Thứ Ba, 4 tháng 5, 2021

3 LOẠI RAU CỦ CHỨA ĐỘC TỐ NGUY HIỂM, ĂN NHIỀU CÒN CÓ THỂ GÂY UNG THƯ GAN, UNG THƯ DẠ DÀY

 Những món rau củ dưới đây đã được công nhận rằng có chứa độc tố nguy hiểm, có thể gây ngộ độc và ung thư, các gia đình nên tránh.


Việt Nam là một trong những quốc gia có nguồn rau củ tươi phong phú nhất, có thể kể đến như rau cải, rau muống, rau xà lách, rau cần... Theo Viện dinh dưỡng Quốc gia, rau tươi có vai trò đặc biệt quan trọng trong ăn uống hàng ngày, chúng cung cấp cho cơ thể nhiều chất hoạt tính sinh học, đặc biệt là các muối khoáng có tính kiềm, các vitamin, các chất pectin và axit hữu cơ... để cơ thể phát triển được tốt hơn.

Rau củ dù đem lại nhiều lợi ích cho sức khỏe nhưng không phải lúc nào chúng cũng an toàn để ăn. 3 loại rau dưới đây đã được công nhận rằng có chứa độc tố nguy hiểm, có thể gây ngộ độc và ung thư mà các gia đình nên tránh.

Những loại rau củ có khả năng gây ung thư, ngộ độc


1. Gừng thối

Mùa hè thường là thời điểm mà tỷ lệ mắc bệnh gan tăng cao, trong số những tác nhân gây bệnh thì ăn uống là một trong những yếu tố phổ biến nhất. Theo bác sĩ Bao Zhijun (Bệnh viện Đông Trung Quốc, Đại học Phúc Đán): Gừng thối là một thực phẩm có thể gây hại cho gan bởi chúng có chứa một lượng nhỏ safrole - đây là một loại độc tố mạnh có thể gây hoại tử các tế bào gan, lâu dần sẽ biến thành ung thư gan và ung thư thực quản.

Sau khi gừng bị thối, độc tố safrol sẽ lan ra toàn bộ củ gừng, khiến cho các bộ phận tưởng chừng lành lặn nhưng thực tế đã bị nhiễm độc. Bác sĩ cảnh báo gừng một khi đã hư hỏng thì nên vứt đi.

2. Cà chua xanh

Cà chua chín không chỉ giàu dinh dưỡng như vitamin C và vitamin A, mà nó còn có nhiều tác dụng đối với sức khỏe, đặc biệt là hỗ trợ hệ thống miễn dịch của cơ thể. Tuy nhiên, cà chua xanh thì lại rất nguy hiểm. Chúng có chứa chất solanine - một chất độc có thể gây nên các triệu chứng ngộ độc như hoa mắt, chóng mặt, buồn nôn tiết nước bọt, yếu sức… Chính vì vậy, bạn chỉ sử dụng cà chua chín để đảm bảo an toàn sức khỏe.

Ngoài ra, bạn cũng không nên ăn cà chua lúc đói vì cà chua chứa rất nhiều pectin và nhựa phenolic, những chất này có thể dễ dàng phản ứng với axit, hình thành các cục không hòa tan, làm khó chịu cho dạ dày.



3. Dương xỉ diều hâu

Dương xỉ diều hâu có tên tiếng anh là Pteridium aquilinum. Nhiều người chọn dương xỉ là món rau rừng ngon miệng mà không biết rằng dương xỉ diều hâu có chứa ptaquiloside - một loại chất độc được chứng minh là có thể gây ung thư dạ dày, vòm họng, đường tiết niệu cho cả người và động vật ăn cỏ. Ngoài dương xỉ diều hâu, sự hiện diện của ptaquiloside còn được phát hiện ở nhiều loại dương xỉ khác, nhưng ở dương xỉ diều hâu là nhiều nhất.



Con người có thể bị phơi nhiễm loại chất này qua 2 con đường: Do ăn dương xỉ diều hâu, do ăn thịt và uống sữa của động vật ăn dương xỉ. Vào năm 2007, Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Quốc tế (IARC) thuộc WHO đã phân loại ptaquilosid là chất gây ung thư nhóm 2B - nhóm này bao gồm những chất (hoặc hỗn hợp) có thể gây ung thư cho người.

Vậy đâu là loại rau củ có tác dụng chống ung thư tốt nhất?

1. Các loại rau màu xanh đậm

Rau bina, cải xoăn, rau diếp, cải bẹ, rau diếp xoăn... có chứa cellulose, axit folic và các loại carotenoit khác nhau như lutein và zeaxanthin, cũng như saponin và flavonoid. Khả năng 'chống ung thư' của rau xanh đậm là ngăn ngừa ung thư đại trực tràng, ung thư vòm họng, ung thư thanh quản và ung thư phổi.

2. Cà tím

Cà tím có chứa 13 loại hợp chất phenolic có khả năng chống lại ung thư và hỗ trợ điều trị ung thư. Đồng thời, cà tím còn có tác dụng hạ cholesterol, chống xơ vữa động mạch, từ đó ngăn ngừa bệnh tim mạch vành.



3. Khoai lang

Thử nghiệm cho thấy khoai lang đứng đầu danh sách các thực phẩm có khả năng ngừa ung thư với tỷ lệ là 98,7%. Khoai lang có chứa một chất hóa học gọi là hydroepiandrosterone, có thể ngăn ngừa ung thư ruột kết và ung thư vú.

4. Rau hẹ

Cây hẹ chứa nhiều vitamin nhóm B, vitamin K, các khoáng chất quan trọng như đồng, sắt, mandan, canxi, riboflavin… Tất cả các dinh dưỡng này đều có tác dụng hỗ trợ các bộ phận chức năng trong cơ thể. Đặc biệt hơn, trong loại rau này còn chứa chất flavonoid và lưu huỳnh tự nhiên, có tác dụng chống ung thư hiệu quả, bao gồm ung thư vú, ung thư dạ dày, tuyến tiền liệt…

5. Cà rốt

Một nghiên cứu thực hiện bởi các nhà khoa học Iran cho thấy ăn cà rốt có thể giảm nguy cơ ung thư dạ dày lên đến 26%. Bên cạnh đó, một nghiên cứu khác thực hiện bởi Đại học Chiết Giang, Trung Quốc cũng chỉ ra rằng ăn nhiều cà rốt có thể làm giảm tỷ lệ phát triển ung thư tuyến tiền liệt.

Theo Tiểu Vy/Pháp luật & bạn đọc

ĐẠO ĐỨC KINH: 4 PHẨM ĐỨC CẦN CÓ CỦA BẬC TRÍ GIẢ

 


Đối mặt với cùng một sự tình, đứng từ các góc độ khác nhau sẽ có các thái độ khác nhau, mà từ thái độ khác nhau, sẽ hình thành nên những cuộc đời khác nhau. Cuốn Đạo Đức Kinh của Lão Tử sẽ giúp chúng ta hiểu thái độ cần có của đời người.


Vào thời cổ có một thư sinh đi thi, buổi tối lúc ngủ có hai giấc mộng. Anh ta mộng thấy cây cao lương ở trên tường. Trong giấc mộng khác thì thấy mưa rơi, bản thân thì đội mũ rộng vành mở cây dù ra. Vì vậy anh ta đi tìm thầy tướng số để giải mộng. 

Thầy bói nói: “Cây cao lương trên tường, là tốn công; đội mũ rộng vành bung dù là vẽ vời cho thêm chuyện”. Chàng thư sinh vì thế mà chán nản, thu thập hành lý trở về nhà. Ông chủ nhà trọ thấy rất kỳ quái liền hỏi anh ta: “Ngày mai thi rồi, anh sao lại bỏ đi vậy?”

Thư sinh thành thật kể lại hai giấc mộng. Chủ tiệm cười nói: “Cây cao lương trên tường, đó là cao trung, đội mũ rộng vành bung dù, đây không phải là bảo vệ hai lớp đó sao”. Thư sinh cảm thấy ông chủ tiệm nói rất đúng, vì vậy ở lại, kết quả đỗ bảng nhãn cao trung. 

Nhiều khi tâm tính sẽ quyết định vận mệnh của một cá nhân. Đối mặt với cùng một sự tình, đứng từ các góc độ khác nhau sẽ có các thái độ khác nhau, mà từ thái độ khác nhau, sẽ hình thành nên những cuộc đời khác nhau.

Người có tâm tính tốt sẽ luôn nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ, dũng cảm bước về phía trước; người có tâm tính kém cỏi, cảm thấy cuộc sống chỗ nào cũng là mờ tối, cam chịu.

Bậc trí giả chân chính có thể “Không vì người mà hoan hỉ, không vì mình mà bi ai”. Dù cho bên ngoài có biến hóa như thế nào đi nữa, cũng không thể để ảnh hưởng đến tâm tính của bản thân. Mà muốn có được một tâm tính tốt cần phải làm được 4 điểm này.

1. Kính sợ 

Trong “Đạo Đức Kinh” có nói: “Cái người ta sợ, ta không thể không sợ. Nhân sinh trên đời, nhất định phải có tâm kính sợ”. Kính sợ không phải là nhu nhược, mà là sự tôn kính và lay động ở sâu trong tâm hồn. 

Triết gia cổ đại từng nói: Có những sự việc càng nghĩ càng khiến cho chúng ta cảm thấy thần kỳ và kính sợ, một là những vì sao trên bầu trời, hai là đạo đức ở trong lòng. Trên đầu ba thước có Thần linh, có lòng kính sợ, làm việc mới có điểm dừng. Trong nội tâm không có kính sợ, chẳng khác nào không có ước thúc, vì chút lợi nhỏ trước mắt mà chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Trong lòng có kính sợ, đối xử với người khác sẽ tôn trọng hơn, làm việc sẽ có chừng mực hơn. 

2. Từ bi

Từ bi còn cao hơn cả sự khoan dung. Khoan dung là trong ân oán giữa người với người, mà từ bi là thương xót với toàn bộ chúng sinh trong vũ trụ. Con người thế gian chìm đắm trong danh, lợi, tình. Hoặc bị tham, sân, si không chế đến cả mất kiểm soát. 

Từ bi là rộng lượng, là không đành lòng, là cảm hóa. Là có thể nâng cả thế giới lên, làm cho chúng sinh được giải thoát.

Lão Tử nói: “Dù là người thiện hay bất thiện chúng ta đều nên đối xử tử tế; dù là người đáng tin hay không đáng tin chúng ta cũng đều có thể tin”. Người từ bi sẽ không có thành kiến, trong mắt họ “thế gian không có người đáng hận, chỉ có người đáng thương”.

Người với người có chỗ khác nhau, cùng lắm chỉ là cảnh ngộ khác nhau, là do tạo hóa trêu người. Cho nên người có tâm từ bi càng lớn, càng dễ nhìn ra được điều này, càng có thể dung chứa được người khác.

3. Cam lòng

Trong “Đạo Đức Kinh” có nói: “Muốn cho vật gì thu rút lại thì tất hãy mở rộng nó ra đã. Muốn cho ai yếu đi thì tất hãy làm cho họ mạnh lên đã. Muốn phế bỏ ai thì tất hãy đề cử họ lên đã. Muốn cướp lấy vật gì thì tất hãy cho đã. Hiểu như vậy là sâu kín mà sáng suốt. Vì nhu nhược thắng được cương cường”.

Cuộc đời chúng ta có vô số ngã rẽ, lựa chọn cái này tức là phải bỏ qua cái kia. Bỏ đi một ít, lại có thêm một ít, không thể cái gì cũng có hết được.

Tinh lực con người là có hạn, chúng ta phải hiểu được chính mình, nỗ lực không ngừng, không được buông thả, không nên hiếu thắng, cũng không đặt mục tiêu quá xa vời, như vậy mới có thể bảo trì được một trạng thái tâm tính vững vàng.

4. Phải thiết thực

Trong “Đạo Đức Kinh” nói: “Cây lớn một ôm, khởi sinh từ cái mầm nhỏ; đài cao chín tầng khởi từ một sọt đất, đi xa ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân”. Bất kể sự việc gì nếu chỉ nói ra mà không đi làm, thì cũng không có gì cải biến thực tế cả. 

Không đầu cơ trục lợi, không chỉ vì cái trước mắt, cứ từng bước một, cuối cùng cũng có thể đến đích. Cẩn thận như lúc ban đầu thì sẽ không bị thất bại, làm việc quý ở thực tiễn và kiên trì. 

Vương Hi Chi luyện chữ hết năm này qua năm khác, kiên trì không ngừng, cuối cùng làm cho cái ao để rửa bút cũng biến thành màu mực luôn rồi, phải luyện tập đến mức như vậy mới có thể trở thành thư thánh. 

Giữ tính thiết thực, không nên theo đuổi những thứ quá xa tầm với, thành công không dành cho người viển vông, cũng không dành cho người lười biếng.

Chân Chân biên dịch


Thứ Hai, 3 tháng 5, 2021

‘THAY ĐỔI CUỘC CHƠI’: SẮP CÓ THUỐC ĐIỀU TRỊ COVID-19 UỐNG TẠI NHÀ, KHÔNG CẦN ĐẾN BỆNH VIỆN

  


Loại thuốc uống này sẽ giúp người dân không phải đến bệnh viện để điều trị COVID-19 khi chưa cần thiết, nhà sản xuất thuốc cho biết.


Một phương thức điều trị COVID-19 ‘thay đổi cuộc chơi’ sắp ra mắt dưới dạng một viên thuốc uống tại nhà để điều trị giai đoạn đầu của căn bệnh, Insider đưa tin.

 

Giám đốc điều hành công ty dược Pfizer (Mỹ), Albert Bourla, nói với CNBC hôm 27.4 rằng một viên thuốc kháng virus dạng uống có thể được uống tại nhà đang được sản xuất và có thể ra mắt công chúng vào cuối năm nay.

 

Bourla hy vọng loại thuốc uống đang được thử nghiệm này sẽ có hiệu quả chống lại nhiều biến thể của virus và được sử dụng để điều trị bệnh nhân COVID-19 mới khởi phát bệnh, trước khi họ cần tới chăm sóc đặc biệt. Ông cũng nói thêm rằng một trong những lợi ích chính của loại thuốc này là giúp người dân không phải đến bệnh viện để điều trị COVID-19 khi chưa cần thiết.

 

Loại thuốc này thuộc nhóm thuốc được gọi là các thuốc ức chế protease. Nó liên kết với các enzym của virus, ngăn không cho virus nhân lên trong tế bào người. Nói cách khác, những chất ức chế này tấn công "xương sống" của virus và ngăn không cho nó nhân lên trong hệ hô hấp của chúng ta.

 

Các thuốc ức chế protease cũng được sử dụng để điều trị các bệnh khác như HIV và viêm gan C.

 

Bourla cho biết: "Điều đó cho phép chúng tôi tin rằng nó sẽ hiệu quả hơn trong việc chống lại nhiều biến thể. Đó là tin tốt, và chúng tôi đang tiến hành các nghiên cứu và chúng tôi sẽ có thêm tin tức vào mùa hè".

 

Theo CNBC, các thử nghiệm lâm sàng giai đoạn đầu của loại thuốc này, hiện được gọi là "PF-07321332", đã được tiến hành từ tháng 3.


Theo các tài liệu do Telegraph thu thập, Pfizer dự định cho các bệnh nhân sử dụng PF-07321332 kết hợp với Ritonavir liều nhỏ, một loại thuốc kháng virus hiện đang được sử dụng để điều trị HIV. Ritonavir sẽ hoạt động như một "chất tăng cường" để làm cho PF-07321332 hiệu quả hơn.

 

Cũng theo Telegraph, Pfizer đang bắt đầu thử nghiệm loại thuốc này trên người. Các tài liệu ngày 8.2 mà Telegraph thu thập được hé lộ về chiến lược thử nghiệm của Pfizer: thời gian thử nghiệm kéo dài 145 ngày, với 28 ngày bổ sung để "sàng lọc và điều chỉnh liều lượng".


"Tính an toàn của thuốc đã được nghiên cứu trên động vật. Trong các nghiên cứu trên động vật, không có rủi ro hoặc vấn đề an toàn đáng lo ngại nào được xác định và thuốc không gây ra tác dụng phụ ở bất kỳ liều lượng nào – những liều lượng được sử dụng trong các nghiên cứu lâm sàng", tài liệu có đoạn.

 

Bourla cũng xác nhận rằng Pfizer đang tiếp tục thử nghiệm vắc xin ở trẻ em từ 6 tháng đến 11 tuổi. Ông tin rằng Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ Hoa Kỳ sẽ sớm chấp thuận việc sử dụng vắc xin Pfizer ở thanh thiếu niên.

 

(Nguồn: Insider)

 

CẢM NGUYỆT THI 感月詩 • LÊ THÁNH TÔNG (Thơ)



  




 

Cảm nguyệt thi

Trừng trừng Bích Hán thái vân thu,
Thiên tế vô hà nguyệt sắc phù.
Bách niệm công nhân can phế nhiệt,
Bất năng thanh mộng đáo Thần Châu.

 

Cảm xúc với trăng
 
Ánh mây quang rạng suốt Ngân trong,
Chẳng gợn trời không nguyệt ánh bồng.
Trăm mối suy tư gan ruột nóng,
Thần Châu khó đến mộng sao nồng.
 
Minh Đạo (Phỏng dịch)
 

 


CHIM KHÔN TIẾC LÔNG, NGƯỜI KHÔN TIẾC LỜI: SỐNG TRÊN ĐỜI CÓ 3 ĐIỀU ĐỪNG BAO GIỜ KỂ LỂ VỚI BẤT KỲ AI, CÀNG IM LẶNG VẬN MAY CÀNG TỚI

 


Hình Internet

Giao tiếp đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống, là cầu nối giữa người với người. Giao tiếp tốt giúp chúng ta dễ dàng tạo thiện cảm với mọi người xung quanh. Tuy nhiên, lộc từ miệng mà vào, họa cũng từ miệng mà ra.


Người thông minh rất giỏi ăn nói, họ biết khi nào nên nói, khi nào nên im lặng. Để thành công trong cuộc sống, có 3 điều nhất định đừng bao giờ kể lể với ai, càng im lặng vận may càng tới.

Đừng nói quá nhiều về bản thân

Khi bạn nói ít đi, bạn sẽ có nhiều thời gian để lắng nghe hơn. Bạn càng cố gắng chia sẻ về bản thân, khả năng bạn chú tâm đến những gì đối phương nói càng thấp. Nói ít làm nhiều là một kiểu ứng xử khôn ngoan trên đời, khoe khoang một cách mù quáng sẽ chỉ khiến người khác coi thường và dè bỉu bạn.

Giữ mồm giữ miệng, đừng nói nhanh, tôn trọng người khác chính là chừa chỗ cho bản thân một đường lùi và tạo dựng mối quan hệ tốt với mọi người xung quanh. Khiêm tốn và thận trọng là phải cư xử với thái độ khiêm tốn. Dù bạn có học hành xuất sắc, giàu có, năng lực thượng thừa hay được mọi người tán thưởng, bạn cũng nên học cách khiêm tốn và thận trọng trong lời ăn tiếng nói hàng ngày.

Học cách đối nhân xử thế, chu đáo trong mọi việc, hành sự thận trọng, bớt hình tượng, xây dựng mối quan hệ tốt, vận may tự nhiên sẽ đến với bạn. Quan tâm đến người khác nhiều hơn và nhận lấy sự ưu ái từ họ, đây là cách duy nhất để cả hai bên đều có lợi và được quý nhân phù trợ.

Đừng nói về bí mật của bản thân ở khắp mọi nơi

Cổ nhân xưa có câu, thứ khó đoán nhất trên đời chính là lòng người, một số chuyện có thể do người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Không phải ai cũng có thể giữ bí mật và sự riêng tư cho bạn, một khi bạn không dè dặt với người khác thì việc đem điểm yếu của mình cho người khác biết, lúc đó bạn lại càng lo lắng hơn.

Không phải ai cũng có thể giữ bí mật và chuyện riêng tư cho bạn, một khi bạn không quyết định chia sẻ bí mật với một ai đó, đồng nghĩa bạn đã để lộ điểm yếu cho đối phương nắm giữ.

Trong sâu thẳm mỗi người đều có điều gì đó ít nhiều không thể nói ra, và đó chính là phòng tuyến cuối cùng của chúng ta. Giữ kín bí mật không để người khác biết chính là một loại trách nhiệm với bản thân.

Khi những bí mật và sự riêng tư của bạn bị lộ ra, cả thế giới sẽ biết được con người thật sự của bạn. Bạn sẽ mất đi phòng tuyến bảo vệ cuối cùng. Với bạn, đó là bí mật “sống để bụng, chết mang theo”, nhưng với người khác, đó chỉ như một trò đùa.

Chia sẻ với bạn bè là tốt, nhưng không phải chuyện gì cũng có thể nói hết ra. Bạn có nhiều loại, bạn tốt và bạn xấu. Bạn tốt hôm nay cũng có thể trở thành bạn xấu ngày mai. Xã hội này quá phức tạp, chuyện gì giữ được cho riêng mình, hãy giữ thật chặt.

Sống trên đời, đừng có dã tâm làm tổn thương người khác, và luôn phải đề phòng những kẻ xấu xung quanh. Chúng luôn rình rập đợi ngày bạn lộ sơ hở, điểm yếu để làm tổn thương bạn.

Hãy luôn chừa một lối thoát cho chính mình, đừng để lộ hết những bí mật của bản thân. Chính miệng mình, bạn còn không khống chế được, làm sao bạn có thể điều khiển được miệng lưỡi thiên hạ?

Người biết giữ mồm, giữ miệng sẽ không gặp xui xẻo. Bí mật là điều chỉ có một người biết, nếu có người thứ hai thì sẽ có người thứ ba, thứ tư và thậm chí là nhiều hơn thế nữa.

Đừng reo rắc nỗi lo của bản thân

Thực tế, mỗi người đều có những nỗi buồn và mối bận riêng. Không có quá nhiều người trên thế giới thực sự quan tâm đến bạn như bạn kỳ vọng. Và không ai muốn trở thành “chiếc xe rác” chứa đầy ưu phiền của người khác.

Hãy tự mình nếm trải những đau khổ, tự chữa lành những tổn thương và đừng nói những điều mình có thể làm với quá nhiều người. Người hiểu bạn thì ít, kẻ cười nhạo, thấy phiền sẽ luôn nhiều hơn.

Không ai muốn nghe bạn phàn nàn và ngược lại, chính chúng ta cũng không muốn nghe những lời than thở từ người khác. Những muộn phiền của bạn không phải là chuyện người ngoài muốn quản là được. Do đó, hãy cố gắng truyền đi nguồn năng lượng tích cực, mọi người luôn thích sự vui vẻ. Hòa khí sinh tài lộc, may mắn sẽ đến với bạn.

Theo Doanh nghiệp và Tiếp thị

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2021

TẮM NƯỚC NÓNG HAY NƯỚC LẠNH TỐT HƠN CHO SỨC KHỎE?

 


Ảnh Pixabay.

Có người cho rằng tắm nước lạnh rất dễ bị bệnh, trúng gió, nhưng cũng có người cho rằng tắm nước nóng thì bị khô da. Vậy thực hư chuyện này là như thế nào, tắm nước nóng hay nước lạnh sẽ tốt cho sức khoẻ hơn. Cùng xem giải đáp qua bài dưới đây.

Lợi ích của việc tắm nước nóng

Thông thường khi bị cảm, bạn hay phải tắm với nước nóng. Nước nóng sẽ giúp làm thông thoáng khoang mũi, giảm các triệu chứng nghẹt mũi, giúp cho hô hấp được dễ dàng hơn.

Tắm trong làn nước nóng còn giúp các cơ bắp của bạn được thư giãn, tránh khỏi đau nhức và lấy lại được sự linh hoạt cho cơ thể sau những giờ hoạt động, làm việc mệt mỏi.

Nước nóng như là một liều thuốc an thần mà thiên nhiên ban tặng, giúp xoa dịu những mệt mỏi, căng thẳng và giúp thần kinh của bạn ở trong trạng thái thư giãn nhất, thư giãn cơ bắp, không đau đầu và lưu thông máu hiệu quả.

Khi tắm với nước nóng, các áp lực lên các khớp bị cứng, bị sưng sẽ giảm bớt đi, do đó, sau khi tập thể dục ở cường độ cao, bạn có thể tắm với nước nóng để xoa dịu các khớp, tránh gây tổn thương lên nó.

Tắm với nước nóng còn giúp tiêu diệt những loại vi khuẩn gây bệnh mà bạn đã tiếp xúc khi đi ra ngoài. Ngoài ra, nước nóng còn giúp bạn có được giấc ngủ ngon và ngủ sâu hơn.

Lợi ích của việc tắm nước lạnh

Tắm nước lạnh sẽ giúp kích thích các mạch bạch huyết và hệ miễn dịch từ đó sản sinh ra các tế bào chống lây nhiễm và tăng cường miễn dịch cho cơ thể, chống lại vi khuẩn, vi rút.

Nước lạnh còn giúp tăng nhịp tim do tuần hoàn máu hiệu quả, giúp bạn tập trung tối đa vào công việc. Nước lạnh kích thích các dây thần kinh và loại bỏ những cảm giác buồn ngủ và lười biếng mỗi sáng của bạn, giúp bạn tập trung hoàn toàn năng lượng cho buổi sáng. Khi tắm bằng nước lạnh, não bạn sẽ được kích hoạt tràn đầy sinh lực.

Ngoài ra, nước lạnh còn kích thích sự trao đổi chất trong cơ thể. Tắm với nước lạnh còn giúp bạn đốt cháy được calo, chất béo. Có nghiên cứu cho rằng bạn có thể giảm tới 4kg/năm mà không cần ăn kiêng hay tập luyện gì.

Ngoài ra, nước lạnh còn giúp tăng nồng độ beta-endorphin và noradrenalin trong máu và não để giúp cho tâm trạng bạn vui vẻ, thoải mái và chống trầm cảm.

Như vậy, không có câu trả lời chính xác là tắm nước nóng hay nước lạnh tốt hơn mà tắm nước nóng hay nước lạnh sẽ tốt hơn nếu bạn tắm đúng lúc, đúng thời điểm, đúng nhiệt độ để được hiệu quả cao nhất.

Buổi sáng bạn thích hợp với nước lạnh, và buổi tối thì nên tắm nước nóng. Sau 23 giờ trở đi bạn tuyệt đối không nên tắm, đặc biệt là vào mùa đông.

Nước nóng giúp hạn chế bệnh cảm, ho, sổ mũi, đau đầu. Còn nếu bạn khó ngủ thì tắm nước nóng sẽ giúp cơ thể bạn thư giãn và ngủ ngon hơn rất nhiều.

Tuy nhiên nếu như tắm nước nóng bạn phải chú ý đến nhiệt độ nước, nếu nhiệt độ quá cao sẽ lấy đi chất dầu của da đầu, nở lỗ chân lông và làm tim bạn mệt hơn. Nhiệt độ tắm thích hợp vào mùa đông sẽ là 24-29 độ C.

Khi tắm với nước nóng hoặc lạnh, bạn không nên dội nước thẳng từ đầu xuống, rất dễ gây đột quỵ cho bản thân. Bạn phải làm ướt tay, chân rồi mới làm ướt toàn bộ cơ thể.

Theo DKN

CÂY MUỐN LẶNG MÀ GIÓ CHẲNG MUỐN NGỪNG...

 

                             
                                           
Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẽo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” 

Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai. Cô ta hằn hộc nhìn chồng. Anh gắp thử một miếng ăn, nhả ra ngay tức thì.

Con trai nói : “Anh không phải đã dặn em rồi sao, mẹ bị bệnh không thể ăn quá mặn !”

“OK ! Mẹ là của anh, sau này do anh nấu nhé !” Con dâu giận dỗi đi thẳng vào phòng. Con trai chỉ còn cách thở dài, và quay sang nói với mẹ : “Mẹ, đừng ăn nữa, con đi nấu mì cho mẹ ăn.”Mẹ nói : “Không phải con có chuyện muốn nói với mẹ sao, có thì giờ hãy nói, đừng để trong lòng !”

Con trai nói : “Mẹ à, tháng sau con được thăng chức, con sẽ rất là bận … còn phần vợ con, cô ta nói muốn ra ngoài kiếm việc làm, cho nên ……”

Ngay lập tức mẹ hiểu ý con trai muốn nói gì : “Con trai ơi, đừng gửi mẹ vào viện dưỡng lão nhé con !” Giọng nói nức nghẹn như khẩn cầu van xin .

Con trai trầm tư nghĩ ngợi một hồi lâu, trong đầu anh ta như đang cố tìm một lý do tốt hơn để thuyết phục mẹ : “Mẹ à, thật ra viện dưỡng lão không phải là một nơi không tốt, mẹ biết rồi đấy, khi vợ con kiếm được công việc, nhất định sẽ không còn thời gian chăm sóc mẹ chu đáo nữa đâu. Trong viện dưỡng lão vừa có cái ăn, vừa có chỗ ở, lại có người chăm sóc, không phải tốt hơn nhiều so với ở nhà hay sao ?”

Tắm xong, ăn tạm một tô mì gói, con trai bèn đi vào phòng sách. Anh thờ người đứng trước cửa sổ, có vẻ do dự. Ngày ấy mẹ còn trẻ đã ở góa, ngặm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn nên người, và còn gửi anh ra nước ngoài du học. Nhưng, bà chưa bao giờ dùng tuổi thanh xuân của mình đã một đời hy sinh vì anh đem ra uy hiếp mặc cả về sự hiếu thảo của anh, ngược lại là vợ đã đem hôn nhân ra uy hiếp anh ! Không lẻ phải cho mẹ vào viện dưỡng lão thật sao ? Anh tự hỏi bản thân, anh ta có chút không nhẫn tâm.

“Có thể cùng cậu đi hết cuộc đời là vợ cậu, không nhẽ là mẹ cậu sao ?” Con trai của bác Tài thường hay nhắc khẻ anh như thế.“Mẹ cậu đã lớn tuổi như thế, tốt số thì có thể sống thêm vài năm, Tại sao không tranh thủ thời gian đó sống thật hiếu thảo với bà cơ chứ ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu!” Bà con họ hàng thường hay khuyên nhủ anh như thế.

Con trai không muốn suy nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ vì thế mà thay đổi quyết định. Ánh mặt trời tắt dần những tia nắng chói chang và khuất dần sau ngọn đồi, trả lại bầu trời một màn đêm u tịch. Một ngôi nhà quý tộc dành cho người già được xây dựng ở vùng ngoại ô trên đồi núi.

Đúng thật, tiền càng chi ra nhiều, con trai càng cảm thấy an lòng. Khi con trai dắt mẹ bước vào đại sảnh, một chiếc ti vi 42 inch mới tinh đang chiếu một bộ phim hài, nhưng người xem nơi ấy không hề nở một nụ cười.

Những người già mặc cùng một kiểu áo, tóc tai đều na ná nhau đang ngồi cô quạnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc đờ đẫn đến u buồn. Có người thì đang ngồi lẩm bẩm một mình, có người thì đang chầm chậm cúi người xuống muốn nhặt lấy một mẫu bánh vụn đang nằm trên sàn nhà.

Con trai biết mẹ thích nơi tươi sáng, vì thế đã chọn cho bà một căn phòng đầy đủ ánh sáng. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới bóng râm là một vườn cỏ thơm ngát. Mấy cô y tá đang đẩy những người già ngồi trên xe lăn, cùng họ tản bộ dưới ánh hoàng hôn, bốn bề tĩnh lặng khiến cho người cảm thấy xót lòng. Dù hoàng hôn có đẹp bao nhiêu, ánh chiều tà rồi cũng dần buông xuống, anh ngậm ngùi tiếc nuối.

“Mẹ ơi, con … con phải đi rồi !” Mẹ chỉ biết gật đầu.

Khi anh đi khỏi, đôi tay gầy guộc của mẹ giơ lên vẫy chào anh, miệng không còn một chiếc răng, đôi môi khô tái nhợt muốn lên tiếng gọi với anh, nhưng gọi không thành tiếng, lộ ra một ánh mắt ngập ngừng đậm vẻ u sầu.

Lúc này con trai chợt nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc dần, đôi mắt sâu thẩm và khuôn mặt xuất hiện nhiều vết chân chim. Mẹ quả thật đã già đi rồi !

Anh chợt hồi tưởng lại một số chuyện ngày xưa. Năm đó anh mới 6 tuổi, mẹ có công chuyện phải về quê, không tiện dắt anh theo, nên đành phải gửi tạm nhà bác Tài vài hôm. Lúc mẹ sắp rời khỏi, anh sợ hãi ôm chặt lấy chân mẹ không chịu buông, khóc thật thê lương và kêu gào trong nước mắt : “Mẹ, mẹ ơi, đừng bỏ con mà đi ! Mẹ đừng có đi mẹ ơi !” Cuối cùng mẹ cũng không bỏ lại anh một mình ……

Anh vội rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, không dám ngoáy đầu nhìn lại, anh sợ, sợ cái ký ức ấy hiện về như bóng ma cứ lờn vờn bám lấy anh.

Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và mẹ vợ đang hăng tiết vứt bỏ tất cả những vật dụng trong phòng của mẹ với khuôn mặt khoái chí vui mừng.

Một chiếc huy chương —– đó là chiến lợi phẩm đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn hồi tiểu học của anh với chủ đề “MẸ CỦA TÔI” ; Một quyển từ điển Anh – Việt —– đó là món quà đầu tiên mẹ đã dành dụm tiền chi tiêu cả tháng trời để mua tặng anh ! Và còn nữa, chai dầu gió mẹ phải xoa trước khi đi ngủ, không có anh xoa dầu cho bà, gửi bà đến viện dưỡng lão thì còn ý nghĩa gì nữa kia chứ ?

“Đủ rồi, đừng vứt nữa !” Con trai tức giận.

“Rác nhiều như thế, không đem vứt đi, thì sao có thể chứa được đồ của tôi.” Mẹ vợ thở hổn hển nói.

“Thì đúng rồi đấy ! Anh mau mau đem cái giường cũ nát của mẹ anh khiên ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ mua cho mẹ tôi một chiếc giường mới !”

Một đống ảnh lúc ấu thơ chợt hiện ra trong mắt anh, đó là những tấm ảnh mẹ đã dẫn anh đi sở thú chụp lưu niệm.

“Tất cả đều là tài sản của mẹ tôi, một thứ cũng không được bỏ !”
“Anh tỏ thái độ gì vậy hả ? Dám lớn tiếng với mẹ tôi ưh, tôi bắt anh phải xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức !”

“Tôi cưới cô là có nghĩa vụ yêu thương mẹ cô, tại sao ? Cô lấy tôi thì không thể yêu thương mẹ tôi được sao ?”

Cơn mưa sau đêm tối mang một chút hơi lạnh lẽo, đường phố vắng lặng đìu hiu, xe cộ và người đi trên đường thưa thớt dần. Một chiếc xe hơi đang chạy vượt đèn đỏ và phóng qua những biển cấm nguy hiểm, không ngừng tăng tốc phóng nhanh trên đường. Chiếc xe hơi ấy chạy thẳng đến viện dưỡng lão được nằm trên lưng chừng đồi núi, anh ngừng xe và phóng nhanh lên lầu, mở cửa phòng ngủ của mẹ. Anh đứng nhìn bất động, mẹ đang lấy tay xoa đôi chân phong thấp của mình âm thầm khóc trong đêm.

Bà nhìn thấy con trai đang cầm trên tay chai dầu gió, cảm thấy an ủi và nói : “Mẹ quên lấy đi, cũng may con mang đến cho mẹ !”

Anh bước vội đến bên mẹ và quỳ xuống.

“Tối rồi, tự mình mẹ có thể xoa được mà, ngày mai con còn phải đi làm, hãy về nhà đi !”

Anh ngập ngừng một hồi lâu, nhưng cuối cùng không nhịn được khóc và nói : “Mẹ ơi, con xin lỗi, xin hãy tha thứ cho con ! Chúng ta cùng về nhà nhé !”

"Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu ..." 

                                                                                                  Nguồn internet

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2021

CẢNH GIỚI TRÍ TUỆ: NÚI CAO KHÔNG LỜI, NƯỚC SÂU KHÔNG CÓ SÓNG

 


Ảnh VTC News

Người sống nơi thế gian, tâm trí cần thoáng đạt một chút, được – mất xem nhẹ một chút, mục tiêu giảm xuống một chút, tâm danh lợi ít đi một chút, cân nhắc suy nghĩ vì người khác nhiều hơn một chút. Đây chính là cảnh giới của trí tuệ.


Lòng tham là thứ đáng sợ nhất, không những chỉ phá hủy, hủy hoại đi những thứ hữu hình, mà còn có thể làm đảo loạn thế giới nội tâm của bạn, khi đứng trước tâm tham lam còn khiến lòng tự tôn cùng những nguyên tắc bạn tuân thủ đều có thể sụp đổ.

Ngu si cùng cố chấp, oán cùng hận, sẽ chỉ làm cho tâm trí quay cuồng, khiến người bất an. Buông xuống những “có – không”, “đúng – sai”, tâm trí mới có thể thông suốt, nhẹ nhõm tự nhiên và đẩy xa tâm vô minh ngu si. Thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau có một niệm, một khi phiền não buông xuống liền sẽ hóa thành tâm bồ đề, suy nghĩ một khi đã chuyển biến tâm tình liền trở thành bầu trời quang tạnh.

Người biết đủ thường vui, là một cảnh giới cao đẹp của sinh mệnh, sống trên thế giới này, người cùng người trong thế gian mỗi ngày đều tồn tại rất nhiều cám dỗ mê hoặc, mọi thứ chúng ta nhất định phải lần lượt tuần tự mà dần dần tiến lên, lượng sức mà làm, tất cả mọi sự nắm bắt có độ, sống có chừng có mực.

Tâm trong sạch hết thảy sẽ minh bạch, tâm vẩn đục hết thảy đều u ám; tâm si hết thảy sẽ mê, tâm ngộ hết thảy thanh tỏ, tâm là đạo diễn của vở kịch cuộc đời, suy nghĩ là nguồn gốc của thước phim cảnh đời, hết thảy đều từ tâm tạo thành, căn nguyên đều ở nội tâm, thế giới là bóng ảnh của tâm người, cảnh giới là biến hóa của tâm người mà tạo thành.

Đừng mang ánh mắt tổn thương đi soi nhìn quá khứ, bởi vì dĩ vãng chỉ là dĩ vãng, quá khứ đã đi qua không thể quay trở về, cách thông minh nhất chính là sống sao cho tốt nhất đối với hiện tại của bạn. Hiện tại chính là đang nắm giữ ở trong tay của bạn, bạn phải đường đường chính chính trong cái khí chất nhất loạt mà chào đón tương lai, mà biến tương lai phía trước trở thành đẹp nhất có thể.

Lắng nghe, lĩnh hội là chìa khóa khai mở cánh cửa tâm hồn, nếu có người tìm đến bạn để dốc bầu tâm sự, giãi bày nỗi lòng, bạn nhất định phải nhẫn nại chăm chú, nhập tâm mà lắng nghe, bởi vì đó là họ tín nhiệm và uỷ thác đối với bạn, sự lắng nghe của bạn cũng là một sự an ủi, cộng hưởng, cỗ vũ đối với họ.

Thế giới không thiên vị nặng nhẹ nghiêng về bên này bên kia, bạn không cần thiết phải đi tranh giành cái gì, cuộc sống chỉ bởi dục vọng trong tâm người làm mê loạn, thì mới nhất định phải phân thành thứ bậc cao thấp. Không tranh là cảnh giới cao của cuộc đời. Rất nhiều lúc, giữ vững tầm nhìn của bản thân mình, kỳ thực là một loại nội hàm và tu dưỡng, cũng là một loại thành thật chất phác và tốt bụng.

Lắng nghe là một dạng tư thái của cuộc sống, nó là một kiểu đối đãi thân thiết, tin cậy từ tận trong lòng, là mỹ diệu của giao lưu. Học được lắng nghe là một loại pháp bảo của xử thế, dù cho bạn cấp bách muốn nói bàn chuyện gì khác, cũng không nên nóng lòng vội vàng, chăm chỉ mà lắng nghe người khác, đợi đến khi họ dốc bầu tâm sự giãi bày hết, kiên trì tiếp thêm nữa bạn sẽ có những thu hoạch ngoài ý muốn.

Trên thế giới này, có thể chân chính cảm thụ được cuộc sống mỹ hảo nhất thì chỉ có 2 kiểu người, đó là trẻ thơ cùng người già nhìn thông thấu thế sự, lứa tuổi trẻ thơ vô tư là bởi vì cách nghĩ của trẻ nhỏ rất giản đơn, người lớn tuổi trầm tĩnh an tường là bởi vì họ đặt mình đứng ở một góc độ khác bên ngoài, và thấu hiểu đạo lý chân thực của cuộc sống.

Núi cao không lời, nước sâu không có sóng

Đời người sống trên thế gian nên cùng thấu ngộ đạo lý nhân sinh: “Cao sơn vô ngữ, thâm thủy vô ba”, tạm dịch: “Núi cao không lời, nước sâu không có sóng”. Ý nói: Người có cảnh giới cao, tâm tĩnh thì sẽ không dài dòng, không chấp nhặt hay gợn sóng lăn tăn.

Trên thế giới này chỉ duy nhất có một điều sẽ không thay đổi, đó chính là thế giới luôn sẽ không ngừng biến đổi, bạn phải tin vào sức mạnh của thời gian, vì vậy hãy nhanh chóng thoát mình ra khỏi quá khứ, phóng thích nỗi nhớ, sâu chuỗi đúc kết quá khứ, nhưng không phải là tối ngày gặm nhấm quá khứ đã trôi qua, rất nhiều thứ của quá khứ đã không còn có ý nghĩa đối với hiện tại của bạn, bạn hãy ngẩng đầu lên một chút, để nhìn đường đi gồ ghề trước mặt, và bước những bước đi cho vững chắc, tiến lên phía trước!

Cũng không cần phải kỳ vọng quá nhiều, không cần phải giả tưởng, đừng cưỡng cầu, hãy cứ thuận theo tự nhiên, một điều gì đó nếu như đã chủ định sẽ xảy ra thì nhất định sẽ xảy ra, chúng ta không thể cải biến thời tiết, nhưng có thể cải biến tâm tình; chúng ta không thể cải biến dung mạo, nhưng có thể triển hiện dáng vẻ vui cười; chúng ta không thể khống chế, kiểm soát người khác, nhưng có thể nắm giữ chính mình; chúng ta không thể biết trước ngày mai, nhưng có thể tận dụng hôm nay; chúng ta không thể thắng lợi mọi thứ, nhưng có thể tận lực mọi sự.

Vận mệnh hãy tự mình nắm giữ ở trong tay, ví như hạnh phúc, bạn không hạnh phúc, ai sẽ đồng cảm với nỗi đau của bạn; ví như kiên cường, bạn không kiên cường ai sẽ thương xót sự yếu đuối nhút nhát của bạn.

Ví như nỗ lực cố gắng, bạn không cố gắng, ai sẽ giúp đỡ dìu dắt bạn từ xuất phát điểm đến nơi bạn dừng lại; ví như trân quý, bạn không quý tiếc, ai sẽ cùng bạn tuổi thanh xuân vùn vụt phôi phai; ví như kiên trì, bạn không kiên trì, ai sẽ cùng bạn khi tiến khi lui… Chỉ có tự mình nắm giữ vận mệnh trong tay, mới có thể khiến sinh mệnh của chúng ta tỏa sáng.

Thân cư ngụ ở nơi xã hội này có đôi khi cảm giác lực bất tòng tâm, không biết nói lời cho bóng bẩy, dù là đã không dành cho mình lợi ích riêng nào đó, ngay cả khi đã nỗ lực chăm chỉ rồi, ngay cả khi cũng khẳng định rằng không có nhiều người tranh giành cướp công đi nữa, cũng không cách nào thành kiểu người ở trên tầng cao, cũng không cách nào làm cho hết thảy mọi người đều thích bạn. Nhưng mỗi một lần khi nản lòng thối chí nhất định xin hãy đừng quên rằng: bạn mặc dù tầm thường, nhưng chân thật nhất, bạn tuy rằng vì tốt bụng thiện lương mà chịu tổn thương, nhưng cuối cùng nhất định có thể đạt được hạnh phúc.

Đạm bạc chân thật là đối với nhân cách của bản thân mình, đối với tôi luyện của tình cảm, là quên đi cả 2 thứ “vật” và “ngã” tại ngay trong rối nhiễu của trần thế, là một loại tường hòa của nội tâm, cũng là một loại tĩnh lặng thâm sâu, nó là lĩnh hội sâu sắc của cuộc đời, là cảnh giới cao của nhân sinh; đối diện với hồng trần huyên náo, đối diện với phồn hoa cám dỗ, dùng một phần bình tĩnh, một phần ung dung đến đối diện cuộc sống, được mà thản nhiên, mất mà đạm nhiên, ung dung tự tại.

Chúng ta không thể lựa chọn được sinh mệnh, nhưng chúng ta có thể lựa chọn cách thức sống.

Ban Mai biên dịch