng, nhưng không ai có thể giúp.
Anh dừng lại ở một ngôi đền và nói chuyện với một ông lão cao niên. Ông lão nói: “Tôi có thể giúp làm cho ước mơ đó trở thành sự thật với điều kiện anh phải khắc cho tôi một số tượng Phật bà Quan Âm với các biểu hiện khác nhau.” Người nghệ nhân đã đồng ý ngay lập tức và bắt đầu nghiên cứu tư duy và diện mạo của Phật Bà Quan Âm. Anh ta cố gắng hết sức mình để chuyển tải được các đức tính của Phật bà, đặt mình trong tư tưởng như thể Phật bà Quan Âm đang ngự trong lòng. Sau sáu tháng nghiên cứu và làm việc chăm chỉ, anh đã khắc xong một vài bức tượng Phật Bà Quan Âm rất sống động thể hiện được tính nhân đức, sự từ bi, lòng khoan dung và sự thiêng liêng. Mọi người ngạc nhiên trước sự sinh động trông như thật của các bức tượng. Còn người thợ thủ công cũng ngạc nhiên khi thấy rằng vẻ mặt của mình đã có chuyển đổi, lúc này anh trông thật đường hoàng và trang nghiêm.

Khi bạn phân tích triết lý này từ quan điểm của y học Trung Quốc cổ đại, sinh lý học và tâm lý học hiện đại, bạn có thể thấy rằng “tướng do tâm sinh” là có thể lý giải. Mỗi hành động và suy nghĩ trong cuộc đời của bạn sẽ phản ánh trên diện mạo của bạn. Bất cứ cái gì bạn suy nghĩ và cảm thấy từ bên trong sẽ hiển thị với thế giới qua ngoại hình và tính cách của bạn. Kết quả là, nếu bạn có một tâm trạng yên bình và tĩnh lặng, bạn rất lạc quan, từ bi, và có sự chính trực, cơ thể của bạn sẽ hoạt động một cách mềm mại và bạn sẽ có sức khỏe tốt và tinh thần sảng khoái. Điều này tự nhiên sẽ thu hút những người khác, vì ở xung quanh bạn thật dễ chịu. Khi mà tâm trạng của bạn được phản ánh qua nét mặt, thì một tâm trạng tốt sẽ giúp cải thiện ngoại hình của bạn.

                                                    Tác giả: AIZHU LU | Dịch giả: Xuân Dung



Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

TƯỚNG MẠO PHÚC HẬU, TỪ TÂM

                                                 
                            


Con người sau tuổi trung niên sẽ lộ ra tướng mạo được hình thành do ảnh hưởng của tính cách trong đời này. Người khoan dung nhân hậu phần lớn sẽ có khuôn mặt phúc hậu. Người có tính tình nhu hòa tướng mạo sẽ nhu hòa xinh đẹp. 

Bất luận phúc báo nào đều là có căn nguyên tất nhiên của nó, giống như tài phú sẽ đến từ việc năng làm từ thiện, sự tôn quý đến từ sự khiêm nhường, dung mạo xinh đẹp sẽ đến từ tính ôn hòa và thiện lương.
Con người sau tuổi trung niên sẽ lộ ra tướng mạo được hình thành do ảnh hưởng của tính cách trong đời này. Người khoan dung nhân hậu phần lớn sẽ có khuôn mặt phúc hậu. Người có tính tình nhu hòa tướng mạo sẽ nhu hòa xinh đẹp.
Người có tính nết thô bạo, cay nghiệt sẽ luôn sở hữu khuôn mặt hung dữ. Một số phụ nữ có phẩm hạnh không tốt thường thường có vẻ mặt khắc tướng hay gọi là tướng bạc mệnh, tướng khắc chồng.
Trên thực tế không phải là tướng mạo ngay từ khi sinh ra đã định như vậy mà tướng mạo là sự phản chiếu của tâm tính và hành vi qua một quá trình tu luyện. Những tướng mạo này cũng biểu thị vận mệnh tương lai của người đó.
Thuật xem tướng cũng chính là một loại tích lũy kinh nghiệm, tướng do tâm sinh, từ mặt xem tâm, từ tâm biết tương lai.
Vậy tướng mạo lúc còn nhỏ, thuở niên thiếu và thanh niên có nguồn gốc từ đâu?
Tướng mạo có quan hệ đặc biệt với nhân tố di truyền của cha mẹ. Khuôn mặt, dáng người và tính nết là có quan hệ bẩm sinh. Mức độ xinh đẹp của dung mạo là chịu ảnh hưởng từ cách sống của cả đời trước.
Nửa đầu đời của một người ở kiếp này là sống trong sự ảnh hưởng của kiếp trước. Nửa cuối đời là sống trong sự ảnh hưởng của nửa đầu đời ở kiếp này. Cho nên mới nói, con người đến tuổi sau trung niên phải chịu trách nhiệm về diện mạo của mình.
Lòng từ bi cũng là một nhân tố quan trọng
Người có tấm lòng yêu thương người khác thường thường sẽ từ bên trong mà tỏa sáng ra một loại hào quang, khiến người khác càng nhìn càng thấy thu hút, càng ngày càng yêu thích được tiếp xúc với họ.
Mặt khác, đối với người ích kỷ, so đo, giảo hoạt sẽ khiến người khác không muốn nhìn lần thứ hai. Cho dù may mắn khi sinh ra được dung mạo xinh đẹp thì trên khuôn mặt cũng sẽ dần dần lộ ra những điểm mà người khác không ưa thích. Ví dụ: khuôn mặt không hòa ái, lần đầu tiên nhìn sẽ thấy hút mắt nhưng càng tiếp xúc nhiều càng muốn tránh xa…
Nhưng dung mạo của một người là có thể từng bước từng bước cải biến được bởi vì khi tâm tính cải biến thì từ tâm sẽ tản ra một loại lực hấp dẫn cũng sẽ khiến người khác sinh lòng ái mộ.
Rất nhiều khi, người ta nhìn nhận một người có xinh đẹp hay không, không phải ở khuôn mặt mà là nhìn vào tâm tính, nội tâm người đó. Cho nên, một người nếu muốn tướng mạo xinh đẹp, trước hết phải có tâm linh tốt!
Để có tâm linh tốt cần lưu ý những điều sau
1. Người cam tâm tình nguyện có hại chịu thiệt cuối cùng cũng sẽ không bị thiệt. Người chịu thiệt nhân duyên tất sẽ tốt, người nhân duyên tốt, cơ hội tự nhiên sẽ nhiều. Con người khi sống có thể nắm bắt một, hai cơ hội đã là đủ!
2. Người yêu thích chiếm lợi, muốn được hưởng lợi hơn người khác cuối cùng cũng chiếm không được lợi đâu! Chỉ là nhặt được một bụi cỏ mà mất đi một mảnh rừng rậm.
3. Người ích kỷ, luôn nghĩ đến bản thân hay người thân gia đình mình thì những chuyện tốt đẹp khác cũng tự nhiên không có qua hệ đến họ.
4. Chỉ có tiếc duyên mới tục duyên (luyến tiếc duyên mới nối tiếp duyên). Trên đường đời chúng ta sẽ gặp được rất nhiều người. Kỳ thực, có duyên mới có thể gặp nhau, người thân ở kiếp này hầu hết là bạn thân ở kiếp trước, bạn thân ở kiếp này phần lớn là người thân ở kiếp trước. Người mang đến cho bạn phiền não hầu như đều là người mà kiếp trước bạn đã làm tổn thương họ. Vì vậy, hãy nhớ lấy! Hãy đối xử tốt với người thân, quan tâm đến bạn bè bên cạnh mình, khoan dung với người làm tổn thương mình. Đó là nhân quả!
5. Trong lòng không thiếu sót gọi là phú, được người khác cần đến gọi là quý. Vui vẻ không phải là một loại tính nết mà là một loại năng lượng.
6. Giải pháp để loại bỏ phiền não chính là hãy quên phiền não đi!
7. Không tranh giành chính là từ bi, không tranh cãi chính là trí tuệ, không nghe thấy chính là thanh tịnh, không nhìn thấy chính là tự tại, tha thứ chính là giải thoát, thấy đủ chính là buông bỏ.
8. Không hỗn loạn với tâm, không khốn đốn với tình, không lo sợ tương lai, không nhớ nhung ủy khuất quá khứ.
9. Sống trên đời cuối cùng vật chất cũng không mang được đi vì thế hãy sống cho hiện tại, cười cho hiện tại và tỉnh ngộ!
Mỗi một hành động hoặc suy nghĩ mà bạn có trong đời sẽ phản ánh qua diện mạo của bạn
Cụm từ “tướng tùy tâm sinh” có nghĩa là vẻ bề ngoài của bạn chính là sự phản ánh những cảm xúc của bạn, và cả những suy nghĩ, hành động cũng được thể hiện ra ngoài nét mặt của bạn.
“Nói một cách khác, tướng mạo của bạn sẽ cho biết trong tâm bạn có gì”.
Nếu bạn vui vẻ, bạn sẽ có một diện mạo dễ chịu, ôn hòa, thoải mái, khiến người khác cảm thấy rằng cử chỉ và tướng mạo của bạn thật đẹp đẽ, dễ chịu, ngay cả khi nhìn chúng có vẻ giản dị mộc mạc hơn so với tiêu chuẩn về cái đẹp được đa số chấp nhận ngày nay.
Tướng mạo sẽ cho biết trong tâm bạn có gì
Theo truyền thuyết, xưa có một thợ thủ công rất đẹp trai đến từ tỉnh Sơn Đông. Mặc dù anh rất duyên dáng, hấp dẫn nhưng anh lại thích tạc những hình tượng ma quỷ. Những tác phẩm điêu khắc của anh vô cùng sống động, và theo thời gian, việc buôn bán của anh càng ngày càng phát đạt. Một ngày, anh nhìn vào gương và vô cùng kinh ngạc khi thấy rằng diện mạo của mình đã trở nên hung tợn và xấu xí. Anh đã đến gặp rất nhiều danh y nổi tiếng, nhưng không ai có thể giúp được anh.
Chàng trai dừng lại ở một ngôi đền và kể sự tình với một người lớn tuổi. Ông lão trả lời: “Tôi có thể giúp điều ước của anh trở thành sự thật, với điều kiện là anh hãy tạc cho tôi một số bức tượng Quan Thế Âm với các dáng điệu khác nhau”. Người nghệ nhân đã đồng ý ngay lập tức và bắt đầu nghiên cứu tư tưởng và diện mạo của Quan Thế Âm Bồ Tát. Anh cũng cố gắng hết sức để thực hành theo đạo đức của Ngài như thể chính mình là đức Quan Thế Âm vậy.
Sau sáu tháng nghiên cứu và làm việc chăm chỉ, anh đã khắc được một số bức tượng sinh động của Phật Bà Quan Âm, thể hiện lòng tốt, từ bi, khoan dung và thần thánh của Ngài. Mọi người rất ngạc nhiên trước những bức tượng sinh động giống như thật. Người nghệ nhân cũng rất ngạc nhiên khi thấy rằng tướng mạo của mình đã hoàn toàn thay đổi, giờ đây nhìn anh thật hùng dũng và oai nghiêm.
Khi bạn phân tích triết lý này từ quan điểm của y học cổ đại, sinh lý học và tâm lý học hiện đại, bạn có thể thấy rằng cụm từ “tướng tùy tâm sinh” này rất có lý. Mỗi hành động và suy nghĩ mà bạn có trong cuộc đời sẽ được phản ánh thông qua diện mạo của bạn. Bất cứ điều gì bạn suy nghĩ và cảm nhận ở trong nội tâm thì chúng cũng sẽ biểu hiện ra ở ngoại hình và tính cách của bạn.
Như một kết quả tất yếu, nếu nội tâm của bạn yên bình và tĩnh lặng, bạn rất lạc quan, từ bi và ngay chính cơ thể của bạn sẽ hoạt động một cách trơn tru, bạn sẽ có được một sức khỏe và tinh thần tốt. Điều này tự nhiên sẽ thu hút những người khác đến bên bạn. Vì tâm tính của bạn sẽ phản ánh trên nét mặt của bạn, nên tâm tính tốt chắc chắn sẽ cải thiện ngoại hình của bạn.
                                                       Trích email alextran041138@


XUÂN MƠ



                                                                                               XUÂN MƠ

                                                         Thức giấc đêm xuân giữa tĩnh mơ,
                                                         Ngỡ ngàng cầm bút viết dòng thơ.
                                                         Cảnh đời lưu lạc nương năm tháng,
                                                         Kiếp số lênh đênh níu phút giờ.
                                                         Trăng sáng ươm vần tâm rộn rã,
                                                         Phòng khuya dệt chữ ý vu vơ.
                                                         Trao qua đổi lại đời hư thực,
                                                         Cố ngẫm tùy duyên trước vực bờ.

                                                         Vực bờ sâu thẳm giữa đời thương,
                                                         Mộng đẹp duyên may chẳng khác thường.
                                                         Lá úa đầu cành rơi đất cỏ,
                                                         Hoa khoe trước gió ngập vườn nương.
                                                         Mênh mang dâu bể lòng xao xuyến,
                                                         Lẩn thẩn bèo mây dạ vấn vương.
                                                         Chuông vọng canh khuya giờ đã mãn,
                                                         Đêm tàn chim hót tỏa hơi sương.

                                                                                                 Minh Đạo

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

LỜI CHÚC TẾT CỦA HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG

                                                             


                                 Lời chúc Tết của Hòa Thượng Tịnh Không

          Xin chào các vị Pháp sư, các vị đại đức đang xem tiết mục của đài truyền hình vệ tinh Hoa Tạng.
         Năm Ất Mùi sắp qua rồi, năm Bính Thân sắp đến. Ở trên thềm bắt đầu một năm mới này, kính chúc mọi người:
                   “Năm mới an lạc,
                    Kiết tường như ý,
                    Đạo nghiệp tăng trưởng,
                    Quang thọ vô lượng.”

          Mỗi năm khi chúc mừng năm mới với mọi người, tôi đều dùng bốn câu nói này:
                   “ĐỪNG LÀM CÁC VIỆC ÁC - MỖI NĂM BÌNH AN
                   VÂNG LÀM CÁC VIỆC THIỆN - HÀNG NĂM NHƯ Ý.”
          Đây là nói lời thành thật.  Mọi người đều mong muốn đạt được kiết tường an vui thì cần phải đừng làm các việc ác, vâng giữ các việc thiện, mới có thể đạt được ‘kiết tường an vui’ chân thật.

         Vậy làm thế nào để có thể thực hiện được việc “đừng làm các việc ác”?
          Các ác do đâu mà có? – Từ trong phiền não tập khí sinh ra. 
          Vậy làm thế nào để khắc phục phiền não tập khí? – Không gì bằng niệm Phật!

         Cho nên Đại sư Ngẫu Ích đã nói: “Thật có thể niệm Phật, buông xả thân tâm thế giới, chính là Đại Bố Thí. Thật có thể niệm Phật, không để khởi tham sân si, chính là Đại Trì Giới. Thật có thể niệm Phật, không màng phải quấy nhân ngã, chính là Đại Nhẫn Nhục. Thật có thể niệm Phật, không mảy may gián đoạn xen tạp, chính là Đại Tinh Tấn. Thật có thể niệm Phật, không khởi vọng tưởng phóng túng, chính là Đại Thiền Định. Thật có thể niệm Phật, không bị cám dỗ dẫn dụ, chính là Đại Trí Tuệ!”

         Thật vậy, người chân thật niệm Phật tức đã nhìn thấu, buông xả. Thân tâm thế giới, trần sa phiền não, đều có thể bỏ qua một bên thì còn có thể tính toán phải quấy nhân ngã với người được nữa hay sao? – Đương nhiên không thể nào!
          Người chân thật niệm Phật, chính là tu ‘Giới, Định, Tuệ,’ sẽ có năng lực hàng phục phiền não, thậm chí có thể đoạn trừ phiền não. Người không có phiền não thì không còn tạo tác việc ác nữa, tức đã thật sự thực hiện đến tột cùng “đừng làm các việc ác!”
         Như thế chúng ta phải làm thế nào để có thể thực hiện được việc vâng giữ các việc thiện?  – Không gì hơn niệm Phật!
        
                    Phật là phước huệ viên mãn, vạn đức trang nghiêm.
                    A Di Đà Phật là “Quang Trung Cực Tôn, Phật Trung Chi Vương!”
         Cho nên Đại Sư Ngẫu Ích mới nói: “Niệm danh hiệu NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT thuần thục thì tất cả tinh hoa của Tam Tạng kinh điển đều nằm trong ấy. Một ngàn bảy trăm (1,700) công án, những việc hướng thượng cũng nằm trong ấy. Ba ngàn (3,000) oai nghi, tám muôn tế hạnh, tam tụ tịnh giới cũng là trong ấy”.
        
          Trên kinh đã dạy: “Thị tâm tác Phật, thị tâm thị Phật”. Chúng ta niệm Phật thì ngay nơi cái tâm này đã chính là Phật. Vì thế mới nói: “Một niệm tương ưng một niệm Phật. Niệm niệm tương ưng niệm niệm Phật!”
          Một câu A Di Đà  Phật đã hàm chứa hết thảy thiện pháp của thế xuất thế gian. Thế nên có thể chân thật niệm Phật chính là thực hiện được “chúng thiện phụng hành” đến tột cùng.

         Đặc biệt trong thời đại hiện nay, xã hội càng ngày càng động loạn, tai nạn dường như cũng mỗi ngày cũng một nhiều hơn. Nếu muốn tiêu tai miễn nạn, luôn được bình an thì phải thường xuyên niệm Phật. Nếu muốn hóa giải oán khí của thế gian, giảm nhẹ tai biến trên địa cầu thì phải thường xuyên niệm Phật. Nếu muốn cứu cánh lìa khổ được vui, một đời viên mãn thành Phật thì phải thường xuyên niệm Phật.

         Vì thế trong năm mới này, làm việc gì sẽ là việc tốt nhất? — Niệm Phật là tốt nhất!
        
          Hy vọng mọi người thường nhớ niệm A Di Đà Phật, một lòng hướng về thế giới Cực Lạc. Đây chính là sự an lạc, may mắn, và cát tường nhất.

Sau cùng, kính chúc tất cả mọi người: “Không làm các việc ác, tuổi tuổi được bình an. Vâng giữ các điều lành, mỗi năm được như ý.”
NIỆM PHẬT SẼ THÀNH PHẬT!

               Cảm ơn tất cả mọi người.

               Sau cùng, kính chúc tất cả mọi người:

              ☀KHÔNG LÀM CÁC VIỆC ÁC, TUỔI TUỔI ĐƯỢC BÌNH AN
                 VÂNG LÀM CÁC VIỆC LÀNH, MỖI NĂM ĐƯỢC NHƯ Ý


                  NIỆM PHẬT SẼ THÀNH PHẬT!

                  CẢM ƠN MỌI NGƯỜI!

               ☀NĂM MỚI NHƯ Ý


TRI KỶ

                                                                   
 

Ngày xưa có một phú ông rất thích trà, phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông đều sẽ sai gia nhân chiêu đãi.
Một hôm, có một tên ăn mày rách rưới đứng trước cửa, không xin cơm, chỉ xin bát trà. Gia nhân cho hắn vào nhà, đun trà cho hắn. Tên ăn mày nhìn nhìn rồi nói: “Trà không ngon”. Gia nhân nhìn hắn lấy làm lạ, rồi cũng đổi một bát trà khác ngon hơn.
Tên ăn mày ngửi ngửi, nói: “Trà này ngon, nhưng nước vẫn chưa được, phải dùng nước suối trong.” Gia nhân ngạc nhiên nhìn hắn, liền vội đi lấy nước suối cất trữ từ sáng sớm ra để pha trà.
Tên ăn mày nhấp thử một ngụm, nói: “Nước rất tốt, nhưng củi sao trà không được, củi phải dùng củi sau danh sơn. Bởi vì củi phía đón nắng của núi chất củi xốp, còn sau danh sơn kia chất củi chắc cứng.”
Gia nhân thấy người này không hề tầm thường, rất tinh thông trà đạo, liền dùng loại củi tốt đun nước pha lại trà, rồi mời lão gia ra tiếp.
Sau khi trà được mang lên, phú ông và tên ăn mày đối ẩm một bát. Tên ăn mày nói: “Ừm, bát trà lần này, nước, củi, lửa đều tốt, chỉ có ấm pha trà không ổn”. Phú ông nói: “Đây là chiếc ấm tốt nhất của ta”.
Tên ăn mày lắc đầu, cẩn thận lấy từ trong tay áo ra một ấm trà bằng đất tử sa đen bóng cao trà, đưa gia nhân pha lại trà. Phú ông vừa nhấp thử, kinh ngạc trước mùi vị ngào ngạt, mê hoặc của trà, lập tức chắp tay thi lễ: “Kính nể, ta xin mua lại chiếc ấm này. Lão cho giá đi, bao nhiêu cũng được”.
Gã ăn mày nhất định không bán, dứt khoát trả lời: “Không được, chiếc ấm này là cuộc sống của ta, ta không thể bán” rồi vội vàng rót trà ra, cất lại chiếc ấm, vội vàng bước đi
Phú ông ngăn lại, nói: “Ta đổi một nửa gia sản để lấy chiếc ấm của ngươi” Tên ăn mày vẫn bước tiếp. Phú ông nôn nóng: “Ta xin đổi toàn bộ tài sản để lấy chiếc ấm của ngươi.” Tên ăn mày nghe vậy, mỉm cười nói: “Nếu không phải tôi tiếc chiếc ấm này thì cũng không lâm vào bước đường như hôm nay.” Nói xong quay mặt bỏ đi.
Phú ông sốt ruột: “Như vầy đi, ấm là của ngươi, ngươi hãy ở lại nhà ta , ta ăn gì ngươi ăn đó, nhưng có một điều kiện, chính là ngày nào cũng phải cho ta nhìn chiếc ấm, thế nào?”. Giật mình trước lời đề nghị, lão nhíu mày: cũng vì miếng ăn qua ngày mà túng quẫn, chuyện tốt như vậy sao lại không nhỉ?
Vậy là hắn ở lại. Ngày qua ngày tên ăn mày ăn cùng ở cùng phú ông, ngày ngày cùng nâng niu chiếc ấm trà, chia sẻ với nhau tâm tư, thưởng trà ẩm rượu vô cùng ăn ý. Cứ thế hơn mười năm qua đi, hai người trở thành hai lão già tri kỷ thấu hiểu nhau.
Thời gian trôi mau, phú ông và tên ăn mày cũng ngày càng già đi. Một hôm phú ông nói: “Ông già hơn tôi, không có con cháu nối dõi, không có ai thừa kế chiếc ấm trà, chi bằng một mai, khi ông khuất núi, để tôi giúp ông bảo quản, ông thấy thế nào?” Lão ăn mày rưng rưng đồng ý.
Không lâu sau, lão ăn mày thanh thản ra đi, phú ông thỏa ao ước có được chiếc ấm tử sa. Lúc đầu, ông chìm trong cảm giác vui sướng, cho đến một ngày, lúc phú ông đang ngắm nghía trên dưới trước sau chiếc ấm, đột nhiên cảm thấy bản thân như thiếu thứ gì đó, cảm thấy lẻ loi. Lúc này trước mắt ông hiện lên hình ảnh ngày trước cùng lão ăn mày vui vẻ thưởng trà. Chợt hiểu, lão lạnh lùng ném mạnh chiếc ấm xuống đất...
Theo dòng thời gian, có rất nhiều thứ đổi thay, tình nghĩa giữa lão và tên ăn mày đã vượt qua cái giá trị ban đầu của ấm trà, thứ dù có tốt đến đâu nếu không có ai cùng thưởng thức thì cũng mất đi ý nghĩa của nó, thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri kỷ.
Trong cuộc sống có được một người bạn tri kỷ là quá đủ! Đây là điều mà bao người từng trải đúc kết được! Tình tri kỷ, như một thứ ấm áp không lời, một sự đồng hành vô hình.
Tri kỷ thật sự, là hiểu, là thân thiết, là đồng điệu. Giống như một chén trà xanh, chan chát mà thấm vào tận trong tim. Có những khi chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt, là hiểu tất cả mà không cần dùng đến lời nói; có những khi chỉ cần một đoạn tin nhắn là có thể cảm động mãi sau này.
Tri kỷ, không cần che đậy, cũng không cần giải thích, tự nó đã hiểu, tự nó cảm nhận. Không cần dốc hết sức, cũng không cần chuẩn bị, tự nó sẽ đem đến niềm vui, tự nó sẽ như ý thơ. Không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành trong tâm hồn; không trở ngại cuộc sống mỗi người, chỉ mang cùng tiếng nói tâm hồn.
                                                                                (Sưu tầm)