Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016
CHÂN NGUYÊN (Tánh Thiện)
CHÂN NGUYÊN
Xin cảm ơn pháp hữu Như Hùng gởi hình Thầy Nguyên Tạng ở thiền viện Chân Nguyên
Chuông chùa vang tiếng gọi
Thức tỉnh khách đường xa
Bao tháng ngày say đắm
Chẳng nhớ lại lòng ta
Cơn vui nào không dứt
Nỗi buồn nào chẳng qua
Nắng mưa thường bất chợt
Vô thường mỗi sát na
Nay ta nhờ pháp Phật
Rõ bước đường Chân Nguyên
Nhìn sâu vào tâm tánh
Nét đẹp thoáng hương thiền
Ôi ! tiếng chuông huyền diệu
Vang gởi khắp trần gian
Khách phong trần quay lại
Dù lỡ bước sang ngang .
Tánh Thiện
21-9-2016
http://quangduc.com/
QUA SÔNG
QUA SÔNG
Gió cuốn mây về trước
cửa sông,
Lăn tăn sóng nước cảnh mênh mông.
Thuyền neo bến đợi chờ người tới,
Khách đến đò đưa thỏa kẻ mong.
Vạn dặm đường xa luôn vững dạ,
Ngàn phương lối nhỏ mãi an lòng.
Dòng đời khúc khuỷu bền tâm chí,
Cập mạn bờ kia hết ngóng trông.
Lăn tăn sóng nước cảnh mênh mông.
Thuyền neo bến đợi chờ người tới,
Khách đến đò đưa thỏa kẻ mong.
Vạn dặm đường xa luôn vững dạ,
Ngàn phương lối nhỏ mãi an lòng.
Dòng đời khúc khuỷu bền tâm chí,
Cập mạn bờ kia hết ngóng trông.
Ngóng trông thành quả
vững dày công,
Những bước chân qua thỏa tấm lòng.
Nhớ chúng Thầy chờ bên bến vắng,
Ghi lời con nguyện cạnh bờ thông.
Gian nan thử thách mong đời sáng,
Khổ cực duy trì giữ đạo trong,
Bát Nhã soi đường nơi chín cõi,
Nguồn chơn hiển hiện cảnh thong dong.
Những bước chân qua thỏa tấm lòng.
Nhớ chúng Thầy chờ bên bến vắng,
Ghi lời con nguyện cạnh bờ thông.
Gian nan thử thách mong đời sáng,
Khổ cực duy trì giữ đạo trong,
Bát Nhã soi đường nơi chín cõi,
Nguồn chơn hiển hiện cảnh thong dong.
Minh Đạo
CHÁNH NIỆM LÀ GÌ
Có lẽ
cách hay nhất để hiểu chánh niệm (mindfulness) là gì, theo quan điểm truyền
thống Phật giáo, là nhận ra những gì không phải là chánh niệm.
Những gì không phải là chánh niệm?
Chánh niệm không có nghĩa chỉ là nhận biết hay là có ý thức, bởi
vì một người thì lúc nào cũng có ý thức, trừ khi là trong hôn mê hoặc chết đi.
Ý thức là một đặc tính rất cơ bản của tâm, và nó được hiểu như là một sự kiện
xảy ra, thay vì là một cái gì đó hiện hữu. Vì vậy cho nên, ý thức luôn luôn có
mặt khi có bất cứ một kinh nghiệm nào đó khởi lên. Và nếu như chánh niệm có
nghĩa là có ý thức, thì chúng ta lúc nào cũng có chánh niệm hết, một cách tự
động, trong mọi hoàn cảnh.
Chánh
niệm không chỉ có nghĩa là sự chú ý, bởi vì ta lúc nào cũng chú ý. Chú ý là một
tâm hành gom tụ những tâm hành khác lại với nhau, và cùng hướng về một đối
tượng. Nó giúp mang lại sự nhất quán và tập trung trong mỗi giây phút. Sự chú ý
của ta có thể lang thang từ một đối tượng này sang đối tượng khác, không giữ
yên được trên một đối tượng nào lâu dài, nhưng nó lúc nào cũng hướng về một nơi
nào đó.
Chánh
niệm cũng không có nghĩa là chú tâm vào giờ phút hiện tại, vì tất cả bất cứ một
tâm hành nào cũng chỉ có thể khởi lên trong giờ phút hiện tại này mà thôi. Làm
sao nó có thể khác hơn được? Ta không thể nào thấy, nghe, ngửi, nếm, hay xúc
chạm một đối tượng nào đó, trừ khi trong ngay chính giây phút này. Những đối
tượng của tâm thức, ví dụ như tư tưởng, có thể lấy nội dung từ quá khứ (ký ức)
hay tương lai (tưởng tượng), nhưng cái tiến trình suy nghĩ về quá khứ và tương
lai ấy, luôn luôn chỉ có thể có mặt trong giờ phút hiện tại này mà thôi. Khi
người ta nói về có ý thức trong giờ phút hiện tại, thật ra họ chỉ muốn nhắc nhở
chúng ta buông bỏ đi sự suy nghĩ và hãy cảm nhận trực tiếp qua các giác quan,
hay là ý thức được tiến trình suy nghĩ mà không bị vướng mắc vào nội dung của
những tư tưởng ấy.
Và
ta cũng không thể nào định nghĩa chánh niệm cho xác đáng rằng đó là một sự chú
ý có chủ đích, hay nói một cách khác, là ý thức
một cách có ý thức. Sự khác biệt giữa cái biết có ý thức và cái biết vô ý
thức là sự có mặt của hai tâm hành “tầm” (applied thought) và “tứ” (sustained
thought). Tầm giúp tâm ta hướng về một
đối tượng nào đó mà ta có tác ý muốn chọn lựa. Và tứ giúp
ta duy trì được sự chú ý của mình trên đối tượng mà mình chọn đó. Những phương
pháp thiền tập thường sử dụng hai yếu tố tầm (hướng
sự chú ý) và tứ (duy trì sự chú ý) này
qua nhiều cách khác nhau, nó giúp làm tăng trưởng định lực, nhưng không phải
phương pháp thiền tập nào cũng là thiền chánh niệm.
Điều
quan trọng ta cần ghi nhận là những tâm thức mà ta vừa nêu ra bên trên đều có
tính cách trung hòa, không xấu cũng không tốt, và chúng có thể được dùng trong
những việc thiện hoặc bất thiện. Rất nhiều những hành động bất thiện của ta đều
có sự chú ý, có chủ tâm, và sự tập trung. Và cùng những chức năng này cũng có
mặt trong những việc làm thiện lành của ta nữa.
Chánh niệm là gì?
Mỗi giây phút của ý thức luôn luôn
được đi kèm theo cùng với một phản ứng cảm xúc, và đây chính là nơi mà chánh
niệm thật sự có mặt trong tấm bản đồ kinh nghiệm của đạo Phật. Chánh niệm là
một phẩm chất của phản ứng cảm xúc (emotional response), một thái độ và phản
ứng có chủ ý đối với một đối tượng kinh nghiệm nào đó, nó định hướng và kết cấu
cho sự trải nghiệm trong tâm của ta sẽ như thế nào.
Chánh
niệm tự nó là một tâm hành thiện và tốt lành, cho nên nó không thể nào
biểu hiện được nếu như tâm thức đang bị ảnh hưởng bởi tham và sân, cho dù trong
những trạng thái rất nhẹ như là ưa chuộng hoặc là chống đối một việc gì đó. Bất
cứ khi nào ta muốn hay không muốn sự việc xảy ra theo một lối nào đó, là tâm ta
không có chánh niệm.
Chánh
niệm đòi hỏi một sự bình thản và buông xả toàn vẹn. Điều này không có nghĩa là
ta trở nên dững dưng hoặc lạnh lùng đối với những gì đang xảy ra. Nhưng là khi
tâm ta trở nên quân bình và có ý thức trọn vẹn được sự việc như chúng đang thật
sự là, và không hề có ý muốn thay đổi vì ưa thích cái này hoặc ghét bỏ cái kia.
Chánh
niệm là một tâm thức tiếp cận với đối tượng của sự chú ý. Nhưng sự tiếp cận này
không hề bị vướng mắc trong sự ham muốn. Ta thở với chánh niệm, nhưng không hề
muốn hơi thở được dài hay ngắn, mà chỉ cảm nhận hơi thở như nó là. Ta bước đi
trong chánh niệm, tới lui, mà không hề có ý định phải đi đến một nơi nào đó,
chỉ đơn giản ghi nhận cái sắc thái, kết cấu của những cảm xúc trong thân, khởi
lên rồi diệt đi tự nhiên.
Vì
vậy, chánh niệm cũng là hết tất cả những yếu tố vừa kể ra đó – ý thức, chú tâm,
trong giờ phút hiện tại, có chủ đích – và thêm một điều quan trọng này: là với
một thái độ bình thản và buông xả không dính mắc.
Andrew Olendzki
Nguyễn Duy Nhiên chuyển ngữVỀ NGUỒN
VỀ NGUỒN
Lang thang lữ
khách tạm dừng chân,
Quán trọ bao năm đón cố nhân.
Vẫn mãi loanh quanh đời lãng tử,
Nên còn luẩn quẩn kiếp phong trần.
Ba đường theo sóng tình lăn lộn,
Sáu nẻo xuôi bè nỗi tảo tần.
Khổ hải trầm luân mong dứt sạch,
Nhà xưa về lại sáng trong ngần.
Quán trọ bao năm đón cố nhân.
Vẫn mãi loanh quanh đời lãng tử,
Nên còn luẩn quẩn kiếp phong trần.
Ba đường theo sóng tình lăn lộn,
Sáu nẻo xuôi bè nỗi tảo tần.
Khổ hải trầm luân mong dứt sạch,
Nhà xưa về lại sáng trong ngần.
Minh Đạo
ĐẶT NGÓN TAY Ở CÁC TƯ THẾ NÀY VÀ BẠN SẼ KHÔNG TIN VÀO NHỮNG GÌ XẢY RA SAU ĐÓ ĐÂU
8 kiểu đặt ngón tay sau hay còn gọi là thủ ấn sẽ mang đến
những lợi ích bất ngờ cho sức khỏe.
Cuộc sống hiện
đại ngày nay dễ đưa con người đến với những căng thẳng mỗi ngày. Và rất may mắn, đã có một giải pháp giúp bạn loại bỏ những căng thẳng ấy mà không cần phải mua thuốc thang đắt tiền gì cả.
Đó chính là thủ ấn hay còn gọi là Mudra. Trong yoga thiền, có rất nhiều cách thủ ấn và mỗi cách mang đến một tác dụng, lợi ích riêng. Và đây là 8 cách thủ ấn chính.
1. Gyan Mudra
(Ảnh: stylecraze)
Cách thủ ấn này
còn được xem là mudra của sự hiểu biết, bởi nó giúp tăng sức mạnh của sự tập trung,
trí nhớ và còn giúp não bộ nhạy bén hơn. Bên cạnh đó, Gyan Mudra còn chữa chứng mất ngủ và nếu thực hiện thường xuyên sẽ giúp giảm tình trạng rối loạn tâm lí, tinh thần như giận dữ, buồn bã, lo lắng, căng thẳng...
Để bài tập Gyan Mudra có hiệu quả nhất, bạn nên tập vào buổi sáng sớm, khi tâm trí còn minh mẫn, sáng suốt và ai cũng có thể tập bài tập này.
Cách tập: đầu ngón tay cái và ngón trỏ chạm nhau, ba ngón còn lại giữ thẳng hoặc để tự do.
2. Vayu Mudra
(Ảnh: stylecraze)
Vayu Mudra sẽ
giúp cân bằng luồng khí trong cơ thể, giải thoát khí dư khỏi cơ thể, giảm thấp
khớp, đau cổ. Với bài tập này, bạn có thể tập trong tư thế đứng, ngồi hoặc nằm. Đầu tiên, ngó trỏ gập lại và lúc này, dùng ngón cái nhấn vào đốt ngón thứ hai của ngón trỏ. Ba ngón tay còn lại cố gắng giữ thẳng.
Các chuyên gia yoga thiền khuyên rằng khi đã đạt được mục đích luyện tập của Vayu Mudra thì nên dừng lại, bởi việc tập luyện trong thời gian dài có nguy cơ gây ra mất cân bằng trong cơ thể.
3. Agni Mudra
(Ảnh:
stylecraze)
Cách thủ ấn này
giúp hòa tan chất béo, thúc đẩy sự trao đổi chất, tiêu hóa, hạn chế nguy cơ béo
phì. Bên cạnh đó, Agni Mudra còn cải thiện sức khỏe rất hiệu quả, giảm căng thẳng, mệt mỏi và quan trọng là giúp kiểm soát lượng cholesterol trong cơ thể rất tốt.
Agni Mudra nên được tập vào sáng sớm lúc còn đói bụng và ai mắc bệnh khó tiêu thì không nên tập thủ ấn này.
Để tập động tác này, đầu tiên bạn gập ngón áp út rồi lấy ngón cái nhấn vào đốt thứ hai của ngón áp út, các ngón tay còn lại giữ thẳng.
Mỗi khi tập động tác thủ ấn này nên giữ nguyên tư thế ít nhất 15 phút mỗi ngày.
4. Prithvi
Mudra
(Ảnh:
stylecraze)
Prithvi Mudra
giúp cải thiện, thúc đẩy quá trình lưu thông máu trong cơ thể. Cải thiện hệ xướng yếu. Những ai đang muốn tăng cân nên tập thủ ấn này bởi Prithvi Mudra có tác dụng kích thích tăng cân.
Bên cạnh đó, về mặt tinh thần, Prithvi Mudra giúp tăng tính kiên nhẫn, sức chịu đựng, tập trung, giảm thiểu tình trạng kiệt sức, trì trệ của tinh thần.
Quan trọng hơn, thủ ấn này còn giúp bạn sở hữu làn da đẹp mịn màng, tươi trẻ.
Đầu tiên, bạn ngồi tư thế hoa sen, hai bàn tay giữ thẳng, đặt ngửa trên đầu gối. Sau đó, chạm đầu ngón cái vào đầu ngón tay áp út rồi giữ chặt, những ngón còn lại giữ thẳng.
Tư thế này có thể tập vào mọi lúc trong thời gian tùy thích.
5. Varun Mudra
(Ảnh: stylecraze)
Với những ai
còn đang loay hoay tìm phương pháp cải thiện làn da thì nên tập thủ ấn này càng
sớm càng tốt.
Lí do là vì
Varun Mudra giúp cân bằng nước trong cơ thể, kích hoạt chất lỏng lưu thông, giữ
ẩm cho cơ thể, chữa các vấn đề về da như nhiễm khuẩn da, và ngăn ngừa mụn. Bên cạnh đó, Varun Mudra còn giúp giảm những cơn đau cơ vốn vẫn hay hành hạ bạn.
Varun Mudra không quy định thời gian tập, thế nên bạn có thể áp dụng bất kì lúc nào mình muốn.
Việc bạn cần làm chỉ là chạm ngón tay cái vào đầu ngón tay út mà thôi, các ngón tay còn lại vẫn giữ thẳng.
Trong khi tập, bạn cần lưu ý tranh nhấn vào phần gần mong tay út bởi sẽ gây ra tình trạng mất nước của cơ thể.
6. Shunya Mudra
(Ảnh: stylecraze)
Tư thế này có
thể giúp bạn thoát khỏi những cơn đau bằng cách thư giãn toàn bộ cơ thể. Bên
cạnh đó, Shunya Mudra còn giúp giảm hoàn toàn chứng đau tai trong khoảng 5 đến
10 phút.
Theo các chuyên
gia yoga thiền, thủ ấn này rất có tác dụng với những người bị điếc, nhưng với
trường hợp điếc bẩm sinh thì thủ ấn này không mang lại hiệu quả.Bạn chỉ cần lấy ngón cái nhấn vào đốt thứ hai của ngón giữa, những ngón khác vẫn giữ thẳng. Khi các triệu chứng bệnh đã hết thì không cần tập thủ ấn này nữa.
7. Surya Mudra
(Ảnh: stylecraze)
Với những ai
đang quan tâm đến việc giảm cân đều có thể tập thủ ấn này. Ngoài ra, Surya
Mudra còn giúp giảm cholesterol, tăng khả năng tiêu hóa và giảm tình trạng căng
thẳng, lo lắng.
Để thực hiện
được động tác này rất đơn giản, bạn chỉ việc gập ngón áp út lại rồi dùng ngón
tay cái nhấn vào đốt thứ hai của ngón áp út.
8. Prana Mudra
(Ảnh: stylecraze)
Đây có thể xem
là một trong những động tác thủ ấn quan trọng của yoga thiền bởi nó giúp kích
hoạt năng lượng trong cơ thể và tăng cường hệ miễn dịch.
Bên cạnh đó,
Prana Mudra còn giúp khỏe mắt, chữa bệnh về mắt và giảm căng thẳng, mệt mỏi.Đầu tiên, bạn ngồi ở tư thế hoa sen, sau đó chạm đầu ngón tay áp với ngón út vào đầu ngón tay cái.
(Nguồn:
healthtipssource, stylecraze)
Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016
ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIẤC MỘNG, HÃY THỨC TỈNH!
Tại thế giới này con người lại buông cái chân thật để nắm giữ cái giả dối, do đó đời đời kiếp kiếp quay lưng với sự giác ngộ để hòa hợp với bụi trần, túy sanh mộng tử. Túy sanh có nghĩa rằng trong lúc sống thì như kẻ uống rượu say, không biết mình từ đâu sanh về đây. Mộng tử có nghĩa rằng đến lúc chết thì như kẻ đang nằm mộng, không biết chết sẽ về đâu. Ai ai cũng sống trong mộng. Lấy cái giả mà cho là thật, ham danh ham lợi, lòng tham không bao giờ ngừng dứt.
Ở trong mộng thì bạn thấy mình làm quan, hoặc phát tài, hoặc có địa vị, quyền lợi, danh dự, hoặc có vợ đẹp thiếp xinh, con cái đầy nhà, vinh hoa phú quý, hưởng thọ không hết. Giả như trong lúc mộng ấy mà có người nói với bạn rằng: "Ông ơi! Đây chỉ là hư vọng thôi, không phải thật đâu," thì bạn sẽ chẳng bao giờ tin. Chờ đến khi bạn tỉnh dậy rồi thì chẳng ai nói với bạn là bạn đã nằm mộng, bạn cũng biết rõ là mình vừa trải qua một giấc chiêm bao.
Ðêm qua nằm mộng thấy đậu trạng nguyên, làm tể tướng, làm hoàng đế, thành thần tiên, hạnh phúc vô cùng. Ngày hôm nay tỉnh lại: "Ôi! Tất cả chỉ là một trường xuân mộng!" (xuân mộng tức là giấc mộng rất ngắn ngủi). Ðó là sự tỉnh thức. Nếu không tỉnh mà chọn mộng là thật, thì sẽ tham luyến, không buông bỏ, chấp trước sự mê mờ, và chẳng bao giờ được giác ngộ. Bây giờ mình chính là đang chiêm bao giữa ban ngày mà chưa thức tỉnh, do đó sống một cách hồ đồ, rồi cũng hồ đồ mà chết đi. Sanh ra đây là từ đâu tới? Chết rồi mình sẽ đi đâu? Không biết! Cả một đời chẳng bao giờ tỉnh. Các vị hãy nghĩ xem, như vậy thì có ý nghĩa gì? Có gì mình phải lưu luyến? Có gì đáng để mình không buông bỏ tất cả?
RA ĐI (Tánh Thiện)
RA ĐI
Ra đi ai chẳng nhớ
Nguồn suối mát tâm linh
Mùi trầm hương giải thoát
Bay khắp cuộc đời mình .
Gió hiu hiu lành lạnh
Trên đường vọng tiếng kinh
Thiền phòng đêm trống vắng
Mà chẳng mất niềm tin .
Qua bao mùa lá đổ
Sân chùa đẹp tự nhiên
Mây hồng bay thấp thoáng
Thanh thoát nét hương thiền .
Niềm vui là đôi cánh
Trí tuệ và từ bi
Vào ra thường vô ngại
Trên khắp đường ta đi .
Tánh Thiện
30-10-2016
Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016
ĐỜI ẨN SĨ (Tánh Thiện)
ĐỜI ẨN SĨ
Đời ẩn sĩ tu hành không ai biết
Tự hiểu mình là biết cả trời mây
Nước sông hồ theo dõi bước ai đây ?
Rừng lá thấp trên cây còn đọng lại
Sống tĩnh thức cuộc đời vô quái ngại
Lấy không gian làm bạn với tình yêu
Yêu cho lòng buông bỏ dưới nắng chiều
Yêu cho thoát những gì không thể thoát
Xin tạm mượn con đường vui giải thoát
Với thiên nhiên cùng cả bước đăng trình
Rồi một ngày đứng trước ánh bình minh
Ta nhận biết cuộc đời không gì thật .
Tánh Thiện
30-07-2016
http://quangduc.com/a59066/doi-an-si-tho-
Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016
DUYÊN ĐẾN DUYÊN ĐI, HẾT THẢY ĐỀU LÀ PHÚC
Trước đây, ở trong ngôi chùa Thiện
Quốc, Long Sơn có hai vị hòa thượng là Ngộ Không và Ngộ Liễu. Ban đầu, hai
người họ mỗi ngày đều cùng nhau ra ngoài hóa duyên (khất thực), về sau chỉ
còn Ngộ Không là thường xuyên đi.
Nguyên lai là bởi vì, Ngộ Liễu phát
hiện ra đi hóa duyên ở dưới núi rất dễ, cứ xuống dưới núi đi đi
đi lại một vài lần là có thể xin được rất nhiều. Ngộ Liễu
đem số tiền xin được đi mua gạo, mì, và những thứ cần thiết trong cuộc sống
rồi tích trữ lại, thời gian rảnh rỗi còn lại đều nằm ngủ trong
chùa. Ngộ Không liền khuyên Ngộ Liễu đừng để lãng phí thời gian, nên
đi ra ngoài hóa duyên.
Ngộ Liễu nghe xong cảm thấy bực
mình, nói: “Người xuất gia mà có thể tham lam đến thế sao? Có ăn thì được
rồi. Huynh xem đệ có nhiều lương thực như vậy, đủ cho đệ ăn hơn nửa tháng
rồi, hà tất gì còn phải ra ngoài bôn ba cực nhọc?”.
Ngộ Không niệm một câu A Di Đà Phật
rồi nói: “Sư đệ, đệ đã đi hóa duyên nhiều năm như vậy rồi, lẽ nào vẫn còn
chưa ngộ được chỗ tuyệt diệu và đạo lý của hóa duyên sao?”.
Ngộ Liễu nghe xong, liền mỉa
mai Ngộ Không, nói: “Sư huynh, huynh cứ trời vừa hừng sáng đã ra ngoài,
đến khi tối mịt mới trở về, nhưng đệ thấy huynh đi tay không, mà về cũng tay
không, xin hỏi duyên của huynh hóa được ở đâu vậy?”.
Ngộ Không nói: “Duyên mà huynh
hóa được ở trong tâm. Duyên từ tâm mà đến, duyên cũng từ tâm mà đi”.
Ngộ Liễu nghe xong không hiểu gì cả,
nói: “Huynh nói, đệ thật không hiểu gì cả”.
Về sau, tài vật mà Ngộ Liễu xin được
càng ngày càng ít dần. Điều này khiến cho Ngộ Liễu rất buồn phiền. Trước
đây, xin một lần thì có thể ăn được hơn cả nửa tháng, còn bây giờ chỉ có
thể ăn được mấy ngày thôi. Trong khi đó, Ngộ Không vẫn ngày ngày sáng
sớm ra đi, tối mịt tay không mà về, nhưng vẻ mặt thì luôn mỉm
cười.
Ngộ Liễu muốn chế giễu sư huynh
liền nói: “Sư huynh! Huynh hôm nay thu hoạch được gì nào?”.
Ngộ Không: “Thu hoạch được rất
nhiều”.
Ngộ Liễu : “Ở đâu vậy?”.
Ngộ Không nói: “Ở trong nhân
gian, ở trong lòng người”.
Ngộ Liễu cảm thấy bản thân nhất thời
khó mà hiểu được những lời của sư huynh, quyết định ngày mai đi hóa duyên
cùng Ngộ Không.
Ngộ Liễu nói: “Sư huynh, ngộ tính
của đệ quá kém, ngày mai đệ muốn cùng huynh đi hóa duyên một
chuyến xem sao”.
Ngộ Không gật đầu đồng ý.
Ngày hôm sau, Ngộ Liễu cùng Ngộ
Không đi hóa duyên, Ngộ Liễu lại lấy ra cái túi vải mà anh ta luôn mang
theo mỗi khi đi hóa duyên.
Ngộ Không nói: “Sư đệ, hãy
cất cái túi đó đi”.
Ngộ Liễu hỏi: “Vì sao?”.
Ngộ Không: “Trong cái túi này của
đệ chứa đầy ham muốn cá nhân và lòng tham, mang nó đi theo thì hóa
không được duyên tốt nhất đâu”.
Ngộ Liễu nói: “Thế thì chúng ta
sẽ đựng những thứ hóa được ở đâu đây?”
Ngộ Không nói: “Ở Trong
lòng. Lòng người có thể chứ đựng được tất cả”.
Cứ như vậy, Ngộ Không và Ngộ Liễu cùng
nhau lên đường. Hai người họ cứ đi đến đâu thì đều sẽ có rất nhiều người
nhận ra Ngộ Không. Ngộ Không còn chưa kịp nói chuyện, họ liền chủ động đem tài
vật bố thí cho anh ta. Có người còn nói, lần trước may mắn
được Ngộ Không đại sư bố thí, chúng tôi mới vượt qua được cửa ải khó khăn
ấy. Đại ân đại đức của ngài, chúng tôi sẽ suốt một đời không quên!
Ngộ Liễu nghĩ trong lòng: “Không
cho ta mang theo cái túi, xem huynh lát nữa để các thứ này ở đâu.”
Hai người họ tiếp tục đi về phía
trước, duyên mà họ hóa được càng lúc càng nhiều. Ngộ Liễu nhìn thấy
hôm nay thu hoạch được không ít, trong lòng vô cùng vui sướng. Vừa đúng lúc
này, một người nông dân từ xa đi đến, ôm một đứa bé ở trước ngực, vừa đi
vừa khóc. Hóa ra, đứa con của người nông dân này đang bị bệnh nặng, ông
không kiếm đâu ra tiền để đưa con đến viện.
Ngộ Không bước đến bên người nông
dân này, đem toàn bộ số tài vật xin được cho ông ta. Họ tiếp tục đi về
phía trước, ngoài được no ấm ra, trên đường hễ xin được gì họ lại bố thí đi.
Ngộ Không hỏi Ngộ Liễu: “Sư đệ,
đệ theo ta ra ngoài đã xin được gì rồi?”
Ngộ Liễu gượng cười. Ngộ
Không nói: “Sư đệ chỉ biết được cái phúc khi duyên đến, mà không biết được
cái phúc khi duyên đi. Nhìn trong trời đất này, vạn vật của tự nhiên vì
sao lại xinh đẹp như vậy! Vạn vật trong trời đất đều đang tuần hoàn. Sư đệ xem,
phong thủy, ngày đêm, bốn mùa, có cái nào là không đang tuần hoàn? Người chỉ
biết cái phúc khi duyên đến thì đó chỉ là niềm vui trong chốc lát, thời gian
lâu rồi, thì chính là một hồ nước chết. Sự khác biệt giữa chúng ta chính
là: Đệ đem những thứ xin được bỏ vào trong cái túi chứa đầy ham muốn cá
nhân và tham lam, còn huynh thì đem những gì xin được bỏ vào trong lòng
người, khiến cho thiện lương, tình yêu thương cứ tuần hoàn ở
trong lòng người và trong nhân gian”.
Ngộ Liễu nghe đến đây liền cúi
đầu xuống. Ngộ Không niệm một tiếng: “A Di Đà Phật”.
Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch
Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016
LỚP CŨ TRƯỜNG XƯA
LỚP CŨ TRƯỜNG XƯA
(Tặng lớp 12C3 niên khóa 1978-1979 trường QH – Huế)
(Tặng lớp 12C3 niên khóa 1978-1979 trường QH – Huế)
Hàng
cây lớp cũ mãi còn đây,
Kỷ niệm xa xăm chất chứa đầy.
Lời giảng hiện về trong nghĩa trọn,
Áo bay khép lại lúc duyên thay.
Dịu dàng chia sẻ như bao thuở,
Thân mật lo toan với những ngày...
Tóc bạc sương pha đời vẫn chảy,
Chung nhau kết nối một vòng tay.
Kỷ niệm xa xăm chất chứa đầy.
Lời giảng hiện về trong nghĩa trọn,
Áo bay khép lại lúc duyên thay.
Dịu dàng chia sẻ như bao thuở,
Thân mật lo toan với những ngày...
Tóc bạc sương pha đời vẫn chảy,
Chung nhau kết nối một vòng tay.
Minh Đạo
CÓ HAI THỨ CHA MẸ CẦN TRANG BỊ CHO CON CÁI, VÀ CHỈ HAI THỨ ĐÓ LÀ ĐỦ !
Tỉ phú Hong Kong Yu Pang-Lin vừa qua đời ở tuổi
93, để lại di chúc hiến toàn bộ tài sản trị giá khoảng 2 tỉ USD cho hoạt động
từ thiện.
- Nếu các con tôi giỏi hơn tôi thì chẳng cần phải để nhiều tiền
cho chúng. Nếu chúng kém cỏi thì có nhiều tiền cũng chỉ có hại cho chúng mà
thôi .
Ông Yu Pang-Lin khẳng định.
Yu Pang-Lin không phải là người đầu tiên trên thế giới “keo
kiệt” với con nhưng lại hào phóng với xã hội.
Người giàu nhất thế giới – Bill Gates – từng
tuyên bố sẽ chỉ để lại cho con 0,05% tổng tài sản kếch xù của
mình. Báo chí hỏi tại sao lại như vậy, ông trả lời đại ý:
- Con tôi là con người, mà đã là con người thì phải tự kiếm sống, không chỉ kiếm sống để phục vụ chính bản thân mình mà còn phải góp phần thúc đẩy xã hội. Đã là con người thì phải lao động. Tại sao tôi phải cho con tiền?”
- Con tôi là con người, mà đã là con người thì phải tự kiếm sống, không chỉ kiếm sống để phục vụ chính bản thân mình mà còn phải góp phần thúc đẩy xã hội. Đã là con người thì phải lao động. Tại sao tôi phải cho con tiền?”
Nhưng cũng có những người con sẵn sàng từ chối thứ mà “đời bố hi
sinh” để “củng cố” cho mình.
Stephen Covey – người từng được tạp chí Time bầu chọn
là 1 trong 25 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới, tác giả cuốn sách nổi tiếng 7
thói quen để thành đạt – viết di chúc để lại tiền cho con và ra đi năm 2012.
Cả chín người con không ai nhận tiền. Họ lý giải rất giản dị rằng họ là những
người bình thường và hoàn toàn có thể tự lao động, tự kiếm sống được.
Tương tự, tỉ phú Warren Buffett viết di chúc chỉ để lại 10% tài
sản của mình cho con, còn lại là làm từ thiện. Tuy nhiên, ba người con, dù
không phải quá giàu có, cũng từ chối vàdành luôn số tiền đó cho từ thiện.
Những người cha kiên quyết không để lại tiền cho con hoặc những người con quyết liệt không nhận tài sản thừa kế chắc chắn không phải là những người không coi trọng đồng tiền, vì hơn ai hết họ đã phải đổ mồ hôi, công sức và trí tuệ cả đời để tạo dựng nên sản nghiệp.
Tuy nhiên, họ cũng hiểu có một thứ còn quý giá hơn tiền, quan trọng hơn tiền, đó chính làtrách nhiệm, mà trước hết là trách nhiệm với chính mình là tự mình phải chịu trách nhiệm về mình rồi trách nhiệm với gia đình, cộng đồng, xã hội… Họ cũng ý thức được một cách sâu sắc ẩn họa của việc xài những đồng tiền không do chính mình làm ra.
Những người cha kiên quyết không để lại tiền cho con hoặc những người con quyết liệt không nhận tài sản thừa kế chắc chắn không phải là những người không coi trọng đồng tiền, vì hơn ai hết họ đã phải đổ mồ hôi, công sức và trí tuệ cả đời để tạo dựng nên sản nghiệp.
Tuy nhiên, họ cũng hiểu có một thứ còn quý giá hơn tiền, quan trọng hơn tiền, đó chính làtrách nhiệm, mà trước hết là trách nhiệm với chính mình là tự mình phải chịu trách nhiệm về mình rồi trách nhiệm với gia đình, cộng đồng, xã hội… Họ cũng ý thức được một cách sâu sắc ẩn họa của việc xài những đồng tiền không do chính mình làm ra.
Có người nói rằng có hai thứ mà cha mẹ cần trang bị cho con cái
và chỉ hai thứ đó là đủ, còn không, nếu có để lại cho con thứ gì đi nữa mà
thiếu hai thứ đó thì coi như chưa cho con gì cả.
* Ý thức tự chịu trách nhiệm về bản thân mình và năng lực để tự
chịu trách nhiệm.
Một con người biết trách nhiệm và có năng lực để thực hiện điều
đó khi đi học sẽ học thực, học vì mình và do đó sẽ khó có kiểu học đối phó; mua
điểm, mua bằng; học vì cha, vì mẹ; khi đi làm sẽ làm hết mình, tự giác và luôn
hướng tới hiệu quả cao nhất và do đó sẽ không có kiểu làm “giả cầy”, thụ động;
làm gian, làm dối như một vài trường hợp mà không khó cũng có thể nhận diện
được ở nhiều cơ quan, công sở .
* Không để lại tiền
cho con nhưng để lại cho con ý thức trách nhiệm và trang bị cho con năng lực để
tự chịu trách nhiệm thông qua giáo dục làm người, giáo dục làm việc, ấy là đã
để lại một sản nghiệp đồ sộ cho con rồi.
Sưu tầm
Sưu tầm
Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016
ĐƯỜNG VỀ NẺO CHÁNH (Tánh Thiện)
ĐƯỜNG
VỀ NẺO CHÁNH
Trái
tim từ bi Bồ Tát
Mẹ hiền cứu khổ Quán Âm
Biển đời khổ đau khắp chốn
Vòng tay mở rộng Pháp thân .
Mẹ hiền cứu khổ Quán Âm
Biển đời khổ đau khắp chốn
Vòng tay mở rộng Pháp thân .
Trần
gian cõi đời lặn hụp
Vui buồn tranh chấp triền miên
Diệu Âm đường về nẻo chánh
Lòng nay xin lắng đọng yên .
Vui buồn tranh chấp triền miên
Diệu Âm đường về nẻo chánh
Lòng nay xin lắng đọng yên .
Phật
pháp cao thâm vi diệu
Tự mình giải thoát mình ra
Chẳng ai thưởng hay ban tặng
Đạo mầu ở tại lòng ta .
Tự mình giải thoát mình ra
Chẳng ai thưởng hay ban tặng
Đạo mầu ở tại lòng ta .
Dẫu
cho bốn mùa thay đổi
Đường đời chẳng ngại bước đi
Mây bay chẳng mang dấu vết
Cuộc đời ta chẳng tiếc chi .
Đường đời chẳng ngại bước đi
Mây bay chẳng mang dấu vết
Cuộc đời ta chẳng tiếc chi .
Tánh Thiện
26-10-2016
26-10-2016
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



