Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

9 MÓN ĂN LÀM TĂNG HUYẾT ÁP BẠN CẦN TRÁNH

Tăng huyết áp có thể trở thành nguyên nhân gây ra các bệnh như đau tim, đột quỵ. Do đó, việc giữ thói quen sống và ăn uống lành để kiểm soát mức huyết áp là vô cùng quan trọng.
Nghiên cứu cho thấy một số loại thực phẩm nếu tiêu thụ quá mức có thể làm tăng huyết áp của cơ thể. Điều này có thể ảnh hưởng tới sức khỏe của bạn. Nếu bạn đang bị huyết áp cao thì cần tránh ăn 9 loại thực phẩm làm tăng huyết áp sau.
Các thực phẩm đóng hộp như đậu đóng hộp hay cá ngừ đóng hộp đều chứa khá nhiều muối. Nếu ăn nhiều thực phẩm này, cơ thể sẽ dư thừa natri trong máu, do đó làm tăng huyết áp.
Thực phẩm giàu chất béo làm tăng lượng cholesterol trong cơ thể, gây ra sự đông cứng của các thành động mạch. Điều này làm tăng huyết áp, do vậy, bạn nên cắt bỏ những thực phẩm này khỏi chế độ ăn uống. Thay vào đó, bạn nên ăn nhiều hoa quả và rau xanh để duy trì huyết áp ổn định.
Rượu và bia cũng làm cho huyết áp của bạn tăng đến mức nguy hiểm. Do vậy, bạn nên hạn chế uống rượu để tránh bị cao huyết áp.
Caffeine trong cà phê gây co thắt các mạch máu, làm tăng áp huyết của bạn.
Toàn bộ sữa rất giàu chất béo, đặc biệt là sữa bò và dê. Điều này được biết là làm tăng huyết áp. Vì vậy, tốt nhất là nếu bạn hạn chế uống sữa béo.
Pho mát thường được cho thêm muối để cho nó có mùi vị đậm đà. Những người cao huyết áp nên tránh ăn pho mát vị mặn.
Ăn thực phẩm nhiều đường có thể gây ra bệnh tiểu đường và béo phì. Ngoài ra, ăn đường quá nhiều cũng có thể làm huyết áp tăng theo thời gian vì chất béo làm cứng mạch máu và giảm tính linh hoạt của chúng.
Thịt chế biến không tốt cho người cao huyết áp vì nó chứa nhiều muối và chất bảo quản.
Các loại thực phẩm muối chua sử dụng rất nhiều muối không tốt cho những ai bị huyết áp cao. Ảnh: Boldsky.

GẶP NHAU CHÀO (Thơ xướng họa)



GẶP NHAU CHÀO (Thuận nghịch độc)
( Thuận )
Đời vui hiểu đạo gặp nhau chào,
Chánh giác ngời ban người sảng hào.
Lời dối biết tâm xiêu tánh lặng,
Lối mờ trông nẻo xốn lòng nao.
Vơi dần mị trá hờn càng giảm,
Mãi trút gian lừa giận bớt xao.
Khơi lạc chạm niềm mong tỏa sáng,
Tươi màu ánh thiện hướng cùng cao.
( Nghịch )
Cao cùng hướng thiện ánh màu tươi,
Sáng tỏa mong niềm chạm lạc khơi.
Xao bớt giận lừa gian trút mãi,
Giảm càng hờn trá mị dần vơi.
Nao lòng xốn nẻo, trông mờ lối,
Lặng tánh xiêu tâm, biết dối lời.
Hào sảng Người ban, ngời giác chánh,
Chào nhau gặp đạo hiểu vui đời…
18/1/2019
Minh Quang

Đình Diệm
THANH CAO SỐNG (Thuận nghịch độc)
Thuận
Đời trao thỏa đạo gặp vui chào
Chánh pháp ban truyền Ý thiện hào
Lời thọ tỏ hay nơi nẽo lậng
Tiếng an tường biết chốn bờ nao
Vơi phiền dối trá lường thôi động
Giảm lụy gian ganh ghét khỏi xao
Khơi trí nghĩa huyền tâm ngợi sáng
Tươi lòng mãi niệm sống thanh cao
Nghịch
Cao thanh sống niệm mãi lòng tươi
Sáng ngợi tâm huyền nghĩa trí khơi
Xao khòi ghét ganh gian lụy giảm
Động thôi lường trá não phiền vơi
Nao bờ chốn biết tường an tiếng
Lặng nẽo nơi hay tỏ thọ lời
Hào thiện Ý truyền ban pháp chánh
Chào vui gặp đạo thỏa trao đời…
Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm – 18.01.2019

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

NHẬN RA (Thơ xướng họa)



BAO ĐIỀU (Họa theo bài ngũ ngôn NHẬN RA)

Tam ngôn
Mỗi sát – na,
Kéo hoài ta
Mùa xuân đến,
Tiết hạ qua,
Thăm kẻ não,
Giúp người hòa.
Gần chân tính,
Bớt rộn ra.

Ngũ ngôn
Theo dần mỗi sát – na,
Cứ mãi kéo hoài ta.
Lộc trỗi mùa xuân đến,
Cây mừng tiết hạ qua,
Hay tìm thăm kẻ não,
Sẽ hộ giúp người hòa.
Xích lại gần chân tính,
Tâm mình bớt rộn ra.

Thất ngôn
Hiểu sợ theo dần mỗi sát – na,
Bao điều cứ mãi kéo hoài ta.
Nhìn quen lộc trỗi mùa xuân đến,
Thấy rõ cây mừng tiết hạ qua,
Vạn sự hay tìm thăm kẻ não…
Mười phương sẽ hộ giúp người hòa.
Mon men xích lại gần chân tính,
Được thế tâm mình bớt rộn ra.
14/1/2019
Minh Quang

Đình Diệm HTM
ĐẸP ĐỜI QUA

Trôi đều tích tắc phút giây qua
Lắm việc phơi bày mỗi sát - na
Lộc trổ theo mùa cây đơm quả
Hoa khai tiết chuyển nụ khơi ra
Tâm từ hướng ý thăm người não
Dạ thiện theo lòng hộ kẻ hòa
Hỷ xả theo dòng chan cuộc sống
Thương yêu trải thảm đẹp đời qua.
Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm – 14.01.2019

Viên Minh QUANH TA (Kính họa)

Không ngừng vạn vật chuyển quanh ta,
Thấy vậy luôn tìm, ngẫm sát-na.
Thuận cảnh cùng vui nay việc đến,
An lòng nỏ tiếc những phần qua.
Mơ nhiều hổng toại dần thêm khổ,
Mộng lắm càng mong chẳng được hòa.
Mọi chuyện nương duyên tùy lúc khởi,
Bao thời giữ chặt động nào ra.
15/1/2019
Viên Minh

Dương Khắc Nhân Tâm Bất Biến Giữa Đời Vạn Biến( bài họa )
Vạn pháp tuần hoàn dựa Sát -na.
Vô thường biến đổi mãi quanh ta.
Quang âm bóng vuột ôm ngày tiếc
Nhật nguyệt thoi đưa nuối tháng qua.
Rủ bỏ tham sân buông khổ não.
Bồi tô hỉ xả kết giao hòa.
Rèn thân giũa ý cho ngời sáng .
Thẩm thấu sâu lòng khó thoát ra.
DKN 15/01/2018.

NHẬN RA
Thời gian mỗi sát – na,
Động tịnh ở nơi ta.
Náo nức mùa thu đến,
Âm thầm tiết hạ qua.
Suối trong nhìn rêu thẫm,
Trăng sáng thấy trời xa.
Xích lại gần chân tính,
Tâm mình đã tĩnh ra.
2016
Minh Đạo

“ÔNG LÃO, TÔI PHẢI ĐI RỒI, ÔM TÔI MỘT CÁI ĐI…”

Kết quả hình ảnh cho tình già
                                                                     

Giữa người với người, có thể đi cùng với nhau cả đời không phải chuyện dễ dàng, vì nó cần phải bỏ ra thời gian. Tình yêu thật sự là chịu được khoảng thời gian bình lặng, là sự đồng hành trong những năm tháng dài đằng đẵng. Câu chuyện dưới đây mang đến cho người ta thật nhiều cảm xúc.

Bà lão tỉnh dậy, nhịp tim đập lúc nhanh lúc chậm, khiến bà ấy có chút khó chịu. Bà thầm nghĩ: “Sắp rồi, mình sắp phải đi rồi, chắc chỉ có thể ở đây thêm một hai ngày nữa thôi!”. Bà đã 76 tuổi nhưng sức khỏe vẫn tốt, chỉ là năm nay lạnh nóng thất thường, điều này đối với người lớn tuổi, chính là vết thương chí mạng.
Bà lão xoay người, nhìn thấy chiếc ghế còn ấm bên cạnh mình, là một ông lão đã 78 tuổi, trong lòng cảm thấy an ủi đôi chút. Ánh nắng ấm áp, chiếu rọi xuống từ phía bầu trời, bà lão liền nhớ đến khoảng thời gian sống cùng ông lão trong cuộc đời này.
Khi còn trẻ, bà lão là một thiếu nữ xinh đẹp nổi tiếng ở xóm bên. Những người mai mối đã phải đạp bể vài cánh cửa nhà bà ấy, nhưng mà, bà sớm đã có người trong mộng. Bà ấy phải lòng giáo viên dạy lớp tiểu học ở thôn.

Đó là một người nhã nhặn, với đôi mắt đẹp, khi nhìn khiến đối phương không khỏi bối rối. Hai người đã nhiều lần chạm mặt trên con đường nhỏ trong thôn, cũng chỉ là những ánh nhìn vội vã, sau đó đỏ mặt, cúi đầu vội vã lướt qua nhau. Sự gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng lại là khoảng thời gian chờ đợi hạnh phúc nhất của hai người.
Năm đó, bố của bà đi ra ngoài mua sắm đồ tết, lúc trở về lại gặp một tên cướp, vào thời khắc quan trọng, đã được một người đi đường cao lớn thô kệch cứu sống, còn đỡ giúp ông một nhát dao thật sâu.
Trong lúc ở nhà bà dưỡng thương, bà luôn mang trà bưng cơm để trước đầu giường để báo đáp trả ân nghĩa cho người đàn ông đã cứu lấy cha mình.
Đến khi hồi phục vết thương, anh ta bắt đầu phụ giúp một số công việc trong nhà. Người khác trông anh ta có vẻ luộm thuộm, nhưng lại rất tháo vát, giặt đồ nấu cơm, làm ruộng, canh tác trồng trọt, sửa chữa, không có gì là anh ta không biết, điều này khiến cho bố của bà ấy rất thích anh, thường say sưa với những lời khen ngợi và ghen tỵ của người trong xóm.
Điều này khiến bà không khỏi lo lắng, vì một buổi tối nọ, bà vô tình ở bên ngoài cửa phòng, nghe được bố mẹ có ý muốn kêu anh ta ở rể. Bà nhẹ nhàng tựa vào cánh cửa, không nói gì.
Ngày thứ hai, bà cố ý đi vào con đường nhỏ nơi thường gặp vị thầy giáo, quanh quẩn hồi lâu, nhưng không gặp được ai. Sau đó đi hỏi một đứa trẻ trong xóm, mới biết rằng vị thầy giáo đã về thành phố mấy ngày rồi, nói rằng trong nhà có việc, ba tháng sau mới quay lại.
Khi thầy giáo quay trở lại, vội vã chạy đến trước cửa nhà bà, nhìn thấy trên cửa nhà là một chữ “Hỷ” rực rỡ và chói mắt, lại nhìn vào trong khuôn viên nhà, thấy một cô gái mặc bộ đồ đỏ với đôi mắt đầy oán giận.
Từ ngày đó trở đi, vị thầy giáo biến mất không dấu vết trong cuộc sống của bà. Về sau, bà ấy trải qua những tháng ngày yên bình cùng với anh chàng kia.
Ba năm thiên tai, mở cửa cải cách, mưa gió thăng trầm. Hai người từ nông thôn lên thành phố, dựa dẫm vào nhau, tương trợ lẫn nhau, sinh con đẻ cái, cho đến dáng vẻ già yếu lụm cụm như bây giờ.
“Thật không dễ dàng, không dễ dàng tí nào!”, bà lão nghĩ như vậy, trong lồng ngực có chút khó chịu, liền ho khụ khụ vài tiếng, đánh thức ông lão đang ngủ trưa bên cạnh.
Ông lão vội vã ngồi dậy, nhìn bà lão rồi cầm đến một ly nước. Bà lão nhận lấy ly nước ấm, nhìn người đàn ông của mình, nghĩ về những tháng ngày sống cùng người đàn ông này, xem còn điều gì hối tiếc nữa không? Hình như không có điều gì cả!
Người đàn ông này, suy nghĩ rất tinh tế, cũng chưa từng phàn nàn gì. Hai người sống với nhau tuy chẳng nói nhiều điều, nhưng sự thấu hiểu như được nuôi dưỡng nhiều năm. Có lúc, cứ yên lặng ngồi với nhau, nắm tay nhau, không nói gì cả, cứ bình yên như thế trải qua một ngày.
Bà nghĩ về những gì mà ông đã làm cho ngôi nhà này. Còn nhớ vào một ngày thu năm đó, hai đứa con phải đi học, tiền học trở thành vấn đề, trong nhà đã rất lâu rồi không thấy đồ ăn mặn.
Ông lão ngồi trong phòng rất lâu, sau đó đứng dậy, nói rằng sẽ đi mượn tiền, và quả nhiên đã đem tiền học phí về cho con mình, trong tay còn cầm một con gà mà trong nhà này trước giờ chưa từng thấy.
Đêm đó, có một gia đình, ấm áp quây quần bên nhau, vui vẻ giống như đón năm mới. Nhưng, khi bà lão giúp ông thay đồ vào buổi tối, nhìn thấy vết máu nhỏ trong tay áo. Liền vội vã đi xem cánh tay của ông đang ngủ say, ở nơi khuỷu tay có một vết kim và một vết bầm lớn.
“A! Anh chàng này! Người đàn ông này! Ông lão này!”. Vì gia đình này mà thân thể cũng bệnh tật. Người thì cũng sắp 80 tuổi rồi, mà ngày ngày vẫn cứ bận rộn, giống như một cỗ máy không biết mỏi mệt là gì. Còn bản thân mình khi gả vào nhà người ta, lòng đau như cắt, không có vẻ tình nguyện. Bây giờ nắm tay nhau đi qua nhiều năm, lại chỉ có mỗi ông ấy ở bên cạnh, không rời bỏ, vẫn như ban đầu.
Bà lão nghĩ, đôi mắt dần dần ngấn lệ. Đột nhiên có chút trẻ con, bà lão nhẹ nhàng hỏi người đàn ông trước mặt mình: “Ông này, nói thử xem, nếu như có kiếp sau, ông có bằng lòng nên nghĩa vợ chồng với tôi không?”.
Ông lão bị bà lão hỏi một câu bất ngờ, ngơ ngẩn một hồi, liền nở nụ cười huyền bí trên khuôn mặt đầy nếp nhăn: “Không hẳn, nếu kiếp sau tôi đầu thai làm một quan chức lớn, tôi sẽ đi tìm bà, để bà cùng tôi an yên hưởng phúc. Nếu.. nếu vẫn nghèo, thì không, tôi sẽ giúp bà, tìm một gia đình giàu có. Còn tôi, tôi sẽ ở nhà cạnh bên, cứ thế mà ngắm nhìn bà, chỉ cần bà sống tốt là tôi mãn nguyện”.
Bà lão rất cảm động, liền hạnh phục cười nói: “Lão già này, lại còn ở gần nhà tôi, ở gần nhà tôi để làm gì?”. Ông lão quay đầu, chăm chú nhìn người phụ nữ mà ông ấy yêu thương, nói: “Không làm gì cả, làm.. làm thầy giáo đi”.
Bà lão đột nhiên sững người, đau buồn nghĩ về điều đó và cả người đàn ông đã trải qua một đời cùng với mình, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại không thể nói ra, đôi mắt ngấn lệ, bất giác rơi xuống.
Một lúc sau, bà lão thâm tình nói: “Ông lão, tôi phải đi rồi, ôm tôi một cái đi!”. Ông lão từ từ ngồi dậy, nhẹ nhàng ôm bà lão vào lòng. Bà lão thì thầm vào bên tai ông lão: “Ông lão này, kiếp sau, chúng ta vẫn làm vợ chồng nhé…”
Đứa cháu nhỏ của bà và ông đi học về nhà, nhìn thấy hoàng hôn đang buông xuống, một lớp ánh sáng đỏ rực che phủ khắp cả người ông lão và bà lão đang ở bên nhau.
Đứa cháu nói: “Xấu hổ quá đi, ông nội, bà nội, không ngờ hai người vẫn lãng mạn như thế này đó”. Sau đó giật mình phát hiện, cả bà lão và ông lão, hạnh phúc ôm lấy nhau, rời khỏi thế giới này.
Bên cạnh nhau, cần lãng mạn hơn là những kỷ niệm, cần sự ấm áp hơn là lễ vật, bên cạnh nhau là lời tỏ tình lâu dài nhất. Đồng cam cộng khổ, yêu thương cả đời, giản dị nhưng không tầm thường, tình yêu không hẳn phải oanh oanh liệt liệt, mà phải khiến người khác rung động đến tâm can.
Tuệ Tâm, theo Secret China

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019

TIẾT CHẾ LỜI NÓI, NÓNG GIẬN, LẮNG NGHE NHIỀU HƠN LÀ THỂ HIỆN CỦA NGƯỜI CÓ TU DƯỠNG

                                                            


Người có tu dưỡng là người biết tiết chế cảm xúc của bản thân lại, không nóng vội, lời nói ra luôn có trọng lượng, nghĩ trước nói sau. Làm việc gì cũng nghĩ đến cảm xúc của người khác trước, lắng nghe nhiều hơn là thể hiện cái tôi của bản thân mình.

Trong cuộc đời, trí tuệ của người ta được thể hiện ra như thế nào? Cách người ta hành xử, ăn nói… rất có thể đều chứng tỏ trí tuệ của họ. Chỉ khi nào kiềm chế được cơn nóng giận thì mới có thể đắc được phúc khí. Trong sách “Thái Căn Đàm”1 viết: “Không nên giận dữ, không nên khinh thường”. Tính khí tốt của một người không chỉ là hành trang trong các mối quan hệ xã giao mà còn là tài phú suốt một đời của họ.

Bởi thế, có thể kiên nhẫn lắng nghe, đợi người khác nói xong mới bày tỏ ý kiến, nghe có vẻ đơn giản nhưng làm được lại khó vô cùng. Đây không chỉ là vấn đề ai đó biết cách nói chuyện khéo léo hay không mà là thể hiện sâu sắc nhất của tầng thứ tu dưỡng nhân cách. 
Nước sâu chảy chậm vì thế mà bình hòa. Người sang ăn nói thong thả vì thế mà trở nên sâu sắc. Ăn nói từ tốn, ngữ khí bình hòa, chính là một trong những biểu hiện đầu tiên của người có tu dưỡng, hàm dưỡng vậy. 
Nói về những đại cảnh giới lớn nhất đời người này, cổ nhân chia thành 3 điểm sau:

1. Không cướp lời – chính là không thể hiện mình thông minh hơn người khác


Rất nhiều người có một thói quen xấu là cướp lời người khác trước khi đối phương kịp nói hết câu, hết ý. Họ thường tự cho rằng mình thông minh, hiểu chuyện hơn người khác. Thử tưởng tượng ra một tình huống như thế này. Mấy người bạn túm tụm lại một chỗ nghe một người trong số đó đang bừng bừng hứng khởi kể một câu chuyện rất lôi cuốn, li kỳ. Ai nấy đều chăm chú lắng nghe, vô cùng hồi hộp. Liền có một người khác nhập hội, chẳng cần biết ngược xuôi, bèn “cướp mic” người đang kể kia và nói toẹt ra kết cục của câu chuyện. Kết quả là những người đang chăm chú nghe kia cụt hứng mà người kể chuyện cũng mất vui. Đối với người đã cướp lời kia cũng chẳng ai có thiện cảm cả. 
Sách “Thái Căn Đàm” viết: “Nói mười câu, có chín câu đúng chưa chắc đã lấy làm lạ, nhưng chỉ nói một câu không đúng thì tội lỗi nối nhau kéo đến”. Đại để, ta cứ hình dung như anh thủ môn trong bóng đá, đẩy được 9 trong 10 quả sút cầu môn thì cũng không nhất định được người ta khen ngợi, mà chỉ để lọt lưới 1 bàn thôi cũng đủ bị coi là ‘tội đồ’ rồi! 
Dù là hiểu rõ cũng không nhất định phải nói ra. Trong bụng có mấy lời, xét thấy không thích hợp cũng chớ nói ra. Lại có nhiều trường hợp nói ra chẳng thà cứ giữ trong lòng. Cướp lời không chỉ làm người đối diện mất đi thiện cảm mà đôi khi nó còn dẫn đến những hiểu lầm chẳng đáng có.
Một chàng trai thực lòng yêu mến một cô gái nhưng e dè một mực không dám nói ra. Chẳng ngờ, một hôm, cô gái ấy đến trước mặt cậu thổ lộ: “Mình thích cậu!”. Chàng trai được lời như cởi tấm lòng, hấp tấp nói: “Em là một cô gái tốt…”. Nhưng chưa đợi chàng trai dứt lời, cô gái cắt ngang: “Được rồi, em biết rồi, anh không cần nói ra nữa…”. Chàng trai ngượng ngùng: “Anh… anh”. Cô gái quay đi lạnh lùng nói: “Không cần nói thêm nữa, tạm biệt!”. Chỉ là chàng trai định nói: “Anh cũng thích em” nhưng vì quá ngượng ngùng nên chưa kịp thốt nên lời. Còn cô gái vì quá vội vã cắt lời, không thể kiên nhẫn lắng nghe người khác mà từ đó về sau vĩnh viễn cũng không thể nghe được những lời yêu thương vốn để dành cho mình ấy. 
Rất nhiều chuyện dở khóc dở cười khác, rất nhiều những hiểu lầm không đáng có khác đều nảy sinh từ thói quen không chịu kiên nhẫn lắng nghe người khác nói hết lời. Người không cướp lời người khác cũng chính là người hiểu được lẽ khiêm cung, không tự thể hiện ra chỗ thông minh hơn người của mình và do vậy không bao giờ “từ bụng ta suy ra bụng người” vậy.
Không cướp lời chính là lễ nghi xã giao cơ bản nhất, cũng là thể hiện cao nhất của tầng thứ tu dưỡng cá nhân.

2. Không cướp lời người nghĩa là không hành động theo cảm tính

Thường khi người ta có việc gấp, gặp phải khó khăn, trong lòng dễ nảy sinh tâm lý nóng nảy, vội vàng. Lúc ấy, người ta dễ cướp lời người khác hơn cả. Lời nói ra giống như bát nước hắt đi, làm cách nào cũng không thu lại được. Họ cũng chẳng suy tính đến điều hơn lẽ thiệt, lời lẽ hay chừng mực gì, thường là nói mà không nghĩ đến cảm giác của người nghe. Sau khi cơn nóng giận qua đi, khi bình tĩnh lại, dẫu có làm cách gì đi nữa người ta cũng không thể nào vãn hồi được tổn thất đã gây ra. 
Người ta phát hiện rằng, khi đang thao thao bất tuyệt, hùng hồn thuyết nói thì não bộ của bạn gần như là chết đi một nửa. Bởi khi ấy bạn chỉ nói và nói mà không thể nghe bất cứ một âm thanh gì, kể cả là lời của người đối diện. Khi gặp phải vấn đề, ngôn ngữ chính là cách để người ta giao tiếp, trao đổi ý kiến và giải quyết vấn đề chứ không phải để tranh luận, tấn công lẫn nhau. Nếu dùng lời nói để mạt sát, đả kích nhau thì kết cục cuối cùng chính là “lưỡng bại câu thương”, đôi bên đều phải chịu tổn thất.
“Thái Căn Đàm” viết: “Tâm loạn thì trong tĩnh vẫn loạn, tâm tĩnh thì trong loạn vẫn tĩnh”. Thưc vậy, trong lòng luôn giữ được tĩnh khí thì dẫu là chung quanh có ngàn vạn đao thương cũng không thể làm rối loạn tâm can.
Người có tu dưỡng thì dù là trong lòng có sóng gió mãnh liệt đến đâu cũng sẽ mau chóng bình ổn trở lại, vui buồn coi như không lộ ra ngoài, khiến cho người bên cạnh luôn cảm thấy họ chững chạc, thành thục.
Các nhà tâm lý học chỉ ra rằng, nếu một người trong lòng gặp chuyện thì sẽ có xu hướng nói ra hết tâm can của mình, nói đến cạn lời mới chịu dừng lại, mới có thể lắng nghe ý kiến của người khác. Vậy nên, muốn giải quyết vấn đề thấu triệt hoàn toàn thì trước tiên phải học cách lắng nghe tâm sự của người đối diện.
Cổ nhân nói: “Bậc trí ngẫm trước rồi mới nói, kẻ ngu nói trước rồi mới ngẫm”. Người thông minh sẽ không bao giờ cướp lời. Bởi vì họ tự biết phân biệt được sự việc là nặng hay nhẹ, là thong thả hay cấp bách. Tất nhiên, họ cũng chẳng cần tranh chấp.
Nói nhiều chẳng bằng nói trúng. Cướp lời chẳng thà suy nghĩ thật kỹ, chỉ nói một câu mà giải quyết được vấn đề. Đó mới là cách hành xử của người thông thái vậy.

3. Không cướp lời người nghĩa là luôn luôn tôn trọng người khác

Thực sự có nhiều lời vẫn là không thể giữ lại được trong lòng, không nói thì không cảm thấy khoái. Nói được ra miệng những gì mình nghĩ đúng là một niềm vui thích lớn. Nhưng niềm vui thích ấy lại phải được xây dựng từ nền tảng cơ bản là sự tôn trọng người khác. Nói làm sao để người khác không cảm thấy khó chịu, phiền phức, đó là một nghệ thuật xử thế.
Tạo hóa ban cho con người hai lỗ tai nhưng lại chỉ có một cái miệng, chính là để cho người ta nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Muốn lắng nghe, người ta phải buông bỏ được cái tôi cá nhân, hoàn toàn thấu hiểu cảm giác của đối phương, quan tâm thực sự đến người đang nói chuyện với mình. Sở dĩ lắng nghe khó đến vậy là bởi lý do này.
Mỗi người đều có quyền được biểu đạt cái tôi của mình nhưng trong rất nhiều trường hợp thì khống chế cái miệng của mình lại đem đến hiệu quả tốt đẹp hơn nhiều so với việc thao thao bất tuyệt.
Năm ấy, ở một vùng quê nhỏ của nước Mỹ, có một bé trai cứ hướng về phía mặt trăng mà gắng sức nhảy thật cao. Mẹ của cậu rất tò mò, bèn hỏi: “Con đang làm gì thế?”. Cậu chỉ lên mặt trăng sáng vằng vặc rất hưng phấn nói: “Con phải nhảy được lên trên đó”. Người mẹ giật mình nhưng vẫn yên lặng lắng nghe cậu bé nói về chuyến du hành tưởng tượng lên không trung của mình.
Sau khi nghe xong, bà mẹ cười xòa, xoa đầu cậu mà nói: “Tốt lắm, nhưng con phải nhớ về nhà ăn cơm tối nghe chưa!”. Nhiều năm sau này, Neil Armstrong trở thành người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng. Armstrong chính là cậu bé năm ấy. Chuyện đùa năm nào đã trở thành hiện thực. Nếu mẹ cậu không chịu nghe câu chuyện viển vông ấy mà nổi cáu hay ngắt lời cậu, liệu thế giới còn có một Armstrong vĩ đại đến thế không?
Sách “Thái Căn Đàm” viết: “Miệng chính là cửa của tâm vậy”. Người mà lời nói ra đầy khí giận thì càng nói nhiều lại càng mất nhiều. Người có tu dưỡng thì trong lòng luôn có chỗ cho người khác, vậy nên sẽ chẳng bao giờ cướp lời, mà lại biết lắng nghe, lĩnh hội.
Người biết lắng nghe thì chẳng cần phải làm gì cả, chỉ ngồi ở đó nghiêm cẩn lắng nghe một hồi thì tự khắc nội tâm đã được bồi bổ đầy đủ rồi.
Ông Trời cấp cho mỗi người một lượng phúc khí như nhau. Có người vì nóng giận mà tiêu tan phúc phí rất mau. Có người vì hàm dưỡng mà giữ gìn phúc khí trọn đời.
Người tính khí càng tốt thì phúc khí càng nhiều. Dùng cái tâm hòa nhã mà nhìn thế giới, lấy cái tâm thiện lương mà đối đãi với mọi người xung quanh, ít nóng vội đi thì tự nhiên sẽ có thêm một phần phúc đức.
                                                                                                         Theo ĐKN