Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

NĂM TRIỀN CÁI (Tỳ khưu Brahmavamso)

                                         Kết quả hình ảnh cho 5 triền cái

Chướng ngại chính cản trở sự thành công trong hành thiền và phát tuệ giải thoát thường có dạng của một trong năm loại triền cái. Toàn thể pháp hành đưa đến Giác ngộ có thể được diễn tả như một nỗ lực để vượt qua năm chướng ngại nầy, đầu tiên là tạm thời đè nén chúng để đắc Thiền-na và phát tuệ minh sát, rồi dần dần chế ngự chúng một cách vĩnh viễn qua công phu phát triển Bát Chánh Đạo. Năm chướng ngại đó là gì? Đó là:
Tham dục (Kamacchanda)
Sân hận (Vyapada)
Hôn trầm (Thina-middha)
Trạo cử (Uddhacca-kukkucca)
Hoài nghi (Vicikiccha)
*
1. Tham dục là để chỉ trạng thái mong cầu dục lạc qua năm giác quan của hình dáng, âm thanh, mùi hương, vị nếm, và cảm xúc. Tham dục đặc biệt không bao gồm các ước nguyện được hạnh phúc qua căn thức thứ sáu là tâm ý.

Trong một dạng cực đoan, tham dục là lòng mong ước mãnh liệt để tìm khoái lạc trong những hoạt động tình dục, thức ăn ngon hoặc âm nhạc du dương. Nó cũng bao gồm lòng ham muốn thay thế các cảm giác khó chịu hay đau đớn bằng các cảm giác dễ chịu, có nghĩa là lòng ham muốn được có cảm giác thoải mái.

Đức Phật ví sự tham dục như thể đi vay nợ. Các sự khoái lạc ta có qua năm căn đều phải trả lại qua các đau khổ về biệt ly, mất mát hoặc sự trống rỗng đói khát, vốn sẽ theo đuổi mãnh liệt sau khi các khoái lạc đã bị tiêu dùng. Cũng như bất cứ món nợ nào cũng phải trả thêm lời, và như thế Đức Phật dạy rằng sự khoái lạc đó thật ra là nhỏ bé so với các đau khổ phải hoàn trả.

Trong khi hành thiền, thiền sinh vượt qua lòng tham dục bằng cách buông xả mọi quan tâm về thân thểhoạt động của năm giác quan. Nhiều người cho rằng năm giác quan đó hiện diện để phục vụbảo vệ tấm thân, nhưng thật ra, tấm thân nầy hiện hữu để phục vụ cho năm giác quan, vì chúng dàn dựng thế giới để tìm cầu khoái lạc. Thật thế, Đức Phật đã từng bảo rằng: "Năm giác quan chính là thế giới", và để thoát ra thế giới, để vui hưởng hạnh phúc siêu thế của Thiền-na (jhana), chúng ta phải biết xả ly các quan tâm về thân và năm giác quan của nó.

Khi vượt qua được tham dục, tâm của thiền sinh sẽ không còn để ý đến các hứa hẹn của khoái lạc và cũng không còn để ý đến sự khoan khoái của cơ thể. Thân thể dường như tan biến và năm giác quan dường như đóng lại. Sự khác biệt giữa khi còn tùy thuộc hoạt động của năm giác quan và khi vượt qua chúng cũng như thể sự khác biệt khi ta nhìn ra bên ngoài qua khung cửa sổ và khi ta nhìn vào gương soi. Tâm ta khi được giải thoát khỏi hoạt động của năm giác quan sẽ có thể thật sự quay nhìn vào bên trong và thấy rõ bản chất thật sự của nó. Từ đó, trí tuệ nảy sinh để cho ta biết được ta là ai, từ đâu và tại sao.

2. Sân hận là để chỉ trạng thái mong muốn trừng phạt, gây khổ hoặc tàn phá. Nó bao gồm lòng thù ghét một người hoặc một hoàn cảnh nào đó, và vì nó tạo ra một năng lực mãnh liệt, nó rất hấp dẫn và tạo lôi cuốn. Có lúc nó có vẻ như được biện minh vì nó có một sức mạnh làm băng hoại khả năng phán xét vô tư của ta. Nó cũng bao gồm lòng thù hận tự thân, thường được xem như một mặc cảm tội lỗi, để tước đoạt mọi khả năng tạo hạnh phúc. Trong khi hành thiền, lòng sân hận thường hiện ra như sự chán ghét vào chính đối tượng thiền quán, bỏ rơi nó để hướng sự chú tâm của ta lang thang qua các nơi khác.

Đức Phật ví lòng sân hận như thể người bị bệnh. Bệnh tật cản trở sự tự dohạnh phúc của sức khỏe. Cũng như thế, lòng sân hận cản trở sự tự do và hành phúc của an bình.
Sân hận được vượt qua bằng các áp dụng lòng Từ mẫn. Khi có sự sân hận đối với người nào, lòng Từ mẫn dạy cho ta thấy được các sự kiện khác về người ấy ngoài sự kiện đang làm ta đau khổ, để thấy rằng tại sao người ấy làm khổ ta - thông thường giúp ta thấy được ngay chính người ấy cũng đang bị đau khổ - và khuyến khích ta bỏ qua các đau khổ của chính mình và nhìn người khác với lòng từ bi. Tuy nhiên, nếu ta chưa làm được như thế, lòng Từ mẫn cho chính bản thân cũng sẽ giúp cho ta không còn sân hận vào tự thân, chấm dứt tự làm khổ mình bằng các ký ức về những hành động đau khổ. Như thế, khi có sân hận vào ngay chính mình, Từ mẫn sẽ giúp ta thấy được lỗi lầm của chính mình, khuyến khích ta tự tha thứ cho chính mình, giúp ta học được qua các bài học đó rồi buông xả chúng. Kế đến, nếu ta có lòng sân hận về đối tượng tham thiền - thường là lý do khiến thiền sinh không được an bình - lòng từ mẫn sẽ giúp ta bám sát và nâng niu đối tượng đó một cách trìu mếnvui thích. Cũng như bà mẹ thường có bản tính tự nhiên thương yêu đứa con, thiền sinh có thể đối xử với hơi thở của mình với các cảm giác tương tự. Như thế, thiền sinh không thể nào quên lãng hơi thở của mình - một đối tượng tham thiền - cũng như thể bà mẹ không thể nào bỏ quên đứa con trong khi vào chợ. Từ đó, thiền sinh không thể nào xao lãng hơi thở vì một ý nghĩ nào đó, cũng như bà mẹ không thể nào buông bỏ đứa con mà bà đang bồng bế trong tay! Khi lòng sân hận được vượt qua, ta sẽ tạo được một liên hệ lâu bền với mọi người, an vui với đối tượng tham thiền, và từ đó ta sẽ hoàn toàn thấm nhập vào Thiền-na.

3. Hôn trầm là để chỉ trạng thái nặng nề của cơ thể và mờ tối của tâm thức, kéo ta vào một sự lừ đừ và chán nản. Đức Phật ví nó như thể bị giam vào một phòng tối, chật chội, không thể di chuyển tự do, trong khi bên ngoài là trời nắng sáng. Trong khi hành thiền, nó làm cho ta chỉ có những giác niệm rời rạc, yếu ớt và từ đó đưa đến sự ngủ gục trong lúc thiền mà ta lại không biết!

Hôn trầm được vượt qua bằng cách làm khơi dậy năng lực tinh tấn. Nguồn năng lực lúc nào cũng có sẵn nhưng ít người biết cách khai thác nó. Đặt một mục đích, một mục đích vừa phải, là một cách khôn ngoan và hữu hiệu để phát sinh năng lực, để tạo nhiều hứng khởi vào công việc trong tay. Một đứa bé con thường có một sự thích thú tự nhiên, và tiếp theonăng lực, bởi vì thế giới bên ngoài rất mới lạ đối với em. Như thế, nếu chúng ta học cách nhìn vào đời sống của chính ta, hoặc pháp thiền của ta, bằng tâm trí của một người mới bắt đầu ("sơ tâm"), ta sẽ luôn luôn nhìn nó qua những góc nhìn mới lạ và những điều khả thi tươi tắn, với nhiều nghị lựctinh tấn, xa rời trạng thái buồn chán. Tương tự, ta có thể tạo hứng khởi vào điều đang làm bằng cách huấn luyện tư tưởng để nhìn được cái đẹp trong chuyện thông thường. Từ đó, phát sinh sự thích thú, tránh khỏi trạng thái nửa sống nửa chết của hôn trầm.
 
Tâm thức có hai nhiệm vụ chính: "cái làm" (tác nhân) và "cái biết" (tri nhân). Hành thiền là để làm an dịu "cái làm" để đạt đến an định tuyệt đối trong khi vẫn duy trì "cái biết". Hôn trầm sẽ xảy ra khi thiền sinh bất cẩn làm an dịu "cái làm" lẫn "cái biết", không có khả năng để phân biệt chúng.

Hôn trầm là một vấn đề rất thông thường, từ từ lan rộng ra rồi bao trùm tâm thiền sinh. Một thiền sinh thiện xảo phải biết canh chừng, phát hiện ngay những dấu hiệu đầu tiên của hôn trầm, nhận định chúng và phải có phản ứng đối phó kịp thời. Cũng như khi ta đến ngã ba đường, ta có thể chọn một đường cho tâm thức xa rời sự hôn trầm. Hôn trầm là một trạng thái khó chịu của thân và tâm, quá cứng đọng không thể đi vào sự an lạc của Thiền-na, và quá mù quáng không thể khám phá ra các Tuệ quán. Tóm lại, đây hoàn toàn là một sự phí phạm thì giờ.

4. Trạo cử là để chỉ trạng thái tâm như khỉ vượn chuyền cành, không bao giờ chịu ở yên tại bất cứ chỗ nào. Nó được tạo ra từ trạng thái tìm lỗi trong tâm, không bao giờ chịu thỏa mãn với sự việc như thật, và như thế phải phóng ra ngoài tìm những hứa hẹn tốt hơn, lúc nào cũng nhìn sang nơi khác.
Đức Phậttrạo cử như một tên nô lệ, tiếp tục chạy nhảy theo lệnh của ông chủ khắc nghiệt luôn luôn đòi hỏi sự toàn hảo, và như thế không bao giờ cho phép nó được dừng nghỉ.
Trạo cử được vượt qua bằng cách phát triển sự biết đủ (tri túc), là đối nghịch với sự tìm lỗi. Ta học cách an vui đơn giản qua sự hài lòng với chút ít, chứ không phải lúc nào cũng đòi hỏi cho nhiều. Ta cảm thấy biết ơn trong giây phút hiện tại, chứ không phải moi tìm các khiếm khuyết của nó. Như một thí dụ, trạo cử khi hành thiền thường là sự nóng nảy mong sao để tiến nhanh vào giai đoạn kế tiếp. Thế nhưng, cấp độ tiến triển nhanh nhất thường xảy ra cho những thiền sinh nào chỉ biết bằng lòng với những gì họ đạt được ngay trong hiện tại. Vì có sự tri túc, hài lòng đó đã làm chín muồi để đi vào giai đoạn kế tiếp. Cho nên, ta phải cẩn thận về thái độ "làm nhanh cho xong" và thay vào đó, cần phải học cách an nghỉ trong trạng thái hài lòngtri túc. Làm như thế, "cái làm" sẽ tan biến và công phu hành thiền sẽ nở hoa.

Hối hận là một trạng thái đặc biệt của trạo cử, là nghiệp quả của các hành động bất thiện. Cách duy nhất để vượt qua hối hận, sự trạo cử do lương tâm cắn rứt, là phải giữ gìn giới đức, tập sống tử tế, khôn ngoan và dịu dàng. Một người không có đạo đức hoặc sống buông lung thì không thể nào có được các kết quả sâu sắc trong khi hành thiền.

5. Nghi ngờ là để chỉ trạng thái nội tâm đặt nhiều câu hỏi rối ren trong lúc thiền sinh cần yên lặng để tiến sâu hơn vào tâm thức. Nghi ngờ tạo ra câu hỏi về chính khả năng của ta: "Không biết tôi có làm được việc nầy không?", hoặc nghi vấn về pháp hành: "Không biết cách nầy có đúng không?", hoặc ngay cả nghi vấn về ý nghĩa: "Cái gì đây?". Cần phải nhớ rằng các câu hỏi đó là chướng ngại trong lúc hành thiền, bởi vì chúng đặt ra không đúng thời, và vì thế trở thành sự xâm chiếm, làm lu mờ tri kiến thanh tịnh.

Đức Phậtnghi ngờ như thể bị lạc trong sa mạc, không nhận ra được các mốc điểm. Sự nghi ngờ đó được vượt qua bằng cách thu thập các lời hướng dẫn rõ ràng, có một bản đồ tốt, để giúp ta thấy được các mốc điểm vi tế trong vùng đất không quen thuộc của tâm thiền sâu kín, và từ đó biết được con đường phải đi. Nghi ngờ về khả năng của chính mình có thể được vượt qua bằng cách nuôi dưỡng lòng tự tin với một vị thiền sư tốt. Vị thiền sư có thể ví như một huấn luyện viên thể thao có khả năng thuyết phục các vận động viên rằng họ có thể thành công. Đức Phật dạy rằng mỗi người chúng ta có thể, và sẽ đắc Thiền-na và Giác ngộ nếu ta thực hành theo các hướng dẫn của Ngài một cách cẩn thậnkiên nhẫn. Chỉ có một điều không chắc chắn là "không biết đến khi nào"! Kinh nghiệm hành thiền cũng giúp ta vượt qua các nghi ngờ về khả năng của ta và về con đường hành đạo. Khi ta tự thực chứng được các giai đoạn tốt đẹp của con đường, ta khám phá rằng thật ra ta có khả năng cao nhất, và đây đúng là con đường đưa ta đến mục đích đó.

Nghi ngờ - trong dạng kiểm tra thường xuyên: "Đây có phải là Thiền-na? Tôi được kết quả đến đâu?" - được vượt qua bằng cách nhận thức rằng các câu hỏi như thế nên hoãn lại cho đến lúc cuối, trong những phút cuối của buổi thiền. Vị bồi thẩm tòa án chỉquyết định trong ngày cuối phiên tòa, khi các tang chứng đã được trình bày. Cũng như thế, một thiền sinh thiện xảo chỉ biết yên lặng thu nhặt mọi bằng chứng, và chỉ xét duyệt trong những phút cuối để khám phá ý nghĩa của nó.

Trong hành thiền, nghi ngờ hoàn toàn tan biến khi tâm thức hoàn toàn tin tưởng vào sự vắng lặng, không còn gây rối loạn với các đối thoại bên trong. Cũng như thể ta có được một tài xế tài ba, ta hoàn toàn tin tưởng người đó và ta ngồi yên lặng trên suốt cuộc hành trình.
*
Khi hành thiền, nếu có vấn đề xảy ra thì đó là vì có sự hiện diện của một trong Năm Triền Cái nầy, hoặc là sự kết hợp của chúng. Như thế, khi thiền sinh gặp khó khăn, thiền sinh nên dùng các định nghĩa như trên của Năm Triền Cái như là bảng kiểm tra để xác định vấn đề. Từ đó, thiền sinh biết được cách hóa giải thích hợp, áp dụng cẩn thận, vượt qua trở ngại để tiến vào mức thiền cao sâu hơn.

Khi hoàn toàn vượt qua được năm sự ngăn che đó, hàng rào giữa thiền sinh và sự an lạc của Thiền-na sẽ không còn hiện hữu nữa. Do đó, sự kiểm chứng chắc chắn nhất để biết Năm Triền Cái nầy đã thật sự được vượt qua là làm sao để phát triển được khả năng của thiền sinh để an định vào các tầng Thiền-na.
                                                                                                                   Bình Anson lược dịch,

MẸO CHỮA HÓC XƯƠNG CÁ TRONG 30 GIÂY, AI LÀM XONG CŨNG CÔNG NHẬN, LƯU LẠI NGAY KẺO KHI CẦN LẠI LUỐNG CUỐNG


                                        Kết quả hình ảnh cho hóc xương cá

Hóc xương cá là “tai nạn” rất thường gặp khi ăn uống bất cẩn. Không chỉ gây ra cảm giác khó chịu mà nó còn ảnh hưởng đến thực quản của bạn.
Những điều không được làm khi bị hóc xương cá
– Bình tĩnh để giải quyết vấn đề.
– Tuyệt đối không dùng tay móc họng để lấy xương. Vì hành động này rất nguy hiểm. Có thể bạn không thể lấy xương ra được nhưng lại đẩy nó vào sâu hơn nữa.
Đồng thời việc làm này còn có thể gây tổn thương thực quản, xước, rách, thậm chí là thủng thực quản rất nguy hiểm.
– Tuyệt đối không uống nước hay ăn cơm thành miếng to để mong xương chạy theo cơm hay nước vào trong. Vì làm như vậy sẽ làm tăng nguy cơ tử vong nếu xương cá lớn đâm thủng mạch máu.
– Tuyệt đối không khạc nhổ nhiều làm tăng cảm giác đau rát khó chịu và ảnh hưởng đến thực quản của bạn.
Khi bị hóc xương cá đừng nên nóng vội để móc xương ra mà hãy thử làm một trong số các mẹo dưới đây xem sao nhé! Cực đơn giản mà hiệu quả vô cùng.
Nhét tỏi vào lỗ mũi
Hình ảnh có liên quan
Gia vị luôn sẵn có trong bếp nhà bạn, rất dễ kiếm mà không mất nhiều thời gia.
Khi bị hóc xương cá hãy xác định xem mình bị hóc bên nào. Nếu là hóc bên phải thì hãy dùng một nhánh tỏi bóc vỏ và nhét vào lỗ mũi bên trái sau đó hãy bịt lỗ mũi bên phải lại và thở bằng mồm.
Khoảng 1-2 phút sau bạn sẽ hắt hơi và nôn ra, khi đó xương cá sẽ theo đó mà ra ngoài. Bạn có thể làm điều ngược lại với lỗ mũi bên phải khi bị hóc xương bên trái.
Ngậm và nuốt vỏ cam
Kết quả hình ảnh cho vỏ cam
 
Vỏ cam sẽ có hoạt chất khiến xương cá mềm và tan theo nước bọt. Do đó, khi bị hóc xương cá bạn chỉ cần lấy một miếng vỏ cam ngậm trong miệng một lúc, xương cá sẽ tự tan ra.
Dùng một viên vitamin C
Kết quả hình ảnh cho vitamin c
Vitamin C có tác dụng y như vỏ cam. Do đó, nếu không có vỏ cam bạn có thể thay thế bằng một viên vitamin C để ngậm.
Sau vài phút sẽ “hủy” được xương cá. Ngoài ra, vitamin C còn có tác dụng giảm đau, kháng viêm rất tốt cho vùng thực quản bị hóc xương cá tránh được sự tổn thương.
Uống nước quả tram
Kết quả hình ảnh cho quả trám
 
Dùng quả trám mài ra rồi hòa với nước uống để tiêu xương cá khi bị hóc xương.
Tuy có tác dụng tiêu xương cá rất tốt nhưng chỉ nên dùng ở những trường hợp hóc xương nhỏ. Những trường hợp hóc xương lớn hơn sẽ phải cần đến sự trợ giúp của bác sĩ.
                                                                                                  Sưu tầm
 

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

TRĂNG MƠ


                                                                                    Hình ảnh có liên quan

 
                                                           Giường nan xốc xếch dưới trăng vàng,
                                                           Trở giấc chim mơ, rộn đại ngàn.
                                                            Loáng thoáng lá đưa đùa gió lạc,
                                                            Rì rào suối lượn nuối đêm tan.
                                                            Lều tranh lặng lặng bày kinh sách,
                                                            Cảnh vật êm êm thoảng khói nhang.
                                                            Biển ái lấp bằng đâu vọng động…
                                                            Lợi danh chẳng kiếm rõ an nhàn.

                                                                                        Tháng 9/2017
                                                                                           Minh Đạo
ttp://poem.tkaraoke.com/14891/TP_Minh_Dao/
https://minhdao1160.wordpress.com/
http://www.daophatngaynay.com/vn/author/minhdao/
https://quangduc.com/author/post/10951/1/minh-dao
https://hoavouu.com/author/post/4215/1/minh-dao
https://thuvienhoasen.org/p98/tho-nhac-phap-am
http://www.saimonthidan.com/?c=author&a=1114
http://www.hoalinhthoai.com/poetry/Tho-Van.html

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

TÂM THỨC THAY ĐỔI THỜI VẬN, CUỘC ĐỜI LÀ DO CHÍNH MÌNH DẪN LỐI

                                                          Kết quả hình ảnh cho cuộc đời

Mỗi sáng chúng ta thức dậy, thì chỉ có hai lựa chọn, đó là niềm vui và nỗi buồn. Bước ra cánh cửa, ngày của bạn sẽ trở thành vui hay buồn là do bạn tự quyết định mà thôi…

Nhiều người thường hay phàn nàn rằng bản thân không được may mắn, đen đủi, làm gì cũng không thuận lợi, thậm chí nghĩ ai cũng không thích mình, ai cũng nổi cáu với mình… Họ luôn than phiền với bạn rằng họ gặp phải kẻ tiểu nhân, thời vận không tốt, bị kẻ gian hãm hại…
Nghe quen rồi bạn sẽ thấy rất kỳ lạ, hầu như những người thường phàn nàn đều rất giống nhau, hay những vấn đề phàn nàn thì gần như cũng giống nhau. Suy nghĩ một cách tỉ mỉ thì những vấn đề mà họ gặp phải bất luận là trong công việc, tình yêu, cuộc sống thực ra hầu hết mọi người cũng đều gặp phải.
Chỉ là họ “phóng đại” những vấn đề mà mình đang gặp phải, và nghĩ dường như chỉ có họ mới đen đủi như vậy. Nghe nhiều rồi bạn cũng sẽ thấy vô cùng đồng cảm với họ, đối với họ thì “kể khổ” là chuyện bình thường của cuộc sống. Đôi khi việc kể khổ có lợi cho tinh thần của bạn, nhưng kêu đi kêu lại một nỗi khổ thì nhất định là cuộc sống của bạn đang gặp vấn đề ở đâu đó.
Quan sát tỉ mỉ bạn sẽ dần dần nhận ra rằng rất nhiều vấn đề không nhất định chỉ có họ mới gặp phải, nhưng họ lại cho rằng mình vô cùng đen đủi, luôn luôn chỉ có mình mới bị như vậy.
Có người vì một lần thất bại trong tình yêu mà sau này không thể gặp được đối tượng tốt, cuộc sống không vui vẻ, thậm chí sinh bệnh, công việc không thuận lợi, bản thân từ béo trở nên gầy ốm xấu xí, cuộc sống xuống dốc thì đều đổ cho lần thất tình đó. Thực ra là do bạn không muốn nỗ lực khiến mình trở nên tốt hơn, vậy nên mới đem mọi thất bại trong cuộc sống đổ hết cho người đầu tiên làm bạn tổn thương thì bạn mới cảm thấy tốt hơn. Đây chỉ là để gạt mình gạt người.
Dưới đây là ba câu chuyện đã để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm muốn gửi tặng bạn đọc:
Câu chuyện thứ nhất
Trên tàu hỏa, có một đôi vợ chồng, người chồng lễ phép lịch sự, còn người vợ thì phàn nàn không ngừng trong cả chuyến đi. Không phải vì chê bai ghế ngồi bẩn, thì là chê gió to quá, không thì mắng cô phục vụ trên tàu thái độ không tốt, giống như không có gì khiến cô ta hài lòng, thấy ưa mắt vậy.
Người chồng lễ phép chào hỏi người ngồi cạnh, khi người đó hỏi họ làm việc về lĩnh vực gì, người chồng nói: “Tôi làm kỹ sư, vợ tôi là nhà chế tạo”.
Người đó hiếu kỳ hỏi: “Vợ anh chế tạo sản phẩm gì vậy?”
Người chồng cười và trả lời: “Cô ấy chuyên chế tạo điều không vui!”
Mỗi sáng chúng ta thức dậy, thì chỉ có hai lựa chọn, đó là niềm vui và nỗi buồn. Bước ra cánh cửa, ngày của bạn sẽ trở thành vui hay buồn là do bạn tự quyết định mà thôi.
Câu chuyện thứ hai
Tôi có một người bạn, có mối quan hệ rất tốt trong công ty. Anh ấy tính tình rất tốt, lương thiện, hầu như chưa ai thấy anh nổi giận bao giờ.
Có một lần tôi đi qua nhà anh, thuận đường đến nhà thăm anh, thì phát hiện anh đang  ở trên sân thượng gào thét với chiếc máy bay đang bay qua ở trên trời, tôi hiếu kỳ hỏi anh nguyên nhân.
Anh nói: “Chỗ tôi ở cạnh sân bay, mỗi ngày khi máy bay cất cánh, hạ cánh đều sẽ có tiếng động rất lớn. Sau này, khi tôi trong lòng không vui hoặc gặp những điều uất ức, gặp phải thất bại, khi muốn nổi cáu tôi đều lên sân thượng, đợi máy bay bay qua sau đó gào thét xả giận vào máy bay”.
Trên đường về nhà, tôi không ngừng suy nghĩ chẳng trách tính khí của anh ấy lại tốt như thế, hóa ra anh biết cách thổ lộ cảm xúc của mình đúng lúc.
Trong xã hội hiện nay cuộc sống ngày càng trở nên bận rộn, ai ai cũng phải học cách làm sao để giải tỏa áp lực tinh thần của mình, như vậy mới có thể sống cuộc sống khỏe mạnh và hòa nhã.
Câu chuyện thứ ba
Mỗi khi gần tới mùa đông thì hồ Động Đình đều bị cạn nước, phần lớn cá tôm đều bị ngư dân đánh bắt. Nhưng trong hồ có một loại cá là gọi là cá bùn, nó có con đường cứu sinh cho riêng mình.
Mỗi lần đến mùa đông, cá bùn sẽ cuộn mình vào trong bùn ẩm, sau đó miệng ngậm nước bùn, tĩnh lặng bất động. Ngư dân nhìn thấy, luôn cho rằng cá bùn là bùn, vì vậy giúp nó may mắn thoát thân. Đợi đến khi mùa xuân ấm áp quay lại, cá bùn sẽ gột sạch lớp bùn trên thân, vui vẻ bơi lội trong làn nước.
Chú cá bùn nhỏ bé, cũng biết cách thích nghi với môi trường để tồn tại, vậy chúng ta thân là anh linh của vạn vật thì sao có thể chịu thất bại trước nghịch cảnh, mà gục ngã không thể gượng dậy chứ!
Trong đời người, có thể chúng ta chỉ vấp ngã một chút là đã ỷ lại vì xương bánh chè đau và luôn cần người khác nâng đỡ chúng ta đứng dậy. Nhưng chúng ta hãy xem trong các giải đấu quyền anh quốc tế, quyền vương Mike Tyson bị đánh ngã, thì ai sẽ nâng anh dậy đây?
Anh phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân mà tự đứng dậy, hơn nữa chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi 10 giây mà thôi. Có thể tiếp tục đứng dậy, thì mới có thể tiếp tục chiến đấu, có thể lại trở thành quyền vương. Nếu ngã xuống mà không đứng lên thì cơ hội sẽ không còn nữa.
Phiền não là do người khác mang đến, vui vẻ là bản thân tự tìm ra. Vui vẻ cũng hết một ngày, đau khổ cũng hết một ngày, hà tất mỗi ngày không vui vẻ mà sống.
Thái độ của bạn quyết định độ cao của bạn, tâm thức của bạn, cũng quyết định con đường bạn đi.
Có thể lựa chọn làm một người tích cực có ích, cũng có thể lựa chọn làm một người với đầy những cảm xúc tiêu cực. Hãy quyết định làm sao để làm chính mình, nó cũng chính là quyết định hướng đi của bạn. Những gì bạn có được đều đến từ sức mạnh tự thân, chứ không phải từ người khác.
Cuối cùng bạn sẽ phát hiện ra rằng, hóa ra thời vận và vận mệnh của một người có thể thay đổi dựa vào tâm thức của bạn. Bạn mới là người cầm lái quyết định hướng đi trong cuộc đời mình.
Sưu tầm

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

MỪNG LỄ AN VỊ PHẬT CHÙA BẢO VƯƠNG (Họa thơ)


 

              Mừng Lễ An Vị Phật Chùa Bảo Vương

 Kính họa bài thơ Mừng Lễ An Vị Phật Chùa Bảo Vương của TK Thích Viên Thành (8/9/2017).

                                         Phật pháp viên minh chẳng khứ lai,
                                        Trùng tu chùa tháp thấm ơn Ngài.
                                        Trời Nam một thuở đà xa cách,
                                         Đất Úc bao ngày vẫn sáng khai.
                                         Đạo thọ dung thông vươn quả phúc,
                                        Trần đời động tĩnh rõ anh tài.
                                        Thân tâm ứng hóa tùy muôn sắc,
                                        Vào cửa chân như xóa đại tai.

                                                        Việt Nam 8/9/2017
                                                              PT. Minh Đạo

Xem tiếp: https://quangduc.com/a61185/mung-le-an-vi-phat-chua-bao-vuong

 

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

TRI ÂM




                                                         Thu về nắng nhẹ lá vàng rơi,
                                                         Khách đến tri âm chẳng mấy lời.
                                                         Chim chóc líu lo vui gió sớm,
                                                         Tiết mùa lảng vảng rộn mây trời.
                                                         Trà thơm chân tục vong ngôn hóa,
                                                         Cảnh sắc người ta thấm đạo rồi.
                                                         Thấu rõ nguồn chơn tâm ý diệu,
                                                         Phàm tình xả bỏ lặng bao thời.
 
                                                                                         Tháng 9/2017
                                                                                              Minh Đạo