Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2023

XUẤT NIỆM SÁT NHÂN, MA QUỶ THEO SAU – HỒI TÂM HƯỚNG THIỆN, PHÚC ĐÂU TỰ ĐẾN

 


Ảnh DKN

Quý độc giả thân mến, cổ huấn phương Đông có một câu nói rất phổ biến như thế này: “Thiện ý một câu ấm ba đông, Lời ác lạnh người sáu tháng ròng!” vậy nên từng ý từng niệm trong đầu của con người ta là vô cùng quan trọng, nếu là thiện niệm sẽ mang đến vận may và phúc báo; còn nếu là ác niệm sẽ sinh ra phiền toái, khiến quỷ ma tương thông mà đeo bám theo sau, thậm chí là đem tới tai họa tán gia, bại sản, diệt thân… 

Câu chuyện về một người phú nông vì bị quỵt nợ mà xuất ra ác niệm muốn sát nhân báo oán, sau kịp dừng tay, chuyển ý hồi tâm, lại nhận được phúc báo được kể sau đây sẽ minh chứng cho điều này…

Nghĩ ác ma quỷ theo sau; xuất ra thiện niệm phúc đâu tự về!…

Ý niệm của con người rất quan trọng, nếu là thiện niệm sẽ mang đến vận may, còn nếu là ác niệm sẽ sinh ra phiền toái, thậm chí là tai họa diệt thân.

Chuyện xưa chép rằng: Vào triều đại nhà Nguyên, ở Sơn Đông có một người phú nông mù chữ tên là Nguyên Tự Thực. Tuy không tường con chữ nhưng gia cảnh nhà anh ta rất giàu có, nhờ có nhiều đồng ruộng và trang viên rộng lớn. Thuở ấy, cùng quê với Nguyên Tự Thực có một người tên là Mâu Quân, Mâu Quân may mắn được triều đình bổ nhiệm cho làm một chức quan nhỏ tại Phúc Kiến. Vì thiếu tiền lên đường nhậm chức nên Mâu Quân đã đến nhà Tự Thực vay 200 lượng bạc. Tự Thực vì có tình cảm đồng hương nên đã cấp đủ số tiền đó cho Mâu Quân.

Vào những năm cuối triều Nguyên, Sơn Đông đại loạn, Tự Thực bị nhiều toán cướp đến cướp bóc nên gia tài mất trắng không còn gì cả. Lúc ấy, ở Phúc Kiến lại rất yên ổn. Vì vậy, Tự Thực đã dẫn vợ và con đến huyện lỵ Phúc Châu thuộc phủ Phúc Kiến với ý định tìm kiếm Mâu Quân để nhờ vả nương tựa.

Vậy là cả nhà Nguyên Tự Thực đến Mâu gia, họ vào gặp Mâu Quân bái kiến, lúc này Nguyên Tự Thực vừa khóc vừa nói: “Năm mới sắp đến, vợ con tôi đói khổ lạnh lẽo, trong túi không có một đồng xu, trong hộc cũng không còn một chút lương thực hay thức ăn nào. Trước đây, ngài có vay tôi 200 lượng bạc, hôm nay tôi cũng không dám yêu cầu ngài trả lại, chỉ mong ngài cứu giúp chúng tôi khỏi cảnh chết đói là cũng coi như đã ban ơn cho bạn bè xưa cũ rồi. Mong ngài thương cảm chúng tôi một chút!” 

Nói xong, cả nhà họ quỳ gối, dập đầu xuống mặt đất.

Mâu Quân vội tới đỡ họ đứng dậy rồi đưa ngón tay ra tính toán, đoạn nói: “Hơn 10 ngày nữa sẽ là giao thừa, anh có thể đưa toàn gia quay trở về nhà chờ đợi. Tôi sẽ phái người mang đến nhà anh hai thạch gạo, hai nén bạc để tạm làm chi phí mừng Tết năm mới. Hy vọng anh không chê ít”. Hơn nữa, Mâu Quân còn cẩn thận dặn dò cả nhà họ Nguyên cứ yên tâm chờ đợi, không cần ra ngoài mong ngóng.

Nguyên Tự Thực cảm kích quay về, cũng nhắc lại những lời nói của Mâu Quân để an ủi vợ con. Nhưng cứ hết ngày này qua ngày nọ, họ mòn mỏi đợi chờ trong vô vọng mà vẫn không nhận được những thứ mà Mâu Quân đã hứa.

Thêm một ngày nữa đã là sang năm mới, vì bị thất hứa nên gia đình Tự Thực không có lấy một chút cơm để ăn, vợ con đói khổ sụt sùi khóc lóc. Tự Thực quẫn chí phẫn nộ, lặng thầm mài sẵn một con dao thật sắc, đợi khi trời sáng.

Đến lúc tiếng trống canh vừa dứt, Nguyên Tự Thực với vẻ mặt đằng đằng sát khí, một mạch chạy đến nhà Mâu Quân, chỉ đợi anh ta ra ngoài sẽ đâm chết. Lúc này, trời vẫn đang tờ mờ chưa sáng hẳn, trên đường không có bóng dáng một ai qua lại, chỉ có vị hòa thượng tên là Hiên Viên đang ngồi trong ngôi chùa nhỏ ngay phía bên đường thắp nến tụng kinh. Vị hòa thượng trông thấy Nguyên Tự Thực đi phía trước, theo sau có mười mấy tên quỷ sứ hình thù kỳ quái đi theo, có tên quỷ cầm đao kiếm, có tên thì lại cầm gậy tóc tai hung đỏ bù xù, bộ dạng xem chừng rất chi là hung ác.

Một lúc lâu Hiên Viên hòa thượng lại trông thấy Tự Thực lững thững quay trở về. Phía sau anh ta khi này lại có khoảng trên dưới 100 người đầu đội mũ lấp lánh ánh kim quang, thân đeo ngọc bội, vẻ mặt hết sức từ ái tường hòa đi theo. Có người giương cao cờ phướn và lọng che, có người lại giơ cao tấm biểu ghi lời khen ngợi… đoàn người tiền hô hậu ủng với không khí vui mừng, điệu bộ của họ xem ra vô cùng thảnh thơi mãn nguyện. Hiên Viên hòa thượng khi ấy bất chợt máy động tâm linh và thầm nghĩ rằng: Tự Thực chắc chắn đã gặp phải hung sự mà chết rồi!… Vậy là ngay sau khi vừa tụng kinh xong, ông liền vội vội vàng vàng tìm đến thăm Nguyên Tự Thực. Nhưng quả thật bất ngờ, ông thấy Tự Thực vẫn bình an vô sự.

Hiên Viên hỏi Tự Thực: “Sáng sớm nay, ông đi đến đâu mà sao lúc đi lại vội vội vàng vàng, điệu bộ hầm hầm tức giận, nhưng lúc về lại chậm rãi khoan thai và thư thái như vậy? Hy vọng ông nói cho tôi nghe một chút được không?“

Tự Thực không giấu giếm chút gì, liền kể hết cho vị hòa thượng nghe: “Mâu Quân vô ân bội nghĩa nghĩa, mượn tiền không trả, khiến cả nhà tôi rơi vào cảnh vô cùng khốn đốn. Buổi sáng sớm nay, tôi đúng là đã mang theo dao, định đến giết chết anh ta cho thỏa nỗi uất ức trong lòng. Nhưng đến lúc cổng nhà họ mở ra, tôi lại đột nhiên nghĩ: “Anh ta đúng là đã đắc tội với mình, nhưng vợ con của anh ta đâu có tội tình gì? Hơn nữa, anh ta còn có mẹ già cần chăm nom hiếu đễ. Nếu như hôm nay ta giết chết anh ta thì cả nhà họ biết nương nhờ vào ai? Thà rằng để người ta phụ lòng mình cũng không để mình phụ lòng người ta được”. Thế là tôi đành nhịn cơn tức giận ấy mà quay trở về”.

Hòa thượng Hiên Viên sau khi nghe xong, chắp tay hành lễ mà chúc mừng, nói: “Ông làm như vậy chắc chắn toàn gia sẽ có hậu phúc, bởi vì Thần linh đã minh tỏ chuyện này”. Tự Thực lấy làm lạ lắm, liền hỏi nguyên do.

Hiên Viên trả lời: “Ông có niệm ác thì ác quỷ đến, ông có niệm thiện thì Phúc thần sẽ ban phúc lành xuống. Điều này là nhân quả, thiện ác hữu báo như hình với bóng, ắt không sai chệch được, đó chính là “gieo nhân nào được quả nấy” nó cũng hiển nhiên giống như việc con người ta trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu mà thôi! Cho nên làm người thì quyết đừng nảy sinh ý niệm làm điều ác, lại càng không thể hành ác phạm tội mà tổn đức”. Hiên Viên hòa thường còn đem câu chuyện mình đã nhìn thấy khi sáng kể lại hết cho Nguyên Tự Thực nghe, đồng thời cũng tận tình an ủi anh ta. Vị hòa thượng nhân từ này còn lấy ra một ít gạo và tiền công đức để cứu trợ cho gia đình họ.

Kiếp trước cậy tài kiêu ngạo – kiếp sau thiếu gạo, mù chữ!…

Tuy nhiên, Tự Thực vẫn không thể lấy đó làm vui, do quá tuyệt vọng vì gia cảnh túng quẫn, lòng người đen bạc, đến tối hôm đó, anh ta đã tìm tới một cái giếng hoang phía sau một ngọn núi để tự vẫn.

Ai ngờ, khi Nguyên Tự Thực vừa gieo mình nhảy xuống, nước giếng đột nhiên rẽ ra, lại thấy hai bên bờ đá dốc đứng, chính giữa có một đường hầm hẹp chỉ đủ cho một người đi. Tự Thực vừa mò mẫm vừa đi vào trong địa đạo, chỉ khoảng mấy trăm bước sau thì đi hết con đường và ngay phía trước lộ ra cả một thế giới khác lạ. Ở đây có thể nhìn thấy trời đất rộng lớn, ánh sáng chiếu rọi chan hòa, chim muông hòa thanh ríu rít…

Đang vừa đi vừa mải miết ngắm nhìn, thốt nhiên Tự Thực thấy mình đang bước vào một tòa cung điện lớn, trên bức đại tự phía cửa chính có viết 4 chữ bằng vàng: “Tam sơn phúc địa”. Sau khi đọc xong, Tự Thực liền đi vào phía trong, chỉ thấy toàn hành lang đều im ắng. Anh ta không dám bước tiếp, nhìn xem tứ phía xung quanh, xa ngút ngàn dặm cũng không có một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng chuông ngân vang, loáng thoáng có mây bay đến. Lúc này, Tự Thực đã rất đói khát, không thể đi nổi nên nằm thiếp đi bên cạnh thạch đàn (thạch đàn là đàn tế lễ bằng đá cổ ngày xưa).

Bỗng nhiên có một vị đạo sĩ đi đến trước mặt Tự Thực, gọi anh ta dậy rồi cười hỏi: “Hàn Lâm công đi ra ngoài tìm hiểu đã hiểu rõ mùi vị bên ngoài chưa?”

Nguyên Tự Thực chắp tay trả lời: “Rời xa quê nhà, tôi đã thưởng thức đủ mùi vị rồi! Nhưng vì sao ngài lại gọi tôi là “Hàn Lâm” vậy?”

Đạo sĩ nói: “Ngài chẳng lẽ không nhớ gì về chuyện từng khởi thảo chiếu thư ở Hưng Thánh Điện sao?“

Tự Thực nói: “Tôi là một nông dân ở Sơn Đông, vốn thuộc tầng  lớp dân đen hèn hạ, mù chữ dốt nát, cả cuộc đời chưa từng dạo chơi qua kinh thành, sao có thể có chuyện khởi thảo ra chiếu thư mà ngài nói vậy?”

Đạo sĩ cười nói: “Ngài chính là bị rối loạn tâm thức nên không còn nhớ sự tình xảy ra trước đây rồi!” Thế là, ông ta liền lấy mấy miếng lê táo giấu trong tay áo ra cho Tự Thực ăn, còn nói: “Sau khi ăn hết, ngài sẽ biết rõ sự tình trong quá khứ và tương lai”.

Nguyên Tự Thực ăn xong vài miếng lê táo, liền như choàng tỉnh ngộ mà nhớ lại thời mình còn là một học sĩ khi xưa. Những việc khởi thảo chiếu thư trong Hưng Thánh Điện tại kinh thành như mới vừa xảy ra ngày hôm qua vậy! Tự Thực lập tức nói: “Xin hỏi ngài, kiếp trước Tự Thực phạm phải tội gì mà kiếp này phải chịu báo ứng như vậy?”

Đạo sĩ nói: “Ngài cũng không phạm tội gì lớn cả, chỉ là lúc đương chức đã tự cao tự đại, kiêu mạn về học vấn của mình, không chịu cất nhắc dạy bảo học trò, cho nên kiếp này phải chịu cảnh ngu muội không biết chữ. Ngài cũng cậy có tước vị cao không kết giao với những kẻ tha phương dốt nát có tước vị thấp, cho nên kiếp này phải chịu cảnh mù chữ và phiêu bạt”.

Nguyên Tự Thực liền đem chuyện Mâu Quân thiếu nợ của mình ra hỏi nguyên do. Đạo sĩ nói: “Người đó chính là người quản kho của Vương Tướng quân, tài vật sao có thể tùy tiện lộn xộn sử dụng được? Không tới ba năm, thế đạo sẽ có đại biến động, đại họa sắp sửa tiến đến, vô cùng đáng sợ. Ngài nên lựa chọn rời khỏi địa phương, nếu không chỉ sợ sẽ bị liên lụy đến việc này mà lọt vào tai hoạ”.

Tự Thực cầu xin đạo sĩ chỉ cho nơi có thể sinh sống để tránh né chiến tranh, loạn lạc. Đạo sĩ nói: “Phúc Thanh có thể sống.” Rồi lại nói: “Nhưng không bằng Phúc Ninh”. Đạo sĩ còn nói thêm: “Ngài đến đây đã lâu rồi, mọi người trong nhà đều đang rất mong mỏi, hiện tại ngài có thể trở về đi!”.

Nói xong đạo sĩ chỉ cho Nguyên Tự Thực một con đường ngay cạnh cung điện để trở về, Nguyên Tự Thực đi hơn hai dặm đường và phát hiện phía sau núi có một cái động thông ra bên ngoài.

Trở về đến nhà mới biết đã 6 tháng trôi qua. Tự Thực vội vàng mang vợ con đến Phúc Ninh, khai hoang ruộng đồng, trồng trọt sinh sống qua ngày. Lúc anh ta cuốc đất, chợt nghe thấy tiếng loong coong, moi lên thì phát hiện ra bốn đĩnh bạc chôn dưới đất, vì vậy cuộc sống cũng đỡ khó khăn hơn. Còn Mâu Quân sau này vì chiến tranh loạn lạc nên bị Vương Tướng quân giết chết và cướp hết gia tài, mọi việc xảy ra giống như lời đạo sĩ đã nói khi trước.

Nguyên Tự Thực vào thời khắc mấu chốt có thiện niệm đã cải biến được phần đời còn lại. Đối với con người ngày nay có lẽ cũng là bài học để tham chiếu vậy.

Đường Phong biên tập và tổng hợp

– Nguồn tư liệu tham khảo: Theo Epoch Times.


Thứ Năm, 13 tháng 4, 2023

KHÔNG SAI CHẲNG ĐÚNG (Thơ)

 


 
Không sai chẳng đúng cõi nương về…
Tật xấu, dèm pha có vạn bề
Phía núi giàu sang nhiều kẻ cậy…
Trong thành khốn khó lắm người chê…(*)
Hơn thua xóa bỏ cho tình vững
Phải trái đừng bàn bớt dạ tê
Sóng gió dòng đời ai cũng gặp!
Không sai chẳng đúng cõi nương về…
----------------------
(*) ,
( Bần cư náo thị vô nhân vấn, Phú tại thâm sơn hữu khách tầm )

Minh Đạo


CÁC TRIỆU CHỨNG UNG THƯ NHIỀU NGƯỜI BỎ QUA

 

Bố mẹ của Dave Dickinson đều qua đời vì ung thư với các triệu chứng dễ bỏ qua. Ảnh: Telegraph

Chẩn đoán sớm có thể tạo ra sự khác biệt lớn nhưng không phải ai cũng biết các triệu chứng phổ biến của 6 bệnh ung thư nguy hiểm nhất.

Dave Dickinson nhớ lại sự ra đi của cha mình vào tháng 9/2021 và tự hỏi liệu mọi chuyện có thể khác đi hay không. Cha của anh, John, bị đau lưng trong 2 tuần trước khi quyết định đi khám do linh cảm có điều gì đó không ổn.

Dave, 38 tuổi, kỹ sư điện sống tại Devon (Anh), cho biết bác sĩ nghĩ rằng ông John trông không được khỏe nên quyết định lấy máu xét nghiệm. Kết quả cho thấy, ông John bị ung thư thực quản, khối u đã di căn và không thể điều trị. Bốn tuần sau, ông qua đời ở tuổi 58.

Khi nhìn lại, Dave băn khoăn về căn bệnh ung thư đã ngấm ngầm phát triển trong cơ thể cha mình.

Dave nói: “Ung thư rõ ràng không xảy ra trong một sớm một chiều. Bố tôi đã bị chứng khó tiêu kéo dài nhiều năm. Đó có thể là một phần của căn bệnh? Đó có phải là một triệu chứng mà bố tôi không nên bỏ qua? Bố tôi có thể phát hiện bệnh và sống lâu hơn nếu đi khám sớm?”. 

Theo Telegraph, ung thư thực quản là một trong sáu loại ung thư gây tử vong cao với tỷ lệ sống sót sau 5 năm chỉ là 16% - và khó tiêu dai dẳng là một trong những triệu chứng ít được biết đến. Theo nghiên cứu mới của Lực lượng Đặc nhiệm Ung thư Anh, phát hiện triệu chứng là vấn đề lớn đối với sáu loại ung thư nguy hiểm nhất - phổi, gan, não, thực quản, tuyến tụy và dạ dày.

Nghiên cứu ghi nhận, chỉ 1% những người trưởng thành có thể xác định chính xác các triệu chứng của ung thư gan. Chỉ số này với ung thư thực quản và dạ dày lần lượt là 2% và 3%. 

Hơn 90.000 người được chẩn đoán mắc sáu loại ung thư chết người trên ở Anh mỗi năm, dẫn đến hơn 67.000 ca tử vong - chiếm khoảng một nửa số ca tử vong do ung thư. 

Anna Jewell, người đứng đầu Lực lượng Đặc nhiệm Ung thư Anh, nhận định: “Chẩn đoán sớm có thể tạo ra sự khác biệt đáng kể. Vì vậy, điều cần thiết là mọi người phải làm quen với các triệu chứng và nhận thức được bất kỳ thay đổi nào trong cơ thể”. 

Bác sĩ chuyên khoa ung thư tư vấn, Giáo sư Karol Sikora, đồng ý: “Chẩn đoán ung thư càng sớm thì các lựa chọn điều trị càng hiệu quả và có nhiều cơ hội khỏi bệnh. Ung thư giai đoạn 1 chỉ giới hạn trong cơ quan và có thể chữa khỏi 90%, ung thư giai đoạn 2 đã di chuyển đến các hạch bạch huyết và tỷ lệ chữa khỏi là 70%. Với ung thư giai đoạn 3 và 4, tỷ lệ chữa khỏi giảm xuống còn 10-20% vì u có thể ở những nơi khác trong cơ thể. Nếu bạn có một triệu chứng kéo dài và không biến mất sau hai tuần, bạn cần tư vấn sức khỏe”. 

Bạn nên đi khám khi có các triệu chứng mệt mỏi kéo dài trên 2 tuần. Ảnh minh họa: The-scientist

Các triệu chứng của 6 loại ung thư nguy hiểm: 

1. Ung thư tuyến tụy: Đau ở vùng lưng hoặc dạ dày, sụt cân đột ngột, vàng da và lòng trắng mắt. 

2. Ung thư gan: Sụt cân ngoài ý muốn, chán ăn, cảm thấy rất no sau khi ăn, buồn nôn, đau hoặc sưng ở bụng, vàng da, ngứa da, cảm giác rất khó chịu, mệt mỏi và yếu ớt.

3. Ung thư não: Nhức đầu, buồn nôn hoặc nôn, các vấn đề về thị giác hoặc lời nói, co giật, các vấn đề về trí nhớ hoặc thay đổi tính cách.

4. Ung thư thực quản: Khó nuốt, khó tiêu hoặc ợ chua dai dẳng, chán ăn và sụt cân, nôn mửa, đau hoặc khó chịu ở bụng, ngực hoặc lưng, ho dai dẳng, khàn tiếng, mệt mỏi và khó thở.

5. Ung thư dạ dày: Khó tiêu, ợ chua, ăn vào có cảm giác no rất nhanh, ăn xong có cảm giác chướng bụng, buồn nôn, đau dạ dày, khó nuốt.

6. Ung thư phổi: Ho dai dẳng hoặc nặng hơn, ho ra máu, đau ngực thường nặng hơn khi thở sâu, ho hoặc cười, khàn giọng, sụt cân và chán ăn, khó thở, mệt mỏi hoặc yếu.

Những triệu chứng trên không chắc là biểu hiện ung thư nhưng hãy đi khám để loại trừ bất cứ điều gì có khả năng nguy hiểm.

Ngoài việc mất cha đột ngột vào năm 2021, Dave cũng mất mẹ vì ung thư tuyến tụy vào năm 2019. “Mẹ tôi bị đau dạ dày khoảng một tháng và lúc đầu, bà không bận tâm”, Dave kể. Tới khi da chuyển màu vàng, bà đi khám và phát hiện có khối u ở tuyến tụy. Tám tháng sau, bà qua đời khi mới 56 tuổi. 


Nguồn: https://tintuconline.com.vn/

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2023

BIẾT NHÂN SINH, HIỂU VẬN MỆNH, HẠNH PHÚC SẼ KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN

 

Ảnh Internet

Nhân sinh thực ra cũng không quá phức tạp, nghiêng mình một chút mà nhìn ngắm nó, lùi lại một chút mà chiêm nghiệm nó, ngạc nhiên nhận ra huyền cơ trong nó, hạnh phúc tự nhiên mà đến đâu cần phải truy cầu.

Cuộc sống có biết bao nhiêu thứ vây lấy thân mình, nếu không thể hiểu được thì rồi cũng sẽ bị nó ‘nuốt chửng’ lúc nào không hay. Thiên đường hay địa ngục đôi khi cũng chỉ là do cách nghĩ, hạnh phúc hay đau khổ cách biệt đôi khi cũng chỉ là một bước chân.

1. Vận mệnh

“Mệnh có một xích, khó cầu một trượng”, câu tục ngữ này rất có đạo lý. Không cần phải chống lại một cách vô nghĩa, ông trời từ sớm đã có an bài tốt nhất cho bạn, nên như thế nào thì sẽ như thế nấy.

2. Tiền tài

Tiền tài là vật ngoài thân, khi sinh chẳng mang theo đến, khi chết chẳng mang theo đi, vậy thì cần gì cả đời tranh tranh đấu đấu?

Biết đủ thường vui, cùng lắm thì người ta ăn đồ ngon, còn mình ăn dưa muối, miễn ăn no là được; người ta mặc đồ đẹp, mình mặc đồ xấu hơn, nhưng miễn ấm là được rồi.

3. Địa vị

Mấy thứ này cũng không mang lên trời được, người ta làm quan quyền quý, mình làm nông dân nghèo khổ, nhưng cuối cùng rồi cũng chui vào cái hộp nhỏ đó thôi.

Không cần phân chia địa vị cao thấp làm gì, chỉ cần hợp pháp, có thể làm gì thì cứ làm cái đó, túi không có tiền cũng không có gì mất mặt, chỉ vì sĩ diện mà tự hành mình thì tốt nhất đừng làm.

4. Hôn nhân

Nồi nào thì úp vung nấy, người nào rồi cũng sẽ tìm được ý trung nhân của mình. Vợ chồng nhất định phải nhường nhịn lẫn nhau, nhìn vào điểm tốt của nhau, không có ai là hoàn hảo cả, nhưng tin rằng đó là sự lựa chọn hoàn hảo mà ông trời dành cho bạn.

5. Gia đình

Một bản nhạc mỹ diệu là do những nốt nhạc khác nhau tạo thành, gia đình cũng giống như một bản nhạc vậy, phải có lúc lên lúc xuống, lúc vui lúc buồn. Người trong gia đình đừng trách nhau không hòa hợp, hãy tự trách mình đã trở nên lạc điệu.

6. Bằng hữu

Bạn bè muốn rời đi thì cũng không cần phải cưỡng cầu, tri kỷ thì đã không cần phải nhiều lời. Bạn tâm giao thực sự, cũng không cần mỗi ngày đều phải liên hệ, chỉ cần đối phương có việc, gọi một tiếng liền đến ngay là được rồi.

7. Con cái

Con cái là Thượng đế ban cho bạn một tài khoản tiết kiệm, nhưng mật mã thì lại không biết. Cũng chỉ biết quan tâm, săn sóc, bảo vệ, rồi đợi đến ngày có thể rút tiền ra để sử dụng, nhưng nếu không được thì cũng coi như là cho đi vậy.

8. Cha mẹ

Họ là người lập tài khoản, mặc dù không muốn thu hồi thành phẩm, nhưng chúng ta cũng phải uống nước nhớ nguồn, báo đáp gấp bội. Kỳ thực đến khi bọn họ đã đi xa thì có muốn đền đáp cũng không thể được nữa rồi.

9. Hài lòng

Quay đầu lại nhìn xem, ta lái xe, thì còn có người cưỡi ngựa; ta cưỡi ngựa thì còn có người đi bộ; ta đi bộ thì còn có người chống gậy đi; ta chống gậy thì còn có người không có chân; ta không có chân thì còn có người mất đi tính mạng… Chính vì vậy phải nên biết đủ!

10. Nhân sinh

Bất kể lúc còn sống là hoàng đế hay là người ăn mày, thì cuối cùng cũng chỉ còn là một nắm tro tàn. Có lẽ bạn không được làm quan, nhưng biết làm người tốt; có thể bạn không có tiền, nhưng tâm hồn phong phú thì vẫn hạnh phúc hơn.

11. Tâm tình

Cùng một cảnh ngộ, có người cảm thấy như đang trên thiên đường, có người lại cảm thấy như đang ở dưới địa ngục.

Nhân sinh như một bụi hoa hồng, không có gì là tuyệt đối tốt hay xấu, hoa đẹp lại có mang gai nhọn, chỉ là để xem bạn sẽ để ý điều gì.

Trong nội tâm tràn ngập lòng biết ơn, lúc nào cũng cư xử ôn hòa, khoan dung với người khác, hòa khí tự nhiên sẽ nương theo.

12. Nỗ lực

Đừng phàn nàn rằng không có một gia đình tốt, đừng phàn nàn công việc không suôn sẻ, đừng phàn nàn không có ai hiểu mình.

Hiện thực có quá nhiều thứ không như ý, cho dù cuộc sống mang đến cho bạn toàn rác rưởi, bạn vẫn có thể đạp nó dưới chân và bước lên đỉnh cao.

Thế giới này sẽ chỉ để ý bạn đạt đến độ cao nào, chứ không cần quan tâm bạn đứng trên vai của người khổng lồ, hay là dẫm lên bao nhiêu rác rưởi. Chỉ cần có thể bước lên được phía trước, vậy là tốt rồi!

Theo Tinhhoa

TÌM THANH THẢN (Thơ)

 

 
Dương trần diễn mãi cảnh còn không
Khổ cực trăm bề vẫn ngóng trông
Thử gắng nhìn đời như gió thoảng
Xem chừng gặp chuyện trước tâm trong
Từ bi ban rải  thêm an lạc 
Tuế toái rời xa bớt nhọc lòng 
Buông xả thôi màng, yên nẻo đạo
Bao thời chẳng vướng chắc thong dong.

Minh Đạo


Thứ Ba, 11 tháng 4, 2023

LÃO TỬ DẠY: LÀM NGƯỜI MINH TRÍ PHẢI BIẾT “THỦ NGU, THỦ TĨNH, THỦ NHU”

 

Ảnh Internet

Lão Tử là một danh nhân thời Xuân Thu, ông cho ra đời tác phẩm “Đạo Đức Kinh” đúc kết những tinh hoa đạo đức lưu lại cho hậu thế. Tác phẩm vô cùng ngắn gọn và hàm súc, đề cập đến những triết lý uyên bác, tinh thâm. Lão Tử khuyên thế nhân phải biết tu thân dưỡng tính, sống thuận theo tự nhiên, không tranh giành. Trí tuệ và tư tưởng triết học của Lão Tử thâm thúy, sâu xa và thoát tục.

Tu dưỡng thân tâm, buông bỏ dục vọng, theo cách nhìn nhận của Lão Tử chính là cách để đạt đến cảnh giới cao trong Đại Đạo. Muốn trường sinh bất lão, khỏe mạnh an vui thì phải đạt đến trạng thái “vô vi” thanh tịnh. Vô vi không phải là phó mặc, buông bỏ mọi thứ, không hành động mà là thuận theo Đạo, thuận theo tự nhiên. Lão Tử dạy người ta, làm người có trí huệ thì phải biết đến tam thủ, đó chính là: “thủ ngu, thủ tĩnh và thủ nhu”.

1. Thủ ngu

Có câu: “Quân tử thịnh đức dung mạo như ngu”, tức người quân tử có đức hạnh đủ lớn nhưng dung mạo nhìn như kẻ ngu si đần độn.

Triết học của Lão Tử là triết học coi trọng sự khiêm tốn với chủ trương “hòa quang đồng trần” (hòa ánh sáng lẫn với thế tục). Người thực sự có trí huệ là người không để người khác thấy được tài năng xuất chúng của mình một cách dễ dàng, mà là ẩn giấu nó sâu bên trong.

Trong tác phẩm “Sử Ký” có ghi, tuổi trẻ của Khổng Tử đi bái kiến Lão Tử, Lão Tử đã nói một câu nổi tiếng kinh điển rằng: “Lương cổ thâm tàng nhược hư, quân tử thịnh đức dung mạo nhược ngu”, ý tứ rằng bậc cao nhân thì không khoa trương về bản sự của mình, không khoe khoang bản thân mình tài giỏi, cũng như một thương nhân giỏi có đầu óc thanh tỉnh thì luôn biết cất giữ hàng hóa và bí quyết kinh doanh của mình không cho đạo tặc bên ngoài biết. Khoa trương bản thân cũng như khoe khoang hàng hóa của mình sẽ thu hút đến sự chú ý của người khác, từ đó sẽ tự rước hoạ vào thân.

Một người quân tử có phẩm hạnh sẽ luôn thấu rõ đạo lý, biết ẩn giấu bản sự của mình vào trong. Còn bề ngoài thì lại khiến cho người khác giống như một kẻ ngốc nghếch, khờ khạo. Nguyên nhân bởi người thông minh, trí huệ thường dễ nhận sự đố kỵ, công kích từ người khác.

Lão Tử nói với Khổng Tử rằng phải vứt đi cái khí kiêu ngạo và tâm tham dục của bản thân, có như vậy mới có thể trở thành bậc Thánh nhân chân chính. Đây cũng giống như câu nói: “Đại trí nhược ngu”, người thông minh thì như kẻ khờ khạo, hay như: “Hữu nhược vô, thực nhược hư” tức rằng: có mà như không, thực mà như hư.

2. Thủ tĩnh

Lão Tử nói: “Thục năng trọc dĩ trừng? Tĩnh chi từ thanh”, tức ai có thể làm nước đục trong trở lại ngoài cách tĩnh lại từ từ?. Như vậy, mỗi khi đối diện với đại sự ắt phải có tĩnh khí, phải giữ cho mình một phong thái ung dung, tự tại.

Một ly nước dơ bẩn chỉ có cách lắng đọng lại từ từ mới có thể khiến nó dần trong trở lại, tâm con người cũng lại như vậy, khi tâm người không thể tĩnh lại mà quan sát mọi việc thì sẽ chẳng thể nhìn thấu được vạn sự thế nhân.

Trong cuốn Đạo Đức Kinh có viết: “Tĩnh vi táo quân” tức nghĩa là, “tĩnh” chính là chủ thể chỉ huy sự vận động. Tĩnh có thể khắc phục tính khí nóng nảy, manh động của con người, giúp con người dần dần hồi phục được lý trí của mình. Một người có tính khí trầm tĩnh và một người có tính khí “ồn ào” ở với nhau, ắt người có tĩnh khí sẽ luôn chiếm ưu thế thượng phong.

Thời cổ đại, trên mũ của hoàng thượng luôn có một chuỗi rèm hạt ngọc đằng trước, ít ai biết được ngụ ý sâu xa đằng sau, mục đích của nó cũng chính là thông qua bức rèm ngọc nhỏ này giúp hoàng thượng khi giải quyết những việc đại sự, có được tĩnh khí, không hành xử vội vàng.

Tăng Quốc Phiên từng nói: “Tâm tĩnh tắc thể sát tinh, khắc trị diệc tỉnh lực”, ý ở đây có nghĩa là chỉ có người có tâm tĩnh mới có thể suy xét kỹ càng vấn đề, phát hiện vấn đề và xử lý tốt những vấn đề tinh vi. Làm được như vậy có thể giúp nâng cao hiệu quả công việc, giảm thiểu tối đa thời gian và sức lực hơn.

3. Thủ nhu

Làm người cần phải thủ nhu, bởi mềm mỏng mới có thể thắng cương cường.

Tương truyền rằng, khi mừng thọ Lão Tử 80 tuổi, có rất nhiều người đến chúc mừng, mọi người đều hồ hởi, thi nhau hỏi bí quyết trường sinh của ông. Lão Tử không nói lời nào mà chỉ mở to miệng cho mọi người xem, mọi người ai nấy thấy vậy đều không hiểu rõ ngụ ý của ông là gì? Sau đó Lão Tử mới giải thích: “Răng tuy cứng nhưng nay đã chẳng còn, mềm mỏng như lưỡi lại còn như nguyên. Đây chính là đạo lý mềm mỏng thắng cương cường”.

Lão Tử ca ngợi và yêu quý nước, phụ nữ và trẻ em, chính là vì ông nhìn thấy được sức mạnh của sự mềm mỏng, nhu mì. Mềm mỏng chính là đại trí huệ của sinh mệnh, ví như một cái cây khô thì rất dễ bị gió làm cho gãy, tuy nhiên cây còn sống biết thuận theo chiều gió mà lay chuyển thì lại chẳng hề gì. Đạo lý làm người cũng lại như thế, những thứ có sinh mệnh thì đều mang một thân thể mềm, đến khi chết rồi liền biến thành cứng.

Mềm mỏng chính là đại sức mạnh, trên đời này không có thứ gì có thể mềm hơn nước và có thể mạnh hơn nước, nước có thể khắc chế được những thứ cứng rắn nhất trên đời, nước tuy mềm mại nhưng có thể xuyên đá.

Binh vô thường hình, thủy vô thường thế”, vì những thứ mềm mỏng có thể dễ dàng uyển chuyển biến hóa cho nên có thể thích ứng với vạn sự vạn vật, còn những thứ cứng rắn lại khó có thể biến hóa. Đây cũng là điều trong binh pháp của Tôn Tử: “Vô hình thắng hữu hình”.

Kì thực, cuộc sống vốn dĩ rất giản đơn, không hề phức tạp như chúng ta vẫn thường nghĩ, những bậc cao nhân có trí huệ thì đều biết chọn cho mình một cuộc sống trí huệ đơn giản nhất, bởi vậy luôn có thể lưu lại cho hậu thế những bài học nhân sinh sâu sắc, lưu lại ngàn đời.

Nguồn: Secretchina

Lan Hòa biên tập

CHIỀU (Thơ)

 


CHIỀU (Giao cổ đối – nđt)) 
 
Cảnh ấy mây ngàn lũ lượt trôi,
Chiều sương vội vã ửng bên đồi!
Như đường nghiệp cứ cùng đua mãi,
Chẳng lỡ hoài theo tận góc trời.
Đã hiểu xa rồi lâu hội tác,
Còn nom cách biệt khổ than mời.
Niềm riêng thử giấu nghe rầu lặng,
Mấy quãng tình câm để gọi đời…
 
Minh Đạo


Thứ Hai, 10 tháng 4, 2023

DUYÊN (Thơ)

 
hình Internet


DUYÊN (nđt-bvđâ)
 
Duyên xưa đã dậy khó mà từ,
Rộn rã trần gian ngắm để tư.
Lữ khách đan niềm đau phận lử,
Thuyền quyên lắng nỗi khổ thân nhừ.
Buồn đơn rũ rượi can trường hử,
Buốt lẻ mơ màng nghiệt ngã ư.
Xả hết trao đời xua lưỡng lự,
Dù cho nát cả cũng không ừ.
 
Minh Đạo

MỘT VỊ CAO TĂNG NÓI: “NGƯỜI YÊU LÀ NGƯỜI CHĂM SÓC CHƯ VỊ, CŨNG CHÍNH LÀ NGƯỜI TRA TẤN CHƯ VỊ”

 

Hình Internet

Hai thầy trò cao tăng, không có việc gì liền pha trà nói chuyện phiếm, bởi vì ngày lễ tình nhân vừa mới qua, họ liền nhắc tới đề tài này.

Đồ đệ: Người yêu là ai?

Sư phụ: Người yêu là người yêu (vợ, chồng), là địch nhân, là người xa lạ.

Đồ đệ: Tại sao thầy lại nói như vậy?

Sư phụ: Khi hai người yêu nhau, thì là người yêu; Khi trở mặt chống đối nhau, thì thành kẻ thù; Khi coi nhau như người lạ, thì đó là người xa lạ.

Đồ đệ: Tại sao nó lại phát triển thành như vậy?

Sư phụ: Tình cảm sinh ra là bởi vì tham ái, vì tham mà sinh ra chấp trước, bởi vì chấp trước mà muốn chiếm hữu, bởi vì chiếm hữu mà muốn khống chế đối phương, bởi vì không thể như mình mong muốn, cho nên nghi ngờ, ghen tỵ, sân hận sinh khởi, vô minh khởi, cho nên sinh ra tranh chấp, cãi vã, không tin tưởng lẫn nhau, làm tổn thương lẫn nhau, thô bạo động thủ, thậm chí muốn hủy diệt lẫn nhau, và đáng sợ hơn nữa là cùng đến chỗ chết.

Đồ đệ: Tại sao không quý trọng lẫn nhau? Nếu không thể ở bên nhau, cũng nên hảo tụ hảo tán (chia tay trong vui vẻ)?

Sư phụ: Người không lý trí thì nhiều, người lý trí thì ít. Có rất nhiều người ích kỷ, nhưng rất ít người vị tha. Người ngang ngược nhiều, người thông cảm ít. Nhiều người chủ quan, ít người khách quan. Đệ tử nói vậy! Ai có thể thực sự suy nghĩ cho người khác, trừ phi minh bạch được sự việc, mới có thể bao dung với người khác, và nguyện ý vì lợi ích của người khác.

Đồ đệ: Thì ra là như vậy, cho nên sư phụ mới xuất gia!

Sư phụ: Khi một người bị mắc kẹt trong tình yêu, bắt đầu giống như mùa xuân, vạn vật tươi đẹp. Tiếp theo là mùa hè, thường tranh cãi triền miên. Rồi đến mùa thu, dần dần trở nên lạnh hơn. Cuối cùng là mùa đông, kết thúc một mối tình. Nhưng tình huống này còn có thể tiếp tục kéo dài, lại tìm người tiếp theo lặp lại vết xe đổ. Bởi vì sau mùa đông, mùa xuân vẫn lại đến và cứ thế tiếp diễn. Đây chính là nguyên nhân chính khiến tất cả chúng sinh chìm trong dòng sông ái dục, luân hồi sinh tử.

Đồ đệ: Vậy sư phụ không khuyến khích người ta yêu đương sao?

Sư phụ: Không thể nói “tốt”, cũng không thể nói “không tốt”, làm thế nào để là “tốt nhất”, tùy thuộc vào quyết định của riêng mình!

Đồ đệ: Nếu không yêu đương, sẽ không kết hôn; Nếu không kết hôn, sẽ không có con; Nếu không có con, sẽ không có con người; Nếu không có con người, thế giới chẳng phải hoang phế sao?

Sư phụ: Đừng lo lắng về vấn đề này, khi gặp người mình yêu, tự nhiên sẽ kết hôn, giống như có người từng hỏi ta, nếu tất cả mọi người, ai ai cũng xuất gia, thì nền kinh tế của đất nước sẽ ra sao? Làm thế nào để tiếp nối nhân loại? Ta trả lời: “Giả định của ngươi không thể được xác lập, bởi vì ngươi không muốn trở thành một nhà sư, vì vậy đừng lo lắng về điều đó. Điều quan trọng hơn là chăm sóc tốt cho chính bản thân mình”.

Sư phụ: “Nếu chẳng một phen sương lạnh giá, hoa mai đâu dễ ngát hương thơm!”. Người yêu đang khảo nghiệm ngươi, rèn luyện ngươi, để cho ngươi từ trong nghịch cảnh bước ra, thuận cảnh thức tỉnh, mà đối mặt với hết thảy cảnh giới, mà đạt tới cảnh giới tự tại.

Đồ đệ: Vậy người yêu rốt cuộc là ai?

Sư phụ: Là người chăm sóc chư vị, cũng chính là người tra tấn chư vị.

Kỳ Mai biên dịch
Minh Tâm – secretchina

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2023

MƠ NHIỀU (Thơ)

 

 
Gi cht mơ nhiu chc khó khơi,
Lang thang khp no vướng tơ tri.
Duyên may th hết thì duyên rng,
Nghip ác xua dn đ nghiệp rơi.
Cứ mãi rong chơi cùng đon kiếp,
Càng đang quanh quẩn lỡ qua thi
Đường xuyên mấy khúc ta thầm ngẫm
Dở dở ương ương khổ chẳng rồi…

Minh Đạo


CÂU CHUYỆN “MUA HỘP TRẢ NGỌC” ĐỂ THẤY ĐƯỢC BẢN CHẤT “DANH LỢI” CỦA CON NGƯỜI

 

Ảnh pixabay

Con người thế gian đều biết rõ rằng, “danh” và “lợi” đều là vật ngoại thân, là những thứ khi sinh chúng ta không mang theo đến, khi tử chúng ta không thể mang theo đi. Nhưng rất ít người có thể tránh khỏi được cạm bẫy của “danh” và “lợi”. Họ một đời vì “danh” vì “lợi” mà “lao tâm khổ tứ”. Thậm chí có người còn coi “danh lợi” là mục đích để sinh tồn. Lấy tiền của người khác để cầu danh cho mình. 

Trong câu chuyện “Mua hộp trả ngọc”, thông qua sự giao dịch mua bán của người họ Chu và người họ Trịnh, để nói  bản chất của sự đổi lấy danh lợi.

“Mua hộp trả ngọc” kể về câu chuyện một người đàn ông họ Chu muốn bán những viên ngọc trai để được giá hời, tìm được chiếc Mộc Lan cũ, bèn đưa cho những người thợ lành nghề làm một chiếc hộp đựng ngọc trai, rồi sơn chiếc hộp bằng màu tiêu quế, mùi thơm thoang thoảng. Sau đó, chạm khắc nhiều hoa văn đẹp mắt ở bên ngoài hộp, đồng thời trang trí bằng ren kim loại đẹp mắt. Mọi thứ vất vả trước mắt đã lấp đầy mọi suy nghĩ của người họ Chu, anh ta kỳ vọng sẽ bán được món đồ với giá rất cao. Cuối cùng, anh ta đặt những viên ngọc trai vào hộp và bán chúng ở chợ.

Vừa được mang ra chợ không lâu, chiếc hộp chưa khui hộp đã thu hút rất nhiều người xem và trả giá cao. Một trong những người khách Trịnh Quốc Nhân cầm chiếc hộp trên tay và nhìn nó rất lâu, anh ta không thể đặt nó xuống, cuối cùng mua chiếc hộp của người họ Chu với giá cao. Nhưng điều kỳ lạ là người họ Trịnh chưa đi được bao xa đã vội vàng quay lại, lấy viên ngọc trai trong hộp ra đưa cho người họ Chu, nói: “Thưa anh, anh bỏ quên một viên ngọc trai vào hộp. Mục đích ta tới đây là vì trả lại ngọc trai cho anh.”

Sau đó, người họ Trịnh đưa viên ngọc trai cho người bán họ Chu, sau đó cúi đầu xuống, bắt đầu lại chiêm ngưỡng chiếc hộp gỗ rồi dần dần rời đi.

Hành vi của người họ Chu và người họ Trịnh cho chúng ta biết điều gì?

Người buôn họ Chu dồn hết tâm sức vào việc cẩn thận làm hộp đóng gói trau chuốt những viên ngọc trai để nâng cao giá trị của chúng, hơn nữa vì anh ta không biết sự quý giá thực sự của ngọc trai. Anh ta lấy khái niệm có được làm tiêu chuẩn đo lường từng lớp một, bọc và trang trí chiếc hộp đựng rất đẹp, và trong quá trình chuẩn bị, anh ta dần quên mất ý nghĩa tồn tại của ngọc trai, không để ý đến những viên ngọc đó có thật sự giá trị.

Người Trịnh dùng con mắt của người thương nhân để lựa chọn, chỉ nhận ra giá trị quý của chiếc hộp chứ không nhận ra giá trị viên ngọc trai. Tuy nhiên, bản chất lương tâm của anh ta cũng rất trân quý và tấm lòng lương thiện sáng như ngọc, nên anh ta có thể trả lại ngọc trai mà không lấy làm lợi cho mình. Thực ra, bản chất con người vốn trong sáng và quý giá như viên ngọc trai, chẳng qua là do mê muội với chuẩn mực thiện ác, đúng sai trong dòng nước đục của thế gian mà mê muội vô minh, sau này bị chôn vùi quá lâu, người ta dần dần quên đi con người thật của mình.

Nói một cách đơn giản, sở dĩ con người chấp trước vào danh lợi chủ yếu là vì họ đã bỏ qua ý nghĩa thực sự của cuộc sống mà quên đi để trở về “cội nguồn” của chính mình!

Thanh Chân biên dịch

Nguồn: secretchina

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2023

SỐNG (thơ)

 


SỐNG (nđt)
 
Trần gian sống trọn chẳng lưu đày!
Thiết phải nao buồn phận lỡ gay?
Chả giận đời xui hờn cõi ấy,
Đừng chê mộng hẻo xót thân nầy.
Cho đi ước vọng không choàng đủ,
Gộp hết niềm tin đã phủ đầy.
Nẻo ái non tìm, xua hận não,
Khi về lạc cảnh xóa chua cay…

Minh Đạo


ĐỨC PHẬT THÍCH CA MÂU NI TRẢ LỜI BẬC TRÍ GIẢ: VÌ SAO NGÀI KHÔNG BAN CHO ĐÀN ÔNG DỒI DÀO CỦA CẢI?

 

Bậc trí giả hỏi Đức Phật: Tại sao Ngài không ban cho tất cả phụ nữ sắc đẹp khiến cho “hoa nhường nguyệt thẹn”, một dung mạo “quốc sắc thiên hương?”

Đức Phật nói: Không phải người phụ nữ nào cũng có phẩm hạnh cao khiết, tính cách mềm mại và đoan trang, có thể nhẫn nại, không so đo tính toán. Người phụ nữ có tấm lòng bao dung, hiền hòa, khiêm tốn và biết lễ nghĩa, có tấm lòng thiện lành như nước trong, mới có thể sở hữu dung mạo phi phàm, thoát tục, lay động lòng người. Từ đó, cuộc sống mới có thể sung túc, phúc đức tự nhiên cao quý.

Vẻ đẹp bề ngoài, chỉ là chớp nhoáng, dùng để che mặt và “mê hoặc” thế nhân. Không có vẻ đẹp nào sánh bằng một trái tim thuần khiết, nhân ái.

Bậc trí giả hỏi Đức Phật: Vì sao Ngài không ban cho đàn ông dồi dào của cải?

Đức Phật nói: Không phải tất cả những người đàn ông đều có thể hào phóng và biết cách cho đi. Chỉ khi có tấm lòng rộng lớn, không so đo, tính toán những lợi ích nhỏ nhoi, thường dùng kim tiền để giúp đỡ những người khó khăn hơn mình, không tham lam hay đố kị, cũng không cố gắng chiếm tài sản của người khác, tích cực làm nhiều việc thiện nhiều hơn nữa… Người đàn ông như vậy thì tương lai nhất định sẽ giàu có, an nhiên tự tại.

Những thứ của cải vật chất ở cõi người thường chỉ là ảo ảnh, con người khi chết đi, nhục thân cũng không mang theo được, huống hồ là của cải vật chất kia. Nhân sinh vô thường, bởi vậy, sống trên đời hãy biết bố thí, tiền bạc chỉ là vật ngoại thân. Hà cớ gì phải lao thân khổ tứ vì điều đó? Chi bằng cứ tích đức hành thiện, bởi Đức kia là thứ muôn đời.

Bậc trí giả hỏi Đức Phật: Vì sao không ban tình yêu đích thực cho thiên hạ?

Đức Phật viết: Hỏi mấy ai thấu tỏ tình yêu đích thực là gì? Thế nhân thường thích làm phiền, chiếm hữu, đề phòng và kiểm soát người khác. Tuy nhiên, một tình yêu đích thực, chính là một trái tim vị tha, một tâm hồn vô tư vô ưu, vô dục vô cầu, trong mối quan hệ thì có thể sẵn sàng hy sinh và đảm đương trách nhiệm.

Tình yêu đích thực cũng giống như ánh nắng mùa đông vậy, mang đến cho người ta sự ấm áp, tiếp thêm nguồn năng lượng cho sinh mệnh của chúng ta.Tình yêu đích thực là khi chúng ta cho đi mà không cần báo đáp, là khi ta tận tâm với người khác mà không cầu sự trả ơn. Một tình yêu đích thực xuất phát từ tâm hồn có thể xả bỏ những thứ khó thể xả, có thể “nan nhẫn năng nhẫn, nan hành năng hành”, đó chính là cái gọi lại tình yêu đích thực.

Con người sống trong thế tục, chìm trong biển cả dục vọng, cũng giống như con sâu, tự trói buộc bản thân vào trong vỏ kén, không thể giải thoát chính mình. Quay cuồng trong biển tình và dục vọng, ngược xuôi theo dòng chảy không ngừng, mắc kẹt trong sự buồn phiền và đau khổ. Vì vậy, họ dần mất đi trí huệ và năng lượng. Bất luận là vùng vẫy như thế nào, họ vẫn không tìm ra lối thoát, từ đó chìm trong biển luân hồi từ đời này qua đời khác.

Bậc trí giả hỏi Đức Phật: Tại sao Ngài không để tất cả mọi người thân cận với Phật Pháp?

Đức Phật: “Muốn đến gần với Phật Pháp, cần phải có đủ thiện căn, nhân duyên và Phật đức. Còn chúng sinh trong thời mạt Pháp, thiện căn nông, phúc báo cũng nông, nghiệp chướng nặng nề. Hơn nữa, có rất nhiều người không còn tin vào nhân quả.

Một người khi ở trần thế hành nhiều điều ác, sau này nhất định sẽ phải chịu tội nghiệp, muốn thoát khỏi cũng không cách nào. Nếu con người không chú trọng tu dưỡng đạo đức, thì sẽ không có đường lui, dẫn đến tình trạng “một khi mất đi thân người thì vạn kiếp bất phục”.

Lan Hòa biên tập

Nguồn: Dusheng


Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2023

NGƯỜI VIỆT CÓ BIẾT VĂN HÓA NGỒI ÔTÔ?


 

Tôi từng không biết thứ văn hoá này, không biết ngồi ở đâu trên xe, đó là chuyện hơn 10 năm trước, lần đầu tiên đến xứ Mỹ học.

Một buổi được người bạn học cho đi nhờ chiếc xe "đồng nát", tôi vô tư ôm balô nhảy ngay lên ghế sau ngồi. Ngồi mãi một lúc chẳng thấy "cu cậu" đi mới hỏi với lên xem còn chờ ai.

"Cu cậu" ra vẻ nghiêm túc "Mày chẳng phải ông chủ của tao, mày ngồi đấy tại sao tao lại lái". Thế là thằng tôi lũn cũn lên ghế trước ngồi. Được bài học rằng trên đời này có cái gọi là "Văn hóa ngồi xe hơi".

Chạy xe thì có luật, chạy không đúng thì không mất mạng cũng mất tiền. Ngồi xe không có luật, nhưng vô văn hóa thì cũng mất mặt. Nhân dịp gần đây chứng kiến nhiều ông chủ lớn và các bạn tri thức trẻ "nhảy" lên ngồi xe hơi một cách... "vô văn hóa", nên tôi phổ cập quy tắc cơ bản được thế giới văn minh chấp nhận như sau: Ngồi xe chia làm 2 trường hợp, có tài xế riêng và chủ xe tự lái.

Người ngồi có phân cấp: trên (người lớn tuổi, sếp...), đồng cấp (vợ-chồng, bạn, đồng nghiệp) và nhỏ hơn (trẻ con, lính lác).

Ghế có phân cấp theo sự thoải mái và an toàn: ghế sau bên phải là an toàn nhất, ghế sau ở giữa ít thoải mái nhất, ghế trước bên phụ dành cho người đồng cấp.


Cứ thế mà "diễn" nhé:

Trường hợp 1 có tài xế riêng: người trên ngồi sau bên phải, nhỏ hơn ngồi trước hoặc giữa.

Trường hợp 2, chủ xe tự lái: chỉ có 2 người thì lên ghế phụ trước ngồi. Có từ 3 người trở lên trên xe thì người có ngôi thứ cao nhất hoặc vợ/chồng lên ngồi trước với chủ xe.

Nếu xe 7 chỗ thì băng sau cùng cho những người vị thế nhỏ nhất.

Nguồn Internet

MẸ (Thơ)

 


 MẸ (nđt-bvđâ)
 
Hanh chiều quạnh quẽ hởi người đâu!
Vạt cỏ vàng êm réo nỗi sầu.
Mãi gởi xuân thời theo gánh đậu,
Luôn ghìm tuổi hạc với dòng ngâu.
Đời cho thấm lệ không còn dẫu!
Phận lém chầy vai cũng chẳng dầu…
Dưỡng dục sinh thành ai hiểu thấu!
Muôn trùng cách biệt… nghĩa tình sâu…
 
Nghĩa trang ĐP, 6/4/2018
Minh Đạo