Thứ Tư, 13 tháng 7, 2022

ĐẠO LÝ SÂU SẮC CỦA MỘT VỊ SƯ

 


Tức giận, khóc lóc vì viết mãi chữ cũng chưa đẹp, chú tiểu được sư thầy dạy cho một đạo lý sâu sắc, đúng với tất cả chúng ta chứ không riêng một ai.

Sự hoàn hảo

Vào một ngày nọ, tiểu hòa thượng bỗng ngồi khóc trên mặt đất, xung quanh cậu toàn là những tờ giấy lộn đã viết đầy chữ.

Lão hòa thượng thấy vậy bèn hỏi: "Sao vậy con?"

"Con viết chữ không đẹp". 

Lão hòa thượng nhặt vài tờ lên xem rồi nói: "Chữ con có đến nỗi nào đâu, sao con phải vứt giấy đi rồi còn ngồi đó khóc?"

Tiểu hòa thượng nức nở trả lời: "Con cảm thấy chữ con không đẹp chút nào. Con là người theo theo chủ nghĩa hoàn mỹ, không chịu được sai sót dù chỉ một chút xíu".

Lão hòa thượng vỗ vỗ tiểu hòa thượng rồi ôn tồn nói: "Nhưng vấn đề là, có ai trên đời này có thể không sai sót dù chỉ một chút đây? Con muốn mọi thứ đều phải hoàn mỹ, nhưng nếu chỉ có một tý tẹo không vừa ý con, con liền tức giận, khóc lóc, việc này rõ ràng khiến con không còn hoàn mỹ nữa rồi".

Bệnh sạch sẽ

Tiểu hòa thượng nhặt chỗ giấy ấy lên rồi đi rửa tay.

Sau đó soi gương, rửa lại mặt, rồi lại thay quần, mang đi giặt hết lần này đến lần khác.

Lão hòa thượng thấy thế liền hỏi: "Con đang làm gì vậy? Con giặt đi giặt lại như thế đã lãng phí mất nửa ngày trời rồi".

Tiểu hòa thượng đáp: "Con mắc bệnh sạch sẽ. Con không thể chịu nổi dù chỉ là một vết bẩn, thầy không phát hiện ra sao? Sau khi mỗi thí chủ rời đi, con đều sẽ lau sạch chiếc ghế họ vừa ngồi một lần".

Sư phụ cười nói: "Đây gọi là bệnh sạch sẽ ư? Con chê trời bẩn, ghét đất dơ, ngại người hôi hám. Bề ngoài con tuy rằng gọn gàng sạch sẽ nhưng tâm con lại mang bệnh, như vậy thì không phải sạch sẽ nữa rồi".

Khất thực

Tiểu hòa thượng muốn đi khất thực nên đã đặc biệt chọn một bộ quần áo sờn cũ để mặc.

Sư phụ thấy vậy bèn hỏi. "Sao con lại chọn bộ đồ này?"

Tiểu hòa thượng có chút không phục nói: "Chẳng phải sư phụ nói con đừng quá để ý đến vẻ bề ngoài hay sao, nên con mới mặc bộ quần áo đã sờn rách này. Hơn nữa mặc như vậy, các thí chủ mới rủ lòng thương mà cho chúng ta nhiều tiền hơn".

Sư phụ trừng mắt nói: "Con đây là đi khất thực hay đi ăn xin? Con hy vọng mọi người thấy con đáng thương nên giúp đỡ con hay là hy vọng mọi người thấy con có năng lực nên muốn thông qua con để con cứu giúp hàng nghìn người khác nữa?"

Thiền viện ở giữa đất trời

Sau này, khi lão hòa thượng viên tịch, tiểu hòa thượng thay ông trở thành trụ trì.

Cậu luôn mặc quần áo chỉnh tề, cầm theo hộp thuốc chữa bệnh, đi đến những nơi hỗn loạn, nghèo khó nhất để sát trùng, thay thuốc cho những người bệnh tật nơi đây, sau đó mang theo bộ dáng lem luốc trở về núi.

Cậu cũng luôn tự mình đi khất thực, nhưng là vừa nhận tiền bố thí, vừa giúp đỡ những người có hoàn cảnh đáng thương.

Cậu cũng rất ít khi ở lại thiền viện, nên thiền viện cũng không xây dựng mở rộng thêm.

Nhưng những người tín nhiệm câu lại ngày một đông hơn, họ cùng cậu lên núi xuống biển, đến cả vùng thôn quê hẻo lánh và hải đảo xa xôi.

Tiểu hòa thượng nói: "Khi sư phụ còn sống, người đã dạy tôi hiểu thế nào mới là hoàn hảo, người nói hoàn hảo chính là mong cho thế giới này được hoàn mỹ trọn vẹn.

Sư phụ cũng dạy cho tôi biết thế nào là sạch sẽ. Sạch sẽ là giúp đỡ những người đang bị vấy bẩn trở nên thanh sạch hơn.

Sư phụ còn dạy tôi thế nào là khất thực. Khất thực là kết nối mọi người cùng chung tay giúp đỡ lẫn nhau, để mọi người đến gần nhau hơn".  

"Còn thế nào là thiền viện, thiền viện không nhất định phải ở nơi núi rừng, mà nên ở khắp mọi nơi. Đông tây nam bắc, đều là nơi ta hoằng pháp, ngay giữa đất trời cũng chính là thiền viện của ta".

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2022

PHIỀN NÃO LÀ TỰ AI?

 


Gốc tại mình. Nếu thấy nó mà không luyến ái, không ghét bỏ, thì nó vẫn là nó. Lỗi lầm là chính lòng luyến ái, lòng sân hận của mình chớ không phải hình ảnh có lỗi lầm. Khi chứa chấp sân hận, chứa chấp luyến ái, thì của báu nhà mình bị cướp mất.

Con mắt đem những hình ảnh vào để cướp mất của báu nhà mình, đó là cái chướng biểu trưng qua hình ảnh đứa bé móc mắt. Còn nếu ngược lại mình không mắc kẹt, hình ảnh là hình ảnh, mình vẫn an nhiên, thì đứa bé ấy có làm gì thì làm, mình vẫn an ổn.

Lỗ mũi cũng thế, ngửi mùi hôi mùi thơm đừng mắc kẹt, coi như khói như gió vừa qua mũi rồi mất, không có gì thật, thì có gì làm cho mình nhiễm, tự nhiên trong lòng được tự tại. Ngược lại, tại chúng ta si mê, cho nên mùi thơm đến thì thích, mùi hôi đến thì bực. Do đó tự mình đem giặc vào cướp của báu nhà mình, tự làm chướng ngại.

Đức Phật Di Lặc được gọi là con người hạnh phúc, bởi con người hạnh phúc thường mập mạp vui tươi. Cái mập mạp vui tươi đó là nhờ trong lòng không có những đám mây phiền não che lấp mặt trời trí tuệ, mà dù sáu đứa giặc có móc tai, móc mũi…

Ngài vẫn thấy như không. Còn chúng ta thấy chướng nên trán nhăn, mày cau, mắt đỏ, gương mặt đau khổ. Cái khổ đó chính vì mình không chịu nổi sáu đứa giặc phá phách nên tự nhiên sanh ra bực dọc, khó chịu.

Nếu nó phá phách mà mình không thấy chướng, thì cái phá đó trở thành đùa vui với nhau. Chúng ta không ai chẳng có sáu đứa giặc, sáu đứa cướp đó nhưng nó thành giặc hay bạn là chính tại mình.

Thế nên biết tu nơi sáu căn rồi tự nhiên được an lành tự tại. Dù chưa thành Phật, hiện đời ta cũng hạnh phúc tràn trề. Ngày nào tháng nào cũng đều là ngày tháng vui tươi, năm nào cũng là năm đẹp đẽ.

Hòa thượng Thích Thanh Từ

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2022

3 LỢI ÍCH SỨC KHỎE CỦA VIỆC UỐNG NƯỚC GỪNG KHI BỤNG ĐÓI

 


Nước gừng cung cấp cho cơ thể chất dinh dưỡng và vitamin. Tốt nhất chúng ta nên sử dụng gừng tươi để cơ thể được hấp thụ hết các chất dinh dưỡng. Dưới đây là 3 lợi ích sức khỏe của việc uống gừng khi bụng đói.

5 SAI LẦM TRONG CUỘC SỐNG CHÚNG TA NÊN HẾT SỨC TRÁNH ĐỂ KHÔNG MẮC PHẢI, LÀM ĐƯỢC HẾT THÌ SỰ NGHIỆP HÀNH THÔNG, TINH THẦN THOẢI MÁI

 



Cổ ngữ có câu: “Con người đâu phải thánh nhân, ai là người không lầm lỗi”, nhưng chúng ta nên hạn chế chúng hết mức có thể thì chắc chắn bạn sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

5 loại sai lầm trong cuộc sống mà chúng ta nên hết sức tránh mắc phải, bởi vì một khi mắc phải những sai lầm này, có thể hủy hoại toàn bộ phần đời còn lại của mình.

1. Đưa ra quyết định lúc nửa đêm

Buổi tối (đặc biệt là nửa đêm) luôn có không gian yên tĩnh hơn ban ngày, khiến người ta suy nghĩ và rơi vào trầm tư nhiều hơn. Chính bởi vì điều này, nhiều nhà văn, nhà thơ hay họa sĩ thường chọn đêm khuya là thời điểm sáng tác, chẳng hạn như nhà văn Pháp Gustave Flaubert rất thích viết lách vào buổi đêm.

Tuy nhiên, các chuyên gia tâm lý đã chỉ ra rằng, con người ta luôn luôn bị cảm tính vào ban đêm. Nếu bạn chọn thời điểm này để sáng tác nghệ thuật sẽ rất tuyệt vời, thế nhưng nếu bạn có xu hướng "suy nghĩ cả đêm" để đưa ra một quyết định nào đó thì sẽ không tránh khỏi cảm tính, dẫn đến quyết định sai lầm, sau đó là cảm thấy hối tiếc vì đã đưa ra quyết định như thế.

2. So sánh bản thân với người khác

Thiếu sót lớn nhất của cuộc đời chính là không ngừng so sánh bản thân với người khác. So sánh với người giỏi hơn sẽ khiến mình tự ti; so sánh với người tầm thường, chẳng khác gì tự hạ thấp bản thân; so sánh với người kém hơn mình lại khiến chúng ta ngạo mạn.

Không ngừng so sánh với người này người kia là nguồn gốc của sự xáo trộn tinh thần. Điều này khiến hầu hết mọi người đánh mất chính mình và che lấp đi vẻ đẹp ban đầu của trái tim. Do đó, đừng để những ham muốn vô tận nuốt chọn trái tim chúng ta, "vừa đủ" là được. "Vừa đủ" cũng chính là một thái độ sống tốt.

Bạn biết điều gì là đáng buồn nhất không? Đó là khi mọi người đi ăn buffet nhưng lại lấy quá nhiều đồ rồi ăn không hết, để lãng phí. Do đó, hãy lấy đủ dùng, đừng tham lam. Đây cũng là một loại đạo đức.

Hoa mai không cần ghen tị với hoa mẫu đơn, mặt trăng cũng không cần ghen tị với mặt trời. Mỗi sinh vật tồn tại trên thế gian này đều có một nét đẹp riêng, việc chúng ta cần làm là tỏa sáng theo cách của chính mình, vậy là đủ.

3. Người khác đối tốt một tí, bản thân liền mang hết bí mật chia sẻ cho họ

Bạn không phải một con rối cầu cạnh sự thương hại bố thí, họ cũng không phải một cái thùng rác giúp bạn xả stress. Hai bạn hôm nay cùng nhau chia sẻ tâm sự, chắc gì ngày mai đã chung một con đường? Thời gian còn có lúc nhanh lúc chậm đừng nói đến lòng người tròn méo ra sao. Bạn thật lòng thật dạ đem bí mật kể ra cho họ, họ đem điều đó biến thành trò cười.

Trong cuộc sống, chỉ nên nói về những điều mà chúng ta đều thấy, không nên bàn luận về những thứ được gọi là "bí mật" nếu như bạn không muốn chuốt lấy đau thương.

4. Tốt bụng mù quáng

Nhà văn Mỹ Mark Twain từng nói: "Lương thiện là một loại ngôn ngữ thông dụng trên thế giới, nó có thể khiến người mù cảm nhận được, người nghễnh ngãng nghe thấy được. Nhưng tốt bụng một cách mù quáng lại là thứ ngôn ngữ câm, đến cả người bình thường cũng không thể cảm nhận được nó".

Triết gia người Mỹ Ralph Waldo Emerson nói: "Sự lương thiện của bạn nhất định phải đem theo sự sắc sảo – nếu không nó sẽ bằng 0".

Hầu hết chúng ta đều đã từng lương thiện với EQ thấp (tốt bụng một cách mù quáng). Chúng ta giúp đỡ tận tâm, nhiệt tình nhưng đổi lại chỉ là sự thờ ơ, oán than. Lòng tốt lại làm hỏng việc, bỏ sức ra mà chẳng nối lại được cầu. Những điều này chắc chắn chúng ta đã từng nghe qua và cũng gặp qua không ít.

Lương thiện mù quáng đáng sợ ở chỗ đó vừa là xiềng xích của người khác, cũng vừa là công cụ tra tấn cho chính bạn. Bởi lẽ lâu dần, sự lương thiện vốn dĩ đơn thuần sẽ bị bóp méo bởi sự vô tâm, cộc cằn, để rồi đánh mất đi cái vẻ đẹp ban đầu.

Một người có EQ cao luôn biết cách giúp bản thân thoải mái và khiến người khác vui vẻ. Anh ta biết thể hiện sự lương thiện của mình một cách lặng lẽ, biết tốt bụng có chừng mực có giới hạn. Còn một người vừa lương thiện lại có EQ cao là một viên ngọc quý hiếm trên thế gian, là ngọn đuốc sáng rực nhất.

Lòng tốt là một kho báu, nhưng lòng tốt cần được thắp sáng bởi EQ cao. Ban phát sự tốt bụng của mình có chừng mực, có giới hạn và khéo léo giải quyết những rắc rối gặp là nguyên tắc hành tẩu giang hồ của họ. Có như vậy, đôi bên mới vui vẻ, thoải mái, bất kể mình là người cho đi hay người nhận lại.

Thế gian này chính là như vậy, có thiện ý, có nhiệt tình, sẵn sàng đưa hai tay ra giúp đỡ, vẫn là chưa đủ. Thứ bạn cần là sự lương thiện EQ cao, sự thiện lương có chừng mực.

5. Những lời phàn nàn bất tận

Lý do khiến chúng ta phàn nàn không gì khác ngoài 9 chữ: buông không xuống, nghĩ không thông, quên không được.

Quan điểm triết học cho rằng: "Mọi thứ tồn tại đều có lí do của chúng", đãi ngộ mà bạn nhận được dựa vào bối cảnh, điều kiện và nguyên nhân "tồn tại" của chúng.

Phàn nàn giống như một khối u ác tính trong cơ thể và sẽ lây lan nhanh hơn khi tâm trạng xuống cấp. Liều thuốc duy nhất để chữa khỏi căn bệnh này chính là kiểm soát cảm xúc.

Chúng ta thường thấy rằng khi bản thân không được như ý muốn thì việc thường làm nhất chính là phàn nàn. Dường như điều này sẽ giải quyết được vấn đề và đảo ngược tình thế. Nhưng trên thực tế, vấn đề vẫn còn đó, nếu không được giải quyết thì vấn đề sẽ không tự biến mất. Việc phàn nàn của bạn chỉ là lãng phí thời gian và bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để giải quyết.

Bởi vậy, việc bạn cần làm là nhanh chóng bình tĩnh, phân tích vấn đề và chủ động tìm ra giải pháp, biện pháp khắc phục. Đừng phàn nàn về sự đối xử bất công mà bạn nhận được.

Bạn không thể kiểm soát người khác, nhưng bạn có thể kiểm soát chính mình; bạn không thể kiểm soát thời tiết, nhưng bạn có thể thay đổi tâm trạng của mình.

Kiểm soát cảm xúc và học cách làm chủ cảm xúc là cách tốt nhất để ngừng phàn nàn.

Cuộc sống ngắn ngủi, tại sao phải bận tâm?

Theo Aboluowang/ Ảnh: Internet

TUỔI NGHỈ NGƠI (Thơ)

 
Hình: ĐKN

 
Lão giả, chúc mừng tuổi nghỉ ngơi,
Dong thuyền thi hữu vẫn chèo bơi.
Gia đình chẳng bận vun tâm tĩnh,
Thế sự không màng dạo cảnh thơi.
Thức giấc vui vui thơ phú họa,
Soi tim rộn rộn nghĩa tình rồi.
Thân an mặc chuyện theo ngày mới,
Cũng đủ duyên đời  sánh cuộc chơi.
 
13/10/2018

Minh Đạo

“ĐẤT CÓ PHÚC NGƯỜI CÓ ĐỨC, NGƯỜI CÓ ĐỨC SẼ Ở NƠI PHÚC ĐỊA”

 

Ảnh: Aboluowang

Trong“Chu Dịch” có ghi: “địa thế khôn, quân tử dĩ hậu đức tái vật, có nghĩa là trời sinh ra đất lành, người quân tử lấy đức lớn mà gánh vác việc lớn”.

Phúc đức của một người giống như đất dày. Đất không dày thì không thể cưu mang vạn vật trên đời, làm người mà không có đức không được ai che chở. Như có câu: “Đức là chủ của tài, và tài là nô lệ của đức“.

Trong đối nhân xử thế, luôn đặt đức lên hàng đầu, người có đức thì được mọi người yêu quý, người không có đức thì bị mọi người ghét. Đức hạnh không chỉ ẩn chứa sự tu dưỡng của một người, mà còn thể hiện phúc khí của một người.

Thắng nhỏ phụ thuộc vào trí tuệ, thắng lớn phụ thuộc vào đức

Trong”Thế thuyết tân ngữ” nói: “Chiến thắng nhỏ phụ thuộc vào trí tuệ, chiến thắng lớn phụ thuộc vào đức hạnh“. Trong cuộc sống này, con người chỉ có thể giành được chiến thắng nhất thời nhờ sự khôn khéo của mình, để đạt được thành công thực sự, họ cần có sự hỗ trợ của đức.

Làm người, nếu bạn đánh mất tư cách và đạo đức của mình, dù bạn có bao nhiêu của cải và danh vọng, cuối cùng bạn sẽ mất nhiều hơn bạn đạt được.

Vào thời cổ đại, có một người đàn ông giàu có đã chia tài sản của mình cho hai người con trai của mình trước khi chết. Cậu con trai lớn sinh ra vốn thông minh lanh lợi, chọn dùng tiền mở quán cơm, kinh doanh phát đạt.

Người con trai út thật thà chất phác, với tay nghề giỏi, ông đã mở được một quán phở, nườm nượp người ra vào.

Nhưng có những trường hợp không lường trước được, và một khi cả thành phố bị đói kém, việc kinh doanh của hai cửa hàng sa sút. Người con trai cả nảy ra ý tưởng, tung tin thiếu ăn, đẩy giá hàng lên cao, thu lãi khủng.

Sau nạn đói, danh tiếng của người con trai cả ngày càng sa sút, nhiều người thà đi nơi xa để mua hơn là đến quán cơm của ông, theo thời gian, quán cơm dần dần đóng cửa.

Vì danh tiếng tốt và danh tiếng tích cóp được của cậu con trai nhỏ nên việc kinh doanh quán phở ngày càng phát đạt, cuối cùng anh trở thành người giàu nhất địa phương.

Trong “Thái căn đàm” viết: “lập bách phúc chi cơ, chích tại nhất niệm từ tường” có nghĩa: Nền tảng của việc tu phước, tích đức là luôn giữ tâm niệm nhân hậu, nhân từ, không làm ác nghiệp hay làm tổn thương người khác, luôn nghĩ đến nhu cầu của người khác, yêu thương và giúp đỡ tất cả chúng sinh.

Một người biết giữ lòng nhân ái trong lòng, hướng thiện và làm nhiều việc thiện hơn là tích lũy phúc lành và may mắn cho bản thân.

Trong suốt cuộc đời, có nhiều người bị mê hoặc bởi sở thích của họ, làm mọi việc quá nhanh chóng để đạt được thành công nhanh chóng và cuối cùng không dẫn đến kết quả gì, trong khi một số người họ đã tích lũy được cuộc sống ổn định cho mình đức tính sâu sắc của họ.

Bạn phải biết rằng trong cuộc sống, bạn có thể kiếm lời nhất thời bằng cách dựa vào sự khôn khéo của mình, chỉ khi có đức hạnh thì có thể vượt trội lên được.

Tích đức, tu thiện ắt sẽ có phúc

Trong “Liễu phàn tứ huấn” giảng rằng: “vận mệnh do mình tự lập, phúc do tự mình cầu”. Phước lành của một người không phải do ông Trời quyết định mà có được nhờ tích lũy đức hạnh và sự nỗ lực tu dưỡng mà có. Người có đức hạnh càng cao, càng có phúc.

Vào thời Minh có một học giả tên là Trương Úy Nhan, người rất thông thái và nổi tiếng trong giới học giả. Một lần đi thi Thị Lang, biết mình không có tên trong danh sách, ông mắng người coi thi không có mắt, không biết phân biệt nhân tài.

Lúc này, một người qua đường đang mỉm cười với anh, Trương Úy Nhan khi nhìn thấy rất tức giận, lập tức trút giận lên người này.

Biết đâu, người này không giận cũng không bực và nói: “Mấu chốt của một bài văn hay là phải bình tĩnh, con trai mà nóng giận như vậy thì làm sao viết được một bài văn hay? Ngoài ra, người có công danh nằm ở mệnh, mệnh vô phúc thì văn chương có hay đến mấy cũng vô dụng”.

Trương Úy Nhan vội vàng hỏi: “Ta làm sao có thể thay đổi vận mệnh?”

Người đàn ông nói: “Người tạo mệnh là Trời, người lập mệnh là ta, tích đức hành thiện, chả lẽ phúc lại không đến”.

Trương Úy Nhan nghe xong liền tỉnh ngộ, từ đó sống nhân hậu, khiêm tốn, tự tại, tu hành tích thiện, ba năm cuối cùng cũng đỗ đạt.

Trong “Thái Căn Đàm” viết: “thiên bạc ngã dĩ phúc, ngô hậu ngô đức dĩ nhạ chi ”. Ngụ ý rằng trong số mệnh khiến phúc khí của ta có thể không được tốt, nhưng nếu ta hằng tu dưỡng đạo đức thì chắc chắn sẽ vượt qua được những chông gai của cuộc đời. Tiếp tục tích thiện chính là gieo phước cho bản thân, vì người có đức lớn, trong lòng có thiện niệm, đối xử tốt với người khác thì phước báo tự nhiên sẽ không mời mà đến.

Người xưa đã từng nói: “Một gia đình có đạo đức thì sẽ truyền được tới hơn mười đời, một gia đình giàu có chỉ có thể được ba đời”.

Một người tài đức không chỉ có thể thay đổi vận mệnh của chính mình, mà còn có thể mang lại lợi ích cho thế hệ mai sau. Chỉ có đức hạnh mới có thể chở che chúng ta vượt qua những nghịch cảnh hay hiểm nguy.

Như có câu: “Người có đức sẽ có phúc; người không có đức sẽ gặp tai họa”. Người tài đức đối xử tốt với người khác và đi đến đâu cũng được hoan nghênh, trong khi người không có đạo đức không chú ý tu thân thì đi đâu cũng bị coi thường.

Người có đức sẽ ở nơi phúc địa

Truyền thuyết kể rằng vào thời Vĩnh Lạc của nhà Minh, có một thầy bói, nhờ sự hiểu biết của mình về Chu Dịch thường làm đủ mọi điều ác. Một ngày nọ, ông phát hiện ra một kho báu về phong thủy, phong thủy ở đây rất tuyệt vời, nếu sau khi chết có thể chôn cất ông ở đây, thế hệ mai sau chắc chắn sẽ được phúc.

Dù ông tính được rằng tài đức của ông không xứng với phong thủy của nơi này nhưng ông vẫn để con cháu mai táng tại đây. Nhiều năm sau, con cháu của những người xem bói phát hiện ra rằng phong thủy địa linh ở nơi này đã hoàn toàn thay đổi.

Trong cơn tuyệt vọng, ngôi mộ của ông chỉ có thể được đào lên và chuyển đi nơi khác. Như có câu: “Đất có phúc, người có đức, người có đức ở nơi phúc địa”.

Người có phúc là báu vật phong thủy cho dù họ ở đâu, nhưng người không có đức sẽ không được hưởng phúc lộc dù có sống trong báu vật phong thủy.

Suy cho cùng, dù sao hạnh phúc của một người cũng không thể tách rời với đức hạnh. Có thể thấy, mỗi người tự đã có năng lượng, phúc khí là một thể năng lượng, đức dày năng lượng tích được càng nhiều.

Có câu: “Thiên mệnh vô thường, duy người có đức mới được lưu lại “. Trên đời vạn vật vô thường, chỉ người có phúc đức mới có thể gánh vác vạn vật, cũng chỉ có người có đức hạnh sâu sắc mới có thể thực sự đi đến cùng!.

Người xưa nói: “Tâm tồn Thiện niệm, không đẹp mà mỹ, không phú mà lại quý”.

Một người có thể sống mà không cần dung nhan xinh đẹp, không cần của cải núi vàng, nhưng vẫn toát lên khí chất thanh cao phú quý, bởi vẻ đẹp của một người không phải ở khuôn mặt mà là ở trái tim.

Cuộc sống là một sự rèn luyện, chúng ta phải trau dồi một trái tim nhân hậu, luôn luôn rèn luyện đức tính tốt, sưởi ấm người khác bằng tấm lòng nhân hậu, và giúp đỡ người khác bằng đức hạnh.

Bởi vì người có suy nghĩ tốt trong lòng sẽ được mọi người che chở! Người có phúc đức sẽ được phúc báo!

Nguyệt Hòa
Theo Aboluowang

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2022

LÀ PHỤ NỮ, HÃY ƯU NHÃ GIỐNG NHƯ MỘT QUYỂN SÁCH

 


Phụ nữ, có thể dịu dàng như hoa như nước, nhưng càng phải ưu nhã giống như một quyển sách. Bởi sách sẽ không bị tác động bởi thời gian, không vì ngoại cảnh xung quanh mà thay đổi…

Người ta thường nói, phụ nữ giống như một đóa hoa, bởi vì hoa đại diện cho sự thanh tao, mỹ lệ. Thế nhưng, hoa lại dễ dàng héo úa.

Cũng có người nói, phụ nữ tựa như nước, bởi vì nước mềm mại, thanh tịnh; nhưng cũng đừng quên, hình dáng của nước sẽ thay đổi khi vật chứa đựng của nó thay đổi.

Phụ nữ, có thể như hoa như nước, nhưng càng phải giống như một quyển sách. Sách, sẽ không vì thời gian trôi qua mà tàn lụi, cũng không bởi vì giá sách khác nhau mà thay đổi hình dạng hoặc nội dung.

Sách, chỉ lặng lẽ tồn tại trên thế gian, cho dù người khác có đọc hay không đọc, nó vẫn yên vị ở đó. Cho nên, người phụ nữ hãy giống như một quyển sách. Phụ nữ như sách, có thể cả đời tự mình bảo trì, tự mình tỏa sáng.

Sách nếu muốn thu hút được càng nhiều độc giả hơn nữa, thuyết phục được những người khó tính nhất, thì nhất định phải có nội hàm phong phú, phải chú trọng đến vẻ bề ngoài. Cho nên, nữ nhân hãy nên giống như một quyển sách. Phụ nữ như sách, có thể không ngừng siêu việt chính mình, rực rỡ chính mình.

Phụ nữ có thể làm được giống như sách cũng không phải chuyện dễ dàng, nhất định cần phải có nội hàm về văn hóa, có trình độ tu dưỡng và sự từng trải về nhân sinh.

Sự ưu nhã của người phụ nữ phần lớn đều đến từ chỗ thâm sâu trong nội tâm, là ánh trăng dưới hồ nước, là đóa hoa quỳnh lẳng lặng khai nở giữa trời đêm. Phụ nữ như vậy, chính là người trong sáng thuần khiết, có nét dịu dàng tựa như nước, là người phụ nữ khéo hiểu lòng người.

Sự ưu nhã của người phụ nữ còn ở đức hạnh. Người phụ nữ mà tâm tính bất thiện, thì cho dù sở hữu vẻ đẹp khuynh quốc, cho dù cô ấy có tài năng xuất chúng, cũng không phải là phụ nữ ưu tú khả ái.

Phụ nữ như sách, tĩnh tựa nước lặng, động tựa sóng gợn. Nhà văn Chu Tự Thanh từng có một đoạn miêu tả về người phụ nữ như sau: “Nữ nhân ôn nhu tựa như không khí, như nghe tiếng tiêu, như ngửi hoa hồng, như nước mát, như sương như khói bao phủ chúng ta. Nữ nhân mỉm cười giống như đóa hoa khai nở, bên trong tràn đầy thơ họa, còn có âm nhạc không lời”.

Phụ nữ như sách, thường hiểu được nội ngoại kiêm tu, hiểu được điểm yếu của chính mình. Họ ở những độ tuổi khác nhau, phong cách khác nhau, nhưng lại khiến người đọc bị cuốn vào trong một thế giới đầy thú vị.

Khi còn nhỏ, nữ nhân tựa như một bức tranh lung linh; đến tuổi thanh xuân, thiếu nữ tựa như vần thơ đầy ý vị; 30 tuổi nữ nhân tựa như văn xuôi dào dạt; 40 tuổi phụ nữ giống như những câu nói đầy triết lý, ý vị sâu xa; 50 tuổi nữ nhân tựa như cuốn tiểu thuyết phong phú, từng tình tiết đều khiến người ta mê đắm; 60 tuổi, nữ nhân thực sự là một tản văn, khiến cho người cảm động từ đáy lòng, khó có thể từ bỏ.

Phụ nữ tựa như sách, giữa những hàng chữ đều là nhân sinh. Trang sách ở bên trong viết ngây thơ, viết đơn thuần, viết truy cầu, viết cố gắng, viết yêu, viết tình, viết lý trí, viết bao dung, viết lương thiện, viết kiên cường, viết cảm ân, viết bình thản, viết hạnh phúc… cũng chính như tấm lòng của người phụ nữ vậy.

Tuệ Tâm

Nhuồn: tinhhoa.net

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2022

TÂM TỐT NHƯNG MIỆNG KHÔNG TỐT: VINH HOA PHÚ QUÝ RỒI CŨNG MẤT, PHÚC PHẬN NHIỀU ĐẾN MẤY CŨNG TIÊU TAN

 


Người xưa có câu rằng: “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Trong giáo lý nhà Phật cũng cho rằng ác khẩu sẽ tạo nghiệp báo khôn lường. Vậy nên, đừng để sự tức giận chi phối tâm trí và tước đoạt đi phúc báo của bạn.

Nếu có thể nhẫn chịu oan khuất thì bạn là người được phúc báo

Người khác nhục mạ bạn, không hề gì, hãy coi như được bội phục, người khác làm tổn thương bạn, bạn nên coi như họ đến để thành tựu bạn.

Làm tổn thương người khác chính là tiêu xài công đức phát tài của mình, một người tâm địa xấu xa thường làm hại, làm tổn thương người khác, thì chính là mang tiền đến đưa cho người khác.

Ngược lại, một người có thể nhẫn nhục, chính là liên tục thu tiền. Người đại nhẫn giống như mở ngân hàng, có thể thu nạp từ trăm sông.

Trong mấy chục năm của cuộc đời, có rất nhiều chuyện và lời lẽ khiến chúng ta cảm động. Vì thế, chúng ta cũng nên nỗ lực tìm cách khiến người khác cảm động.

Trên thế giời này có một loại kinh doanh luôn lỗ vốn, chính là tức giận

Mọi người thường không chịu nhận sai, mọi thứ đều nói là lỗi của người khác, cho rằng mình mới là đúng. Kỳ thực không chịu nhận sai chính là một sai lầm.

Người mình nhận lỗi có thể là bố mẹ, bạn bè, người ngoài xã hội, thậm chí nhận lỗi với con cái và với cả người đối xử không tốt với mình. Bạn sẽ thấy rằng mình sẽ chẳng mất đi cái gì, mà ngược lại sẽ thấy được sự độ lượng của mình.

Nhận lỗi là một phẩm chất tốt, cũng là một loại tu hành.

Cái gì cũng không thể nhẫn nại, thành tựu của bạn sẽ bị giới hạn

Nhẫn nhịn cũng chính là điều mà con người gọi là bền chí, nghị lực. Cần phải nhẫn để được vừa lòng đẹp ý, tại sao vậy?

Người xưa dạy “một điều nhịn, chín điều lành”, cũng lại nói: “Lùi một bước biển rộng trời cao”. Quả thực, nhẫn nhịn có thể khiến tâm chúng ta trở nên thanh tịnh, khoảng trời trước mặt cũng sẽ trở nên rộng mở bao la.

Niệm giận vừa khởi lên, triệu cửa nghiệp chướng liền khai mở

Một khi tâm oán giận vừa khởi lên thì trí tuệ sẽ không còn, lý tính bị che mất. Do đó sẽ xử trí theo cảm tính, không chỉ làm tổn thương mình, mà còn hữu ý hoặc vô ý gây thù kết oán với người khác.

Nếu không thể hóa giải thù oán, khi nhân duyên chín muồi, báo ứng sẽ hiện ngay trước mắt, oan oan tương báo, quả báo sẽ ngày càng tàn khốc hơn.

Thân thể, tâm trạng của con người cùng với tự nhiên dung thành một bức họa

Thất tình lục dục làm nhiễu loạn tự nhiên, nhiễu loạn thân thể người. Thất tình là “Thích, phẫn nộ, buồn, vui, yêu, ác, dục”. Trong đó tức giận, nổi cáu là gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Có người nói, tuổi thọ trung bình của con người lẽ ra phải là 200 tuổi, chính là do những phiền não của bản thân đã làm cho thân thể bị hư hại; người luôn sống trong cảnh giới đại từ bi thì không già, không yếu, không mê, không tà, không tiêm nhiễm – đây mới là niềm vui thật sự.

Thường cảm ơn trong lòng

Mặc dù người khác nhục mạ, phỉ báng, hãm hại bạn, cũng vẫn nên dùng thiện tâm để đối đãi, và tự đáy lòng mình cảm ơn họ.

Thực sự thì sự sỉ nhục, phỉ báng, và hãm hại của người khác, chính là để tiêu trừ nghiệp lực mà mình đã tạo ra trong đời này. Vậy nên quyết không thể để tâm oán hận nổi lên. Nếu vẫn còn tâm oán hận, thì không những không thể tiêu nghiệp, mà ngược lại còn làm cho nghiệp tăng lên.

Bạn hỏi Phật ngày nào tốt; Phật hỏi xem bạn có ngày nào bình yên?

Nếu không tu tâm mình thì không thể sống những ngày tháng bình thản.

Cuộc đời giống như một cái cặp da, khi cần dùng thì mới lấy, khi không dùng thì bỏ nó ra; lúc cần bỏ xuống thì lại không bỏ, giống như mang theo hành lý nặng trĩu, không thể tự tại.

Những năm tháng của cuộc đời có hạn, vậy nên nhận sai, tôn trọng, bao dung thì mới có thể bình thản, buông bỏ mới có thể tự tại!

Nổi cáu là tối kỵ của tu hành, là đốt cháy rừng công đức của mình

Nếu không sửa đổi tính xấu này, thì vô luận là một ngày có niệm bao nhiêu bộ kinh, có thuyết bao nhiêu lần Pháp, thì bạn cũng không thể ra khỏi tam giới. Phát cáu là biểu hiện của vô minh, chính là không minh bạch.

Bất thiện, ác ý với người khác chính là chà đạp chính mình

Nếu ác ý với người người khác, thì người bị hại chỉ chịu 3/10, mà chính chúng ta mới phải gánh chịu phần nhiều 7/10, đó chính là chà đạp chính mình mà không tự biết.

Một câu nói ra khỏi miệng, gây sự tổn thương, thì chính mình là người gánh chịu phần lớn sự tổn thương đó. Bạn muốn mình khỏe mạnh, trường thọ và tràn đầy trí huệ, thì bạn phải dùng tấm lòng yêu mến để đối đãi với tất cả mọi người. Biết cho đi, bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn thế.

Lời nói làm tổn thương người khác, còn nghiêm trọng hơn cả giết người

Đây là sự thật mà rất ít người biết! Khẩu tạo nghiệp là dễ xảy ra nhất, mà cũng là tạo thành nhiều nhất, quả báo kiếp sau sẽ vô cùng thảm thiết.

Nhẫn thì sẽ có thể xử lý và hóa giải, có thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có chuyện gì.

Có thể nhẫn, thì có thể phân biệt được tốt xấu, thiện ác, thị phi của thế gian. Vào buổi tối mỗi ngày trước khi đi ngủ, hãy tự hỏi chính mình: “Hôm nay mình có tức giận không?”.

Cảm xúc ảnh hưởng đến tâm trạng của cả ngày, vì thế mỗi ngày hãy tự mỉm cười với mình nhé!

Nguồn: DKN

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2022

BẤT HIẾU LÀM HΑO TỔN ΡHÚC BÁO : 10 CÂU NÓI LÀM “TỔN THƯƠNG” CHΑ MẸ NHẤT

 


Khi con oα oα cất tiếng khóc chào đời là lúc mẹ nở nụ cười hạnh ρhúc và mãn nguyện, để ɾồi sαu đó lịm đi sαu cơn vượt cạn, là khoảnh khắc chα mỉm cười hạnh ρhúc, ngắm nhìn thiên thần nhỏ bé chào đời,… Kể từ đó, ánh mắt củα chα và tɾái tιм củα mẹ luôn dõi theo từng bước đi củα con tɾên đường đời…

“Con dù lớn vẫn là con củα mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”. Dẫu con tóc điểm bạc, thì tɾong mắt củα chα, tɾong sâu thẳm lòng mẹ, con vẫn chỉ là một đứα tɾẻ cần được yêu tҺươпg và bảo vệ. Ân đức và tình nghĩα củα chα mẹ đối với chúng tα nặng hơn non cαo, ɾộng hơn biển cả.

Chα mẹ có thể sẵn lòng Һγ siпh tất cả một cách vô điều kiện, chỉ để muốn nhìn thấy con cái bình αn và hạnh ρhúc. Vất vả ngược xuôi cả đời, là chỉ để mong con sống một cuộc sống đầy đủ, vuông tɾòn và hạnh ρhúc.

Bởi vậy, ρhận làm con, đừng bαo giờ nói với chα mẹ những lời này khiến họ đαu lòng:

1. “Được ɾồi, được ɾồi, con biết ɾồi, thật là dài dòng và ρhiền ρhức!”

2. “Có chuyện gì không ạ? Nếu không có, thì con dậρ máy đây nhé” (Chα mẹ gọi điện, đôi khi cũng không có gì đặc biệt. Đơn giản là, họ chỉ muốn nghe thấy giọng nói củα bạn, để biết bạn đαng bình αn và khỏe mạnh. Với họ, như vậy là hạnh ρhúc).

3. “Con nói ɾồi mà bố/mẹ vẫn không hiểu à? Đừng hỏi nữα!” (Những lúc bạn nói câu này với chα mẹ, hãy nhớ lại khi xưα còn thơ bé: Khi bạn học đi, học nói, học hát,… Chα mẹ đã kiên nhẫn biết nhường nào?)

4. “Con đã nói với bố/mẹ bαo nhiêu lần ɾồi, đừng làm như thế có được không?”

5. “Những điều bố/mẹ nói, thật là lạc hậu” (Ý kiến củα chα mẹ, có thể không ρhù hợρ với bạn, nhưng liệu ɾằng, bạn có thể thαy đổi ρhương thức nói chuyện với chα mẹ, để họ bớt đαu lòng và tổn tҺươпg hơn, thαy vì dùng những lời chê bαi?)

6. “Con đã bảo bố/mẹ đừng dọn ρhòng củα con, bố/mẹ xem, đồ con cần tìm giờ không thấy đâu nữα ɾồi.

7. “Con muốn ăn cái gì con tự gắρ được, đừng gắρ cho con nữα” (Chα mẹ mong ngóng con cái về nhà, ăn cùng với chα mẹ bữα cơm, chα mẹ chuẩn bị những món con thích và dồn tâm huyết vào từng món ăn. Nếu không thể cảm ơn về sự quαn tâm củα chα mẹ, thì cũng đừng mαng thái độ khó chịu với họ)

8. “Con đã nói ɾồi, đừng ăn những món ăn thừα thải này nữα, tại sαo bố mẹ không nghe?” (Khi nói ɾα những lời này, bạn có biết, chα mẹ cực khổ và ‘thắt dây buộc bụng’ như thế nào để tiết kiệm từng đồng, nuôi lớn bạn từng ngày không?)

9. “Con tự biết đúng, biết sαi, bố/mẹ đừng nói nữα. Thật là ρhiền ρhức quá mà”

10. “Những thứ này con đã nói không cần nữα mà, tại sαo nó vẫn ở chỗ này?”

Đột nhiên nói đến đây, tôi chợt nghĩ đến chα mẹ mình, tôi không kìm được nước mắt, thật sự ҳúc ᵭộпg khi nghĩ về những vất vả, giαn khó mà họ gánh chịu tɾên đường đời. Chα mẹ đã ρhải ᵭάпҺ đổi và Һγ siпh ɾất nhiều để con có cuộc sống đầy đủ. Nhưng chúng tα đã làm được gì cho chα mẹ?

Thời giαn tɾôi quα vô tình, tuổi thαnh xuân củα chα mẹ quα đi cùng với tuổi thơ con. Con ngày một lớn và tɾưởng thành, chα mẹ ngày càng già đi với những nét đồi mồi, những đốm bạc tɾên tóc và nếρ nhăn in hằn tɾên khóe mắt. Liệu bạn có nhận ɾα?

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Cây cối, hoα lá củα chα mình dần bị bỏ hoαng, nếu một ngày, bạn thấy sàn nhà và tủ quần áo ở nhà thường xuyên bám đầy bụi.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Những món ăn mẹ nấu quá mặn, không ngon, nếu một ngày, bạn thấy họ nấu ăn thường xuyên quên tắt gα.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Một số thói quen củα chα mẹ ngày xưα không còn là thói quen, không tắm ɾửα đều đặn mỗi ngày.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα: Chα mẹ không còn thích ăn ɾαu, tɾái cây tươi giòn nữα, thường ăn những món ăn mềm và vụn.

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα ɾằng: Khi ăn cơm họ cứ liên tục ho, đừng nhầm chúng với cảm lạnh, hαy những Ьệпh khác (đó là biểu hiện củα dây thần kinh tiêu hóα ở họng củα người già).

Nếu một ngày, bạn ρhát hiện ɾα ɾằng: Họ không còn thích đi chơi nữα…

Nếu có những ngày như thế, thì chα mẹ củα chúng tα đã già ɾồi. Thời giαn họ bên cạnh chúng tα sẽ ngày càng ɾút ngắn đi.

Ai cũng ρhải già đi, chα mẹ củα chúng tα cũng vậy. Hãy ở bên chăm sóc, quαn tâm và yêu tҺươпg họ nhiều hơn, bởi thời giαn không còn bαo lâu nữα đâu,…

Lαn Hòα biên ᴅịcҺ
Theo : Vạn Điều Hαy

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2022

HƯƠNG TRẦN - PHƯỢNG HỒNG (Thơ)

 


HƯƠNG TRẦN
(Thủ nhất tự - Bát vĩ đồng âm – Ngũ độ thanh)
 
Lá rọi xanh đồng tỏa ngõ sân,
Lòng vui chẳng động lắng hương trần.
Len vào cửa tĩnh càng vô tận,
Lóng  mở thời an sẽ lộng ngần.
Lẳng lặng am thiền soi trí lẫn,
Lầm than cõi thế dụng tâm cần.
Lần ra nẻo khổ  sao buồn phận,
Lý sự tu tròn hiểu nghĩa chân.
  
PHƯỢNG HỒNG  ( Đối họa )
(Thủ nhất tự - Bát vĩ đồng âm – Ngũ độ thanh)
 
Phượng thắm chưa về tỏa ngõ sân,
Phần ta sợ mãi dáng vai trần.
Phờ duyên nỗi nhớ dài không tận,
Phải dạ tình trông rối đã ngần.
Phớt bệnh… lùi mơ thành chả lẫn,
Phòng đau… giảm lụy biết đang cần.
Phù dung mấy nẻo buồn than phận,
Phá được ngây lòng tỏ ngưỡng chân.
 
     2022
 Minh Đạo
 

DỤC VỌNG

 



Có một nhà sư hớt hải chạy từ trong rừng ra ngoài, bất ngờ ông gặp hai người đàn ông là hai người bạn rất thân đang đi dạo bên rừng. Họ hỏi nhà sư: “Tại sao ngài lại hoảng sợ vậy?”
Nhà sư nói: “Thật là đáng sợ! Ta đã đào phải một đống vàng ở trong rừng!”
Hai người đàn ông không nhịn được cười liền nói: “Ngài thật là ngốc quá! Đào được một đống vàng, sự tình tốt như vậy mà lại cho là chuyện đáng sợ. Thật là không thể hiểu nổi!”
Một người lại hỏi nhà sư: “Vậy ngài đào thấy vàng ở chỗ nào? Xin ngài nói cho chúng tôi biết với”.
Nhà sư nói: “Thứ đồ vật lợi hại đến vậy, hai người không sợ sao? Nó biết ăn thịt người đấy!”
Hai người kia không tin lời nói của nhà sư là đúng. Họ đồng thanh nói: “Chúng tôi không sợ. Ngài nói cho chúng tôi biết làm thế nào để tìm được nó”.
Nhà sư nói: “Nó nằm ngay dưới gốc cây ở đầu phía Tây của khu rừng”.
Đôi bạn thân thiết này liền lập tức đi tới chỗ mà nhà sư nhắc đến và tìm thấy số vàng. Một người nói với người kia: “Vị hòa thượng thật quá ngốc. Mọi người đều khao khát có thật nhiều vàng, vậy mà trong mắt ông ấy nó lại trở thành thứ ăn thịt người”. Người kia cũng gật đầu đồng ý.
Sau đó, đôi bạn này bắt đầu thảo luận làm sao để mang được số vàng này về nhà. Một người trong 2 người nói: “Ban ngày lấy về không an toàn, buổi tối đem về thì tốt hơn, tôi ở đây trông chừng, bạn đi tìm đồ ăn nhé. Chúng ta sẽ ăn cơm ở chỗ này, đợi trời tối sẽ đem số vàng này về”.
Người kia nghe theo lời bạn mình nói và đi tìm đồ ăn. Người ở lại thầm nghĩ: “Giá mà mình được sở hữu hết số vàng này! Chờ hắn quay lại, mình sẽ dùng gậy gỗ đập chết, như vậy thì tất cả số vàng này đều thuộc về mình”.
Anh chàng đi lấy thức ăn cũng thầm nghĩ: “Mình về ăn một bữa no đã, sau đó bỏ thuốc độc vào đồ ăn của nó, nó chết rồi thì tất cả số vàng ấy đều là của mình”.
Kết quả là khi người này mang đồ ăn đến rừng cây, người đàn ông kia hung hăng cầm gậy gỗ đánh chết anh ta. Sau đó người đàn ông này nói: “Bạn thân mến, là do vàng ép tôi làm như vậy”.
Sau đó, anh ta mang thức ăn trở lại rừng và ăn từng miếng lớn. Không lâu sau, bụng anh ta cảm thấy khó chịu vô cùng, nóng như lửa đốt. Lúc này anh ta mới biết bản thân đã trúng độc. Lúc sắp chết, anh ta nói: “Lời vị hòa thượng kia nói thật quá đúng!”
Người xưa nói: “Người vì tiền mà chết, chim vì thức ăn mà vong!” Tất cả đều do niệm tham gây họa. Dục vọng đã biến đôi bạn thân thiết thành kẻ địch mà giết lẫn nhau.”
Thứ đáng sợ nhất trên đời chính là dục vọng. Người có quá nhiều dục vọng sẽ không biết đủ, càng không thấy vui vẻ và gặp nhiều phiền não.
San san (DKN)