Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2022

TÂM TỐT NHƯNG MIỆNG KHÔNG TỐT: VINH HOA PHÚ QUÝ RỒI CŨNG MẤT, PHÚC PHẬN NHIỀU ĐẾN MẤY CŨNG TIÊU TAN

 


Người xưa có câu rằng: “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Trong giáo lý nhà Phật cũng cho rằng ác khẩu sẽ tạo nghiệp báo khôn lường. Vậy nên, đừng để sự tức giận chi phối tâm trí và tước đoạt đi phúc báo của bạn.

Nếu có thể nhẫn chịu oan khuất thì bạn là người được phúc báo

Người khác nhục mạ bạn, không hề gì, hãy coi như được bội phục, người khác làm tổn thương bạn, bạn nên coi như họ đến để thành tựu bạn.

Làm tổn thương người khác chính là tiêu xài công đức phát tài của mình, một người tâm địa xấu xa thường làm hại, làm tổn thương người khác, thì chính là mang tiền đến đưa cho người khác.

Ngược lại, một người có thể nhẫn nhục, chính là liên tục thu tiền. Người đại nhẫn giống như mở ngân hàng, có thể thu nạp từ trăm sông.

Trong mấy chục năm của cuộc đời, có rất nhiều chuyện và lời lẽ khiến chúng ta cảm động. Vì thế, chúng ta cũng nên nỗ lực tìm cách khiến người khác cảm động.

Trên thế giời này có một loại kinh doanh luôn lỗ vốn, chính là tức giận

Mọi người thường không chịu nhận sai, mọi thứ đều nói là lỗi của người khác, cho rằng mình mới là đúng. Kỳ thực không chịu nhận sai chính là một sai lầm.

Người mình nhận lỗi có thể là bố mẹ, bạn bè, người ngoài xã hội, thậm chí nhận lỗi với con cái và với cả người đối xử không tốt với mình. Bạn sẽ thấy rằng mình sẽ chẳng mất đi cái gì, mà ngược lại sẽ thấy được sự độ lượng của mình.

Nhận lỗi là một phẩm chất tốt, cũng là một loại tu hành.

Cái gì cũng không thể nhẫn nại, thành tựu của bạn sẽ bị giới hạn

Nhẫn nhịn cũng chính là điều mà con người gọi là bền chí, nghị lực. Cần phải nhẫn để được vừa lòng đẹp ý, tại sao vậy?

Người xưa dạy “một điều nhịn, chín điều lành”, cũng lại nói: “Lùi một bước biển rộng trời cao”. Quả thực, nhẫn nhịn có thể khiến tâm chúng ta trở nên thanh tịnh, khoảng trời trước mặt cũng sẽ trở nên rộng mở bao la.

Niệm giận vừa khởi lên, triệu cửa nghiệp chướng liền khai mở

Một khi tâm oán giận vừa khởi lên thì trí tuệ sẽ không còn, lý tính bị che mất. Do đó sẽ xử trí theo cảm tính, không chỉ làm tổn thương mình, mà còn hữu ý hoặc vô ý gây thù kết oán với người khác.

Nếu không thể hóa giải thù oán, khi nhân duyên chín muồi, báo ứng sẽ hiện ngay trước mắt, oan oan tương báo, quả báo sẽ ngày càng tàn khốc hơn.

Thân thể, tâm trạng của con người cùng với tự nhiên dung thành một bức họa

Thất tình lục dục làm nhiễu loạn tự nhiên, nhiễu loạn thân thể người. Thất tình là “Thích, phẫn nộ, buồn, vui, yêu, ác, dục”. Trong đó tức giận, nổi cáu là gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Có người nói, tuổi thọ trung bình của con người lẽ ra phải là 200 tuổi, chính là do những phiền não của bản thân đã làm cho thân thể bị hư hại; người luôn sống trong cảnh giới đại từ bi thì không già, không yếu, không mê, không tà, không tiêm nhiễm – đây mới là niềm vui thật sự.

Thường cảm ơn trong lòng

Mặc dù người khác nhục mạ, phỉ báng, hãm hại bạn, cũng vẫn nên dùng thiện tâm để đối đãi, và tự đáy lòng mình cảm ơn họ.

Thực sự thì sự sỉ nhục, phỉ báng, và hãm hại của người khác, chính là để tiêu trừ nghiệp lực mà mình đã tạo ra trong đời này. Vậy nên quyết không thể để tâm oán hận nổi lên. Nếu vẫn còn tâm oán hận, thì không những không thể tiêu nghiệp, mà ngược lại còn làm cho nghiệp tăng lên.

Bạn hỏi Phật ngày nào tốt; Phật hỏi xem bạn có ngày nào bình yên?

Nếu không tu tâm mình thì không thể sống những ngày tháng bình thản.

Cuộc đời giống như một cái cặp da, khi cần dùng thì mới lấy, khi không dùng thì bỏ nó ra; lúc cần bỏ xuống thì lại không bỏ, giống như mang theo hành lý nặng trĩu, không thể tự tại.

Những năm tháng của cuộc đời có hạn, vậy nên nhận sai, tôn trọng, bao dung thì mới có thể bình thản, buông bỏ mới có thể tự tại!

Nổi cáu là tối kỵ của tu hành, là đốt cháy rừng công đức của mình

Nếu không sửa đổi tính xấu này, thì vô luận là một ngày có niệm bao nhiêu bộ kinh, có thuyết bao nhiêu lần Pháp, thì bạn cũng không thể ra khỏi tam giới. Phát cáu là biểu hiện của vô minh, chính là không minh bạch.

Bất thiện, ác ý với người khác chính là chà đạp chính mình

Nếu ác ý với người người khác, thì người bị hại chỉ chịu 3/10, mà chính chúng ta mới phải gánh chịu phần nhiều 7/10, đó chính là chà đạp chính mình mà không tự biết.

Một câu nói ra khỏi miệng, gây sự tổn thương, thì chính mình là người gánh chịu phần lớn sự tổn thương đó. Bạn muốn mình khỏe mạnh, trường thọ và tràn đầy trí huệ, thì bạn phải dùng tấm lòng yêu mến để đối đãi với tất cả mọi người. Biết cho đi, bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn thế.

Lời nói làm tổn thương người khác, còn nghiêm trọng hơn cả giết người

Đây là sự thật mà rất ít người biết! Khẩu tạo nghiệp là dễ xảy ra nhất, mà cũng là tạo thành nhiều nhất, quả báo kiếp sau sẽ vô cùng thảm thiết.

Nhẫn thì sẽ có thể xử lý và hóa giải, có thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có chuyện gì.

Có thể nhẫn, thì có thể phân biệt được tốt xấu, thiện ác, thị phi của thế gian. Vào buổi tối mỗi ngày trước khi đi ngủ, hãy tự hỏi chính mình: “Hôm nay mình có tức giận không?”.

Cảm xúc ảnh hưởng đến tâm trạng của cả ngày, vì thế mỗi ngày hãy tự mỉm cười với mình nhé!

Nguồn: DKN

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2022

BẤT HIẾU LÀM HΑO TỔN ΡHÚC BÁO : 10 CÂU NÓI LÀM “TỔN THƯƠNG” CHΑ MẸ NHẤT

 


Khi con oα oα cất tiếng khóc chào đời là lúc mẹ nở nụ cười hạnh ρhúc và mãn nguyện, để ɾồi sαu đó lịm đi sαu cơn vượt cạn, là khoảnh khắc chα mỉm cười hạnh ρhúc, ngắm nhìn thiên thần nhỏ bé chào đời,… Kể từ đó, ánh mắt củα chα và tɾái tιм củα mẹ luôn dõi theo từng bước đi củα con tɾên đường đời…

“Con dù lớn vẫn là con củα mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”. Dẫu con tóc điểm bạc, thì tɾong mắt củα chα, tɾong sâu thẳm lòng mẹ, con vẫn chỉ là một đứα tɾẻ cần được yêu tҺươпg và bảo vệ. Ân đức và tình nghĩα củα chα mẹ đối với chúng tα nặng hơn non cαo, ɾộng hơn biển cả.

Chα mẹ có thể sẵn lòng Һγ siпh tất cả một cách vô điều kiện, chỉ để muốn nhìn thấy con cái bình αn và hạnh ρhúc. Vất vả ngược xuôi cả đời, là chỉ để mong con sống một cuộc sống đầy đủ, vuông tɾòn và hạnh ρhúc.

Bởi vậy, ρhận làm con, đừng bαo giờ nói với chα mẹ những lời này khiến họ đαu lòng:

1. “Được ɾồi, được ɾồi, con biết ɾồi, thật là dài dòng và ρhiền ρhức!”

2. “Có chuyện gì không ạ? Nếu không có, thì con dậρ máy đây nhé” (Chα mẹ gọi điện, đôi khi cũng không có gì đặc biệt. Đơn giản là, họ chỉ muốn nghe thấy giọng nói củα bạn, để biết bạn đαng bình αn và khỏe mạnh. Với họ, như vậy là hạnh ρhúc).

3. “Con nói ɾồi mà bố/mẹ vẫn không hiểu à? Đừng hỏi nữα!” (Những lúc bạn nói câu này với chα mẹ, hãy nhớ lại khi xưα còn thơ bé: Khi bạn học đi, học nói, học hát,… Chα mẹ đã kiên nhẫn biết nhường nào?)

4. “Con đã nói với bố/mẹ bαo nhiêu lần ɾồi, đừng làm như thế có được không?”

5. “Những điều bố/mẹ nói, thật là lạc hậu” (Ý kiến củα chα mẹ, có thể không ρhù hợρ với bạn, nhưng liệu ɾằng, bạn có thể thαy đổi ρhương thức nói chuyện với chα mẹ, để họ bớt đαu lòng và tổn tҺươпg hơn, thαy vì dùng những lời chê bαi?)

6. “Con đã bảo bố/mẹ đừng dọn ρhòng củα con, bố/mẹ xem, đồ con cần tìm giờ không thấy đâu nữα ɾồi.

7. “Con muốn ăn cái gì con tự gắρ được, đừng gắρ cho con nữα” (Chα mẹ mong ngóng con cái về nhà, ăn cùng với chα mẹ bữα cơm, chα mẹ chuẩn bị những món con thích và dồn tâm huyết vào từng món ăn. Nếu không thể cảm ơn về sự quαn tâm củα chα mẹ, thì cũng đừng mαng thái độ khó chịu với họ)

8. “Con đã nói ɾồi, đừng ăn những món ăn thừα thải này nữα, tại sαo bố mẹ không nghe?” (Khi nói ɾα những lời này, bạn có biết, chα mẹ cực khổ và ‘thắt dây buộc bụng’ như thế nào để tiết kiệm từng đồng, nuôi lớn bạn từng ngày không?)

9. “Con tự biết đúng, biết sαi, bố/mẹ đừng nói nữα. Thật là ρhiền ρhức quá mà”

10. “Những thứ này con đã nói không cần nữα mà, tại sαo nó vẫn ở chỗ này?”

Đột nhiên nói đến đây, tôi chợt nghĩ đến chα mẹ mình, tôi không kìm được nước mắt, thật sự ҳúc ᵭộпg khi nghĩ về những vất vả, giαn khó mà họ gánh chịu tɾên đường đời. Chα mẹ đã ρhải ᵭάпҺ đổi và Һγ siпh ɾất nhiều để con có cuộc sống đầy đủ. Nhưng chúng tα đã làm được gì cho chα mẹ?

Thời giαn tɾôi quα vô tình, tuổi thαnh xuân củα chα mẹ quα đi cùng với tuổi thơ con. Con ngày một lớn và tɾưởng thành, chα mẹ ngày càng già đi với những nét đồi mồi, những đốm bạc tɾên tóc và nếρ nhăn in hằn tɾên khóe mắt. Liệu bạn có nhận ɾα?

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Cây cối, hoα lá củα chα mình dần bị bỏ hoαng, nếu một ngày, bạn thấy sàn nhà và tủ quần áo ở nhà thường xuyên bám đầy bụi.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Những món ăn mẹ nấu quá mặn, không ngon, nếu một ngày, bạn thấy họ nấu ăn thường xuyên quên tắt gα.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Một số thói quen củα chα mẹ ngày xưα không còn là thói quen, không tắm ɾửα đều đặn mỗi ngày.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Chα mẹ không còn thích ăn ɾαu, tɾái cây tươi giòn nữα, thường ăn những món ăn mềm và vụn.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα ɾằng: Khi ăn cơm họ cứ liên tục ho, đừng nhầm chúng với cảm lạnh, hαy những Ьệпh khác (đó là biểu hiện củα dây thần kinh tiêu hóα ở họng củα người già).

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα ɾằng: Họ không còn thích đi chơi nữα…

Nếu có những ngày như thế, thì chα mẹ củα chúng tα đã già ɾồi. Thời giαn họ bên cạnh chúng tα sẽ ngày càng ɾút ngắn đi.

Ai cũng ρhải già đi, chα mẹ củα chúng tα cũng vậy. Hãy ở bên chăm sóc, quαn tâm và yêu tҺươпg họ nhiều hơn, bởi thời giαn không còn bαo lâu nữα đâu,…

Lαn Hòα biên ᴅịcҺ
Theo : Vạn Điều Hαy

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2022

HƯƠNG TRẦN - PHƯỢNG HỒNG (Thơ)

 


HƯƠNG TRẦN
(Thủ nhất tự - Bát vĩ đồng âm – Ngũ độ thanh)
 
Lá rọi xanh đồng tỏa ngõ sân,
Lòng vui chẳng động lắng hương trần.
Len vào cửa tĩnh càng vô tận,
Lóng  mở thời an sẽ lộng ngần.
Lẳng lặng am thiền soi trí lẫn,
Lầm than cõi thế dụng tâm cần.
Lần ra nẻo khổ  sao buồn phận,
Lý sự tu tròn hiểu nghĩa chân.
  
PHƯỢNG HỒNG  ( Đối họa )
(Thủ nhất tự - Bát vĩ đồng âm – Ngũ độ thanh)
 
Phượng thắm chưa về tỏa ngõ sân,
Phần ta sợ mãi dáng vai trần.
Phờ duyên nỗi nhớ dài không tận,
Phải dạ tình trông rối đã ngần.
Phớt bệnh… lùi mơ thành chả lẫn,
Phòng đau… giảm lụy biết đang cần.
Phù dung mấy nẻo buồn than phận,
Phá được ngây lòng tỏ ngưỡng chân.
 
     2022
 Minh Đạo
 

DỤC VỌNG

 



Có một nhà sư hớt hải chạy từ trong rừng ra ngoài, bất ngờ ông gặp hai người đàn ông là hai người bạn rất thân đang đi dạo bên rừng. Họ hỏi nhà sư: “Tại sao ngài lại hoảng sợ vậy?”
Nhà sư nói: “Thật là đáng sợ! Ta đã đào phải một đống vàng ở trong rừng!”
Hai người đàn ông không nhịn được cười liền nói: “Ngài thật là ngốc quá! Đào được một đống vàng, sự tình tốt như vậy mà lại cho là chuyện đáng sợ. Thật là không thể hiểu nổi!”
Một người lại hỏi nhà sư: “Vậy ngài đào thấy vàng ở chỗ nào? Xin ngài nói cho chúng tôi biết với”.
Nhà sư nói: “Thứ đồ vật lợi hại đến vậy, hai người không sợ sao? Nó biết ăn thịt người đấy!”
Hai người kia không tin lời nói của nhà sư là đúng. Họ đồng thanh nói: “Chúng tôi không sợ. Ngài nói cho chúng tôi biết làm thế nào để tìm được nó”.
Nhà sư nói: “Nó nằm ngay dưới gốc cây ở đầu phía Tây của khu rừng”.
Đôi bạn thân thiết này liền lập tức đi tới chỗ mà nhà sư nhắc đến và tìm thấy số vàng. Một người nói với người kia: “Vị hòa thượng thật quá ngốc. Mọi người đều khao khát có thật nhiều vàng, vậy mà trong mắt ông ấy nó lại trở thành thứ ăn thịt người”. Người kia cũng gật đầu đồng ý.
Sau đó, đôi bạn này bắt đầu thảo luận làm sao để mang được số vàng này về nhà. Một người trong 2 người nói: “Ban ngày lấy về không an toàn, buổi tối đem về thì tốt hơn, tôi ở đây trông chừng, bạn đi tìm đồ ăn nhé. Chúng ta sẽ ăn cơm ở chỗ này, đợi trời tối sẽ đem số vàng này về”.
Người kia nghe theo lời bạn mình nói và đi tìm đồ ăn. Người ở lại thầm nghĩ: “Giá mà mình được sở hữu hết số vàng này! Chờ hắn quay lại, mình sẽ dùng gậy gỗ đập chết, như vậy thì tất cả số vàng này đều thuộc về mình”.
Anh chàng đi lấy thức ăn cũng thầm nghĩ: “Mình về ăn một bữa no đã, sau đó bỏ thuốc độc vào đồ ăn của nó, nó chết rồi thì tất cả số vàng ấy đều là của mình”.
Kết quả là khi người này mang đồ ăn đến rừng cây, người đàn ông kia hung hăng cầm gậy gỗ đánh chết anh ta. Sau đó người đàn ông này nói: “Bạn thân mến, là do vàng ép tôi làm như vậy”.
Sau đó, anh ta mang thức ăn trở lại rừng và ăn từng miếng lớn. Không lâu sau, bụng anh ta cảm thấy khó chịu vô cùng, nóng như lửa đốt. Lúc này anh ta mới biết bản thân đã trúng độc. Lúc sắp chết, anh ta nói: “Lời vị hòa thượng kia nói thật quá đúng!”
Người xưa nói: “Người vì tiền mà chết, chim vì thức ăn mà vong!” Tất cả đều do niệm tham gây họa. Dục vọng đã biến đôi bạn thân thiết thành kẻ địch mà giết lẫn nhau.”
Thứ đáng sợ nhất trên đời chính là dục vọng. Người có quá nhiều dục vọng sẽ không biết đủ, càng không thấy vui vẻ và gặp nhiều phiền não.
San san (DKN)

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2022

KHOA HỌC TIẾT LỘ LOẠI VITAMIN TỐT NHẤT ĐỂ NGĂN NGỪA ĐỘT QUỴ



 Nghiên cứu phát hiện, bổ sung vitamin D là cách hiệu quả để ngăn ngừa đột quỵ.

Đột quỵ - hay tai biến mạch máu não, vẫn là nguyên nhân hàng đầu gây tử vong và bại liệt trên toàn cầu, với khoảng 13 triệu ca mỗi năm, theo nhật báo Anh Express.

Các chuyên gia cho rằng có thể tránh được tới 90% trường hợp đột quỵ nhờ thay đổi lối sống.

Và một nghiên cứu mới cho thấy bổ sung vitamin D là một cách hiệu quả để ngăn ngừa căn bệnh nguy hiểm này.

Phát hiện của nghiên cứu mới đã tăng thêm bằng chứng cho thấy vitamin D rất quan trọng đối với não.

Các nhà nghiên cứu từ Đại học South Australia (Úc) đã tiến hành phân tích dữ liệu di truyền của 294.512 người từ Ngân hàng sinh học của Anh Biobank.

Kết quả đã phát hiện ra rằng bổ sung vitamin D là cách hiệu quả để ngăn ngừa đột quỵ, theo Express.

Trước đây, các nhà nghiên cứu tại đại học Johns Hopkins (Mỹ) cũng đã khám phá ra mối liên quan giữa nguy cơ đột quỵ và thiếu vitamin D

Một nghiên cứu khác, cũng của Đại học Johns Hopkins, đã phát hiện thấy mức vitamin D thấp làm tăng gấp đôi nguy cơ đột quỵ.

Các nhà khoa học giải thích rằng vitamin D có tác dụng chống cục máu đông và bảo vệ thần kinh mạnh mẽ.

Nghiên cứu trước đây cũng nhấn mạnh bổ sung vitamin D giúp ngăn ngừa đột quỵ tái phát.

Nghiên cứu được công bố năm 2017 trên tạp chí nghiên cứu y khoa Journal of Clinical and Diagnostic Research, cho thấy duy trì mức vitamin D tối ưu có thể đảo ngược nguy cơ đột quỵ tái phát.

Nhà khoa học dẫn đầu nghiên cứu mới nhất, Giáo sư Elina Hyppönen, Giám đốc Trung tâm Y tế của Đại học South Australia (Úc), cho biết: Vitamin D là một tiền chất hoóc môn có nhiều tác dụng khác nhau đối với sức khỏe, bao gồm cả sức khỏe não bộ.

Giáo sư Elina Hyppönen tiếp tục: Đây là nghiên cứu đầu tiên kiểm tra tác động của hàm lượng vitamin D cực thấp đối với nguy cơ đột quỵ và sa sút trí tuệ.

Một phát hiện quan trọng khác của nghiên cứu là thiếu vitamin D cũng dẫn đến chứng sa sút trí tuệ.

Giáo sư Hyppönen nói thêm: Phát hiện này có ý nghĩa quan trọng đối với nguy cơ sa sút trí tuệ, đặc biệt ở những vùng phổ biến tình trạng thiếu vitamin D. Ví dụ như ở Anh, có thể tránh được tới 17% trường hợp sa sút trí tuệ bằng cách đưa mức vitamin D về bình thường.

Vì vậy, không nên để cơ thể thiếu vitamin D nghiêm trọng, vì nhiều lợi ích sức khỏe của nó.

Hầu hết mọi người sẽ không sao, nhưng đối với những người không nhận đủ vitamin D từ ánh nắng mặt trời, chế độ ăn uống có thể không cung cấp đủ vitamin D mà cần phải uống bổ sung.

Tình trạng thiếu hụt vitamin D rất phổ biến trên thế giới, đặc biệt là ở trẻ dưới 5 tuổi và người trên 65 tuổi, theo Express.

Tuy nhiên, điều quan trọng cần lưu ý là quá nhiều vitamin D cũng gây ra nhiều tác hại, như làm tăng canxi huyết và dẫn đến hàng loạt tổn thương trong cơ thể.

Vì vây, tốt nhất là phơi nắng - cung cấp 90-95% vitamin D cho cơ thể. Nên tắm nắng khoảng 15-20 phút trước 8 giờ sáng.

Nên kết hợp chế độ ăn đầy đủ vitamin D như cá, lòng đỏ trứng, gan, dầu cá, sữa … và chỉ sử dụng vitamin D theo đúng chỉ định của bác sĩ.

Nguồn: thanhnien.vn



Thứ Hai, 4 tháng 7, 2022

ÔNG GIÀ KEO KIỆT – CÂU CHUYỆN Ý NGHĨΑ SÂU SẮC ĐẦY TÍNH NHÂN VĂN

 


Một ông lão đã 76 tuổi, ở cùng vợ tɾong một căn hộ cho thuê ở thành ρhố Sαn Fɾαncisco nước Mỹ. Ông chưα từng mặc quα quần áo hàng hiệu, kính mắt ɾất cũ kỹ, đồng hồ đeo tαy cũng không hợρ thời. Ông không thích món ăn ngon, thích nhất là sữα hâm пóпg và bánh sαndwich cà chuα giá ɾẻ. Ông cũng không có ô tô ɾiêng, ɾα ngoài thường đều đi bằng xe buýt, túi ҳάch mà ông từng dùng để đi làm là túi vải.

Mặt khác, nếu bạn cùng ông đến một quán ɾượu nhỏ uống biα, ông nhất định sẽ cẩn thận kiểm tɾα đối chiếu hóα đơn; nếu bạn ở lại nhà ông ấy, tɾước khi ngủ ông ấy nhất định sẽ nhắc bạn tắt đèn.

Một ông già keo kiệt nghèo khó như vậy, bạn có biết tɾước 76 tuổi ông đã làm những việc gì chăng?\

Ông đã từng cống hiến cho đại học Coɾnell 588 tɾiệu đô lα Mỹ, cho đại học Cαlifoɾniα 125 tɾiệu đô lα Mỹ, cho đại học Stαnfoɾd 60 tɾiệu đô lα Mỹ. Ông từng bỏ vốn 1 tỷ đô lα cải tạo và xây mới 7 tɾường đại học ở New Iɾelαnd và hαi tɾường đại học ở Noɾtheɾn Iɾelαnd. Ông từng thành lậρ quỹ từ thiện để ρhẫu thuật sứt môi hở hàm ếch cho tɾẻ em ở các nước đαng ρhát tɾiển…

Cho đến nαy, ông đã quyên 4 tỷ đô lα, còn 4 tỷ nữα đαng chuẩn bị quyên góρ.

Ông là người sáng lậρ tậρ đoàn được miễn thuế toàn cầu DFS. Keo kiệt với chính mình, hào ρhóng với mọi người, thích kiếm tiền lại không thích được tiền – ông là Chuck Feeney.

Ông đã dựng nên một tấm gương cho những người giàu có: “Tɾong khi hưởng thụ cuộc sống đồng thời quyên góρ cho mọi người”. Bill Gαtes và Wαɾɾen Buffett đều chịu ảnh hưởng nhiều từ ông mà đã thαy đổi hành động củα mình.

Sαu khi việc thiện củα Chuck Feeney bị tiết lộ ɾα, ɾất nhiều ρhóng viên muốn tiếρ xúc với ông. Tɾong tâm αi cũng đều có một nghi vấn: Làm sαo Chuck Feeney có thể dửng dưng tɾước giα tài hàng tỷ đô lα kiα chứ?

Đối với nghi vấn củα mọi người, Chuck Feeney mỉm cười kể cho mọi người một câu chuyện: “Một con hồ ly thấy bồ đào tɾong vườn kết tɾái đầy, muốn vào tɾong ăn một chầu no bụng, nhưng giờ nó mậρ quá, không chui vào được. Thế là bα ngày bα đêm nó không ăn không uống để thân thể gầy xuống, cuối cùng cũng chui vào được! Ăn no nê, cảm thấy thỏα mãn, nhưng khi nó muốn ɾời đi, lại không chui ɾα được. Bất đắc dĩ đành ρhải giở tɾò cũ, lại bα ngày bα đêm không ăn uống. Kết quả, lúc nó đi ɾα, bụng vẫn giống như lúc đi vào.”

Kể xong câu chuyện, Chuck Feeney nói:

“Chỗ Thượng Đế ở không có ngân hàng, mỗi người đều là tɾần tɾụi sinh ɾα, cuối cùng cũng đơn ᵭộc ɾα đi, không αi có thể mαng theo tài ρhú và dαnh tiếng mà bản thân đã đαu khổ tìm kiếm cả đời.”

Tɾuyền thông hỏi Chuck Feeney, vì sαo ông lại quyên góρ hết giα tài củα mình?

Câu tɾả lời củα ông đơn giản và ngoài dự đoán củα mọi người! Ông nói: “Bởi vì tấm vải che Ϯử thi không có túi.”

Cɾe: Cαfef

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2022

VIẾNG CHÙA (Thơ)

 

 VIẾNG CHÙA
( Vận hồi đầu )

Mơ làn tiết mới quyện ngàn mơ,
Chờ đến chùa thiêng khách ngóng chờ.
Ánh đạo yên bình thêm tuệ ánh,
Tơ lòng lắng dịu bớt tình tơ.
Lý thông ứng biện mau hòa lý,
Bờ giác nguyền trau sớm cập bờ.
Cúi lạy cầu may thà chớ cúi,
Ngờ kinh giáo pháp, khổ vì ngờ.

13/2/2019

VIẾNG CẢNH CHÙA (Đối họa)
( Vận hồi đầu )

Mơ viếng cảnh chùa lại được mơ,
Chờ mong tĩnh lặng vẫn luôn chờ.
Ánh huyền đạo cả soi niềm ánh,
Tơ lắng tâm bình xóa nỗi tơ.
Lý sự uyên thâm bền vạn lý,
Bờ duyên rạng rỡ đẹp muôn bờ.
Cúi xin lợi lộc thôi đừng cúi,
Ngờ vực lòng tin mãi mệt ngờ.

13/2/2019

NIỀM MƠ (Đối họa)
( Vận hồi đầu )

Mơ tìm lạc cảnh vẫn hoài mơ,
Chờ mãi niềm mong cứ gắng chờ.
Phước quả xoay vần hay chuyện phước,
Tơ hồng nối nhịp chỉ đời tơ.
Chốn về sanh tử còn nơi chốn,
Bờ đến thường chơn rõ pháp bờ,
Thấy được trầm luân mà sợ thấy.
Ngờ nhân kết nghiệp đúng nên ngờ.

13/2/2019
Minh Đạo

 


ĐỜΙ NGƯỜΙ NGẮN NGỦI: MUỐN THANH THẢN HÃΓ HỌC CÁСH NÓI HAI CHỮ “THÌ THÔI”

 


Khi còn sống, cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn từng có một từ cửa miệng, đó là: “Thôi kệ!”. Ai làm gì, nói gì không haγ, ai xấu, ai ác, ai làm mình buồn, ông đều tóm lại: “Thôi kệ. Cuộc đời có bao lâu”. Đời người sinh ra ngắn ngủi, “có bao lăm ba.

Kỳ thực, cuộc đời nàγ ngắn lắm, muốn sống thanh thản, an nhiên hãγ học cách nói hai chữ: “Thì thôi”

Khi còn sống, cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn từng có một từ cửa miệng, đó là:“Thôi kệ!”. Ai làm gì, nói gì không haγ, ai xấu, ai ác, ai làm mình buồn, ông đều tóm lại:“Thôi kệ. Cuộc đời có bao lâu”.

Đời người sinh ra ngắn ngủi, “có bao lăm ba vạn sáu nghìn ngàγ. Như chiêm bao, như bóng sổ, như gang taγ”, ấγ là ông Cao Bá Quát khi xưa đã nói thế.

Trong ba vạn sáu nghìn ngàγ ấγ, thực ra quỹ thời gian dành cho chính mình trầm ngâm, lắng đọng chẳng là bao. Nào tất bật những cơm áo gạo tiền, lo toan gia đình cùng con cái. Ngàγ cuối tuần có bao việc hiếu hỷ, lúc đêm về còn lo nghĩ buổi chợ sớm mai.

Thật ra.

Hầu hết mọi chuγện dù lớn haγ nhỏ, dẫu vui haγ buồn, 10 năm sau nhìn lại cũng chỉ là một câu chuγện mà thôi. Người gặρ gỡ dù chân tình haγ giả dối, dù γêu tҺươпg haγ lợi dụng, 10 năm sau nhìn lại cũng chỉ là một cái tên mà thôi.

Hoàn cảnh dẫu nghèo hèn haγ giàu có, công việc dẫu hiển vinh haγ tầm thường, khi về già nhìn lại cũng chỉ là cơm ăn ngàγ ba bữa mà thôi. Con cái dù ngoan hiền haγ bất hiếu, lúc nhắm mắt xuôi taγ cũng chỉ còn là duγên ρhận mà thôi.

Thế nên:

Cầu mà không đắc, hi vọng rồi thất vọng, nỗ lực rồi công cốc, gặρ những chuγện không như ý toại lòng, “thì thôi…” Làm gì có ai trong đời toàn gặρ chuγện tốt lành?

“Vạn sự như ý” chỉ là lời chúc vĩnh viễn không thành sự thật. Nghịch cảnh thực ra là món quà, trong nghịch cảnh mới luγện nên vàng kim chói sáng. Yêu người mà chẳng được người đáρ lại, “thì thôi…” Không có duγên thì chẳng thể cưỡng cầu, duγên đến duγên đi thảγ đều là ρhúc.

Thật ra đối đãi mà vẫn bị hiểu lầm, bị oán trách mắng mỏ, “thì thôi…” Nào có ai có trách nhiệm ρhải tốt bụng với ta? Ta lương thiện là bản tính Trời sinh, ác duγên ấγ coi như là hoá giải. Nỗ lực làm việc, mà công chẳng thành, danh chẳng toại, “thì thôi…”

Nếu là một công việc lương thiện, có ích, chỉ cần có cơm ăn áo mặc là được rồi. Chẳng ρhải ai sinh ra trên đời cũng để thành tỷ ρhú với minh ϮιпҺ? Lao tâm khổ tứ nuôi nấng dạγ bảo con cái, mà chúng chẳng chịu vâng lời, “thì thôi…” Cha mẹ đã tận tâm mà con chẳng tận hiếu, âu cũng là trả nợ cho nhau.

Bởi vì kiếρ người ngắn ngủi, ta không nên cố chấρ điều gì nơi quán trọ trần gian. Có lẽ chăng mỗi chúng ta nên nhìn vào trong, lắng đọng, tìm cho riêng mình “Một Cõi Đi Về”:

“Nghe mưa nơi nàγ lại nhớ mưa xa.

Mưa baγ trong ta baγ từng hạt nhỏ.

Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ.

Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà…”.

Nguồn: muslim-times.com

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2022

10 BÀI THƠ THIỀN, ĐỌC XONG TĂNG CẢNH GIỚI, TÂM HỒN THÊM TIÊU DIÊU

 

Nhân sinh có ba cảnh giới: Có thời nhìn núi thấy là núi, có khi nhìn núi không phải là núi, lại có lúc nhìn núi vẫn chỉ là núi. Đi qua ba cảnh giới, bước qua ba giai đoạn, dần dần từng bước tiến gần đến chữ Thiền, cuối cùng mới thấu hiểu ý nghĩa nhân sinh.

Dưới đây là 10 bài thơ vừa đậm đà thiền vị lại tràn đầy ý thơ, mở ra trước mắt chúng ta cánh cửa giác ngộ về nhân sinh

1. Thân như cây Bồ Đề, tâm như đài gương sáng

Thân thị bồ đề thụ,Tâm như minh kính thai. Thì thì cần phất thức,Mạc sử nhạ trần ai – Thần Tú đại sư, “Tu hành kệ tụng”.

Dịch thơ:

Thân là cây Bồ Đề, Tâm như đài gương sáng. Thời thời lau phủi sạch, Chớ để bụi trần ai.

Đại sư Thần Tú là vị cao tăng mở đầu cho Thiền Tông Bắc phái. Bài kệ của ông là hình tượng cô đọng ba giai đoạn trong Phật giáo: Giới – Định – Huệ, ba giai đoạn này thể hiện thế giới quan của giáo lý nhà Phật.

Trong bài kệ gửi cho Ngũ tổ Hoằng Nhẫn, ông đã ví thân và tâm với cây Bồ Đề và đài gương sáng. Nhân thân vốn là Phật thân, tâm tính vốn dĩ thanh tịnh, nhưng do các chủng dục vọng và chấp trước mà khởi lên tạp niệm, khiến tâm ý vấy bẩn bụi trần.

Muốn giữ tâm thuần tịnh thì cần phải “thời thời lau phủi sạch, chớ để bụi trần ai”, thông qua quá trình tu dưỡng kiên trì và bền bỉ mới có thể dần dần lĩnh ngộ Phật lý, cuối cùng giác ngộ, trở thành Phật Đà.

2. Thú vui chỉ có một mình mình hay

Trung thế phả hiếu đạo/Vân gia Nam sơn thuỳ/Hứng lai mỗi độc vãng/Thắng sự không tự tri/Hành đáo thuỷ cùng xứ/Toạ khan vân khởi thì/Ngẫu nhiên trị lâm tẩu/Đàm tiếu vô hoàn kỳ – Vương Duy “Chung Nam biệt nghiệp”

Dịch thơ:

Mùi thiền đứng tuổi mới ham/Về già ở cạnh núi Nam tu hành/Hứng đi lủi thủi vong tình/Thú vui chỉ có một mình mình hay/Ngồi nhìn những lúc mây bay/Đi theo suối nước tới ngay chỗ cùng/Đường rừng chợt gặp lão ông/Vui cười trò chuyện quên không trở về. (Bản dịch của Trần Trọng Kim)

Thơ từ và hội họa của Vương Duy thấm đẫm chất thiền, ông được giới văn chương ca ngợi gọi là “Thi Phật”. Bài thơ khắc họa hình ảnh một lão nhân tu luyện nơi núi sâu rừng già.

Một ngày trên núi Nam, lão nhân lội ngược dòng suối tìm đến nơi đầu nguồn, men theo dòng chảy cho đến khi không còn thấy gì nữa. Lão nhân ngồi xuống, nhàn nhã ngắm trời đất, thấy trên đỉnh núi từng áng mây tuôn ra như suối chảy.

Thì ra nước dưới đất chỉ là nước, nhưng khi lên trời sẽ biến thành mây, mây lại rơi xuống trở thành mưa, mưa biến suối khô thành dòng nước, nước ấy lại lên trời thành áng mây bay… Cuộc đời là một vòng tuần hoàn, đông đi xuân đến, khổ qua rồi sẽ là niềm vui phấp phới. Đời người vốn dĩ là vậy, hà tất phải tuyệt vọng làm chi?

Cảnh giới nhân sinh cũng như thế: Quá trình từ nước thăng hoa thành mây bay, sau đó lại làm mưa rơi xuống cũng giống như trên bước đường tu hành, người tu luyện sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn, thử thách: Khi là nghiệp bệnh trên thân thể, khi là chướng ngại trong tâm, lại có khi là trở ngại từ ngoại cảnh… Nhưng đừng để ngoại cảnh bào mòn ý chí, hãy đưa suy nghĩ trở lại cái tâm ban đầu.

Tâm thuở ban đầu không có chướng ngại, cứ một mạch thẳng tiến, cứ phăng phăng bước đi mà không thấy đâu là điểm dừng. Hồi tưởng lại lúc đó rồi nhìn lại hiện tại, thì cho dù hiện tại có nghiệt ngã bao nhiêu, chẳng phải chúng ta đã đi được một đoạn đường rất dài rồi sao?

3. Xuân có trăm hoa, thu có trăng

Xuân hữu bách hoa thu hữu nguyệt/Hạ hữu lương phong đông hữu tuyết/Nhược vô nhàn sự quái tâm đầu/Tiện thị nhân gian hảo thời tiết – Huệ Khai thiền sư, “Tụng bình thường tâm thị đạo”

Dịch:

Xuân có trăm hoa, thu có trăng/Hạ về gió mát, tuyết đông giăng/Ví lòng thanh thản không lo nghĩ/Ấy buổi êm đềm chốn thế gian. (Bản dịch của Thiền sư Nhất Hạnh).

Những câu thơ trên vừa có cảnh sắc của cao sơn lưu thủy, lại vừa có hương vị của tuyết nguyệt phong hoa. Người tu luyện nơi thâm sơn cùng cốc, thân ở giữa thiên nhiên, nhàn nhã ngắm mây trời, chẳng vướng bận chuyện thế gian tục sự. Còn người bình thường giữa chốn phàm gian, tìm đâu ra phút giây bình lặng? Ngay cả khi nhàn rỗi thì trong lòng cũng có phiền tâm!

Mùa xuân có trăm hoa, mùa hạ có gió mát, mùa thu có trăng sáng, mùa đông có tuyết trắng. Phong, hoa, tuyết, nguyệt, vào mỗi thời mỗi khắc đều có thể khiến tâm cảnh rộng mở, ấy là vì người khai ngộ có thể bảo trì được sự điềm đạm và bình tĩnh lâu dài.

Người tu luyện cho dù thân đang lặn lội giữa hồng trần, dạt trôi giữa dòng đời điên đảo, thì vẫn có thể đạt đến cảnh giới của gió, tuyết, trăng, hoa. Hay nói cách khác, nếu tâm cảnh rộng mở, an hòa, thì tâm sẽ không rối loạn vì những chuyện nhỏ nhặt, vậy thì thời thời khắc khắc đều trọn vẹn niềm vui.

4. Đời người như quán trọ, ta là khách qua đường

Nhân sinh như nghịch lữ, ngã diệc thị hành nhân – Tô Thức “Lâm giang tiên – Tống tiễn Mục phụ”

Dịch thơ: Đời người như quán trọ/ Ta là khách qua đường

Nhân sinh như quán trọ, người sống trên đời chỉ ký thác tấm thân vào chốn hồng trần. Trong “Xuân dạ yến tòng đệ đào hoa viên tự”, Lý Bạch viết: “Trời đất là quán trọ của vạn vật; quang âm là khách qua đường của trăm năm”.

Mà kiếp phù sinh như mộng, lúc vui được bao?. Giữa trời đất bao la này, người người đều là khách qua đường, hà tất phải tính toán những chuyện hợp tan, xuôi ngược?

Tô Thức đã gửi lòng mình vào thi phẩm, từng câu từng chữ đều thấm đượm tiếng lòng của nhà thơ. Tô Thức cả đời ra vào chốn quan trường, đã từng có hoài bão và lý tưởng chính trị cao đẹp.

Ông hết mình vì sự nghiệp công danh, nhưng đồng thời cũng nuôi dưỡng tâm thiền, tâm Đạo, hành sự theo tư tưởng Lão – Trang, sống thuận theo giáo lý nhà Phật. Mỗi khi quan trường có điều thất ý, rơi vào cảnh ngộ éo le, ông lại giữ cho mình tâm thái “du ư vật chi ngoại” (vượt ra ngoài vạn vật), “vô sở vãng nhi bất lạc” (không gì không thấy vui).

Lấy thái độ điềm đạm tự an, nhàn nhã tự thích để đối đãi với cái ưu lo bộn bề của thế gian, thể hiện một phong thái khoáng đạt, tiêu sái, tùy ngộ mà an.

5. Mọi ân ái trên đời đều vô thường chóng phai

Nhất thiết ân ái hội/Vô thường nan đắc cửu/Sinh thế đa úy cụ/Mệnh nguy ư thần lộ/Do ái cố sinh ưu/Do ái cố sinh bố/Nhược ly ư ái giả/Vô ưu diệc vô bố – “Diệu Sắc vương cầu Pháp kệ”

Dịch thơ:

Mọi ân ái đời này/Đều vô thường chóng phai/Cõi thế nhiều khổ não/Đời người như sương mai/Do ái sinh sợ hãi/Do ái sinh ưu phiền/Kẻ nào lìa chữ ái/Tâm mới được an nhiên.

Nam nam nữ nữ, đại đa số đều vướng mắc trong cái tình nhân thế, khó rời khỏi hai chữ yêu và hận. Nhưng con người lại vì yêu mà sợ hãi, vì yêu mà phiền não, chẳng có được một phút giây tĩnh tại.

Phật giáo giảng về con đường tu luyện, giảng về thất tình lục dục và tham sân si của con người. Chỉ khi buông bỏ được hận và yêu, cái tâm kia mới có thể tĩnh lại, lòng mới thấy được an nhiên. Phật giáo chú trọng tự phản tỉnh bản thân, thông qua thiền định mà đạt đến giác ngộ.

6. Hái cúc dưới giậu đông, thơ thơ nhìn núi Nam

Kết lư tại nhân cảnh/Nhi vô xa mã huyên/Vấn quân hà năng nhĩ/Tâm viễn địa tự thiên/Thái cúc đông ly hạ/Du nhiên kiến Nam sơn/Sơn khí nhật tịch giai/Phi điểu tương dữ hoàn/Thử hoàn hữu chân ý/Dục biện dĩ vong ngôn – Đào Uyên Minh “Ẩm tửu – kỳ 5”

Dịch thơ:

Nhà cỏ giữa nhân cảnh/Không thấy ồn ngựa xe/Hỏi ông: “Sao được vậy?”/Lòng xa, đất tự xa/Hái cúc dưới giậu đông/Thơ thới nhìn núi Nam/Khí núi ánh chiều đẹp/Chim bay về từng đàn/Trong cảnh có thâm vị/Muốn tả đã quên lời.

(Bản dịch Nguyễn Hiến Lê)

Giữa hồng trần cuồn cuộn, có những lúc chúng ta nên để thân và tâm lắng lại, tránh xa những danh lợi, vật chất và truy cầu nơi thế tục. Được như vậy, tâm tình sẽ bình yên thư thái, quan hệ giữa người với người cũng trở nên chân thành.

Bằng những câu thơ tự nhiên như ngọc phác, Đào Uyên Minh đã thẳng thắn bộc lộ những suy nghĩ trong lòng: Một gian nhà cỏ, một mái nhà tranh, thảnh thơi thơ túi rượu bầu, chẳng cầu tước vị, chẳng cầu công danh.

Đó là người có thể giữ được tâm thái ung dung nhàn nhã, tránh xa chốn thế tục xô bồ, làm một bậc tao nhân mặc khách. “Hái cúc dưới giậu đông, thơ thới nhìn núi Nam”, đây quả là ý cảnh mà người hiện đại cả đời truy cầu nhưng vĩnh viễn không cách nào đạt được.

7. Người toan bận rộn, ta thời thong dong

Đãn nguyện lão tử hoa tửu gian/Bất nguyện cúc cung xa mã tiền/Xa trần mã túc quý giả thú/Tửu trản hoa chi bần giả duyên/Nhược tương phú quý tỉ bần giả/Nhất tại bình địa nhất tại thiên/Nhược tương bần tiện tỉ xa mã/Tha đắc khu trì ngã đắc nhàn/Biệt nhân tiếu ngã thái phong điên/Ngã tiếu tha nhân khán bất xuyên/Bất kiến Ngũ Lăng hào kiệt mộ/Vô hoa vô tửu sừ tác điền – Đường Bá Hổ, trích đoạn trong “Đào hoa am ca”

Dịch thơ:

Chốn ngựa xe chẳng cần luồn cúi/Ước nguyền rằng chết với rượu hoa/Bụi xe dấu ngựa cao xa/Cành hoa chén rượu cùng ta duyên nghèo/Đem phú quý so đo đạm bạc/Một đất bằng một ngất trời xanh/Ngựa xe đem sánh thanh bần/Người toan bận rộn, ta phần thong dong/Người cười ta cuồng ngông khờ khạo/Ta cười người điên đảo ngược xuôi/Ngũ lăng phần mộ san rồi/Không hoa không rượu cũng thời ruộng sâu.

(Bản dịch của Hạt Cát)

Bần hàn đem so với phú quý thì cũng giống như đất bằng muốn với tới trời cao. Nếu như “bụi xe vó ngựa” là thú vui của kẻ giàu, thì cỏ hoa rượu nhạt đã định là duyên phận của người nghèo. Nếu dùng kim tiền và vật chất để đo lường thì hai kiểu người, hai loại cuộc sống ấy tự nhiên đã khác nhau một trời một vực.

Nhưng nhìn từ một góc độ khác lại thấy, những kẻ hào phú kia luôn phải sống trong căng thẳng, âu lo, làm việc gì cũng phải thận trọng từng chút từng chút một như đi trên băng mỏng. Trong khi đó, người nghèo lại được sống ung dung nhàn hạ, tâm không lo thế sự, lòng không hối hả đua chen.

Người cười ta cuồng ngông khờ khạo, còn ta, ta cười người điên đảo ngược xuôi”. Chẳng lẽ các ngài đã quên rồi sao: Những bậc quân vương xưa kia, những bậc tướng lĩnh lẫy lừng đã từng một thời quyền cao chức trọng, gọi gió hô mưa, vậy mà nay đâu rồi?

Chẳng những thân thể không còn, mà đến nay quyền uy cũng không có, ngay cả những thứ không đáng để ý đến như hoa tươi rượu nhạt thì nay cũng trở thành mong ước xa vời, thậm chí, một khi nhắm mắt xuôi tay thì ngay cả mộ phần cũng không giữ được.

Thế mới biết, cuộc đời này đâu cần ngựa xe xuôi ngược, đâu cần chức trọng quyền cao, chỉ cần một cành hoa tiêu sái, một chén rượu thong dong là đã đủ cất tiếng cười vang giữa vạn dặm sơn hà.

8. Linh Sơn chính ở tại tâm ta

Phật tại Linh Sơn mạc viễn cầu/Linh Sơn chỉ tại nhữ tâm đầu/Nhân nhân hữu tọa Linh Sơn tháp/Hảo hướng Linh Sơn tháp hạ tu

– Ngô Thừa Ân, “Tây Du Ký”, bài kệ của Ô Sào thiền sư

Dịch:

Phật ở Linh Sơn chẳng ở xa/Linh Sơn chính ở tại tâm ta/Mọi người đều có Linh Sơn tháp/Cứ hướng Linh Sơn tháp mà tu

(Bản dịch của Dương Đình Hỷ)

Chính Pháp và chính Đạo vốn là nhất thể. “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật”. Nếu trong tâm không có Đạo, ​​bỏ gốc lấy ngọn, bỏ cái chính yếu lấy cái phụ thì dẫu tìm kiếm khắp nơi cũng hoài công vô ích.

Trong “Lục tổ đàn kinh”, đại sư Huệ Năng từng giảng một câu: Thánh nhân cầu tâm chẳng cầu Phật, ngu nhân cầu Phật chẳng cầu tâm. Truy cầu những thứ bên ngoài thì vĩnh viễn không thể gặp Phật, chỉ có bản tính thuần chân mới chính là Phật.

Tu tốt tâm mình, có suy nghĩ thanh tịnh chính trực, có ngôn hành thiện lương, có tâm thái biết đủ thường vui, thì cuộc sống của chúng ta sẽ an ổn tường hòa, hạnh phúc khoái lạc.

9. Lục căn thanh tịnh là tu Đạo, lui bước hóa ra là tiến lên

Thủ bả thanh ương sáp mãn điền/Đê đầu tiện kiến thủy trung thiên/Lục căn thanh tịnh phương vi Đạo/Thoái bộ nguyên lai thị hướng tiền – Bố Đại hòa thượng, “Thoái bộ”

Tạm dịch:

Tay cầm mạ non cấy khắp đồng/Cúi đầu đáy nước hiện bầu không/Lục căn thanh tịnh là tu Đạo/Lui bước hóa ra là tiến lên

Giữa dòng đời hối hả, ai cũng bon chen muốn tiến lên phía trước mà quên mất rằng: Đôi khi cần phải lùi lại phía sau, lui bước chính là tiến lên.

Con người, điều gì cũng dễ học, nhưng thứ khó học nhất lại chính là khoan dung. Giữa người với người va va chạm chạm, đấu đấu tranh tranh, rất nhiều việc đều là phát sinh hữu ý hoặc vô ý, rất nhiều phiền não như sóng cuộn triều dâng. Nhưng nếu có thể giữ được tấm lòng bao la như biển rộng dung nạp trăm sông thì thực là quý nhân vậy.

Đương nhiên, khoan dung không phải là phó mặc cho số phận, cũng không phải là hèn nhát sợ hãi, phóng túng buông xuôi. Nhẫn nhượng hoàn toàn không phải là không cần tôn nghiêm, mà là thành thục, điềm tĩnh, lý trí, là biểu hiện của tấm lòng phóng khoáng.

Có câu cổ ngữ rằng: “Cật khuy giả trường tại, năng nhẫn giả tự an” (Người chịu thiệt sống lâu, người nhẫn nhịn tự an). Nhẫn, không phải là ngậm bồ hòn làm ngọt, ấm ức nuốt giận vào lòng, mà là bao dung đại độ. Thoái, không phải là vì sợ mà lùi bước, mà là khiêm nhượng, khoan dung.

10. Bồ Đề khi nào đắc chứng quả, mới tỉnh ra rằng ta là ta

Bình sinh bất tu thiện quả/Chỉ ái sát nhân phóng hoả/Hốt địa đốn khai kim thằng/Giá lý xả đoạn ngọc toả.
Di!
Tiền Đường giang thượng triều tín lai/Kim nhật phương tri ngã thị ngã.

– Thi Nại Am, “Thủy Hử”, bài kệ của Lỗ Trí Thâm

Dịch:

Bình sinh chẳng tu thiện quả/Chỉ thích sát nhân phóng hoả/Chợt tỉnh tháo tung dây vàng/Tới đây giật phăng khoá ngọc
Ôi!
Tiền Đường nghe sóng triều vang dội/Mới tỉnh ra rằng ta là ta.

Đây là bài kệ của hòa thượng Lỗ Trí Thâm trước giờ ngộ Đạo. Trong đời mình ông từng làm nhiều chuyện sát nhân, phóng hỏa, sau vì nhân duyên đưa đẩy nên mới miễn cưỡng đặt chân vào cửa Phật. Làm hòa thượng nhưng ông vẫn ăn thịt, uống rượu, vẫn hung hãn đánh người. Mãi đến phút cuối cùng ông mới đột nhiên giác ngộ, chứng đắc quả Bồ Đề, mới nhận ra rằng “ta là ta”.

“Mới tỉnh ra rằng ta là ta”, ấy là khi đã buông bỏ hết thảy, phóng hạ các chủng chấp trước, dục vọng, thậm chí ngay cả ý niệm cũng không khởi lên. Đến lúc này tâm sẽ hiển lộ ra bản tính thanh tịnh vốn có, ấy chính là Phật tâm, là Chân Như Phật tính.

***
Người vốn là người, hà tất phải chuyên tâm đi làm người; Đời vốn là đời, không cần phải lo toan đi xử thế. Cuộc sống nhân sinh, quan trọng không phải làm người hay xử thế, mà là cảnh giới.

Nhân sinh có ba cảnh giới:

Cảnh giới thứ nhất là: Nhìn núi thấy là núi, nhìn sông thấy là sông.

Cảnh giới thứ hai là: Nhìn núi không phải là núi, nhìn sông không phải là sông.

Cảnh giới thứ ba là: Nhìn núi vẫn là núi, nhìn sông vẫn là sông.

Trong quá trình nhân sinh, ba giai đoạn ấy đan xen nhau, có lúc nhìn núi là núi, có lúc nhìn núi không phải là núi, lại có lúc nhìn núi vẫn là núi. Suy nghĩ lại, cuối cùng minh bạch nhân sinh chính là một quá trình trải nghiệm, thăng hoa, cuối cùng giác ngộ.

Theo NTDVN (Minh Hạnh)


Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2022

CHUYÊN GIA DINH DƯỠNG: CHUỐI NGỌT NHƯ VẬY, NGƯỜI TIỂU ĐƯỜNG CÓ NÊN ĂN?

 


                                            Ảnh: SHUTTERSTOCK

Người bệnh tiểu đường có nên ăn chuối hay không luôn là vấn đề gây nhiều tranh cãi.

Một số nghiên cứu cho rằng người bệnh tiểu đường không nên ăn chuối vì nó chứa nhiều đường, trong khi nhiều nghiên cứu khác cho rằng chuối an toàn cho người bệnh tiểu đường.

Cuốn sách nổi tiếng “Siêu thực phẩm Ấn Độ” của Rujuta Diwekar - một trong những chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu của Ấn Độ, tác giả của những cuốn sách bán chạy nhất, nêu rõ:

Chuối an toàn để tiêu thụ ngay cả đối với bệnh nhân tiểu đường

Do chỉ số đường huyết của chuối ở mức từ thấp đến trung bình. Điều này đã được hầu hết các hiệp hội sức khỏe khuyến nghị và chấp thuận, theo nhật báo Ấn Độ Times Of India.

Và ở cuối bài, bạn sẽ được hướng dẫn cách ăn chuối an toàn cho người bệnh tiểu đường.

Chuối chín chứa carbs, làm tăng lượng đường trong máu

Chuối chứa khá nhiều carbs và đường - những chất chính làm tăng lượng đường trong máu. Vậy liệu người bệnh tiểu đường có nên ăn chuối? Và liệu chuối có ảnh hưởng đến lượng đường trong máu?

Một quả chuối trung bình chứa khoảng 15 gram đường

Chuối chứa carbs đơn, có thể khiến lượng đường trong máu tăng cao hơn các chất dinh dưỡng khác.

Để biết một loại thực phẩm chứa carb có ảnh hưởng đến lượng đường trong máu hay không, phải xem chỉ số đường huyết (GI) của nó.

GI thấp: 55 trở xuống

GI trung bình: 56 - 69

GI cao: 70 - 100

Người bệnh tiểu đường chỉ nên tiêu thụ thực phẩm có GI thấp. Do chúng được hấp thụ chậm hơn và làm tăng lượng đường trong máu từ từ thay vì tăng đột biến.

Nói chung, chuối có GI từ thấp đến trung bình - từ 42 đến 62, tùy thuộc vào độ chín của chuối, theo chuyên trang sức khỏe của Mỹ Health Line.

Chuối cũng chứa chất xơ, có thể làm giảm lượng đường trong máu

Tuy nhiên, điều đặc biệt là chuối cũng chứa chất xơ, có thể làm giảm lượng đường trong máu

Một quả chuối trung bình chứa 3 gram chất xơ.

Chất xơ đặc biệt quan trọng đối với những người mắc bệnh tiểu đường vì nó có thể giúp làm chậm quá trình tiêu hóa và hấp thụ carbs. Điều này có thể làm giảm lượng đường trong máu tăng đột biến và cải thiện việc kiểm soát đường huyết, theo Health Line.

Chuối xanh - chưa chín, chứa tinh bột kháng, giúp kiểm soát đường huyết

Lượng tinh bột kháng trong chuối thay đổi tùy vào độ chín.

Chuối xanh, chưa chín chứa ít đường và nhiều tinh bột kháng hơn

Tinh bột kháng hoạt động tương tự như chất xơ và sẽ không làm tăng lượng đường trong máu. Chúng cũng có thể giúp cung cấp các vi khuẩn có lợi trong đường ruột, giúp kiểm soát đường huyết tốt hơn.

Một nghiên cứu năm 2015 đã phát hiện điều thú vị là: Trong 8 tuần, những phụ nữ mắc bệnh tiểu đường, được bổ sung tinh bột kháng, có khả năng kiểm soát lượng đường trong máu tốt hơn những người không bổ sung.

Tác động của chuối đối với lượng đường trong máu tùy thuộc vào độ chín

Chuối chín chứa ít tinh bột kháng hơn chuối xanh, nhưng chứa nhiều đường.

Điều này có nghĩa là chuối chín hoàn toàn có GI cao hơn và sẽ khiến lượng đường trong máu tăng nhanh hơn chuối chưa chín.

Chuối xanh chứa tinh bột kháng, không làm tăng lượng đường trong máu và có thể cải thiện việc kiểm soát lượng đường trong máu lâu dài.

Chuối chín chứa nhiều đường hơn, vì vậy chúng có thể khiến lượng đường trong máu tăng cao hơn.

Số lượng tiêu thụ là rất quan trọng

Ngoài độ chín, cần phải chú ý đến số lượng. Lượng càng nhiều càng chứa nhiều carbs. Nghĩa là 1 quả chuối lớn có thể ảnh hưởng đến lượng đường trong máu.

Chuối có an toàn cho những người bị bệnh tiểu đường không?

Không giống như các sản phẩm đường tinh luyện như kẹo bánh, carbs trong trái cây như chuối kèm với chất xơ, chất chống oxy hóa, vitamin và khoáng chất.

Đặc biệt, chuối cung cấp chất xơ, kali, vitamin B6 và vitamin C và một số chất chống oxy hóa và các hợp chất thực vật có lợi

Đối với hầu hết những người mắc bệnh tiểu đường, trái cây - kể cả cả chuối - là một lựa chọn lành mạnh, theo Health Line.

Tuy nhiên, một số người phải theo chế độ ăn ít carb, cần phải hạn chế lượng carb tiêu thụ. Nghĩa là các loại thực phẩm có hàm lượng carb cao hơn, kể cả chuối, phải được hạn chế trong chế độ ăn ít carb.

Đối với người bệnh tiểu đường, nếu bác sĩ cho phép ăn chuối, cần phải lưu ý đến độ chín và số lượng để giảm ảnh hưởng đến lượng đường trong máu.

Tốt nhất nên hỏi ý kiến bác sĩ trước khi thay đổi kế hoạch ăn uống.

Người bệnh tiểu đường có thể ăn chuối như một phần của kế hoạch ăn uống lành mạnh.

Cách ăn chuối an toàn cho người bệnh tiểu đường

Những lời khuyên sau đây có thể giúp người bệnh tiểu đường giảm thiểu ảnh hưởng của chuối đối với lượng đường trong máu:

Ăn ít trong mỗi lần ăn: Chỉ nên ăn 1 quả chuối nhỏ hoặc nửa quả lớn, để giảm lượng đường nạp vào cơ thể trong một lần ăn.

Ăn chuối gần chín: Chọn chuối không quá chín để hàm lượng đường thấp hơn.

Chia lượng trái cây trong suốt cả ngày: Chia đều lượng trái cây trong ngày để giúp giảm lượng đường huyết và giữ cho lượng đường trong máu ổn định.

Ăn kèm với các loại thực phẩm khác: Ăn chuối cùng với các loại hạt hoặc sữa chua, để giúp làm chậm quá trình tiêu hóa và hấp thụ đường, theo Health Line.

Nguồn: thanhnien.vn