Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

VỢ CHỒNG NÊN DUYÊN LÀ SỰ TU HÀNH SÂU NHẤT, NGÔI NHÀ CHUNG LÀ ĐẠO TRƯỜNG TỐT NHẤT

                                                                   Nghĩa phu thê xưa: Vợ chồng tôn kính nhau như khách - Tri Thức ...

                                                                                              Hình Internet

Mười năm tu hành mới được chung thuyền, trăm năm tu hành mới được chung chăn gối. Vợ chồng nên duyên đó là sự hoà hợp giữa thân thể, tâm lý và tâm hồn, vợ chồng là tu hành cao nhất, nhà là đạo trường tốt nhất!

Nhân loại có hình thái cuộc sống đẹp đẽ như vậy, là vì đàn ông và phụ nữ dựa vào sợi dây hôn nhân để gắn kết làm một, mỗi bên dựa vào khả năng của mình để giúp đỡ vô điều kiện và hoàn thiện đối phương. 

Khi vợ chồng là một, thì tự nhiên sẽ hình thành nên mối quan hệ gia đình có tôn ti trật tự. Hai bên đều phải khoan dung và nhẫn nhịn, mỗi bên đều có nghĩa vụ chia sẻ mọi thứ mình có, giúp đỡ và hoàn thành yêu cầu của đối phương, không được đòi hỏi đối phương phải tuân theo kỳ vọng của bạn để thoả mãn yêu cầu của bạn và không có quyền phán xét hành động của đối phương.

Nhất định phải là người trong định mệnh, mới đến cùng bạn tương phùng

Cuộc đời này gặp gỡ yêu nhau, nhất định là nhân duyên kiếp trước. Mười năm tu hành mới chung thuyền, trăm năm tu hành mới chung chăn gối.
Hai người trở thành vợ chồng, ắt hẳn là có duyên, có lẽ là nguyện vọng của kiếp trước, ước hẹn kiếp sau lại kết duyên vợ chồng. Hoặc là vì muốn báo ân, cam tâm tình nguyện đến chăm sóc. Hoặc là nợ chưa trả hết, kiếp này đến bù đắp.
Tất cả những cuộc tương phùng trong kiếp trước phải rất lâu sau mới được trùng phùng, tất cả những trải nghiệm ở kiếp này đều là sự ban ân của ông trời.

Vợ chồng là duyên, con cái là nợ, không có duyên thì đã không lấy nhau, không có nợ thì đã không tới

Hai người nên vợ nên chồng, là nhân duyên định mệnh kiếp trước, là kết duyên mà thành. Đối xử tốt với nhau, đừng để nghiệp cũ chưa dứt, lại tăng thêm nghiệp mới. Đừng oán trách, hãy yêu thương đối phương nhiều hơn.
Bạn phải hiểu rằng, tất cả chúng sinh hữu duyên đều do nhân duyên gắn kết, tấm lòng từ bi của Bồ Tát, không chỉ là với chúng sinh khác, mà còn là với người gần gũi với bạn nhất, cả đời luôn phải đối đãi tử tế. Khiến mọi người xung quanh vui vẻ, thì những mối quan hệ thân mật mới có thể thuận lợi.

Bạn yêu thương tôi, còn tôi kính trọng bạn

Vợ chồng là tu hành sâu nhất. Đem thứ tốt nhất của bạn dành cho đối phương, thật tâm tán thưởng từng lời nói cử chỉ, khiến đối phương có thể chấp nhận tình yêu của bạn.

Lúc nào cũng phải thông suốt rằng, một trái tim biết ơn và trân trọng mối nhân duyên, sẽ đem lại cho bản thân và người trong gia đình niềm vui vô hạn. Phải luôn giữ trái tim kính trọng, để không hổ thẹn với ánh ban mai, với cái đẹp, và với người bạn yêu.

Nên duyên vợ chồng, đó là sự hoà hợp giữa thân thể, tâm lý và tâm hồn

Một cặp vợ chồng lý tưởng là khi có sự tương hợp về thể xác, sự tin tưởng về tâm lý, sự kết nối trong tâm hồn. Thế giới phức tạp, không phải là vì yêu, mà là vì dục vọng. Giữa vợ chồng, có một sợi dây năng lượng gắn kết, hai người bất luận cách bao xa, đều ở trong một trường năng lượng.
Vận may của gia đình, là kết quả của trường năng lượng vợ chồng. Tình yêu và lòng biết ơn có thể xoá bỏ năng lượng tiêu cực giữa vợ chồng. Tình yêu phải được khởi nguồn từ tình yêu thương, chỉ có yêu thương, mới có thể xoa dịu trái tim của nhau.
“Gia hoà vạn sự hưng”, nội tâm thanh tịnh, năng lượng vợ chồng càng cao, cơ thể và sự nghiệp mới càng ngày càng tiến triển. Trường năng lượng càng thanh khiết, thì mới thu hút được nhiều thứ may mắn.

Đã là vợ chồng, không nên nghi ngờ ân ái đôi bên

Vợ chồng, càng bao dung thì càng hạnh phúc. Vấn đề lớn nhất của nhiều gia đình, không phải là thử tìm cách để giải quyết vấn đề, mà là chăm chăm tranh luận xem ai đúng ai sai, luôn cho rằng chỉ trích và tranh cãi có thể giải quyết vấn đề.
Kỳ thực nhiều lúc, vợ chồng không phải thực sự giận nhau, mà là thất vọng và lo lắng, là cảm thấy mình không được coi trọng, thực ra nguyên nhân chính là vì không có cảm giác an toàn và thiếu thốn tình yêu.
Dùng tấm lòng biết ơn để hoàn trả lại nợ cũ, đừng oán trời hận đất, mà trả không hết nhân duyên của kiếp trước, thì đã gánh thêm nghiệp duyên khổ sở của kiếp này. Con người, vì duyên mà gặp, vì tình mà ấm áp, vì vậy không trân trọng sẽ vụt mất.
Ngẫm lại, ai có thể nhìn thấu được nỗi đau ẩn sau nụ cười của bạn, là ai khắc ghi được gương mặt thấm đượm tình cảm của bạn năm đó, là ai thấu hiểu được sự mệt mỏi bận rộn đằng sau sự kiên trì của bạn, ai có thể hiểu được tình yêu ẩn giấu sau sự tức giận của bạn? Khi gặp gỡ, hãy trân trọng; khi chia xa, hãy vẫn đối xử thật tốt.

Vợ chồng là tu hành sâu nhất, nhà là đạo trường tốt nhất

Thành vợ thành chồng, thì phải thấu hiểu bạn, cùng bạn giải quyết những rắc rối trong thế giới đầy mệt mỏi này. Có người, định mệnh là cùng bạn sánh vai; có người, định mệnh là đến để đối nghịch với bạn. Có trợ duyên thì nước chảy mây trôi, giống như thầy hiền bạn tốt. Có nghiệt duyên mới thấy phiền phức, đau khổ vô cùng, trở thành thử thách và bài học gian khổ nhất trong cuộc sống của bạn. Cuộc sống vốn dĩ không đau khổ, đau khổ là vì dục vọng quá nhiều.
Vợ chồng đích thực, đó là yêu nhưng cũng phải cho đối phương không gian riêng. Vứt bỏ sự cố chấp của bạn, cố chấp không phải là yêu, cố chấp là sự hoảng sợ khi đối mặt với sự mất mát. Bạn phải hiểu rằng đối phương là một cá thể độc lập, không phải thuộc về bạn, chỉ là cùng bạn kết duyên, đến để học cách yêu thương vỗ về. Trong cõi hồng trần, chỉ có niềm tin, chỉ có tình yêu, mới có thể trợ giúp cho hành trình phía trước của cuộc sống. Bạn cho đi càng nhiều, cuộc sống của bạn sẽ càng đẹp đẽ.
Tình yêu xuất phát từ trái tim, năng lượng trong sinh mệnh luôn chuyển động, mục đích duy nhất của tình yêu, đó là sự trưởng thành về mặt tâm hồn. Tình yêu đẹp nhất trên thế gian này, đó là sự hoà hợp của sinh mệnh, sự kính mến giữa tâm hồn với tâm hồn.
Dùng tình yêu để tu hành qua tháng năm, dành trọn tình yêu cho một người; bởi vì khi yêu một người, là yêu cả vũ trụ.

Nếu có kiếp sau, xin làm quân tử khuynh thành

Mọi thứ đều do duyên mà khởi đầu, vì niệm mà sinh ra. Nhìn thấu sự luân hồi nơi cõi hồng trần, càng yêu thêm thế giới này. Mỗi một sinh mệnh, đều vì một người khác mà cuộc sống trở nên phong phú hơn, dốc trọn sự vui vẻ đau khổ cả đời người chỉ để gặp người đó, nếu có kiếp sau xin làm quân tử khuynh thành!
Yêu nhau cả đời, cãi nhau cả đời, nhẫn nại cả đời, đó chính là vợ chồng. Gia đình là tổ ấm để vợ chồng cùng làm ăn, cùng nhau dệt nên bao giấc mộng và nếm trải đắng cay ngọt bùi của cuộc sống. Giữa vợ chồng phải có sự thấu hiểu, tín nhiệm, tôn trọng và khoan dung lẫn nhau. Nó giống như khi chúng ta nắm những hạt cát, nắm thật lỏng tay, thì không hạt nào bị rơi ra ngoài, bạn nắm càng chặt, thì càng có nhiều hạt rơi ra.
Một cuộc hôn nhân tuyệt vời không có nghĩa rằng trạng thái hôn nhân hài hoà nhất, không có sự kính trọng người đàn ông, không có sự yêu mến đối với phụ nữ, tình yêu sẽ không nảy sinh, hôn nhân sẽ không bền lâu. Yêu chính là “mê muội”, quá tỉnh táo, hay tính toán và so đo, đó không phải là tình yêu. Một cuộc hôn nhân mỹ mãn, tình yêu và lương tâm hoà làm một, hôn nhân sẽ vô cùng thuần khiết.
Tình yêu giống như hãm trà, tuần trà đầu tiên giống như tình đầu, nồng đậm ngát hương; tuần trà thứ hai giống như tân hôn, thanh mát tươi mới; tuần trà thứ ba giống như hôn nhân vừa trải qua tuần trăng mật hoặc tháng trăng mật, nhàn nhạt như nước, đòi hỏi chúng ta phải dùng một trái tim bình thản để thưởng thức, mới có thể lĩnh hội được sự thi vị trong đó.
Hôn nhân giống như một bàn tiệc rượu, tình yêu là món ăn chính; khoan dung, thấu hiểu, tín nhiệm, tôn trọng là các món ăn; sự tán thưởng, hài hước, hứng thú chính là rượu và đồ uống, chỉ khi bày đủ các món kể trên, mới là một bàn tiệc rượu hoàn hảo. Nhưng hi vọng khi mọi người ngồi trên bàn tiệc rượu hôn nhân, có thể ăn một cách thoải mái, ăn một cách ngon miệng, và ăn thật dài lâu, cho đến hơi thở cuối cùng!
Tuệ Tâm (Theo SOH)

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2020

HÚNH PHÚC LANG THANG

                                                                   4 địa điểm du lịch nổi tiếng ở Bỉ bạn không thể bỏ qua




Hạnh phúc lang thang



Do nhân duyên đặc biệt, tôi trở thành con nuôi của ông bà Bert - Jet, cặp vợ chồng người Bỉ, giáo viên đã nghỉ hưu.



Tuy không cùng màu da, sắc tộc, tôn giáo, nhưng tình yêu thương của ông bà dành cho tôi chẳng khác con đẻ. Suốt hơn 10 năm qua, năm nào ông bà cũng vượt qua chặng đường mấy chục ngàn cây số, mất 20 đến 24 tiếng đồng hồ bay để đến Việt Nam thăm tôi. Lần thăm ngắn nhất cũng một tháng, có lần hai tháng. Yêu thương tôi, ông bà Bert yêu thương luôn cả Việt Nam. Ông bà luôn tự hào nói với bạn bè rằng: "Việt Nam là quê hương thứ hai của chúng tôi".



Hơn 10 năm làm con nuôi ông bà Bert, một trong những phẩm chất tôi học được từ họ là khả năng quản lý tài chính. Hàng tháng, các khoản chi tiêu được ông bà hoạch định một cách chi tiết, rõ ràng: bao nhiêu tiền cho xăng xe, điện thoại, internet; bao nhiêu cho ăn uống, sinh hoạt, quần áo; bao nhiêu để gửi tiết kiệm, du lịch. Ông bà Bert có 10 người bạn thân. Hàng tháng, mỗi người dành riêng 200 Euro để đi du lịch. Cứ 3 đến 6 tháng, họ lại du lịch nước ngoài một chuyến. Tính đến nay, ông bà đã đi hơn 60 nước trên thế giới.



Với họ, đi du lịch không chỉ đơn giản là thưởng ngoạn, khám phá những vùng đất mới mà còn để học hỏi, trải nghiệm, nhờ thế có thêm hiểu biết, thương yêu, cuộc sống vì vậy mà thêm hạnh phúc.



Một trong những phẩm chất nổi bật của ông bà Bert là khả năng an trú trong hiện tại, là phẩm hạnh lắng nghe. Còn nhớ, năm ngoái, khi ông bà ở Hà Nội, họ đi cùng tôi đến một khóa tu tại chùa Pháp Vân. Tôi đã chia sẻ với mọi người từ 8 giờ sáng đến tận 6 giờ chiều. Ông bà Bert tham gia trọn vẹn. Chứng kiến cảnh ông bà ngồi chăm chú lắng nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Việt cả ngày, nhiều người Việt rất đỗi ngạc nhiên: "Chú Sướng ơi, bố mẹ nuôi của chú biết tiếng Việt à?". Tôi bảo: "Không. Ông bà chỉ thông thạo ba thứ tiếng: Anh, Pháp, Hà Lan". Tất cả mọi người ồ lên đầy thán phục: "Trời! Vậy sao ông bà có thể ngồi nghe chú nói một cách say sưa suốt cả ngày như thế". Họ theo đạo Cơ đốc giáo, tuy không biết thiền là gì, cũng không thực hành chánh niệm nhưng thân và tâm ông bà luôn nhất như, có mặt trọn vẹn trong giây phút hiện tại.



Hàng ngày, dù là uống cà phê, dạo bộ, lau nhà hay rửa bát..., ông bà Bert đều thực hiện một cách chậm rãi, khoan thai, an lạc. Chẳng bao giờ thấy ở họ một bước chân hớt hải, một cử chỉ hấp tập, vội vàng. Họ tận hưởng cuộc sống một cách chậm rãi, sâu sắc trong từng giây phút.



Tôi còn học được ở họ cách tư duy, cách nhìn đời rất bao dung. Ông bà Bert có hai con trai. Cậu lớn tên Peter, bằng tuổi tôi (sinh năm 1973), làm giám đốc ngân hàng. Cậu thứ hai tên Wouter, sinh năm 1974, làm giám đốc bán hàng một hãng xe hơi của Đức. Cả hai cậu đều cao to, đẹp trai, tài giỏi, đều có biệt thự riêng, nhưng cả hai đều yêu, sống chung (chưa kết hôn) với hai người đàn bà bỏ chồng, có con riêng, hơn hai cậu đến 5, 6 tuổi. Họ sống với nhau như vợ chồng hơn 10 năm nay, rất hạnh phúc nhưng cả hai đều không sinh con.



Đã có lần, tôi hỏi ông bà Bert: "Bố mẹ có muốn trở thành ông bà nội không?". Ông bà bảo: "Có chứ". "Vậy sao bố mẹ không giục Peter, Wouter đẻ để bố mẹ có cháu bế bồng?". "Hai đứa không muốn đẻ con ạ. Rất nhiều thanh niên châu Âu hiện nay cũng không muốn kết hôn, không muốn sinh con". "Vậy bố mẹ có buồn không?". "Không. Vì đó là chọn lựa của chúng nó. Chúng nó hạnh phúc vì điều đó thì tại sao bố mẹ lại phải buồn?".



Tôi giật mình. Chợt nghĩ, nếu như tôi đây, ở Hà Nội, cưới một người phụ nữ bỏ chồng, có con riêng, lại hơn tôi đến 5, 6 tuổi, chắc hầu hết người thân sẽ phản đối. Rồi ở với nhau hơn 10 năm, chẳng sinh đẻ gì, có lẽ bố mẹ sẽ suốt ngày kêu than, giục giã, rồi đi đình chùa miếu mạo cầu xin thánh thần phù hộ. Cầu xin mãi mà vẫn không được chắc sẽ buồn thối ruột, rầu rĩ khóc than. Chợt nghĩ, cùng trong một hoàn cảnh, nhưng cách nhìn, cách nghĩ khác nhau, chất lượng cuộc sống sẽ khác nhau. Vì thế, vui hay buồn, hạnh phúc hay đau khổ, phần lớn là phụ thuộc vào chính chúng ta.



Phẩm chất nữa tôi cần học ở ông bà là tâm hồn thiện lương. Mười năm làm con ông bà, chưa bao giờ tôi nghe thấy họ nói xấu hay phàn nàn, kêu than về một ai đó. Cũng không thấy ông bà nhận xét tốt, xấu về người khác. Gặp nhau, họ chỉ nói chuyện vui, chuyện liên quan đến những người đang có mặt. Họ cũng chẳng thóc mách chuyện đời tư của nhau. Thậm chí, thu nhập của hai cậu con trai bao nhiêu, ông bà Bert cũng chẳng hỏi.



Trong khi đó, hầu hết người Việt Nam chúng ta, hễ gặp nhau là kêu ca, phàn nàn, nói xấu người này, nhận xét người kia; rồi thóc mách chuyện đời tư của nhau, thậm chí, thóc mách cả chuyện đời tư của cả những người chẳng quen biết, chẳng liên quan gì đến mình. Vì thế, những cuộc gặp gỡ thiếu đi niềm vui, tiếng cười. Cuộc sống vốn dĩ đã ngột ngạt, căng thẳng, lại càng trở nên bức bối.



Tôi còn muốn học ở bố mẹ nuôi mình khả năng dùng ái ngữ, những lời nói yêu thương. Ông bà đã kết hôn được 48 năm. Nhưng mỗi ngày, họ vẫn dành cho nhau những nụ hôn, những lời như: "Anh yêu em". "Em yêu anh", vẫn tận tình chăm sóc cho nhau như hồi trẻ, thủ thỉ tâm tình mọi điều. Nhiều lần, sau cả ngày đi bộ, về đến nhà, trước mặt đông đảo bạn bè của tôi, ông Bert ngồi xoa bóp chân, mát-xa vai gáy cho bà Jet. Nhiều lần, sau những chuyến du lịch dài ngày, về đến nhà, ông Bert mở valy, sắp xếp từng chiếc áo, quần lót cho bà Bert. Nhiều lần, trong những bữa tiệc vui, khi bạn bè tôi đàn hát, ông bà ôm nhau nhảy múa khắp nhà đầy say đắm như một cặp tình nhân khiến bạn bè tôi ai cũng ngưỡng mộ.



Một thi nhân nổi tiếng, chứng kiến cuộc sống đầy an lạc, thư thái yêu thương của ông bà đã thốt lên: "Chú Sướng ơi! Nhìn cuộc sống của họ mà thấy thương người Việt mình quá. Lúc nào người Việt mình cũng lo lắng, hớt hải, sợ hãi, ngay cả người rất giàu. Đã thế, lại còn tị hiềm, kèn cựa, bon chen, đố kỵ, hãm hại nhau. Đôi khi anh có cảm tưởng mình đang sống kiếp sống không phải của con người".



Tôi cười bảo: "Thực ra, cuộc sống nhiều khổ đau ấy phần lớn là do chính mình tạo ra thôi. Ông bà Bert đâu có giàu sang hơn mình. Nhưng cái họ hơn mình chính là tư duy, là nhận thức, là thái độ sống và cách đối xử với đời, với người và với chính bản thân mình mà thôi".



Hoàng Anh Sướng
Theo vnexpress.net