Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2022

TÁM NGUYÊN NHÂN DẪN TỚI ÁC NGHIỆP PHẢI CHỊU QUẢ BÁO LỚN NHẤT

 


Bất hiếu với cha mẹ là tội nghiệp lớn nhất trên đời. Vì đâu mà phạm phải loại ác nghiệp bị quả báo đời đời này.

Bốn nguyên nhân tạo thành tiểu bất hiếu

1. Kiêu ngạo

Cha mẹ quá thương con cái, luôn chiều theo ý muốn của con, cung cấp đầy đủ tiện nghi để con hưởng an nhàn sung sướng nên đứa trẻ không có thói quen quan tâm tới cảm nhận của người khác và không suy nghĩ phải có trách nhiệm cùng tình thương với cha mẹ. Đây là nguyên nhân gây ra bất hiếu.

2. Vô tâm

Đứa trẻ được dung dưỡng thói quen vô tâm vô tính, lời nói không chuẩn mực nên dám mạo phạm cha mẹ, hành vi đại khái nên không tuân thủ lễ tiết, cha mẹ quá nhường nhin đứa trẻ không biết ơn ân đức nuôi dưỡng, cha mẹ quá chịu đựng đứa trẻ không hỏi han biết tới cảm nhận của đấng sinh thành.

3. Lêu lổng

Bản thân thiếu tu dưỡng, thích đàn đúm chơi bời, phục vụ những thú vui của bản thân, không thích cùng người thân gặp mặt, không thích vì người thân mà chăm lo.
Tư tưởng và hành vi thiếu chuẩn mực nên không nghĩ tới hiếu thảo với cha mẹ.

4. Vong ơn

Phật dạy làm người là nhận một bữa cơm ân đức một đời, nhận một lần giúp ghi nhớ một kiếp, sống phải có trước có sau.

Nếu con người sinh thói vô ơn, đối với thứ được nhận cho là đương nhiên, thường xuyên nhận sự chiêu đãi của người khác mà không màng tới đáp đền thì tất sinh ra oán nghiệp.

Cha mẹ đối với con cái thường yêu thương vô điều kiện, đáp ứng đầy đủ tạo cho đứa trẻ thói quen nhận mà không cho, chỉ có đi mà không có lại.

Chính từ đó sinh ra vong ân với cha mẹ, gây nghiệp bất hiếu. Phận làm con lấy chữ hiếu làm đầu, vậy thế nào là hiếu thảo?

Theo Phật giáo, làm đủ 4 bổn phận của con cái là hiếu với mẹ cha.

Tiểu bất hiếu lâu ngày tích thành đại bất hiếu, có 4 nguyên nhân

1. Giàu có

Giàu có mà ích kỉ, có tiền riêng mà quên ơn cha mẹ, cho rằng đó là tiền cho tự mình làm nên mà quên rằng ai đã sinh thành và nuôi nấng mình từ tấm bé.

Hoặc vì tham tiền tài của cha mẹ mà gây sự bất thường, muốn chiếm lấy làm của riêng mình. Cha già mẹ héo nhờ con nuôi dưỡng lại cảm thấy khó chịu, sinh ra oán giận và không muốn, chính là đại bất hiếu.

2. Tôn thờ vợ

Người con trai vì quá yêu vợ và bất hiếu với cha mẹ, chỉ nghĩ đến gia đình nhỏ mà quên đi gia đình lớn.

Vợ chồng hòa hảo tất nhiên là chuyện tốt, nhưng vì đâu mà có ta hôm nay, vì đâu mà ta có thể lớn lên kết hôn rồi sinh con? Không phải đều nhờ công ơn cha mẹ hay sao.

3. Phóng đãng

Tiêu phá tiền tài của cha mẹ vào những chuyện bất minh, khiến cha mẹ đau lòng và không chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già là việc bất hiếu lớn.

Song thân tuổi cao vẫn phải chịu khổ đau trong lòng vì người con đạo đức xấu, tu dưỡng kém. Thậm chí còn phải theo gót lo lắng, giải quyết hậu quả việc xấu của con.

4. Tranh đoạt

 Anh em mâu thuẫn, vì lợi quên tình, tranh tiền tài hay tranh sự yêu mến của cha mẹ khiến gia đình bất hòa, không khí ảm đạm.

Cùng cha cùng mẹ mà không yêu thương nhau lại gièm pha, hãm hại nhau, gia vận suy vi, cha mẹ héo mòn.

Bất hiếu là ác nghiệp phải nhận quả báo lớn nhất, đã là người thì lấy chữ hiếu làm đầu.

Nguyên nhân của sự bất hiếu một phần cũng từ chính cha mẹ dung túng nên những đấng sinh thành cần nghiêm chỉnh dạy dỗ, lấy đạo đức và chuẩn mực làm thước đo.

Không chỉ để đứa trẻ có hiếu với mình mà còn là gây dựng một con người, một công dân tốt cho xã hội mai sau.

Minh An (Tổng Hợp)

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2022

BUÔNG 4 ĐIỀU SAU ĐÂY XUỐNG, NHỮNG MỆT MỎI TRONG ĐỜI SẼ RỜI XA BẠN

 


Cuộc đời giống như một dòng sông, như từng đợt sóng xô, sóng sau xô sóng trước không ngừng nghỉ. Con người luôn phải đối diện với những khó khăn. Nếu quá coi trọng danh lợi được mất thì cuộc sống sẽ có quá nhiều nối tiếc, đau khổ. Chuyện đời có 8, 9 phần không được như ý chi bằng hãy đối diện với khổ nạn một cách lạc quan. Buông xuống những tiêu cực và cố chấp trong tâm. Nếu làm được vậy thì những mệt mỏi trong đời sẽ rời xa, hạnh phúc sẽ dễ dàng tìm tới.

Buông tâm oán hận

Bầu trời có lúc xanh, cũng có lúc u ám. Cuộc đời có thuận cảnh thì cũng có nghịch cảnh. Gặp mâu thuẫn mà trong tâm phiền não thì áp lực sẽ tăng gấp đôi. Gặp mâu thuẫn mà trong tâm vẫn an định thì tự nhiên áp lực sẽ giảm xuống một nửa. “Cảnh tùy tâm sinh” người oán hận thì thế giới xung quanh cũng tiêu điều buồn theo.

Ở trong nghịch cảnh mà oán hận thì cuộc sống sẽ tối tăm hơn, và khiến người ta rơi vào vũng lầy. Oán hận và phiền não có thể ví như bóng ma đang gặm nhấm tâm tinh và cuộc sống, khiến người ta ngày càng bi quan hơn.

Lòng dạ lớn một phân, oán hận bớt một phần. Làm người thì tốt nhất có thể bao dung người khác, tha thứ được những lỗi lầm người khác. Những thương tổn đến từ bên ngoài giống như những tảng đá ngầm bên bờ biển. Bất quá chỉ làm cho những con sóng thêm trắng xóa sinh đẹp mà thôi. Hãy nhớ biển rộng không than thở mà dung nạp hết thảy.

Muốn không oán hận thì tốt nhất là học cách “quên đi”. Bởi vì khi không thể quên con người ta rơi vào buồn bực, chán nản và oán hận. Nếu nói rằng “ có thể tha thứ nhưng không thể quên” thì đó chưa hẳn gọi là tha thứ. Người ấy kỳ thực vẫn không thể chân chính buông tâm oán hận, vẫn mang mệt mới trong lòng.

Một tác gia người Mỹ nói rằng: “Tha thứ là chìa khóa mở tung cánh cửa của oán trách chiếc còng tay của hận thù. Nó là thứ sức mạnh có thể phá vỡ xiềng xích của cay đắng và gông cùm của lòng ích kỷ”.

Buông bỏ tâm lười biếng

Trong thời đại ngày nay, người giàu có thỏa sức mua sắm, coi an nhàn là chuyện hưởng thụ đương nhiên. Còn người nghèo khổ thì cũng ngưỡng vọng tiền quyền, trong tâm khó tránh khỏi bi phẫn. Ai ai cũng truy cầu an nhàn thoải mái, nhường như không ai là không thích an nhàn vui vẻ. tuy nhiên an nhàn rất gần với lười biếng.

Nhàn hạ phải chăng là phúc phận? Nhàn hạ đích thực là phúc phận, nhưng chỉ cần ở trong nhàn hạ mà sinh tâm lười biếng thôi thì chưa hẳn đã là điều phúc, không chừng lại là họa. Bởi vì quá nhàn hạ là cách nhanh nhất để hủy hoại một con người. Những kẻ phàm phu trong thiên hạ xưa nay đều vì một chữ lười mà bại vong. Đa phần con người sống một đời không có gì nổi trội chỉ vì là lười nhác.

Có câu: “Lười biếng là thứ rất kỳ lạ, nó khiến bạn cho rằng đó là an nhàn, là nghỉ ngơi, là phúc phận. Nhưng trên thực tế, nó chỉ làm bạn cảm thấy nhạt nhẽo, uể oải và tiêu trầm mà thôi”

Người đã sinh ra tâm lười biếng thì sẽ muốn trì hoãn công việc xung quanh. Công việc trì hoãn thì thường rất khó có kết quả tốt đẹp. Người lười biếng rồi sẽ có tâm ỷ nại và muốn an phận ở trạng thái hiện tại, không có ý chí tiến thủ làm, việc qua quýt, được chăng hay chớ, làm cho xong chuyện. Dần dần người lười biếng còn tùy tiện cam chịu, bỏ bê công việc, không kể gì đến kết quả. Cuối cùng họ sẽ ở trong trường kỳ thất bại và bị mài mòn mất lòng tự trọng và tự tin. Ý chí của họ cuối cùng chỉ như lá khô trước gió mạnh, hễ gió thổi là rụng khỏi cành.

Tâm lười biếng xuất phát từ sự tự mãn, truy cầu an nhàn, thiếu khiêm nhường và nhẫn nại. Người muốn đạt được thành tựu, muốn làm được việc lớn thì nhất thiết phải tránh xa sự lười biếng và rèn luyện một tâm nhẫn nại. Cổ ngữ có câu: “Thiên Đạo thù cần” Ý nói đạo trời thưởng cho người cần cù, chăm chỉ.

Buông bỏ tâm tật đố

Tâm tật đó ghen ghét thực sự là hại người hại mình. Người có tâm này khi sống cùng người khác, khi thấy người khác hơn mình thì thấy canh cánh trong lòng, tâm lý mất đi sự cân bằng. Một số người đố kỵ tới mức luôn tìm cách để gây trở ngại, làm tổn hại cho người khác. Thậm chí có người bởi vì thế mà sinh ra ác niệm, ác sự, mưu toan hại người khác. Khi tật đố không chịu được thì người đó sẽ gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng, hại người đồng thời cũng định sẵn kết cục bi thảm cho mình.

Kỳ thực mỗi người đều có con đường của riêng mình, không cần phải ghen ghét đố kỵ, cũng không cần phải “ ao ước thèm muốn” được như họ. Thế giới thì bao la mà con người quá đỗi nhỏ bé. Tại sao phải tự nhốt mình vào trong cái lồng nhơ bẩn và thuốc độc chứ? Cố gắng làm tốt bổn phận của mình thì những gì nên có sẽ được có.

Có câu: “ Mệnh lý hữu chung tu hữu, mệnh lý vô mạc cưỡng cầu” tức là trong mệnh có thì cuối cùng sẽ có, trong mệnh không có thì chớ cưỡng cầu. Khi thấy người khác được gì một điều gì đó mà bản thân không có thì chớ tức giận. Một người cần tu dưỡng đạo đức hành thiện, tích đức tất sẽ có thiện báo. Vì được mất của bản thân mà sinh tâm bất bình, làm việc ác, như vậy có đáng không?

Cổ nhân khuyên bảo con người khi đối nhân xử thế phải có tấm lòng khoan dung “ Vui với niềm vui của người khác, buồn với nỗi buồn của người khác” xem được mất của người như được mất của mình. Đó mới là điều con người nên làm.

Buông bỏ những giày vò trong quá khứ

Quá khứ là chuyện đã qua rồi, không thể thay đổi, chỉ có thể tiếp nhận. Con thuyền của sinh mệnh cũng chẳng thể chở quá nhiều chấp trước, chẳng thể chống đỡ quá nhiều ràng buộc. Những thống khổ nơi quá khứ cộng thêm ưu phiền hiện tại. Đối với bất kỳ ai mà nói cùng là giày vò tâm hồn.

Hãy trân quý khi còn, khi mất đi hãy học cách cảm ơn. Những gì qua đi hãy học cách buông tay, những gì bỏ lỡ hãy học cách giải thoát. Buông bỏ những gì từng xảy ra, cáo biệt với quá khứ, không để ký ức thành sợi dây buộc chân. Đó mới là giải thoát chân chính.

Bên cạnh những buồn đau, con người cũng thường có nhiều dục vọng tham niệm. Những tâm mê đắm của cải tiền tài, ham mê sắc dục, truy cầu danh vong. Điều ấy đều trở thành cái rễ cắm rất sâu vào tâm linh người ta.

Con người ta nếu biết nghiêm cẩn tu dưỡng bản thân, dũng cảm đối diện với những ảo ảnh và sự vô thường của cuộc sống, thì sẽ buông bỏ được rất nhiều ác tâm, ác niệm. Tâm cũng sẽ trở nên thuần tịnh và trong sáng.

Đường Vân

Nguồn; vandieuhay.net

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2022

CUỘC SỐNG QUÝ BÁU CỦA CON NGƯỜI LÀ HIẾM CÓ

 

Hình Internet

Cuộc sống làm người quý báu cung cấp nền tảng để nâng cấp cho chúng ta không chỉ kiếp này mà còn cho tất cả những kiếp sau. Nó cống hiến cho chúng ta cơ hội được giác ngộ, nhận ra an bình và hỷ lạc thật sự, và dễ dàng tỏa ra những phẩm tánh này để lợi ích vô số chúng sanh.

Nếu nhận ra tánh giác ngộ của mình, vũ trụ sẽ trở thành suối nguồn của an bình và hỷ lạc cho chúng ta, và chúng ta sẽ trở thành một nguồn an bình và hỷ lạc cho vũ trụ.

Nếu nhận ra cơ hội này quý báu ra sao và hiểu được giá trị của sự hiện hữu chính mình, chúng ta sẽ lập tức cảm thấy một cảm giác biết ơn và cảm kích to lớn về sự ban phước của cuộc sống khiến chúng ta hoan hỷ. Lòng biết ơn đó sẽ chuyển thành một quyết tâm mạnh mẽ không bao giờ dám để lãng phí một khoảnh khắc nào của cuộc sống này, và cống hiến toàn bộ cho nó trong cách tốt nhất mà chúng ta có thể.

Chúng ta hãy xem xét có bao nhiêu người trong thế gian có cơ hội phi thường này, khi làm như vậy có thể giúp chúng ta nhận ra mình thật may mắn biết bao. Nhìn chung quanh, chúng ta có thể thấy có vô số chúng sanh trong thế gian. Nếu xem xét một tảng đá, hàng trăm côn trùng đang bò lúc nhúc. Nếu có một kính hiển vi, thì hàng ngàn tỷ sinh vật có thể thấy được. Tôi có thể nói hàng tỉ vi khuẩn đang sống trong ruột chúng ta. Theo Phật giáo, mỗi một trong số chúng đều có một tâm và đều tìm kiếm hạnh phúc.

Ngoài ra, những chúng sanh mà chúng ta có thể thấy chỉ là một đỉnh của tảng băng trôi. Giống như những nền văn hóa quanh thế giới một cách truyền thống tin vào những chúng sanh vô hình như thiên, thần, thánh, ma, và quỷ, những người theo đạo Phật cũng tin vào nhiều bộ chúng sanh vô hình. Nhiều sinh linh này hiện hữu giữa chúng ta trong chính nơi chúng ta ngồi và hít thở. Lý do duy nhất chúng ta không thấy và không giao thiệp trong cuộc sống lẫn nhau là vì thiếu nghiệp kết nối chung để phát sinh mối quan hệ qua nhận thức.

Tuy nhiên, giữa sự sắp xếp bao la và kỳ diệu của cuộc sống vô hình và hữu hình, nhân loại sở hữu được tiềm năng vĩ đại nhất cho việc nhận ra giác ngộ, như chúng ta có khả năng thông minh, động cơ, và sức chịu đựng để tìm kiếm con đường tâm linh và gắn bó với nó. Hãy xem súc vật và địa ngục để lấy hai ví dụ. Những chúng sanh này chịu đựng đau khổ, sợ hãi, và trì độn khiến họ thiếu sức mạnh để gom góp thậm chí một dấu vết của những phẩm tính giác ngộ. Bây giờ hãy lấy những chúng sanh như những vị trời trường thọ, những vị dường như may mắn hơn chúng ta, với thân ánh sáng đẹp đẽ và có quyền sử dụng mọi loại ham thích. Tuy nhiên, sự thật là những vị trời đó – không giống con người nếm cả hai mùi vị hạnh phúc và đau khổ nên có động cơ và khả năng tìm kiếm giác ngộ – họ quá say mê khoái lạc sắc dục và không có bất cứ kinh nghiệm đau khổ nào để có thể thôi thúc họ thực hành hoạt động tâm linh.

Thậm chí ngay cả giữa nhân loại, nếu nhìn kỹ, chúng ta thấy thực sự có rất ít người có tính khí giống như chụp lấy cơ hội để làm việc hướng tới giác ngộ. Ngày nay nhiều người không tin vào tâm linh. Nhiều người không hề biết một chút gì về tiềm năng của tâm họ. Thậm chí ngay cả những người có học thức cũng vậy. Có lần một người trí thức đã nói với tôi: “Tâm chỉ là cây nấm trên bộ não.”

Một số người quá đắm chìm vào việc vật lộn với nghèo khó hay bệnh tật hoặc quá nhiễm vào đam mê và kích thích ham mê để phát triển tâm linh. Những người khác trút mọi năng lượng của họ vào việc đạt được thành công vật chất và danh vọng. Và cũng có người có thể có một số khuynh hướng tâm linh chưa bao giờ tiến bộ trên con đường vì rơi vào đám đông sai lầm và chọn lấy giá trị sai. Vậy khi tóm gọn lại, chỉ còn một chút phần trăm ít ỏi người có một thay đổi thực tế của việc tận dụng cơ hội cho tâm linh tăng trưởng.

Giáo lý Đạo Phật trình bày những hoàn cảnh lý tưởng cho tiến bộ tâm linh. Chúng được biết là tám tự do và mười thuận lợi. Tám tự do là thoát khỏi việc phải sinh vào cõi (1) địa ngục, (2) ngạ quỷ, (3) súc sanh, hay (4) cõi trời trường thọ, bởi vì không cõi nào có thể đem lại cơ hội tạo tiến bộ tâm linh tốt như cõi người. (Xem chương 6, “Tái sanh”, để biết thêm về các cõi.) Và cũng phải thoát khỏi việc có (5) một quan điểm đồi bại, (6) cách cư xử mọi rợ, (7) quan điểm đoạn kiến, hay (8) sinh ra ở nơi không có sự xuất hiện của một vị thầy giác ngộ.

Mười thuận lợi bao gồm việc có được: (1) thân người với (2) các giác quan đầy đủ nguyên vẹn và (3) một công việc lành mạnh, hoặc một nghề nghiệp tốt. Người đó cũng phải sinh ra ở nơi mà (4) Giáo pháp tồn tại, (5) một vị thầy giác ngộ xuất hiện, (6) vị thầy dạy Giáo Pháp như cam lồ (Giáo lý giác ngộ của Phật giáo) và (7) Giáo Pháp giảng dạy vẫn đang thịnh vượng và phát triển. Cuối cùng, người đó phải (8) có niềm tin vào giáo lý, (9) đi theo giáo lý, và (10) có sự hướng dẫn của một vị thầy chân chính còn sống.

Như bạn có thể thấy, có được tất cả mười tám điều kiện lý tưởng này là cực hiếm. Những ai có được các điều kiện này được người theo đạo Phật gọi là cuộc sống làm người quý báu. Dù cho sở hữu bao nhiêu điều kiện lý tưởng, chúng ta cần phải hoan hỷ với những điều kiện đang có, biết rằng chúng là sự ban phước và phải hoàn toàn tận dụng. Ta cũng phải làm sao để đạt những điều kiện còn thiếu. Nếu nhận ra sự ban phước quý báu mà mình có, chúng ta sẽ không bao giờ dám lãng phí cơ hội bằng vàng này, và sớm hay muộn thì chúng ta sẽ nhận ra ý nghĩa của cuộc sống quý báu – an bình, hoan hỉ và rộng mở thực sự.

Nếu không nắm lấy cơ hội để làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và chuyển thành một cuộc sống làm người quý báu thì không gì bảo đảm rằng chúng ta sẽ có một cơ hội khác trong tương lai. Sau cùng, con người không chỉ có trí tuệ nhạy bén nhất trong tất cả chúng sanh mà còn có những cảm xúc mạnh mẽ nhất. Tất cả quá dễ cho chúng ta bị cuốn theo những cảm xúc mạnh và phạm những sai lầm bi thảm có thể dẫn chúng ta tái sinh vào cõi thấp hơn. Như Tổ Shantideva (Tịch Thiên) nói:

Quá khó để có một cuộc sống làm người được phú cho tự do và thuận lợi.
Ngày nay có cơ hội để hoàn thành mục đích của cuộc đời,
Nhưng nếu không tận dụng được nó,
Làm sao chúng ta có thể có lại cơ hội như vậy nữa?

Ngài Tulku Thondup Rinpoche

LẮNG TÂM (Thơ)

 


LẮNG TÂM
 
Sông mê bái vốn chung dòng,
Nghi hoặc ra vào cửa có không.
Tham đắm trần gian nên lận đận,
Tìm cầu đạo cả vẫn long đong.
Ngày qua trí cạn buồn lên mắt,
Tháng lại tay xuôi thấy nặng lòng.
Khập khnh chân tà xa chốn cũ
Sáu đường ngập lối những gai chông…
 
Sáu đường ngập lối những gai chông,
Tinh tấn đêm ngày thấu sắc không.
Xả bỏ lòng trần cho sạch bụi,
Vun bồi tuệ giác phải dày công.
Nơi nơi xoa dịu mong đời sáng,
Chốn chốn mở bày được đạo thông.
Pháp Phật nguồn chơn soi vạn ngã,
Nương cùng kệ diệu lắng tâm trong.
 
7/2019
 
TỈNH MÊ  (Đối họa)
 
Cái tỉnh cái mê rõ khác dòng
Chuyên cần lý sự  thấy huyền không
Kinh thâm rọi thấu còn chi ngại
Pháp bảo hoằng truyền chẳng phải đong
Hiểu thế ngày lên trau trí huệ
Suy ra tháng lại gọt tơ lòng
Thời gian chạy mãi nào ai đợi
Cũng sợ sáu đường đã khổ chông
 
Cũng sợ sáu đường đã khổ chông
Kinh huyền vốn dạy uẩn đều không (*)
Lòng nhơ rửa thấu đâu còn bụi
Tánh lặng hòa đầy nỏ dụng công
Chẳng bỏ vô minh, mờ tính sáng
Luôn tìm chánh đạo, lắng tâm trong
Nương Thầy nương pháp  qui nguồn cội (**)
Vạn nẻo thăng trầm sẽ rõ thông.
 
20/7/2019
Minh Đạo
--------------------------
(*) Ngũ Ấm, tức là sắc, thọ, tưởng, hành, thức.
Ngũ uẩn giai không 五蘊皆空 nghĩa là năm uẩn đều không có thật
(**)Thầy: (Mười danh hiệu của Phật: Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn
 

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2022

CỨU MẠNG MỘT NGƯỜI KHÔNG NGỜ LẠI LÀ CỨU CHÍNH MÌNH

 


Mọi người đều nói, người phụ nữ ôm con nhỏ vào thời điểm đó chính là Quan Âm Bồ Tát hạ phàm, lợi dụng nguy nan để thử lòng thiện ác của con người.

Trong nguy nan có thể làm hiển lộ bản tính con người, những người tốt bụng có thể giúp đỡ người khác, cũng là đang giúp chính họ. Tại Sơn Đông đã từng lưu truyền một câu chuyện như sau:

Ở núi Lao Sơn có hai hang động là Đào Thạch và Sa Thạch. Dưới chân núi có hai ngôi làng nhỏ cũng tên là Đào Thạch và Sa Thạch. Tuy nhiên hiện tại chỉ còn lại mỗi làng Sa Thạch.

Nguyên do bởi năm ấy ở Sơn Đông có một toán cướp rất hung hãn, đốt phá, giết chóc, cướp bóc khắp nơi. Một ngày nọ, tin tức về bọn cướp trên đường đi lan đến làng Đào Thạch và làng Sa Thạch, vì lý do này, người dân của hai ngôi làng phải trốn vào trong động gần làng mình.

Lúc này, có một người phụ nữ đang bế một đứa bé trên đường nghe tin liền theo người dân làng Đào Thạch đến ẩn náu trong động Đào Thạch. Động không lớn lắm nên người làng cũng không muốn cho hai mẹ con vào ẩn nấp cùng.

Trong lúc mọi người đang ổn định chỗ ẩn nấp thì đứa bé đột nhiên khóc ré lên, người mẹ làm thế nào cũng không dỗ dành được. Một số người sợ tiếng khóc của đứa bé sẽ khiến bọn cướp phát hiện nên yêu cầu người phụ nữ đi khỏi hang động. Những người khác vì sợ ảnh hưởng đến sự an toàn của bản thân nên không những không can ngăn mà đồng ý đuổi người phụ nữ đi. Trong tuyệt vọng, người phụ nữ đi về phía động Sa Thạch với đứa con đang khóc trên tay.

Mặt khác, người dân làng Sa Thạch vốn ẩn náu ở đó nghe thấy tiếng trẻ con khóc từ xa đến gần liền chạy ra xem tình hình, thấy một người phụ nữ đi ngang qua mang theo đứa bé, họ nhanh chóng đưa hai mẹ con vào động và sắp xếp cho hai mẹ con ẩn nấp ở phía cuối động để tiếng khóc của đứa bé nhỏ đi nhiều. Thật kỳ lạ, sau khi người phụ nữ ổn định với đứa bé thì đứa bé cũng ngừng khóc. Mọi người ẩn nấp trong hang hơn nửa ngày, sau khi thấy tiếng chó ngừng sủa, một thanh niên đã bước ra ngoài để xem xét tình hình mới phát hiện toán cướp đã rời đi.

Sau khi người dân làng Sa Thạch bước ra khỏi hang, họ thấy hướng Đào Thạch vắng lặng nên đã nhờ một thanh niên trẻ sang thông báo cho họ biết bọn cướp đã rời đi. Tuy nhiên, khi đến động Đào Thạch, anh ta phát hiện ra rằng tất cả những người ở đó đã bị bọn cướp giết sạch. Lúc này, bỗng có người nhớ tới hai mẹ con người phụ nữ kia thì đã không thấy hai mẹ con họ đâu nữa.

Hai năm sau khi sự việc qua đi, người dân trong làng bỗng thấy xuất hiện một khóm hoa đỗ quyên trắng như tuyết mọc ở giữa hai ngôi làng, loài hoa này chỉ xuất hiện ở vùng Lao Sơn.

Vì vậy, mọi người đều nói, người phụ nữ ôm con nhỏ vào thời điểm đó chính là Quán Âm Bồ Tát hạ phàm, lợi dụng nguy nan để thử lòng thiện ác của con người.

Tố Tâm biên dịch
Nguồn: aboluowang

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2022

ẨN Ý THÂM SÂU NGƯỜI XƯA ĐỂ LẠI SAU CÂU NÓI: “NGỰA TỐT KHÔNG QUAY ĐẦU ĂN CỎ CŨ”

 


Cổ nhân nói “Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ” có ý gì?

Hiểu theo nghĩa hẹp, câu nói “Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ” có nghĩa là khi một con ngựa vừa rời khỏi chuồng để đi đến thảo nguyên xanh tươi, rộng lớn thì thường nó sẽ bị đám cỏ non xanh phía trước thu hút. Nhưng một con ngựa tốt thì lại khác, nó sẽ chỉ tập trung ăn cỏ phía trước, tức là thuận theo con đường nó đã chọn, không bận tâm tới việc có nhiều cỏ non hơn, ngon hơn ở phía sau hoặc ở hai bên đường. Dù đám cỏ non xanh mơn mởn đấy ở phía sau có hấp dẫn thế nào ngựa tốt cũng sẽ chẳng quay đầu.

Còn về nghĩa rộng, cổ nhân nói câu nói này là để nhắn nhủ chúng ta một đạo lý trong cuộc sống: Dù làm bất cứ công việc gì cũng nên làm tới nơi tới chốn, học cách nhìn về phía trước đừng quay đầu lại.

Nếu một người muốn tiến bộ, muốn có sự phát triển thì nên rời khỏi nơi khiến chúng ta thoải mái và học cách nhìn về phía trước. Dù ở đó có nguy hiểm, thử thách thì chúng ta cũng nên kiên định đến cùng, không nên do dự và quyết tâm không quay đầu lại.

Thời xưa, cổ nhân nói câu nói này dùng để chỉ sự kiên trì trong làm việc, nhưng với sự thay đổi không ngừng của thời thế, ý nghĩa của câu nói này cũng đã thay đổi. Ngoài việc khuyên chúng ta không nên làm việc nửa vời, nhìn ngó xung quanh thì câu “Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ” còn muốn nói đến sự quyết tâm của những cặp vợ chồng không quay lại với nhau sau khi chia tay.

Vế sau của câu nói “Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ”

Rất ít người biết rằng, vế sau câu nói này của cổ nhân còn đáng quý hơn ý nghĩa của vế đầu tiên. Vế sau ẩn chứa lời căn dặn của cổ nhân, đó là “Lãng tử hồi đầu kim bất hoán”, tạm dịch: Con hư biết nghĩ quý hơn vàng.

Cổ nhân nói “Kim bất hoán” là để ám chỉ một người. Cụ thể, ngày xưa có một gia đình họ Kim giàu có nhưng mãi đến ngoài 50 tuổi mới sinh được con trai để nối dõi, vì vậy gia đình đã đặt tên cho cậu bé là Kim Bất Hoán có nghĩa là “quý hơn vàng”.

Tuy nhiên, do được nuông chiều từ bé nên tính cách của Kim Bất Hoán trở nên ngang ngược. Cậu ta chẳng những không muốn học hành còn cả ngày tiêu xài phung phí, giao du với kẻ xấu. Dù gia đình giàu có nhưng cũng chẳng đủ cho Kim Bất Hoán tiêu xài. Đến khi tiền bạc không còn, những người từng coi là bạn bè chí cốt cũng lần lượt bỏ đi thì Kim Bất Hoán mới nhận ra sai lầm của mình. May mắn là mẹ của Kim Bất Hoán không bao giờ bỏ mặc hay ghét bỏ con. Thay vào đó, bà luôn ở bên an ủi và động viên con. Chính vì vậy, Kim Bất Hoán đã thay đổi, cải tà quy chính và tự mình gây dựng sự nghiệp, làm lại cuộc đời.

Đây là câu chuyện xưa và cũng là nguồn gốc của câu mà người xưa nói “Con hư biết nghĩ quý hơn vàng”.Một người mắc sai lầm không có gì đáng sợ, chỉ cần người đó biết quay đầu đúng lúc, biết mình sai ở đâu để sửa thì làm lại từ đầu vẫn chưa muộn.

Tựu trung lại, cổ nhân nói “Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ, con hư biết nghĩ quý hơn vàng” truyền tải cho chúng ta biết về những đạo lý làm người cơ bản trong cuộc sống. Đó là, con người nên kiên định vào con đường mình đã chọn và con người dù có mắc sai lầm nhưng nếu biết sai và sửa đổi thì vẫn chưa muộn.

Đến ngày nay, câu nói này vẫn còn giữ nguyên giá trị và được hậu thế đón nhận nhiệt tình!

Nguồn: topnews71.com

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2022

CHÙM THƠ MÙA VU LAN 2022

 


VU LAN NHỚ MẸ

 

Vu Lan tháng bảy đã về rồi

Cách trở muôn trùng dáng Mẹ tôi

Đức hạnh Người gieo nguyền chẳng đổi

Từ bi kẻ nhận rõ luôn bồi

Nuôi mầm sữa ngọt kề bao nỗi

Dạy nghĩa quê nghèo vẹn chiếc nôi

Cháu chắt ngày sau khuyên chớ lỗi

Không vì chuyện thế bạc tình lôi.

 

 

THIẾU MẸ

 

Ngàn sương đỏng đảnh đón thu về

Thiếu Mẹ trên đời lắm cảnh thê

Vất vả hy sinh cùng với thế

Âm thầm dạy dỗ sống theo lề

Dương trần ngọt đắng Người không kể

Chướng ngại sai lầm chuyện nở chê

Gộp đức, ân dày con cháu để

An nhiên chẳng hận, kiếp buồn lê…

 

 

MẸ

 

Gánh đậu lưng còng giữa buổi trưa

Vì con chịu khổ! Nói sao vừa

Thân bằng giống cảnh ai mà tựa

Phận thế cùng quê kẻ chẳng lừa

Cách trở muôn trùng đâu gặp nữa

Xa dần vạn nẻo rõ hoài thưa

Trần gian nguyện giữ… Như thời hứa

Dưỡng dục ân nầy trả hết chưa?!!!

 

TRÔNG CHIỀU NHỚ MẸ

 

Tháng bảy mưa về đẫm giọt rơi

Trông chiều nhớ Mẹ …thể nào vơi!

Nơi trần gộp đức…thương đời hỡi!

Ngõ đạo răn lòng… cảm phúc ơi

Dẫu cực vì con buồn chẳng với

Dù đau mặc thế nản không rời

Đâu phiền phận ấy tuỳ duyên bởi

Lẽ sống thường gieo đúng vạn thời.

 

 

CHIỀU NGHĨA TRANG

 

Quạnh quẽ sương chiều thả  bước chân,         

Vương buồn nhịp mõ, khánh chùa ngân.

Vàng tươi dãy đá hoen màu bẩn,

Cỏ biếc vườn mai rộn liễu ngần.

Ngẫm Mẹ thời qua hoài khổ lấn,

Về Cha kiếp lụn mãi đau vần.

Công ơn tựa núi nào đâu lẫn

Dẫu vạn muôn đời khó trả ân.

 

Mùa Vu Lan 2022

Minh Đạo


BÁC SỸ NÓI VỚI BỆNH NHÂN: “ÔNG LÀ VỊ QUAN VÔ LIÊM SỈ, SỐNG TRÊN ĐỜI THẬT LÀ VÔ ÍCH”, VÌ SAO BỆNH LẬP TỨC KHỎI?

 


Trí huệ cổ nhân luôn là đề tài bất tận đối với hậu thế, thông qua những bài học kinh nghiệm được đúc kết và trau dồi, chúng ta sẽ học được những tinh thần vô cùng quý giá. Dưới đây là 3 hỏi kinh điển của bậc Thánh nhân, đó đều là những câu hỏi thú vị và gai góc, không phải ai cũng có thể trả lời được. Nếu bạn có thể đưa ra đáp án cho cả 3 đáp án, bạn không phải là người bình thường đâu!

Nào, cùng thử nhé:

Hoa Đà trị bệnh

Vào cuối thời Đông Hán, có một vị quan lâm bệnh nặng không ăn được nên mời Hoa Đà đến chữa bệnh. Sau khi Hoa Đà bắt mạch cho vị quan này, ông không kê đơn thuốc hay châm cứu gì cả, sau đó bèn rời đi mà không nói gì.

Người nhà vị quan nghĩ rằng việc tiếp đãi không chu đáo, nên vội vàng gửi quà và mời Hoa Đà một bữa tiệc linh đình. Hoa Đà nhận lễ rồi thưởng thức rượu trà, nhưng cuối cùng ông cũng không kê đơn thuốc.

Hơn 10 ngày sau, vị quan đó cử con trai đến hỏi Hoa Đà, sau đó Hòa Đà chỉ để lại một bức thư, trong bức thư có viết: “Vị quan vô liêm sỉ, sống trên đời thật là vô ích!”

Vị quan sau khi đọc xong phong thư, bệnh lập tức khỏi!

Hỏi: Vì sao bệnh lại khỏi?

Khổng Tử hỏi Hạng Thác

Khổng Tử nói: “Trong 3 người đi đường thì ắt có một người là thầy của ta, gặp người tốt thì theo gương, gặp người xấu thì sửa mình”.

Khổng Tử là người sáng lập Nho gia, thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc là thời kỳ “trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng”, gọi là bách gia chư tử.

Khổng Tử không chỉ nổi tiếng ở Trung Quốc, mà còn vang danh thiên hạ. Khổng Tử có thể có được một địa vị cao cả như vậy, sự uyên bác và kiến thức của ông được mọi người công nhận, và được hậu thế xưng là Thánh nhân. Nhưng vì sao Khổng Tử lại từng bái một đứa trẻ 7 tuổi làm thầy?

Người ta kể rằng, khi đứa trẻ này chào đời, dao kéo không cắt đứt dây rốn được, cuối cùng người mẹ lấy cỏ tranh cắt mới đứt được. Đứa trẻ này tên là Hạng Thác.

Hạng Thác từ nhỏ đã là một đứa trẻ thông minh, có tài hùng biện và là một thần đồng được nhiều người biết đến. Một hôm, Khổng Tử dẫn các đệ tử đi về phía đông để thuyết giảng, trên đường đi gặp Hạng Thác lấy cát và đất để đắp một cái thành, chặn đường đi của ông.

Khổng Tử tò mò hỏi Hạng Thác: “Cậu bé, tại sao khi nhìn thấy xe ngựa, con lại không nhường đường?”

Hạng Thác đáp: “Từ xưa đến nay, chỉ nghe nói xe phải tránh thành chứ không hề có chuyện ngược lại bao giờ.”

Khi Khổng Tử nghe câu trả lời của Hạng Thác, ông cảm thấy đây là một cậu bé đặc biệt, sau đó ông quyết định đưa ra một số câu hỏi để thử thách cậu bé.

Khổng Tử hỏi: Cậu có biết cái gì là núi mà không có đá? Cái gì là cửa mà không khóa? Cái gì là như xe mà không có bánh? Cái gì giống bò mà không sinh bê? Cái gì là ngựa mà không sinh ngựa non? Cái gì là đao mà không có khâu đao. Cái gì là lửa mà không có khói? Cái gì là cây mà không có nhánh?

Câu trả lời của bạn là gì? Hãy đọc đến cuối để tham khảo câu trả lởi của Hạng Thác!

Câu chuyện xây miếu của Lỗ Ban

Lỗ Ban, một thợ thủ công kiến trúc cổ đại nổi tiếng, đã cùng thầy học nghệ khi mới chỉ hơn 10 tuổi. Một lần, ông theo Sư phụ đến sửa chữa đền Hương Nham trong khu rừng rậm của núi Nam Sơn, khi đến đỉnh núi, bước đến trước cây cổ bách và một khóm đá khổng lồ, Sư phụ nói: “Cây cổ bách và khóm đá kì lạ này, trông thật hiếm thấy!”Lỗ Ban nói: “Nếu trên khóm đá này xây dựng một ngôi miếu, thì lại càng tốt hơn nữa”.

Sư phụ nhìn Lỗ Ban, nói: “Tốt, con có thể ở đây để tu sửa và kiến tạo nên 111 ngôi miếu!”

Nghe thấy Sư phụ nói như vậy, Lỗ Ban vô cùng sửng sốt, trong tâm nghĩ: “Ở đây có khóm đá khổng lồ như vậy, nhưng làm sao có thể dễ dàng xây nhiều chùa như vậy được?”

Mấy ngày liên tục, Lỗ Ban không nghĩ ra lời giải, trong lòng lo lắng đến mức, uống trà không thấy thơm, ăn cơm không thấy ngon.

Sau bữa sáng hôm đó, Lỗ Ban lại ngồi dưới cây cổ bách, sau đó nhìn về phía khóm đá khổng lồ. Đột nhiên ánh mắt ông trở nên sáng lên, ông vui mừng thốt lên: “111 ngôi miếu của Sư phụ có thể xây được rồi”.

Sau khi Lỗ Ban nói với Sư phụ những gì mình nghĩ, Sư phụ khen ngợi ông là người thông minh và rất sáng tạo.

Câu hỏi: Lỗ Ban đã nghĩ ra biện pháp gì?

Câu trả lời:

Đáp án cho câu hỏi thứ nhất:

Sau khi đọc bức thư, vị quan vô cùng tức giận và hét lên: “Hãy bắt và giết ông ta!”, người của vị quan chia nhau đuổi theo Hoa Đà suốt 2 tiếng đồng hồ, nhưng cuối cùng không bắt được Hoa Đà. Vì quá tức giận và lo lắng nên vị quan liên tục thở hổn hển, oán hận ngút trời, ông ho sặc sụa và phun ra một vũng máu đen.

Sau khi nôn xong, vị quan cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, ngày hôm sau Hoa Đà trở về, trả tiền và lễ vật cho nhà vị quan, sau đó nói với ông ta rằng: “Bệnh của ông đã được chữa khỏi rồi“. Hóa ra, đây là phương pháp mà Hoa Đà dùng để làm cho vị quan khạc ra máu, từ đó bệnh đã bình phục trở lại.

Hạng Thác nhanh trí: Khối đất là núi không có đá. Cổng của trời không có khoá. Kiệu không có bánh. Trâu không sinh bê. Ngựa gỗ không sinh ngựa non. Rìu không có khâu đao. Đèn đom đóm không bốc khói. Cây khô không có nhánh.

Đáp án cho câu hỏi thứ 2:

Hạng Thác nhanh trí: Khối đất là núi không có đá. Cổng của trời không có khoá. Kiệu không có bánh. Trâu không sinh bê. Ngựa gỗ không sinh ngựa non. Rìu không có khâu đao. Đèn đom đóm không bốc khói. Cây khô không có nhánh.

Đáp án cho câu hỏi thứ 3:

“Dưới cây bách cổ, trên khóm đá khổng lồ xây dựng nên 111 ngôi miếu” – 111 ngôi miếu mà Sư phụ nói đến, thực ra là phép chơi chữ đồng âm, ý nghĩa là: Cây bách cổ (Bách tức là là 100), 1 khóm đá (Đá tiếng Hán việt là Thạch, thạch đồng âm với thập, thập là 10) và 1 ngôi miếu.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Secretchina – Kiệt Phu

Nguồn: vandieuhay.net

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

BÀI HỌC CỦA CỔ NHÂN: HỌA PHÚC TỪ MIỆNG MÀ RA, KẺ ƯA NỊNH HÓT THẬT THÀ ĐỪNG MONG

 


Tục ngữ có câu: “Họa từ miệng mà ra”, cho dù là giữa bạn bè hoặc người thân, cũng không thể tùy ý nói bừa, nếu không rất có thể sẽ làm tổn thương hoặc đắc tội với người khác, dần dần mối quan hệ sẽ trở nên xa cách. Dưới đây là 4 lối nói cấm kỵ trong giao tiếp:

1. Nói lời khoe khoang

Khi nói chuyện với người khác, không thể chỉ nghĩ đến cảm xúc của cá nhân, cần phải xem xét và nghĩ đến cảm nhận của người khác, không nên quá phô trương hạnh phúc của mình trước mặt người khác.

Bởi vì hạnh phúc của bạn lại rất có thể là nỗi đau của người khác. Trong khi bạn thể hiện niềm hạnh phúc của mình, cũng có thể là lúc bạn chạm vào nỗi bất hạnh của người khác, điều này cũng tương tự với việc bạn hưởng thụ niềm vui trên nỗi thống khổ của người khác, điều này rất không tốt.

Chẳng hạn như, có người mới ly hôn hoặc gia đình bất hòa, thường xuyên xảy ra mâu thuẫn và cãi vã, nhưng vợ chồng bạn lại thể hiện tình cảm và nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác, điều này chẳng phải đang xát muối vào vết thương lòng của người khác hay sao? Một ví dụ khác là người ta không có nhà và lo lắng về việc không mua được nhà, nhưng bạn lại khoe trước mặt họ rằng ngôi nhà của bạn tốt như thế nào, tiện nghi và sang trọng ra sao.

2. Không nói những lời thô lỗ, gây kích động

Cùng một sự việc, cùng một câu nói, nhưng cách thể hiện của mỗi người là khác nhau.

Ví dụ bạn giúp đỡ ai đó một số công việc, họ rất cảm kích và muốn nói lời cảm ơn, nhưng người nói lời thô lỗ sẽ đứng bên cạnh và nói một cách lạnh lùng: “Không cần phải cảm ơn anh ấy, chẳng qua là anh ấy cũng không có việc gì làm lúc rảnh rỗi mà thôi”.

Bạn và đám bạn đang cùng nhau đi ăn cơm, các bạn tranh nhau việc thanh toán hóa đơn, người nói lời thô lỗ sẽ lạnh lùng nói: “Cứ để cho anh ấy thanh toán đi, dù sao anh ấy cũng là người có tiền”.

Bố mẹ đau ốm, bạn tận tình chăm sóc, người khác khen bạn là người con hiếu thảo, người nói lời thô lỗ sẽ nói: “Chẳng qua anh ta bị ép buộc làm như vậy thôi, cha mẹ anh ta, anh ta không chăm sóc thì chăm sóc ai?”

3. Nói những lời chế giễu

Trong cuộc sống không phải ai lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, mỗi người đều có những nỗi niềm, khó khăn riêng, những lúc như vậy, chúng ta nên thông cảm, thấu hiểu và giúp đỡ lẫn nhau.

Nhưng lại có những người chỉ thích nói về những ưu điểm của bản thân và cười nhạo khuyết điểm của người khác. Ví như khi bạn thấy người khác không biết nấu ăn, bạn liền nói: “Ngay cả nấu ăn mà bạn cũng không biết“, thấy người cao tuổi không biết dùng điện thoại liền cười nhạo: “Ngay cả dùng điện thoại mà cũng không biết dùng”, thấy người khác đau ốm liền cười nhạo nói: “Đều là do bản thân tự chuốc lấy, ngay cả sức khỏe của bản thân cũng không biết giữ gìn thì có trách ai”.

Trong cuộc sống, ai cũng không tránh khỏi những thiếu sót. Thử hỏi ai trên đời là không có nhược điểm và lỗi lầm? Khi luôn cười nhạo người khác, lẽ nào bạn đã là một người hoàn hảo? Cái gì bạn cũng biết hay sao? Nếu người khác cười nhạo bạn, trong lòng bạn có cảm thấy dễ chịu không?

4. Cách nói tiêu cực

Những người luôn vui vẻ, hào phóng, lạc quan và năng động có thể mang lại cho mọi người năng lượng tích cực, có động lực để tiến về phía trước, hầu hết mọi người đều thích kết giao với những người như vậy.

Còn ngược lại, những người tiêu cực và bi quan, suốt ngày cau có mặt mày, u sầu chán nản, gặp ai cũng giống như đòi nợ vậy.

Những người như vậy khi nói chuyện, thường nói những lời tiêu cực,  mang theo năng lượng không tích cực, nào là cái này vô ích, cái kia vô ích, cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa và nhàm chán. Người khác nghe xong cảm thấy phản cảm, buồn phiền, vốn dĩ là tâm trạng đang rất tốt, nghe những lời tiêu cực như vậy, tâm trạng lại trở nên không tốt nữa.

Ví như, có ai đó đang giảm cân, người tiêu cực sẽ nói: “Người nhìn xấu xí như thế, giảm béo cũng vô ích”, thấy con nhà người ta học tập nỗ lực, họ sẽ nói: “Chẳng là gì cả, nếu gia thế không có điều kiện thì cố gắng đến mấy cũng vô dụng”.

Dù sao người tiêu cực luôn nói người khác làm gì cũng không đúng, làm gì cũng vô dụng, nhưng chính họ cũng không nói ra cách hữu ích để giải quyết vấn đề, họ chỉ biết đả kích, trách cứ người khác, kiểu người này khiến những người xung quanh rất khó chịu.

Người xưa nói: “Biết cách nói chuyện cũng là một nghệ thuật”, để có những mối quan hệ tốt và chất lượng, khi giao tiếp giữa người với người, chúng ta cần phải biết đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận, tôn trọng đối phương, dùng những ngôn ngữ tích cực và khích lệ đối phương.

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Aboluowang (Vương Hòa)

Nguồn: vandieuhay.net