Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2020

6 CÂU CHUYỆN NHỎ GIÚP SƯỞI ẤM LÒNG NGƯỜI

                                                                   

Thời gian là thứ vô tình nhất, nó cuốn trôi biết bao tình cảm thế gian, nó khiến cho người ta phương trời cách biệt, để lại những sự nuối tiếc khôn nguôi. Vậy nên, hãy trân quý tất cả những người xung quanh, vì biết đâu một mai thức giấc, sẽ chỉ còn lại những tiếng thở dài…

1.
Một ông lão 70 tuổi đang chơi bắn bi cùng với mấy đứa trẻ 5-6 tuổi, còn xì xầm to nhỏ ngoài cửa rất vui.

Bà lão nghe được, chống gậy đi ra định đánh ông, nhưng ông lão đã nhanh chân đứng dậy bỏ chạy. Kết quả ông vẫn bị bắt kịp và bị bà cho một trận.

Sau đó ông lão cười nói: “Nếu không phải tôi sợ bà bị té, thì bà đã không bắt được tôi đâu…”

2.
Một ông lão bị mắc chứng Alzheimer khiến trí nhớ ngày càng sa sút, về sau đến cả con trai của mình ông cũng không còn nhận ra nữa.

Có lần ông được con trai dắt đi ăn, thấy trong chén còn thừa 2 miếng sủi cảo, ông vội dùng tay bốc luôn 2 miếng cho ngay vào túi.

Thấy ông làm vậy, người con trai rất ngạc nhiên, anh định kêu bố lấy ra thì ông nói: “Cái này là để cho con trai ta đấy, nó rất thích ăn món này.”

Thời gian trôi đi, cha mẹ rồi cũng sẽ già đi và mắc bệnh. Người cha già dù đã quên đi chính mình, quên mọi thứ xung quanh, nhưng lại chưa bao giờ quên mất đứa con của mình.

Vậy nên là con cái, chúng ta cần có trách nhiệm với đấng sinh thành ra mình, cần nỗ lực một chút để chăm sóc và làm cho họ hạnh phúc, điều ấy có thể sẽ mang đến sự ấm áp trong tâm cha mẹ.

Đời người trôi qua thật nhanh và không bao giờ quay trở lại, hãy cho cha mẹ một cái ôm thật ấm áp và nói rằng: “Con yêu cha mẹ rất nhiều!”
3.Có lần mẹ mua một chùm nhãn, nhưng nó quá nhạt, người con phàn nàn rằng nhãn ăn không ra làm sao cả. Thấy vậy, người mẹ nhỏ nhẹ nói rằng: “Mẹ thấy bà lão bán nhãn đã lớn tuổi rồi, bà ấy tựa như ngoại con ấy”.

Đứa trẻ nghe đến đây lập tức dịu lại, vì ngoại của nó đã qua đời hơn một năm rồi.

Có rất nhiều tình cảm thật khó mà diễn tả thành lời. Dù cho đã khóc cạn nước mắt, cũng không thể nói quên là quên ngay được.

Người ta thường nói, thời gian có thể làm quên đi mọi thứ, nhưng có những thứ tình yêu là khắc cốt ghi tâm, mà cả đời chúng ta cũng không thể nào quên được.

4.Có một lần, ba bị bệnh rất nặng, hôn mê lâu mà không tỉnh, nhưng vào một buổi chiều nọ, ông đột ngột tỉnh lại, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó.
Thấy vậy, mẹ ghé sát tai lại nghe rồi nói: “Anh nói chậm thôi, em nghe đây này”.

Giọng ba lúc này thì thào yếu ớt: “Đã tới giờ con gái tan học về nhà, em hãy đi nấu cơm, đừng để chúng đói”.

Đôi khi, chúng ta thật khó để tưởng tượng được rằng, làm con cái là một điều thật hạnh phúc. Bất kể cha mẹ đang trải qua những gì, nhưng điều đầu tiên họ luôn nghĩ đến là: “Con có ổn không”.

5.

Hoàng hôn là khi bà qua đời, ông ở cùng bà trong phòng bệnh để tiễn bà đi đến đoạn đường cuối cùng.

Trước khi đi, bà nhắn với ông: “Ra về rồi!”

Ông ngoại giả vờ bình tĩnh, nhưng rồi cũng không kìm được đã khóc òa lên như một đứa trẻ.

Sau khi kết thúc tang lễ, các cháu hỏi ông ý nghĩa của lời bà nói là gì, ông kể rằng, thời ông và bà còn là học sinh tiểu học, bà thường nói với ông một câu: “Ra về rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Lá vàng, trăng khuyết, chúng ta đã già rồi, nguyện cho thời gian có thể quay lại, để chúng ta tiếp tục cùng nhau chung sống tới bạc đầu răng long.

6. 

Bên bờ hồ, có đôi tình nhân cùng ngồi trên ghế đá ngắm nhìn hoàng hôn. Lúc này chàng ôm lấy nàng vào lòng thì thào thỏ thẻ.

“Buổi trưa là khi mặt trời và mặt đất cuồng nhiệt nhất, chạng vạng tối là khi chúng nương tựa lẫn nhau”.

Chàng rất thích nói như vậy, nàng cũng vui vẻ mỉm cười. Hai người nhìn nhau âu yếm, tâm đầu ý hợp, lại càng ôm chặt hơn nữa.
Mấy chục năm sau, vào buổi sáng sớm ở công viên, người ta phát hiện có một ông lão khoan thai bước đi, trong lòng ôm một cái khung hình. Đó là bức ảnh một đôi nam nữ đang ngồi cùng nhau trên ghế đá ngắm phong cảnh, bức ảnh dường như đã phai màu theo năm tháng và cũ lắm rồi.
Phong cảnh đẹp nhất không phải là ở phương xa mà chính là ở trong lòng. Thế gian này, có bao nhiêu tương phùng, bao nhiêu ly biệt.

Bấy nhiêu ly biệt là bấy nhiêu cảm kích trong lòng. Tình cảm thế gian nhẹ nhàng sâu lắng, dù cho phương trời cách biệt, nhưng biết làm sao để có thể quên đi!

Sinh Toàn (Theo Secret China)


Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

THU VẮNG (Thơ)



THU VẮNG


Giải nắng chào thu tắt lịm dần
Nghe từng gió lạnh, thoảng chuông ngân
Thông nghiêng rảo thẳng theo triền đất
Núi đứng vươn xa khắp mộ phần
Thương Mẹ long đong đời khốn khó
Nhớ Cha lận đận kiếp phong trần
Không gian quạnh quẽ càng ray rứt
Sinh dưỡng đôi đường nghĩa báo ân.



NHỚ VỀ


Sương đêm chớm lạnh cũng tan dần,
Nguyệt lững quay về phía dãy ngân.
Dĩ vãng liêu xiêu hòa gió lộng,
Không gian lặng lẽ xót dương phần.
Lầm than Mẹ vẫy cơn đau lắng,
Thanh bạch Cha mơn cuộc khổ trần.
Mãi ngấm công ơn Người đã dẫn,
Tương lai lũ trẻ sống đời chân.



HIẾU HẠNH


Nghìn thu hiếu hạnh vốn luôn cần,
Thấy được suy lòng rõ lẽ chân.
Khổ cực một thời, con nhớ khoảng,
Long đong trọn kiếp, cháu thương phần.
Sinh thành nghĩa cả thêm niềm lắng,
Dưỡng dục ngày xanh níu tuổi trần.
Với quãng đời nầy sao trả hết!
Quay vòng thế hệ sống bằng ân…

2020
Minh Đạo



Thứ Năm, 2 tháng 7, 2020

THĂNG LONG KỲ 1 (Thơ)

                                                                        Hoàng thành thời Lý – Hoàng Thành Thăng Long


昇龍其一
傘嶺瀘江歲歲同
白頭猶得見昇龍。
千年巨室成官道,
一片新城沒故宮。
相識美人看抱子,
同遊俠少盡成翁。
關心一夜苦無睡,
短笛聲聲明月中。




Phiên âm:


Thăng Long kỳ 1
Tản lĩnh Lô giang tuế tuế đồng,
Bạch đầu do đắc kiến Thăng Long.
Thiên niên cự thất thành quan đạo,
Nhất phiến tân thành một cố cung.
Tương thức mỹ nhân khan bão tử,
Ðồng du hiệp thiếu tẫn thành ông.
Quan tâm nhất dạ khổ vô thuỵ,
Ðoản địch thanh thanh minh nguyệt trung.
Nguyễn Du

Dịch thơ:
Thăng Long Kỳ 1

Núi Tản sông Lô tuổi tuổi đồng
Tóc phơ còn được thấy Thăng Long
Ngàn năm nhà lớn thành quan lộ
Một phiến thành tân mất cố cung
Thiếu nữ thuở xưa giờ ẳm trẻ
Nhi nam ngày nọ nay thành ông
Suốt đêm không ngủ lòng lao lự
Tiếng sáo dặt dìu trăng sáng trong...!

California, Mùa An Cư-2020

Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền
(Phỏng dịch)
----------------------
Thăng Long Kỳ 1
Tản, Lô vạn thuở núi giang đồng
Đầu bạc may nhìn  đất cổ Long
Thành nọ nguy nga còn dãy phố
Đường kia thoáng đảng xóa hoàng cung
Gái quen tuổi nhỏ ngày xinh trẻ
Bạn mến thanh xuân lúc xứng ông
Trằn trọc năm canh thường trở giấc
Trăng ngời sáo trúc tiếng vọng không.

2020
Minh Đạo (Phỏng dịch)


Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

7 THÓI QUEN ĂN UỐNG GIEO RẮC BỆNH NGƯỜI VIỆT HAY PHẠM PHẢI

Ăn đồ tẩm ướp nhiều gia vị, uống trà đậm đặc... sẽ gây ra bệnh ở đường tiêu hóa, khiến bạn tăng cân, béo phì. 

“Bệnh từ miệng mà ra” là câu nói quen thuộc nhưng không phải ai cũng giữ được chế độ ăn phù hợp để đảm bảo sức khỏe. Dưới đây là một số thói quen thiếu lành mạnh mà nhiều người Việt phạm phải:
1. Ăn quá nhiều cơm
7 thói quen ăn uống gieo rắc bệnh người Việt hay phạm phải
Trong quan điểm của người dân châu Á, bữa ăn không thể thiếu được cơm hoặc mì. Đây là các loại lương thực chứa rất nhiều carbonhydrate.
Cơm giúp cho bạn có cảm giác no bụng, chi phí lại rẻ. Bởi vậy, đây là lựa chọn tốt nhất cho những người làm công việc chân tay, thu nhập thấp. Nhưng hiện tại, nếp sống đã thay đổi khi con người hiện đại ít vận động hơn. Bởi vậy, hấp thụ quá nhiều carbonhydrate sẽ khiến bạn tăng cân.
Để giảm nguy cơ béo phì, bạn có thể lựa chọn các loại lương thực thay thế như khoai tây, khoai lang, ngô với lượng vừa đủ để duy trì sức khỏe và vóc dáng.
2. Tẩm ướp quá nhiều gia vị
7 thói quen ăn uống gieo rắc bệnh người Việt hay phạm phải
Trong các kỳ nghỉ, người châu Á thường chuẩn bị những bàn tiệc đầy ăm ắp. Điều này đem lại cảm giác lễ hội vui vẻ cho các gia đình. Trên bàn thường có rất nhiều món chế biến từ thịt cá. Việc tăng cân là không thể tránh khỏi và hệ tiêu hóa chịu nhiều áp lực dẫn tới nhiều bệnh tật đi kèm.
Vấn đề nguy hại hơn cả là các món ăn thường có nhiều dầu mỡ, gia vị. Thực phẩm quá cay cũng có thể ảnh hưởng tới dạ dày, khiến cho da nổi mẩn.
3. Dùng đũa của mình gắp thức ăn chung
7 thói quen ăn uống gieo rắc bệnh người Việt hay phạm phải
Trong bữa ăn hàng ngày, người Việt thường gắp đồ từ đĩa chung bằng đũa của mình. Hành động này tiềm ẩn nguy cơ lớn bởi nhiều loại bệnh có thể lây lan qua đường nước bọt.
Một số nghiên cứu cho thấy sử dụng đĩa thức ăn riêng có thể giảm tỷ lệ nhiễm bệnh từ 42% xuống còn 17% so với khi ăn chung.
Hiện tại, nhiều gia đình ở Trung Quốc đã đặt thêm một đôi đũa sạch để gắp đồ vào bát riêng. Nhờ vậy, tỷ lệ vi khuẩn trong thức ăn thấp hơn nhiều so với dùng đũa cá nhân để gắp đồ chung.
4. Thực phẩm nhiều muối
7 thói quen ăn uống gieo rắc bệnh người Việt hay phạm phải
Theo các nhà dinh dưỡng học, mỗi ngày bạn không nên dùng quá 6g muối. Lượng muối đó tương đương với một nắp chai. Hầu hết các gia đình rất dễ dùng vượt quá mức quy định.
Ăn quá nhiều muối có thể dẫn tới các bệnh như cao huyết áp, đột quỵ, bệnh tim, gây áp lực lên gan, sỏi thận.
5. Ăn quá nhanh
Khi bạn ăn quá nhanh, thức ăn sẽ không được nhai đủ kỹ. Các bước tiêu hóa ban đầu sơ sài khiến thực phẩm chưa được nghiền nát kỹ sẽ gây áp lực thêm cho dạ dày.
Thêm vào đó, cảm giác no ở dạ dày phải mất một thời gian mới được thông tin lên não. Bởi vậy, bạn sẽ vẫn tiếp tục ăn thêm nên dẫn tới nguy cơ béo phì.
6. Uống trà quá đậm
7 thói quen ăn uống gieo rắc bệnh người Việt hay phạm phải
Uống trà là thói quen của rất nhiều người Việt Nam từ trẻ tới già. Một cốc trà được đánh giá ngon khi có vị đậm đặc. 
Tuy nhiên, uống nhiều trà, vị đậm có hại cho sức khỏe. Thành phần alkaloid trong trà có thể khiến hệ thần kinh trung ương phấn khích, làm tim đập nhanh, gây áp lực lên cho tim và thận. Thêm vào đó, tỷ lệ polyphenol và caffeine quá cao có thể gây rối loạn tiêu hóa.
7. Ăn cơm nóng và uống trà quá nóng
7 thói quen ăn uống gieo rắc bệnh người Việt hay phạm phải
“Cơm chín tới, vợ mới cưới” thể hiện rõ quan điểm các món luôn phải nóng hổi của người Việt. Ngay sau khi đồ ăn nấu xong, cả gia đình sẽ thưởng thức ngay. Khi đồ nguội, người nội trợ lập tức làm nóng lại.
Tuy nhiên, nếu nhiệt độ thực phẩm quá cao sẽ làm khoang miệng, cổ họng, niêm mạc thực quản tăng nhiệt nhanh chóng. Điều này có thể dẫn tới tổn thương ở các khu vực trên, thậm chí gây bệnh nếu duy trì thói quen trong thời gian dài.
An Yên (Theo Aboluowang, India Express)

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020

2 TÊN TRỘM HÒA VÀO DÒNG NGƯỜI ĐI NGHE GIẢNG VỀ PHẬT PHÁP VÀ HỒI KẾT RẤT "CAY" CHO NHỮNG KẺ TỰ CHO MÌNH LÀ THÔNG MINH

                                               



Câu chuyện là lời nhắn nhủ cho những người luôn tự cho mình là thông minh.


Ai mới là người thông minh?
Có một lần, có hai tên trộm cùng một nhóm tín đồ tìm đến thánh địa Phật giáo Jetavanavihāra để nghe giảng về phật pháp. 
Trong hai tên trộm này, có một người chuyên tâm lắng nghe nên rất nhanh sau đó đã ngộ được phật pháp. Người còn lại vì không chuyên tâm lắng nghe mà ngược lại, vẫn tranh thủ ăn cắp tiền bạc của các tín đồ.
Sau khi kết thúc buổi nghe giảng, hai tên trộm trở về nhà của tên trộm thứ hai. Lúc này, hắn ta chế giễu người bạn không trộm đồ của mình: "Đúng rồi, anh thông minh lắm, nhưng không có tiền để mua đồ mà nấu ăn."
Kẻ trộm không ăn cắp tiền nghe bạn nói vậy, thầm nghĩ: "Hắn thật ngu ngốc nhưng lại cứ nhận mình thông minh."
Rồi anh ta cùng một số bạn bè thân thiết của mình đến Jetavanavihāra, kể lại chuyện này với Đức Phật.
Đức Phật nghe xong, nói: "Người ngốc nếu biết mình ngu muội, tự biết mình là ai, mình đang ở đâu, ít ra còn có thể đánh giá đó là người có trí tuệ. Còn người không biết mình là ai, mình đang ở đâu, luôn tự cho mình là thông minh, ấy mới thực sự là người ngu si."
Xác định đúng mục tiêu  
Có một hôm, các đệ tử và thiền sư trong một ngôi chùa nọ cùng nhau ra đồng đi cấy. Trong khi thiền sư cấy đều, thẳng tăm tắp thì các đệ tử cấy cứ siêu vẹo không thẳng hàng.  
Thấy vậy, các đệ tử cảm thấy khó hiểu nên hỏi thiền sư: "Sư phụ, tại sao thầy có thể cấy mạ đều và thẳng như vậy được ạ?"
Thiền sư cười đáp: "Thực ra rất đơn giản thôi, khi các con cấy cây mạ xuống, chỉ cần mắt các con tập trung nhìn vào một thứ, lấy đó làm mốc, như thế sẽ có thể cấy thẳng hàng."
Các đệ tử phấn khởi cấy hết một hàng mạ nhưng hỡi ôi, lần này nhìn lên, đám mạ đã được cấy thành một đường cong. Chuyện này là thế nào? Các đệ tử không thể giải thích nổi.
Thiền sư liền hỏi các học trò: "Các con có đúng là đã chú tâm nhìn thẳng vào một thứ chưa?"
"Vâng, chúng con đã nhìn chằm chằm vào con trâu đang ăn cỏ ở kia, đó là một cái mốc khá lớn rồi." Các đệ tử trả lời.
Thiền sư cười nói: "Con trâu vừa gặm cỏ vừa đi, các con vừa cấy lúa vừa di chuyển theo con trâu thì làm sao có thể cấy thẳng được?
Các đệ tử lúc này mới ngộ ra. Lần này, họ chọn một cái cây lớn ở phía xa, cấy xong một hàng đứng lại nhìn, quả nhiên hàng lúa đã thẳng hơn trước rất nhiều.
Lời bình
Làm việc phải chọn chắc mục tiêu, nhưng phải chọn mục tiêu bằng cách nào, chọn mục tiêu như thế nào, đó lại là vấn đề then chốt.
Muốn hoàn thành công việc, cần phải lựa chọn mục tiêu chính xác và hợp lý, chỉ có như vậy mới hoàn thành công việc một cách hiệu quả, hiện thực hóa kế hoạch đã định ra.
Không có mục tiêu sẽ chẳng khác nào con thuyền nhỏ lênh đênh trôi theo sóng nước trên biển lớn, không biết sẽ dạt về phương nào. Khi chúng ta đặt ra mục tiêu cuộc đời như thế nào, chúng ta sẽ có một cuộc đời thế đó.
Theo soha

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

ĐỜI HOA (Thơ)



ĐỜI HOA
( Tam ngôn – Ngũ ngôn – Thất ngôn Liên hoàn )
I

Một đời hoa,
Cũng chóng qua.
Bên liễu biếc,
Dưới trăng ngà.
Xinh sân ngõ,
Đẹp lối nhà.
Rồi giã biệt,
Xốn lòng ta…

II

Mãi tiếc một đời hoa,
Tươi màu cũng chóng qua.
Xum xoe bên liễu biếc,
Thấp thỏm dưới trăng ngà.
Đỏ nhạt xinh sân ngõ,
Hồn nhiên đẹp lối nhà.
Theo thời rồi giã biệt,
Cứ lại xốn lòng ta…

III

Thương tràn mãi tiếc một đời hoa,
Mấy chốc tươi màu cũng chóng qua.
Rộn buổi xum xoe bên liễu biếc,
Mờ đêm thấp thỏm dưới trăng ngà.
Người say, đỏ nhạt xinh sân ngõ,
Kẻ ngắm, hồn nhiên đẹp lối nhà.
Vẫn biết theo thời rồi giã biệt,
Sao hoài cứ lại xốn lòng ta…

2020
Minh Đạo