https://www.facebook.com/tranh.thu.phap.minh.ao/
Hương lúa thoảng qua phút lặng trầm…
Trọ trẹ vui chi miền đất mới,
Ri tê ấm lạ buổi đầu xuân.
Đường dài cách trở, chìm dâu bể,
Lối cũ đong đưa, thấm bụi trần.
Thổn thức nghĩa tình răng nặng nhẹ?
Mênh mang ký ức bát rau thuần…(*)
________________
(*) Trong Kiều còn có điển nói về rau thuần - tức là rau rút và cá vược là một loại cá dùng để ăn gỏi của người phương Nam đất Trung Nguyên cũng nói về thú quê, tình quê trong câu thơ: "Thú quê thuần vược bén mùi - Giếng vàng đã vụng một vài lá ngô".

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét