Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

LỄ VU LAN: NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ SỰ HY SINH CỦA MẸ

                                                   Kết quả hình ảnh cho mẹ


Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và cao cả nhất trên cuộc đời này. Dù còn có mẹ trên đời hay không, hãy dành ra ít phút để cảm nhận tình yêu bao la của mẹ qua những câu chuyện cảm động dưới đây.

Câu chuyện thứ nhất: Mẹ ơi, sao sợi tóc lại bạc một nửa hả mẹ?
Cả nhà có mỗi anh cả là học cao nhất. Anh còn đỗ vào một trường đại học lớn trên thủ đô. Dưới quê mẹ nhịn ăn nhịn mặc góp nhặt từng đồng tiền ít ỏi từ mớ rau, con ốc, con cua bắt được ngoài đồng.
Mấy đứa em nheo nhóc cũng cùng mẹ chịu khổ để gom góp tiền gởi cho anh. Ngày anh được nhận vào một công ty lớn cả nhà vỡ òa lên sung sướng, riêng mẹ thì không giấu nổi những giọt nước mắt hạnh phúc.
Từ khi đi làm, anh cả ít về thăm gia đình hẳn, có khi đến cả năm mới về thăm nhà một lần. Hôm ấy anh báo sẽ về, cả nhà vui mừng khôn xiết. Mong anh về, cả đêm mẹ trằn trọc không ngủ được.
Tờ mờ sáng, mẹ đã tất tưởi đi chợ để chọn những thực phẩm thật tươi ngon để nấu cho anh. Mẹ bảo: “Anh mày đi xa lâu ngày, làm việc vất vả, làm gì có thời gian để nấu được một bữa cơm đầy đủ, khổ thân nó!”.
Ấy thế mà trong bữa cơm, khi cả nhà ai nấy đều rôm rả, vui mừng khôn xiết khi có anh về ngồi cùng mâm ăn cơm thì anh cả mặt lại thừ ra, khều lên một sợi tóc trong đĩa rau rồi gắt:
“Kiểu này trên con chỉ có nước đổ hết đi, con sẽ phạt! phạt! phạt… trừ hết vào lương”.
Vừa nói, anh vừa ngấm nguẩy dừng ăn, bỏ lên nhà. Mẹ ngồi thừ ra chẳng nói được lời nào. Thằng Út ngây thơ không hiểu chuyện, cầm sợi tóc lên gọi mẹ ngọng nghịu:
“Mẹ ơi, sao sợi tóc lại bạc một nửa hả mẹ?”
Câu chuyện thứ hai: Cua rang muối
Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giã làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, ướp đủ gia vị nên thật thơm ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: “Răng yếu”.
Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:
“Cua rang muối thật đó mẹ”.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:
“Còn răng đâu mà ăn?”
Câu chuyện thứ ba: Tiền cứu trợ
Lũ. Mẹ nhắn lên: “Nhà ngập, con đừng về!”
Mỗi ngày, con cùng những người bạn trong đội công tác xã hội của trường cầm thùng lạc quyên vào các giảng đường, lớp học quyên góp tiền cứu trợ đồng bào miền Tây.
Truyền hình vẫn tiếp tục đưa tin về hình ảnh lũ lụt ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có quê mình. Con số người và của cải mất mát cứ tăng dần. Con sốt ruột, nôn nóng.
Hôm qua, cả nhà bác Ba kéo nhau lên ở tạm nhà chị Hai. Con sang hỏi thăm. Ra về, bác gái gởi con một gói mỏng và bảo: “Tiền cứu trợ, ba mẹ con gởi lên cho con đó!”.
Câu chuyện thứ tư: Chiếc dây chuyền bạc
Bố kể rằng, ngày mới lấy mẹ về, bố chỉ ao ước tặng mẹ một chiếc dây chuyền bạc. Nhưng mỗi lần định mua mẹ lại tìm cách từ chối nào là mua sữa, quần áo, nào là sách vở, đóng học phí cho con… Đến bây giờ mắt mẹ đầy vết chân chim, da mẹ đã nhăn nheo, mẹ vẫn chưa một lần có dây chuyền để đeo.
Mấy anh em bảo nhau đập con lợn đã tiết kiệm lâu nay để mua tặng mẹ một chiếc dây chuyền thật đẹp. Mẹ chẳng đeo mà gói cất thật kỹ, thỉnh thoảng lại lôi ra ngắm rồi tủm tỉm cười. Mấy đứa thắc mắc hỏi sao mẹ không đeo, mẹ chỉ cười và bảo:
“Mẹ già rồi, da nhăn nheo hết cả, chỉ cần ngắm thôi là mẹ cũng đã vui và hạnh phúc lắm rồi!”
Mấy anh em, đứa nào cũng nghẹn ngào, ôm lấy mẹ, nước mắt rưng rưng…
Câu chuyện thứ 5: Mẹ vui lắm
Mẹ sốt ruột tay xách nách mang bao nhiêu thứ nào trứng, nào gà, nào rau mang lên thăm cháu mới chào đời rồi xem luôn vợ chồng nó ăn ở thế nào. Hai vợ chồng mới đón đứa con đầu lòng lại mới chuyển sang nhà mới ở nên nhà cửa bừa bộn, lung tung thứ.
Ấy thế mà vừa lên bà chỉ kịp ôm “thằng cún của bà” một tý rồi tất bật dọn dẹp nào giặt giũ, lau chùi nhà cửa, lại rửa chén đĩa… suốt cả ngày. Chiều tối giữ mẹ ở lại để đưa mẹ đi chơi, mẹ bảo phải về thôi, mẹ sốt ruột nhà cửa ở nhà không ai trông nom.
Về quê gặp người làng trên xóm dưới họ hỏi mẹ lên thăm vợ chồng nó có vui không. Mẹ cười toe toét bảo: “Vui lắm, tuần sau tôi lại lên!”.
Tình cảm của mẹ dành cho những đứa con vẫn cứ bao la và vĩ đại như thế. Nếu ai đó may mắn vẫn còn mẹ trên đời, hãy yêu thương và quan tâm mẹ hơn nữa, hãy trân trọng từng phút giây bên mẹ, bởi bạn sẽ chẳng bao giờ biết được điều gì sẽ đến với mẹ vào ngày mai.
Sưu tầm

TÀI SẢN GIÁ TRỊ NHẤT TRÊN ĐỜI CHÍNH LÀ LƯƠNG THIỆN

                                                            Kết quả hình ảnh cho lương thiện
 

Trong cuộc sống, giúp người chính là giúp mình, trao cho người khác một cơ hội chính là lưu lại cho mình một lối đi, hành thiện ắt sẽ đắc phúc báo. Vậy nên, đừng ngần ngại trở thành một người tốt trên đời.

Tại thị trấn nhỏ có bốn cha con sống dựa vào nhau, mẹ mất sớm nên người cha phải chịu cảnh gà trống nuôi con. Ba đứa con trai lớn lên đều chứng kiến cảnh cha hằng ngày lủi thủi vất vả ra đồng trồng trọt để nuôi sống gia đình.
Gia đình họ sống đạm bạc, của ăn của để chẳng có gì. Ba người con từ bé đã không thích cách cha mình đối xử với hàng xóm trong trấn. Mỗi khi gặt xong, ông đều mang bao lúa mỳ tới cho những hộ mất mùa, hay giúp đỡ ai đó lúc họ cần. Khi có con gà ngon, kiểu gì ông cũng lại lấy đi cái cánh hay phần lườn đem cho nhà hàng xóm nào đó.
Điều này đã khiến cho những người con cảm thấy rất khó chịu. Nhiều lần các con đã họp nhau lại thưa chuyện với cha mình: “Cha cứ đem cho như thế, nhà mình thì chả dư giả, làm sao chúng ta giàu được? Cha không nghĩ cho chúng con trước tiên à?”.
Người cha khi ấy chỉ mỉm cười xoa đầu các con và nói: “Yên tâm, ta đã có của để dành rất nhiều cho các con rồi”.
Mấy người con nghe vậy rất tò mò, để ý xem cha cất giấu gì cho chúng. Nhưng mãi mà chưa thể tìm được gia tài mà cha để dành cho chúng là gì. Vì thế họ ngày càng tỏ ra bất mãn với cha, thể hiện rõ thái độ, khiến ông rất buồn lòng. Nhưng người cha vẫn cứ như vậy, nên cả ba đứa con trai sau khi đã trưởng thành đều lần lượt rời bỏ ông mà tự kiếm ăn bên ngoài.
Một ngày nọ, họ nhận được tin báo cha mình đang hấp hối, cũng đúng vào lúc nạn đói hoành hành, chẳng thể kiếm nổi mấy bữa qua ngày, nên ba chàng trai không hẹn mà đều cùng về nhà để nhìn mặt cha lần cuối.
Ngồi bên đầu giường, ba anh em thấy ánh mắt rạng rỡ của cha khi được gặp lại 3 đứa con trai yêu quý trước lúc về nơi chín suối. Anh cả khi ấy chỉ nghĩ đến gia tài cha để lại, bèn buột miệng hỏi: “Trước khi cha mất, cha hãy chia đều gia sản cho chúng con, cha nhé!”. Anh hai nghe xong cũng vội vàng hưởng ứng, em út gật đầu tỏ ý đồng tình.
Người cha không nói gì, chỉ lắc đầu nhìn ba đứa con trai mà ông rất mực yêu quý và lâu lắm rồi mới được gặp lại chúng. Ông nói nhỏ: “Gia tài này không phải chia, các con sẽ được hưởng như nhau thôi. Hãy cố gắng yêu thương nhau nhé, và quan tâm đến người xung quanh, các con sẽ có thêm nhiều của cải hơn nữa. Của để dành ta cho các con, tiêu cả đời này còn không hết, các con cứ yên tâm”.

Nói xong ông trút hơi thở cuối cùng rồi ra đi. Ba người con trai nghe xong vẫn không hiểu rốt cục cha để lại gì cho mình, họ chia nhau tìm kiếm khắp nhà, nhưng chỉ có căn nhà trống không với mấy bộ quần áo cũ của ông và chút lương thực còn sót lại. Họ thấy rất khó chịu, bảo nhau không biết lấy gì mà lo mai táng cho cha đây, chưa nói đến chuyện cha chẳng có gì để lại cho chúng!
Ngay sau khi biết tin ông lão qua đời, hàng xóm láng giềng đã kéo tới thăm hỏi và tỏ ý muốn giúp 3 anh em tổ chức tang lễ cho ông. Không ai bảo ai, họ đều quyên tiền để làm tang tử tế cho ông lão, điều hiếm thấy trong cảnh mùa màng thất bát như bấy giờ.
Ba người con trai chưa hết ngạc nhiên vì tang lễ được tổ chức rất đàng hoàng của cha mình, thì họ lại nhận được lời mời làm việc cho một số thương gia trong trấn. Nhà cửa của họ cũng được bác thợ mộc ngỏ ý sẽ giúp sửa sang. Tất cả đều như một giấc mơ khó tin! Đến khi hỏi ra họ mới biết, toàn bộ những người đang nhiệt tình giúp đỡ đều ít nhiều hàm ơn của người cha già vừa khuất bóng của họ.
“Lúc còn sống ông ấy dù chẳng dư dả gì vẫn góp chút đồ ăn ngon hay tiền bạc giúp đỡ chúng tôi, đến khi ốm đau chúng tôi sang chăm ông ấy còn từ chối, chỉ dặn lại là hãy dành moi thứ đó cho ba đứa con trai của ông ấy. Bởi vậy mà những gì chúng tôi định mang biếu ông cụ, bây giờ chúng tôi sẽ đưa cho các anh, giúp được gì, chúng tôi sẽ giúp hết mình”, một dân làng vui vẻ nói với ba anh em.
Đến lúc ấy, ba người con mới hiểu được rằng, gia tài mà cha già để lại cho họ thật lớn, không chỉ giúp họ có cuộc sống ấm no đầy tình yêu thương nơi quê nhà, mà còn tích đức để họ hưởng phúc sau này.
Sưu tầm

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

UỐNG MỘT CHÉN CANH KHIẾN CẢ GIA ĐÌNH BA NGƯỜI SUÝT MẤT MẠNG: ĂN MƯỚP NHẤT ĐỊNH PHẢI NHỚ ĐIỀU NÀY


Kết quả hình ảnh cho canh mướp
 
Gần đây, một người vợ đi mua một trái xơ mướp về hầm súp gà, khi ăn thấy mướp hơi đắng, không nỡ vứt đi, vậy là uống hết cả một nồi súp gà đắng nghét.
 
Sau đó, cả gia đình ba người đều nôn mửa và có các triệu chứng tiêu chảy, ngay lập tức được đưa đến bệnh viện. Bác sĩ trong quá trình cấp cứu nói rằng, người mẹ và đứa con gái đã nôn mửa và tiêu chảy rất nhiều lần, còn kèm theo vết máu rõ ràng.
 
Huyết áp giảm, chứng viêm nội thể, còn do ngộ độc gây tổn thương gan.
 
Tình trạng thật sự quá nguy kịch, sau khi mất khoảng 6 giờ cấp cứu, 3 người cuối cùng đã thoát khỏi cơn nguy hiểm …
 
Kết quả xét nghiệm của bệnh viện cho thấy triệu chứng nôn mửa của ba người trong gia đình đều có phân chứa glycosides độc tố sinh học tính kiềm, và các độc tố có nguồn gốc từ trái mướp vị đắng. Và nó cũng là nguyên nhân gây ra ngộ độc, gần như muốn cướp đi sinh mạng của họ.
 
Bác sĩ nói, trái mướp vị đắng chứa độc tố có độc tính như arsenic! Chất độc này rất khó tan ngay cả khi nhiệt độ cao.
 
Kết quả hình ảnh cho mướp hương
 
 
Các bác sĩ khuyên rằng:
 
Ở nhà trước khi ăn mướp, tốt nhất dùng đầu lưỡi liếm thịt trái mướp đã cắt vỏ, nếu vị đắng thì chắc chắn là độc hại, không ăn được;
Nếu nồi canh mướp nấu lên thấy có vị đắng, thì đừng tiếc bỏ mà vứt hết tất cả thực phẩm có trong nồi!
 
                                                                                                          Theo Vivovn

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

MẸ TÔI

                                                                             


                                                                               Kẽo kẹt trên vai gánh đậu trưa,
                                                                               Cuộc đời lam lũ  kể chi vừa!
                                                                               Canh khuya thổn thức nhà xiêu dột,
                                                                               Giấc sớm lo âu sấm chuyển mưa…
                                                                               Cám cảnh buồn đau, nhìn gió lộng,
                                                                               Thương người mỏi mệt, ngắm sao thưa.
                                                                               Nghĩa tình sâu đậm phần con trẻ,
                                                                               Ân đức cao dày Mẹ thuở xưa…

                                                                                                       Mùa Vu Lan 2017
                                                                                                             Minh Đạo

ttp://poem.tkaraoke.com/14891/TP_Minh_Dao/
https://minhdao1160.wordpress.com/
http://www.daophatngaynay.com/vn/author/minhdao/
https://quangduc.com/author/post/10951/1/minh-dao
https://hoavouu.com/author/post/4215/1/minh-dao
https://thuvienhoasen.org/p98/tho-nhac-phap-am
http://www.saimonthidan.com/?c=author&a=1114
http://www.hoalinhthoai.com/poetry/Tho-Van.html


Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

KÍNH MỪNG ĐẠI LỄ VU LAN





                       Phụng dưỡng cha mẹ là hiếu đạo của phận làm con

Hiếu thuận là căn bản của đạo làm người. Một người được đánh giá là tốt hay không chính là nhìn vào việc họ đối xử với cha mẹ thế nào, giữ tròn phận làm con ra sao.

Hiếu, chính là điều căn bản của đức hạnh. Cổ nhân có câu: “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trong trăm đức tính tốt thì hiếu đứng đầu). Người Á Đông coi hiếu thuận chính là phẩm chất quan trọng nhất, là bài học đầu tiên mà ai cũng cần phải biết.
Hiếu đạo cũng là điều mà mỗi một con người cần phải tuân thủ trước tiên, bởi đây cũng là điểm bắt đầu để người khác đánh giá, nhìn nhận một người.

Tại sao lại gọi là “hiếu thuận”? Bởi vì chỉ khi có đức hiếu, người ta mới có được thuận lợi trong đời.
Thật không hề ngẫu nhiên mà hai chữ “hiếu thuận” lại song hành cùng nhau. Bởi có “hiếu” thì mới có “thuận” vậy. Từ xưa đến nay, dù phương Đông lẫn phương Tây, chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy những con người thành đạt, nổi danh trong trong xã hội thường là những người con có hiếu với cha mẹ.

Phụng dưỡng cha mẹ là hiếu đạo của phận làm con

Tạo hoá an bài con người khác xa tất cả động thực vật khác, một đứa trẻ khi sinh ra cần nương tựa, cần sự chăm sóc của cha mẹ. Điều này cũng gửi gắm cho chúng ta một hàm nghĩa: “Con người cần nương tựa vào nhau mà phát triển”, không thể đơn độc mà tồn tại, mà bước đi.

Chúng ta có thể thấy, chữ “Nhân” () được viết bởi 2 nét dựa vào nhau. Điều này chính là mang hàm nghĩa con người cần biết sống nương tựa vào nhau, che chở cho nhau. Vậy nên người phương Đông quan niệm rằng giữa cha mẹ và con cái là phải có sự liên hệ, thậm chí liên hệ rất mật thiết.

Khi cha mẹ còn trẻ, có thể kiếm tiền, thì phải có trách nhiệm chăm sóc con cái. Sau này mẹ cha già cả đi, không còn lao động được, lại đến lượt con cái phụng dưỡng họ. Mối quan hệ ấy chính là chữ “Hiếu” mà người ta thường nhắc đến vậy!

Trái lại, cũng có nhiều bậc cha mẹ để dành của cải, gia sản để dưỡng lão, phòng thân khi về già dùng đến. Rất nhiều người già cũng thường nói: “Không thể hoàn toàn tin tưởng vào con cái. Chỉ nên để lại một phần của cải cho chúng thôi. Nếu không sau này số phận mình sẽ rất đáng thương“. Con cái biết được điều đó cũng phản ứng rằng: “Cha mẹ đối với mình không tận tâm. Sau này mình cũng không phải tận tâm phụng dưỡng họ nữa“.

Cứ như vậy, dần dần giữa cha mẹ và con cái đã không còn chữ “Hiếu” nữa, đã mất đi sự ấm áp của tình thương. Tất cả nhường chỗ cho sự tính toán thiệt hơn, vốn đã không còn khái niệm người thân, người nhà nữa. Điều đó chẳng đáng buồn lắm sao?

Xã hội thay đổi, giá trị đạo đức cũng dần biến dị đi. Đạo hiếu vì thế cũng ngày càng mai một. Những câu chuyện hiếu đễ ngày xưa vốn là chuyện bình thường thì ngày nay được coi như “chuyện lạ”.

Ngoài tự nhiên, rất nhiều loại động thực vật không hề nhận được sự săn sóc, quan tâm của cha mẹ. Hạt mầm từ trên cây rơi xuống, chôn vùi trong đất nhiều tháng ngày rồi từ từ nảy mầm phát triển thành cây non, nào biết cha mẹ mình là ai? Còn con người chúng ta, tối thiểu cũng được cha mẹ chăm sóc 10, 20 năm đầu đời, nếu không thật khó mà tồn tại được.

Tạo hoá an bài cho con người khác xa toàn bộ động, thực vật khác. Khi mới lọt lòng, đứa trẻ yếu đuối cần được cha mẹ nâng niu, chăm sóc. Đó đương nhiên là nghĩa vụ của cha mẹ. Nhưng mối quan hệ máu mủ này sẽ nảy sinh ra thứ tình cảm gọi là: Hiếu. Con cái phải trả ơn dưỡng dục, sinh thành của mẹ cha. Đó chính là đạo lý, luân lý của đất trời, không thể sai khác được.

                                                                                          Nguồn tinhtuy
 

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

CÔNG ƠN



                                                           Ân sâu nghĩa nặng lượng nào đong,
                                                           Đưa lối ngày sau rõ sáng trong.
                                                           Xây dựng một đời không tiếc sức,
                                                           Hy sinh trọn kiếp chẳng nề công.
                                                           Phồn vinh gia tộc dày bi trí,
                                                           Yên thịnh cháu con cả tấm lòng.
                                                           Bóng xế chiều buông duyên đã mãn,
                                                           Tây phương Mẹ đến thảy đều mong.

                                                                                  Mùa Vu Lan 2017
                                                                                          Minh Đạo
 

9 ĐIỀU CĂN DẶN CỦA TỶ PHÚ JACK MA DÀNH CHO CON TRAI NHƯNG LẠI KHIẾN NHIỀU NGƯỜI THỨC TỈNH

                                                            Kết quả hình ảnh cho tỷ phú Jack Ma

Jack Ma, tỷ phú nổi tiếng người Trung Quốc, từng có nhiều phát ngôn sâu sắc về cách làm người và làm giàu. Trong đó, bức thư ông gửi cho con trai khiến nhiều người xúc động.

Trong các tỷ phú trên thế giới, có thể nói Jack Ma là một vị tỷ phú khác người, từ phong cách làm việc, tuyển người cho tới phát ngôn của ông đều tạo sự chú ý mạnh mẽ do sự “lạ” mà Jack Ma mang lại. Nhưng sự thực đã chứng minh, tất cả những cách làm việc “lạ lùng” của ông đều mang lại những hiểu quả khiến người khác phải nể phục.
Jack Ma từng nói rằng: “Sai lầm lớn nhất của tôi là sáng lập Alibaba. Tôi không ngờ rằng điều này sẽ thay đổi cả cuộc đời tôi. Tôi vốn chỉ muốn thành lập một công ty nhỏ nhưng không ngờ nó lại trở thành một công ty lớn như vậy”.
Sau khi câu nói này lan truyền trên mạng, một cuộc tranh cãi đã xảy ra. Rất nhiều người cho rằng Jack Ma giả dối khi nói những câu đó. Trong một cuộc phỏng vấn ở Hàn Quốc, Jack Ma đã nêu rõ nguyên nhân tại sao ông lại nói những câu đó.
Jack Ma nói: “Tôi hối hận về việc ngày ngày chìm đắm trong công việc, hầu như không có thời gian dành cho gia đình. Nếu có thể sống một cuộc đời nữa, tôi nhất định sẽ không như vậy. Vợ tôi từng nói ‘Anh không phải là của em, anh thuộc về Alibaba’”.
Trong cuộc sống, khi nhắc tới vấn đề dạy con, sự lạ lùng của Jack Ma cũng không phải là ngoại lệ. Bức thư ông gửi cho con trai đã khiến hàng triệu người Trung Quốc cảm động và hàm chứa nhiều điều đáng để chúng ta phải suy ngẫm.
Dưới đây là nội dung bức thư mà Jack Ma gửi con trai…
“Con trai của ta, những điều ta muốn con ghi nhớ dựa trên ba nguyên tắc cơ bản sau:
Thứ nhất, đời người phúc họa vô thường, không ai biết mình có thể sống được bao lâu, có một số việc nói sớm ra vẫn tốt hơn.
Thứ hai, ta là cha của con, có những việc nếu ta không nói cho con biết, sẽ không có ai nói với con.
Thứ ba, những điều ta muốn con ghi nhớ dưới đây đều là những kinh nghiệm xương máu mà ta đã đánh đổi bằng thất bại và đau khổ của mình. Nó có thể giúp ích cho quá trình trưởng thành của con bớt đi không ít gian nan.
Dưới đây là những điều mà con phải ghi nhớ thật kỹ khi sống ở trên đời:
1. Con không nên quá để ý đến những người đối xử không tốt với con. Trong cuộc đời của con, chẳng ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con ngoại trừ ta và mẹ con. Con nhất định phải quý trọng và biết ơn những người đối xử tốt với con.
2. Chẳng có ai là không thể thay thế, cũng chẳng có thứ gì là nhất định phải có bằng mọi giá. Nếu nhìn thấu điều này, cho dù sau này khi con mất tất cả mọi thứ mà bản thân yêu thương nhất, con cũng nên hiểu rằng điều đó cũng chẳng có gì to tát cả.
3. Cuộc đời là ngắn ngủi, ngày hôm nay có thể con vẫn đang lãng phí sinh mệnh của mình nhưng ngày mai có thể con sẽ phát hiện nó đang rời xa con. Bởi vậy mà con càng quý trọng nó sớm thì những ngày tháng con được hưởng thụ cuộc sống sẽ càng nhiều hơn. So với việc hy vọng về sự trường thọ thì chi bằng nên hưởng thụ sớm một chút.
4. Tình yêu chỉ là một dạng cảm giác mà cảm giác có thể thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh. Nếu thứ được gọi là tình yêu rời xa con, con hãy kiên nhẫn đợi chờ thêm một chút để thời gian có thể gội rửa chậm rãi, để tâm hồn con được tĩnh lặng và nỗi khổ tâm sẽ nhạt nhòa. Đừng quá mong đợi vẻ đẹp của tình yêu, đừng quá phóng đại nỗi đau của thất tình.
5. Có nhiều người rất thành công nhưng họ lại không cần học quá nhiều. Nhưng con hãy tin rằng điều này không đồng nghĩa với việc không học mà con có thể thành công. Những kiến thức mà con học được chính là vũ khí mà con nắm giữ.
6. Ta sẽ không yêu cầu con phải phụng dưỡng nửa cuộc đời sau nhưng ta cũng sẽ không nuôi dưỡng con nửa cuộc đời sau. Khi con lớn đến độ có thể độc lập, ta sẽ tự đặt dấu chấm cho trách nhiệm của mình. Sau này, dù con đi xe buýt hay Mercedes, ăn sơn hào hải vị hay cơm canh đạm bạc, con phải tự chịu trách nhiệm.
7. Con có thể yêu cầu bản thân phải giữ niềm tin nhưng con không thể yêu cầu người khác làm như vậy; con có thể yêu cầu bản thân đối xử tốt với người khác nhưng không thể hy vọng người khác đối xử tốt với mình. Con đối xử với người khác thế nào không đồng nghĩa với việc người ta sẽ đối xử với con như vậy. Nếu con không nhìn thấu được điều này, con sẽ phải chịu đựng những phiền não không đáng có.
8.Ta đã mua sổ xố trong 26 năm và chẳng bao giờ trúng dù là giải khuyến khích. Điều này chứng minh rằng con người muốn phát triển thì cần nỗ lực làm việc mới có được, trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phí cả.
9. Được trở thành người thân của nhau là duyên phận chỉ có một lần. Con nhất định phải trân quý những khoảnh khắc chúng ta bên nhau. Kiếp sau, dù cho chúng ta có yêu hay không yêu cũng chưa chắc sẽ gặp lại.
Sưu tầm