Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

MỘT NGÀY


                                                    Qua được một ngày biết một ngày
                                                    Vui buồn lẫn lộn mãi vần xoay
                                                    Đường đời chật  hẹp càng tâm nguyện
                                                    Đạo pháp mênh mông khó chuyển lay
                                                   
                                                    Giác ngộ tâm an - đời bớt khổ
                                                    Từ bi rộng mở - quả lành thay
                                                    Đến đi đi đến đều không ngại
                                                    Là lúc thong dong ở cõi này

                                                                                       Minh Đạo - 2015




Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

TRƯỜNG SINH BẤT TỬ QUA CÁI NHÌN CỦA NHÀ PHẬT


         Từ ngàn xưa, con người đã hằng nung nấu, ôm ấp ước mơ được trường sinh bất tử. Tuy nhiên, sự bất tử trường sinh dường như chỉ thấy có được trong những câu chuyện thần thoại hoang đường, hay truyền thuyết mơ hồ viễn vông.
        Trường sinh, sống lâu sống thọ, sống dài dài nhưng hữu hạn chứ không phải vô hạn bất cùng, thì có. Bất tử, hiểu theo nghĩa đen là không bao giờ chết, thì không. Sau, quan niệm bất tử đã được suy nghĩ và thay đổi lại, con người không thể không chết đi, không thể tồn tại mãi với thời gian vùn vụt trôi và không gian đầy ô nhiễm bụi bặm, vì vậy “đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông” (Nguyễn Công Trứ). Để lại tiếng thơm, để lại một công trình, để lại chiến công oanh liệt vẻ vang, hay để lại một tinh thần bất khuất quả cảm… đó là một cách để bất tử với nhân quần xã hội. Còn trường sinh? Tần Thuỷ Hoàng, hay Từ Hy Thái Hậu, đều đã từng ôm mộng trường sinh của bậc bạo chúa mà mang theo về cõi cát bụi hư vô. Phương Đông có thuật Yoga (Du Già thuyết) ở Ấn Độ, có phương pháp Thiền định (Zen) phối hợp với gạo lứt muối mè theo cách thức “nhai thức uống, uống thức ăn” ở Nhật Bản… đã mang lại những thành công tương đối trong cuộc kiếm tìm trường sinh đại thọ cho con người. Nhưng các thuật trường sinh đầy công phu, đòi hỏi sự quyết tâm và kiên trì ấy, đều phải phối hợp với rất nhiều yếu tố khác, bao gồm cả ở nội tâm lẫn ngoại cảnh, nếu thiếu đi một yếu tố ắt xôi hỏng bỏng không, uổng phí một công phu tu luyện.
         Với nhà Phật, giáo lý siêu việt của Đức Thích Ca Mâu Ni luôn chú trọng về nhân quả báo ứng, về nghiệp duyên luân hồi, cho nên sẽ không có những phương pháp chỉ dạy cho chúng sinh lao theo những cuộc tìm kiếm vô vọng sự bất tử trường sinh ở trần gian tạp uế; mà chỉ có con đường Chánh đạo dẫn cho con người tìm đến với an vui thanh thản, với siêu thoát thường hằng. Làm sao con người bất tử được khi duyên nghiệp kiếp này của mình đã dứt? Làm sao trường sinh được khi “cái số” của mình là… mệnh yểu? Làm sao sống lâu hơn trăm tuổi để hưởng thụ cuộc sống phú quý sướng vui, khi cái nghiệp ác của mình đã tạo tác từ kiếp này, hay kiếp trước, đã đến hồi phải vay trả sòng phẳng? Hết duyên, hết nợ là dứt sạch. Còn nợ còn duyên thì phải lo mà trả cho đầy đủ, dù đang có một cuộc sống bần cùng cực khổ, hay đang thọ hưởng một cuộc sống nhung lụa cao sang, rồi muốn đi đâu thì đi!
           Giáo lý nhà Phật chỉ cho con người phương pháp đoạn trừ phiền não, dứt lìa khổ đau, liễu sinh thoát tử tìm đến an nhiên cực lạc qua mỗi bước chân hùng lực không rời Bát Chánh Đạo. Trường sinh bất tử có chăng thì cũng chỉ hiện hữu tồn tại ở một cõi siêu thoát vĩnh hằng vượt khỏi vòng luân hồi (Niết Bàn), cõi bất sinh bất diệt, mà chỉ bậc giác ngộ chân tu mới chứng đắc được tận cùng rốt ráo. Giáo lý nhà Phật không phán bảo khuyên răn con người phải lưu luyến tiếc nuối một kiếp sống đầy khổ luỵ bi ai với đủ tử biệt sinh ly thất tình lục dục ở cõi trần gian giả tạm vọng ảo. Pháp Phật chỉ hướng dẫn cho chúng sinh đang còn ngụp lặn trong bể khổ trầm luân cách thức tu hành để tự mỗi người giải thoát cho mình, và nếu thuận duyên thì cho cả tha nhân, được thoát ly sanh tử ngay cuộc sống hiện tiền bằng cách nỗ lực tu tập, tinh tấn thực hành những giới hạnh oai nghi và công năng thiện lành. Tu là chuyển nghiệp, chúng sinh có thể chuyển được cái nghiệp của mình, làm cho nhân quả báo ứng có thể sẽ xảy đến với mình trong kiếp sống này được hoá giải, được tiêu tan, hay được thay đổi qua đầy vơi dầy mỏng ít nhiều tròn méo… bằng chính sự tĩnh tâm tu niệm, nhất tâm hành trì, thành tâm sám hối của chính mình.  Hoà thượng Thích Quảng Đức không phải đã để lại nhân thế này một trái tim bất tử đó sao? Các vị Hoà thượng, Tăng Ni và Phật tử đã vị pháp thiêu thân, bảo vệ Hiến Chương trong các thời kỳ Pháp nạn, hoặc để cầu nguyện Hoà Bình, như: Thích Tiêu Diêu, Thích Quảng Hương, Thích Nữ Diệu Quang, Đoàn Thị Yến Phi, Nhất Chi Mai, Quách Thị Trang… vân vân và vân vân… há chẳng phải là những con người đã đạt được bất tử đó sao? Xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, chộp bắt được sự bất tử ngay trong cửa tử!
         Vậy còn trường sinh? Xin kể sơ lược nơi đây tiểu sử và cuộc đời hành đạo của một vài vị danh tăng Việt Nam hiếm hoi đã “đắc” được trường sinh đại thọ, để chúng ta cùng gẫm suy những điều kỳ diệu diễn ra ngay trong cuộc sống, cũng như để học hỏi noi gương những đạo hạnh cao quý có thể mang lại cho con người những tháng ngày tự tại vô ngại trước sinh tử luân hồi. Xin kể đến chư vị cao tăng nước nhà đã sống trên 100 năm, con số bách niên mơ ước của rất nhiều người.

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

8 CÂU CHUYỆN NHỎ CHỨA ĐỰNG BÀI HỌC LỚN

                                                             
Có những câu chuyện tuy chỉ vọn vẻn mấy chữ nhưng lại có thể chứa đựng đạo lý sâu xa. Thế nên trong cuộc sống này, đôi khi lời ít ý nhiều, quan trọng ở sự cảm thụ của người nghe.
Câu chuyện thứ nhất
Ngày xưa, một cặp vợ chồng nọ đã phải đi gặp Thần Chết.
Vị Thần Chết nói: “Hai người các ngươi chỉ có thể sống một người, các người hãy oẳn tù tì, người thua thì phải chết”.
Hai lần oẳn tù tì trước đó cả hai vợ chồng đều ra giống nhau; đến lần thứ ba, người chồng lại thua…Thần Chết thở dài nói: “Vốn dĩ chiếu theo lệ của ta, nếu như các ngươi ba lượt đều ra giống nhau, ta sẽ thả các ngươi ra, không muốn phải dùng đến lần thứ tư để phân thắng bại”.
Nghe xong, người vợ ôm chằm lấy người chồng tấm tức mà rằng: “Đã nói là 3 lần đều cùng nhau ra búa, tại sao lần thứ ba tôi ra cái kéo thì anh lại ra bao.”
Thực tế, đây chính là nhân tâm, là sự ích kỷ và ngốc ngếch của bộ phận một nhóm người, tính toán với người khác cuối cùng thành ra tính toán với chính mình. Khi người ngu ngốc muốn thua, kỳ thực anh ta đã thắng rồi. Cho nên, nếu lúc nào cũng lương thiện…thì bạn đã là người thắng cuộc! Làm người hãy luôn giữ trong tâm sự phúc hậu, lương thiện vậy.
Câu chuyện thứ hai
Một người lính bị quân địch tập kích, phải chạy trốn vào hang núi.
Khi quân địch đuổi theo sát sau lưng, anh ta đành trốn trong hang, thầm cầu nguyện kẻ địch không thể phát hiện ra mình. Đột nhiên, cánh tay anh ta cảm thấy nhồn nhột ớn lạnh, quay lại nhìn thì phát hiện ra một con nhện, anh ta định bóp chết nó nhưng đột nhiên sinh lòng thương cảm nên thả nó ra.
Không ngờ, nhện bò đến cửa hang dệt một mạng lưới mới. Quân địch đuổi tới hang núi thì thấy một mạng nhện còn nguyên lành, đoán rằng không có ai trong hang nên kéo nhau bỏ đi.
Thế nên, nhiều khi, đối xử tử tế người khác đồng thời cũng là đang giúp chính mình.
Câu chuyện thứ ba
Một hành giả hỏi lão hòa thượng: “Trước khi đắc Đạo, ngài làm gì? 
Lão hòa thượng: “Đốn củi, gánh nước, nấu cơm”.
Hành giả hỏi: “Vậy đắc Đạo rồi thì sao?
Lão hòa thượng: “Đốn củi, gánh nước, nấu cơm”.
Hành giả lại hỏi: “Vậy thế thì có gì khác với lúc chưa đắc Đạo?”
Lão hòa thượng: “Trước khi đắc đạo, khi đốn củi thì lo lắng đến gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ chuyện nấu cơm; đắc Đạo rồi, đốn củi thì cứ đốn củi, gánh nước thì là gánh nước, nấu cơm thì cứ nấu cơm”.
Đại Đạo chí giản chí dị, tâm giản dị chính là Đạo.
Câu chuyện thứ tư
Một người đàn ông ôm chính đứa con khoảng 10 kg của chính mình thì sẽ không thấy mệt, vì đó là điều anh ta ưa thích; nhưng cũng người đàn ông này mà bảo anh ta ôm một hòn đã nặng 10 kg, anh ta chắc chắn sẽ kiên trì không được bao lâu.
Phàm một người không thích làm việc nào đó, thì dù anh ta có tài hoa hơn người, cũng không cách nào phát huy; còn một người một khi thích làm việc gì đó, thì anh ta sẽ phát huy hết năng lực của mình, làm cho cả anh cũng phải chấn động. Vì thế, một người không có thành tích gì, không nhất định là anh ta không có năng lực, rất có thể là vì không ưa thích mà thôi.
Câu chuyện thứ năm
Trong Thế Chiến II, một gia đình Do Thái bị bức hại, người con trai cả và trai út chia nhau ra đi tìm người giúp đỡ.
Người con trai cả đi tìm người từng giúp đỡ mình, người con trai út cậy đến những người bản thân từng được anh ta giúp đỡ. Kết quả là người con trai cả được cứu, người con trai út thì bị bán đứng.
Người yêu thương bạn sẽ một mực nguyện vì bạn mà phó xuất rất nhiều; người bạn yêu thương không nhất định sẽ nguyện ý vì bạn mà phó xuất. Trong cuộc sống này, những ai thật sự trung thành đối với bạn đều là những người yêu thương bạn, từng ban cho bạn ân huệ.
Câu chuyện thứ sáu
Quạ đen bay đến hướng đông, gặp được bồ câu. Cả hai đều đứng trên một gốc cây nghỉ ngơi, bồ câu thấy quạ đen bay rất vất vả, mới quan tâm hỏi han:  “Anh muốn đi đâu vậy?”http://media.kenh9.tv/http/1200x1200/bocau.net-BcKCN8-42026.jpg
Quạ đen căm giận đáp: “Kỳ thực ta không muốn rời đi, nhưng người dân nơi này đều ghét bỏ tiếng kêu không hay của ta”.
Bồ câu mới tốt bụng nói: “Đừng phí sức, nếu như anh không thay đổi được tiếng kêu của mình, thì dù bay đến đâu, anh cũng đều sẽ không được hoan nghênh đâu“.
Làm việc cũng thế, thay đổi mục tiêu không bằng thay đổi phương thức; thay đổi hoàn cảnh không bằng thay đổi chính mình.
Câu chuyện thứ bảy
Một con lừa vô ý rơi vào giếng cạn, mọi người nghĩ cách cứu nó nhưng không ai thành công; họ liền quyết định chôn luôn con lừa. Con lừa đau xót kêu to, nhưng khi bùn đất rơi xuống, nó lại bình tĩnh một cách bất ngờ.
Nó cố gắng đứng trên bùn đất đang rớt xuống ầm ầm và giẫm nát bùn đất dưới chân, cố gắng đứng cao hơn một chút. Cứ như vậy, nó theo bùn đất rớt xuống mà không ngừng lên cao. Cuối cùng, trong sự kinh ngạc của mọi người, con lừa bước ra khỏi giếng cạn.
Thời khắc mấu chốt có thể cứu bạn, thì chỉ có chính bạn thôi.
Câu chuyện thứ tám
Một người trẻ tuổi chán nản đi tìm kiếm sự thành công. Một triết gia bèn cho anh ta quả lạc và nói: “Hãy dùng sức nắn nó!”
Người trẻ tuổi dùng sức nắn nó; quả lạc bị vê nát, chỉ còn lại hạt bên trong. Triết gia lại bảo anh ta chà xát nó, kết quả chà xát ra được phần vỏ ngoài màu đỏ, chỉ còn lại phần hạt trăng trắng. Triết gia lại bảo anh ta tiếp tục chà xát nó, nhưng bất luận dùng sức thế nào, anh ta không thể vê nát được phần hạt trắng này.http://media.kenh9.tv/http/1200x1200/bocau.net-BcKCN8-42026.jpg
Triết gia bèn nói: “Dù rằng nhiều lần trắc trở, nhiều lần thất bại, nhưng điều then chốt nhất là phải có được một trái tim kiên định”.
                                                                      Mai Mai, dịch từ NTDTV


Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

TÌNH XUÂN

                                                 Gặp nhau thoáng chốc giấc mơ hoa
                                                 Cạn chén ly bôi bớt nhạt nhòa
                                                 Kỷ niệm vui buồn năm tháng cũ                                                                                                                                   Tình thơ khơi dậy tháng ngày qua
                                                                                         Minh Đạo






Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

HAI LÁ THƯ DẠY CON CHÁU CỦA GIA CÁT LƯỢNG





Gia Cát Lượng tự là Khổng Minh (181–234), đạo hiệu là Ngọa Long tiên sinh, là vị quân sư và đại thần của nước Thục thời hậu Hán của Trung Quốc. Ông là một chính trị gia, nhà quân sự, học giả.
Trong quân sự, ông đã sáng tạo ra các chiến thuật như: Bát trận đồ (Hình vẽ tám trận), Liên nỏ (Nỏ Liên Châu, tên bắn ra liên tục), Mộc ngưu lưu mã (trâu gỗ ngựa máy). Tương truyền ông còn là người chế ra đèn trời (Khổng Minh đăng) và món màn thầu. Thân thế Gia Cát Lượng được biết tới nhiều qua tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Thư nhắc nhở con của Gia Cát Lượng
Phẩm hạnh của người Đức tài toàn vẹn, là dựa vào nội tâm an tĩnh, tinh lực tập trung để tu dưỡng thân và tâm; là dựa vào tác phong giản dị để bồi dưỡng phẩm đức. Không xem nhẹ danh lợi thế tục thì không thể xác định được chí hướng của bản thân; thân tâm không tĩnh lặng thì không thể có lý tưởng cao xa.
Học tập cần phải chuyên tâm ý chí, để phát triển tài năng thì cần phải học tập khắc khổ. Không nỗ lực học tập, thì không thể phát triển tài trí; không xác định rõ chí hướng thì không thể thành công trong học tập.
Truy cầu hưởng lạc và biếng nhác, không tập trung, thì không thể phấn khởi tinh thần; nói năng tùy tiện và nóng nảy cáu gắt thì không thể bồi dưỡng tính tình. Tuổi tác trôi qua, ý chí tiêu mòn theo năm tháng, thì cuối cùng sẽ như cây khô lá úa mà thôi, không có ích gì cho xã hội. Đến lúc đó ngồi trong góc nhà đau buồn than thở thì có ích gì đâu?
“Thư dạy con” (Giới tử thư) này là của Gia Cát Lượng gửi cho con trai Gia Cát Kiều.
Thư nhắc nhở cháu trai của Gia Cát Lượng
Một người cần phải có chí hướng cao thượng lớn lao, ngưỡng mộ những bậc thánh hiền, từ bỏ ham muốn và tất cả những gì cản trở sự tiến bộ của một người. Chỉ có theo con đường đó, anh ta mới có thể đạt được hoài bão và chân chính thay đổi từ bên trong.
Một người phải có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh, không để tâm đến bề ngoài, lắng nghe người khác, từ bỏ ngờ vực và tính hẹp hòi. Khi ấy, người đó chẳng phải lo rằng mục đích không đạt được. Nếu một người không mạnh mẽ và kiên định, tâm hồn không thành thật khảng khái, thì anh ta sẽ không thành công, bị cuốn theo thói tục, trở nên tầm thường và bị ràng buộc bởi dục vọng. Người như thế sẽ vĩnh viễn là hạng phàm phu tục tử, hay thậm chí trở thành người dung tục.
Cổ học tinh hoa
.


Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

BA MÓN ĐỒ CỔ


Đệ tử của thiền sư Nhất Hưu là tướng quân Túc Lợi, mời thiền sư Nhất Hưu đến nhà dùng trà, và đem những món đồ cổ bày ra luôn miệng hỏi cách nhìn của Thiền sư. Thiền sư đáp:
-    Rất tốt!
Để tăng thêm sự sáng chói của những món đồ cổ của ông, ta cũng có ba món:
1.     Khối đá của Bàn Cổ lúc khai thiên lập địa .
2.     Chén ăn cơm của đại thần trung kiên nhiều triều đại.
3.     Cây gậy vạn năm của cao tăng dùng.
Nếu như ông có thâu cất một chỗ thì hay lắm.
Tướng quân vui mừng quá nói:
-    Cám ơn Thiền sư, cần bao nhiêu tiền một món?
Nhất Hưu đáp:
-    Chẳng cần cám ơn, mỗi vật cần một ngàn lượng bạc.
Tướng quân tuy đau lòng, nhưng biết ba món này giá trị rất cao, do đó xuất ba
ngàn lạng bạc mua, sai tùy tùng theo thiền sư Nhất Hưu đi trước đem cổ vật về. Nhất Hưu về đến chùa, bảo đệ tử rằng.
-   Đem viên đá chặn cửa ra đây, lại có chén cơm cho chó ăn và cây gậy mà chính ta
mua mười đồng bạc, đem cho người này mang về đi!
Thị tùng của tướng quân mang ba món đồ về trình chủ nhân và mói rõ mọi chuyện.
Tướng quân quá giận chạy tìm Thiền sư Nhất Hưu nói cho ra lẽ. Nhất Hưu tươi cười dạy:
-   Trước mắt chính là lúc đói kém, mỗi nhà dân không đủ ba bữa cơm, tướng quân
lại có lòng dạ nào mà thưởng thức đồ cổ? Nên tôi đem ba ngàn lạng bạc của ông cứu giúp dân nghèo, thay ông tạo công đức. Giá trị này trọn đời dùng chẳng hết, so với đồ cổ còn quý giá hơn.
 Tướng quân ngoài sự hổ thẹn ra, càng thêm bội phục trí tuệ và từ bi của Thiền sư.

Tinh hoa văn hóa phương đông-thiền thoại


Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

THỰC HƯ VIỆC UỐNG NƯỚC ĐUN SÔI ĐỂ NGUỘI CÓ HẠI CHO SỨC KHỎE

Cùng đi tìm lời giải cho việc uống nước đun sôi để nguội liệu có thực sự gây bệnh cho chúng ta?
Mới đây, một Facebook-er đã chia sẻ thông tin về việc uống nước đun sôi để nguội không tốt cho sức khỏe bởi loại nước này là môi trường axit - một trong những điều kiện để tế bào ung thư phát triển.

Chia sẻ này đã nhận được khá nhiều ý kiến trái chiều và khiến cho nhiều người trở nên hoang mang, lo lắng về việc uống nước đun sôi để nguội liệu có thực sự có hại cho sức khỏe. Bởi hiện nay, hầu như các gia đình Việt Nam đều có thói quen đun nước sôi để nguội rồi uống. 

Không những thế, với tâm lý tiết kiệm, nhiều người còn đổ nước đã đun sôi vào bình và lưu trữ uống dần ngày này qua ngày khác.

Nhưng liệu rằng, thói quen này có thực sự tốt? Bài viết dưới đây sẽ giúp bạn giải mã thắc mắc đó.

Nước đun sôi để nguội và con đường xâm nhập của vi khuẩn

Chúng ta đều biết rằng, nước nguyên chất sôi ở 100 độ C. Với mức nhiệt độ này, hầu hết vi khuẩn ở trong nước đã bị tiêu diệt. Tuy nhiên, vi khuẩn sẽ tái nhiễm sau khoảng 2 giờ và tăng lên gấp nhiều lần sau đó.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 1
Từ lâu, nước đun sôi đã trở thành phương pháp làm sạch nước được phần lớn chúng ta tin tưởng
Theo các chuyên gia, phần lớn vi khuẩn bị tiêu diệt ở khoảng 60 độ C trong 10 phút hoặc ở 100 độ C trong 5 phút. Nhưng vi sinh vật, vi khuẩn có ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta, trong không khí, đồ vật dụng gia đình hay cả trên da chúng ta. Bởi vậy, những vi sinh vật này có thể dễ dàng xâm nhập vào lượng nước sôi vừa đun.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 2
Theo dòng nước, hàng triệu vi khuẩn có thể xâm nhập vào cơ thể của bạn
Cùng với đó, bình chứa, vật dụng đựng nước đun sôi cũng vô cùng quan trọng. Đối với bình thủy tinh kín, bạn có thể để nước và sử dụng trong ngày. Nhưng với bình đựng nước bằng nhựa kém chất lượng, nguy cơ nhiễm độc, nhiễm khuẩn từ bình đựng là rất cao.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 3
Không phải dụng cụ đựng nước nào cũng đảm bảo vệ sinh an toàn
Theo đó, các loại bình chứa không đảm bảo chất lượng không những khiến phần nước đựng bị nhiễm khuẩn mà còn phôi ra nước, khiến nước chứa nhiều tạp chất, gây hại cho sức khỏe.

Có hay không việc nước đun sôi để nguội gây ung thư?

Nhiều người truyền tai nhau về việc uống nước đun sôi để nguội có thể gây ung thư. Tuy nhiên, các chuyên gia thuộc Viện Dinh dưỡng cho rằng, những kết luận này là chưa đủ căn cứ xác thực. 

BSCK II Đỗ Thị Ngọc Diệp, Giám đốc Trung tâm Dinh dưỡng TP.HCM cho biết thêm, hiện nay chưa có bất cứ công bố khoa học nào của các cơ quan uy tín trên thế giới như Tổ chức Y tế thế giới hay hội nghị khoa học uy tín đề cập về vấn đề nước đun sôi để nguội có chất gây ung thư.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 4
Tuy nhiên, không thể phủ nhận những tác hại của việc cất trữ nước quá lâu. Nước đun sôi để nguội lâu ngày sản sinh ra một lượng muối nitrat - chất gây tổn hại đến nhiều tế bào trong cơ thể. 

Cụ thể, mỗi lít nước có thể sản sinh ra 0,004mg muối nitrat, để sau 3 ngày - lượng muối này là khoảng 0,011mg và sau 20 ngày lên tới 0,73mg. 

Bên cạnh việc sản sinh ra muối nitrat, lượng oxy trong nước đun sôi để nguội cũng dần bốc hơi, những vật hữu cơ bị phân giải dần và vật vô cơ lắng xuống.
Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 5
Do đó, càng để lâu, những chất có lợi trong nước sẽ càng giảm xuống, thay vào đó, hàm lượng chất vô cơ, kim loại nặng tăng lên, đe dọa đến sức khỏe.

Ngoài ra, không ít người có thói quen đổ nước cũ và nước mới với nhau sau khi đun. Hành động này vô tình sẽ càng nhân số lượng vi khuẩn của nước tăng lên nhanh chóng, dễ sinh ra nấm mốc, gây hại cho cơ thể người.

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 6

Mặt khác, nhiều gia đình hiện nay có thói quen uống nước khoáng, nước tinh khiết thay cho nước đun sôi bởi tính tiện lợi. 

Nhưng ít ai để ý, những loại nước này không đủ cung cấp các chất cần thiết cho cơ thể. Mỗi loại nước khoáng lại có hàm lượng khoáng khác nhau như natri, magie... nên nếu chỉ dùng một loại, khó có thể bổ sung hàm lượng chất khoáng khác. 

Thực hư việc uống nước đun sôi để nguội có hại cho sức khỏe 7
Nước đun sôi chỉ nên sử dụng ngay trong ngày mà thôi

Có thể nói, loại nước mà được cho là tốt nhất hiện nay với nhiều người là nước đun sôi để nguội. Tuy nhiên, bạn cần lưu ý đến nguồn nước sử dụng cũng như bình chứa nước cần đảm bảo sạch sẽ, vệ sinh để tránh việc nhiễm khuẩn nước.

Nguồn: VOV, Wikipedia... 

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

ĐỘC ẨM

                                                                                                      ĐỘC ẨM
 
                                                                      Bên nhánh phong lan với tách trà  
                                                                      Lung linh nắng sớm bóng thu qua  
                                                                      Đậm đà vị thắm tìm thanh thản  
                                                                      Thoang thoảng hương đưa thấy thiết tha 
                                                                      Cọ vẽ xuất thần tranh sắc cảnh  
                                                                      Lời thơ đọng lại suối ngàn hoa 
                                                                      Hòa tâm quyện ý thêm tươi đẹp 
                                                                      Để ngắm đời vui sáng sáng ra  

                                                                                                      Minh Đao - 2015
        
                                                          
                                                  

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

THÓI ĐỜI LÀ NHƯ THẾ !

...                                            

Người ta sẽ luôn luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn không đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có.

Cho nên: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối…

Ngày xưa có đôi vợ chồng nọ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái.

Khi đi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những người ở đây thì thầm: "Xem thằng bé trên lưng lừa kìa, đúng là thứ không được dạy bảo đến nơi đến chốn… Ai lại ngồi thế khi cha mẹ phải lội bộ bên cạnh."
Nghe vậy người vợ liền nói với chồng: "Không thể để họ nói xấu về con mình như vậy đươc".
Người chồng bèn nhấc cậu bé xuống và nhảy lên lưng lừa ngồi.

Khi qua xóm thứ hai họ lại nghe mọi người ở đây xì xầm: "Xem kìa, thằng chồng kia quả là không biết xấu hổ, khỏe mạnh thế mà lại ngồi trên lưng lừa để vợ và con đi bộ."

Anh chồng liền nhảy xuống khỏi lưng lừa và để chị vợ ngồi lên. Hai cha con đi bên cạnh.

Qua xóm thứ ba họ lại nghe thấy người ta xì xầm: "Tội nghiệp anh chồng, làm lụng vất vả cả ngày kiếm cơm áo về cho gia đình lại phải đi bộ, còn xem con vợ kìa! Cả thằng con nữa, đúng là vô phúc mới có được bà mẹ như vậy."

Nghe vậy cả ba quyết định tất cả cùng ngồi lên lưng lừa rồi đi tiếp.
Khi đi qua một xóm nữa họ nghe thấy mọi người nói với nhau: "Đúng là lũ vô cảm, độc ác chẳng khác thú vật. Ba người ngồi trên lưng co vật nhỏ nhắn thế kia thì nó gẫy lưng mất chứ."
Nghe vậy ba người liền tụt khỏi lưng lừa và đi bên cạnh con vật.

Đến xóm tiếp theo mọi người cảm thấy không thể tin vào tai mình nữa khi nghe thấy người dân ở đây cười nhạo báng: "Nhìn kìa, đúng là lũ ngu. Cả ba lếch thếch đi bộ trong khi con con lừa chẳng có gì trên lưng."
Kết luận: người ta sẽ luôn luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn không đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có.

Cho nên: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối…
"Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Bởi vậy: Hãy hát ca, nhảy múa , bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn khôn dại của người đời kém thân thiện và yêu mỗi một giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay"
                                                                                                   ST
                                                                                                               


Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

10 TRIẾT LÝ SỐNG RẤT HAY CỦA MAHATMA GANDHI


Những câu nói của Mahatma Gandhi đã giúp con người nhận định và thay đổi bản thân, từ đó thay đổi thế giới. Một trong những câu nói nổi tiếng của ông đó là: “Những kẻ yếu không bao giờ biết tha thứ. Sự tha thứ chỉ có ở những người mạnh”.

1. Cách tốt nhất để tìm thấy chính mình là hy sinh mình vì lợi ích của người khác.

Ta có thể tìm thấy chính mình ở nhiều điều kiện khác nhau, nhưng khi hy sinh mình vì lợi ích của người khác thì bạn sẽ tìm thấy chính mình tốt nhất. Bởi khi bạn hi sinh vì lợi ích của người khác bạn mới nhận ra được, bạn là ai, bạn cần những gì, bạn là người thế nào khi vì người khác.
2. Sự vĩ đại của con người không nằm ở khả năng tái tạo thế giới mà ở khả năng tái tạo chính bản thân mình.

Đừng nghĩ rằng sự vĩ đại nằm ở chỗ tên tuổi bạn như thế nào khi nhắc đến với “thế giới”, mọi sự thành công đưa đến sự vĩ đại là một cuộc chiến với chính bản thân bạn. Thay đổi hay nói cách khác là tái tạo bản thân sẽ đưa bạn đến thành công trên con đường đi đến sự vĩ đại.
3. Không ai có thể làm tôi tổn thương, trừ phi tôi cho phép điều đó.

Sự tổn thương ở đây không phải là những vết tích ngoài da mà là những vết tích trong con người bạn. Cùng một câu nói, khi nói với người này không sao, nhưng đối với bạn lại là một sự tổn thương. Tổn thương hay không nằm chính trong nhận thức, đón nhận , phản ứng lại xã hội của bạn.
4. Tự do sẽ không có giá trị nếu không bao gồm tự do phạm sai lầm.

“Tự do” không đơn thuần chỉ những điều tốt đẹp, “tự do” còn bao gồm rất nhiều những sai phạm. Bởi đơn giản giữa đúng và sai là một ranh giới khá mơ hồ, nói một cách khác có phạm sai lầm mới có những điều tốt làm cho vấn đề “tự do” có giá trị.
5. Sự trả thù chỉ khiến thế giới trở nên tăm tối

Sự trả thù chỉ kéo dài những chuỗi ngày đen tối, đầy thù hận. Ví như những cuộc giao tranh, tranh chấp giữa các quốc gia, bộ tộc trên thể giới, chỉ mang lại thù hận, những đòn trả đũa nhau mang đầy máu, xác người và sự đỗ nát.
6. Một gram hành động vẫn hơn một tấn giáo điều.

Lời nói quan trọng, nhưng nói mà không làm thì lời nói cũng trở nên vô nghĩa. Không cần biết bạn tài giỏi đến đâu, giới thuyết hay đến đâu, nhưng bạn không có những hành động hiện thực thì khó mà đánh giá bạn là người tài giỏi.
7. Quá tin tưởng vào tài trí của chính mình là một việc không hề khôn ngoan.

Ta hay nói, “hãy tin vào chính mình” – điều này đúng, nhưng không phải vì điều này mà bạn đặt hết niềm tin vào tài trí của mình, bởi bạn giỏi sẽ có người khác giỏi hơn và đôi khi chính tài năng của bạn cũng phản lại chính bạn.  Hãy tin và sử dụng tài năng của bạn một cách khôn ngoan.
8. Cần nhớ rằng, ngay cả người khỏe mạnh nhất cũng có thể yếu đi và người khôn ngoan nhất cũng có thể mắc sai lầm.

9. Quy luật của cuộc sống là không ngừng vận động và phát triển. Nếu cứ luôn đi theo những giáo lý sáo rỗng chỉ để chứng tỏ bản thân kiên định thì bạn sẽ chỉ chuốc lấy thất bại.

10. Đừng đánh mất niềm tin vào nhân loại. Nhân loại là cả một đại dương – đại dương rộng lớn không dễ bị nhiễm bẩn chỉ vì vài giọt nước trong đó bị ô nhiễm

Sự rộng lớn của nhân loại sẽ “pha loãng” và làm mất đi những điều “ô nhiễm”. Hãy tin chính bạn và nhân loại. Bởi vì bạn cũng là một thành phần của nhân loại.
                                                                                    Nguồn Quà tặng cuộc sống