Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

8 CÂU CHUYỆN NHỎ CHỨA ĐỰNG BÀI HỌC LỚN

                                                             
Có những câu chuyện tuy chỉ vọn vẻn mấy chữ nhưng lại có thể chứa đựng đạo lý sâu xa. Thế nên trong cuộc sống này, đôi khi lời ít ý nhiều, quan trọng ở sự cảm thụ của người nghe.
Câu chuyện thứ nhất
Ngày xưa, một cặp vợ chồng nọ đã phải đi gặp Thần Chết.
Vị Thần Chết nói: “Hai người các ngươi chỉ có thể sống một người, các người hãy oẳn tù tì, người thua thì phải chết”.
Hai lần oẳn tù tì trước đó cả hai vợ chồng đều ra giống nhau; đến lần thứ ba, người chồng lại thua…Thần Chết thở dài nói: “Vốn dĩ chiếu theo lệ của ta, nếu như các ngươi ba lượt đều ra giống nhau, ta sẽ thả các ngươi ra, không muốn phải dùng đến lần thứ tư để phân thắng bại”.
Nghe xong, người vợ ôm chằm lấy người chồng tấm tức mà rằng: “Đã nói là 3 lần đều cùng nhau ra búa, tại sao lần thứ ba tôi ra cái kéo thì anh lại ra bao.”
Thực tế, đây chính là nhân tâm, là sự ích kỷ và ngốc ngếch của bộ phận một nhóm người, tính toán với người khác cuối cùng thành ra tính toán với chính mình. Khi người ngu ngốc muốn thua, kỳ thực anh ta đã thắng rồi. Cho nên, nếu lúc nào cũng lương thiện…thì bạn đã là người thắng cuộc! Làm người hãy luôn giữ trong tâm sự phúc hậu, lương thiện vậy.
Câu chuyện thứ hai
Một người lính bị quân địch tập kích, phải chạy trốn vào hang núi.
Khi quân địch đuổi theo sát sau lưng, anh ta đành trốn trong hang, thầm cầu nguyện kẻ địch không thể phát hiện ra mình. Đột nhiên, cánh tay anh ta cảm thấy nhồn nhột ớn lạnh, quay lại nhìn thì phát hiện ra một con nhện, anh ta định bóp chết nó nhưng đột nhiên sinh lòng thương cảm nên thả nó ra.
Không ngờ, nhện bò đến cửa hang dệt một mạng lưới mới. Quân địch đuổi tới hang núi thì thấy một mạng nhện còn nguyên lành, đoán rằng không có ai trong hang nên kéo nhau bỏ đi.
Thế nên, nhiều khi, đối xử tử tế người khác đồng thời cũng là đang giúp chính mình.
Câu chuyện thứ ba
Một hành giả hỏi lão hòa thượng: “Trước khi đắc Đạo, ngài làm gì? 
Lão hòa thượng: “Đốn củi, gánh nước, nấu cơm”.
Hành giả hỏi: “Vậy đắc Đạo rồi thì sao?
Lão hòa thượng: “Đốn củi, gánh nước, nấu cơm”.
Hành giả lại hỏi: “Vậy thế thì có gì khác với lúc chưa đắc Đạo?”
Lão hòa thượng: “Trước khi đắc đạo, khi đốn củi thì lo lắng đến gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ chuyện nấu cơm; đắc Đạo rồi, đốn củi thì cứ đốn củi, gánh nước thì là gánh nước, nấu cơm thì cứ nấu cơm”.
Đại Đạo chí giản chí dị, tâm giản dị chính là Đạo.
Câu chuyện thứ tư
Một người đàn ông ôm chính đứa con khoảng 10 kg của chính mình thì sẽ không thấy mệt, vì đó là điều anh ta ưa thích; nhưng cũng người đàn ông này mà bảo anh ta ôm một hòn đã nặng 10 kg, anh ta chắc chắn sẽ kiên trì không được bao lâu.
Phàm một người không thích làm việc nào đó, thì dù anh ta có tài hoa hơn người, cũng không cách nào phát huy; còn một người một khi thích làm việc gì đó, thì anh ta sẽ phát huy hết năng lực của mình, làm cho cả anh cũng phải chấn động. Vì thế, một người không có thành tích gì, không nhất định là anh ta không có năng lực, rất có thể là vì không ưa thích mà thôi.
Câu chuyện thứ năm
Trong Thế Chiến II, một gia đình Do Thái bị bức hại, người con trai cả và trai út chia nhau ra đi tìm người giúp đỡ.
Người con trai cả đi tìm người từng giúp đỡ mình, người con trai út cậy đến những người bản thân từng được anh ta giúp đỡ. Kết quả là người con trai cả được cứu, người con trai út thì bị bán đứng.
Người yêu thương bạn sẽ một mực nguyện vì bạn mà phó xuất rất nhiều; người bạn yêu thương không nhất định sẽ nguyện ý vì bạn mà phó xuất. Trong cuộc sống này, những ai thật sự trung thành đối với bạn đều là những người yêu thương bạn, từng ban cho bạn ân huệ.
Câu chuyện thứ sáu
Quạ đen bay đến hướng đông, gặp được bồ câu. Cả hai đều đứng trên một gốc cây nghỉ ngơi, bồ câu thấy quạ đen bay rất vất vả, mới quan tâm hỏi han:  “Anh muốn đi đâu vậy?”http://media.kenh9.tv/http/1200x1200/bocau.net-BcKCN8-42026.jpg
Quạ đen căm giận đáp: “Kỳ thực ta không muốn rời đi, nhưng người dân nơi này đều ghét bỏ tiếng kêu không hay của ta”.
Bồ câu mới tốt bụng nói: “Đừng phí sức, nếu như anh không thay đổi được tiếng kêu của mình, thì dù bay đến đâu, anh cũng đều sẽ không được hoan nghênh đâu“.
Làm việc cũng thế, thay đổi mục tiêu không bằng thay đổi phương thức; thay đổi hoàn cảnh không bằng thay đổi chính mình.
Câu chuyện thứ bảy
Một con lừa vô ý rơi vào giếng cạn, mọi người nghĩ cách cứu nó nhưng không ai thành công; họ liền quyết định chôn luôn con lừa. Con lừa đau xót kêu to, nhưng khi bùn đất rơi xuống, nó lại bình tĩnh một cách bất ngờ.
Nó cố gắng đứng trên bùn đất đang rớt xuống ầm ầm và giẫm nát bùn đất dưới chân, cố gắng đứng cao hơn một chút. Cứ như vậy, nó theo bùn đất rớt xuống mà không ngừng lên cao. Cuối cùng, trong sự kinh ngạc của mọi người, con lừa bước ra khỏi giếng cạn.
Thời khắc mấu chốt có thể cứu bạn, thì chỉ có chính bạn thôi.
Câu chuyện thứ tám
Một người trẻ tuổi chán nản đi tìm kiếm sự thành công. Một triết gia bèn cho anh ta quả lạc và nói: “Hãy dùng sức nắn nó!”
Người trẻ tuổi dùng sức nắn nó; quả lạc bị vê nát, chỉ còn lại hạt bên trong. Triết gia lại bảo anh ta chà xát nó, kết quả chà xát ra được phần vỏ ngoài màu đỏ, chỉ còn lại phần hạt trăng trắng. Triết gia lại bảo anh ta tiếp tục chà xát nó, nhưng bất luận dùng sức thế nào, anh ta không thể vê nát được phần hạt trắng này.http://media.kenh9.tv/http/1200x1200/bocau.net-BcKCN8-42026.jpg
Triết gia bèn nói: “Dù rằng nhiều lần trắc trở, nhiều lần thất bại, nhưng điều then chốt nhất là phải có được một trái tim kiên định”.
                                                                      Mai Mai, dịch từ NTDTV


Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

TÌNH XUÂN

                                                 Gặp nhau thoáng chốc giấc mơ hoa
                                                 Cạn chén ly bôi bớt nhạt nhòa
                                                 Kỷ niệm vui buồn năm tháng cũ                                                                                                                                   Tình thơ khơi dậy tháng ngày qua
                                                                                         Minh Đạo






Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

HAI LÁ THƯ DẠY CON CHÁU CỦA GIA CÁT LƯỢNG





Gia Cát Lượng tự là Khổng Minh (181–234), đạo hiệu là Ngọa Long tiên sinh, là vị quân sư và đại thần của nước Thục thời hậu Hán của Trung Quốc. Ông là một chính trị gia, nhà quân sự, học giả.
Trong quân sự, ông đã sáng tạo ra các chiến thuật như: Bát trận đồ (Hình vẽ tám trận), Liên nỏ (Nỏ Liên Châu, tên bắn ra liên tục), Mộc ngưu lưu mã (trâu gỗ ngựa máy). Tương truyền ông còn là người chế ra đèn trời (Khổng Minh đăng) và món màn thầu. Thân thế Gia Cát Lượng được biết tới nhiều qua tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Thư nhắc nhở con của Gia Cát Lượng
Phẩm hạnh của người Đức tài toàn vẹn, là dựa vào nội tâm an tĩnh, tinh lực tập trung để tu dưỡng thân và tâm; là dựa vào tác phong giản dị để bồi dưỡng phẩm đức. Không xem nhẹ danh lợi thế tục thì không thể xác định được chí hướng của bản thân; thân tâm không tĩnh lặng thì không thể có lý tưởng cao xa.
Học tập cần phải chuyên tâm ý chí, để phát triển tài năng thì cần phải học tập khắc khổ. Không nỗ lực học tập, thì không thể phát triển tài trí; không xác định rõ chí hướng thì không thể thành công trong học tập.
Truy cầu hưởng lạc và biếng nhác, không tập trung, thì không thể phấn khởi tinh thần; nói năng tùy tiện và nóng nảy cáu gắt thì không thể bồi dưỡng tính tình. Tuổi tác trôi qua, ý chí tiêu mòn theo năm tháng, thì cuối cùng sẽ như cây khô lá úa mà thôi, không có ích gì cho xã hội. Đến lúc đó ngồi trong góc nhà đau buồn than thở thì có ích gì đâu?
“Thư dạy con” (Giới tử thư) này là của Gia Cát Lượng gửi cho con trai Gia Cát Kiều.
Thư nhắc nhở cháu trai của Gia Cát Lượng
Một người cần phải có chí hướng cao thượng lớn lao, ngưỡng mộ những bậc thánh hiền, từ bỏ ham muốn và tất cả những gì cản trở sự tiến bộ của một người. Chỉ có theo con đường đó, anh ta mới có thể đạt được hoài bão và chân chính thay đổi từ bên trong.
Một người phải có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh, không để tâm đến bề ngoài, lắng nghe người khác, từ bỏ ngờ vực và tính hẹp hòi. Khi ấy, người đó chẳng phải lo rằng mục đích không đạt được. Nếu một người không mạnh mẽ và kiên định, tâm hồn không thành thật khảng khái, thì anh ta sẽ không thành công, bị cuốn theo thói tục, trở nên tầm thường và bị ràng buộc bởi dục vọng. Người như thế sẽ vĩnh viễn là hạng phàm phu tục tử, hay thậm chí trở thành người dung tục.
Cổ học tinh hoa
.


Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

BA MÓN ĐỒ CỔ


Đệ tử của thiền sư Nhất Hưu là tướng quân Túc Lợi, mời thiền sư Nhất Hưu đến nhà dùng trà, và đem những món đồ cổ bày ra luôn miệng hỏi cách nhìn của Thiền sư. Thiền sư đáp:
-    Rất tốt!
Để tăng thêm sự sáng chói của những món đồ cổ của ông, ta cũng có ba món:
1.     Khối đá của Bàn Cổ lúc khai thiên lập địa .
2.     Chén ăn cơm của đại thần trung kiên nhiều triều đại.
3.     Cây gậy vạn năm của cao tăng dùng.
Nếu như ông có thâu cất một chỗ thì hay lắm.
Tướng quân vui mừng quá nói:
-    Cám ơn Thiền sư, cần bao nhiêu tiền một món?
Nhất Hưu đáp:
-    Chẳng cần cám ơn, mỗi vật cần một ngàn lượng bạc.
Tướng quân tuy đau lòng, nhưng biết ba món này giá trị rất cao, do đó xuất ba
ngàn lạng bạc mua, sai tùy tùng theo thiền sư Nhất Hưu đi trước đem cổ vật về. Nhất Hưu về đến chùa, bảo đệ tử rằng.
-   Đem viên đá chặn cửa ra đây, lại có chén cơm cho chó ăn và cây gậy mà chính ta
mua mười đồng bạc, đem cho người này mang về đi!
Thị tùng của tướng quân mang ba món đồ về trình chủ nhân và mói rõ mọi chuyện.
Tướng quân quá giận chạy tìm Thiền sư Nhất Hưu nói cho ra lẽ. Nhất Hưu tươi cười dạy:
-   Trước mắt chính là lúc đói kém, mỗi nhà dân không đủ ba bữa cơm, tướng quân
lại có lòng dạ nào mà thưởng thức đồ cổ? Nên tôi đem ba ngàn lạng bạc của ông cứu giúp dân nghèo, thay ông tạo công đức. Giá trị này trọn đời dùng chẳng hết, so với đồ cổ còn quý giá hơn.
 Tướng quân ngoài sự hổ thẹn ra, càng thêm bội phục trí tuệ và từ bi của Thiền sư.

Tinh hoa văn hóa phương đông-thiền thoại


Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

THỰC HƯ VIỆC UỐNG NƯỚC ĐUN SÔI ĐỂ NGUỘI CÓ HẠI CHO SỨC KHỎE

Cùng đi tìm lời giải cho việc uống nước đun sôi để nguội liệu có thực sự gây bệnh cho chúng ta?
Mới đây, một Facebook-er đã chia sẻ thông tin về việc uống nước đun sôi để nguội không tốt cho sức khỏe bởi loại nước này là môi trường axit - một trong những điều kiện để tế bào ung thư phát triển.

Chia sẻ này đã nhận được khá nhiều ý kiến trái chiều và khiến cho nhiều người trở nên hoang mang, lo lắng về việc uống nước đun sôi để nguội liệu có thực sự có hại cho sức khỏe. Bởi hiện nay, hầu như các gia đình Việt Nam đều có thói quen đun nước sôi để nguội rồi uống. 

Không những thế, với tâm lý tiết kiệm, nhiều người còn đổ nước đã đun sôi vào bình và lưu trữ uống dần ngày này qua ngày khác.

Nhưng liệu rằng, thói quen này có thực sự tốt? Bài viết dưới đây sẽ giúp bạn giải mã thắc mắc đó.

Nước đun sôi để nguội và con đường xâm nhập của vi khuẩn

Chúng ta đều biết rằng, nước nguyên chất sôi ở 100 độ C. Với mức nhiệt độ này, hầu hết vi khuẩn ở trong nước đã bị tiêu diệt. Tuy nhiên, vi khuẩn sẽ tái nhiễm sau khoảng 2 giờ và tăng lên gấp nhiều lần sau đó.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 1
Từ lâu, nước đun sôi đã trở thành phương pháp làm sạch nước được phần lớn chúng ta tin tưởng
Theo các chuyên gia, phần lớn vi khuẩn bị tiêu diệt ở khoảng 60 độ C trong 10 phút hoặc ở 100 độ C trong 5 phút. Nhưng vi sinh vật, vi khuẩn có ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta, trong không khí, đồ vật dụng gia đình hay cả trên da chúng ta. Bởi vậy, những vi sinh vật này có thể dễ dàng xâm nhập vào lượng nước sôi vừa đun.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 2
Theo dòng nước, hàng triệu vi khuẩn có thể xâm nhập vào cơ thể của bạn
Cùng với đó, bình chứa, vật dụng đựng nước đun sôi cũng vô cùng quan trọng. Đối với bình thủy tinh kín, bạn có thể để nước và sử dụng trong ngày. Nhưng với bình đựng nước bằng nhựa kém chất lượng, nguy cơ nhiễm độc, nhiễm khuẩn từ bình đựng là rất cao.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 3
Không phải dụng cụ đựng nước nào cũng đảm bảo vệ sinh an toàn
Theo đó, các loại bình chứa không đảm bảo chất lượng không những khiến phần nước đựng bị nhiễm khuẩn mà còn phôi ra nước, khiến nước chứa nhiều tạp chất, gây hại cho sức khỏe.

Có hay không việc nước đun sôi để nguội gây ung thư?

Nhiều người truyền tai nhau về việc uống nước đun sôi để nguội có thể gây ung thư. Tuy nhiên, các chuyên gia thuộc Viện Dinh dưỡng cho rằng, những kết luận này là chưa đủ căn cứ xác thực. 

BSCK II Đỗ Thị Ngọc Diệp, Giám đốc Trung tâm Dinh dưỡng TP.HCM cho biết thêm, hiện nay chưa có bất cứ công bố khoa học nào của các cơ quan uy tín trên thế giới như Tổ chức Y tế thế giới hay hội nghị khoa học uy tín đề cập về vấn đề nước đun sôi để nguội có chất gây ung thư.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 4
Tuy nhiên, không thể phủ nhận những tác hại của việc cất trữ nước quá lâu. Nước đun sôi để nguội lâu ngày sản sinh ra một lượng muối nitrat - chất gây tổn hại đến nhiều tế bào trong cơ thể. 

Cụ thể, mỗi lít nước có thể sản sinh ra 0,004mg muối nitrat, để sau 3 ngày - lượng muối này là khoảng 0,011mg và sau 20 ngày lên tới 0,73mg. 

Bên cạnh việc sản sinh ra muối nitrat, lượng oxy trong nước đun sôi để nguội cũng dần bốc hơi, những vật hữu cơ bị phân giải dần và vật vô cơ lắng xuống.
Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 5
Do đó, càng để lâu, những chất có lợi trong nước sẽ càng giảm xuống, thay vào đó, hàm lượng chất vô cơ, kim loại nặng tăng lên, đe dọa đến sức khỏe.

Ngoài ra, không ít người có thói quen đổ nước cũ và nước mới với nhau sau khi đun. Hành động này vô tình sẽ càng nhân số lượng vi khuẩn của nước tăng lên nhanh chóng, dễ sinh ra nấm mốc, gây hại cho cơ thể người.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 6

Mặt khác, nhiều gia đình hiện nay có thói quen uống nước khoáng, nước tinh khiết thay cho nước đun sôi bởi tính tiện lợi. 

Nhưng ít ai để ý, những loại nước này không đủ cung cấp các chất cần thiết cho cơ thể. Mỗi loại nước khoáng lại có hàm lượng khoáng khác nhau như natri, magie... nên nếu chỉ dùng một loại, khó có thể bổ sung hàm lượng chất khoáng khác. 

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 7
Nước đun sôi chỉ nên sử dụng ngay trong ngày mà thôi

Có thể nói, loại nước mà được cho là tốt nhất hiện nay với nhiều người là nước đun sôi để nguội. Tuy nhiên, bạn cần lưu ý đến nguồn nước sử dụng cũng như bình chứa nước cần đảm bảo sạch sẽ, vệ sinh để tránh việc nhiễm khuẩn nước.

Nguồn: VOV, Wikipedia... 

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

ĐỘC ẨM

                                                                                                      ĐỘC ẨM
 
                                                                      Bên nhánh phong lan với tách trà  
                                                                      Lung linh nắng sớm bóng thu qua  
                                                                      Đậm đà vị thắm tìm thanh thản  
                                                                      Thoang thoảng hương đưa thấy thiết tha 
                                                                      Cọ vẽ xuất thần tranh sắc cảnh  
                                                                      Lời thơ đọng lại suối ngàn hoa 
                                                                      Hòa tâm quyện ý thêm tươi đẹp 
                                                                      Để ngắm đời vui sáng sáng ra  

                                                                                                      Minh Đao - 2015
        
                                                          
                                                  

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

THÓI ĐỜI LÀ NHƯ THẾ !

...                                            

Người ta sẽ luôn luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn không đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có.

Cho nên: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối…

Ngày xưa có đôi vợ chồng nọ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái.

Khi đi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những người ở đây thì thầm: "Xem thằng bé trên lưng lừa kìa, đúng là thứ không được dạy bảo đến nơi đến chốn… Ai lại ngồi thế khi cha mẹ phải lội bộ bên cạnh."
Nghe vậy người vợ liền nói với chồng: "Không thể để họ nói xấu về con mình như vậy đươc".
Người chồng bèn nhấc cậu bé xuống và nhảy lên lưng lừa ngồi.

Khi qua xóm thứ hai họ lại nghe mọi người ở đây xì xầm: "Xem kìa, thằng chồng kia quả là không biết xấu hổ, khỏe mạnh thế mà lại ngồi trên lưng lừa để vợ và con đi bộ."

Anh chồng liền nhảy xuống khỏi lưng lừa và để chị vợ ngồi lên. Hai cha con đi bên cạnh.

Qua xóm thứ ba họ lại nghe thấy người ta xì xầm: "Tội nghiệp anh chồng, làm lụng vất vả cả ngày kiếm cơm áo về cho gia đình lại phải đi bộ, còn xem con vợ kìa! Cả thằng con nữa, đúng là vô phúc mới có được bà mẹ như vậy."

Nghe vậy cả ba quyết định tất cả cùng ngồi lên lưng lừa rồi đi tiếp.
Khi đi qua một xóm nữa họ nghe thấy mọi người nói với nhau: "Đúng là lũ vô cảm, độc ác chẳng khác thú vật. Ba người ngồi trên lưng co vật nhỏ nhắn thế kia thì nó gẫy lưng mất chứ."
Nghe vậy ba người liền tụt khỏi lưng lừa và đi bên cạnh con vật.

Đến xóm tiếp theo mọi người cảm thấy không thể tin vào tai mình nữa khi nghe thấy người dân ở đây cười nhạo báng: "Nhìn kìa, đúng là lũ ngu. Cả ba lếch thếch đi bộ trong khi con con lừa chẳng có gì trên lưng."
Kết luận: người ta sẽ luôn luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn không đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có.

Cho nên: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối…
"Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Bởi vậy: Hãy hát ca, nhảy múa , bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn khôn dại của người đời kém thân thiện và yêu mỗi một giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay"
                                                                                                   ST
                                                                                                               


Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

10 TRIẾT LÝ SỐNG RẤT HAY CỦA MAHATMA GANDHI


Những câu nói của Mahatma Gandhi đã giúp con người nhận định và thay đổi bản thân, từ đó thay đổi thế giới. Một trong những câu nói nổi tiếng của ông đó là: “Những kẻ yếu không bao giờ biết tha thứ. Sự tha thứ chỉ có ở những người mạnh”.

1. Cách tốt nhất để tìm thấy chính mình là hy sinh mình vì lợi ích của người khác.

Ta có thể tìm thấy chính mình ở nhiều điều kiện khác nhau, nhưng khi hy sinh mình vì lợi ích của người khác thì bạn sẽ tìm thấy chính mình tốt nhất. Bởi khi bạn hi sinh vì lợi ích của người khác bạn mới nhận ra được, bạn là ai, bạn cần những gì, bạn là người thế nào khi vì người khác.
2. Sự vĩ đại của con người không nằm ở khả năng tái tạo thế giới mà ở khả năng tái tạo chính bản thân mình.

Đừng nghĩ rằng sự vĩ đại nằm ở chỗ tên tuổi bạn như thế nào khi nhắc đến với “thế giới”, mọi sự thành công đưa đến sự vĩ đại là một cuộc chiến với chính bản thân bạn. Thay đổi hay nói cách khác là tái tạo bản thân sẽ đưa bạn đến thành công trên con đường đi đến sự vĩ đại.
3. Không ai có thể làm tôi tổn thương, trừ phi tôi cho phép điều đó.

Sự tổn thương ở đây không phải là những vết tích ngoài da mà là những vết tích trong con người bạn. Cùng một câu nói, khi nói với người này không sao, nhưng đối với bạn lại là một sự tổn thương. Tổn thương hay không nằm chính trong nhận thức, đón nhận , phản ứng lại xã hội của bạn.
4. Tự do sẽ không có giá trị nếu không bao gồm tự do phạm sai lầm.

“Tự do” không đơn thuần chỉ những điều tốt đẹp, “tự do” còn bao gồm rất nhiều những sai phạm. Bởi đơn giản giữa đúng và sai là một ranh giới khá mơ hồ, nói một cách khác có phạm sai lầm mới có những điều tốt làm cho vấn đề “tự do” có giá trị.
5. Sự trả thù chỉ khiến thế giới trở nên tăm tối

Sự trả thù chỉ kéo dài những chuỗi ngày đen tối, đầy thù hận. Ví như những cuộc giao tranh, tranh chấp giữa các quốc gia, bộ tộc trên thể giới, chỉ mang lại thù hận, những đòn trả đũa nhau mang đầy máu, xác người và sự đỗ nát.
6. Một gram hành động vẫn hơn một tấn giáo điều.

Lời nói quan trọng, nhưng nói mà không làm thì lời nói cũng trở nên vô nghĩa. Không cần biết bạn tài giỏi đến đâu, giới thuyết hay đến đâu, nhưng bạn không có những hành động hiện thực thì khó mà đánh giá bạn là người tài giỏi.
7. Quá tin tưởng vào tài trí của chính mình là một việc không hề khôn ngoan.

Ta hay nói, “hãy tin vào chính mình” – điều này đúng, nhưng không phải vì điều này mà bạn đặt hết niềm tin vào tài trí của mình, bởi bạn giỏi sẽ có người khác giỏi hơn và đôi khi chính tài năng của bạn cũng phản lại chính bạn.  Hãy tin và sử dụng tài năng của bạn một cách khôn ngoan.
8. Cần nhớ rằng, ngay cả người khỏe mạnh nhất cũng có thể yếu đi và người khôn ngoan nhất cũng có thể mắc sai lầm.

9. Quy luật của cuộc sống là không ngừng vận động và phát triển. Nếu cứ luôn đi theo những giáo lý sáo rỗng chỉ để chứng tỏ bản thân kiên định thì bạn sẽ chỉ chuốc lấy thất bại.

10. Đừng đánh mất niềm tin vào nhân loại. Nhân loại là cả một đại dương – đại dương rộng lớn không dễ bị nhiễm bẩn chỉ vì vài giọt nước trong đó bị ô nhiễm

Sự rộng lớn của nhân loại sẽ “pha loãng” và làm mất đi những điều “ô nhiễm”. Hãy tin chính bạn và nhân loại. Bởi vì bạn cũng là một thành phần của nhân loại.
                                                                                    Nguồn Quà tặng cuộc sống



Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

SÂM THƯƠNG

                                      

                                                   Xa nhau đừng hỏi nghĩa sâm thương
                                                   Nguồn cội vì sao cách dậm trường
                                                   Khắc khoải tình đời sâu luyến ái
                                                   Mênh mông nghĩa trọng mãi tơ vương

                                                   Trăm năm lận đận tình dang dỡ
                                                   Vạn nẻo lang thang chẳng thấy đường
                                                   Thức tĩnh quay về thanh tịnh thể
                                                   Niềm vui thấu nghĩa lẽ vô thường
                                                                           Minh Đạo - 2015

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

NGƯỜI MẸ THÔNG MINH VÀ NHÂN HẬU

                                                    

Khi Thomas Alva Edison đã trở thành một nhà phát minh lớn, đã thay đổi lịch sử nhân loại bằng bóng đèn điện và máy thu thanh, Ông có tổng cộng 1.500 bằng phát minh trên toàn thế giới .
Tổng thống Mỹ mời ông đến hội kiến.
Trong cuộc gặp, Tổng thống hỏi nhà phát minh một cách cầu thị, rằng thưa ngài Edison, chẳng hay ngài lấy bằng kỹ sư ở trong nước hay ở châu Âu? Tất nhiên, người ta có quyền nghĩ rằng Edison đã lấy bằng ở một trường đại học danh giá nào đó.
Edison lấy trong túi ra một mảnh giấy cũ, đưa cho Tổng thống:
“Đây là tấm bằng duy nhất mà tôi có”
Đó là mảnh giấy nhắn mà cô hiệu trưởng Trường tiểu học đã gửi cho cha của Edison khi đuổi học ông.
Giấy viết:
“Ông Edison, trò Thomas con trai ông dù có học nữa cũng không làm được trò trống gì cả. Ông nên để trò ấy đi chăn lợn thì hơn”.
Quãng đời đi học của Edison rất ngắn ngủi....
Ông bị đuổi học vì đã tò mò làm những thí nghiệm suýt cháy trường, vì những câu hỏi “tâm thần” như tại sao người ta không thể lưu giữ giọng nói trong một cái hộp (sau này ông đã tự trả lời câu hỏi ấy bằng việc phát minh ra máy thu âm).
Và tấm bằng duy nhất ông có, là một cái “chứng chỉ chăn lợn” như thế.
Nhưng có lẽ nhân loại đã gặp may, mẹ của Edison không tin vào “tấm bằng” ấy... Mẹ ông từng là một giáo viên .
Bà đưa con trai về nhà và bắt đầu tự dạy con trai bằng sách. Thomas được đọc sách triết học, lịch sử, tiếng Anh, và những thứ mà ở trường không dạy.
Và rồi lịch sử đã tôn vinh việc làm của bà.
Như thế, nếu ngày xưa mẹ của Edison tin vào “tấm bằng” kia như sự đánh giá duy nhất và cho con đi chăn lợn, thì giờ này nhân loại đã có bóng đèn điện hay chưa?
                                                                               St


Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

LỜI NÓI THỰC TẾ CỦA MỘT NHÓM NGƯỜI GIÀ.



Có một tổ ấm của riêng ta, chưa đến lúc chết, xin nhớ muôn ngàn lần chớ bỏ mất nó đi.
Có một người bạn đời thân thiết, phải cùng đối đãi và chăm sóc tốt cho nhau,
Có một cái thân thể, tự mình phải biết bảo trọng, có một cái tâm thái tốt, tự mình vui sướng!
Chúng ta đã già rồi! Nhưng mà hiện tại sức khoẻ vẫn còn tốt, đầu óc hãy còn minh mẫn, già rồi trông cậy vào ai! Phải phân chia ra nhiều giai đoạn mà nói.
Giai đoạn thứ nhứt
Sau khi đã về hưu, tuổi từ 60 đến 70, sức khoẻ cũng như điều kiện hãy còn tốt. Thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì cứ mặc, thích chơi đùa gì thì cứ chơi đùa, chẳng nên tự bạc đãi mình, vì những ngày giờ này sẽ không còn là bao lâu nữa, cần phải nắm lấy (cơ hội). Nắm giữ một ít tiền, giữ lại căn nhà, biết tự an bài tốt cho con đường sau cùng của mình.
Tình trạng kính tế của con cái được tốt là của chính chúng, con cái hiếu thuận là phẩm hạnh tốt của chúng. Chúng ta chẳng nên cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, không nên cự tuyệt sự hiếu kính của chúng. Nhưng quan trọng nhứt là phải biết tự nương tựa vào chính mình, tự an bài tốt cho sinh hoạt của chính chúng ta.
Giai đoạn thứ hai
Qua hết đoạn tuổi bảy mươi (tức ở vào tuổi bát tuần) mà không có bệnh hoạn gì, cuộc sống hãy còn được tự do, đó là không có những vấn đề gì lớn xảy ra, nhưng phải nên nhớ rằng mình đúng là đã già rồi, thể lực và tinh lực sẽ không còn tốt nữa, các phản ứng tự nhiên của mình cũng sẽ từ từ xấu đi.
Nên ăn cơm chậm lại để đề phòng mắc nghẹn; đi đứng cần chậm lại để đề phòng bị té ngã.
Chẳng nên tranh hơn người, cần biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình!
Đừng nên đi "quán xuyến" việc này việc kia, lo lắng sinh hoạt của con cái. Có người còn đi giữ cháu nội cháu ngoại nữa.
Cần phải biết "ích kỷ" một chút để, tự chăm sóc, trông coi chính mình.
Mọi việc phải biết để cho nó hoà theo tự nhiên, phải làm tí công việc quét dọn rác, phải biết cố gắng giữ gìn cho cái trạng thái sức khoẻ của mình được lâu dài hơn.
Để cho cái năng lực tự chủ về cuộc sống của mình có thể kéo dài thêm, không phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác, thì có phải là tốt hơn không?
Giai đoạn thứ ba
Sức khoẻ đã suy yếu rồi, phải cần đến người giúp chăm sóc cho mình, việc này nhất định phải được chuẩn bị từ trước, tuyệt đại đa số con người ít ai tránh khỏi được cái cửa ải này.
Phải biết điều chỉnh tốt cho lòng mình, phải biết thích ứng với hoàn cảnh, sinh lão bịnh tử, với cái Tử là cái việc thường tình của đời người.
Ta cứ thản nhiên mà đối diện với nó, vì đó là cái đoạn cuối của đời người, chẳng có gì mà phải sợ nó, đã có chuẩn bị trước rồi, thì chẳng có chi mà cảm thấy phải khó chịu.
Hoặc là vào viện dưỡng lão, hoặc là mướn người đến nhà trông coi chăm sóc cho mình, lượng sức lượng tình mà làm, nhất định là phải có biện pháp.
Nguyên tắc là chẳng nên "làm khổ" con cái của mình, đừng để con cái mang nặng cái tâm lý không tốt, làm thêm nhiều công việc nhà, gánh nặng thêm sự tốn hao tài chánh hạn hẹp của gia đình.
Tự mình phải biết khắc phục thêm một chút, cái cuộc đời nầy của mình, cái gì khổ, cái gì khó khăn cũng đã qua rồi, hãy tin tưởng rằng cái đoạn đường nhân sinh cuối cùng cũng sẽ dễ dàng mà bước qua.
Giai đoạn thứ tư
Đầu óc ta minh mẫn, bệnh tật đeo mang không cách nào thoát khỏi, lúc mà cái phẩm chất của sinh mạng đến điểm tệ hại nhất, phải biết dám đối diện với cái chết, cương quyết không để người nhà phải lao khổ tái cứu sinh, không để bà con thân hữu phải chịu hứng chịu những hao tốn vô ích.
"Già rồi" trông cậy vào ai? Chính mình, chính mình, lại vẫn là chính mình.Già rồi thì phải làm sao?
Tại sao lại có cái ý nghĩ nầy, đó là do bởi tôi luôn nhận thấy, người già trên 80, không cần phải hạn chế đồ ăn của họ phải thanh đạm, cũng không cần phải giảm cân, ăn được là quan trọng nhứt
Muốn ăn gì thì cứ ăn, có thể cho là ăn được những món ngon của thế gian nầy, để cho cuộc sống càng thêm vui sướng và thích thú. Hạn chế người già không được làm cái nầy, ăn cái kia là đi ngược lại cái nhân tính của con người, mà lại cũng chẳng có gì gọi là căn cứ khoa học cả.
Trên thực tế, càng ngày càng có nhiều hiển thị chứng cứ của khoa học là, người già cần ăn ngon thêm một chút, cần mập thêm một tí, để cho cơ thể họ có thêm năng lực để đối kháng bệnh tật, đối kháng tính trầm cảm.
Tôi mong ước là, các cụ lão niên đều có thể hưởng thụ được sự tốt đẹp của đoạn cuối con đường nhân sinh của chính mình, mà không phải lưu lại bất cứ một điều gì hối tiếc.
Có thể cũng đừng kỳ vọng chờ đợi để lại cho thế hệ kế tiếp.
Lời kết luận:
Câu nói đúng của tục ngữ: "biết lo về tài chánh thì không nghèo, có kế hoạch thì không rối rắm, có chuẩn bị thì không bận rộn". Chúng ta với tư cách là lão niên "dự bị quân" đã có ý tốt chuẩn bị hay chưa?
Chỉ cần sự việc chưa xảy ra, phải có chuẩn bị cho tốt, sau nầy sẽ khỏi phải lo lắng cho cuộc sống ở tuổi xế chiều.
Thứ nhất: Lão Kiện
Sự chuẩn bị trước tiên là cái khả năng làm cho sức khỏe tốt ở tuổi già, ngày thường cần chú ý đến "tam dưỡng":
1-ăn uống dinh dưỡng,
2-chú trọng bảo dưỡng,
3-phải biết tu dưỡng.
Thứ hai: Lão Cư
a/- Đối với sự việc cùng con cháu ở chung, phải rán nhẫn nhịn bằng cách im hơi lặng tiếng trong cuộc sống.
b/- Vui sống hưởng thụ với cuộc sống đơn lẻ độc thân, bất luận là trong thành phố hay khu ngoại ô, những nơi thích hợp cho chính bản thân mình, đồng thời là nơi có những quán ăn gần nhà mà mình ưa thích nhứt.Thứ ba: Lão Bổn
- Đã nuôi dưỡng được con cái, mà không thể có cách nào để dưỡng già. Là cha mẹ của người ta thì phải nhớ biết tự lập tự cường,chưa vào trong quan tài thì đừng bao giờ chia gia sản.
Thứ tư: Lão Hữu
- Có được một người bạn tốt, người hảo hữu cùng ăn chung và người bạn đời đều quan trọng như nhau, bình thường cần phải biết kết rộng thiện duyên, nhận thức nhiều về các loại bằng hữu, là để hưởng thụ được cái bí quyết của nhân sinh.
Nói tóm lại, dù bạn là một trường thọ lão ông hay lão phụ, cuối cùng, bạn cũng chỉ là một con người.
Cái câu nói nầy thật không bi thiết chút nào, lại cũng không có gì phải lo sợ, hoàn toàn do bạn tự an bài cách sống như thế nào, để coi bạn có hay không có cái tâm lý thành thục, có yêu thích cái gì đó thì rất đáng để bạn trực tiếp đi làm.
Có được cái sức khoẻ tốt hay hạnh phúc, cũng đừng hy vọng để lại cho con cái.
Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ làchúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ thứ nhất bị con cái bỏ rơi.Xin đừng có "nhân tại thiên đàng, tiền tại ngân hàng", cái gọi là "một mình rất buồn tẻ", "già rồi mà chẳng có ai phục dịch", những tín hiệu phiến diện v.v và v.v... đã là những câu nói lỗi thời từ lâu rồi.
Hãy nhận thức cách rõ ràng là: tiền tài, giàu sang chỉ là những số tự mà thôi, danh lợi cũng chỉ là một đoản kỳ tạm hư vinh, cuộc sống mới đúng là cái toàn diện của đời người,
Hãy là cái người "vui sống hưởng thụ cái cảnh già độc thân", thì cuộc đời mình sẽ có những mùa Xuân rực rỡ trở lại, với chính mình, điều kiện là: thân thể cường tráng, có tiền, có thì giờ, có bạn bè, lại cũng có cái không gian chuyên thuộc của riêng mình.
Có đủ sức độc lập tự chủ, có được cái lạc thú nhân sinh, chắc chắn là tự mình cung cấp cho mình cái công đức tối đại vậy.
Bài dịch sang Việt Ngữ do Thầy Chạy Sydney thực hiện
Tác giả - không rõ tính danh

Bữa cơm của Khổng Tử
Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.
Trong thời Đông Chu , chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận việc thổi cơm.
Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng.
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài… ngửa mặt lên trời mà than rằng:
“Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”
Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.

Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên: tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng:
Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước.
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?”
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!”Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa:
"Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”
Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”
Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra định vất đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em.
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi. Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”
Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng:
“ Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật !. Chao ôi!. Suýt tí nữa là Khổng Tử nầy trở thành kẻ hồ đồ rồi !.
 Muốn hiểu biết tường tận một vấn đề gì, cần phải là người trong cuộc.