Hàn Lâm NGUYỄN PHÚ THỨ
((Trích quyển Tìm Hiểu Cuộc Đời từ trang 4 đến trang 28 của Nguyễn Phú Thứ)
Như đã
biết, nếu không có cha mẹ sanh thành dưỡng dục, thì không
có chúng ta ở trên quả đất nầy. Quả thật vậy :
Công Cha như
núi Thái Sơn,
Mẹ
như nước trong nguồn chảy ra,
Một lòng
thờ Mẹ kính Cha,
Cho tròn chữ
Hiếu mới là đạo con...
Ngoài ra, trong kinh Tâm Địa Quán, đức Phật cũng đã dạy về công ơn cha mẹ như sau :
Ngoài ra, trong kinh Tâm Địa Quán, đức Phật cũng đã dạy về công ơn cha mẹ như sau :
Ân
cha lành cao như núi Thái,
Đức
mẹ hiền sâu tợ biển khơi,
Dù cho
dâng trọn một đời,
Cũng
không trả hết ân người sanh ta.
Xuyên
qua những lời dạy ở trên, tuy đơn sơ ngắn gọn, nhưng
nó vô cùng trân quý, bởi bổn phận làm con phải biết hiếu kính với
cha mẹ đã được thấm nhuần từ xa xưa của tổ tiên ông
bà để lại cho ngày hôm nay. Hơn nữa, nếu xét về Dương Âm tức Trời Đất, thì người Cha tức Dương
và người Mẹ tức Âm, chẳng khác nào ban ngày và ban đêm hay nói khác đi, nếu
không có Thiên Địa tức Trời Đất, thì không thể tạo nên chúng sanh tức con người
được, cho nên nếu không có "Cha
sanh, Mẹ dưỡng" thì
không thể có chúng ta. Bởi
vì :
Có Cha,
có Mẹ thì hơn,
Không
Cha, không Mẹ như đờn đứt dây. (*)
(*)
Ở đây ngụ ý nói là khi chúng ta sanh ra rồi, mà mất
cha lẫn mẹ thì khốn khổ vô cùng. Người cha tuy không mang
nặng đẻ đau như người mẹ, kể từ cấn thai cho đến
nở nhụy khai hoa (sanh nở), mẹ phải mang nặng cái bào thai suốt trên
chín tháng nặng nhọc, rồi bị hành thai, ăn uống vô cùng
khó khăn, làm cho sức khoẻ của mẹ càng ngày tiều tụy, để
rồi đúng ngày sanh nở phải đẻ đau. Nếu việc sanh đẻ suông
sẻ, bình thường là tốt đẹp, thì xem như "Mẹ tròn
Con vuông" (thành ngữ).
Nếu như sanh đẻ khó khăn, đôi khi cũng nguy hiểm đến tánh mạng của mẹ, thì
không khác gì người mẹ đi biển một mình, bởi đúng với câu :
Đàn
ông đi biển có đôi
Đàn
bà đi biển mồ côi một mình (tục ngữ).
Sau
khi sanh nở xong, mẹ cũng phải cận kề để lo cho con liên tục
trong ba năm nhũ bộ, rồi cùng cha lo từ tấm tả, từ manh quần
tấm áo, từ giấc ngủ cho đến khi đau ốm. Trái lại, nếu không
có cha tạo thành cũng như lao tâm, lao lực, nhọc trí lo lắng
cho con từ tinh thần đến vật chất để có sự sống
và còn tiếp tay với mẹ dạy dỗ con từ tấm bé cho đến
khi khôn lớn, thì không có con ngày hôm nay. Công ơn của cha
mẹ đối với các con thật to lớn như trời cao, biển rộng, nào là
mớm cơm cho ăn từng bửa, nào là săn sóc cho con từng giấc ngủ canh
khuya, nhất là sự lo lắng lúc mọc răng, ấm đầu phải chạy lo từng
liều thuốc hay giọt sữa...Để rồi, khi con khôn lớn, việc lo toan đó lại càng
chồng chất nhiều hơn nữa và mong sao con sau này sẽ nên danh nên
phận, hữu dụng với họ hàng, làng nước. Ngoài ra, trong thời
kỳ mẹ mang thai dạ chửa, cha lúc nào cũng cận kề mẹ, để săn sóc, giúp
đỡ mẹ từ miếng ăn, bởi vì mẹ hết thèm món này đến món nọ, nhất là những trái
cây có vị chua hoặc vị ngọt hay một nồi chè thật ngon ngọt cũng nên, thay vì ăn
cơm bình thường như mọi ngày. Khi con lọt lòng mẹ, cha cũng phải đỡ đần mẹ để
pha từng bình sữa, giặt giũ khi mẹ còn non yếu sau khi sanh nở. Khi con được
đầy tháng, cha cũng đứng ra lo liệu lễ vật nhang đèn để cúng đầy tháng cho con,
cha khấn vái cầu xin mụ bà và các vị thần linh phù hộ cho con mau ăn chóng lớn,
có lẽ đó là lần đầu tiên trọng đại trong đời khi cha mẹ có đứa con đầu lòng.
Khi con được hai ba tháng, nằm ngữa hươ tay hươ chân, mở mắt nhìn ngơ ngác,
xoay đầu sang phải, sang trái, rồi nở nụ cười vô tư hồn nhiên, nhưng làm
cho cả nhà vui mừng, quả thật nụ cười của con làm cho những nụ cười rạng rỡ của
các khuôn mặt người thân thương trong gia đình và xóa mờ những nếp nhăn trên
trán của ông bà, bởi vì con đã biết nở nụ cười đầu đời, để rồi thời gian cứ
trôi qua, con lần lượt biết lật, biết bò, biết ngồi, biết vịn tay cha mẹ đứng
lên được, rồi bước những bước rụt rè. Tiếng reo vui, tiếng khuyến khích người
thân trong gia đình vang lên rộn ràng đầm ấm, trong đó có lẫn tiếng của cha mẹ.
Hơn nữa, cha cũng thường được phân công đút cho con những miếng ăn đầu tiên...
Ôi! làm sao kể cho hết những công lao của cha
dành cho con. Mỗi gia đình, mỗi cặp vợ chồng trẻ mới vừa được làm cha mẹ, sanh
được đứa con đầu lòng, thì lúc nào cha mẹ cũng dành hết tình thương cho con,
nhứt là cha sẵn sàng làm trò hề để cho con vui hoặc làm thân trâu ngựa để cho
con cỡi, miễn sao con vui là được... Đó chính là tình thương của cha dành cho
con thật vô bờ bến vậy. Khi con đến tuổi đi học vỡ lòng, cha mẹ lo lắng đưa đón
cho con đến trường, thật đúng với câu : "Cha
đưa, Mẹ đón" (thành
ngữ). và hằng đêm cha lại dạy dỗ từng chữ để
con học để nên người sau này. Do vậy, công cha đối với con cũng vô cùng to lớn
như mẹ vậy, nào là lo ăn mặc, cho con ăn học, dạy dỗ cho con... bởi vì, chỉ có
cha con mới sợ đòn, mà chịu nghe lời dạy bảo hơn mẹ, bởi tục ngữ :
Mẹ đánh
một trăm (*)
Không
bằng cha hăm một tiếng
(*) một trăm là để chỉ 100
roi.
Công
Cha như thế đó, còn công Mẹ như thế nào?



.jpg)
.jpg)


.jpg)


