Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

KHỎI HẲN UNG THƯ NHỜ GỪNG VÀ MẬT ONG



Bác sĩ nói sống không quá 20 ngày, bệnh nhân ung thư vẫn sống khỏe 60 năm nhờ uống loại nước cực rẻ tiền này

Ung thư là căn bệnh nguy hiểm cướp đi mạng sống của nhiều người. Mới đây, chia sẻ của một người phụ nữ bị ung thư nội tiết đã khỏi bệnh với công thức pha nước uống từ gừng đã mở ra cơ hội cho nhiều bệnh nhân.

Khỏi hẳn ung thư nhờ gừng và mật ong

Câu chuyện khỏi hẳn ung thư nhờ uống nước gừng pha mật ong mỗi ngày của một người phụ nữ ở Bosinia và Herzegovia đã thu hút sự quan tâm của cả thế giới. Đặc biệt là những bệnh nhân đang mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác.

Theo chia sẻ, người phụ nữ này bị mắc ung thư tuyến nội tiết. Đây là một căn bệnh ung thư cực nguy hiểm, khả năng tử vong nhanh và cao. Bác sĩ cho biết, thời gian sống của bệnh nhân này chỉ còn khoảng 20 ngày.

Tuy nhiên, người phụ nữ này đã tự mình tìm tòi phương pháp chữa từ các loại thảo dược và quyết định dùng gừng với mật ong mỗi ngày. Và điều thần kỳ là sau một thời gian kiên trì á dụng, bệnh nhân này đã khỏi bệnh hoàn toàn, trong máu không còn có tế nào ung thư.

Gừng và mật ong có tác dụng rất tốt cho sức khỏe

Bệnh nhân như người từ cõi chết trở về, sống thêm hơn 60 năm khỏe mạnh dù trước đó, bác sĩ nói thời gian sống không quá 20 ngày.

Công thức thần kỳ của ly nước uống khiến các tế bào ung thư bị tiêu diệt, bảo vệ các tế bào khỏe mạnh của người phụ nữ trên chỉ bao gồm hai nguyên liệu là gừng và mật ong. Phương pháp này giúp cô hồi phục trong thời gian rất ngắn và không hề có bất kỳ đau đớn nào.

Nguyên liệu:
Gừng tươi sạch: 200g
Mật ong nguyên chất: 500ml
Hũ thủy tinh, thìa gỗ


Cách làm:


                                Toàn bộ quy trình làm nước uống không được sử dụng đồ kim loại

Gừng tươi chọn củ già, rửa sạch dưới vòi nước, giã nát bằng chày cối gỗ
Đổ mật ong vào hũ thủy tinh, cho toàn bộ số gừng đã giã nát vào, lấy thìa gỗ khuấy đều, bảo quản nơi thoáng mát để sử dụng hàng ngày.
Điều đặc biệt chú ý là trong suốt quá trình làm nước uống gừng và mật ong này, tuyệt đối không được dùng bằng đồ kim loại. Toàn bộ quy trình từ giã gừng đến khuấy nước đều phải dùng bằng đồ gỗ hoặc gốm sứ.
Cách dùng:

Đều đặn mỗi ngày uống từ 3 – 4 lần. Mỗi lần 1 thìa cafe dung dịch từ gừng và mật ong này. Nếu thấy khó uống có thể pha thêm nước cho loãng ra.

Theo chia sẻ, chỉ sau một thời gian ngắn, người bệnh đã cảm nhận tác dụng tốt của gừng và mật ong đến sức khỏe. Ly nước này có thể dùng đều đặn mỗi ngày trong suốt cuộc đời.

Bác sĩ, lương y nói gì?

Theo lương y Phạm Khắc Tỉnh (Hội Đông y Tỉnh Hải Dương) thì mật ong có tính kháng khuẩn rất mạnh, giúp tiêu diệt vi khuẩn gây bệnh rất tốt. Từ xa xưa, mật ong đã được dùng để chữa bệnh trong nhiều phương thuốc. Nhờ đặc tính chữa bệnh của mật ong, nó được coi là thức ăn của các vị thần và là một trong những phương pháp chữa trị tự nhiên mạnh mẽ nhất đối với bệnh ung thư.

Gừng có chứa chất kháng histamin giúp giảm mức cholesterol và ngăn ngừa đông máu. Rễ gừng tự nhiên có chứa các hợp chất tự nhiên chống ung thư hiệu quả hơn gấp trăm lần so với thuốc hóa trị. Ngoài ra, gừng còn có shogaol, chất này chống lại tế bào gốc ung thư nhưng lại vô hại với tế bào khỏe mạnh.

Tuy nhiên, lương y Tỉnh cũng cho biết, mỗi người mỗi bệnh khác nhau, có thể phương thuốc này phù hợp với người này nhưng lại không phù hợp với người khác.

Đem câu chuyện này trao đổi với PGS. TS Hoàng Công Đắc, một trong số những bác sĩ đầu ngành về căn bệnh ung thư ở Việt Nam, PGS Đắc cho biết hiện chưa có cơ sở khoa học nào có thể kết luận rằng gừng và mật ong có thể chữa khỏi ung thư.

Bệnh nhân ung thư chỉ nên coi gừng và mật ong là một loại thực phẩm chức năng để hỗ trợ trong quá trình điều trị bệnh. Tuy nhiên, vị bác sĩ đầu ngành về ung thư này cũng đưa ra lời khuyên bệnh nhân ung thư cũng nên duy trì thói quen uống mật ong và gừng mỗi ngày sẽ có tác dụng nâng cao sức đề kháng, từ đó hỗ trợ chữa bệnh tốt.

PGS Đắc cũng nhấn mạnh rằng với bệnh ung thư nào thì việc điều trị theo đúng phác đồ của bác sĩ cũng rất quan trọng.

Cũng liên quan đến vấn đề này, các nhà khoa học Croatia đã nghiên cứu về công dụng của mật ong và gừng đối với bệnh ung thư. Kết quả cho thấy những chiết xuất từ mật ong và gừng có khả năng ức chế sự phát triển của khối u, tế bào ung thư từ đó bị suy giảm và tiêu diệt đáng kể. Điều này chứng tỏ một số chất có trong mật ong có khả năng ngăn chặn và tiêu diệt tế bào ung thư, hỗ trợ quá trình điều trị bệnh.

Tuy nhiên, tất cả những nghiên cứu trên mới chỉ được thực hiện trên cơ thể chuột.

                                                   Theo  http://qtcs.com.vn/

Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017

“THƯA CÔ, CON VẪN KHÔNG HIỂU TẠI SAO MỘT NỬA CỦA 8 LẠI LÀ 4?”

phê phán, 8:2 =4,





Khi cô giáo hỏi “một nửa của 8 là bao nhiêu?“, mọi người đều trả lời bằng 4 riêng Nam không hiểu tại sao kết quả như vậy khiến các bạn cười ồ lên, nhưng em lại có đáp án khác hoàn toàn đúng khiến cả lớp đang nhao nhao đột nhiên im lặng lạ thường.
Cô giáo Quỳnh bước vào lớp học, các em học sinh lập tức trở lại vị trí của mình đồng thanh nói: “Chúng con chào cô ạ”. Cô nhìn quanh lớp học rồi mỉm cười gật đầu để các em ngồi xuống.
Cô bước tới bục giảng, lấy viên phấn rồi viết lên trên bảng đen biểu tượng dấu chia rồi nói: “Trước đây cô đã dạy các em phép tính nhân, hôm nay chúng ta sẽ cùng học phép tính chia nhé.
Phép tính chia rất đơn giản”, cô nới với giọng nhỏ nhẹ. Cô viết một con số 8 lớn trên bảng, sau đó hỏi các em: “Trong các em ai có thể cho cô biết, một nửa của 8 là bao nhiêu?”
Lớp học ngay lập tức trở nên ồn ào, nhiều cánh tay vội vã giơ lên để trả lời câu hỏi, một số cậu bé thậm chí còn không đủ nhẫn nại đã nói vọng lên: “Một nửa của 8 là 4 ạ”.
Cô mỉm cười gật đầu công nhận câu trả lời đúng, nhưng cậu bé đang ngồi ở góc cuối bên phải lớp học lại im lặng cúi đầu, em không hề giống như biểu hiện của các bạn khác trong lớp. Cậu là học sinh mới chuyển đến được 1 tuần có tên là Nam, có lẽ cậu bé vẫn chưa hoà nhập được với môi trường mới.
Cô từ từ tiến tới chỗ cậu bé và hỏi: “Nam, con có biết một nửa số 8 là bao nhiêu không?
Cậu bé vẫn nhút nhát cúi đầu khẽ trả lời rằng: “Thưa cô, con không hiểu tại sao một nửa số 8 lại là 4?”
phê phán, 8:2 =4,

Một số cô bé còn bụm miệng cười, còn có cậu bé khác cố ý nói to: “Phép tính đơn giản vậy mà cũng không biết!”. Đủ các sắc thái biểu hiện khác nhau của các bạn học khiến cậu càng xấu hổ. Cô giáo lúc này đặt ngón trỏ lên môi và muốn các em trật tự trở lại.
Cô nói: “Vậy con cho cô biết câu trả lời của con là gì? Con có thể nói cho cô và cả lớp biết được không?”, cô nói với giọng hết sức nhẹ nhàng và khuyến khích Nam dũng cảm nói ra những điều mình nghĩ.
Cậu bé ngượng ngùng đứng dậy và chậm rãi đi về phía bục giảng. Cậu nhìn vào con số 8 trên bảng đen một lúc rồi đưa tay lên che một nửa trên của số “8”, sau đó lí nhí nói: “Thưa cô một nửa số 8 là 0 ạ”.
Cả lớp đang nhao nhao đột nhiên trở nên im lặng lạ thường.
Sau đó, cậu lại di chuyển tiếp bàn tay và che dọc con số 8 rồi nói tiếp: “Nửa số 8 cũng là số 3 ạ”.
phê phán, 8:2 =4,

Câu trả lời của cậu bé không chỉ khiến cho cả lớp im phăng phắc, đồng thời còn khiến cho không ai trong lớp có thể bác bỏ. Cậu đứng trên bục giảng và lo lắng nhìn cô giáo, đợi chờ cô giải thích, trái tim cậu vẫn đập thình thịch đến nỗi cậu cảm giác như cả lớp đều nghe thấy tiếng tim cậu đập. Cậu không biết liệu cô giáo có thể chấp nhận lời giải thích của cậu về câu hỏi này không?
Lúc này cô giáo bắt đầu chậm rãi tiến về phía bục giảng sau đó vỗ nhẹ nhàng vào vai Nam rồi mỉm cười trìu mến nói: “Câu trả lời của con thật tuyệt vời!”.
Cô Quỳnh cảm thấy một cái gì đó thật ấm áp trong tâm, đã nhiều năm dạy học như vậy thật không ngờ hôm nay cô lại được một cậu học trò bé nhỏ dạy cho một bài học!
Sau đó, cô lấy tiếp trong túi 8 viên bi ve và hỏi Nam: “Con cho cô biết cô có bao nhiêu viên bi ve trong tay?”.
Nam tính một lúc rồi trả lời: “Thưa cô, 8 ạ”.
Cô phân 8 viên bi ra 2 phần bằng nhau và nói: “Vậy con cho biết giờ số lượng mỗi bên là bao nhiêu?”
Nam trả lời: “Là 4 ạ!”
“Đúng rồi! Vậy nếu con cầm đi một nửa số bi này, thì trên tay cô sẽ còn lại là bao nhiêu?”
Cậu bé với khuôn mặt sáng ngời, lớn tiếng trả lời: “Còn 4 ạ!”
Lúc này cậu đã hiểu và quay trở lại chỗ ngồi của mình, vừa đi vừa nói: “Ồ mình hiểu rồi, hoá ra một nửa của 8 là 4”.
Câu chuyện trên cũng cho chúng ta thấy một điều, đó là đừng vội phê phán hay cười chê người khác khi họ có cách nhìn không giống chúng ta. Mỗi người đều là một cá thể riêng biệt, một cách sống khác nhau trong những môi trường khác nhau, do vậy sẽ dẫn đến cách suy nghĩ tư duy khác nhau.
Khi gặp bất cứ chuyện gì đừng vội kết luận họ là người thế nào? Điều chúng ta nên tìm hiểu đó là tại sao họ lại có hành vi như vậy, khi đã thật sự lắng nghe và tìm hiểu kỹ, bạn sẽ nhận thấy mọi việc không như những gì chúng ta suy đoán. Nếu ai trong chúng ta đều có thể dùng một thái độ hoà ái, từ bi để đối mặt với mọi sự việc, tin rằng chúng ta sẽ đạt được những điều tốt đẹp nhất.
Theo daikynguyenvn

Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

HƯƠNG NỒNG



       
                              Lá biếc nghiêng che dải lụa cong,
                              Xanh tràn núi nhỏ giữa trời không.
                              Chiều thu cửa khép màu mây tím,
                              Tháng hạ trường tan cánh phượng hồng.
                              Em đến duyên xưa lay nỗi nhớ,
                              Ta qua  lối cũ hiểu niềm mong.
                              Bờ vai gầy guộc mờ sương khói,
                              Trên đỉnh phù vân thấy chạnh lòng.

                                                                  Minh Đạo

http://poem.tkaraoke.com/68491/HUONG_NONG.html

HÀNG NGÀY NGỒI THIỀN, ĐỌC KINH CÓ THỂ THÀNH PHẬT ĐƯỢC KHÔNG?

Kết quả hình ảnh cho thành phật
                                                                 

Đệ tử hỏi: “Hàng ngày con ngồi thiền, đọc kinh có thể thành Phật được không?”. Câu trả lời của sư phụ khiến rất nhiều đệ tử phải cúi đầu…
Đồ đệ: Thưa sư phụ, con ngày ngày ngồi thiền, đọc kinh, nỗ lực như thế này liệu có thể thành Phật không ạ?
Sư phụ: Không thành được.
Đồ đệ: Tại sao vậy?
Sư phụ: Bởi vì Phật không phải là ngồi thiền mà thành, Phật cũng không đọc kinh.
Đồ đệ: Thế Phật làm thế nào để thành Phật ạ?
Sư phụ: Phật chưa bao giờ nghĩ mình phải thành Phật.
Đồ đệ: Vậy Phật nghĩ gì ạ?
Sư phụ: Phật chính là ngày ngày mong nghĩ làm thế nào để bố thí thành tâm của mình, làm thế nào để người khác được tốt hơn, làm thế nào để mọi người trên thế giới đều đắc đạo…
Phật ngày ngày suy nghĩ làm thế nào để người khác được thuận lợi hơn, ngày ngày nghĩ làm thế nào để thí xả thân mình để phục vụ người khác tốt hơn…
Ngày ngày suy nghĩ làm thế nào để gánh chịu trách nhiệm, phó xuất một cách thầm lặng, không để người khác biết những gì mình làm…
Chỉ cần mọi người đều có thể tốt, đều có thể nhận thấy trách nhiệm của mình, thấu hiểu và hòa hợp, không chạy theo những ham muốn, truy cầu và dục vọng thì Ngài sẽ thấy thỏa mãn là vui vẻ!
Ngài không cần mọi người biết, không nghĩ gì cho mình, cũng chưa bao giờ nghĩ mình phải đạt được gì, chỉ tìm cách để có thể bố thí đi tất cả thành tâm của mình.
Đồ đệ: Con hiểu rồi, vì ngày ngày con đều muốn thành Phật, thì không thể thành Phật được, là bởi vì con đang truy cầu được thành Phật. Phật cái gì cũng không muốn, không tính toán được mất, tất cả chỉ là bố thí thành tâm của mình.. con quả thật khác quá xa…
Sư phụ: Đúng vậy, Phật không nghĩ những điều mà con nghĩ. Những chuyện Phật nghĩ, thì con lại không thể nghĩ đến và cũng không làm được. Hơn nữa, Phật cũng không phải cứ muốn là thành, mà là công đức tương ứng tích được bao nhiêu kiếp khi có được thân người.
Đồ đệ: Vậy con sẽ bắt đầu thí xả bản thân mình, làm như vậy có thể thành Phật không?
Sư phụ: Không thể. Nếu con vì thành Phật mà xả bỏ, vậy thì không phải xả. Mà là có tâm mong cầu, tâm được mất, có sự trao đổi. Không thể có thành tựu.
Đồ đệ: Vậy thì thế nào mới thực sự là thí xả ạ? Con phải làm thế nào đây?
Sư phụ: Nếu cảm nhận được mình đang thí xả, thì không có xả. Con có biết được Phật xả gì không?
Đồ đệ: Dạ có phải là phúc báo và công đức không ạ?
Sư phụ: Đúng vậy. Ngài thí xả chính là vô lượng đức. Vậy con có cái đó không?
Đồ đệ: Con không biết, có lẽ là con không có?
Sư phụ: Con có biết thế nào là đức không?
Đồ đệ: Là không vì mình, làm người tốt, giúp đỡ người khác.
Sư phụ: Đây chỉ là hình thức bên ngoài, là lý luận trống rỗng mà thôi.
Bởi vì tâm con vẫn chưa đạt đến cảnh giới vô tư vô ngã, vì thế căn bản không thể biết vô tư là gì, vô ngã là gì. Hình thức bên ngoài của con chưa bị phá đi, thì không thể có công đức được?
Công và đức đều từ khởi tâm động niệm ở bên trong, là cảnh giới vô hình. Bởi vì con mang thân con người, trong cuộc sống có quá nhiều tư tâm tạp niệm, có quá nhiều vọng tưởng truy cầu, mà con căn bản không quan tâm tới từng ý nghĩ ý niệm của mình. Vì thế con ngay đến sự thanh tịnh cơ bản nhất cũng không có, cũng không hiểu rõ thực chất giới là gì, nên từng niệm đầu mỗi ngày vẫn còn ở trong vi phạm giới!
Chỉ cần con vẫn còn truy cầu đắc được, thì đều là hướng ngoại mà cầu. Vì thế, không có chính tâm, không có thành ý, không tìm ra được tiêu chuẩn của thiện và đức, không bỏ được lòng tham và dụng ý xấu của mình. Thì lại càng không có công đức.
Đồ đệ: Vậy con cũng phải bắt đầu thí xả tâm tu hành thôi.
Sư phụ: Con có biết như thế nào mới gọi là xả không? Nếu niệm niệm đều ở trong thí xả, đều ở trong giới, vậy con có biết thí xả là gì không?
Đồ đệ: Thí xả cũng có cũng có nhiều nội dung vậy à? Con thực sự vẫn chưa biết.
Sư phụ: Tất cả nền móng của tu luyện đều ở đây, con đến cái này cũng không biết, thì con đang ở trong phạm giới tạo nghiệp. Vậy con đời này có thể thành đạo nào đây? Không cần nói đến tu hành và học Phật nữa, ngay đến cả đạo làm người cơ bản cũng không thành nổi. Trong cảnh giới này của con, lại ngày ngày lấy kinh sách Phật, nói lời của Phật, chẳng phải là phạm tội phỉ báng sao?
Đồ đệ trên thân đã bắt đầu toát mồ hôi, giọng có chút run rẩy nói: “Vậy xin thầy hãy chỉ dạy con với!”.
Sư phụ tư bi nói: Cái gì gọi là thí xả, chính là trước tiên phải biết rõ chính mình, loại bỏ những so đo tính toán, mọi thứ phải dựa vào luật nhân quả để lý giải người khác.
Hết thảy các ác ý bên ngoài, phỉ báng, nghịch cảnh, đều là nhân quả tương ứng mà tự thân phải gánh chịu, chứ không phải là do lỗi lầm của người khác.
Vì thế không thể dùng ‘đúng’ và ‘sai’ để nhìn nhận người khác, nhìn nhận vấn đề, mà chỉ có thể lấy ‘chính’ và ‘tà’ để yêu cầu và ước chế tâm của mình, từng niệm từng niệm vứt bỏ chính mình. Con người trước tiên là phải vứt bỏ hết thảy tư tâm và dục vọng của mình, thì mới có thể đi vào thanh tịnh.

                                                  Theo Tinhhoa.net

XEM LẠI TRUYỀN THUYẾT HẢI ĐÀ SƠN NGẪM CHUYỆN CAO NHÂN SÁNG TẠO LỆ THƯ





                                                                       Vương Thứ Trọng, lệ thư, Bài chọn lọc,
 

Nghệ thuật thư pháp Trung Hoa có lịch sử phát triển rất lâu đời. Để sử dụng thuận tiện, chữ Hán đã chuyển dần từ triện thư phức tạp sang lệ thư đơn giản, nhưng ai đã sáng tạo ra thể chữ lệ? Hãy cùng đọc truyền thuyết Hải Đà Sơn dưới đây để tìm ra câu trả lời.
 
 
Nghệ thuật thư pháp Trung Hoa có lịch sử phát triển rất lâu đời. Để sử dụng thuận tiện, chữ Hán đã chuyển dần từ triện thư phức tạp sang lệ thư đơn giản, nhưng ai đã sáng tạo ra thể chữ lệ? Hãy cùng đọc truyền thuyết Hải Đà Sơn dưới đây để tìm ra câu trả lời.
Khi nói đến chữ Hán hầu hết mọi người đều biết giai thoại “Thương Hiệt tạo tự”, khi kể về các danh gia thứ pháp phần lớn đều nhắc tên Vương Hi Chi, Liễu Công Quyền, Nhan Chân Khanh, nhưng ít ai biết đến Vương Thứ Trọng. Ông vốn tên Vương Trọng, là thư pháp gia thời Đông Hán (có thuyết cho là thư pháp gia đời Tần), người huyện Trở Dương, quận Thượng Cốc(nay là phụ cận Đại Cổ Thành, huyện Hoài Lai, tỉnh Hà Bắc).
Từ nhỏ Vương Trọng đã có chí khác thường là biến đổi cựu văn Thương Hiệt, và ông chính là người sớm nhất cải tạo triện thư khó nhớ, khó viết thành lệ thứ dễ nhớ, dễ viết hơn. Đến nay, vùng Xích Thành, Tuyên Hóa, Hoài Lai thuộc tỉnh Hà Bắc vẫn còn lưu truyền không ít câu chuyện về ông.
Lệ thư là thể chữ thường dùng trong các trường hợp trang trọng, chữ viết hơi rộng chiều ngang, khung chữ hình chữ nhật. Chữ viết coi trọng “Tằm đầu yến vỹ”, “nhất ba tam chiết”.
 
Phụ thân của Vương Trọng là một viên quan nhỏ quản lý văn thư tại Yến Quốc, một quốc gia chư hầu ở phía Bắc của nhà Chu, thường xuyên phải thức thâu đêm để chuẩn bị văn án cho các đại phu (chức quan to thời xưa, dưới quan khanh, trên quan sĩ) vào triều tấu sự. Vương Trọng từ nhỏ có biểu hiện thông minh hơn người, lại hay đi theo cha nên lúc lên năm sáu tuổi ông đã nhận biết được không ít chữ.
Vào một đêm khuya, Vương Trọng đang ngủ ngon thì bị tiếng ho khan làm giật mình tỉnh giấc, ông đứng dậy đi xem chuyện gì xảy ra thì thấy sắc mặt cha không tốt, hốc mắt hãm sâu, đang cúi gập người mở miệng thở từng ngụm từng ngụm, cậu vội chạy tới vỗ lưng cha.
Nhìn thấy đặt đao khắc và thẻ tre đặt trên bàn, Vương Trọng biết cha vì vất vả lâu ngày mà sinh bệnh bèn hỏi: “Việc khắc chữ lên thẻ tre này mất công tốn sức quá, cha có thể nghĩ phương pháp nào giản tiện hơn không?”.
Phụ thân thở dài, lắc đầu trả lời: “Từ khi Thương Hiệt tạo ra chữ đến nay, nó được truyền qua nhiều đời nhưng vẫn không có thay đổi gì lớn, thử hỏi một quan viên nhỏ bé như cha biết sửa đổi thế nào đây, việc này khó lắm!“.
Việc do người làm mà, sao cha không làm đơn giản chữ viết một chút, như vậy tiện hơn rồi còn gì?“, nghe vậy, người cha kinh ngạc nhìn sang cậu con trai mới 6 tuổi, không ngờ đứa con của mình còn nhỏ mà đã có thể nói ra những lời như vậy.
Ông vui mừng vuốt đầu con trai nói: “Hiện nay quân địch đang áp sát nước ta, Yến Quốc đã kề cận nguy hiểm, người râu ria như cha không thể làm được nữa rồi, nhưng con vẫn còn nhỏ lại có chí lớn hiếm thấy, tương lai nhất định sẽ có thành tựu lớn“.
Từ đó, phụ thân của Vương Trọng vốn chỉ dạy ông trụ cột và nhận biết chữ thì nay bắt đầu lên kế hoạch dạy viết, đồng thời nó rõ từng nét bút và giải chữ. Dưới sự dạy bảo và hun đúc của phụ thân, mới mười mấy tuổi mà Vương Trọng đã trở thành bậc văn nhân nổi tiếng.
Mỗi ngày Vương Thứ Trọng đều suy nghĩ đến việc sáng tạo một thể chữ mới, xem xét mọi thứ xung quanh, thỉnh giáo nhiều danh sư, nhưng mất vài năm mà ông vẫn không nghĩ ra được đầu mối, không biết phải bắt đầu từ đâu.
Vào mùa xuân năm nọ, ông đi ra bờ sông bắt cá, đúng lúc gặp mưa nhỏ rơi xuống, khi mưa tạnh đất trời như được gột rửa trở nên trong lành sạch sẽ, Vương Trọng nhìn thấy những con chim yến bay vút qua vẽ một cái tựa như cây kéo, vô cùng thú vị, ông xem vô cùng say sưa, nghĩ thầm: Tư thế bay của những con chim yến này vậy mà lại rất đẹp, ta không ngại vẽ nó một chút.http://tinhhoa.net/wpcontent/uploads/2014/08/BcKCN8.jpg
Nghĩ vậy ông liền tìm cành cây vẽ trên mặt đất, đang vẽ thì vướng phải một hòn đá nhỏ mà ông lại dùng sức quá mạnh khiến cành cây bị gãy, hình dáng đuôi chim yến liền xấu đi phân nửa. Vương Trọng cảm thấy rất đáng tiếc nên quyết định vẽ lại, đang vẽ ông đột nhiên phát hiện nét ngang vừa sẩy tay vẽ ra nối liền với một nửa đuôi chim yến vừa vặn tạo thành một nét bút lạ. Ông cực kỳ cao hứng, từ đó sáng tạo ra nét ngang trong lệ thư. 
Vào một lần khác, mẹ của Vương Trọng đưa giỏ lá dâu bảo ông đi cho tằm ăn, khi đổ lá dâu vào mẹt ông nghe thấy tiếng sột soạt phát ra từ bên trong, nhìn vào thì thấy con tằm mủm mỉm đang bò, vô cùng thú vị, đột niên ông nghĩ ra: Nếu viết chữ mềm mại, mập như tằm hẳn là rất có ý vị. Từ 2 sự kiện trên Vương Trọng sáng tạo ra phương pháp “Tằm đầu yến vỹ”. Mất một thời gian dài chuyên tâm suy xét, rốt cuộc ông sáng chế ra kiểu chữ mới khí thế dồi dào, tự nhiên thanh tú mà lại đơn giản dễ viết.
Lúc đó, ai gặp cũng khen Vương Trọng khiến ông bắt đầu kiêu ngạo tự mãn, mẹ của ông thấy con trai như vậy bèn cố ý tức giận nói: “Thứ Trọng, kỹ thuật có đến tinh túy hoàn mỹ, kiểu chữ do con sáng tác kia đã là cái gì, không có trình độ gì hết, cũng không biết trời cao đất rộng gì cả“.
Vương Trọng nghe xong vô cùng xấu hổ, từ đó về sau ông luôn tự nhắc nhở bản thân không được kiêu ngạo, sáng tạo lệ thư tốt hơn một bậc, đặt tên cho kiểu chữ là “thể bát phân”. Danh tiếng Vương Trọng sáng tạo thể chữ mới lan xa, mỗi ngày có rất nhiều người tới cửa xin học hỏi. Tuy nhiên, ông có tính tình rất kỳ quái, hễ là dân chúng ai đến cũng không từ chối, nhưng nếu là quan viên triều đình thì chắc chắn sẽ bị cự tuyệt ngoài cửa, dù là ai cũng không gặp.
Lúc bấy giờ, Tần Thủy Hoàng đang buồn phiền việc mỗi ngày phải xem tới mấy xe công văn. Vì thế khi nghe ở Thượng Cốc có một người tài giỏi sáng tạo ra thể chữ đơn giản hơn, Hoàng đế liền vui mừng triệu người này vào triều làm quan, Vương Trọng hay tin lập tức viện cớ ốm lánh đi.
Kết quả 3 lần triệu kiến đều thất bại khiến Tần Thủy Hoàng tức giận, ngay trước cung vàng điện ngọc hạ thánh chỉ: “Nhà nho hủ lậu này thật đáng giận, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, dùng xe tù áp giải hắn đến cho ta!“. Quân sĩ nghe lệnh không dám sơ suất, nhanh chóng đi đến Thượng Cốc bắt Vương Thứ Trọng lên kinh thành Hàm Dương.
Tuy nhiên, trên đường áp giải bất ngờ phát sinh biến cố. Quân sĩ áp giải xe tù ngày đi đêm nghỉ, khi đến dưới chân Hải Đà sơn, vừa dừng lại nghỉ ngơi thì Vương Thứ Trọng thình lình hóa thành một con chim Bằng (một loài chim rất lớn trong truyền thuyết, hình dạng có nhiều điểm giống một số loài trong họ Ưng), vỗ cánh bay thẳng lên trời. Các binh lính thấy vậy cuống quít giương cung bắn tên, chim Bằng dùng cánh quét qua tất cả mũi tên liền đồng loạt rơi xuống. Ngay lúc các binh lính đang sửng sốt, trước khi vỗ cánh bay xa chim Bằng kêu lên một tiếng rồi làm rụng 2 cọng lông vũ, sau này biến thành 2 ngọn núi cao lên tận mây trời. sau này biến thành 2 ngọn núi cao lên tận mây trời. Về sau người đời gọi 2 ngọn núi này là Đại Cách sơn và Tiểu Cách sơn, lại còn xây miếu trên đỉnh núi ngày nay là miếu Thứ Trọng trên đỉnh Hải Đà sơn.
Hơn 1.600 năm trước, nhà địa lý học Lệ Đạo Nguyên ghi rõ trong sách “Thủy kinh” rằng: “Bên cạnh mặt Đông của Hải Đà có 2 ngọn núi, núi cao chắn mây, cả hai đều xinh đẹp. Vương Thứ Trọng sửa thể chữ cũ của Thương Hiệt thành Lệ thư, Thủy Hoàng kinh ngạc triệu kiến. Ba lần không đến, Thủy Hoàng tức giận, ra lệnh dùng xe tù áp giải ông đến, Thứ Trọng hóa thành chim Bằng bay đi rơi xuống 2 cọng lông vũ hóa thành núi, do đó núi này được gọi là Đại Cách và Tiểu Cách“.
 
Lệ thư là thể chữ thường dùng trong các trường hợp trang trọng, chữ viết hơi rộng chiều ngang, khung chữ hình chữ nhật. Chữ viết coi trọng “Tằm đầu yến vỹ”, “nhất ba tam chiết”.
 
Iris, theo Secret China
 
 

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

MỘT LỜI CAM KẾT 220 NĂM

                                                 


Một câu chuyện cảm động. Quá nhân bản, đầy sự tử tế của con người. Kính trọng những tấm lòng!
Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ : 

Bên bờ sông Hudson ở New York, cách lăng mộ của vị Tống thống đời thứ 18 của nước Mỹ Ulysses S. Grant chưa tới 100 mét, có một ngôi mộ của một cậu bé. Bên cạnh ngôi mộ có một tấm biển bằng gỗ, ghi lại một câu chuyện như sau:

Ngày 15 tháng 7 năm 1797, có một cậu bé 5 tuổi bất hạnh bị rơi xuống vách núi và tử vong. Cha mẹ cậu bé vì quá đau thương, tuyệt vọng nên đã xây một ngôi mộ ngay ở cạnh nơi cậu bé đã qua đời.

Sau đó vì tình hình kinh tế gia đình khó khăn, cha cậu bé đã bất đắc dĩ phải chuyển nhượng mảnh đất này, tuy nhiên, bản hợp đồng có kèm theo một yêu cầu đặc biệt cho người chủ mới: hãy vĩnh viễn lưu giữ lại phần đất nơi đặt ngôi mộ của cậu bé. 
Người chủ nhân mới đồng ý với điều kiện này và viết nó vào trong điều khoản hợp đồng. 100 năm qua đi, mảnh đất này chuyển đổi bán cho rất nhiều người, nhưng phần mộ của cậu bé vẫn được giữ nguyên ở đó.

Năm 1897, mảnh đất được lựa chọn để đặt làm lăng mộ yên nghỉ của Tổng thống Ulysses S. Grant, nhưng điều khiến nhiều người xúc động hơn nữa là mộ phần của cậu bé vẫn được giữ lại ở đó và trở thành lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant.

Lại 100 năm nữa qua đi, đến tháng 7 năm 1997, nhân dịp kỷ niệm 100 năm nhân ngày xây dựng lăng mộ của Tổng thống Grant, thị trưởng thành phố New York đã tới đây để tưởng nhớ và ông đồng thời cho tu sửa lại phần mộ của cậu bé. Chưa dừng lại ở đó, ông còn đích thân tự tay viết câu chuyện này lên phần mộ của cậu bé để có thể lưu truyền đời đời cho hậu thế.


Một hợp đồng kéo dài hơn 200 năm đã cho chúng ta thấy một đạo lý làm người rất đơn giản: Khi đã hứa, nhất định phải giữ lời.

                                                                                                          Nguồn Internet

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

KHOAI LANG HIỆN LÀ THỰC PHẨM HÀNG ĐẦU DÀNH CHO BỆNH NHÂN TIỂU ĐƯỜNG.


Kết quả hình ảnh cho khoai lang
                                                                         
 Với giá trị dinh dưỡng cao, khoai lang còn rất dồi .dào chất chống oxy hóa. Hãy khám phá 15 lý do tại sao khoai lang hoàn hảo cho bệnh nhân tiểu đường.
15 lý do tại sao khoai lang là lựa chọn hoàn hảo cho bệnh nhân tiểu đường:
   Khoai lang có bổ dưỡng gì?
1. Khoai lang là một sự lựa chọn tuyệt vời cho bệnh nhân tiểu đường, vì chúng có chứa các loại đường tự nhiên thấp và   ổn định kháng insulin ở bệnh nhân tiểu đường.
Khoai lang cũng tốt cho việc điều tiết lượng đường.
2. Khoai lang rất giàu chất xơ, tốt cho tiêu hóa. Ngăn ngừa ung thư ruột kết và hỗ trợ việc không bị táo bón.
3. Khoai lang chứa carotenoid giúp sản xuất vitamin A. Vitamin này tái tạo hệ thống hô hấp.
Vì vậy, những người có vấn đề về đường hô hấp, đặc biệt là những người hút thuốc, nên tiêu thụ khoai lang thường xuyên hơn.
4. Vitamin D cũng có trong khoai lang. Vitamin này là tốt cho răng, tim, da, xương, mức năng lượng cũng như đối với các chức năng bình thường của tuyến giáp.
5. Giảm tác động của natri, điều hòa huyết áp và làm cân bằng các chất điện giải.
Khoai lang có vitamin B6, giúp ngăn ngừa các cơn đau tim, đột quỵ và các bệnh thoái hóa.
6. Các kali trong khoai lang rất tốt cho các mô và cơ bắp khỏe mạnh. Nó cũng giúp trong việc giảm sưng và đau, cung cấp năng lượng và làm thư giãn các cơ bắp. Đồng thời còn điều chỉnh nhịp tim và các tín hiệu thần kinh.
7. Beta -carotene trong khoai lang ngọt cũng rất tốt với bệnh viêm khớp, bệnh gút và bệnh hen suyễn, bảo vệ chống lại bệnh ung thư phổi và vú, và nó cũng làm giảm tác động lão hóa.
8. Khoai lang rất giàu axit folic, một nguồn tuyệt vời của folic cho sự phát triển của thai nhi khỏe mạnh. Phụ nữ mang thai nên ăn khoai lang nhiều hơn nữa.
9. Kali trong khoai làm tăng lưu lượng oxy, điều chỉnh cân bằng nước trong cơ thể và bình thường hóa nhịp tim. Nó cũng như một tác nhân chống stress.
10. Vitamin C là rất quan trọng đối với chức năng của toàn bộ cơ thể, và trong khoai lang rất phong phú.
11. Khoai lang cũng giàu chất sắt mà có một vai trò rất quan trọng trong việc sản xuất các tế bào máu đỏ và trắng. Đó là lý do chúng giúp chống lại bệnh thiếu máu.
12. Bạn có biết? Sử dụng nước luộc khoai để điều trị làn da của bạn? Đặc biệt đối với việc làm sạch lỗ chân lông.
Vitamin C có trong khoai lang sẽ sản xuất collagen trong khi vitamin E sẽ giúp đỡ trong việc cải thiện làn da. Anthocyanins sẽ giúp bạn trong việc loại bỏ các nếp nhăn và làm sạch các quầng thâm quanh mắt.
13. Nếu bạn bị đau với các triệu chứng tiền kinh nguyệt, sắt và mangan trong khoai lang sẽ làm dịu cơn đau.
14. Với vấn đề mái tóc bị hư hỏng và gàu? Beta-carotene sẽ ngăn chặn và nó cũng sẽ kích thích tăng trưởng tóc.
15. Khoai lang chứa phong phú các loại vitamin thiết yếu cho các enzym, protein và carbohydrate. Bạn nên tiêu thụ chúng thường xuyên hơn. Tuy nhiên, cũng cần phải tham khảo ý kiến bác sĩ nếu bạn đã từng có sỏi đường tiết niệu oxalate.
 
Bài 2
Khoai lang, tiếng Mỹ goi là sweet potatoes là một trong những loại lương thực lâu đời nhất trên thế giớiđược biết của con người. Ngày nay những nghiên cứu khoa học cho thấy khoai lang không chỉ có giá trị dinh dưỡng cao mà có những công dụng phòng chữa bệnh, đặc biệc là bệnh tiểu đường loại 2 và là một trong những thực phẩm tạo miễn dịch tốt cho cơ thể.Chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài viết dưới đây:
Sau một thời gian thử nghiệm, các nhà nghiên cứu khoa học tại hai quốc gia Austrian và Italian đã công bố kết quả chất Caiapo, một tinh chất được chiết xuất từ củ khoai lang trắng (white-skinned sweet potato - Ipomoea batatas), có khả năng kiểm soát tốt lượng đường máu và cholesterol trong bệnh tiểu đường loại 2
Trong thử nghiệm lâm sàng, Bác sĩ Bernhard Ludvik, MD và nhóm cộng sự của ông tại University of Vienna, Áo Quốc, đã chọn 61 bệnh nhân nam mắc bệnh tiểu đường loại 2 có độ tuổi trung bình là 58. 
Họ chia bệnh nhân ra làm hai nhóm: nhóm một 30 người dùng 4 grams Caiapo mỗi ngày, và nhóm hai 31 người dùng thuốc giả cũng 4 grams mỗi ngày. Tất cả được uống trước bữa ăn sáng mỗi ngày và kéo dài trong 3 tháng.
Sau ba tháng, kết quả thử nghiệm cho thấy, ở nhóm điều trị bằng Caiapo thật, lượng hemoglobin HbA1c (yếu tố đánh giá khả năng kiểm soátlượng đường huyết của cơ thể) giảm đáng kể, từ 7,21% xuống còn 6,68%. Trong khi đó, HbA1c ở nhóm dùng thuốc giả không thay đổi
Đến cuối giai đoạn thử nghiệm, lượng đường máu ở nhóm Caiapo giảm nhanh chóng, từ 143,7 xuống 128,5 milligram/decilit, trong khi không có sự thay đổi nào ở nhóm dùng thuốc giả. Ngoài ra, lượng cholesterol ở nhóm một (Caiapo) (214.6 mg/dL) thấp hơn hẳn so với nhóm đối chứng (nhóm hai dùng thuốc giả) (248.7 mg/dL.
Kết quả trên xác nhận Caiapo là chất có thể kiểm soát một cách hữu hiệu bệnh tiểu đường loại 2. Bác sĩ Ludvik kết luận như vậy. Không một phản ứng phụ nào được ghi nhận ở những bệnh nhân được điều trị bằng Caiapo.
Tưởng cũng nên biết Caiapo là chất được chiết xuất từ khoai lang trắng đã được Nhật Bản điều chế thành dược phẩm bổ sung bày bán trên thị trường Nhật từ lâu để phòng ngừa và điều trị cho những người bị bệnh tiểu đường nay mới đượcsự xác nhận bởi các nhà nghiên cứu khoa học phương Tây.
Một nghiên cứu mới đây ở trường đại học College of Agriculture and Life Sciences (AALS) thuộc Viện Đại Học North Carolina State University gồm Dr. Jone Allen, giáo sư; Dr. Van Den Truong, khoa học gia về thực phẩm thuộc Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ USDA-ARS phó GS AALS; và Dr. Masood Butt, GS thỉnh giảng từ Viện Đại Học Nông Nghiệp University of Agriculture in Pakistan, đã xác nhận khoai lang là loại thực phẩm có trị số GI thấp (low-glycemic index food), rất tốt cho bệnh nhân tiểu đường. 
Ngoài ra họ cũng khám phá khoai lang trồng tại bang North Carolina có chứa nhiều tinh chất Caiapo hơn loại khoai lang Nhật điều chế thành dược phẩm bổ sung bày bán trên thị trường Nhật. “Với nhiều nghiên cứu hơn nữa trong lãnh vực này, rất có thể sẽ có những khuyến cáo những bệnh nhân tiểu đường dùng tinh chất chiết xuất từ khoai lang North Carilina để kiểm soát bệnh tiểu đường”. Dr. Allen đã nói như vậy trong một tờ báo cáo về dự án của nhóm nghiên cứu. “Khoai lang liệu pháp sẽ rẻ hơn là phương pháp trị liệu hiện nay, và sẽ ít có phản ứng phụ”. Dr. Allen nói thêm. " (Suzanne Stanard report) 
Hiện nay, theo các nghiên cứu khoa học, khoai lang là một loại thực phẩm rất tốt cho sức khỏe nhờ có nhiều chất xơ (gấp ba lần khoai tây) nhiều vitamin như vitamin A dưới dạng beta-caroten, glutathione, vitamin C, B6, Kali, Manganese, Iron và Sắt, do vậy nó có khả năng mạnh chống ôxy hóa (Antioxidant), ngăn ngừa bệnh và làm tăng khả năng miễn dịch và chống lại các tế bào bị bệnh. 
Đặc biệt như kết quả thử nghiệm nói ở phần trên, nó giúp điều chỉnh insulin ở trạng thái cân bằng. Do vậy, ăn khoai lang vừa là cách để phòng ngừavừa là cách để hạ thấp mức độ nghiêm trọng bệnh tiểu đường. Ngoài ra khoai lang lại có tác dụng giảm cân hiệu quả, là thực phẩm lý tưởng cho phái nữ trong việc giảm trọng lượng cơ thể. 
Năng lượng có trong khoai lang rất ít, chỉ bằng 30% so với cơm trắng và 50% so với khoai tây. Ăn khoai lang trước bữa ăn chính sẽ giảm được một lượng lớn thức ăn sẽ đưa vào cơ thể mà không hề gây ra cảm giác đói. 
Ăn khoai lang lại rất có lợi cho hệ tiêu hóa vì thành phần chất xơ, vitamin C, các axit amino và nhiều loại enzyme giúp dạ dày co bóp, kích thích nhu động ruột, làm quá trình tiêu hóa thức ăn trở nên nhanh hơn, dễ dàng hơn, ngăn ngừa tình trạng táo bón..
                                                                                 Tâm Linh 
                                                             (Tổng hợp từ các nguồn tin khoa học)

 
 

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

VÔ ĐỀ ( Lý Thương Ẩn )


    Kết quả hình ảnh cho lý thương ẩn




無題(相見時難別亦難) 
相見時難別亦難,
東風無力百花殘。
春蠶到死絲方盡,
蠟炬成灰淚始幹。
曉鏡但愁雲鬢改,
夜吟應覺月光寒。
蓬萊此去無多路,
青鳥殷勤為探看。

Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan)
Lý Thương Ẩn

Tương kiến thì nan biệt diệc nan,
Đông phong vô lực bách hoa tàn.
Xuân tàm đáo tử ty phương tận,
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,
Thanh điểu ân cần vị thám khan.

Tạm dịch
                  Vô Đề

Gặp nhau chẳng dứt cảnh ly tan,
Đông đến trăm hoa rũ cánh tàn.
Tằm thác kén lìa tơ bám víu,
Nến vơi đèn tắt  lệ tuôn tràn.
Gương buồn sáng ngắm đầu sương trắng
Thơ lạnh đêm ngâm nguyệt ánh vàng.
Cố tới bồng lai qua vạn lối,
Chim xanh hãy trọn giúp thăm đàng.

                                     Minh Đạo