Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018

CHÚNG TA ĐỀU LÀ KHÁCH QUA ĐƯỜNG, HẾT THẢY CỨ ĐỂ TÙY DUYÊN

                                                                         

Chúng ta đều là khách qua đường hết thảy cứ để tùy duyên!. Buông nhẹ cái tâm mình lại, cũng như buông nhẹ cái tôi trong tâm hồn, để cảm nhận lấy dư vị tuyệt vời của cuộc sống, để trái tim đủ lý trí để yêu thương chân thành, để những nổi buồn và những cố chấp qua đi, bởi cuộc đời này quả thật ngắn ngủi…
Con đường nhân sinh dài đằng đẵng, liệu ai hiểu được giá trị của sinh mệnh rốt cuộc nằm ở chỗ nào? Đời người, có thể buông tâm xuống sẽ thảnh thơi, sống giản đơn sẽ hạnh phúc, vạn sự tùy duyên sẽ an nhiên tự tại…
Bạn có bao giờ tự hỏi, người khác vì sao lại sống tốt, được nở mày nở mặt trước thiên hạ, còn mình vì sao lại khổ, sống không thấy phúc báo? Thật ra, dù trẻ hay già, trong cuộc sống đều không có con đường tắt, mỗi người đều chính là một người tu hành, đằng sau tất cả những thành công đều có những gian khổ không ai biết.
Đời trước của người ta đã tích rất nhiều phúc, vì vậy người ta sống tốt. Nếu đã suy nghĩ như vậy, chúng ta đời này còn cần phải cố gắng gấp bội! Kỳ thực, nhân sinh chính là phải nói đến duyên phận…

Buông tâm
Người sống, không cần phải nhất nhất tranh giành mọi thứ. Nước trong quá không có cá, người xét nét quá thì không có bạn.
Tranh với người nhà, mình thắng, thân tình không còn;
Tranh với người yêu, mình thắng, tình cảm phai nhạt;
Tranh cùng bạn bè, mình thắng, tình nghĩa cũng mất;
Tranh giành là lý, thua là tình, tổn thương là chính bản thân.
Đen là đen, trắng là trắng, hãy để cho thời gian chứng minh. Buông bỏ những gì mình khăng khăng cho là đúng, buông tâm để làm người, cam lòng để làm việc, thắng là cả cuộc đời; càng bình thản ôn hòa, cuộc sống mới xuất hiện ánh dương.
Giàu nghèo
Người thấy đủ, dù ngủ trên mặt đất cũng như trên thiên đường; người không biết đủ, dù đang ở trên thiên đường, cũng như chốn địa ngục.
Nhân sinh, giàu có về tâm hồn mới là quan trọng nhất. Nếu như có ham muốn về vật chất, sẽ luôn cảm thấy chưa đủ, cái này mới chính là nghèo; trái lại, đời sống vật chất nghèo khó, cũng không ảnh hưởng đến sự phong phú của tâm hồn, thấy đủ thường vui, đó là mới giàu có thực sự.
So đo
Nhân tâm là đối ứng lẫn nhau, bạn nhường cho người khác một bước, người khác sẽ nhường bạn một bước. Nhân tâm giống như con đường, càng so đo, càng chật hẹp; càng rộng rãi, càng thoáng đạt.
Đừng so đo cùng quân tử, họ sẽ trả lại gấp bội; đừng so đo với tiểu nhân, họ sẽ đưa bạn vào thế bí. Khoan dung, nhìn có vẻ như là vì người khác, thực tế là mở ra con đường trong lòng mình.
Buông bỏ
Hôm nay là chuyện lớn, đến ngày mai đã thành chuyện nhỏ; năm nay là chuyện lớn, qua năm sau đã thành chuyện cũ; đời này chuyện lớn, đến đời sau đã là truyền thuyết, chúng ta cùng lắm cũng chỉ là người trong câu chuyện.
Trong cuộc sống hay công việc, gặp phải việc không như mong muốn, hãy nói với chính mình một câu: Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai sẽ tới, một ngày mới lại bắt đầu.  
Đơn giản
Tâm đơn giản, thế giới liền đơn giản, hạnh phúc mới có thể sinh sôi; tâm tự do, cuộc sống sẽ tự do, đến chỗ nào cũng đều vui vẻ.
Lúc đắc ý hãy bình thản, lúc thất ý hãy nghĩ thoáng. Nhân sinh có rất nhiều thứ có thể buông xuống. Chỉ cần buông được, mới có thể đạt được.
Khoan dung hơn, rộng lượng hơn một chút, phẩy tay, cười một cái, tất cả những điều không vui đều trở thành quá khứ.
Nhân tâm
Đừng coi sự lương thiện của người khác là mềm yếu, đó là rộng lượng; đừng coi sự khoan dung của người khác là nhu nhược, đó là từ bi.
Người tốt tính không dễ nổi giận, không có nghĩa là không biết nổi giận; người thản nhiên không phải là ngu ngốc, mà là biết mọi chuyện nhưng giả bộ hồ đồ.
Tình cảm, không thể qua loa; lòng người, không thể đùa bỡn; duyên phận, không thể phung phí. Đem tình trao tình, mới có được tình cảm chân thật; tình yêu bình đẳng, mới có thể có chân tâm.
Phúc họa
Tích đức mặc dù không có người nhìn, nhưng trời biết đất biết. Người làm việc thiện, phúc dù chưa đến, họa đã rời xa; người làm việc ác, họa dù chưa đến, phúc đã rời bỏ.
Người làm việc thiện như cỏ trong vườn xuân, không thấy mọc bao nhiêu, nhưng mỗi ngày một tăng; người làm việc ác, như đá mài dao kéo, không thấy hao mòn gì, nhưng ngày một suy giảm.
Phúc họa không ngẫu nhiên, tất cả đều tại tâm, cái đáng sợ của làm việc ác, không phải là do bị người phát hiện, mà là ở tự mình biết; các đáng khen của làm việc thiện, không ở lời tán dương của người khác, mà ở sự bình thản của chính mình.
Khoảng trống
Chừa cho mình một khoảng trống, sẽ giúp cho tâm hồn hô hấp thoải mái. Khi bạn thăng quan tiến chức, chừa một khoảng trống để suy nghĩ, chớ để đắc ý làm đầu óc mụ mị.
Khi bạn đau khổ, chừa một khoảng trống để an ủi bản thân, chớ để đau khổ đè nặng tâm hồn.
Khi bạn phiền não, chừa một khoảng trống cho niềm vui, phiền não sẽ tan thành mây khói, nụ cười sẽ xuất hiện nhiều hơn.
Khi bạn cô độc, chừa một khoảng trống cho tình bạn, tình bạn chân thành chính là cái tôi thứ hai. Chừa lại một khoảng trống, là chân lý nhân sinh, cũng là trí tuệ của cuộc sống.
Biết ơn
Cảm kích người làm bạn tổn thương, bởi vì họ đã tôi luyện ý chí của bạn;
Cảm kích người lừa gạt bạn, bởi vì họ đã cho bạn kiến thức;
Cảm kích người đánh bạn, bởi vì họ đã loại bỏ nghiệp chướng của bạn;
Cảm kích người vứt bỏ bạn, bởi vì họ đã dạy bạn tự lập;
Cảm kích người đã ngáng chân bạn, bởi vì họ đã củng cố năng lực của bạn;
Cảm kích người đã trách cứ bạn, bởi vì họ giúp bạn sáng suốt.
Cảm tạ tất cả những người giúp bạn trở nên cứng cỏi, hãy sống biết ơn thế giới này, cuộc sống sẽ càng trở nên đặc sắc.
Tùy duyên
Nhân sinh, chẳng qua là một ly trà, đầy cũng tốt, vơi cũng tốt, không cần phải tranh giành; đậm cũng tốt, nhạt cũng tốt, đều có hương vị; nhanh cũng tốt, chậm cũng tốt, thì cứ thế vậy; ấm cũng tốt, lạnh cũng tốt, nhìn nhau mỉm cười.
Nhân sinh, bởi vì quan tâm, cho nên khổ sở; bởi vì hoài nghi, cho nên tổn thương; bởi vì xem nhẹ, cho nên bình thản; bởi vì không cố chấp, cho nên hạnh phúc.
Chúng ta đều là khách qua đường giữa đất trời, rất nhiều chuyện, chúng ta không thể làm chủ, tất thảy đều tùy duyên! Tùy duyên, chính là một loại tâm thái, nhưng không phải là điều mà người bình thường hay nói rằng không nỗ lực…
Tuệ Tâm, theo Secret China

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

HẠNH PHÚC THẬT ĐƠN GIẢN, TRƯỚC HẾT HÃY BUÔNG BỎ BẤT BÌNH TRONG TÂM

                                                                   

Làm người không cần quá cố chấp, có thể tĩnh lại cũng là một dạng trí huệ. Khi tĩnh lại bạn sẽ có thể đứng ngoài những cảm xúc tiêu cực mà quan sát chúng, chế ngự chúng dần dần chúng sẽ tự nhỏ lại và bạn sẽ thấy buông bỏ cố chấp không còn là điều quá khó khăn.

Giữa dòng đời đầy biến động, làm thế nào để tìm lại sự an tĩnh bên trong?

Carl Jung, bác sĩ tâm lý người Thụy Sỹ đã đặt lớp học thiền định của mình trên con phố mà gần đó có một trạm cứu hỏa. Thoạt nhìn, người ta sẽ không khỏi ngạc nhiên thốt lên rằng: “Làm sao tôi có thể ngồi thiền với những tiếng ồn như thế?”. Và trên thực tế hàng ngày trong lúc thiền định, họ đã phải giật nảy mình vì tiếng còi inh ỏi của những chiếc xe cứu hỏa mỗi khi chúng chạy qua.
Điều tương tự dường như vẫn thường hay xuất hiện trong cuộc sống chúng ta. Có một giả thuyết bất thành văn đó là tâm trí của con người chỉ tĩnh lặng khi thế giới xung quanh họ tĩnh lặng. Một nơi lý tưởng để thiền định trong tâm trí nhiều người hẳn phải là đâu đó cách xa đám đông ồn ào chốn đô thị, có thể là nơi rừng sâu tĩnh lặng, trong khuôn viên nhà thờ hoặc đơn giản là trong chính phòng riêng của bạn.
Bác sĩ Carl Jung hỏi nhóm của ông rằng liệu tiếng còi cứu hỏa có thực sự đáng lo ngại không? Sau một thời gian kiên trì, một nữ học viên đã nói rằng tiếng ồn đó không còn là vấn đề nữa. Tiếng ồn vẫn ở đó, nhưng nó không còn làm cô thấy phiền phức. Chợt cô nhận ra, sự phiền muộn không phải đến từ tiếng ồn đó mà đến từ tâm lý muốn được yên tĩnh của bản thân cô.

Chấp nhận là chìa khóa của vấn đề

Cách đây 2.500 năm, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã giảng rằng, tất cả chúng ta khi sống đều cần phải trải qua đau khổ (dukkha). Trong tiếng Nam Phạn cổ, ‘dukkha’ có nghĩa đối lập với ‘sukha’ tức là sự thoải mái. Vì vậy ‘dukka’ còn có một số nghĩa rộng khác như khó chịu hay bất mãn, đó là những cảm giác mà bất kỳ ai đều đã từng trải qua.
Còn từ ‘sukha’, khi phân tích kỹ ta sẽ thấy nó gồm 2 yếu tố: ‘su’ nghĩa là tốt còn ‘kha’ là cái lỗ, và từ này bắt nguồn từ ý tưởng về phần lõi của chiếc bánh xe gỗ trong các cửa hàng. Bánh xe là một phát minh tuyệt vời của người cổ đại, khi phần trục bánh xe được toàn vẹn thì mọi thứ sẽ được vận hành trơn tru và hiệu quả.
Ngược lại, từ ‘dukkha’ ý nói về chiếc bánh xe có lỗ trục không tốt, khiến cho chiếc xe luôn gập ghềnh khấp khểnh. Điều tương tự cũng xảy ra với tâm trí của chúng ta, khi chúng ta biết chấp nhận, mọi thứ sẽ trở nên “thuận theo dòng chảy” hay thật dễ dàng (sukha). Đây vốn là trạng thái tự nhiên của mỗi chúng ta – thật thư giãn và hài hòa. ‘Dukkha’ phát sinh khi ý thức chúng ta muốn chống lại những gì mà chúng ta đang trải nghiệm. Trạng thái tự nhiên vốn có sẽ bị che khuất, thay vào đó là cảm giác bất mãn do tự mình tạo ra.
Không chỉ Đức Phật, rất nhiều triết gia vĩ đại khác cũng đã chỉ ra rằng con người có thể trở về được trạng thái thanh thản trong tâm hồn bằng cách buông bỏ sự cố chấp của mình vào cuộc sống, nên chấp nhận và biết chấp nhận đúng cách. Khi nghe điều này, mọi người thường tự hỏi: Liệu điều đó có đồng nghĩa với việc chấp nhận những bất công và tàn nhẫn, hay vô tâm đối với các hoàn cảnh đáng thương?
Tất nhiên không phải vậy, khi chúng ta có thể buông bỏ sự cố chấp của cá nhân, bạn sẽ có thể suy xét tốt hơn đến các vấn đề trong xã hội và tấm lòng bao dung của bạn cũng sẽ rộng mở hơn.
Học cách chấp nhận là cách hiệu quả nhất. Điều đó có nghĩa là khi chúng ta cảm thấy thất vọng, giận dữ, hay buồn chán… hãy chấp nhận chúng. Đừng cố chống lại chúng, mà hãy đứng bên ngoài quan sát chúng, bằng cách nào đó, chúng sẽ từ từ nhỏ lại và có lẽ bạn sẽ khá thích thú với cảm giác này.
Chúng ta hoàn toàn có thể buông bỏ sự cố chấp của bản thân mình, tuy nhiên nó cũng khá phức tạp và không thể dễ dàng nhận ra. Mỗi lúc như vậy, bác sĩ Carl Jung khuyên rằng bạn hãy nên tự hỏi mình: “Tôi có đang cố chấp vào điều gì đó không?”. Và bình tĩnh chờ đợi. Sau đó bạn sẽ cảm thấy sự giận dữ, oán hận hay bất kỳ cảm xúc căng thẳng nào sẽ dần thu nhỏ lại.
Do vậy ý nghĩa chân chính của tâm thái tĩnh lặng không phải là một cái đầu trống rỗng. Chúng ta vẫn như trước đây, vẫn nhận thức được âm thanh, cảm giác, suy nghĩ và cảm xúc. Chúng ta chỉ đơn giản là không cố chấp vào một cái gì đó, không bất mãn khi gặp việc không vừa ý. Vì vậy, khi bạn chợt nhận thấy có thứ gì đó đang làm phiền sự tĩnh lặng trong tâm hồn của mình – có thể là một thái độ không tốt của bạn bè, một câu phát ngôn khó nghe trên TV hay tiếng ồn của xe cứu hỏa…. hãy tạm dừng mọi thứ lại và tìm hiểu xem những gì đang xảy ra bên trong tâm trí mình? Bạn có đang bất mãn điều gì đó không?
Nếu có thì hãy bình tĩnh quan sát, nó không hề phiền phức như bạn nghĩ. Sự tĩnh lặng sẽ giúp bạn sáng suốt khi giải quyết vấn đề và đôi khi bạn cũng có thể khám phá ra sự thoải mái trong những tình huống mà trước đây bạn cho là rất khốn khổ kia.
Hoàng An, theo UC

THU (Thơ xướng họa)



                                                         


                                                                                    THU
                                                                THU đã len vào góc tuổi thơ,
                                                                THU bày ký ức một thời mơ.
                                                                THU vui điệu dỗi tình loang nở,
                                                                THU rộn cung say nỗi ngóng chờ.
                                                                THU đặt niềm tin sờn cái thuở,
                                                                THU đeo kỷ niệm nuối từng giờ.
                                                                THU nao nguyện ước vì duyên lỡ,
                                                                THU vẫn theo về với tóc phơ…
                                                                                                   9/2018
                                                                                               Minh Quang

                                                                                      Trai Dang Van Y đề
                                                                                          THU
                                                                THU tàn để lại những vần thơ
                                                                THU ước duyên lành thỏa mộng mơ
                                                                THU đến khô cành hoa chẳng nở
                                                                THU đi lá đổ nụ đang chờ
                                                                THU mưa rã rích buồn muôn thuở
                                                                THU gió heo may buốt mỗi giờ
                                                                THU dổi bâng khuâng vài nỗi nhớ
                                                                THU hờn ánh nguyệt cũng vàng phơ. 

                                                                                             28/10/18
                                                                                       Trai Dang Van




                                                           Nguoicatin Tinnguoica THU TÀN NHẪN
                                                                             (bài họa)
                                                                Thu đến một hôm với xứ thơ,
                                                                Thu mang bướm mộng gửi trăng mơ.
                                                                Thu cho nụ héo hoa chưa nở,
                                                                Thu khiến môi khô khách trót chờ.
                                                                Thu bỏ đi rồi tim vạn nhớ,
                                                                Thu lưu giữ nhé lệ ngàn giờ.
                                                                Thu đang tâm khiến tình tan vỡ,
                                                                Thu bỏ người buồn tóc bạc phơ.
                                                                                                29102018
                                                                            Nguoicatin Tinnguoica Nguyễn Hữu Tín


                                                                           Huyền Thanh THU
                                                                 Thu về gợi nhớ mối tình thơ
                                                                 Thu đến làm chi lạc giấc mơ
                                                                 Thu tím niềm yêu tim chớm nở
                                                                 Thu hồng nỗi nhớ mắt hoen chờ
                                                                 Thu khơi bút họa sầu muôn thuở
                                                                 Thu khắc vần thương thắm mỗi giờ
                                                                 Thu níu ân nồng trong mộng lỡ
                                                                 Thu hoài khát vọng bạc mai phơ.
                                                                                          Huyền Thanh
                                                                                             29/10/2018


Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2018

TÂM BÌNH (Thơ xướng họa)

                                                                 

                                                                                 TÂM BÌNH
                                                          Chỉnh ngõ tâm bình lặng sắc hương…
                                                          Cùng hay… tĩnh động có nhiêu đường.
                                                          Xem điều mộng ảo luôn từ khuất,
                                                          Biết lẽ tình si để nguyện trường.
                                                          Hạnh phúc cho người suy đủ rõ,
                                                          Niềm tin với đạo hiểu đà vươn.
                                                          Vòng quanh lủy kiếp nay đều gặp,
                                                          Hỷ ái trần gian ngẫm đặng thường?
                                                                                             29/8/2018
                                                                                              Viên Minh

                                                          Dương Khắc Nhân NIỆM THƯỜNG.
                                                           Luyện trí bình an dạ tỏa hương.
                                                           Dù đời vạn biến lắm con đường.
                                                           Mê hồ đến lúc xa rời khuất .
                                                           Vọng tưởng qua thời dứt đoạn trường.
                                                           Chánh pháp tầm nguyên nay đã rõ.
                                                           Chân như đáo cội ấy mà vươn.
                                                           A tăng tỳ kiếp nhiều sao gặp.*
                                                           Một cõi thiền tâm cứ niệm thường.
                                                                                Dương Khắc Nhân DKN 28/10/2018.
                                                              ------------
                                                                    * vô số.

                                                             Hau Nguyenduc ẢO XỨ VÔ THƯỜNG
                                                                              ( Cẩn hoạ )
                                                            Nơi nào ta đến? Hỏi trầm hương
                                                            Cuối nẻo trầm bay... Hận lạc đường
                                                            Xưa bỏ quê, quê chìm mộng ảo
                                                            Nay tìm ta, ta lạc đêm trường
                                                            Hỏi đêm ảo nguyệt mù sương toả
                                                            Phải đoá quỳnh hoa thoát mộng vươn
                                                            Một bóng đi về sầu tịch mịch
                                                            Trụ trong ảo xứ, cũng vô thường
                                                                                Hau Nguyenduc Đặng Hữu Ý