Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019

CHẲNG ĐẾN ĐÂU (Thơ xướng họa)




CHẲNG ĐẾN ĐÂU
Tham ái càng nhiều chẳng đến đâu…
Bình yên thanh thản sẽ vơi sầu.
Hơn thua tính toán thì đau buộc,
Được mất so bì chỉ khổ câu.
Chốn chốn hoài an qui tánh lặng,
Nơi nơi mãi hỉ kết duyên đầu.
Ngày lên cởi bỏ không thù hận,
Vốn dĩ trần nầy cuộc bể dâu…
12/2018
Viên Minh

Minh Quang VỀ ĐÂU (Cẩn họa)
Duyên chùng nhịp lỡ tiến về đâu!
Quẳng lại niềm mơ sẽ bớt sầu.
Nẻo pháp luôn tìm tu vạn ngã,
Hương thiền vốn giữ niệm từng câu.
Năng cầu dạ sáng bền tâm hảo,
Mãi ủ lòng an thuận tánh đầu.
Rõ biết…nguồn chơn rời tủi hận,
Xoay vòng… mỏi mệt kiếp tằm dâu…
12/1/2019
Minh Quang

Đình Diệm HTM
HOAN HỶ DẠ
Nắng đến nắng đi nắng ở đâu
Lòng nào tiếp nhận những ưu sầu
Tham vùi lớp lớp đau buồn buộc
Dục khỏa trùng trùng khổ hận câu
Đuốc tuệ soi đường khai ý lặng
Duyên từ dẫn lối khởi tâm đầu
Thay mùa đổi tiết cười hoan hỷ
Nguyệt tỏa mây mù lạc bến dâu.
GM.Nguyễn Đình Diệm
Tháng 01.2019

Thanh Nguyen Van Cẩn họa: KHÔNG VƯỚNG BẬN.
Bể trần vướng bận tại vì đâu?
Cuộc sống an nhiên chẳng lụy sầu.
Hổ báo nuôi con nào để tiếng,
Chim trời dưỡng tử vẫn lưu câu.
Sông dài vượt thác về ghềnh cuối,
Suối bạc chờ trăng nhớ vực đầu.
Vạn vật luân hồi theo tạo hóa,
Cho dù biển cả biến ngàn dâu!
TRỌNG NGUYỄN.
Ngày 12/01/2019.

Tâm Ân BIẾT VỀ ĐÂU (Cẩn họa)

Dương trần giã biệt biết về đâu,
Mãi hỏi lòng đau, lại mối sầu.
Sợ cảnh trầm luân cầu dẫn lối,
Mong đời giác ngộ để bày câu.
Duyên còn gắng giữ vì lo khổ,
Họa đã lờ đi bởi thấm đầu.
Xả hết tìm Bi xua nỗi hận
Nhiêu điều đủ ngẫm thấy ngàn dâu
12/1/2019
Tâm Ân

Hau Nguyenduc THUYỀN & BẾN
Kính hoạ
Bốn phía sương giăng, biết lạc đâu?
Lênh đênh sóng nước khói mây sầu
Đắm trong trần thế đầy mê ảo
Ngoảnh lại thời gian tựa vó câu
Ai biết về đâu là bỉ ngạn
Mà mong tìm khắp hỏi giang đầu
Thuyền nhầm với bến... Rưng rưng bạc
Tóc kể cùng ta chuyện biển dâu
Đặng Hữu Ý

ĐẠO VÀ THƠ (Thơ xướng họa)



ĐẠO VÀ THƠ
Sống ĐẠO vui đời có áng THƠ,
Tâm bình học ĐẠO chảy dòng THƠ.
THƠ hay nguyện lớn, cần nương ĐẠO,
ĐẠO cả rộng bàn, dựa ý THƠ.
Khởi tín bày THƠ chân sáng ĐẠO,
Sanh lòng hiểu ĐẠO chóng xuôi THƠ.
THƠ ngời pháp ổn trau niềm ĐẠO,
Bè báu ĐẠO vàng diễn giải THƠ.
11/1/2019
Minh Quang

Đình Diệm
THƠ & ĐẠO
An đời sống ĐẠO diễn vần THƠ
ĐẠO học hòa lòng viết câu THƠ
Nguyện phát THƠ bày nên tựa ĐẠO
Cầu phô ĐẠO hiện phải nương THƠ
Khơi THƠ diệu ý thơm hương ĐẠO
Khởi ĐẠO huyền tâm ngát sắc THƠ
THƠ sáng thường vui nuôi dưỡng ĐẠO
Theo dòng chuyển ĐẠO gửi duyên THƠ’.
Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm – 11.01.2019

ĐẠO và THƠ (Kính họa)
Hương thiền lạc ĐẠO nắn vần THƠ,
Thấm ĐẠO bên trần lắng ý THƠ.
Pháp trải THƠ khai cầu lý ĐẠO,
Kinh truyền ĐẠO thấu diễn lời THƠ.
Loạn THƠ trái nghĩa đau niềm ĐẠO,
Lơi ĐẠO chạnh lòng chướng nẻo THƠ.
Tâm động THƠ say hoài cách ĐẠO,
Nương đời qui ĐẠO đẹp dòng THƠ.
11/1/2019
Viên Minh

PHẬT DẠY: 5 THỨ TRÊN ĐỜI TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC MẮC NỢ DÙ LÀ NGƯỜI THÂN NHẤT

Kết quả hình ảnh cho hoa sen đẹp
                                                                                  

Lời hứa
Phật dạy lời hứa đã nói ra, nhất định phải làm cho kỳ được.
Lời hứa là một sự xác tín giữa người với người, tức là dùng uy tín của mình để đổi lại sự tin tưởng của người khác khi chúng ta được họ nhờ cậy hoặc tự mình đề bạt làm một chuyện gì đó.
Khi chúng ta đưa ra lời hứa với một ai đó, có nghĩa là chúng ta đang gieo cho họ niềm tin, hy vọng vào những việc ta sắp làm. Nên khi hoàn thành được lời hứa của mình cũng là lúc ta đem lại cho họ nhiều niềm vui, hạnh phúc.
Không nên nợ tiền bạc
Chúng ta vẫn hay nói: Đã là anh em người nhà thì không nên phân biệt của anh của tôi, như vậy mới chứng tỏ được tình cảm thân thiết. Song bên cạnh đó là kinh nghiệm của người xưa: Anh em ruột thịt cũng phải tiền bạc phân minh để tránh sứt mẻ tình cảm.
Giữa anh em người thân thực ra đôi khi không thể rõ ràng về tài chính. Tuy là như vậy, nhưng có những khoản cần sòng phẳng, nên trả thì nhất định phải trả đúng lúc. Có như vậy mới giữ được tình cảm bền lâu.
Bạn đừng nghĩ sòng phẳng quá sẽ khiến anh em mất vui, ngược lại, nếu bạn không rõ ràng minh bạch mới tạo cho đối phương tâm lí không thoải mái.
Cho nên đã là người thân, hoặc là có thể đối xử với nhau như tích Khổng Dung nhường lê (là tác phẩm có tính giáo dục cao); nếu không, tốt nhất hãy rạch ròi các món nợ tiền bạc với anh em người thân.
Thời gian cho người thân
Chúng ta gặp nhau hằng ngày, tưởng rằng có nhiều cơ hội để gặp nhau, kỳ thực cuộc đời là phép trừ, gặp nhau một lần, ít đi một lần. Con cháu đôi khi cứ bươn bải kiếm tiền, nghĩ rằng có thể bù đắp cho bố mẹ bằng tiền, cứ hẹn về rồi lại thôi…
Thực ra, cha mẹ không trẻ mãi mà chờ ta được. Điều cha mẹ cần nhất chính là con cháu vui vầy. Do vậy, hãy quý trọng từng phút giây được ở bên cạnh những người thân trong gia đình, yêu thương và chăm sóc họ. Đừng để sau khi họ mất rồi mới hối hận vì đã không ở bên cạnh họ nhiều hơn.
Không nợ ai món nợ trách nhiệm
Cuộc sống chúng ta đang sống giống như một vở kịch lớn, mà trong vở kịch đó mỗi người đảm nhận một vai diễn khác nhau như là bố, là mẹ, là anh, là chị, là em, là con, là cháu….Và từng vai diễn lại có những nghĩa vụ và trách nhiệm khác nhau.
Ví dụ là một người con bạn phải có trách nhiệm hiếu kính, chăm sóc ông bà, cha mẹ, những người đã có công sinh thành và nuôi dưỡng bạn, tuyệt đối không được rũ bỏ trách nhiệm này hay nói cách khác đó là món nợ trách nhiệm của người làm con đối với bậc sinh thành mà bạn cần phải trả.
Nếu bạn là người cha người mẹ thì trách nhiệm của bạn chính là nuôi dưỡng, giáo dục cũng như định hướng tư tưởng cho con mình, để con cái trưởng thành trong môi trường tốt, nhận được nền giáo dục văn minh.
Nếu là vợ chồng, bạn phải có trách nhiệm thủy chung, tôn trọng đối phương, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống. Người ta nói phải tu ngàn năm mới có duyên làm vợ chồng, cho nên đừng nợ chồng hay vợ bạn sự chân thành và khoan dung.
Và, nếu là anh chị em ruột thịt trong một nhà, món nợ bạn phải nhớ là hãy sống có trách nhiệm yêu thương, đùm bọc, giúp đỡ anh chị em.
Ân tình
Trên đời này, món nợ ân tình chính là thứ khó trả nhất. Bạn có thể sẽ hoài nghi, đã là người thân thì sao tránh được nợ nhau tình cảm. Bởi lẽ thường người một nhà vẫn hay tình nguyện làm gì đó cho nhau, giúp đỡ nhau mà không đòi hỏi yêu cầu hay đền đáp.
Nhưng chính vì lẽ đó mà chúng ta càng nên tỉnh táo để sống một cách trọn vẹn với lương tâm. Người giúp ta một thì ta phải trả một hoặc gấp đôi, thậm chí là hơn nữa.
Tuy nhiên, có những món nợ ân tình mà cả đời này không thể tính chuyện trả vay… Vì thế, nếu có thể làm gì tốt đẹp cho nhau, hãy làm ngay khi còn có thể.

                                                          Nguồn Internet

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019

MỘT NGƯỜI MẸ CÓ THỂ NUÔI LỚN 10 ĐỨA CON NHƯNG 10 NGƯỜI CON NUÔI MỘT MÌNH MẸ SAO KHÔNG NỔI?

                                                                                     

Một người mẹ có thể nuôi lớn 10 đứa con nhưng 10 người con nuôi một mình mẹ không nổi?. (Ảnh: Internet)

Mình mẹ nuôi con cực khổ cả đời cớ sao chưa một lần mẹ hối hận hay than vãn. Con cái chỉ cần nuôi mẹ lấy vài năm đã nguầy nguậy chối từ. Chữ “Hiếu” cũng chẳng còn thì nhân phẩm cũng chỉ như tấm giẻ rách, cuộc đời rồi cũng sẽ khó mà thành công được bởi mọi hành động trên đời đều có nhân quả.

Cách đây không lâu, câu chuyện về một cụ bà ở TP.HCM đã khiến không ít người phẫn nộ và đặt dấu hỏi lớn cho “chữ hiếu” trong mỗi con người trong xã hội hiện nay. Bà từng sống trong sự hiếu thuận của 10 người con tám trai, hai gái khi còn sở hữu hai căn nhà trị giá nhiều tỷ đồng. Khi cụ ông mất, bà cũng đến tuổi gần đất xa trời nên quyết định bán nhà chia tài sản cho các con. Không ngờ, chính quyết định ấy đã khiến bà lâm cảnh nay đây mai đó.

Lúc đầu, bà còn dự định đến ở với mỗi người một tháng để cảm nhận tình thương yêu của con cháu và được các con ủng hộ hết mình tại thời điểm đó. Tuy nhiên, do phát sinh tranh chấp trong quá trình chia tài sản, 10 người con cho rằng mẹ thiên vị anh cả và nhất quyết không chịu đón bà về phụng dưỡng mà đùn đẩy nhau, yêu cầu người anh cả, người có học thức và lương cao, phải chịu trách nhiệm nuôi mẹ cả đời. Tuy nhiên, vì không hợp con dâu cả, suốt hai năm qua bà Nguyệt không ổn định được chỗ ở. Vất vưởng hết nhà con trai đến nhà con gái, ở đâu cũng có chuyện, nhiều lúc buồn chán bà Nguyệt lại đi lang thang xin ăn, tối vào chùa tá túc cho qua đêm. Bà tâm sự thấy khó chịu, ngột ngạt và như đứa trẻ bị bỏ rơi.
Bà Nguyệt chỉ là một trong vô vàn những trường hợp tương tự khác xảy ra trong xã hội hiện nay. Nuôi con cực khổ bao năm, mẹ chẳng tiếc cho ta cái gì. Nhưng giờ đây các con khôn lớn lại tiếc với mẹ nhiều thứ đến vậy? Tiếc từ vật chất, đồ ăn thừa bữa nay để mẹ ăn nốt bữa mai. Tiếc cả tinh thần, quan tâm mẹ ruột lại sợ khó xử với nhà chồng. Nhìn tình cảnh ấy, ai là người cay đắng nhất? Vẫn là mẹ mà thôi.
Câu nói của người xưa “Mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ liếm lá đầu đường” đã dạy cho chúng ta rằng người mẹ đóng vai trò quan trọng thế nào trong việc nuôi dạy và chăm sóc con cái. Mẹ chính là người vun vén tổ ấm, chăm lo mọi bề, là người chịu bao gian khổ cay đắng từ cuộc sống để giúp con cái lớn khôn. Thời gian có thể hằn lên những vết chân chim trên mặt mẹ, nhuộm trắng mái đầu xanh nhưng không thể cướp được tình yêu thương vô bờ mẹ vẫn luôn dành cho con cháu mà chẳng mong chờ đền đáp lấy một lần.

Ai rồi cũng sẽ già. Mỗi gia đình đều thường có ít nhất một người lớn tuổi. Và chỉ đến khi ta già ta mới hiểu được, làm người già khổ tâm và bất lực ra sao. Vì vậy, hãy nhớ rằng, người đang làm trời đang nhìn. Mọi hành động trên đời đều có nhân quả. Mỗi người sống hàng chục năm tháng, đừng để đến khi nhắm mắt xuôi tay nghĩ lại quá khứ mà nghẹn ngào hối hận. Lương tâm của bạn sẽ trân trọng những tấm lòng son.
Muốn thành người, ta đừng bao giờ đánh rơi chữ hiếu, bỏ quên lòng thương và gạt bỏ cha mẹ sang một bên. Ân nghĩa cha mẹ sinh thành và dưỡng dục cao như trời biển, ta có trả cả đời cũng chưa thể hết. Đừng lãng phí hay chậm trễ bất cứ một phút giây nào lạnh nhạt với chính cha mẹ của mình.
Một người mẹ có thể nuôi lớn 10 đứa con nhưng 10 người con nuôi một mình mẹ không nổi? Hiếu thảo có khó đến vậy hay không? Đừng nghĩ rằng có tiền là có hiếu. Vật chất đầy đủ có đồng nghĩa với nụ cười và hạnh phúc tuổi già của cha mẹ chúng ta chưa?
Có rất nhiều người dù được con cháu chu cấp tiền bạc đầy đủ, nhà cao cửa rộng thì đã sao, họ vẫn không cảm nhận được lòng hiếu thảo vì thật ra, chữ hiếu không có quan hệ gì với tiền bạc. Hai chữ “hiếu thảo” chỉ đơn giản là tình cảm, là sự chân thành, là trái tim biết quan tâm và thấu hiểu. Nó nằm ở hành động thường xuyên của chúng ta chứ không phải những tờ giấy có mệnh giá như một đơn vị trao đổi.
Hàng trăm hàng vạn người ngoài kia chẳng có cơ hội cung phụng cha mẹ mình núi vàng núi bạc, nhà lầu xe hơi nhưng họ vẫn có lòng hiếu thảo và được mọi người kính trọng, ngợi khen. Dù khó khăn về vật chất, mỗi tháng họ vẫn trích ra một phần thu nhập để cha mẹ được an hưởng tuổi già. Bày tỏ những lời thương yêu chân thành, truyền tải sự thương kính cha mẹ qua lời nói dịu dàng, chăm sóc những công việc trong gia đình để cha mẹ có thời gian an hưởng đúng nghĩa.
Báo hiếu đâu cần làm việc gì lớn lao, quan trọng là khiến cha mẹ cảm nhận được tình cảm của con cái dành cho mình. Cha mẹ dành tất cả tình cảm, cuộc sống cho con nhưng đâu cần nhận lại nhiều, chỉ cần biết con cái quan tâm đến mình thôi là hạnh phúc lắm rồi.
Báo hiếu đâu cần làm gì lớn lao, đâu cần hoành tráng.
“Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày con phải đi xa Mẹ,
Bước chân vững vàng, khó khăn chẳng màng, biển rộng trời cao con vẫy vùng,
Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng Mẹ chợt nhớ con vô bờ,
Nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời…”
Ai từng nghe bài hát “Nhật ký của mẹ” đều không thể không thấu hiểu và xúc động trước nỗi lòng người mẹ dành cho con. Tình yêu ấy đi theo đứa trẻ từ lúc lọt lòng cho đến ngày khôn lớn. Một tình yêu vô tư và không có bến bờ, bao la và thấu tỏ trời đất. Nếu con cái không biết hiếu thảo và quan tâm thì có còn xứng đáng với tình yêu ấy không?
Người ta còn có câu: “Trong nhà có một người già như có một báu vật”. Hãy biết ơn vì cha mẹ tuy đã già nhưng vẫn còn ở lại bên cạnh, tiếp tục bảo ban và chăm nom cho ta. Hãy yêu thương cha mẹ bằng tất cả tấm lòng mà ta có để sau này không phải hối tiếc.
                                                                                                       Theo Cafebiz 





ĐẠO VÀ THƠ (Thơ xướng họa)



ĐẠO VÀ THƠ
Sống ĐẠO vui đời có áng THƠ,
Tâm bình học ĐẠO chảy dòng THƠ.
THƠ hay nguyện lớn, cần nương ĐẠO,
ĐẠO cả rộng bàn, dựa ý THƠ.
Khởi tín bày THƠ chân sáng ĐẠO,
Sanh lòng hiểu ĐẠO chóng xuôi THƠ.
THƠ ngời pháp ổn trau niềm ĐẠO,
Bè báu ĐẠO vàng diễn giải THƠ.
11/1/2019
Minh Quang

Đình Diệm
THƠ & ĐẠO
An đời sống ĐẠO diễn vần THƠ
ĐẠO học hòa lòng viết câu THƠ
Nguyện phát THƠ bày nên tựa ĐẠO
Cầu phô ĐẠO hiện phải nương THƠ
Khơi THƠ diệu ý thơm hương ĐẠO
Khởi ĐẠO huyền tâm ngát sắc THƠ
THƠ sáng thường vui nuôi dưỡng ĐẠO
Theo dòng chuyển ĐẠO gửi duyên THƠ’.
Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm – 11.01.2019

ĐẠO và THƠ (Kính họa)
Hương thiền lạc ĐẠO nắn vần THƠ,
Thấm ĐẠO bên trần lắng ý THƠ.
Pháp trải THƠ khai cầu lý ĐẠO,
Kinh truyền ĐẠO thấu diễn lời THƠ.
Loạn THƠ trái nghĩa đau niềm ĐẠO,
Lơi ĐẠO chạnh lòng chướng nẻo THƠ.
Tâm động THƠ say hoài cách ĐẠO,
Nương đời qui ĐẠO đẹp dòng THƠ.
11/1/2019
Viên Minh

VUI CÙNG NGUYỆT (Thơ xướng họa)

                                                                       Kết quả hình ảnh cho cảnh xuân


DỖI KẺ XA (Bài họa)
Cành vươn lộc trổ khắp sân nhà,
Bướm lượn hương tràn dỗi kẻ xa.
Rặng liễu bên đường soi rủ bóng,
Mai vàng mấy chậu xỏa đơm hoa.
Lâu rồi cái thuở đâu hờn giận,
Vắng cả bao ngày vẫn lụy sa.
Chẳng rõ găm hoài chi ruột xót,
Thì thôi hãy đợi khúc xuân hòa.
9/1/2019
Minh Quang

BÀI HỌA
VUI CÙNG TẾT.
Muôn hoa đua nở thắm sân nhà,
Rộn rã Xuân về khắp nẻo xa.
Dưới chậu Kim Tùng tươi sắc lá,
Trên giàn Ngọc Điểm ngát hương hoa.
Trong vườn nàng Bướm vờn cánh thả,
Cuối luống cậu Ong đón mật sa.
Ngỗ xóm đầu thôn lòng vui lạ!
Nắng mai dệt lụa, gió giao hòa...
TRỌNG NGUYỄN
Ngày 08/01/2019

ÂM DƯƠNG LỆCH NHỊP
Kính hoạ
Trăng thượng huyền chênh chếch mái nhà
Nỉ non tiếng dế vẳng thôn xa
Vạt trăng nhợt nhạt ngờ sương khói
Vóc liễu phai mờ nép lá hoa
Lãng đãng hồn về mây khói toả
Mơ màng mộng gửi bóng sương sa
Âm, dương lệch nhịp, sầu thiên cổ
Cảm động lời thơ phút quyện hoà
Đặng Hữu Ý

VUI CÙNG NGUYỆT
Sáng sớm sương mai lóng lánh nhà
Sân vườn bưởi ngát thoảng hương xa
Đào tiên quýt mận...khơi tươi nắng
Chiếu thủy phong lan ...nở thắm hoa
Bốn bể thay đen tùy thế sự
Mười phương đổi trắng mặc trần sa
Buồn đây bực đó thêm sân hận
Tự tại an nhiên ánh nguyệt hòa
Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm – 08.01.2019

NGƯỜI THÔNG MINH CÓ 5 ĐIỀU KHÔNG MUỐN HỎI, VÌ KHÔNG HỎI NÊN MỚI AN NHIÊN

                                                                       

Đời người phải trãi qua không ít phiền não, nếu lòng cứ mãi như sóng cuộn bão tố, nhấp nhô mãi không dừng, đắm chìm trong ưu sầu của thế gian thì cả đời cũng không tìm được hạnh phúc. (Ảnh: Internet)

Đời người phải trãi qua không ít phiền não, nếu lòng cứ mãi như sóng cuộn bão tố, nhấp nhô mãi không dừng, đắm chìm trong ưu sầu của thế gian thì cả đời cũng không tìm được hạnh phúc, chi bằng cứ coi nhẹ hết thảy, chẳng cần nhớ về quá khứ, không lo sợ hiện tại, cũng chẳng cần biết về tương lai, chỉ cần biết không thẹn với lòng và bản thân nổ lực bao nhiêu là đủ.

Cuộc sống xưa nay chưa từng dễ dàng với bất kỳ ai, nó luôn đi kèm với những nhấp nhô và thách thức, rất nhiều người đều bị hủy hoại bởi phiền não của chính mình.

Vậy làm thế nào đột phá bản thân cùng những quan niệm cố hữu? Người thông minh, sẽ hiểu được điều hòa nội tâm của mình, không bị những sự tình bên ngoài ảnh hưởng, coi nhẹ ưu sầu của thế gian, nội tâm tự nhiên bình yên phẳng lặng.

1. Người trưởng thành, không hỏi về quá khứ

Tô Thức có một bài thơ viết: “Nhân sinh như quán trọ, ta cũng là lữ khách qua đường”. Nhân sinh vốn là một chuyến hành trình gian nan, tôi và bạn đều là những vị khách qua đường vội vã.
Đừng vì quá khứ mà đau buồn, bởi vì chúng ta đang sống ngay ở thời điểm hiện tại, nên cần vui vẻ thoải mái, chớ làm tăng thêm phiền não cho chính mình.

Người thực sự trưởng thành, sẽ không để cho quá khứ chiếm cứ hiện tại. Cho dù quá khứ có khó chịu đựng đến đâu, cũng đã trở thành chuyện xưa cũ, chi bằng dừng chân ở hiện tại, buông bỏ những chấp niệm vô nghĩa, sống tốt mỗi phút mỗi giây.
Quá khứ của bạn, có lẽ có rất nhiều chuyện thương tâm, nhưng nói cho cùng, những chuyện đó đều đã qua, bất kể là bạn để ý nhiều hay ít, đều không thể thay đổi được. Chi bằng để cho tâm tình của mình được hưởng chút ánh nắng ấm áp, để thời gian lưu lại những khoảnh khắc đã qua.
Kỳ thực, rất nhiều thứ chỉ cần bạn muốn buông xuống, liền có thể buông được, chỉ có buông bỏ thống khổ, mới có thể nắm lấy được hạnh phúc. Từ nay về sau, học cách bỏ qua cho chính mình. Không vì chút vụn vặt mà thút thít nỉ non, cũng không vì một người, một sự tình không đáng mà giày vò bản thân mình.
Người muốn rời đi thì hãy để họ đi, thứ gì không thuộc về mình thì cũng không cần cố lấy. Sống thanh thản thoải mái, mới là phương thức yêu bản thân mình tốt nhất.

2. Người nỗ lực, không hỏi hiện tại

Có lẽ, tình cảnh hiện tại của bạn đang không được như ý, mỗi ngày đều rất mệt mỏi, rất mờ mịt, nhưng tuyệt đối không nên vì vậy mà hoài nghi mình, thậm chí cam chịu. Nếu như bạn cũng từ bỏ mình, vậy người khác càng không có lý do để coi trọng bạn.
Nhân sinh chính là một quyển sổ tiết kiệm, bạn đầu tư mỗi một phần cố gắng, thì tương lai một ngày nào đó sẽ được đền đáp lại. Người khác có được, chỉ cần bạn nguyện ý phó xuất, cũng có thể có được giống như vậy.
Là vàng ắt sẽ phát sáng, cơ hội vĩnh viễn lưu lại cho người có chuẩn bị. Những người này chính là hiểu rõ bản thân cần gì, vĩnh viễn sẽ không bị ràng buộc trong trạng thái hiện tại. Dù cho hiện tại trôi qua không như ý, cũng sẽ không hối hận, dù cho hiện tại có đắc ý, cũng sẽ không kiêu ngạo tự mãn, buông lỏng yêu cầu đối với mình.
Chỉ cần bạn chịu cố gắng, bất cứ thời điểm nào cũng là không quá muộn. Đường tương lai, vĩnh viễn ở dưới chân của bạn chứ không phải ở trong ánh mắt của người khác. Làm tốt mỗi một chuyện đơn giản chính là không đơn giản, làm tốt mỗi một chuyện bình thường chính là không tầm thường.
Hiện tại có rất nhiều sự tình khiến bạn khổ sở, nhưng nếu sau này quay đầu nhìn lại, sẽ phát hiện cái đó cũng không phải là chuyện gì đáng kể. Thời gian là liều thuốc hay trị hết thảy những mềm yếu, bồng bột, để tương lai sẽ trở nên vững vàng.
Lúc đắc ý cần xem nhẹ, lúc thất ý cần nghĩ thoáng, tha thứ nhiều một chút, so đo ít một chút, chỉ có bạn mới chính là chỗ dựa vững chắc nhất của cuộc đời mình.

3. Người rộng lượng, không hỏi tương lai

Có người từng nói, con nít và người già khi cười đều rất hồn nhiên. Con nít là bởi vì mới bắt đầu một kiếp nhân sinh, tâm không tích trữ điều gì; người già là bởi vì nhìn thấu nhân sinh, nên tâm không còn chỗ nào trở ngại.

Kỳ thực, nếu ai cũng có được tâm thái này thì cuộc sống sẽ trôi qua rất an vui. Con người vốn không có phiền não, chỉ là khi dục vọng nhiều lên liền biến thành phiền não.
Rất nhiều người đều vì những chuyện chưa phát sinh trong tương lai mà cảm thấy sầu lo, như vậy chính là tự tìm phiền não cho mình. Hết thảy mọi chuyện đều đã có câu trả lời của nó, chỉ là thời gian còn chưa tới, bạn mới không biết giải đáp như thế nào.
Đừng nghĩ cuộc sống quá khó khăn, ai cũng đều chậm rãi mà tiến tới như thế, điều bạn có thể làm chính là cố gắng hết mình ở hiện tại, như vậy mới không khiến tương lai phải lưu lại tiếc nuối.
Mặc kệ kết quả như thế nào, chỉ cần cố gắng hết mình, không thẹn với tâm, như vậy là tốt rồi. Cuộc sống đơn giản, tâm hồn thanh cao chính là cảnh giới tối cao của nhân sinh.
Tâm tình, là một con sông, tâm tình tốt hay xấu, quyết định ở chỗ chiều sâu của nó. Nếu tâm lượng quá nhỏ, một sợi lông gà cũng có thể kích thích bọt nước, khiến cho mình bực bội không thôi; tâm độ lượng, khó khăn lớn hơn nữa cũng có thể tâm bình khí hòa, bình yên đối đãi hết thảy.
Quá khứ, không cần tiếc nuối; hiện tại, trân quý bội phần; tương lai, không cần sầu lo. Không hỏi tương lai, không đồng nghĩa với cam chịu, tương lai còn chưa tới, mang theo rất nhiều nhân tố không xác định. Người trí tuệ, điều hưởng thụ cả đời chính là sống tự do tự tại trong cảnh giới của chính mình.

4. Mọi chuyện không hỏi đúng sai, chỉ cần không thẹn với lòng

Mỗi người sinh ra trên đời chính là một cá thể độc lập, không thể nào tìm thấy 2 người có đặc điểm giống hệt như nhau.
Cùng là con mắt, nhưng khác nhau cách nhìn; cùng là cái miệng, nhưng lại không giống nhau về cách nói. Bạn có tư tưởng của bạn, tôi có nguyên tắc của tôi; bạn có cái nhìn của bạn, tôi cũng có quan niệm của riêng mình. Chỉ cần không thẹn với lương tâm, thì sợ gì người khác nghị luận!

5. Cuộc sống không hỏi kết quả, chỉ hỏi nỗ lực bao nhiêu

Cuộc sống cần dũng cảm tiến tới, mặc kệ nhiều khổ nhiều khó khăn nhiều mệt mỏi, đều cần kiên cường đối mặt.
Bạn cố gắng, mới có thể thu hoạch được thành quả; không cố gắng, cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì.
Mong rằng cuộc đời của mỗi người, không phải lưu lại bất kỳ tiếc nuối nào, những tháng ngày về sau sẽ ngày càng vui vẻ thoải mái.
Tuệ Tâm, theo SOH